Cô bé yandere bị phản bác thẳng thừng, khóc càng to hơn.
“Hu hu hu hu hu... Em không có vấn đề gì hết, Tiểu Nhiên, tại sao anh không tin em, em... khụ khụ... em, em biết là em thích anh mà, hu hu hu hu hu...”
Cậu bé lấy ngón tay bịt tai lại để tránh ma âm xuyên não, vừa dùng chiếc cần câu tự chế, vừa tập trung quan sát động tĩnh trên mặt nước.
Nhìn vào chiếc túi ni lông nhỏ bên cạnh chỉ có ba con cá bạc bé tẹo đáng thương, nằm thoi thóp trong một chút nước, tội nghiệp nhả bong bóng, trợn mắt nhìn.
Cậu đã ngán lẩu tự sôi đến tận cổ, và cũng nhận ra rằng Hạ Ngôn Lạc sẽ chỉ lôi mỗi món lẩu tự sôi ra mà thôi.
Tối hôm đó, Hạ Ngôn Lạc vốn định đày Minh Quang ra biên ải, treo lên cành cây phía đông nam, nhưng Tiểu Vị Nhiên đã lên tiếng ngăn cản.
Chỉ đuổi cô bé đi thì không giải quyết được vấn đề.
Cậu cho rằng trốn tránh là đáng xấu hổ và vô dụng, phải trực tiếp đối mặt——
Hạ Ngôn Lạc suy nghĩ một lúc rồi đồng ý với đề nghị của cậu, giữ Minh Quang ở lại, nhưng cô cũng nói rõ sẽ không lo chuyện ăn uống cho cô bé, lẩu tự sôi rất quý giá, cô có thể cho cậu ăn, nhưng không thể cho người khác ăn.
Lúc này, Tiểu Vị Nhiên lại quay sang thông cảm cho Hạ Ngôn Lạc.
Một con quái vật có siêu năng lực, mà món ăn quý giá nhất thế giới của cô lại là một hộp lẩu ăn liền.
Lẩu Trùng X chính gốc của Đại Hoa Hạ chúng ta chẳng phải thơm hơn gấp bội sao?
Sách bò, thịt bò tươi nhúng vào nồi lẩu, ngon tuyệt cú mèo.
Tiểu Vị Nhiên dĩ nhiên không thể ngờ rằng, phen này cậu đang tự lấy sản phẩm hot hit tương lai của Đại Hoa Hạ để vả vào mặt mình.
Tóm lại, bây giờ cậu phải học cách nấu nướng ngoài trời, tự lực cánh sinh.
Cậu kéo cần câu lên, thất vọng phát hiện mồi câu trên đó lại bị ăn sạch không còn một mống.
Tân thủ câu cá (sai)
Tân thủ cho cá ăn (đúng)
Móc một viên mồi tự chế mới, vừa quăng xuống nước, cậu vừa nghiêm mặt chất vấn Minh Quang.
“...Được rồi, em nói em thích anh, vậy em thích điểm nào ở anh? Phiền em liệt kê, phân tích và luận giải rõ ràng——”
Câu hỏi vừa được đưa ra, thiếu nữ yandere nức nở vài tiếng, một giọt nước mắt còn đọng trên má, lấp lánh, đáng yêu vô cùng.
Sau khi hiểu rõ câu hỏi, cảm xúc của cô bé thay đổi đột ngột, từ tủi thân phản bác sang đỏ mặt ngượng ngùng, vô cùng bối rối.
“Tiểu Nhiên, anh, sao anh lại đột nhiên hỏi vậy...”
“Em... em thích Tiểu Nhiên, vì Tiểu Nhiên trông rất đẹp, và... Tiểu Nhiên, đối xử với em rất tốt.”
Cô bé nhiệt tình tỏ tình, còn cậu bé thì mắt dán chặt vào một con cá lớn đang bơi lại gần trong nước, đáp lại mà không cần suy nghĩ.
“...Em sai rồi, anh trông rất bình thường, trên đời này có rất nhiều người đẹp hơn anh, em nên xem TV nhiều vào, các ngôi sao trên TV đều rất đẹp.”
“Em thấy anh đẹp nên thích anh, sau này em gặp người đẹp hơn cũng sẽ thích người đó, cho dù không có, thì đợi đến khi anh già đi, không còn đẹp nữa, em sẽ không thích anh nữa, thích một người vì vẻ ngoài của họ, thì sẽ rất ngắn ngủi.”
“Còn về việc anh đối xử tốt với em, chúng ta làm bạn với nhau chưa được bao lâu, em thấy anh tốt với em ở đâu? Dù sao thì anh cũng không thấy mình tốt với em, em chỉ đang tự cho là đúng, đó là một sự mê luyến nhất thời do không hiểu rõ tình hình!”
Từng câu từng chữ phản bác, câu nào câu nấy như dao đâm vào tim——
Gương mặt ửng hồng của cô bé mắt hai màu chuyển sang trắng bệch, nước mắt lại lã chã rơi, trông vô cùng tủi thân.
“Không phải, em không chỉ thích những thứ đó, tình cảm em dành cho Tiểu Nhiên sâu sắc hơn nhiều——”
“Tiểu Nhiên, anh đừng hiểu lầm em, đừng oan cho em——”
Cô bé yandere dù sao vẫn còn nhỏ, trình độ học vấn có hạn, khả năng diễn đạt bằng lời cũng có hạn, trực giác mạnh hơn lời nói rất nhiều, cô bé không có logic rõ ràng như cậu bé, luống cuống giải thích, càng giải thích càng rối, chỉ có thể lặp đi lặp lại mấy câu như cái máy.
“Em thích anh.”
“Thích tất cả mọi thứ của anh.”
“Em yêu Tiểu Nhiên từ cái nhìn đầu tiên——”
Tiểu Vị Nhiên lạnh lùng đáp lại.
“Anh không thích em.”
“Em hoàn toàn không hiểu gì về anh, nói gì đến chuyện thích tất cả mọi thứ của anh?”
“Trên đời này không tồn tại thứ gọi là tình yêu sét đánh, em chỉ đang tự áp đặt cái não yêu đương lên mình thôi!!”
“Em không tự áp đặt não yêu đương, Tiểu Quang biết thích chính là thích, Tiểu Nhiên là hoàng tử của em!! Tiểu Quang cũng là công chúa của anh.”
Dưới ánh mặt trời, đôi mắt hai màu càng thêm lấp lánh, đẹp đến kinh ngạc.
Con cá lớn khẽ đớp mồi, cậu bé nheo mắt lại——
Nuốt vào rồi, tốt, con cá này ít nhất có thể giúp hai đứa ăn no được nửa bụng bữa trưa.
Nhưng cái miệng của cậu như đi mượn, vừa cứng vừa nhanh.
“Hoàng tử và công chúa là chuyện cổ tích, em biết không, chuyện cổ tích đều là lừa người cả, cũng giống như người lớn lừa chúng ta trên đời có ông già Noel, thực ra đều là họ tự giả vờ, mà ở xứ sở của ông già Noel, người ta thậm chí còn ăn cả thịt tuần lộc khi thiếu lương thực nữa đấy.”
“——Cùng lý lẽ đó, hoàng tử và công chúa ngoài đời thực cũng sẽ ly hôn, không tồn tại cái kết hạnh phúc mãi mãi về sau đâu.”
“Em bị mấy câu chuyện cổ tích đó lừa rồi!”
Tiểu Vị Nhiên về khả năng biện chứng, vốn kiến thức, và tài võ mồm đều thua xa Bạch Vị Nhiên khi trưởng thành, cũng không biết tiết chế lời nói, không biết uyển chuyển, nên lúc này những lời nói ra vô cùng thẳng thắn và đau lòng.
Cô bé yandere bị kích động, đột nhiên hét lớn.
“Cho dù hoàng tử và công chúa có chia tay, Tiểu Quang cũng tuyệt đối sẽ không rời xa Tiểu Nhiên đâu!!”
“Nếu trên đời không có chuyện cổ tích, thì Tiểu Quang tự viết một câu chuyện là được chứ gì!?”
“Tiểu Nhiên là hoàng tử mà Tiểu Quang tìm thấy, là người giống như Tiểu Quang, không được thế giới này cần đến, Tiểu Quang biết mà!! Tiểu Nhiên, so với bất kỳ ai khác, Tiểu Quang sẽ không bao giờ phản bội anh đâu——”
Cô bé hét quá to, làm con cá lớn đã nuốt nửa miếng mồi sợ hãi bơi đi mất, Tiểu Vị Nhiên liền “A” một tiếng, tức đến đấm ngực giậm chân.
“Cá của tôi, cá của tôi ơi!!!”
“Bữa trưa phải làm sao đây!!! Không muốn ăn lẩu tự sôi nữa đâu!!!”
Mấy lời tỏ tình, phản bội, thế giới hủy diệt gì đó của yandere, cậu chẳng nghe lọt tai chữ nào.
Hạ Ngôn Lạc cưỡi một cỗ Gundam bằng gỗ, đứng cách đó năm mét nhướng mày nhìn hai đứa giao tiếp lệch server——
Hạ Ngôn Lạc đã ăn xong bữa trưa của mình (ý chỉ lẩu tự sôi) từ lâu.
Sáng nay thấy Tiểu Vị Nhiên vót cần câu tự chế, cô cũng đột nhiên có hứng thú với việc thủ công ngoài trời.
Thế là cô tay không đốn năm sáu cái cây, xẻ những khúc gỗ lớn, làm mô hình như chơi nhà que diêm, ban đầu cô chỉ làm mấy ngôi nhà gỗ nhỏ, tháp canh ba tầng, vườn thượng uyển, lều Mông Cổ các loại, sau đó càng lúc càng phóng khoáng, bắt đầu chế tạo Gundam.
Cái hiện tại là thành quả mới nhất của cô, một cỗ Gundam cao một mét tám, cô rất vui, cưỡi Gundam đi tới đi lui bên bờ sông, và đang tính sẽ đốn thêm hai cái cây nữa để làm vũ khí cho Gundam.
Trước tiên làm một thanh dao phay, sau đó làm một quả đạn pháo bằng gỗ.
Siêu năng lực của nền tảng thật tuyệt vời——
So với việc chỉ dùng siêu năng lực để quậy trời quậy đất, tinh thần thực hành của một nhà nghiên cứu thế này khiến Hạ Ngôn Lạc vui hơn nhiều.
Cô chuyển sang chống cằm suy tư về bản vẽ cấu tạo của khẩu pháo hoàn toàn bằng gỗ, trong đầu tính toán một cách chính xác.
Xa xa có một người leo núi vừa lên đến đỉnh, đang cầm ống nhòm ngắm nhìn non sông gấm vóc xung quanh, bất ngờ thấy trong núi có một bóng hình thoáng qua, chỉ thấy một cỗ Gundam bằng gỗ lúc ẩn lúc hiện.
“…………???”
Nhìn kỹ lại lần nữa.
Vãi, gặp ma à?
Bờ sông lúc này là một khung cảnh hiện thực huyền ảo.
Kẻ theo dõi yandere đang tỏ tình trong nước mắt, đau đến xé lòng.
Ngự tỷ yandere lạnh lùng đang lái Gundam, hai tay Gundam ôm một thân cây nhổ bật gốc, nhẹ nhàng như nhổ hành.
Cậu bé miệng lưỡi cứng cỏi thì đang ở bờ sông, lấy đầu cụng vào đá, miệng lẩm bẩm oán trách sao mình không kéo cần câu lên sớm hơn, bây giờ thì mất toi bữa trưa rồi.
Chiều nay sẽ có thêm chương nữa nhé, các yandere (*´▽`)◇ゞ
