Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 6 - Chương 21: Phải đập thẳng vào mặt anh ấy thôi!! (3K)

Người chia bài lật bài, mặt không cảm xúc thu hết chip trên bàn, bao gồm cả phần của Tần Nịnh.

Tần Nịnh “ồ” lên một tiếng bực bội, ngả người vào lưng ghế, xoay qua xoay lại, bĩu môi bất mãn. Cô cầm ly nước chanh lên uống, rồi lại liếc sang Bạch Vị Nhiên đang mỉm cười ngồi bên cạnh, cơn nũng nịu bỗng trỗi dậy, cô tựa vào vai anh thủ thỉ.

“Anh Vị Nhiên, anh không chơi à? Anh thật sự không chơi à?”

“Không chơi.” Bạch Vị Nhiên xoa đầu cô.

“Em chơi là được rồi.”

“Đây là lần thứ tám em hỏi anh tối nay rồi đó, anh Vị Nhiên.”

“Anh biết.”

“Anh không thể dỗ em một chút sao? Cùng em chơi một lát đi?” Tần Nịnh không vui, hai tay vòng lấy cánh tay Bạch Vị Nhiên, không ngừng lay động.

“Anh không cưng em à? Anh chỉ muốn cưng người khác thôi đúng không?”

Chỉ muốn cưng Manh Manh thôi đúng không?

Ánh mắt Tần Nịnh vụt tắt.

Anh bảo em phải tự lập tự cường, rồi lại hết mực chăm sóc cô ta, đúng chuẩn đứa trẻ biết khóc thì có kẹo ăn phải không?

Em không khóc, nhưng em rất mạnh mẽ đó, anh Vị Nhiên, tầng hầm mới mua vẫn chưa dùng lần nào, hay là anh vào thử xem——?

Để anh xem Tần Nịnh em khác con nhỏ nghiện game chỉ biết ăn vạ ở chỗ nào?

Bạch Vị Nhiên không nhìn thấy, anh cúi đầu nhấp một ngụm Tequila.

“Đây không phải là vấn đề dỗ hay không, đánh bạc chỉ có hai chuyện, thắng và thua.”

“Em muốn thắng thì anh giúp, em muốn chơi tự do thoải mái, thì anh không can thiệp.”

Anh nói câu này nhẹ như không, Tần Nịnh nhướng mày, người chia bài cũng nhìn sang, ánh mắt kinh ngạc.

Vô lý, mạnh miệng thế?

Anh tưởng mình là ai?

Ánh sáng trong đôi mắt tò mò của Tần Nịnh lại trở về, cô liếc nhìn người chia bài có vẻ mặt hơi khó chịu, hừ một tiếng, rồi dùng một tư thế lười biếng quyến rũ mà tựa lên vai Bạch Vị Nhiên, ghé vào tai anh thì thầm, cái dáng vẻ tình nhân nhỏ bé không coi ai ra gì đó là dễ chọc tức người khác nhất.

“Anh thắng được không? Anh Vị Nhiên.”

Bạch Vị Nhiên nghiêng tai lắng nghe, mỉm cười, không trả lời thẳng.

“Nói toạc ra thì hết vui, anh sợ làm em mất hứng.”

“Vậy em muốn thắng, anh xem người ta thua chỉ còn một nửa chip rồi kìa——” Giọng Tần Nịnh kéo dài, vẻ tủi thân đáng thương, đôi chân đi sandal đính ngọc trai có dây buộc, ở dưới bàn khẽ cọ vào bắp chân Bạch Vị Nhiên.

Dáng vẻ của cô vừa kiêu ngạo, vừa nũng nịu, mà hành động dưới gầm bàn lại hư hỏng vô cùng.

Bạch Vị Nhiên nghĩ, đàn ông ấy à, thật là đơn giản.

Mình cũng vậy.

Anh uống cạn ly Tequila, ngồi thẳng dậy, bảo Tần Nịnh đặt cược.

Bàn bài này chơi trò xì dách phổ biến, K, Q, J là mười điểm, các lá bài số thì tính theo số trên bài, A có thể là một điểm hoặc mười một điểm, xì dách là thắng ngay, nếu không thì phải so điểm với người chia bài (tức nhà cái).

Tần Nịnh vừa bắt đầu đã được chia hai lá mười, hai mươi điểm, là một khởi đầu vô cùng thuận lợi.

Trừ khi gặp xì dách, còn lại gần như chắc thắng, đây là bộ bài khởi đầu tốt nhất mà Tần Nịnh nhận được từ lúc vào bàn.

Tần Nịnh quay đầu cười với anh, đôi mắt lấp lánh vẻ phấn khích.

“Vận may của chúng ta cũng không tệ đâu, anh Vị Nhiên.”

Bạch Vị Nhiên lại dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ra hiệu cho người chia bài.

“Chào anh, chúng tôi muốn tách bài.”

Đôi át chủ bài lại xé ra đánh lẻ, thiên tài kiểu gì vậy?

Hành động này khiến hai người chơi khác trên bàn và cả người chia bài đều giật mình, Tần Nịnh cũng không hiểu tại sao, nhưng cô thông minh không lên tiếng, chỉ chăm chú nhìn hành động của Bạch Vị Nhiên.

Một tụ bài tách thành hai, thì phải đặt cược gấp đôi, thua cũng thua gấp đôi.

Mọi người đều căng thẳng nhìn, lá bài chia ra là hai lá hình người, biến thành hai tụ hai mươi điểm. Sắc mặt người chia bài lập tức thay đổi.

Cuối cùng, Tần Nịnh đã giành chiến thắng.

Cô kinh ngạc nhìn Bạch Vị Nhiên, anh chỉ nhún vai, nói với cô ba chữ.

“Đặt cược đi——”

Mấy ván tiếp theo, Tần Nịnh hoàn toàn làm theo chỉ dẫn của Bạch Vị Nhiên, bảo thêm cược thì thêm cược, bảo tách bài thì tách bài, bảo bỏ thì bỏ, qua năm ván, cô đã thắng lại toàn bộ số chip đã thua, thậm chí còn lời ra một ít.

Tần Nịnh đang chuẩn bị đặt cược cho vòng mới, Bạch Vị Nhiên liền kéo thẳng cô rời khỏi bàn.

Tần Nịnh vốn hiếu thắng, đang hăng say, đột nhiên bị kéo đi, vẫn còn chút không cam lòng.

“Anh Vị Nhiên, khó khăn lắm mới thắng, sao không thừa thắng xông lên——”

“Có gì mà thừa thắng xông lên.” Bạch Vị Nhiên bật cười.

“Bàn đó chết rồi, tiếp theo chỉ có thua thôi.”

Tần Nịnh “hử” một tiếng.

“…………Anh đếm bài đó, Tần Nịnh.” Bạch Vị Nhiên bất đắc dĩ, nói thẳng ra.

“Số lá bài trong một bộ bài là cố định, lúc em chơi, anh ngồi bên cạnh xem, thực ra cũng đang âm thầm ghi nhớ số lượng lá bài còn lại. Khi bộ bài đã được dùng đến một mức độ nhất định, anh có thể ước tính và phán đoán tỷ lệ thắng của em với những lá bài còn lại.”

“Bàn đó lúc trước ra rất ít bài lớn, tình hình đã có lợi cho em, và trong năm ván chúng ta thắng liên tiếp, ván nào cũng ra bài đẹp, số bài đẹp còn lại không nhiều nữa, tính thế nào thì tỷ lệ thắng của em cũng rất thấp, nên anh mới nói bàn bài đó chết rồi, chúng ta khó mà kiếm lời từ nó được nữa.”

Bạch Vị Nhiên dang hai tay ra.

“Chuyện này nói toạc ra, cũng chỉ là vấn đề xác suất toán học cơ bản thôi.”

Chỉ cần hoàn toàn tuân theo quy tắc xác suất cơ bản, không bị cảm xúc của bản thân chi phối, thì không khó để thắng.

Tần Nịnh nghe mà ngẩn cả người.

Biết thì biết vậy, nhưng người bình thường có thể tính toán như thế sao?

Bạch Vị Nhiên lại hiểu lầm vẻ ngẩn ngơ của cô, anh dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên trán cô.

“Thấy vô vị rồi phải không? Nói toạc ra là hết vui rồi đúng không? Chuyện cờ bạc này vốn dĩ đã bao hàm yếu tố rủi ro, chính vì có yếu tố rủi ro nên mới thú vị, một ăn hai thua, không biết ông trời cho mình cái gì, em chỉ cần mong chờ chiến thắng là được. Nhưng nếu hoàn toàn tính toán xoay quanh chuyện thắng thua, nó sẽ biến thành một phép tính xác suất nhàm chán.”

Thế nên anh mới nói đừng để mình tham gia, xem đi, trò chơi lập tức trở nên vô vị rồi.

Ngoài dự đoán của anh, Tần Nịnh ngẩn người vài giây, rồi nở nụ cười rạng rỡ, lao tới ôm chầm lấy anh, mặc kệ những ánh mắt kinh ngạc xung quanh.

“Anh Vị Nhiên giỏi quá, giỏi quá giỏi quá giỏi quá!!!”

“Này này, em biết mà, dù có siêu năng lực hay không, anh Vị Nhiên vẫn là người giỏi nhất giỏi nhất——”

Đại tiểu thư yandere trong lòng đắc ý vô cùng, cười tươi rạng rỡ.

Che giấu? Không! Khiêm tốn? Không!

Cô chỉ muốn khoe khoang một cách công khai: [Nhìn xem, đây là của em, là anh Vị Nhiên của em, giỏi chưa? Không cho chị đâu, dám cướp à? Vậy thì chuẩn bị tinh thần bị em xiên chết đi!]

Vừa khoe khoang với tất cả mọi người, vừa cảnh cáo tất cả mọi người, đại tiểu thư yandere mâu thuẫn vô cùng.

Bạch Vị Nhiên đỡ lấy cô, nhẹ nhàng ôm, giọng điệu khiêm tốn.

“Anh không giỏi đâu, chỉ là tình cờ đúng chuyên môn của anh thôi.”

“Em không cần biết không cần biết không cần biết, anh giỏi nhất! Này, anh mà còn nói mình không giỏi nữa, em sẽ cắn một phát lên cổ anh để trừng phạt đấy.” Tần Nịnh vùi mặt vào hõm cổ anh, đe dọa một cách âm u, còn ra vẻ uy hiếp mà mút nhẹ một cái, không để lại dấu vết.

Bạch Vị Nhiên đành phải im miệng.

Bạch Vị Nhiên muốn đi rồi, nhưng Tần Nịnh không cho, họ chơi máy xèng một lúc, Tần Nịnh vẫn nhớ mãi cảm giác sôi sục trên bàn bài, lại kéo Bạch Vị Nhiên đến bên một bàn bài khác.

“Chơi thêm chút nữa đi, anh Vị Nhiên.”

“Không đếm bài thì không thắng được đâu.” Bạch Vị Nhiên đành phải nhắc nhở.

Anh đâu phải siêu nhân có thể nhìn xuyên bài.

“Không sao, em không quan tâm, em chỉ muốn chơi cùng anh Vị Nhiên thôi.”

Tần Nịnh vốn chẳng quan tâm thắng thua, số tiền cô đổi chip không nhiều, còn ít hơn cả tiền cô mua một cái túi xách, nhưng cô thích cảm giác ở bên bàn bài, có những người chơi khác ở đó, cô có thể không kiêng dè mà đến gần Bạch Vị Nhiên, dựa vào lý do thảo luận có nên đặt cược hay không để đến gần, rúc vào lòng anh, thì thầm bên tai.

Lúc thua thì rên rỉ, lúc thắng thì dùng nắm đấm nhỏ đấm vào ngực anh nói sao anh giỏi thế, yêu chết đi được——

Dù sao những người khác cũng làm vậy, thì cô cũng làm vậy.

Trong môi trường này, anh Vị Nhiên sẽ không còn canh cánh quy tắc giữ lễ nơi công cộng của mình nữa.

Và khi anh giúp cô giành chiến thắng, trái tim nhỏ bé của Tần Nịnh vui sướng như muốn nổ tung.

Điều này không liên quan đến số tiền lớn hay nhỏ, không phải là cược cả gia tài, mà là nhận được sự chú ý từ một người đàn ông không cờ bạc, một người đàn ông cho rằng cờ bạc chẳng qua chỉ là một trò chơi xác suất.

Nếu anh Vị Nhiên không quan tâm cô, thì anh sẽ chỉ muốn giữ vững nguyên tắc của mình.

Có những lời không cần nói ra.

Thiếu nữ yandere là người nhạy cảm nhất.

Sự quan tâm có phần mờ nhạt, chẳng mấy để tâm đối với bạn gái cũ này, lại hiện lên rõ mồn một trong mắt cô.

Bạch Vị Nhiên không biết, chỉ nghĩ rằng Tần Nịnh lần đầu chơi trò này nên hơi hăng máu.

Anh cứ trông chừng, tình hình không ổn thì vác thẳng Tần Nịnh đi.

Cũng không cần quá phiền não, chỉ cần một nụ hôn là có thể lôi người đi.

Anh đã nhìn thấu rồi, đại tiểu thư yandere bình thường ra vẻ lưu manh, nhưng bị người khác chủ động hôn một cái là hóa đá, chỉ biết đỏ mặt.

Lúc chủ động thì yandere, lúc bị động thì tsundere, cái công tắc này chuẩn không cần chỉnh.

Bàn bài lần này họ ngồi náo nhiệt hơn bàn trước, đã ngồi kín người, người chia bài rất thân thiện. Bạch Vị Nhiên vừa ngồi xuống đã phát hiện ngồi bên cạnh chính là [Cô nàng xấu tính] ở phòng bên.

Vẫn đeo kính râm, môi son đỏ chót, tóc bob đen, chỉ là điếu thuốc trong miệng đã đổi thành một cây kẹo mút.

Cô trông có vẻ đã thắng không ít, chip xếp thành chồng cao trước mặt, lúc họ ngồi xuống, vừa hay cô ném cho người chia bài một con chip tiền boa.

Ván bài đầu tiên, chia ra được mười bốn điểm khá lúng túng, Tần Nịnh nhân cơ hội rên rỉ một tiếng, dựa vào lòng Bạch Vị Nhiên.

Hoàn toàn không phải là một lời phàn nàn thật tâm.

“Anh Vị Nhiên, anh xem, bài của chúng ta xấu quá.”

“Có phải sắp thua rồi không, thua là không có tiền ăn cơm đâu——”

Bạch Vị Nhiên cụp mắt xuống, bị màn diễn xuất giả trân của Tần Nịnh làm cho buồn cười.

Nhân cơ hội sáp lại gần đây mà?

“Đúng là vậy thật.”

Trong trò xì dách, nhận được mười bốn, mười lăm, mười sáu điểm là khó xử nhất, tỷ lệ thua cao nhất, không rút thêm bài thì thua, mà rút thêm thì khả năng quá hai mươi mốt điểm mà tự thua cũng cao.

“Anh nói xem chúng ta có nên rút thêm bài không?”

“Rút hay không tùy em, sao cũng được.”

Thái độ ôn hòa, khiến cô nàng xấu tính phải nhíu mày.

Này, người này thật vô vị——

Cô quay đi, chỉ lo nói chuyện với người bạn bên cạnh, không còn để ý đến Bạch Vị Nhiên nữa.

Ở bàn bài của họ có một người vận may cực tốt, là một cậu ấm tóc vàng, đặt cược lớn, thắng nhiều thua ít, thắng liên tiếp mấy ván, nụ cười càng lúc càng ngông cuồng, chẳng coi những người chơi khác và cả người chia bài ra gì.

“Không thể nào, không thể nào?”

“Tối nay vận may của tôi tốt quá rồi, ngại quá, các vị, chắc vận may của mọi người đều bị một mình tôi dùng hết rồi— Sao lại thế này, ông trời cũng quá ưu ái tôi, mà lại chẳng đói hoài gì đến mấy người.”

Người đã ngà ngà say, rượu cũng uống nhiều rồi, mặt đỏ bừng, dáng vẻ ngạo mạn, thậm chí còn đưa tay ra khoác vai một nữ khách lạ bên cạnh, khiến đối phương lộ vẻ mặt vừa bực bội vừa tức giận.

Tần Nịnh nhìn hắn, ánh sáng trong mắt vụt tắt, cô bĩu môi khinh bỉ, ghé sát vào Bạch Vị Nhiên.

“Anh Vị Nhiên, có một con heo ngốc đang kêu to quá kìa, anh có ý kiến gì không?”

Bạch Vị Nhiên mỉm cười: “Ừm, anh đề nghị một tay đập bàn, một tay vơ lấy chip, đứng dậy ném thẳng vào đầu hắn, rồi hét vào mặt hắn một tiếng [Bỏ cô gái đó ra, tên khốn kiếp nhà ngươi].”

Lời vừa dứt, cô nàng xấu tính lập tức một tay đập bàn, một tay vơ lấy chip của mình, đứng dậy ném thẳng vào đầu cậu ấm tóc vàng, dùng giọng nói trong trẻo hoàn toàn không hợp với vẻ ngoài mà quát lên giận dữ.

“Bỏ cô gái đó ra, tên khốn kiếp nhà ngươi!”

**

Các yandere moe, chiều nay sẽ có thêm một chương nữa nhé (゚▽゚*)♪