Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 6 - Chương 28: Thế nào mới gọi là dưỡng thành xuyên không! (4K)

Ánh lửa trại yếu đi, cậu bé bèn lấy một cành cây khều nhẹ, lửa kêu lách tách rồi bùng lên lần nữa, nhuộm đỏ cả gương mặt cậu.

Hạ Ngôn Lạc thầm nghĩ, ồ, có khuyên mà.

Bạch Đường Tăng niệm kinh lợi hại đến mức nào ư?

Niệm đến mức cô không chịu nổi, phải đợi lúc anh không có ở đó mới dám ăn thỏa thích.

Nhưng cô lại cố tình chơi xấu.

“Anh ấy không khuyên tôi.”

“…………?”

Tiểu Vị Nhiên ngạc nhiên quay đầu, nhìn ngự tỷ mắt xanh cúi mặt, vẻ mặt hiếm khi có vài phần sầu muộn.

Sự tương phản hoàn toàn khác với thường ngày khiến trái tim cậu bé thắt lại.

“Người tôi thích, tôi nghĩ có lẽ… không thích tôi đâu…” Ngự tỷ yandere cắn môi, cúi đầu che đi ý cười trong mắt, tiếp tục nhập vai.

“Sao cô biết? Cô tỏ tình rồi, và anh ta từ chối cô à?”

Hạ Ngôn Lạc hé mắt liếc trộm cậu bé một cái, rồi thu tầm mắt lại, thở dài một hơi thật sâu.

“Nói ra cũng mất mặt lắm.”

“Dù sao tuổi tôi cũng lớn hơn cậu nhiều như vậy… Thôi, bỏ đi… Cậu chắc chắn không muốn nghe mấy chuyện phiền lòng của một bà dì già này đâu…”

Cậu bé vội vàng đáp lời, giọng điệu vừa bối rối vừa bực bội.

“Đừng nói bậy! Tôi chưa bao giờ gọi cô là bà dì già—ờm, tôi có mắng cô là quái vật, là người phụ nữ xấu xa, nhưng đó là lời lúc tức giận, lời lúc tức giận không tính………… Tôi cũng đâu có nói là ghét cô…………” Cậu bé bảy tuổi, kinh nghiệm tiếp xúc với người khác giới chỉ có bấy nhiêu, nói đến cuối cùng tự mình đuối lý, tự hủy luôn.

“Tóm lại… dù sao thì, à, chính là! Tôi không có ý xem thường cô!! Cô đừng suy diễn lung tung.”

“Tôi ban nãy chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

“Cô muốn nói thì cũng được, nếu chuyện này khiến cô đau lòng quá, thì thôi đừng nói nữa!”

Cậu nói đến cuối, giọng càng lúc càng nhỏ, dùng cành cây chọc vào đống lửa.

“Cô tự nói mình già, tôi mới nghi ngờ cô coi thường tuổi của tôi, cho rằng tôi còn nhỏ, hiểu biết ít, không có tư cách biết đến phiền não của cô—”

Nói đến cuối, cậu có phần bực bội.

Chỉ có mình coi người phụ nữ xấu xa này là bạn, đúng là ngốc hết thuốc chữa.

Cậu không ngờ mình vừa dứt lời, Hạ Ngôn Lạc bỗng lấy hai tay che mặt, bật ra một tiếng nấc nghẹn ngào như đang khóc, dọa cậu bé sợ đến luống cuống tay chân, một tay cầm xiên cá đứng bật dậy, rồi lại ngồi xuống, ngây ra như phỗng.

“Cô đừng khóc mà—”

Cậu chưa bao giờ thấy cô khóc, cô lúc nào cũng vui vẻ, cũng cười tủm tỉm, hờ hững, mặc kệ là trò đuổi bắt trong đêm mưa, ném trẻ con từ trên cao, hay chế tạo Gundam bên bờ sông.

Mọi chuyện cô làm đều nhẹ nhàng như ăn cơm uống nước, cậu thậm chí còn tin một cách vô cớ rằng nếu ngày tận thế đến, núi lửa phun trào, lũ lụt ngập trời, mọi người hoảng loạn tháo chạy, thì cô vẫn có thể ung dung mở một cánh cửa không gian nhỏ để chạy sang một thế giới mà cậu không hề biết để lánh nạn.

Vậy mà một người như thế lại khóc ư??

Người mà cô ấy thích thật đáng ghét—

Dù cô có là quái vật, là người phụ nữ xấu xa, thì gã đàn ông làm cô đau lòng còn tệ hơn!!

Tiểu Vị Nhiên bất giác siết chặt nắm đấm.

Nhưng Hạ Ngôn Lạc che mặt chỉ để nén lại một tiếng cười trộm suýt nữa thì phá hỏng cả vai diễn.

Cô vẫn luôn liếc trộm cậu bé, không bỏ qua bất kỳ thay đổi nào trên gương mặt cậu, từ bối rối bực bội đến an ủi thấu hiểu, cuối cùng biến thành lời biện bạch cứng miệng và tự trách về tuổi tác của mình.

Ồ, cô thật muốn quay lại thành một video ngắn.

Rồi mang đến trước mặt ngài Vị Nhiên lúc trưởng thành để phát.

Vẻ mặt lúc đó chắc chắn sẽ đặc sắc lắm.

Nè nè, ngài Vị Nhiên, anh cũng không muốn lịch sử đen tối của mình bị người khác biết đâu nhỉ?

Cô hít sâu mấy hơi mới đè nén được trái tim đang đập loạn xạ, giữ một giọng nói chậm rãi, nhưng vì phấn khích mà không kiềm được run rẩy khe khẽ.

Cô đang cố hết sức để không bật cười thành tiếng.

Nhưng trong tai người khác, nó lại được diễn giải thành cô đang nén một nỗi đau tột cùng, cố gắng để bản thân không sụp đổ mà bật khóc.

“Cảm ơn cậu… Thật ra tôi chưa bao giờ kể chuyện này cho ai cả.”

“Nhưng không hiểu sao, tôi lại cảm thấy có thể nói với cậu—”

Hạ Ngôn Lạc kể lại vắn tắt quá trình cô quyến rũ Bạch Vị Nhiên ở khách sạn lần trước.

Trong lúc kể, cô luôn che mặt, thể hiện vừa đủ hình ảnh một người đang đau đớn đến tột cùng.

Dĩ nhiên, cô xấu tính lược bỏ đoạn Bạch Vị Nhiên thừa nhận tình cảm của mình, chỉ diễn giải quá trình này thành cô đơn phương theo đuổi một cách mù quáng, đem cả tấm chân tình đi rồi bị người ta từ chối.

“Dù tôi đã chủ động theo đuổi anh ấy, chỉ xin một đêm thôi, anh ấy vẫn lạnh lùng từ chối tôi—”

“Anh ấy chưa từng nói không thích tôi, nhưng từ hành động này mà xem, không nghi ngờ gì nữa, anh ấy ghét tôi!”

“Ghét đến mức một đêm cũng không muốn ở riêng với tôi!!”

Không gian nhất thời im lặng.

Ủa? Sao cậu ấy không nói gì nữa?

Hạ Ngôn Lạc liếc trộm cậu qua kẽ tay, thấy Tiểu Vị Nhiên như một pho tượng đất, cứng đờ ngồi tại chỗ, sa sầm mặt nhìn đống lửa.

Cậu không nói, làm sao cô xem thêm phản ứng được?

Cô bèn chủ động khơi mào.

“Cậu muốn cười tôi thì cứ cười đi… Không sao đâu, tôi biết mà, hành động này của tôi rất ngốc.”

“Nhưng đợi cậu lớn lên, cậu sẽ biết thích một người không thích mình, đó cũng là một điều không thể tránh khỏi…”

“…Cô đừng thích anh ta nữa!” Cậu bé đột ngột đứng dậy, gương mặt lộ rõ vẻ tức giận.

Cậu dứt khoát ngắt lời cô, giọng nói trong trẻo, thái độ kiên định, khiến cô bé mắt hai màu đang ngủ say bên cạnh cũng phải giật mình tỉnh giấc một giây, xác nhận xung quanh không có gì bất thường rồi lại há miệng ngủ tiếp.

“Cô không cần phải sống hèn mọn như vậy.”

“Này, cô là quái vật, là người phụ nữ xấu xa cơ mà, anh ta không cần cô, thì cô cũng có thể không cần anh ta! Cả hai cùng không cần nhau, ai bỏ ai còn chưa biết đâu!”

“Chẳng lẽ thế giới này thiếu anh ta thì không vận hành được nữa sao? Chẳng lẽ anh ta không ở bên cạnh thì sẽ cản trở niềm vui ăn lẩu tự sôi của cô à? Cản trở niềm vui lái Gundam nhổ cây của cô à? Nếu đã không phải, thì anh ta đâu có quan trọng đến thế, là do cô tự cho rằng anh ta quan trọng thôi.”

Hoàn toàn trúng ý của ngự tỷ mắt xanh.

Cô bỏ tay đang che mặt xuống, vẻ mặt hoang mang hỏi lại.

“Cậu mắng đúng lắm—”

“Nhưng tôi không biết ai tốt hơn, phải đi tìm ai đây?”

“Là cậu sao? Cậu sẽ là người tốt hơn à? Anh ta không khuyên tôi, nhưng cậu khuyên tôi, cậu lo cho sức khỏe của tôi, vậy nên cậu thích tôi hơn anh ta sao? Nếu cậu là anh ta, lúc tôi chủ động đứng trước mặt cậu, cậu sẽ chấp nhận tôi chứ?”

Một tràng câu hỏi dồn dập, ép người ta đến không còn đường lui.

Cô nín thở chờ đợi một câu trả lời thú vị.

Bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt Tiểu Vị Nhiên từ tức giận chuyển sang kinh ngạc, cuối cùng là bừng tỉnh ngộ.

“Cô lại—lừa tôi!?”

Cô che mặt thì thôi đi, bây giờ hai người đối mặt, tài diễn xuất của Hạ Ngôn Lạc không qua nổi nữa rồi.

Ý cười tinh quái trong mắt cô quá rõ ràng.

Cô có thể dùng gương mặt xảo quyệt để thay đổi lập trường, đùa giỡn người khác xoay vòng vòng, nhưng hễ giả vờ ngây thơ vô tội là lại quá khác với bản tính của cô, người khác không để ý có thể bị lừa, nhưng ở chung bấy lâu nay, Tiểu Vị Nhiên lại nhạy bén hơn người, không thể qua mắt được cậu.

“…Ủa? Bị phát hiện rồi à?”

Thừa nhận thẳng thừng vậy sao?? Ít nhất cũng phải nói dối che đậy một chút chứ!!?

Đúng là coi cậu như đồ ngốc!

Cô còn nói mình là bà dì già, thật ra cô mới là người coi thường tuổi tác của cậu thì có!

Miệng thì nói tôn trọng, nói tin tưởng, moi tim moi gan ra lừa cậu rằng chưa từng nói những lời này với ai.

Kết quả toàn là giả dối—!

Bạch. Bảy tuổi. Vị Nhiên, vào đêm hôm đó, đã cảm nhận được ác ý và sự lừa gạt đến từ người phụ nữ xấu xa.

Cậu thật sự không thèm để ý đến cô nữa.

Khoảng thời gian tiếp theo, hai người không nói với nhau câu nào, Hạ Ngôn Lạc mấy lần đến trêu cậu, Tiểu Vị Nhiên từ lạnh lùng chuyển sang giả câm giả điếc, tai trái vào tai phải ra, tự mình ăn xong cá nướng và bữa tối, vệ sinh cá nhân đơn giản rồi nằm xuống đối diện đống lửa. Thường ngày cậu đều quay mặt về phía lửa, nhưng hôm nay vì Hạ Ngôn Lạc ngồi ở phía bên kia, cậu liền quay lưng lại.

Để lại cho ngự tỷ yandere một bóng lưng vô cảm.

Cậu không ngủ, mở mắt nhìn bờ sông trước mặt, tiếng nước róc rách, hôm nay là ngày rằm, ánh trăng soi xuống mặt sông, vỡ tan thành từng mảnh bạc.

Cậu bình tĩnh, và cay nghiệt tự kiểm điểm bản thân.

Lẽ ra cậu không nên dính dáng quá nhiều đến con quái vật này.

Việc ở chung ngày đêm đã làm cậu lơi lỏng cảnh giác, mềm hóa đi địch ý.

Bất kể cô xinh đẹp, thông minh, xảo quyệt đến đâu, những lúc hai người trò chuyện vui vẻ ra sao, có lúc thậm chí còn khiến cậu hy vọng thời gian này có thể kéo dài hơn một chút—cậu cũng không nên quên sự thật rằng mình đang bị cô ta giam giữ.

Bây giờ cậu cũng chỉ đang lợi dụng cô mà thôi.

Con quái vật nhỏ có khả năng truy lùng đáng sợ, không đâu không tới được, cậu không thể thoát khỏi nó, nên muốn mượn tay con quái vật lớn để hạn chế tự do của con quái vật nhỏ. Dưới sự bảo vệ của cô, Minh Quang không thể động đến cậu, mà cậu lại có thể nhân cơ hội tẩy não ngược lại con quái vật nhỏ, cho đến khi nó hiểu ra cái kết hạnh phúc mãi mãi về sau của hoàng tử công chúa vừa gặp đã yêu mà nó tự cho là đúng hoàn toàn không tồn tại.

Đợi giải quyết xong con quái vật nhỏ, cậu sẽ dốc toàn lực đối phó với con quái vật lớn, rồi chạy đi thật xa, đúng là một mũi tên trúng hai đích.

Cô ta tưởng mình đang bắt nạt cậu.

Thực ra là cậu đang lợi dụng cô ta.

Cậu bé nghĩ vậy, tự biện minh một hồi, cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn nhiều, đang định nhắm mắt lại thì sau lưng bỗng trở nên ấm áp và mềm mại, hai cánh tay trắng nõn vươn tới, đan vào nhau trước ngực cậu, vững vàng ôm chặt, khiến cho đêm vốn se lạnh cũng phải tăng lên mấy độ.

“Giận thật rồi à?” Cô hỏi cậu.

“…………”

Đã là một bà dì già thế này rồi, sao nói chuyện cứ như mèo con, vừa mềm mại vừa nũng nịu thế không biết.

Thật là đáng ghét, cậu không thèm để ý đến cô.

“Xin lỗi mà…” Giọng cô mềm đi, nhưng lại chẳng có bao nhiêu thành ý.

Dũng cảm nhận sai, nhưng quyết không sửa đổi, là tập tính chung của yandere.

“…………Nếu xin lỗi mà có ích, thì cần cảnh sát làm gì?”

“Cuối cùng cậu cũng chịu nói chuyện rồi, tôi còn tưởng cả đời này cậu không muốn nói chuyện với tôi nữa chứ.”

“Tôi không rảnh rỗi đến thế.”

Hạ Ngôn Lạc cười khúc khích, cô vừa mới đi tắm về, khắp người đều là hương thơm, khiến người ta ngửi thấy có cảm giác dịu dàng bay bổng.

“Thật ra tôi cũng không lừa cậu hoàn toàn, có một phần là thật.”

“…………Cậu thật sự là người đầu tiên tôi kể về quá khứ này.”

Tôi làm với cậu, cũng chỉ nói với cậu, rất chung tình phải không?

Cậu bé nghe vậy, sự bất mãn trong lòng vơi đi một ít, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.

“Vậy cô lừa tôi ở đâu?”

“Lừa cậu… là anh ấy không khuyên tôi.”

“Anh ấy cũng giống cậu, là một người rất tốt, đều khuyên tôi đừng ăn những món không tốt cho sức khỏe.”

“Lừa cậu là… anh ấy không thích tôi.”

Tiểu Vị Nhiên nghe vậy, chớp chớp mắt.

“Anh ấy thích tôi, anh ấy thừa nhận anh ấy thích tôi.”

“Vậy thì tốt, hai người thích nhau, chúc mừng.” Giọng cậu bé có phần cứng ngắc, người cũng vậy.

Hạ Ngôn Lạc thấy buồn cười, đồng thời trong lòng lại dâng lên một cảm giác lạ lùng.

Từ cái miệng cứng cỏi như vừa chui ra từ hố bom hạt nhân, vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo ấy, cô lại cảm nhận được một sự ấm áp.

Tựa như được thứ gì đó lấp đầy, không phải là kích thích giác quan, mà là một cảm giác ấm áp mềm mại, giống như tấm chăn len cashmere cao cấp nhất, nhẹ nhàng êm ái, bao bọc lấy trái tim xấu xa ưa thích sự kích thích của cô.

Phải rồi, chính là cảm giác này.

Cảm giác khi ở bên cạnh ngài Vị Nhiên.

“Anh ấy thật sự là một người rất tốt.”

“Nè, cậu nhất định cũng sẽ trở thành một người đàn ông rất tốt, tôi đảm bảo——”

“……”

Cậu bé giãy giụa vài cái, thấy không thoát ra được, bèn nhắm mắt lại.

“Tôi có trở thành người đàn ông tốt hay không cũng không liên quan đến cô.”

“Tôi ngủ đây, cô mau đi đi.” Cậu thẳng thừng đuổi khách.

Hạ Ngôn Lạc nào có chịu, cô rất thích tình hình hiện tại.

“Trời tối thế này, gió lớn thế này, bờ sông lại lạnh, ôm nhau cho ấm.”

“…………Người cô thích chẳng lẽ không để tâm việc cô ôm một cậu con trai khác giữa đêm khuya à?”

“Ồ, anh ấy rộng lượng lắm, tôi tin anh ấy có thể chấp nhận cậu.” Hạ Ngôn Lạc cười ranh mãnh.

“…………” Vẫn là coi thường tuổi của cậu chứ gì!?

“Vậy chúng ta làm lành rồi nhé?” Hạ Ngôn Lạc lại hỏi.

“Tôi vốn dĩ có giận đâu.”

“Xạo quá, ban nãy trông cậu giận lắm mà, vì bị tôi lừa.”

“…………Tôi giận là vì tưởng cô gặp phải một gã tồi, không phải vì cô lừa tôi. Nếu những gì cô vừa nói là giả, anh ta là người tốt, thì thật ra tôi cũng không giận đến thế nữa. Cô lừa tôi không quan trọng, quan trọng là người cô thích là người tốt.”

Hạ Ngôn Lạc thở dài.

Ngài Vị Nhiên, thật là lý trí.

Ẩn sau sự lý trí đó là một nhân tính ấm áp dịu dàng, tựa như một lớp mật ong thượng hạng phủ lên trái tim mát lạnh của anh, mỏng manh mà không ngấy, luôn tỏa ra hương thơm ngào ngạt, quyến rũ cô lại gần hơn.

Thật muốn có được trái tim của anh, ngài Vị Nhiên.

Nhưng lại không nỡ để nó rời xa anh, vì không nỡ rời xa một con người bằng xương bằng thịt như anh.

Tay phải của Hạ Ngôn Lạc nhẹ nhàng đặt lên ngực cậu bé, cảm nhận nhịp đập ôn hòa, từng nhịp từng nhịp khơi gợi bản tính tàn nhẫn của cô.

Cô đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ.

Nếu đây là một vòng lặp của số phận, điều đó có nghĩa là dù cô không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng những việc cô làm bây giờ, trong tương lai đều đã là định số.

Tâm lý nghiên cứu lại trỗi dậy, cô tò mò muốn làm một bài thử.

“Ngài Vị Nhiên.”

“……Gì thế?”

“Để tôi nói cho cậu biết vài nguyên tắc cần có của một người đàn ông tốt nhé.”

“…………?”

“Cậu phải biết dùng lưỡi thắt nút cuống cherry, như vậy mới có thể mang lại cho đối phương một trải nghiệm hôn tuyệt vời. Người có thể mang lại trải nghiệm hôn tuyệt vời cho đối phương mới được coi là một người đàn ông tốt.”

Cậu bé im lặng vài giây, mặt lén lút đỏ lên trong đêm tối.

Chuyện hôn đối phương đối với một đứa trẻ bảy tuổi là quá sớm và kích thích.

“Cô chắc chắn lại lừa tôi rồi.” Cậu hừ một tiếng, không quay đầu lại.

“Cô là đồ đàn bà xấu xa hay lừa gạt, tôi không tin cô.”

Hạ Ngôn Lạc lấy điện thoại trong túi ra, giọng đầy tiếc nuối.

“Nè… tiếc thật, tôi là thật lòng thật dạ mà.”

Thực chất Hạ Ngôn Lạc chỉ nói bừa, đây chỉ là nội dung cô xem được trong phim tình cảm.

Một ngự tỷ học bá đến nụ hôn đầu còn chưa mất, thì nói gì đến kỹ năng và trải nghiệm hôn hít.

Cô gửi đi một tin nhắn.

【Lam Hạ: Ngài Vị Nhiên, anh có thể dùng lưỡi thắt nút cuống cherry không? (*´▽`*)】

Ngón tay run rẩy, trái tim mong chờ, cô lặng lẽ đợi, chấm đỏ thông báo tin nhắn trả lời lại hiện lên trên App.

【Uất Nhiên: …………?】

【Uất Nhiên: Ừm, có thể.】

【Uất Nhiên: Chuyện này không khó lắm, ai luyện nhiều cũng làm được.】

Hạ Ngôn Lạc một tay cầm điện thoại, một tay ôm bụng, nén tiếng cười bò ra đất cười đến không ngẩng đầu lên nổi.

××

Chương mới trưa nay đã có rồi nhé các yandere, chiều nay sẽ có thêm nữa ヾ(´▽`;)ゝ