Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 6 - Chương 27: Vòng lặp trời định

Vị trí người dùng của Hạ Ngôn Lạc không phải do hệ thống tự động cấp cho.

Ngày đó, cô đã tìm thấy những hồ sơ tìm hiểu chưa bị hủy bỏ từ một tổ chức kín đáo đã tan tành bét nhè.

Khác với Bạch Vị Nhiên và Ngô Kê, những người được hệ thống tự ý chọn lựa, Hạ Ngôn Lạc là người tự mình tìm đến hệ thống.

Và rồi cô bị từ chối——

Tính cách của cô không qua được bài kiểm tra của hệ thống.

Chuyện này có thể thấy được phần nào qua cách đối xử của cô đối với Minh Quang.

Cô dửng dưng, cay nghiệt mà độc ác, chỉ hành động theo sở thích và niềm vui của bản thân, xem tính mạng của người khác như đồ bỏ.

Một người như vậy không hợp để dạy dỗ yandere.

Nhưng Hạ Ngôn Lạc nào có dễ nản lòng, cô tìm đến chính là vì mẹo vặt đi xuyên thế giới và sức mạnh lạ lùng chưa từng nghe tới này.

Trải qua một hồi khó khăn, cuối cùng cô vẫn trở thành người dùng của hệ thống.

Nhưng những việc làm mà ứng dụng trên điện thoại cô có thể lựa chọn lại khác một trời một vực so với Bạch Vị Nhiên.

Tính cách càng ổn định, đánh giá tài năng và đạo đức càng cao, thì càng có nhiều việc làm của hệ thống để lựa chọn.

Ngô Kê không phải khen Bạch Vị Nhiên một cách bừa bãi, bởi vì Ngô Kê đã sớm xem qua màn hình việc làm của Bạch Vị Nhiên.

Rất nhiều việc làm cho anh lựa chọn, đó là sự đánh giá của hệ thống đối với tính cách và tài năng của chính Bạch Vị Nhiên, mở ra cho anh con đường tiến vào các thế giới khác.

Người khác không có mà chọn, còn Bạch Vị Nhiên thì chê nhiều quá, chọn lựa đủ điều.

Và cách Bạch Vị Nhiên sử dụng lượng năng lượng, thật ra cũng hơn hẳn những người dùng khác, người khác thấy một hòn đá là một hòn đá, còn anh có thể tính toán đường đi và sức va chạm trong đầu, giống như một người lên kế hoạch, vững vàng lập bảng, suy tính các giá trị lộ trình, dùng năng lượng ít nhất để đạt được điều hay cao nhất.

Ví như người làm phép, người khác còn đang lật sách ê a đọc câu thần chú, thì trong đầu Bạch Vị Nhiên đã nhớ rõ vô số bùa chú, lúc nào cũng sẵn sàng ứng dụng, tự làm việc, một cuốn sách phép thuật sống biết đi.

Chỉ có Bạch Vị Nhiên vẫn cảm thấy mình rất ổn——

Những số liệu kiểm kê vượt qua 99.99% người dùng kia không phải là do bên hệ thống khen bừa.

Hạ Ngôn Lạc cũng phải đến khi tự mình thực sự sử dụng những năng lực này mới nhận ra sự khác biệt.

Vai trò người dùng của Hạ Ngôn Lạc bị hạn chế, cô không được hưởng quyền lợi thường thấy.

Việc làm cô thực hiện cũng không phải là việc làm thông thường.

Nhưng cô không quan tâm, điều cô muốn trải qua đều đã có được.

Có điều cô cũng không ngờ việc làm đầu tiên lại bị đưa về quá khứ của Bạch Vị Nhiên.

Ban đầu cô tưởng mình đang thay đổi, xen vào quá khứ của Bạch Vị Nhiên, nhưng từ chuyện “yêu từ cái nhìn đầu tiên”, Hạ Ngôn Lạc đã nhận ra có gì đó không đúng.

Cô và Bạch Vị Nhiên ảnh hưởng lẫn nhau.

Trứng có trước hay gà có trước, một câu hỏi muôn thuở.

Nhưng tình trạng hiện tại chỉ nói lên một điều, cuộc gặp gỡ giữa cô và Bạch Vị Nhiên là ắt hẳn.

Cô không phải đang xen vào quá khứ của Bạch Vị Nhiên, mà là sau khi cô xen vào, mới có Bạch Vị Nhiên của bây giờ, và Bạch Vị Nhiên của bây giờ cũng ảnh hưởng đến cô trong quá khứ, biến cô thành Hạ Ngôn Lạc của hiện tại.

Hạ Ngôn Lạc không có ý muốn đi sâu vào việc ai trước ai sau trong vòng luẩn quẩn của số phận này, dù sao thì cô cũng đã gặp được người thú vị nhất rồi.

Kết quả tốt là được, kiểu cách thế nào cũng chẳng sao.

Trên đời có quá nhiều chuyện con người không thể hiểu nổi.

Cô tìm hiểu những điều chưa biết, nhưng sẽ không tự rước họa vào thân.

Cô nhìn về phía bờ sông, Tiểu Vị Nhiên đã nướng sáu con cá béo múp vàng ruộm giòn tan, còn nhớ gỡ xương lưng đi rồi mới đưa đến bên miệng cô bé mắt hai màu đang quỳ ngồi.

Minh Quang được cậu dùng một chiếc khăn tay buộc thành một cái yếm, trông đến là buồn cười.

Hoàn toàn y hệt cách đút ăn cho Bạch Thi Mạt chưa đầy ba tuổi.

——Bàn về con đường nuôi dạy một người anh trai tốt.

“……Chỗ này không có xương, ăn đi.”

Cảm nhận được ánh mắt của Hạ Ngôn Lạc, cậu bé liếc nhìn cô một cái, bốn mắt chạm nhau, cô mỉm cười hòa nhã với cậu, cậu bé lạnh lùng quay đi.

Hạ Ngôn Lạc: Ồ? Nhóc con đáo để phết, cũng có cá tính đấy.

Tiểu Vị Nhiên quay mặt đi, thầm nghĩ, một người phụ nữ xấu xa.

Một người phụ nữ xấu xa đã có người trong lòng.

Cậu rất bận, không rảnh để ý đến cô.

Dù bị một người phi thường ghê rợn không rõ tên tuổi giam giữ tự do, cậu vẫn tỏ rõ khả năng thích nghi đáng kinh ngạc.

Số cá bắt được từ phát pháo đó đủ cho bữa tối, nhưng không có tủ lạnh, cá tươi không để được lâu, thế là cậu bận rộn nướng chín hết số cá còn lại, để dành đến tối hâm nóng lại ăn.

Những quả hồng bị chát tìm được trong rừng, cậu dùng dây treo lên, một chuỗi bảy quả, vừa vặn hai chuỗi, treo trên cái cây gần họ nhất, trông như hai chuỗi đèn lồng nhỏ màu vàng cam.

Cậu hái một ít dâu dại, dùng vạt áo đựng mang về.

Cậu rửa sạch dâu, đầu tiên chia ra một nửa, rồi từng câu từng chữ dạy Minh Quang học thuộc Tam Tự Kinh.

Thuộc được một câu thì cho ăn một quả.

Cùng với tiếng đọc làu làu “Tử bất học, phi sở nghi, ấu bất học, lão hà vi, ngọc bất trác, bất thành khí, nhân bất học, bất tri nghĩa”, chiều tà dần buông, chỉ còn lại vệt sáng yếu ớt nơi sườn núi xa xa.

××

Tiểu Vị Nhiên xoay que cá, cô bé yandere mắt hai màu tựa vào tảng đá lớn phía sau, há miệng ngủ say, một dòng nước miếng trong suốt chảy ra từ khóe miệng.

Minh Quang có thể theo dõi người khác với sức lực cao độ mà không thấy mệt, nhưng hễ học thuộc Tam Tự Kinh là vì não làm việc quá sức mà rơi vào tình trạng ngất lịm, tự hồi phục.

Hạ Ngôn Lạc cầm hộp lẩu tự sôi ngồi bên cạnh, mặt đầy tò mò.

“Nè nè, tôi thật không hiểu, lẩu tự sôi ngon như vậy, tại sao cậu còn phải ăn cá nướng không có mùi vị gì thế?”

Đến muối cũng chẳng có.

“Ăn mấy thứ đó hoài không tốt cho sức khỏe.”

“Bắt đầu giữ gìn sức khỏe từ năm bảy tuổi, có phải hơi sớm không?”

Cô định bắt chuyện phiếm với cậu, nhưng cậu bé vừa bị trêu chọc xong tỏ ra chẳng thèm đếm xỉa, vô cùng lạnh lùng.

“Bảy tuổi không còn nhỏ nữa, tôi đã không phải là trẻ con.”

“Tôi biết rất nhiều thứ.”

Hạ Ngôn Lạc “Ồ” một tiếng, rồi bật cười khúc khích.

“Xem này, tôi phát hiện ra cái gì đây?”

Tiểu Vị Nhiên không thèm để ý đến cô.

“Không có thích thú.”

“Cậu còn chưa xem sao biết không có thích thú?!”

“Dù sao cũng không phải là phát hiện ra một mẩu vụn thịt bò, thì cũng là thêm được nửa miếng ngó sen hay mấy sợi măng chưa ăn tới.”

Cô lúc nào cũng nhàm chán một cách đơn giản như vậy, cậu mới không thèm để ý đến cô!

“Keo kiệt quá, nè nè, nhìn một cái thôi mà! Là đồ tốt đó!!”

“Tôi cam đoan là thứ cậu chưa từng thấy trước đây.”

Nhưng cậu bé đang dỗi hờn rất vênh váo.

“Tôi không xem, chắc chắn không xem, có giỏi thì cô ép tôi đi, dùng sức mạnh lạ lùng của cô bắt tôi nhìn cô ấy.”

Hơi có cái vẻ “cô có được thân xác tôi, cũng đừng hòng có được trái tim tôi”.

Nhưng cậu đợi mấy giây, không thấy lực bắt ép nào ập đến, ngược lại nghe thấy giọng Hạ Ngôn Lạc trở nên buồn bã mà nghiêm chỉnh.

“Hết cách rồi——thứ này phải tự cậu xem mới được.”

“Tôi là thật lòng thật dạ, muốn chia sẻ với cậu.”

“Thật ra, tôi chưa từng thật lòng với ai như vậy, nhưng cậu không muốn thì thôi, tôi biết mà……”

Tiểu Vị Nhiên không chịu nổi, vừa quay đầu lại đã biết mình trúng kế, đối mặt với đôi mắt xanh đang nheo lại đầy ranh mãnh của Hạ Ngôn Lạc, trên đôi đũa của cô đang gắp một miếng dính đầy ớt——

“Tôi muốn nói cho cậu biết, tôi phát hiện dưới đáy bát còn miến chưa ăn hết này! Tôi thích ăn miến!!”

“Sao nào, ban nãy có phải thấy thương xót không, trong một chốc lòng đau rồi chứ gì? Tôi thấy cậu quay đầu vội lắm đó——”

Cậu bé nhanh chóng quay mặt về phía trước, và dữ dằn tự trách mình.

Tuyệt đối không quay đầu vì người phụ nữ xấu xa này nữa!!

Con cá vốn nướng cho cô ta cũng không cho nữa!!

Hạ Ngôn Lạc bật cười, cô hút soạt miếng miến vào miệng, đôi môi dính dầu ớt, bóng loáng ẩm mượt.

Tiểu Vị Nhiên cuối cùng vẫn còn non tay, không nhịn được.

“Cô……”

“Hửm?”

“……Cô ăn mấy thứ không tốt cho sức lực này, người cô thích, chẳng lẽ không biết ngăn cô đừng ăn à?”

××

Hôm nay đã đăng bài rồi nhé, các yandere!

Ai dám nói biến tôi thành loli nhỏ mang tất trắng nữa, tôi dùng khiên chắn biến cậu thành loli nhỏ mang tất đen luôn, cùng tôi ra mắt nhóm loli âm thầm và công khai, ý muốn: idol loli, làm chủ thế gian!! (〃>皿<)