“Điều chỉnh giá trị năng lượng, hiện tại duy trì ở mức 57.6%, thử nghiệm cuối cùng, lùi khoảng cách bắn thực tế thêm năm mét.”
Cỗ Gundam bằng gỗ lùi lại theo chỉ thị của cậu bé, một tiếng nổ vang trời, tảng đá lớn bị một viên đạn pháo bắn cho tan thành bốn năm mảnh.
Hạ Ngôn Lạc đứng sau lưng cậu nhướng mày.
Uy lực đã khác một trời một vực so với lúc đầu.
Sự hợp tác của hai người cực kỳ hiệu quả.
Dù chưa bước chân vào ngành, Tiểu Vị Nhiên lại bẩm sinh biết cách tính toán, trước tiên xác định ngưỡng giá trị lớn nhất và nhỏ nhất, giá trị lớn nhất là lực tác động mạnh nhất mà nòng pháo có thể chịu được trong khi vẫn giữ quỹ đạo ổn định, giá trị nhỏ nhất là mức năng lượng tối thiểu để bắn đi mà không làm lệch quỹ đạo.
Cậu dùng cảm giác tay để quy đổi thành dữ liệu trong đầu, báo cho Hạ Ngôn Lạc để cô điều chỉnh năng lượng rót vào theo đó.
Chỉ hơn mười phút, cỗ Gundam bằng gỗ đã được tinh chỉnh đến trạng thái tốt nhất.
Hạ Ngôn Lạc không thể không nhìn cậu bằng con mắt khác.
Người có tài thì giấu thế nào cũng không được.
Hơn nữa, dáng vẻ thầm hờn dỗi của cậu thật đáng yêu.
Vừa không vui, lại vừa nhanh chóng lao vào công việc, nghiêm túc hơn bất kỳ ai.
Chính tính cách này mới có thể giúp cậu giữ vững đạo tâm giữa một bầy yandere vây quanh.
Cô nhìn xoáy tóc nhỏ sau gáy cậu bé, nghe giọng điệu nghiêm túc và thái độ đĩnh đạc của cậu.
Nè nè, sau này cậu ấy là của mình đó—
Cô vui vẻ vòng tay ôm về phía trước, Tiểu Vị Nhiên đang điều khiển Gundam giật nảy mình, một viên đạn pháo bắn lệch, bay thẳng xuống sông, làm bắn lên một cột nước lớn, mấy con cá to bị sóng đánh dạt vào bờ, mắc cạn quẫy đuôi, trợn mắt ngơ ngác không hiểu sao tai bay vạ gió.
Vẻ ngơ ngác đó có vài phần giống Tiểu Vị Nhiên.
“—Nè nè, ngài Vị Nhiên, cậu giỏi thật đấy!”
Hạ Ngôn Lạc thở dài.
Trong lòng thật giằng xé—
Biết cậu là anh ấy, nhưng hiện tại cậu lại không phải là anh ấy, mà những nét tương đồng thỉnh thoảng lộ ra trong lời nói và cử chỉ lại khiến lòng cô ngứa ngáy.
…Thật muốn cắn cậu một miếng.
Vừa yêu dáng vẻ nghiêm túc không thể xâm phạm của cậu, lại vừa muốn tàn nhẫn hủy hoại nó.
Khi không có ai kiềm chế, sự tàn độc trong lòng yandere cứ thế lan tràn không kiêng dè.
Nhưng Hạ Ngôn Lạc không phải yandere bình thường, cô mặc cho những ý nghĩ tàn độc tung hoành trong đầu vài giây, rồi thông minh nhốt con mãnh thú đó lại nơi sâu thẳm nhất trong tim.
Vẫn chưa phải lúc.
Cô thích kẻ mạnh—
Dù là một kẻ yếu ớt, chỉ cần cho đối phương thời gian trưởng thành, có thể trở thành kẻ mạnh, thì cô sẵn lòng chờ.
Trên võ đài cuộc đời, kỳ phùng địch thủ là một niềm vui lớn.
Tiểu Vị Nhiên bị ôm chặt không thể chống cự, cảm giác một luồng hơi nóng lại từ lồng ngực bò lên má.
Đúng là một người phụ nữ xấu xa.
Sự giáo dưỡng của cậu chưa bao giờ cho phép cậu dùng từ ngữ như vậy để miêu tả một người phụ nữ.
Nhưng cậu chỉ muốn chỉ vào mặt Hạ Ngôn Lạc mà mắng là người phụ nữ xấu xa.
Bắt nạt cậu, trêu cậu, ghẹo cậu, không quan tâm cậu, nhưng đồng thời lại giúp đỡ cậu—
Cô quá hiểu sức hấp dẫn mâu thuẫn của bản thân, cũng biết cách dùng nó để câu dẫn người khác.
Chỉ cần là người khác giới đều sẽ bị thu hút, không phân biệt tuổi tác.
Sức hấp dẫn này không hề dung tục, sống động mời gọi, hay chỉ giới hạn ở kích thích giác quan.
Cô là một tổ hợp của những mâu thuẫn, có vẻ ngây thơ như trẻ nhỏ, một học giả hiếu kỳ không vương chút tạp niệm, kiến thức phong phú; lại có sự tàn độc, sự lạnh lùng quyết đoán, giữa hai thái cực mâu thuẫn đó, cô dùng nét quyến rũ lạnh lùng của phụ nữ để dung hòa một cách hoàn hảo, khiến người ta liên tưởng đến mỹ nhân rắn rết, đóa hoa tẩm độc.
Thế nhưng mỹ nhân rắn rết này lại cứ chốc chốc lại lơ đãng đùa nghịch với chiếc đuôi tẩm độc của mình.
“Ồ, cậu nói tôi cái gì cơ?”
Hạ Ngôn Lạc vừa hỏi, Tiểu Vị Nhiên mới hoàn hồn.
Cậu vậy mà lại vô thức nói ra ba chữ “phụ nữ xấu xa”.
Cậu lập tức quay mặt đi.
“Không có gì.”
Hạ Ngôn Lạc đâu chịu, cô ôm cậu chặt hơn, cười toe toét.
“Nói lại lần nữa xem, ban nãy cậu mắng tôi cái gì?”
“Không có gì! Thứ cô cần đã điều chỉnh xong rồi, thả tôi xuống!”
“Không được, ban nãy cậu mắng tôi, tôi muốn cậu lặp lại đã mắng cái gì—”
Tiểu Vị Nhiên cảm thấy thật khó hiểu.
Trước đây tôi mắng cô là quái vật cô còn không tức giận, bây giờ mắng cô là phụ nữ xấu xa cô lại tính toán chi li?
Nhưng trong lòng cậu cũng đang nén một cục tức, nên lười suy nghĩ sâu xa.
“Tôi nói cô là phụ nữ xấu xa, được chưa?” Mắng luôn!! Cô, người phụ nữ xấu xa này, dám trêu ghẹo trai nhà lành.
Hạ Ngôn Lạc bật cười, hai người áp sát vào nhau, có thể cảm nhận được cơ thể cô đang rung lên, một niềm vui sướng từ tận đáy lòng.
“Nè nè, nói lại lần nữa đi?”
“…………?” Sao lại có người thích bị mắng như vậy?
“Phụ nữ xấu xa?”
“Hay đó, thêm lần nữa.”
Tiểu Vị Nhiên không chịu, muốn máy hát thì tự đi mà mua một cái?
“…………Cô có phải bị cuồng ngược đãi không?”
Hạ Ngôn Lạc bèn xoay mặt cậu lại, bốn mắt nhìn nhau, Tiểu Vị Nhiên không thích tình huống này lắm, luôn cảm thấy sẽ bị người đối diện nhìn thấu, không có chỗ nào để trốn, nhưng cậu không quay đầu đi được, bị giữ chặt lại.
“Nè nè, ngài Vị Nhiên. Cậu có biết không? Câu ‘phụ nữ xấu xa’ mà cậu mắng tôi, không phải là mắng thật đâu.”
“Đó là vừa yêu vừa hận.”
“Cậu vừa thích, lại không thể thừa nhận, lại không có được, không thể phản kháng, thế nên cậu đành mắng tôi một tiếng ‘xấu xa’.”
“Là vì ý chí tự do của cậu đã bị tôi kìm kẹp, cậu không kiểm soát được hành vi của bản thân.” Cô cười, đưa ngón tay ra, chấm nhẹ vào bên ngực trái của Tiểu Vị Nhiên.
“Và cả trái tim mình nữa.”
Nơi cô chạm vào lập tức nóng rực, như bị đóng một dấu ấn, đối diện với đôi mắt xanh biếc ý cười.
Có người từng nói, cơ thể bạn có thể bị ngoại lực khống chế, nhưng trái tim và suy nghĩ của bạn mãi mãi thuộc về chính bạn.
Chỉ khi bạn bằng lòng bị trói buộc thì đó mới là trói buộc.
Lúc bị Minh Quang giam cầm, cậu không hề muốn mắng cô bé là phụ nữ xấu xa.
Bởi vì suy nghĩ của cậu không hề nhảy múa theo cô bé.
Khoảnh khắc cậu bé nhận ra điều này, cậu chỉ muốn quay đi, giấu nhẹm nhận thức này, nhưng Hạ Ngôn Lạc đâu có cho.
Chính là muốn nhìn cậu lúng túng, tôi muốn tận hưởng phiên bản giới hạn hiện tại của ngài Vị Nhiên.
Sự im lặng này bị phá vỡ sau ba giây.
“Thả…………Tiểu Nhiên…………ưm ưm…………”
Ánh mắt hai người đồng thời hướng về phía phát ra âm thanh, phát hiện cô bé mắt hai màu không biết đã lại gần cỗ Gundam từ lúc nào, hai tay cô bé vẫn bị trói, nhưng hai chân thì tự do, cô bé chỉ dựa vào đôi chân và cái miệng, giống như một con thú nhỏ nhanh nhẹn, lặng lẽ trèo lên cỗ Gundam bằng gỗ này, cuối cùng dùng hàm răng trắng nhỏ cắn vào mép buồng điều khiển, đôi mắt hai màu gần như phun ra lửa, hung hăng trừng mắt nhìn Hạ Ngôn Lạc.
Hạ Ngôn Lạc nhướng mày, nhìn cô bé nhỏ nhắn giây tiếp theo dùng chân móc lấy Gundam, treo ngược người trên cánh tay Gundam, thân hình mềm dẻo và nhanh nhẹn đến khó tin.
Cô không nhịn được bình luận: “…Thể chất này của cô mà không làm vũ công hay vận động viên thể dục dụng cụ thì thật đáng tiếc.”
Cô bé mắt hai màu chẳng thèm để ý đến lời khen của cô, mở miệng mắng to.
“Thả Tiểu Nhiên ra, nếu không tôi chết cũng không tha cho chị, tôi phải cứu chị khỏi tay Tiểu Nhiên!!”
Hạ Ngôn Lạc: …………?
Tiểu Vị Nhiên: ………………!?
Minh Quang nhận ra mình nói sai, vội vàng sửa lại: “Ý em là—phải cứu Tiểu Nhiên khỏi tay chị, đồ xấu xa nhà chị!!!”
Rõ ràng đã tự đặt mình vào vị trí sứ giả của chính nghĩa.
Trong lòng cô bé yandere đang bùng cháy ngọn lửa đấu tranh.
Cô bé đã đứng ở bên cạnh quan sát rất lâu, nhìn hết vẻ lúng túng của cậu bé, một cô bé chưa có kinh nghiệm yêu đương, không phân biệt được giữa trêu ghẹo và bắt nạt.
Cô bé chỉ cảm thấy Hạ Ngôn Lạc đang bắt nạt Tiểu Vị Nhiên.
Cô bé lập tức không ngồi yên được nữa, xông thẳng tới.
“Chị là phù thủy độc ác!” Cô bé lớn tiếng chỉ trích.
Hạ Ngôn Lạc “Ồ” một tiếng.
Cô khá thích đấy, phù thủy phản diện trước nay đều thông minh, xảo quyệt, độc ác lại xinh đẹp.
“Tiểu Quang biết, trong mấy câu chuyện cổ tích đó, luôn có mụ phù thủy độc ác muốn chia rẽ hoàng tử và công chúa, chính là chị—!!”
Hai người họ qua lại một hồi, lại tạo cơ hội cho Tiểu Vị Nhiên trốn thoát.
Cậu giãy ra, nhảy xuống khỏi buồng điều khiển, lấy lại bình tĩnh, quay đầu quát Minh Quang.
“Anh đã nói rất nhiều lần, anh không phải hoàng tử, em cũng không phải công chúa, chúng ta không có cái kết hạnh phúc mãi mãi về sau đâu.”
Cậu lại nhìn về phía Hạ Ngôn Lạc, muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói gì, quay đầu bỏ đi.
Đi nhặt những con cá bị đạn pháo đánh dạt vào bờ sông ban nãy.
Bữa trưa của Minh Quang cuối cùng cũng có rồi.
Yandere lớn và yandere nhỏ nhìn theo bóng lưng cậu rời đi, đưa mắt nhìn nhau, một người vì vừa bắt nạt người khác xong nên thân tâm vui vẻ, mặt mày hớn hở, một người cảm thấy đối phương bắt nạt người thương của mình, mặt đầy địch ý.
“Chị bắt nạt Tiểu Nhiên, Tiểu Quang sẽ không tha cho chị đâu—”
Hạ Ngôn Lạc thản nhiên đáp một tiếng, từ trên cao nhìn xuống, điều khiển cần lái nâng cánh tay trái của Gundam lên, cô bé mắt hai màu treo ngược trên đó không hề nhúc nhích, khả năng kiểm soát cơ bắp mạnh đến vô lý.
Hai khuôn mặt trên dưới đối diện nhau—
“Nè nè, cô định không tha cho tôi thế nào đây?”
“Cược cả cái mạng này của cô à?”
“Tiếc thật, xem ra mạng của cô cũng không có giá trị gì lớn, cho dù cô có buộc mấy cân thuốc nổ lên người rồi lao vào tôi, cũng không thể làm tôi bị thương dù chỉ một chút.”
Giọng Hạ Ngôn Lạc mang theo ý châm chọc, không chút nể nang phanh phui sự thật một cách trần trụi.
Thái độ cười như không cười đó, đâm thẳng vào tim gan người khác, ánh mắt cô bé mắt hai màu trầm xuống.
“…Chân tâm có thể triệu hồi kỳ tích, Tiểu Quang tôi đây, tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc!”
“Phù thủy độc ác không thể nào thắng được công chúa!”
Hạ Ngôn Lạc vì vừa bắt nạt người khác xong nên tâm trạng rất tốt, vui vẻ lên, cũng chịu chủ động nói thêm vài câu, không ra tay đánh bay người ta đi, mà dứt khoát phủ nhận cô bé.
“Sai rồi, người không bao giờ thắng được tôi chính là cô.”
“Dù tôi không có những năng lực siêu phàm này, cô, cũng tuyệt đối không thắng được tôi—”
Cô hất cằm về phía cậu bé đang dùng cành cây xiên cá bên bờ sông, ý cười tràn ngập trong mắt.
“Chỉ cần cô còn chưa nghĩ thông suốt xem cậu ấy là người thế nào, và sự khác biệt giữa chúng ta là ở đâu, thì công chúa nhỏ à, cô sẽ mãi mãi phải bò dưới đất thôi—”
Cô bé mắt hai màu nhất thời bị khí thế áp đảo, sự tức giận của cô bé tạm lắng xuống, thay vào đó là vẻ nghi hoặc.
“Muốn biết không?” Giọng của ngự tỷ mắt xanh trầm xuống vài phần.
Minh Quang thận trọng quan sát Hạ Ngôn Lạc một lượt, luôn cảm thấy đối phương có âm mưu, nhưng lại bị khơi dậy trí tò mò.
Cô bé tự cho mình là người hiểu Tiểu Vị Nhiên nhất thế giới, câu nói “cô còn chưa nghĩ thông suốt xem cậu ấy là người thế nào” của Hạ Ngôn Lạc, đã đánh trúng vào điểm tò mò của cô bé.
“Đây là bí mật đấy, lại đây, gần một chút.” Hạ Ngôn Lạc ngoắc ngoắc ngón tay với cô bé.
Minh Quang bất giác rướn tấm thân mềm dẻo lại gần.
Giây tiếp theo————
“Á!!!!!”
Tiểu Vị Nhiên đang nướng cá bên bờ sông nghe thấy một tiếng hét thất thanh, vừa ngẩng đầu lên đã thấy cô bé mắt hai màu bay vèo ra theo một đường parabol. Giữa không trung, cô bé lộn ngược mấy vòng rồi vững vàng đáp xuống đất. Trong khi đó, ngự tỷ ngồi trên buồng điều khiển đã rụt ngón tay vừa dùng để búng trán lại, mặt tỉnh bơ, nở một nụ cười rạng rỡ.
“Trên đời này, tình báo và tri thức là thứ có giá trị nhất, sao tôi lại nói cho cô biết miễn phí được chứ?”
Nói rồi, cô lại lái Gundam bằng gỗ đi nhổ cây, định làm thêm vài nòng pháo dự phòng.
Cô vừa điều khiển Gundam, ánh mắt sâu thẳm, một lúc sau, cô đột nhiên mỉm cười.
Xâu chuỗi lại trước sau, ngài Vị Nhiên quả thực không phải là người yêu từ cái nhìn đầu tiên, cũng chẳng phải kẻ ham mê sắc đẹp—
Cô từng hỏi anh trước khi nhiệm vụ của ngài Vị Nhiên kết thúc.
“Ngài Vị Nhiên, anh thích tôi, phải không?”
“Từ lần đầu tiên gặp tôi, anh đã thích tôi rồi, đúng chứ?”
Khi xưa nghĩ về anh như vậy, lại thành ra hời hợt mất rồi—
××
Các yandere, chiều nay sẽ có thêm chương nữa, nhưng sẽ muộn hơn một chút nhé ╮( ̄▽ ̄)╭
