Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 6 - Chương 25: Cùng nhau ngồi trên Gundam

Ba con cá bạc bé tí tẹo được xiên lại, nướng trên lửa, mỗi con dài chưa đến mười centimet, người lớn nhìn vào còn chẳng đủ kẽ răng, trông đến là tội nghiệp.

“Anh cũng hết cách rồi.” Tiểu Vị Nhiên vừa xoay xiên cá, vừa nói với vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Tại em cả đấy, làm cá sợ chạy mất rồi, con cá lớn đó bằng mười con cá nhỏ, em phải tự trách mình thôi.”

Anh đang lo chuyện đại sự, còn em thì cứ khóc lóc chuyện yêu đương tào lao.

“…………Hu hu, em thích Tiểu Nhiên, thật sự rất thích Tiểu Nhiên.”

“Tiểu Quang là một người vô nghĩa, chỉ khi gặp được Tiểu Nhiên mới trở nên có ý nghĩa.”

Cậu bé không khỏi kinh ngạc.

“……Em không biết đói là gì à?”

“Cơm chẳng ăn được mấy miếng mà lấy đâu ra sức mà khóc to thế.”

Người bình thường đói mấy ngày là đầu óc tỉnh táo lại ngay, còn cô thì hay rồi, mấy ngày nay toàn ăn hồng chát, dâu dại, cá nướng cháy, hoặc là cơm trong lẩu tự sôi mà cậu lén lúc Hạ Ngôn Lạc không để ý đút cho, nhưng vì sợ bị phát hiện nên lượng cơm ít đến đáng thương.

Vậy mà vẫn còn sức để gào khóc——cậu bắt đầu nghi ngờ cấu tạo cơ thể của cô.

Thể chất này cũng tốt quá rồi đấy?

Chắc chắn là kiểu người có thể sống sót đến giây phút cuối cùng trong cơn khủng hoảng lương thực ngày tận thế.

“Hu hu hu hu hu hu…………”

Tiểu Vị Nhiên thầm nghĩ: Thời buổi này không có thể chất đặc biệt hay siêu năng lực thì không xứng làm quái vật nữa đâu.

Đúng là một nghề đòi hỏi cao quá mà.

May mà kiếp này mình không có duyên với nó.

“……Trưa nay ăn tạm ba con cá nhỏ này đi, chiều anh câu cho em tiếp.” Cậu dỗ dành, tay vẫn xoay xiên cá.

Cá nhỏ là một trong những nguyên liệu khó nướng nhất trên đời, trưa nay lại chỉ có ba con này, cậu tập trung cao độ, nướng cho đến khi ba con cá vàng ruộm giòn tan, thấy sắp được rồi, cậu mới lơ đãng lẩm bẩm tiếp.

“Chiều anh dạy em học thuộc sách anh từng học, dễ lắm, giờ anh đọc cho em nghe một lần trước nhé, nhân chi sơ, tính bản thiện, tính tương cận, tập tương viễn, cẩu bất giáo…”

BÙM!!!

Một tiếng nổ vang trời cắt ngang bài Tam Tự Kinh đầy ý nghĩa giáo huấn và khuyến học của cậu, Tiểu Vị Nhiên ngỡ ngàng nhìn về phía phát ra âm thanh, tiếng nổ làm bụi đất ven sông bay lên mù mịt, một cỗ Gundam bằng gỗ đã được nâng cấp, giờ cao hơn hai mét, xuất hiện trước mắt.

Tay trái cầm dao, tay phải là nòng pháo, cỗ Gundam im lặng vài giây rồi giơ tay phải lên, nòng pháo bắn ra một viên đạn pháo bằng gỗ to như quả bóng chuyền, nhắm thẳng vào một tảng đá lớn ven bờ, uy lực mạnh đến nỗi găm thẳng vào trong.

Tiểu Bạch Vị Nhiên: Tàu điện ngầm, ông già, điện thoại.

Cứu với! Có người không chỉ sử dụng siêu năng lực trái phép mà còn dùng siêu năng lực để chế tạo Gundam, quá đáng lắm rồi?

Sau khi bắn viên đạn đầu tiên, cỗ Gundam sừng sững trên mặt đất, lại bắn tiếp viên thứ hai, thứ ba, mỗi viên đều bắn trúng viên đạn đầu tiên, gia tăng áp lực, khiến viên đạn đầu từ chỗ găm vào tảng đá xuyên thủng ra ngoài, tảng đá vỡ tan, tiếng nổ ầm ầm, mặt đất ven sông rung chuyển không ngừng, chim chóc trong rừng hoảng sợ vỗ cánh bay đi.

Cửa buồng điều khiển mở ra, Hạ Ngôn Lạc ngồi trên ghế lái, nghiêng đầu nhíu mày, lẩm lẩm một mình.

“Độ chính xác và uy lực có sai số rồi——”

“Năng lượng rót vào khó kiểm soát quá, nhiều thì độ chính xác kém, ít thì uy lực không đủ, chà! Tinh chỉnh phiền phức thật.”

Gundam bằng gỗ chỉ là một cỗ máy, động lực cốt lõi vẫn dựa vào năng lượng mà Hạ Ngôn Lạc truyền vào.

Nhưng cô không giỏi tính toán việc tinh chỉnh uy lực và độ chính xác này, nói cho cùng, đó là vấn đề về thông số và cảm giác tay——

Cô chợt im lặng, rồi bắt gặp ánh mắt của cậu bé đang trợn tròn mắt cách đó năm mét.

Tiểu Vị Nhiên vẫn còn đang chìm trong cú sốc khi thấy Gundam sừng sững trên mặt đất, vừa lơ đãng một cái, mặt kia của ba con cá đã cháy đen thui, đến khi Hạ Ngôn Lạc nhìn sang, cậu mới sực tỉnh, vội vàng định nhấc cá ra khỏi đống lửa.

Giây tiếp theo, cậu mất trọng lượng, lơ lửng bay lên.

Cứ thế cầm ba con cá nướng cháy một nửa, vụng về như một chú hề giữa không trung, bay về phía buồng điều khiển của Gundam.

Ngự tỷ mắt xanh cười ngọt ngào với cậu.

“Ngài Vị Nhiên, cậu giỏi nhất trong việc điều chỉnh thông số và cảm giác tay mà, đúng không?”

“…………?? Tôi không có, tôi không biết, tôi chưa từng biết.”

Cậu chỉ mới lái Gundam trong game thôi mà!!

“Không sao, cậu làm được mà, chỉ cần điều khiển rồi cho tôi biết hướng điều chỉnh cảm giác tay và uy lực là được.”

Buồng điều khiển Gundam này vốn được Hạ Ngôn Lạc thiết kế cho một mình cô dùng, không gian chỉ đủ cho một người, thêm một người nữa thì không có chỗ đứng.

Thế là cô vẫy tay một cái, Tiểu Vị Nhiên bị buộc phải ngồi lên đùi cô.

Chạm vào những đường cong mềm mại ấm áp, cậu bé vốn điềm tĩnh thường ngày cũng không chịu nổi, mặt đỏ bừng như quả cà chua, tay chân luống cuống, chỉ muốn bỏ chạy.

“Thả tôi xuống!!”

Hạ Ngôn Lạc “Hử” một tiếng.

“Cậu không thích Gundam à?”

Không đúng, trước đây cô từng đọc bình luận trên mạng ở thế giới này, đàn ông ai nấy đều hùng hồn tuyên bố:

【Bạn gái có thể không có, nhưng Gundam thì không thể không lái】

【Tín nam XX nguyện ba đời ba kiếp độc thân, chỉ bầu bạn với năm ngón tay, đổi lấy một cơ hội bị xe ben tông để xuyên không đến dị thế giới lái Gundam】

Tiểu Vị Nhiên không động đậy thì thôi, vừa cựa quậy lại càng cảm nhận rõ hơn nhiệt độ cơ thể đang tiếp xúc, mặt đỏ đến tận mang tai.

“Tôi nói tôi không có hứng thú, thả tôi xuống!”

Hạ Ngôn Lạc từ phía sau nhìn rõ vành tai đỏ rực của cậu.

Hóa ra không phải ghét lái Gundam, mà là ngại ngùng à?

Chà, ngài Vị Nhiên lúc nhỏ da mặt mỏng hơn lúc lớn nhiều quá!

Lúc lớn rồi, dù cô có cởi cả áo choàng tắm đứng trước mặt, anh cũng chỉ kinh ngạc trong chốc lát.

Hạ Ngôn Lạc không thích những cậu trai hay ngại ngùng.

Cô cảm thấy họ cứ rụt rè, không phóng khoáng, chẳng ra dáng.

Trước đây đối với Tần Duẫn cô cũng phải nhẫn nhịn, lờ đi sự thiếu kiên nhẫn trong lòng.

Còn bây giờ cô thấy thú vị, chẳng qua là vì nghĩ đến sự khác biệt giữa Bạch Vị Nhiên lúc trưởng thành và Tiểu Vị Nhiên bây giờ.

Cô nổi hứng trêu chọc, nở một nụ cười gian tà, cố ý ôm cậu vào lòng.

“Hừ hừ, miệng nói không muốn, chứ tôi thấy ánh mắt cậu lúc nãy thật thà lắm mà!”

“Nào, bỏ cá nướng xuống đi, là có thể nắm lấy cần điều khiển Gundam rồi.”

Cô ghé sát vào mặt cậu, hơi thở phả vào thật gần, Tiểu Vị Nhiên không chịu nổi sự kích thích này.

Dù cậu cũng rất muốn thử lái Gundam, nhưng——

“Quái vật, cô lại muốn làm gì tôi!?”

Cậu vẫn còn là một cậu bé vị thành niên đó!

Chuyện này còn quá sớm với cậu.

Nhưng… nhưng lên kế hoạch mười năm cũng không phải là không thể nghĩ đến chứ…

Một tiếng cười khẽ, vừa lạnh lùng vừa dịu dàng đáp lại, đập tan mọi căng thẳng của cậu bé.

“Ai muốn làm gì cậu chứ?”

“Cũng không nhìn lại xem cậu trông thế nào? Vừa nhỏ vừa yếu, tôi chỉ muốn cậu giúp tôi điều chỉnh sự cân bằng giữa độ chính xác và uy lực thôi, không thì cậu nghĩ sao? Tôi đã đồng ý cho cô ta ở lại, cậu không định báo đáp tôi à?”

Tiểu Vị Nhiên đột ngột quay đầu, đối diện với đôi mắt xanh lấp lánh của Hạ Ngôn Lạc, trong mắt cô tràn ngập ý cười ranh mãnh.

“Không phải chứ? Cậu đừng tưởng tôi thích cậu đấy.” Cô thì thầm.

“Tôi nói thích cậu chỉ vì thấy vui thôi, này, nói cho cậu biết, người tôi thực sự thích là một người khác.”

“Anh ấy là một người lớn ưu tú, trưởng thành, một người đàn ông xuất sắc mà bây giờ cậu không thể nào sánh bằng, hiểu chưa?”

Hạ Ngôn Lạc nhìn thấy ánh sáng kinh ngạc lóe lên rồi vụt tắt trong mắt cậu bé, vẻ mặt cậu dần trở nên ảm đạm.

Cô vì trò đùa của mình thành công, nén cười rồi tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.

“Tôi thích anh ấy lắm, thích đến không chịu nổi, thích đến mức muốn biết tất cả mọi thứ về anh ấy từ nhỏ đến lớn, bí mật của anh ấy, sở thích của anh ấy, quá khứ của anh ấy, không muốn bỏ sót một chút nào——chính là một tình yêu sâu đậm như vậy đấy!”

Cậu bé quay đầu đi, vành tai đã hết đỏ, cậu ném con cá nướng cháy đen ra ngoài, hành động không giấu vẻ hờn dỗi, hai tay nắm lấy cần điều khiển, lạnh lùng hừ một tiếng.

“Cô thích anh ta thì liên quan gì đến tôi.”

“Tôi cũng chỉ thấy ở cùng cô vui thôi, cô đừng có hiểu lầm——”

“Tôi thích Gundam, tôi thà cả đời không có người yêu, để đổi lấy cơ hội được lái Gundam!”

Ven sông lại vang lên tiếng nổ, đá vụn văng khắp nơi, Hạ Ngôn Lạc ở phía sau cậu bé, che miệng cười khúc khích.

××

Hôm nay đã cập nhật rồi nhé, các yandere (゚▽゚)/