Chương 5: Người phụ nữ trước gương
**
**1**
Mơ thấy Yuko, cô tỉnh giấc.
".................."
Ooki Nanami đột ngột tỉnh dậy giữa đêm khuya, cơn buồn ngủ tan biến hoàn toàn, cô cứ thế nằm nhìn trân trân lên trần nhà ký túc xá.
Một đêm khuya thanh vắng, tĩnh mịch.
Giữ nguyên tư thế nằm trên giường, Nanami chăm chú nhìn vào bóng tối.
Lưng ướt đẫm mồ hôi, tim đập thình thịch, lồng ngực vẫn còn chìm trong tàn dư của cơn ác mộng. Nhưng ngay khoảnh khắc mở mắt ra, giấc mơ đã phai nhạt, cô chỉ nhớ đó là mơ về Yuko, còn nội dung chi tiết thì đã tan biến về miền quên lãng.
Phía bên kia màn sương mù, cô không thể nhớ ra được.
Dẫu vậy, cảm giác rõ ràng về việc vừa gặp ác mộng vẫn còn đọng lại trong lồng ngực.
Chắc là do cô cứ nghĩ về Yuko suốt. Nanami thở hắt ra một hơi thật sâu, thật sâu từ trong chăn, như thể giờ mới nhớ ra phải đẩy luồng không khí tù đọng trong ngực ra ngoài. Vẫn như mọi khi, đêm ở ký túc xá thật yên tĩnh. Tiếng thở đều đều của bạn cùng phòng vang lên từ giường bên cạnh.
Căn phòng yên ắng, và cả năm giác quan đều cho cô biết toàn bộ ký túc xá đang ngủ say.
Nanami mở mắt, cứ thế nhìn lên bóng tối, suy nghĩ vẫn vơ những chuyện vô nghĩa, chờ đợi mí mắt sụp xuống.
Cô nằm im chờ đợi.
Nhưng Nanami biết rằng, khi nằm thế này mà mắt không tự nhắm lại, nghĩa là cô đã hoàn toàn tỉnh táo.
Những lúc thế này, dù có nhắm mắt bao lâu thì sự khó chịu chỉ càng tích tụ trong cơ thể bất động mà thôi.
Và sự khó chịu đó càng khiến Nanami không thể ngủ được.
Không ngủ được, Nanami trở mình không biết bao nhiêu lần.
Cơ thể đã thức giấc trở nên nóng bừng, chiếc chăn đắp trên người càng làm cái nóng khó chịu thêm.
"Ưm..."
Cô thay đổi tư thế vài lần để không khí bên ngoài lùa vào trong chăn. Nhưng sự bứt rứt do mất ngủ chỉ càng tăng lên theo thời gian. Không gì khổ sở bằng những đêm mất ngủ ở ký túc xá. Nanami nghĩ, giá mà những lúc thế này có thể gọi điện cho Okimoto thì tốt biết mấy.
Gọi lúc nửa đêm thì phiền thật, nhưng chắc họ sẽ cười xòa cho qua như chuyện giữa những người yêu nhau.
Nhưng vì cả hai đều ở ký túc xá nên chuyện đó là không thể.
Có lẽ cũng có những cặp đôi liều lĩnh làm vậy, nhưng với Nanami thì chịu. Nanami không tự tin mình có thể làm trót lọt mà không bị ai phát hiện.
Cô thử vạch ra vài kế hoạch cho vui, rồi lại bỏ cuộc.
Tuy nhiên, cơn buồn ngủ vẫn chưa đến.
Chẳng có việc gì để làm.
Chỉ có thời gian là trôi đi.
Suy nghĩ cứ xoay vòng trong đầu Nanami.
Trong sự nhàm chán xám xịt, đầu óc cô cứ mải miết nghĩ về những chuyện vô nghĩa, rồi cuối cùng lại quay về chuyện của Yuko.
".................."
Nanami thở dài.
Cô đã suy nghĩ bao nhiêu lần, tưởng chừng đã lo lắng đến cạn kiệt rồi.
Nanami vẫn chưa thể tin được chuyện Yuko mất tích. Nhưng thực tế là đến trường cũng không thấy Yuko đâu, cảnh sát cũng đã đến hỏi chuyện, chỉ có hiện thực là vẫn tồn tại chắc chắn.
Có sự thật, có cảm giác thực, nhưng trái tim vẫn chưa theo kịp.
Dù thế nào cũng không thể tin được.
Cảnh sát cũng hỏi đi hỏi lại nhiều lần, nhưng Nanami hoàn toàn không đoán ra được lý do tại sao Yuko lại biến mất. Từ trước đến nay, Yuko chưa từng cúp hoạt động câu lạc bộ mà không xin phép. Cô ấy là một cô gái rất nghiêm túc. Dù đôi lúc có hơi khó gần, nhưng là một người bạn đáng tin cậy. Tại sao cô ấy lại biến mất, Nanami hoàn toàn không hiểu. Cô cũng nghĩ đến khả năng Yuko bị cuốn vào vụ án nào đó, nhưng cứ tưởng tượng là lại thấy chán nản, nhận ra ngay là vô ích nên cô ngừng suy nghĩ.
"Haizzz......"
Một tiếng thở dài nặng nề chưa từng thấy thoát ra khỏi miệng.
Cặn bã lại bắt đầu tích tụ nơi lồng ngực.
Thế này thì ngủ nghê gì nữa. Vùng tim đau thắt lại như bị nhét đầy cát, Nanami đẩy chăn ra, ngồi dậy trên giường, nhưng cũng chẳng làm gì cả, chỉ vô nghĩa nhìn chằm chằm vào căn phòng tối om.
"..."
Cô nhìn chăm chú vào bóng tối bao trùm căn phòng.
Cô muốn khóc, nhưng cảm giác nếu bi lụy thì Yuko sẽ thực sự không bao giờ trở về nữa, nên cô hít sâu nhiều lần để kìm nén cảm xúc.
Nanami thả chân xuống giường, dùng chân dò dẫm trên sàn, rồi xỏ chân vào đôi dép lê vừa tìm thấy.
Cô không chịu nổi sự vô vị này nữa. Và rồi, với ý định ít nhất là đi rửa mặt để thay đổi tâm trạng, cô đứng dậy trong bóng tối.
"..."
Để không đánh thức bạn cùng phòng, Nanami nhẹ nhàng tìm chiếc túi đựng đồ vệ sinh cá nhân, rón rén bước ra khỏi phòng.
Cô cố gắng đóng cửa nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng trong sự tĩnh lặng này, tiếng cửa vẫn vang lên to một cách kỳ lạ.
Hành lang ký túc xá chỉ có những ngọn đèn tối thiểu được bật ở những điểm quan trọng, khiến cả không gian mờ tối như được phủ một lớp chuyển màu. Ánh đèn ở góc rẽ sáng rực rỡ, chiếu luồng sáng về phía hành lang, nhưng ánh sáng ấy như bị bóng tối nuốt chửng, độ sáng giảm dần đi.
Hành lang im phăng phắc.
Ánh sáng nhân tạo vô cơ và những cái bóng vươn dài sống động.
Đêm ở ký túc xá kiểu nội trú, nhìn thế này trông thật rợn người.
Nanami cảm thấy hơi sợ hãi, bắt đầu bước đi trong bóng tối mờ ảo đó, hướng về phía bồn rửa mặt.
"........."
Tiếng dép lê rón rén vang vọng trên hành lang.
Khi đi đến dưới ánh đèn ở góc rẽ, cô nghe thấy tiếng vo ve... rung động khe khẽ, bóng đen đung đưa theo nhịp nhấp nháy yếu ớt của đèn huỳnh quang, và ánh sáng cũng dao động theo.
Phía bên kia khúc quanh, cô nhìn thấy ánh đèn của khu vực bồn rửa mặt.
Từ lối vào không cửa mở toang, ánh sáng từ khu bồn rửa hắt ra ngoài.
Ánh sáng nhấp nháy yếu ớt.
Có vẻ đèn huỳnh quang đã cũ, ánh sáng đục ngầu và yếu ớt.
Bước vào khu bồn rửa, những tấm gương trên bồn rửa đứng thành hàng trong thứ ánh sáng như sắp tắt. Tấm gương lớn phản chiếu hình dáng Nanami bước vào dưới ánh đèn mỏng manh.
"........."
Nanami nhìn khuôn mặt mình với nền là bóng tối phía sau.
Bản thân trong gương trông có vẻ mệt mỏi.
Cô vặn vòi nước, dùng tay hứng lấy dòng nước đã bị nhiệt độ tháng Mười làm lạnh ngắt. Tát nước lên mặt liên tục, bì bõm, Nanami dùng lòng bàn tay chà xát khuôn mặt thật kỹ như muốn rửa trôi cả những suy nghĩ trong lòng.
Nhắm mắt lại, chỉ cảm nhận cảm giác của nước chạm vào da mặt.
Làm như vậy để thiết lập lại tâm trí mình.
Nước và không khí bên ngoài cướp đi thân nhiệt, cơ thể bắt đầu cảm thấy ớn lạnh. Lúc đó Nanami mới khóa vòi nước, bắt đầu dùng khăn lau mặt.
...
Cứ thế, một lúc lâu.
Nanami cứ liên tục cọ cọ chiếc khăn áp trên mặt.
Vùi mặt vào khăn, Nanami vô thức cảm nhận sự tiếp xúc của chiếc khăn bằng da mặt. Để không phải nghĩ đến bất cứ điều gì khác, cô cứ tham lam tận hưởng cảm giác của chiếc khăn.
Một mình trong khu bồn rửa lúc nửa đêm.
Lẻ loi một mình giữa sự tĩnh lặng, Nanami trùm khăn lên mặt.
Hơi đêm mỏng manh lan tỏa trong phòng thấm qua lớp đồ ngủ.
Dẫu vậy, Nanami vẫn không rời chiếc khăn khỏi mặt.
..................
Tĩnh lặng.
Chỉ còn nghe thấy tàn dư của tiếng nước và tiếng ma sát của chiếc khăn.
Nhưng, bất chợt lúc đó, Nanami ngẩng mặt lên khỏi khăn.
Có tiếng động gì đó... không, nói là tiếng động thì quá nhỏ, cô có cảm giác như vừa nghe thấy âm thanh gì đó rất khẽ khàng từ đâu đó vọng lại.
Nanami ngừng cử động.
... Im phăng phắc.
Nhưng, khi lắng tai nghe, thứ Nanami nghe thấy là sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm ký túc xá về đêm.
Chỉ có tiếng thở của chính mình, và tiếng kêu khe khẽ phát ra từ đèn huỳnh quang nghe như rỉ ra từ tận cùng của sự tĩnh lặng. Ngoài ra không tồn tại bất kỳ âm thanh nào khác, sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy khu bồn rửa được chiếu sáng lờ mờ này.
"........."
Nanami đột nhiên rùng mình.
Sự tĩnh lặng mà nãy giờ cô không hề để ý bỗng nhiên mang lại cảm giác đầy ác ý.
Cô kiểm tra phía sau lưng mình qua gương. Tuy nhiên, hành động đó lại gợi lên những tưởng tượng tồi tệ trong đầu, chỉ làm nỗi bất an tăng thêm.
Khuôn mặt mình phản chiếu trong gương.
Khung cảnh được chiếu sáng bởi ánh đèn mờ ảo.
Phía sau lưng là lối vào dẫn ra hành lang đang há miệng chờ. Và ngoài hành lang là bóng tối đen kịt tràn ngập hơi đêm.
Phía sau.
Phía sau lưng mình đang hiện ra ngay trước mắt.
Nhưng có một phía sau thực sự nằm sau lưng, khác với phía sau phản chiếu trong gương. Một phía sau vô hình, không biết thứ gì đang rình rập, nằm ngay sau lưng cô.
Chỉ có cảm giác hiện diện là lan tỏa phía sau lưng.
Và rồi, từ đâu đó, một âm thanh vang lên.
*Két...*
"..................!"
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng đó, da gà nổi lên khắp toàn thân cô.
Một âm thanh ngắn, cao vút như tiếng cọ xát trên sàn, chắc chắn vừa vang lên từ phía sau.
Âm thanh đó tắt ngấm ngay lập tức, xung quanh lại trở về tĩnh lặng. Tuy nhiên, chỉ trong khoảnh khắc đó, cô tin chắc rằng đó là tiếng bước chân.
Ánh đèn của bồn rửa hắt thứ ánh sáng mờ nhạt ra hành lang.
Từ trong bóng tối nơi ánh sáng không chạm tới, sâu hơn nữa trong bóng tối lạnh lẽo của hành lang, âm thanh đó vọng lại.
Khung cảnh phản chiếu trong gương tối tăm và không có gì thay đổi. Chỉ phơi bày khung cảnh khu bồn rửa mang vẻ u ám, rợn người dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.
Và bóng tối ngoài hành lang.
Từ sâu trong đó, lại một âm thanh nhỏ vang lên.
*Két...*
".................."
Nanami ôm chặt chiếc khăn, từ từ quay lại.
Ở đó là khung cảnh thực chứ không phải ảnh ảo trong gương, nhưng dưới ánh sáng đục ngầu nhấp nháy, nó cũng chẳng khác mấy so với hình ảnh trong gương cô vừa nhìn thấy.
Chỉ là một khung cảnh lờ mờ, u ám. Trong đó, bóng tối không thể nhìn thấu trải dài sâu hun hút vào bên trong.
Cô đứng quay lưng vào bồn rửa, nhìn chằm chằm vào bóng tối nơi hành lang.
Từng chút, từng chút một, cảm giác về sự hiện diện trong bóng tối tăng lên, và tiếng bước chân từ đó đang tiến lại gần.
*Két... Két...*
Tiếng bước chân.
Là ai vậy? Nanami tự hỏi.
Và không hiểu sao, cô cảm thấy tiếng bước chân đó nghe rất quen. Nanami cảm thấy sự quen thuộc đó và... khoảnh khắc tiếp theo, cô nhớ ra.
"...!"
Da gà nổi lên.
Nanami nhớ rõ tiếng bước chân đặc trưng như tiếng đế giày cọ xuống sàn nhà đó.
Đó là thói quen của Akana Yuko. Yuko có thói quen đi lê chân, khi đi giày trong trường, cô ấy luôn tạo ra âm thanh như thế này.
Đúng rồi.
Là tiếng bước chân của Yuko.
Nhưng, dù nghĩ vậy, Nanami vẫn không thể bước ra hành lang.
Nếu Yuko đã trở về, lẽ ra cô phải lao ra ngay lập tức. Nhưng bầu không khí bao trùm nơi này lúc này không dung nạp những suy nghĩ đầy hy vọng như thế.
Rõ ràng là một bầu không khí dị biệt và quái đản đang bao phủ nơi này.
Không gian này tràn ngập cái cảm giác như thể có thứ gì đó sắp lao ra từ trong bóng tối bất cứ lúc nào.
"..."
Nanami nuốt cục nước bọt ứ trong miệng.
Rồi, hạ quyết tâm, cô mở miệng.
"Yuko-chan...?"
Nanami gọi.
Nhưng âm thanh thoát ra khỏi miệng chỉ nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Dẫu vậy, trong sự tĩnh lặng này, giọng nói đó vang lên to một cách kỳ dị. Và rồi lời gọi bị nghiền nát trong sự im lặng áp đảo, tan biến vào không trung.
"........."
Không có tiếng trả lời.
Tiếng bước chân cũng không còn nghe thấy nữa.
Nhưng... ở đó chắc chắn có thứ gì đó.
Có thứ gì đó chắc chắn đang ẩn nấp trong bóng tối, cảm giác như có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình từ trong bóng tối khiến Nanami không thể nhúc nhích.
Cô dán mắt vào bóng tối nơi hành lang nhìn thấy từ lối vào.
Sợ đến mức không dám rời mắt, cũng không dám chớp mắt.
Cô cảm thấy có ai đó, hoặc thứ gì đó đang ở đó.
Ẩn mình trong bóng tối, sự hiện diện đó đang ở đó.
"... Là Yuko-chan phải không?"
Nanami gọi lại lần nữa.
Nhưng vẫn không có tiếng trả lời, chỉ cảm thấy ánh mắt từ trong bóng tối đang nhìn chằm chằm.
Không khí lạnh lẽo căng như dây đàn, Nanami chỉ biết trừng mắt nhìn lại bóng tối. Không chớp mắt, nín thở, chỉ nhìn chằm chằm về phía bên kia bóng tối.
"........."
Im lặng.
Thời gian trôi qua khiến da dẻ nổi gai ốc, cô bắt đầu nghe thấy tiếng tim mình đập.
Cô nghĩ rằng khoảnh khắc mình rời mắt đi, chuyện gì đó khủng khiếp sẽ xảy ra. Cô cảm thấy nếu không canh chừng, "thứ đó" sẽ bước ra từ bóng tối.
"........."
Im lặng.
Nhưng, giữa sự căng thẳng đó, ánh đèn vụt tắt trong tích tắc.
"!"
Trong sát na tầm nhìn tối sầm lại, Nanami giật thót mình. Nhưng ngay lập tức đèn sáng trở lại, khu bồn rửa lại được chiếu sáng.
Bóng đèn sắp hết tuổi thọ.
Nó chiếu sáng khu bồn rửa bằng thứ ánh sáng còn tệ hơn trước.
Phát ra âm thanh vo ve nhỏ nhưng chói tai, bóng đèn bắt đầu hoạt động hấp hối. Ánh sáng rung động mạnh hơn, thỉnh thoảng nhấp nháy, phát ra luồng sáng cuối cùng.
".................."
Nanami đưa mắt trở lại hành lang.
Ở đó không có gì thay đổi.
Nanami thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng trong tấm gương sau lưng cô, một nửa khuôn mặt thiếu nữ đang ló ra từ phía hành lang.
Đó là khung cảnh bên trong gương.
Có một thiếu nữ thò nửa mặt ra từ mép lối vào.
"Thứ đó" mang khuôn mặt của Akana Yuko, trên khuôn mặt trắng bệch nở một nụ cười như đã vỡ nát. Khuôn mặt ấy như nổi lên từ trong bóng tối, vừa cười, vừa nhìn trộm.
Trắng toát như mặt nạ kịch Noh, nhưng với biểu cảm sống động, đôi mắt đó nhìn chằm chằm vào Nanami.
Tuy nhiên, trước mắt Nanami, tại lối vào trong hiện thực, không có khuôn mặt thiếu nữ nào cả.
Ở đó chỉ có bóng tối đang cuộn trào. Thế nhưng trong gương, thiếu nữ đó chắc chắn đang đứng đó.
Nanami không nhìn vào gương.
Sau lưng Nanami đang đứng quay lưng về phía gương, thiếu nữ từ từ hiện nguyên hình.
Đôi chân đi giày trong màu trắng ló ra từ lối vào phản chiếu trong gương. Thiếu nữ bước vào khu bồn rửa trong gương với dáng điệu chậm rãi, đế giày cọ xuống sàn tạo nên nhịp điệu đặc trưng khủng khiếp.
*Két...*
Tuy nhiên, âm thanh lẽ ra phải nghe thấy đó lại không vang lên. Trong sự tĩnh lặng, thiếu nữ quái dị trong gương đang đến gần, còn Nanami đang quay lưng lại với gương hoàn toàn không nhận ra.
Toàn thân thiếu nữ hiện ra, bước vào khu bồn rửa, từng bước, từng bước tiến lại gần Nanami.
*Két... Két...*
Thiếu nữ trong gương từng chút một tiến lại gần Nanami... và rồi đứng trước mặt Nanami trong gương.
Nanami không nhìn vào gương.
Cô chỉ nắm chặt chiếc khăn, đứng đó.
Cô đang an tâm vì không có gì trong bóng tối trước mắt. Nhưng trong gương, thiếu nữ xuất hiện từ bóng tối đang đứng ngay trước mặt Nanami.
Thiếu nữ trong gương vươn hai tay về phía khuôn mặt Nanami.
Từ từ vươn tay về phía đầu, xòe rộng bàn tay như muốn nắm lấy đầu cô.
Đầu ngón tay thiếu nữ tiến gần đến đầu Nanami.
Nụ cười vỡ nát trên môi thiếu nữ lan rộng ra khắp khuôn mặt.
Nanami không nhìn vào gương.
Nụ cười dị thường khiến da mặt như sắp rách toạc đang ghé sát nhìn vào mặt Nanami.
Chuyển động đó dị hợm đến mức không giống con người. Ví như một loài côn trùng săn mồi đang từ từ tiếp cận con mồi vậy.
"Thứ đó" trong hình dáng Yuko vươn tay về phía Nanami như thế.
Chậm rãi,
Thật chậm rãi.
Ngón tay thiếu nữ tiến sát mặt Nanami. Chỉ còn chút nữa là chạm vào.
Nanami không nhìn vào gương.
Nanami không nhìn vào gương.
Nhưng cuối cùng, Nanami quay lại phía gương định lấy chiếc túi trên bồn rửa.
Khoảnh khắc đó...
Hai tay thiếu nữ trong gương như bật lò xo tóm lấy đầu Nanami trong gương, dùng sức mạnh khủng khiếp cưỡng ép bẻ vặn cổ cô về phía thiếu nữ, cùng lúc đó Nanami trong hiện thực cũng bị một lực đáng sợ ép quay mặt về phía thiếu nữ, mắt mở to trừng trừng chạm mắt với "Yuko" đang nở nụ cười điên loạn và...
*Phụt!*
Trong sát na, đèn vụt tắt.
Và khi đèn sáng trở lại, ở đó chỉ còn khu bồn rửa không một bóng người với những món đồ vệ sinh cá nhân vương vãi, được chiếu sáng bởi ánh đèn mờ đục.
..................
........................
**2**
Ngày thứ hai của lễ hội văn hóa bắt đầu.
Ngày cuối cùng của lễ hội văn hóa bắt đầu mà không có sự cố gì, lại là Chủ nhật nên còn náo nhiệt hơn cả hôm qua.
Trong khuôn viên trường vang vọng tiếng cười nói và tiếng mời chào của học sinh tại các gian hàng.
Khung cảnh đó bình yên đến mức tưởng chừng như không có vấn đề gì xảy ra, một khung cảnh hòa bình.
Lễ hội văn hóa diễn ra suôn sẻ.
Tuy nhiên, có một sự bất thường đã được học sinh đồn đại từ sáng.
Đó là việc triển lãm của CLB Mỹ thuật bị tạm dừng. Và một nhóm nhỏ học sinh biết một phần sự tình đang bàn tán khi nhìn vào thông báo liên quan đến Akana Yuko.
Tại sao triển lãm CLB Mỹ thuật lại bị hủy?
Và các thành viên CLB Mỹ thuật đã đi đâu?
Tin đồn họ đang làm việc với cảnh sát lan truyền trong đám học sinh.
Lại có tin đồn lan truyền một cách bí mật rằng thành viên CLB Mỹ thuật đã biến mất.
*
Khoảng trưa hôm đó, nhóm CLB Văn học bao gồm Toshiya đang ở trong phòng họp của trường.
Cả nhóm đang ở trong phòng CLB thì đột nhiên bị gọi qua loa phát thanh, bèn lục tục kéo nhau đến phòng họp được chỉ định.
Mọi người đều không có vẻ gì là vui vẻ.
Nhưng cũng không có vẻ thắc mắc về việc bị gọi đi.
Bình thường thì sẽ nghi ngờ việc bị gọi mà không nói rõ nội dung, nhưng lần này họ đã đoán được. Kiểu gọi này giống hệt lần trước, và hơn nữa, sáng nay họ đã nghe Takemi kể về một sự thật.
Triển lãm CLB Mỹ thuật bị hủy.
Và lý do dẫn đến việc đó.
Takemi, người truyền tin, không có mặt ở đây.
Takemi đang ở một nơi khác cùng với các thành viên CLB Mỹ thuật.
Cuối cùng họ đến phòng họp, tất cả bước vào và ngồi xuống ghế. Như đã canh chuẩn thời gian, cửa ra vào mở ra.
Và người xuất hiện trong phòng họp... đúng như dự đoán của nhóm Toshiya, là một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen. Trong không khí của căn phòng thoang thoảng mùi sáp vuốt tóc đắt tiền, thứ mùi không hề phù hợp với trường học.
"... Xin lỗi vì đã gọi các cậu gấp thế này."
Và đặc vụ của "Cơ quan", Haga Mikihiko, cúi đầu chào.
Người đàn ông thuộc tổ chức bí mật có nhiệm vụ "xử lý" mọi vụ việc bất thường này nở nụ cười như được dán lên mặt, rồi ngồi xuống chiếc ghế trống gần đó.
Mọi người đều im lặng, mỗi người một biểu cảm khó tả.
Chỉ có Kyouichi là nhìn Haga với vẻ mặt vô cảm.
Haga không bận tâm, nhìn quanh mọi người như thói quen. Rồi ông ta điềm tĩnh mở lời:
"Chà, chuyện hơi gấp gáp nhưng... các cậu có quan điểm gì về vụ mất tích của hai thành viên CLB Mỹ thuật không?"
"...?"
Nghe câu hỏi của Haga, Toshiya cảm thấy hơi kỳ lạ.
Giọng điệu của Haga vẫn như mọi khi, nhưng trong đó pha lẫn chút nôn nóng, hoặc giả là sự mệt mỏi.
"Nhân tiện, không được nói là không biết đâu nhé. Tôi biết Kondou-kun đã làm chứng với cảnh sát về vụ mất tích của Akana Yuko rồi."
Nghe câu tiếp theo đó, Aki tỏ vẻ khó chịu.
Nhưng Toshiya không bận tâm chuyện đó, cậu chú ý vào cảm giác sai lệch nơi Haga.
Toshiya lờ mờ cảm thấy sự vội vã trong thái độ của Haga. Gương mặt vẫn cười, nhưng dường như ông ta không lựa chọn từ ngữ theo kiểu bao vây từ bên ngoài đầy thong dong như mọi khi.
"Tôi nắm được sơ lược, nhưng không biết chi tiết."
Kyouichi trả lời.
"... Thật không?"
Dáng vẻ hỏi lại của Haga quả nhiên mang ấn tượng như đang nôn nóng về điều gì đó.
Aki và Ryouko dường như cũng có cảm nhận tương tự. Cả hai liếc mắt nhìn Toshiya một cái, rồi khẽ nhíu mày với vẻ mặt kỳ quặc.
"Là sự thật. Về vụ đó, tôi chưa đánh hơi được gì cả."
Kyouichi khẳng định bằng cách nói hơi lạ.
"Vậy sao..."
"Tôi đang nghĩ khả năng cao chỉ là một vụ mất tích đơn thuần. Ông nắm được thông tin gì cho thấy vụ mất tích đó là sự kiện bất thường à?"
Và ngược lại, Kyouichi hỏi lại Haga.
"Không. Nhưng vì là vụ việc gây chú ý nên tôi đã cân nhắc đến khả năng đó."
Haga trả lời.
"Thế nên tôi định hỏi thử các cậu xem sao...... Hiểu rồi. Tạm gác chuyện này lại, chúng ta vào vấn đề chính."
Nói rồi, Haga mở chiếc cặp đen mang theo, lấy ra một tài liệu được đặt trong phong bì.
Và rồi,
"Nhân tiện, các cậu có nhận ra sự bất thường đang diễn ra trong ngôi trường này hiện nay không?"
Haga hỏi mọi người.
"Bất thường?"
"Đúng, bất thường."
Haga nhắc lại lần nữa trước câu hỏi nhíu mày của Aki.
"Bất thường à..."
Mọi người đều im lặng trước câu hỏi đó.
Toshiya cũng thử suy nghĩ, nhưng chẳng nghĩ ra được gì đặc biệt.
Nói là bất thường, nhưng những chuyện xảy ra xung quanh nhóm Toshiya từ trước đến nay toàn là những chuyện bất thường. Vốn dĩ việc tiếp xúc với "người đàn ông áo đen" trong truyền thuyết đô thị như hiện tại cũng có thể coi là một tình huống bất thường rồi.
Chưa kể nhóm Toshiya thường xuyên ngồi cùng với Ayame, người được gọi là "Thần giấu".
Vì sự hiện diện quá mờ nhạt nên đôi khi họ quên mất sự tồn tại của cô ấy dù đang ở ngay đó, nhưng với nhóm Toshiya, hầu như chẳng có ngày nào là không bất thường theo nghĩa thông thường cả.
Dựa trên điều đó, cái gọi là "bất thường" đáng để nhắc lại là gì chứ?
Toshiya hoàn toàn không nghĩ ra thứ gì như thế.
"Bảo là bất thường thì..."
Aki lẩm bẩm.
"Nói đúng hơn, tình trạng của cái trường này mới là bất thường nhất, khi mà có người chết một cách dị thường như thế nhưng lại chẳng bị coi là vấn đề gì to tát."
Ryouko gật đầu lia lịa trước câu nói của Aki.
Haga thoáng cười khổ,
"... Quả đúng là vậy."
Ông ta khẽ cười mũi.
"Nhưng đó không phải là bất thường đâu. Đó là 'kết quả' tất yếu từ sự 'thao túng' của chúng tôi, và theo một nghĩa nào đó, là ví dụ cụ thể của sự 'bình yên'."
Nói rồi, Haga lần này khẽ nhếch mép vẻ bối rối.
"Tuy nhiên, vấn đề thực sự nằm ở đó đấy."
"...?"
"Nhìn từ bên ngoài thì ngôi trường này không có vấn đề gì, nhưng thực tế đó là kết quả của việc thao túng thông tin quy mô lớn do 'chúng tôi' thực hiện."
Cách nói của Haga khiến mọi người nghi hoặc không biết ông ta định nói gì.
"Những vụ việc lớn đến mức có người chết đều bị che giấu thông tin để không thu hút sự quan tâm."
Haga nói.
"Vụ việc bị lãng quên, hoặc coi như chưa từng xảy ra, nhưng với những chuyện nhỏ hơn thì lại khác. Tại ngôi trường này hiện nay, đang diễn ra một tình trạng khó hiểu, đó là càng điều tra thì càng lòi ra những sự thật quái đản."
Lời của Haga khiến mọi người nhíu mày.
Kyouichi hỏi.
"... Ý ông là sao?"
Thấy vậy, Haga gật đầu như thể "quả nhiên là thế".
"Ra là vậy, quả nhiên các cậu không biết."
Nói rồi, Haga lấy từ trong tập tài liệu ra một gói giấy nhỏ giống như gói thuốc bột. Đó là một tờ giấy ghi chú màu xanh nhạt, Haga từ từ mở gói giấy ra. Trong gói giấy được mở ra trước mặt mọi người chỉ gói ghém một lượng cực nhỏ thứ gì đó trông như bụi hay rác. Đưa nó cho nhóm Toshiya, Haga hỏi.
"Các cậu biết đây là gì không?"
"..."
Trước câu hỏi của Haga, cả nhóm ghé mắt nhìn vào gói giấy.
Tất cả im lặng quan sát vật được đưa ra, đó là một vật thể nhỏ bé đến mức chỉ cần thổi nhẹ là bay mất.
Một chút bột màu đen và duy nhất một sợi gì đó màu đen.
Bột trông chẳng khác gì cát hay bụi, còn sợi dây kia trông như một sợi tóc ngắn bị cắt đứt.
"..."
Với Toshiya, mấy thứ này nhìn kiểu gì cũng chỉ là rác.
Quét nhà một cái thì hốt được cả đống gấp mấy lần chỗ này vào ki hốt rác.
"Cái này...... là tóc nhỉ."
Ryouko lẩm bẩm. Và không có ai phản bác ý kiến đó, cũng không ai đưa ra ý kiến nào khác.
Thấy vậy, Haga mở lời.
"Cái này ấy mà..."
Haga nói.
"Thực ra, là 'bùa hộ mệnh' đấy."
"... Bùa hộ mệnh?"
Ryouko nhìn Haga với vẻ mặt ngơ ngác.
"Phải. Đây là thứ mà một nữ sinh trong trường này đã giữ. Nó đang âm thầm thịnh hành trong một bộ phận nữ sinh như một loại bùa hộ mệnh."
Nghe giải thích vậy, hai nữ sinh là Aki và Ryouko nhìn nhau.
Nhưng cả hai đều có vẻ như lần đầu nghe thấy. Không có vẻ gì là biết chuyện này.
"Tôi không nói việc không biết là đương nhiên đâu nhé. Mà dù các cậu có biết thì chắc cũng chẳng nghĩ đến việc dùng nó làm bùa hộ mệnh đâu."
Cách nói đó khiến cả Aki và Ryouko đều tỏ vẻ nghi hoặc.
"Ý ông là sao?"
"Được rồi, nghe xem nó là cái gì thì các cậu sẽ hiểu được một phần những chuyện đang xảy ra ở ngôi trường này."
Aki thở hắt ra vẻ bực bội trước sự vòng vo của Haga.
Nhưng Haga, người đang làm cô sốt ruột, cũng không có vẻ gì là đang trêu chọc như mọi khi. Ông ta có vẻ cực kỳ nghiêm túc, chỉ đang lựa chọn từ ngữ theo cảm nhận của chính mình.
"Aaa thôi được rồi, hiểu rồi, thế rốt cuộc nó là cái gì?"
"Cái này ấy mà..."
Aki sốt ruột giục, cuối cùng Haga cũng trả lời.
Nhưng câu trả lời đó là những từ ngữ quá mức dị thường và gây sốc.
"Nói về chân tướng của thứ này thì, thực ra, đây là vết máu và tóc thu thập được từ hiện trường nhảy lầu của Yukimura Tsukiko đấy."
"..................!"
Lời giải thích của Haga khiến mọi người nhìn vật trên gói giấy với vẻ mặt kinh hoàng.
Ryouko lùi hẳn người lại, mọi người đều cứng họng. Trong bầu không khí đó, Tsukiko trên gói giấy nằm lặng lẽ, chỉ lặng lẽ đung đưa theo gió điều hòa.
**3**
Sự im lặng khó chịu bao trùm phòng họp.
Mọi người đều im lặng, nhìn từ xa với vẻ mặt ghê tởm hoặc nghiêm trọng khi Haga gấp gói giấy lại.
Mỗi người im lặng với một biểu cảm riêng.
Ngay cả Toshiya, người thường không dao động trước hầu hết mọi việc, cũng phải nhíu mày trước sự tởm lợm của cái gọi là 'bùa hộ mệnh' đó.
"Chà......"
Haga, người đã gấp xong gói giấy như cũ, phá vỡ sự im lặng.
"Các cậu đã hiểu được một phần chưa?"
"........."
Mọi người không gật đầu, chỉ nhìn lại Haga đang nhìn quanh cả nhóm.
Không biết phải nói gì, mọi người đều im lặng. Bản thân cái 'bùa hộ mệnh' đó, và cả hành động coi nó là 'bùa hộ mệnh', sự bất thường đó khiến ai nấy đều quên cả lời nói.
"... Tóm lại... đó là cái gì?"
Đầu tiên, Aki mở miệng.
"Là gì ư?"
"Tóm lại là tại hiện trường nhảy lầu của học sinh cùng trường, đám nữ sinh đã tụ tập lại để cạo vết máu hay sao?"
"Phải, chính xác là vậy. Ngoài ra còn lục lọi trong bụi cây hay khe đá lát đường, dùng kẹp để moi tóc hay mảnh thịt ra nữa."
Haga khẳng định bằng cách nói chi tiết hơn trước câu hỏi cố tình dùng từ ngữ gay gắt của Aki, rồi cất vật chứng đó vào phong bì như cũ.
"Tại sao lại làm chuyện..."
"Thế nên tôi mới nói rồi đấy? Là 'bùa hộ mệnh'."
Aki có vẻ không thể chấp nhận được.
Nhưng Haga trả lời Aki ngắn gọn bằng giọng điệu chỉ thuật lại sự thật.
"Dù vậy thì..."
"Tìm kiếm 'mảnh vỡ' của Yukimura Tsukiko, người đã nhảy lầu tự sát, mà không để ai nhìn thấy. Nếu tìm thấy sẽ trở thành bùa hộ mệnh cực mạnh, đó là nội dung tin đồn đang lan truyền trong đám nữ sinh."
Haga nói rồi khẽ nhún vai.
"Không để ai nhìn thấy?"
"Phải. Có vẻ tin đồn là khi tìm kiếm, khi thu thập thì không được để ai nhìn thấy."
Biểu cảm của Aki chuyển từ "khó chịu" sang "khó hiểu".
Đúng là nếu có cô gái nào bò toài ra giữa thanh thiên bạch nhật tại hiện trường tự sát thì Toshiya đã nhận ra từ lâu rồi. Nhưng hình ảnh một cô gái lén lút tìm kiếm một phần thi thể người chết cũng chẳng phải là hình ảnh vui vẻ gì. "Sự thật" càng thêm phần rùng rợn khiến Toshiya nhíu mày sâu hơn.
Dù sao đi nữa, đây là chuyện khó mà hiểu nổi đối với Toshiya.
"Định làm cái gì không biết..."
Aki lẩm bẩm với giọng điệu không thể hiểu nổi.
Tuy nhiên, Kyouichi dường như có một quan điểm hoàn toàn khác.
"Tín ngưỡng dân gian dùng xác chết làm bùa hộ mệnh đúng là đã từng tồn tại trong quá khứ."
Kyouichi nói, khẽ nhắm mắt như đang lục tìm ký ức.
"'Xá lị' trong Phật giáo là xương của Đức Phật. 'Thánh tích' trong Kitô giáo cũng phần lớn là một phần thi thể của các vị thánh."
"Đúng là vậy thật."
Haga gật đầu hưởng ứng, nhưng Toshiya thắc mắc.
"... Chẳng phải chuyện đó khác với việc sùng bái thi thể sao?"
"Không đâu. Chuyện vẫn chưa hết. Ở châu Âu thời trung cổ, có lẽ là sự mở rộng của điều đó, dường như đã có tín ngưỡng dân gian cho rằng một phần xác chết sẽ trở thành bùa hộ mệnh."
Toshiya nói lên thắc mắc, nhưng Kyouichi phủ nhận ngay lập tức.
"Tóc, mảnh thịt, mảnh xương. Trong đó máu là ví dụ nhiều nhất. Đặc biệt là của các vị thánh và tử tù rất được coi trọng, nghe nói khi thi thể vị thánh được công khai, các tín đồ tập trung lại đã lén lút giật móng tay, tóc và thịt. Ngoài ra khi tử tù bị hành quyết, người dân lân cận đã lẻn vào pháp trường. Và họ nhúng vải vào vũng máu để mang máu tử tù về."
"Này này..."
====================
Điều đó quả thực có vẻ phù hợp với câu chuyện ban nãy. Và khi kết hợp với khung cảnh trung cổ vừa tưởng tượng trong đầu, Toshiya bất giác nhăn nhó.
"Vốn dĩ, chuyện xương cốt hay xác ướp được liệt kê như những đạo cụ ma thuật hay nguyền rủa cũng chẳng phải hiếm lạ gì. Quả thực việc hồi sinh ở Nhật Bản thời hiện đại này là một tín ngưỡng dân gian kỳ quái, nhưng ý tôi là không phải không có những ví dụ như vậy."
"..."
Những điều hắn nói có lẽ là đúng, nhưng Toshiya chỉ biết cau mày.
Không, Toshiya nghĩ lại. Vấn đề cần quan tâm bây giờ là câu chuyện của Haga, lúc này mấy chuyện kia sao cũng được.
Toshiya cố giữ giọng bình tĩnh, quay lại đối mặt với Haga.
"...Vậy thì, chuyện đó thì sao?"
Chắc hẳn hắn không đến đây chỉ để nói về mấy cái "trào lưu" không rõ nguồn gốc đó chứ. Sự tác động mạnh mẽ của cái "bùa hộ mệnh" suýt nữa làm cậu quên mất. Không hiểu Haga muốn nói gì, Toshiya càng tăng thêm sự cảnh giác.
"Vâng, tất nhiên không chỉ có vậy."
Haga nói.
"Vấn đề là cái 'bùa hộ mệnh' này chỉ là một ví dụ mà thôi."
"...Hả? Một ví dụ?"
Toshiya có dự cảm chẳng lành.
"Đúng vậy, không chỉ có cái này đâu."
Nghe câu đó, trong đầu Toshiya hiện lên vài sự chuẩn bị tâm lý.
Nhưng lời của Haga đã khẳng định dự cảm của Toshiya theo hướng tồi tệ nhất.
"Cậu nghe rõ đây. Hiện tại ngôi trường này đang trở thành sào huyệt của những thứ huyền bí như thế này đấy."
"......!"
"Chuyện ma, bùa chú, những lời đồn đại nhuốm màu truyền thuyết đô thị và các trào lưu... nhiều đến mức đếm không xuể, những thứ huyền bí đang xâm nhập vào giới học sinh. Ngay cả 'Cơ quan' cũng chưa nắm bắt hết được tình hình. Hơn nữa, một phần khá lớn trong số đó đã bùng phát và lan truyền mạnh mẽ chỉ trong vài tháng gần đây."
Nói rồi, Haga liệt kê các "sự kiện" từ trong tài liệu.
Bắt đầu từ cái "bùa hộ mệnh" của Tsukiko ban nãy, là vô số những lời đồn đại bất thường đang được thực hiện.
Những nghi thức như "Souji-sama" được thực hiện như cơm bữa.
Hàng loạt điểm tâm linh đột nhiên bị đồn đại trong trường.
Những loại bùa chú độc địa đột nhiên trở nên thịnh hành.
Và số lượng Bảy điều bí ẩn đã vượt xa con số một tá...
Chúng rất đa dạng, từ những chuyện nhỏ nhặt đến những thứ khiến người ta nghi ngờ sự tồn tại của chúng.
Nhưng nếu những thứ mạnh mẽ như "bùa hộ mệnh" của Tsukiko đang được thực hiện, thì việc bất kỳ cái nào trong số đó có thực cũng chẳng có gì lạ.
Ví dụ như:
"Nếu nhét tên của người mình muốn nguyền rủa vào một chiếc bàn học trong phòng học không được sử dụng, ác linh sẽ ám lấy người đó."
"Bột tình yêu làm từ việc đốt cháy vài loại sinh vật, bôi lên đồ vật của người mình thích."
Vân vân.
Trong số vô vàn chuyện ma đó, cũng có cả chuyện ma về "Gương" mà Hazumi đã nói. Nhưng nó đã bị chôn vùi trong số lượng quá lớn. Điều có thể nói từ những sự kiện này là, ngôi trường này hiện đang ở trong tình trạng vượt xa tưởng tượng của Toshiya.
"Cái quái gì thế này...?"
Vừa xem tài liệu, Toshiya vừa rên rỉ. Cậu rất muốn nghi ngờ lời Haga nói, nhưng trong đó có vẻ như có những thứ đã được xác định, ví dụ như cái "bàn nguyền rủa", có kèm theo bức ảnh chụp chiếc bàn nhét đầy những mảnh giấy.
"Uwaa..."
Ryouko thốt lên, vẻ mặt khó tả.
Ngoài Kyouichi ra thì mọi người cũng có biểu cảm tương tự. Nhìn quanh mọi người, Haga nói:
"Các cậu đã nắm được hiện trạng chưa?"
"Chậc..."
Toshiya nhăn mặt, miễn cưỡng gật đầu.
Kyouichi vừa vô cảm lướt qua đống tài liệu đắng ngắt đó, vừa nói mà không ngẩng đầu lên:
"Theo tôi thấy thì phần lớn các 'bùa chú' đều đi kèm quy tắc 'không được để người khác nhìn thấy' nhỉ."
"Đúng vậy."
Haga đan những ngón tay trên bàn, trả lời.
"Chính vì thế mà việc phát hiện bị chậm trễ. Chúng cũng khéo léo tránh được cả camera an ninh. Vốn dĩ những lời đồn trong không gian khép kín là trường học đã là một đề tài khó điều tra rồi. Ngay cả sau khi phát giác thế này, việc điều tra truy vết cũng gặp nhiều khó khăn."
Kyouichi đặt câu hỏi cho câu trả lời đó.
"Vậy sao? Tôi nghĩ chuyện ma thì dễ dàng nghe ngóng được chứ."
"Vâng, nếu là 'chuyện ma' thì đúng là như vậy. Thực tế là thế. Nhưng khi đụng đến 'bùa chú' thì lại không đơn giản như vậy đâu."
Haga trả lời, khẽ thở dài.
"Phần lớn những người thực hiện đều cầu nguyện những chuyện không thể nói với ai, như tình yêu hay trả thù. Vì vậy họ sẽ không kể cho người khác, và càng không muốn mở miệng với người ngoài.
Ngay cả trong các cuộc điều tra học thuật thông thường, những loại huyền bí cục bộ kiểu này thường chỉ được làm sáng tỏ sau khi người thực hiện đã rời khỏi hiện trường. Chỉ khi bản thân đã trở thành người ngoài cuộc, họ mới đem nó ra làm chủ đề tán gẫu hoặc trả lời câu hỏi của các nhà nghiên cứu."
Nói rồi, hắn rút ra một tấm ảnh từ trong tài liệu.
"Cậu nghĩ khi còn ở trong trường, họ có thể nói ra việc mình đã thực hiện điều ước như thế này sao?"
Haga cho mọi người xem bức ảnh.
Trong đó chụp một mảnh giấy, và trên mảnh giấy có viết chữ.
Bức ảnh đã được dùng bút dạ che đi một phần. Nhưng dù vậy, ý nghĩa của nó tất nhiên vẫn đủ để hiểu.
"Takashi-kun, hãy giết **** đi."
Một điều ước như vậy.
"......"
Mọi người im lặng chuyền tay nhau xem bức ảnh đó.
"Cái 'bùa chú' đó là thế này, nhét điều ước qua khe hở của cửa sắt vào lò đốt rác đã bị niêm phong."
Haga nói.
"Tuy nhiên, chỉ được ước 'trả thù' thôi. Nghe nói là cầu nguyện với linh hồn của một thiếu niên bị thiêu chết trong lò đốt rác do bị bắt nạt. Tên của linh hồn đó là 'Takashi-kun'. Tất nhiên trong quá khứ chưa từng có ai chết trong lò đốt rác cả, và lý do niêm phong là do vụ lùm xùm về khí Dioxin."
Trước đây việc trường học có lò đốt rác là chuyện bình thường, nhưng vào một thời điểm nào đó, do lo ngại phát sinh chất độc hại nên việc niêm phong và tháo dỡ đã được thực hiện trên toàn quốc. Kết quả là, những lò đốt rác còn sót lại trở thành đề tài cho những trí tưởng tượng phong phú không cần thiết, và những chuyện ma mới đã ra đời.
"...Mà, chuyện đó sao cũng được."
Haga khẽ thở dài.
"Bản thân việc huyền bí hay chuyện ma trở thành trào lưu, 'Cơ quan' cũng không đặc biệt quan tâm đúng sai. Tuy nhiên, nếu trong số đó có lẫn 'hàng thật' thì lại là chuyện khác. Ít nhất đối với 'Souji-sama', thiệt hại thực tế đã được xác nhận. Vì vậy 'Cơ quan' buộc phải nghi ngờ rằng liệu có còn 'hàng thật' nào khác hay không."
Vẻ mặt Haga khi nói câu đó đã không còn nụ cười.
"Vậy thì, bản thân cái 'Souji-sama' đó là vấn đề chứ gì?"
Aki nói.
"Vâng, tất nhiên là đúng như vậy."
Haga đáp.
"Vậy định làm thế nào? Tìm ra kẻ thực hiện rồi giết sạch à?"
Haga phớt lờ lời nói đầy mỉa mai của Aki, không hề để tâm.
"Nếu xác nhận được sự thức tỉnh của 'Sự tương thích dị chướng', chúng tôi cũng sẽ cân nhắc điều đó. Nhưng ở giai đoạn trước đó, chúng tôi sẽ bắt đầu bằng việc tung 'tin đồn' để làm 'biến chất' thông tin."
"...Tin đồn?"
"Đúng vậy. Bằng cách tung ra những tin đồn đã thay đổi các điểm mấu chốt, cuối cùng sẽ biến 'câu chuyện' nguy hiểm thành một thứ khác. Vì tin đồn rất dễ bị pha trộn và thay đổi, nên có thể làm biến đổi chúng bằng cách thao túng thông tin một cách có chủ đích. Lý thuyết là nếu ghi đè thông tin về 'Dị thể' bằng một thông tin hoàn toàn khác, thì có thể vô hiệu hóa nó.
Tuy nhiên... cái 'Souji-sama' này, thật khó hiểu là chúng tôi đã xác nhận được việc thông tin bị thao túng đang được điều chỉnh lại đúng quỹ đạo. Cứ như thể có kẻ nào đó đang định kỳ tung ra nội dung chính xác để điều chỉnh vậy, 'Cơ quan' cũng cảm thấy rất đáng ngại. Có vẻ như có ai đó đang giật dây. Nhưng ngay cả sự tồn tại của kẻ đó cũng chưa được làm rõ, một tình huống vô cùng phiền toái."
Ngay khi nghe lời giải thích đó, trong đầu Toshiya nảy ra một sự liên tưởng.
"..."
Toshiya không nói gì mà chỉ đưa mắt nhìn, có vẻ mọi người cũng đang nghĩ đến cùng một điều.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt họ chạm nhau.
Kyouichi mở miệng.
"Đó chẳng phải là kẻ đã ban 'Linh cảm' cho Yukimura Tsukiko sao?"
Dù biết tất cả mọi chuyện, Kyouichi vẫn thản nhiên hỏi Haga. Haga không biết là có nhận ra hay không, hắn trả lời câu hỏi đó.
"...Nếu thực sự thông tin đang bị thao túng đối kháng, tôi nghĩ khả năng đó rất cao."
"Đã tìm ra chưa?"
"Không, thậm chí đó là kẻ nào, hiện tại vẫn chưa biết. Người giới thiệu tên là Tokano Eiko cũng hoàn toàn bặt vô âm tín."
"Vậy sao."
Kyouichi gật đầu vô cảm.
"...Chẳng phải điều tra là sở trường của các người sao?"
Toshiya nói với chút mỉa mai, nhưng Haga không khẳng định cũng chẳng phủ định, chỉ giải thích tình hình điều tra.
"Tokano Eiko. Học sinh năm ba trường Cao trung trực thuộc Đại học Seisou. Quê quán thành phố **, tỉnh **. Thành tích môn Toán vượt trội, tiếp theo là Quốc ngữ, Tiếng Anh. Có lịch sử đi tư vấn tâm lý từ nhỏ, có triệu chứng ảo giác và rối loạn hành vi. Từ trước khi đi học đã tự xưng là 'Phù thủy', có vẻ bị mọi người xung quanh xa lánh."
Toshiya im lặng. Chỉ chừng đó thông tin bề nổi thôi cũng đã chi tiết hơn nhóm Toshiya biết rồi.
"Chúng tôi cũng đã điều tra gia đình, là một gia đình hạt nhân không có vấn đề gì về gia phả hay tư tưởng. Có vẻ như họ lo lắng về những hành vi kỳ quặc của cô con gái độc nhất và khá đau đầu vì nó. Ít nhất thì hàng xóm và những người xung quanh đều nhìn nhận như vậy."
Toshiya thầm nhủ trong lòng, từ xưa đã như thế thì đúng là đau đầu thật.
"Tuy nhiên... chúng tôi chỉ biết đến đó. Cả nhà Tokano đã biến mất mà không ai xung quanh hay biết."
"!"
Câu chuyện đột ngột rẽ sang hướng không ngờ tới khiến Toshiya trố mắt.
"Dựa vào dấu vết thì có vẻ họ đã biến mất ít nhất là hai năm trước. Tuy nhiên, không có đơn yêu cầu tìm kiếm, hay bất kỳ thông báo nào được đưa ra."
"..."
"Tài sản và tiền gửi từ hai năm trước vẫn còn nguyên. Không những không có khoản rút tiền nào, mà ngay cả học phí hay sinh hoạt phí cũng không được chuyển đến."
Haga nói rằng theo nghĩa đó thì không có tính chất vụ án.
"Nhưng nếu vậy, một sự thật kỳ lạ khác lại nổi lên. Đó là trường Seisou vẫn đối xử với cô ta như một học sinh trong suốt khoảng thời gian cho đến vụ mất tích lần này."
"...Ý ông là sao?"
Kyouichi hỏi.
"Không ai đóng học phí cho cô ta cả. Vậy mà không ai nhận ra việc chưa thanh toán, phòng ký túc xá vẫn được duy trì, và cô ta vẫn sống như một học sinh."
"......!"
"Lẽ ra chuyện này không thể xảy ra. Các giấy tờ chứng minh sự tồn tại của cô ta với tư cách là học sinh của trường này, tất cả đều tồn tại nhờ sự chồng chất của những 'nhầm lẫn', 'sai sót' hoặc 'không để ý'. Ít nhất thì về mặt xã hội, cô ta đã là người mất tích từ hai năm trước. Mặc dù tất cả học sinh trong trường này đều biết mặt cô ta.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, hoàn toàn không hiểu nổi. Cảm giác như gặp phải Zashiki-warashi vậy. Ai cũng nhìn thấy sự tồn tại đó, nhưng khi điều tra thì lại bảo là tất cả đều do nhầm lẫn. Chẳng những không có manh mối, mà những thứ phiền toái lại tăng thêm. Cô bé 'Dị thể' đằng kia còn dễ xử lý hơn nhiều. Ít nhất thì cũng bắt được như thế này."
"......!"
Bị Haga nhìn, Ayame co rúm người lại như sợ hãi.
"Các cậu nghe rõ đây, nhân dịp này tôi nói thẳng luôn, hiện tại ngôi trường này đang dần vượt quá tầm kiểm soát của 'Cơ quan'."
Haga quay lại nhìn mọi người, thay đổi nét mặt, nói với giọng mạnh mẽ.
"Ngôi trường này chắc chắn đang chịu sự xâm thực của 'Dị giới', nhưng quy mô, số lượng, chủng loại, hay thậm chí tính chân thực của nó đều không rõ ràng, chúng tôi đang ở trong tình trạng bó tay."
Đó gần như là một tuyên bố bại trận mà hiếm khi nghe được từ miệng của những kẻ "áo đen", nhưng bản thân lời nói đó lại cực kỳ mang tính công việc.
"Trong bối cảnh đó lại xảy ra vụ mất tích của hai thành viên Câu lạc bộ Mỹ thuật, nên 'Cơ quan' đang giữ sự cảnh giác cao độ về vụ việc này. Hãy cân nhắc dựa trên tất cả những điều đó. 'Cơ quan' yêu cầu sự hợp tác từ các cậu."
Haga nói rồi nhìn quanh mọi người, với giọng điệu không cho phép phản đối.
"Hãy điều tra vụ mất tích của hai thành viên Câu lạc bộ Mỹ thuật."
"......"
"Không quan trọng thủ đoạn. Kết quả tối thiểu mà 'Cơ quan' yêu cầu là xác định xem vụ việc này chỉ là một vụ mất tích thông thường, hay là một vụ án bất thường do 'Dị thể' gây ra."
Kyouichi nhìn lại Haga, kẻ đang nhấn mạnh như để nhắc nhở, bằng ánh mắt vô cảm.
"Nếu các cậu có thể giải quyết được thì không còn gì bằng, còn không thì chỉ cần báo cáo kết quả cũng được. Tài liệu liên quan ở đây. Nếu thông qua Kondou-kun thì việc tiếp xúc với những người liên quan sẽ khá dễ dàng."
Haga nói một cách thản nhiên nhưng dồn dập.
"...Tôi muốn hỏi một điều."
Kyouichi mở miệng.
"Xin mời."
"Nếu kết quả điều tra cho thấy sự 'xâm thực' này có quy mô lớn, và học sinh toàn trường đều đã bị 'lây nhiễm' thì sẽ thế nào?"
Trước câu hỏi đó của Kyouichi, Haga nheo mắt lại.
"Cậu muốn hỏi gì?"
"Tôi đang hỏi nếu tình huống đó xảy ra, 'Cơ quan' sẽ làm gì. Trong trường hợp đa số học sinh trong trường, hơn nữa lại không biết ai bị 'lây nhiễm' và ai không, các người có xử lý được không?"
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Kyouichi khi cậu hỏi như vậy.
Bởi vì họ không hiểu Kyouichi có ý gì khi hỏi điều đó.
Nếu nói thừa lời, có thể sẽ khiến Haga cảnh giác không cần thiết.
Haga im lặng trong giây lát.
Nhưng đó không phải là sự im lặng để suy nghĩ xem có làm được hay không.
"...Tất nhiên là có thể."
Haga trả lời.
"Nhưng hãy nhớ rằng, đối với các cậu... và tất nhiên là cả đối với 'Cơ quan', đó sẽ không phải là một kết cục đáng mừng."
Nói rồi, Haga nở nụ cười dán chặt trên môi như sực nhớ ra.
"Vì vậy, tôi đang kỳ vọng vào các cậu đấy."
"......"
"Các cậu có khả năng sở hữu những con đường giải quyết khác với 'Cơ quan', nên tôi kỳ vọng vào điều đó. Tất nhiên, nếu đến bước đường cùng thì 'Cơ quan' cũng sẽ xoay xở được thôi. Nhưng tốt nhất là đừng để chuyện đó xảy ra."
Haga cười.
"Vâng, hãy cố gắng để chuyện đó không xảy ra. Nhưng yên tâm, dù kết quả có thế nào thì chúng tôi cũng có thể xử lý triệu chứng. Vâng, không sao đâu, tôi tự tin đấy. Dù sao thì 'Cơ quan' cũng có thể chấm dứt bất kỳ vụ án bất thường nào, và từ trước đến nay vẫn luôn làm như vậy mà..."
..............................
......
========================================
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
