Missing

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 7 - Dạo đầu

Dạo đầu

Ngày xửa ngày xưa, có một con ác ma đã tạo ra một tấm gương.

Đó là một tấm gương vô cùng kỳ lạ, những gì xinh đẹp khi soi vào sẽ trở nên xấu xí, còn những gì xấu xí lại càng trở nên gớm ghiếc hơn. Một ngày nọ, ác ma lỡ tay làm rơi tấm gương từ trên trời xuống, khiến nó vỡ tan tành. Tấm gương vỡ thành hàng ngàn hàng vạn mảnh nhỏ li ti, bay rải rác khắp mặt đất.

Ở một nơi nọ, có cậu bé tên là Kai và cô bé tên là Gerda chơi rất thân với nhau.

Một ngày kia, Kai bỗng cảm thấy nhói đau trong mắt và trong tim. Đó chính là do những mảnh vỡ từ tấm gương của ác ma găm vào. Ngay lập tức, trong mắt Kai, những điều tốt đẹp đều trở nên xấu xa, những điều xấu xa lại càng tồi tệ hơn, và trái tim cậu cũng trở nên méo mó hoàn toàn.

Vào một ngày mùa đông nọ, một chiếc xe trượt tuyết lớn màu trắng xuất hiện tại quảng trường.

Kai buộc chiếc xe trượt của mình vào chiếc xe lớn đó và bắt đầu trò chơi trượt tuyết cùng nó.

Thế nhưng, chiếc xe lớn ngày càng lao đi nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã kéo theo chiếc xe của Kai chạy ra khỏi thị trấn. Tuyết bắt đầu rơi dày đặc, xung quanh trắng xóa không còn nhìn thấy gì nữa, và cứ thế Kai biến mất, không bao giờ trở lại.

......

*

Đó là truyện "Bà Chúa Tuyết" của Andersen.

Gập cuốn sách lại cái "bộp", trong thư viện không một bóng người, Yomiko mỉm cười một mình.

Thư viện lúc nửa đêm. Không có ai ở đây, đèn điện cũng không bật. Tuy nhiên, xung quanh Yomiko lại được chiếu sáng lờ mờ bởi thứ ánh sáng nhạt nhòa đủ để đọc sách.

Những đốm lân quang nhỏ bé, thứ ánh sáng không rõ nguồn gốc, đang bay lượn vô số kể quanh người Yomiko.

Những đốm sáng trôi nổi siêu nhiên, chẳng phải tinh linh cũng chẳng phải vong hồn. Giữa những đốm sáng nhảy múa ấy, Yomiko dựa người vào bàn đọc sách, giơ cuốn sách lên hướng về phía trần nhà, ngắm nhìn bìa cuốn "Bà Chúa Tuyết".

Tranh minh họa vẽ Bà Chúa Tuyết trắng toát, cô bé Gerda, và cậu bé Kai với những mảnh gương găm vào mắt và tim.

Vẫn giơ cuốn sách trên đầu, Yomiko dùng ngón tay cái miết nhẹ lên phần đôi mắt của Kai trong tranh, cô làm vẻ mặt có chút khó xử, lẩm bẩm một mình.

"Bất tiện thật đấy nhỉ. Những kẻ không thể nhìn thấy thế giới chân thực nếu không bị chọc mù đôi mắt ấy."

Cùng với lời nói đó, bóng tối ngưng tụ lại.

Những đốm lân quang đang bay lượn xung quanh vụt tắt như tàn lửa bị thổi bay, và trong màn đêm buông xuống, bóng tối cô đặc hơn nữa đã tụ lại thành hình dáng một người đàn ông khoác áo choàng.

Bóng tối ấy mở miệng cười khúc khích, nụ cười toác rộng như trăng lưỡi liềm. Ma nhân hiện thân của bóng đêm vừa xuất hiện cười một cách đen tối như thể thích thú lắm, cất giọng chứa đầy sự giễu cợt đối với toàn bộ thế giới, nói với "Phù thủy".

"...Kiểu đọc sách như vậy, em là người đầu tiên đấy nhỉ?"

"Vậy sao?"

Nghe thấy giọng nói đó, Yomiko ném cuốn sách lên bàn, nhảy phắt lên ngồi vắt vẻo trên mặt bàn, rồi mới quay sang nhìn Kamino.

"Bình thường mà. Vì sách cũng là 'gương' thôi. Cùng đọc một cuốn sách nhưng mọi người đều đọc thấy tâm tư, kinh nghiệm và hoàn cảnh của bản thân hơn là nội dung viết trong đó."

Yomiko nói. Rồi cô đung đưa đôi chân một cách có chút vui vẻ.

"Biết đâu ác ma thực ra không làm ra cái gương, mà là đã viết một cuốn sách thì sao?"

"Ra là vậy, giải thích theo hướng đó sao."

Kamino đáp lại lời Yomiko và cười.

"Nghĩa là 'gương' chính là cuốn sách do ác ma viết ra, ghi lại sự xấu xí của thế giới, sự thật của thế giới ư? Quả thực nếu mảnh vỡ của nó găm vào tim thì bản tính sẽ trở nên méo mó, còn nếu rơi vào mắt thì thế giới sẽ hiện ra đầy lệch lạc nhỉ."

"Nghĩ như vậy chẳng phải thú vị hơn sao?"

Yomiko cũng cười.

"Hơn nữa, để những mảnh vỡ đó găm vào được, thì bản thân người đó cũng cần phải có 'tố chất' để đón nhận nó, theo ý nghĩa đó thì gọi là 'gương' cũng đúng mà nhỉ?"

Rồi cô nói tiếp.

"Với lại, giả sử gương rơi vào mắt và tim, thì thứ phản chiếu trong đó chính là bản thân mình đúng không? Nếu vì thế mà thấy thế giới xấu xí, thì đó chính là hình dáng tâm hồn của mình thôi."

Vô tư lự. Nhưng trái ngược với thái độ và giọng điệu tươi sáng, nội dung lời nói lại chứa đựng một cái nhìn đầy cay nghiệt, tựa như vực thẳm đối với chính con người.

"Thế nên việc trái tim Kai thay đổi không phải là đột ngột đâu, mà mình nghĩ là cậu ta vốn dĩ đã có 'tố chất' đó ngay từ đầu rồi..."

Những lời thốt ra từ miệng Yomiko, đó là một loại "địa ngục".

Nhưng trong thái độ của Yomiko khi nói điều đó, không hề có một chút giễu cợt hay ác ý nào.

Chỉ là, cô biết rõ như vậy, đó là chuyện đương nhiên, nên cô nói ra, chỉ có thế thôi. Và vì đã biết, đã chấp nhận từ lâu, nên cô nhìn điều hiển nhiên đó bằng ánh mắt bao dung bình đẳng, một ánh nhìn dịu dàng đến mức dị thường.

"Không chừng, ác ma đã thất bại, định làm ra chiếc gương thần kỳ nhưng lại lỡ tay làm ra chiếc gương bình thường cũng nên?"

Yomiko khúc khích cười có vẻ thích thú.

"Bởi vì hắn làm rơi gương từ trên trời xuống mà, có vẻ là một con ác ma hậu đậu."

"Em nói điều đó với 'Tôi', kẻ mà em từng có lần gọi là 'Ác ma' sao? Với 'Tôi', kẻ gần với khái niệm 'Ác ma' nhất này?"

Tiếng cười ngây thơ lan tỏa trong bóng tối của thư viện trống rỗng bị giọng nói của Kamino, pha chút ngán ngẩm, phủ lên.

"Fufu, nhắc mới nhớ nhỉ. Tất nhiên không phải nói về 'Anh' rồi."

Yomiko nheo mắt nhìn về phía Kamino.

"Về cơ bản thì thứ tự bị đảo ngược rồi còn gì? Nếu gương không rơi vào mắt, thì người 'bình thường' thậm chí còn chẳng thể nhìn thấy 'Anh' nữa là."

"Đúng là như vậy."

"Nếu không đánh đổi đôi mắt dùng để nhìn hiện thực, thì người 'bình thường' đừng nói là 'Anh', ngay cả 'Người hàng xóm' cũng chẳng thể nhìn thấy. Thậm chí để đánh đổi đôi mắt cũng cần có 'tố chất', và trong số đó nếu không có 'tố chất' cao hơn nữa, thì cũng không thể nhìn thấy hình dáng của 'Anh'..."

Yomiko hơi hạ tầm mắt như đang suy tư, nói với bóng tối.

"...Nếu là mình, liệu mình có cố tình đập vỡ gương không nhỉ?"

Một lúc sau, Yomiko ngẩng mặt lên và nói.

"Hô?"

"Bởi vì, hẳn là có 'phong cảnh' muốn cho con người nhìn thấy đúng không? Nếu đập vỡ thì có thể cho người trên khắp thế giới nhìn thấy 'phong cảnh' đó. Có thể làm được nhưng lại không tự mình làm, nên chắc chắn ác ma đã muốn dùng chiếc gương là 'vật sở hữu của mình' để cho con người thấy 'phong cảnh' đó."

"Ra thế?"

"Mình thì, cũng chẳng tha thiết gì cái 'gương' đó."

Rồi cô mỉm cười.

"Mấy thứ đó sao cũng được, mình muốn mọi người trên thế giới cùng một lúc nhìn thấy 'phong cảnh' kia cơ. Như thế chẳng phải tuyệt vời hơn nhiều sao?"

========================================

Đây là câu chuyện được ghi lại từ một học sinh.

Tôi từng nghe kể rằng nếu đưa tay vào chính giữa tấm gương ba mặt lúc hai giờ đêm, bàn tay sẽ đi thẳng vào bên trong gương.

Một câu chuyện tương tự, ở trường tiểu học của tôi có treo một tấm gương ở chỗ cầu thang từ tầng một lên tầng hai.

Người ta đồn rằng nếu đứng trước gương lúc hai giờ đêm thì sẽ thấy ma. Ngày xưa, có một bé gái đi thám hiểm trường học vào ban đêm và không bao giờ trở về nữa. Mọi người lo lắng, đến ngày hôm sau đi tìm thì thấy đôi giày đi trong nhà của bé gái đó được xếp ngay ngắn trước tấm gương.

Có lời đồn rằng cô bé đó đã đi sang phía bên kia tấm gương.

Tấm gương đã bị gỡ bỏ khi tôi học lớp bốn, giờ không còn nữa.

...Osako Eiichiro "Khảo cứu truyền thuyết đô thị hiện đại"

========================================

Chuyện ma, tín ngưỡng dân gian, tôn giáo, "Gương" là chủ đề không bao giờ thiếu trong huyền học, nhưng kỳ lạ nhất trong số đó là những câu chuyện kỳ bí về việc gương kết nối với dị giới. Câu chuyện về thế giới trong gương do Lewis Carroll viết rất nổi tiếng, nhưng vốn dĩ ảo tưởng về một thế giới khác có hình dạng giống hệt "bên này" trải rộng phía sau tấm gương là cảm xúc phổ quát mà bất cứ ai khi soi gương cũng đều ấp ủ. Tôi nghĩ không cần giải thích lý do tại sao trí tưởng tượng của con người lại dẫn đến ảo tưởng này. Bởi lẽ chỉ cần nhìn vào gương, ai cũng có thể thấy "nó".

<Lược trích>

...Tuy nhiên, người viết tin chắc rằng ảo tưởng có thể gọi là "Kính trung dị giới" (Dị giới trong gương) này có cùng nguồn gốc với "Thủy trung dị giới" (Dị giới trong nước) tồn tại từ xa xưa. Bởi lẽ người ta từng tin rằng dưới nước có dị giới được tượng trưng bởi những nơi như Long Cung, đồng thời nước cũng được sử dụng như một tấm gương để soi hình dáng.

Như có thể thấy trong thuật bói toán bằng chậu nước thời cổ đại, nước được sử dụng trong các loại thuật huyền bí như một trong những tấm gương nguyên thủy và đẹp đẽ nhất. Giống như con chó ngậm miếng thịt trong truyện ngụ ngôn, cho dù người xưa có coi cảnh tượng phản chiếu dưới nước là một thế giới khác có thực thì cũng đâu có gì là lạ?

...Osako Eiichiro "Khảo cứu về Thần Ẩn"

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!