Missing

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 7 - Chương 9: Ký ức II

Chương 9: Ký ức II

1

...Không được không được không được không được!

Noriko gào thét trong lòng.

...Chưa đủ chưa đủ chưa đủ chưa đủ!

Noriko đang gào thét. Bằng trái tim. Bằng linh hồn. Bằng cảm xúc. Bằng sự chấp niệm.

Không được. Vẫn chưa đủ. Vẫn chưa thắng được. Vẫn chưa nhìn thấy.

Tất cả mọi thứ vẫn chưa đủ. Cứ thế này thì Noriko không thể bảo vệ Hasumi được. Cô đã giết được một kẻ giả mạo. Nhưng những kẻ khác, tất cả đều bị ngăn cản.

Kẻ thù mạnh hơn tưởng tượng. Vũ khí mà Noriko dựa vào, con dao của Hasumi cũng đã mất.

Sức mạnh không đủ. Vũ khí không đủ. Cứ thế này, Noriko hoàn toàn không có cửa thắng.

Sức mạnh không đủ. Có cái gì đó còn thiếu.

Thiếu thiếu thiếu thiếu!

"...Chưa đủ!"

Vừa lẩm bẩm những lời nguyền rủa, Noriko vừa bước đi trong rừng. Sau chuyện đó, Noriko đã chạy vào ngọn núi sau trường, cứ thế lang thang bước đi trong đó.

Cô vạch bụi rậm, đạp lên cỏ dại.

Chiếc váy ướt đẫm máu dính chặt vào chân, khiến bước đi trở nên nặng nề.

Máu thấm vào tận đồ lót đang cướp đi thân nhiệt của Noriko. Dù vậy Noriko cũng chẳng bận tâm, chỉ tiếp tục bước đi trong bụi rậm.

Truy binh chắc chắn sẽ tới.

Nhưng Noriko vẫn chưa thể để bị bắt được.

Vẫn còn việc Noriko phải làm. Cho đến khi giết được gã đàn ông tên Utsume đó và bảo vệ danh dự cho Hasumi, Noriko không thể để bị bắt.

Bảo vệ Hasumi.

Và rồi, đi đến cùng một thế giới với Hasumi.

Lúc này đây, Noriko đang nhìn thấy thế giới giống hệt như Hasumi đã thấy. Con mắt trái tự tay hủy hoại đã mở ra cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, nơi Hasumi nhìn thấy còn Noriko thì không.

Hasumi đã nhìn thế giới này bằng con mắt trái không nhìn thấy gì.

Giờ thì Noriko đã hiểu được cảm giác của Hasumi.

Nỗi sợ hãi và sự phấn khích luôn bao trùm lấy ý thức, lấy linh hồn của Noriko. Chỉ một chút, một chút nữa thôi, chắc chắn mình cũng sẽ đến được nơi Hasumi đang ở.

*

Noriko nhớ lại.

Một ngày nọ, trong khi vẽ bức tranh ghê rợn đó, Hasumi đã nói.

"Em có biết tranh vẽ đôi khi được dùng trong các chương trình trị liệu tâm lý không?"

"Dạ? Không ạ..."

"Vậy sao? Em chưa từng thấy trong phim ảnh hay truyện tranh cảnh người ta cho bệnh nhân tâm thần vẽ tranh rồi phân tích nó sao?"

"A..."

"Có đúng không? Điều đó là đúng đấy. Tranh vẽ là tấm gương phản chiếu tâm hồn con người."

"Là gương sao ạ?"

"Khi để một người vẽ bức tranh yêu thích lên tờ giấy trắng tinh không có gì như một tấm gương, nội tâm của người đó sẽ hiện ra. Những gì người đó vô thức che giấu, tất cả đều sẽ xuất hiện trong tranh."

"...Cả bức tranh đó của Hasumi-senpai cũng vậy sao?"

"Fufu, đúng thế. Bức tranh anh đang vẽ đây, có lẽ chính là 'nỗi sợ hãi' nằm bên trong anh."

"Nỗi sợ hãi ạ?"

"Ừ. Tranh vẽ, nếu không nhìn kỹ đối tượng thì không thể vẽ được đúng không? Nhưng con người lại rất khó đối diện với nỗi sợ hãi, chấn thương tâm lý hay bóng tối của chính mình. Vì quá ghét bỏ nên trong vô thức họ luôn quay mặt đi. Nhưng cũng chính vì thế mà đôi khi, bản thân họ cũng không nhận ra tâm trí mình đang trở nên bất thường."

"...Vâng."

"Những lúc như thế, tranh vẽ rất có ích. Tranh vẽ đến từ tận đáy lòng chúng ta. Những thứ bản thân không nhận ra, những thứ không muốn đối mặt, nó sẽ làm nổi bật lên tất cả không sót thứ gì. Nhờ đó mà chúng ta có thể đối diện với 'chúng'.

Anh ấy mà, có một thứ anh rất sợ. Anh không thể nói là gì, nhưng để khắc phục nó, anh đang vẽ bức tranh này. Không, hay là vì đã khắc phục được rồi nên mới vẽ nhỉ? Dù thế nào thì tranh của anh, dù là bây giờ hay ngày xưa, cũng chính là khung cảnh mà anh nhìn thấy."

"..."

"Tranh vẽ không thể che giấu bản chất."

Noriko nhớ lại.

Những lời Hasumi nói khi đang mỉm cười.

Giờ thì cô đã hiểu. Khi đó Noriko cứ tưởng những lời ấy chỉ là ẩn dụ.

Sai rồi. Chẳng phải ẩn dụ gì cả. Hasumi đã tận mắt nhìn thấy thế giới y hệt như trong bức tranh anh vẽ.

Bằng con mắt trái hầu như không nhìn thấy gì, Hasumi đã nhìn thấy một thế giới khác.

Để bảo vệ linh hồn, nghệ thuật và tôn nghiêm của Hasumi, Noriko bắt đầu hành động, và điều đầu tiên cô khao khát là nhìn thấy những gì Hasumi đã thấy.

Cô đã suy nghĩ về phương pháp. Và sau khi suy nghĩ, Noriko đã làm y hệt như vậy.

Đầu tiên Noriko đập vỡ gương...

Và nhét những mảnh gương nhỏ vào mắt trái của mình.

Đó là chuyện ngay sau khi cô lấy trộm con dao bay của Hasumi từ phòng mỹ thuật.

Noriko trở về phòng ký túc xá, đập mạnh tấm gương xuống sàn, rồi từ trong vô số mảnh vỡ tung tóe trên sàn, cô chọn ra những mảnh sắc nhọn kích thước chỉ bằng đầu móng tay.

Sau đó Noriko nhặt nó lên, mở to mắt, dùng ngón tay banh mí mắt ra.

Con ngươi lộ ra ngoài.

Nhãn cầu đau nhói khi tiếp xúc với không khí.

Noriko cứ thế đưa mảnh vỡ nhỏ đang cầm lại gần con mắt trần trụi. Đầu nhọn và ngón tay cầm nó tiến lại gần, gần đến mức hình ảnh nhòe đi, rồi gần hơn nữa, chạm vào nhãn cầu.

Phụt.

"...AAAAA...!!!"

Tiếng thét tuyệt vọng.

Phá vỡ bề mặt vừa mềm vừa cứng, mảnh vỡ và cơn đau kịch liệt găm vào nhãn cầu. Xung quanh mắt nóng bừng lên, nước mắt tuôn ra xối xả. Nhãn cầu co giật dữ dội, dị vật găm vào mắt cũng chuyển động kịch liệt theo.

Mảnh vỡ nhỏ tựa như cây kim ngắn, chỉ có đầu nhọn cắm vào nhãn cầu.

Nó cứ thế di chuyển khi đang cắm trong mắt, chạm tanh tách vào ngón tay đang banh mí mắt ra.

Mí mắt co giật liên hồi đòi chớp lại. Nhưng dù trơn trượt vì quá nhiều nước mắt, ngón tay cứng đờ vì sự quyết tâm vẫn tiếp tục giữ chặt mí mắt.

Không thể dừng lại được.

Vẫn chưa "nhìn thấy" gì cả.

Cơn đau kịch liệt, nỗi sợ hãi và cảm giác ghê rợn khiến con mắt, dạ dày như muốn lộn ngược.

Và rồi lặp lại hơi thở gần như nôn mửa, nhưng Noriko vẫn đưa tay lấy mảnh vỡ tiếp theo.

Bụp...

Bụp...

Bụp...

Bụp...

Cứ thế từng mảnh vỡ sắc nhọn lần lượt làm tổn thương bề mặt con mắt, đào sâu vào lớp thịt cứng. Lạo xạo, lạo xạo, những mảnh cứng găm sâu, thật sâu vào trong mắt. Mỗi lần như thế nhãn cầu lại nóng rực như thiêu đốt, co giật trong cơn hấp hối. Noriko bò rạp bốn chân trên sàn, chịu đựng cơn đau như muốn phát điên.

"..........!!!"

Nước mắt.

Nước dãi.

Mồ hôi lạnh.

Móng tay cào xuống sàn, tay trần cào cấu những mảnh vỡ vương vãi.

Cô kéo lại ý thức đang chực chờ vụt tắt.

Bởi vì vẫn cần công đoạn hoàn thiện.

Dùng ngón tay run rẩy túm lấy mí mắt, kéo lên.

Trùm lên nhãn cầu đã trở nên như một núi kim.

Dùng phần cứng ở gốc lòng bàn tay...

"!!!"

Khoảnh khắc đập mạnh vào mắt mình, cùng với cảm giác mảnh vỡ đâm sâu vào trong nhãn cầu, cô ngất đi.

Và khi tỉnh lại, Noriko nhận ra mình đã biến đổi rõ rệt.

"......"

Noriko chậm rãi ngồi dậy trên sàn nhà vương vãi mảnh gương.

Cảm giác như đã ngất đi rất lâu, nhưng có vẻ chỉ mới vài phút trôi qua.

Ở mắt trái có cảm giác dị vật rõ ràng của vô số mảnh vỡ bên trong. Cô nhận ra má mình ướt đẫm, máu đang chảy như nước mắt, nhưng kỳ lạ thay lại không thấy đau.

Nhưng Noriko hiểu ra ngay.

Mắt trái không nhìn thấy, cũng chẳng mở ra được, nhưng... nhờ dấu ấn đó, thế giới nhìn thấy được đã thay đổi hoàn toàn.

Là người vẽ tranh, Noriko có thói quen quan sát kỹ xung quanh.

Nhưng ngay cả với Noriko, chưa bao giờ thế giới lại hiện ra sống động đến thế này.

Bóng tối đậm hơn, màu sắc rực rỡ hơn. Tuy nhiên khoảng cách và cảm giác xa gần lại mơ hồ, thế giới trông như một bức tranh khổng lồ.

Cảm giác hiện thực được thay thế bằng cảm giác bồng bềnh, cơ thể nhẹ bẫng.

Ý thức cũng nhẹ nhàng, cứ như đang ở trong mơ.

Việc không thấy đau cũng giống như mơ. Thế giới trông như một giấc mơ rực rỡ.

Noriko đứng dậy, đi về phía bàn của mình.

Dép tuột ra, chân mang tất đạp lên mảnh gương nhưng cô chẳng hề bận tâm.

Noriko lấy con dao của Hasumi từ trong cặp trên bàn. Nhìn cái tên Hasumi khắc trên cán, cô nắm chặt lấy nó, nhìn chằm chằm vào mũi dao xỉn màu vì dính màu vẽ.

"..."

Mắt phải đang mở.

Và mắt trái đang nhắm, cùng lúc nhìn vào mũi dao.

Đây có phải là thế giới Hasumi đã nhìn thấy không?

Đây có phải là sức mạnh không?

"..."

Noriko nhìn chằm chằm.

Chẳng mấy chốc, lòng Noriko dâng lên niềm phấn khích.

Con dao này đối với Noriko là thanh kiếm của ma thuật sư có khắc tên thần linh. Có nó cô cảm thấy mình có thể chiến đấu, Noriko nở nụ cười, quay lại nhìn cửa ra vào.

Lạo xạo, mảnh vỡ trên sàn kêu lên.

Động tác cường điệu khiến tóc và váy Noriko tung bay.

Noriko nhét con dao bay vào túi váy. Con dao lớn không nhét hết vào túi, cán dao lòi ra ngoài như thanh kiếm nằm trong bao, Noriko vừa lắc lư nó vừa chạy đến trường để tìm kiếm "kẻ thù".

*

...Và rồi Noriko đã bại trận trong cuộc thánh chiến.

Lúc này, Noriko trốn lên núi, đi lang thang không phương hướng trong rừng.

Cơ thể vẫn nhẹ bẫng, không đau đớn. Chỉ có trái tim là nhuộm một màu tiếc nuối và căm hận.

...Vẫn chưa, vẫn chưa đủ!

Cần nhiều hơn nữa, "sức mạnh" đủ để thắng hắn ta!

Noriko khao khát, gào thét trong lòng. Noriko điên cuồng tìm kiếm cách để đánh bại con chó canh cửa của "kẻ thù" là Toshiya.

Vẫn chưa đủ sức mạnh.

Sức mạnh để bảo vệ Hasumi vẫn chưa đủ.

Noriko chỉ gào thét dữ dội.

Chỉ điên cuồng gào thét rằng chưa đủ.

...Chưa đủ.

Nhưng điều Noriko thiếu hơn bất cứ thứ gì, chính là "hình bóng của Hasumi".

Thứ Noriko khao khát hơn cả là khuôn mặt của Hasumi đã mất hút trong gương. Cô tin rằng nếu có sức mạnh nhìn thấy Quái dị trong gương giống như Hasumi, cô sẽ tìm lại được Hasumi. Vì điều đó, Noriko đã chịu đựng tất cả.

Chịu đựng cơn đau kịch liệt khi hủy hoại đôi mắt.

Chịu đựng cảm giác ghê rợn khi vật sắc nhọn đâm vào nhãn cầu.

Thế nhưng, vẫn chưa đủ.

Noriko vẫn chưa nhìn thấy Hasumi.

...Chưa đủ chưa đủ chưa đủ chưa đủ!

Noriko vừa chạy vừa cho tay vào túi.

Noriko bốc ra những vật nhỏ nhét đầy trong đó. Chúng phát ra tiếng lạo xạo cứng đanh trong túi, đâm vào tay Noriko. Đó là những mảnh gương.

Vô số mảnh gương vỡ kích thước bằng móng tay.

Noriko bốc chúng ra, nhét vào mắt trái một cách thản nhiên như đưa bim bim vào miệng. Cô nhét lần lượt từng mảnh gương vào giữa mí mắt không mở ra được. Nhét bao nhiêu mảnh vào như nhét tiền xu vào máy bán hàng tự động.

Chưa đủ.

Vẫn chưa đủ.

Mỗi lần nhét mảnh vỡ vào, những mảnh vỡ lấp đầy hốc mắt lại kêu ken két.

Bão hòa sau mí mắt, lạo xạo, lạo xạo, mảnh vỡ vỡ vụn ra.

Nhưng vừa đi lang thang trong rừng, Noriko vừa lặp lại hành động đó.

Mãi, mãi, lặp đi lặp lại.

Mặt trời đã lặn, bóng tối bắt đầu bao trùm xung quanh. Dù vậy Noriko vẫn cứ lang thang như thể chẳng bận tâm đến bóng tối. Lang thang trong bóng tối. Chuyến đi trong đêm tối. Cô cứ đi mãi, đi mãi. Đó là một hành trình đơn điệu và dị thường tưởng chừng như kéo dài vĩnh viễn.

Thế nhưng...

Sột soạt.

Noriko đột ngột thoát ra khỏi bụi rậm.

"...!"

Vô tình ra khỏi rừng, Noriko đứng sững lại đó trong giây lát.

Ở đó có bóng tối và ánh sáng. Đó là ngôi trường không một bóng người vào ban đêm.

Đây là rìa khuôn viên trường. Một nơi vắng vẻ chỉ có hệ thống cấp thoát nước, thiết bị điện và hồ bơi.

Chỉ có những tòa nhà bảo trì thiết bị lạnh lẽo và hàng rào xếp hàng dài.

Và những tòa nhà chính như phòng thay đồ hồ bơi đang được đèn đường chiếu sáng.

"......"

Để trốn truy binh, cô đã đi lang thang trong núi.

Nhưng có vẻ đi một vòng lại quay về trường.

Nhìn quanh không thấy bóng người. Noriko do dự... rồi chạy trong bóng tối, bám vào hàng rào và bắt đầu leo lên.

Cô cũng nghĩ đến việc quay lại trong núi, nhưng chỉ chạy trốn thôi thì chẳng giải quyết được gì.

Noriko có mục đích. Vì mục đích đó, nếu có thể trốn trong trường thì không gì bằng. Hàng rào chịu sức nặng của Noriko kêu lên kẽo kẹt.

Chẳng mấy chốc Noriko đã leo qua hàng rào, nhảy xuống khuôn viên hồ bơi. Một động tác nhanh nhẹn và táo bạo không thể tưởng tượng nổi ở Noriko thường ngày. Hồ bơi nơi cô đáp xuống tĩnh lặng như tờ. Xung quanh không có gió, hồ bơi chứa đầy nước đen ngòm không một gợn sóng.

Ánh đèn đường phản chiếu trên mặt nước.

Khung cảnh đó khiến cái hồ bơi trái mùa trông như một tấm gương khổng lồ.

...Gương.

Lúc đó, lần đầu tiên Noriko chú ý đến hồ bơi.

Nó trông hệt như một tấm gương. Mặt nước phẳng lặng không chút dao động, giữ nguyên mặt phẳng như chất rắn đến mức khó tin rằng đó là chất lỏng.

Một mặt phẳng vô cơ đến mức nếu gõ vào có lẽ sẽ phát ra tiếng cứng đanh.

Sự tĩnh lặng căng tràn như đang cố định dòng nước.

Bóng tối cùng sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ có hơi thở của Noriko là thứ duy nhất làm rung động không khí. Đó là âm thanh duy nhất nghe được ở nơi này. này.

"......"

Noriko nhìn mặt nước như bị mê hoặc.

Và trong khi ngẩn ngơ nhìn ánh đèn đường phản chiếu... bất chợt, con mắt trái vẫn đang nhắm nghiền đau nhói.

"Ư!"

Cảm giác như có viên sỏi lăn lóc trong hốc mắt trái. Rõ ràng là cảm giác của mảnh gương trong mắt, Noriko bất giác ôm lấy mắt trái vì cơn đau khó chịu đó.

Chất lỏng không biết là nước mắt hay máu trào ra từ mắt, chảy xuống má.

Chất lỏng nóng hổi chảy dài trên gò má lạnh lẽo.

"Ư... a..."

Noriko rên rỉ, dồn lực vào ngón tay đang ấn mắt trái. Qua lớp mí mắt mỏng, ngón tay cảm nhận được không phải là hình cầu của nhãn cầu, mà là cảm giác lổn nhổn của những mảnh vỡ.

Chính vào lúc đó.

Trong mắt Noriko phản chiếu một vật đang chuyển động.

Cô cảm giác như nhìn thấy nó thoáng qua trên mặt nước. Đó là một thứ màu trắng, nhưng chắc chắn không phải là phản chiếu của ánh sáng, hiện lên mờ ảo trên mặt nước hồ bơi.

Nó không rõ ràng.

Nhưng Noriko thốt lên:

"...Hasumi-senpai?"

Cô nói vậy.

Rồi tiến lại gần hồ bơi, nhìn xuống mặt nước, và Noriko nhìn thấy thứ phản chiếu ở đó.

Rướn người ra từ mép hồ bơi, nhìn chằm chằm vào mặt nước.

Trên mặt nước màu mực phản chiếu bóng tối ấy, thứ đó đang hiện lên.

Khuôn mặt của mình.

Khuôn mặt trắng bệch, vấy bẩn máu của chính mình.

Không, thứ cô nhìn thấy không phải là cái này. Nhưng nó giống, rất giống.

Được ánh đèn đường chiếu sáng, khuôn mặt Noriko nổi lên rõ rệt trên mặt nước.

Nhìn thấy rõ ràng. Cả máu, cả biểu cảm, cả con mắt phải đang nhìn chằm chằm mặt nước, và cả thứ phản chiếu trong con ngươi đó nữa.

Khuôn mặt phản chiếu trên mặt nước màu mực, và khuôn mặt đó lại phản chiếu trong con ngươi. Khi nhận ra tấm gương đối nhau này, Noriko đột nhiên hiểu ra tất cả.

"Hasumi-senpai."

Đúng rồi.

Chắc chắn là vậy.

Hasumi đang ở trong này.

Đã mất một mắt, dấu ấn đã được đóng. Giờ chỉ còn việc đi vào trong này thôi.

"Hasumi-senpai!"

Noriko gọi.

Nở nụ cười từ tận đáy lòng.

Nhìn xem, chẳng phải đang phản chiếu trong mắt sao. Không phải khuôn mặt vấy máu của mình, mà là khuôn mặt trắng toát của Hasumi!

Nhìn xem, thấy rồi.

Khuôn mặt Hasumi như được cắt ra từ chiếc mặt nạ đang mỉm cười.

Và phía bên kia, đang phản chiếu. Thế giới của Hasumi. Không, không phải là phản chiếu, mà là ở "phía bên kia" thủy kính...

"...Senpai."

Khi nhìn thấy điều đó, Noriko thì thầm.

Đó là lời thì thầm trút hết cả tâm can, vô cùng, vô cùng yêu thương.

Noriko từ từ đưa mặt lại gần mặt gương hồ bơi như muốn hôn lên đó. Một bàn tay vươn ra với Noriko.

Một bàn tay trắng toát.

Từ trong tấm gương trên bề mặt hồ bơi...

...

......

2

Một đêm trôi qua.

Sáng hôm sau vụ án, thi thể kỳ quái của cô ấy được phát hiện tại hồ bơi trong trường.

Người phát hiện là cảnh sát. Cảnh sát đang tìm kiếm Noriko bỏ trốn đã nối lại cuộc tìm kiếm vào sáng sớm, và chẳng bao lâu sau phát hiện một thiếu nữ mặc đồng phục đang nổi úp mặt trên hồ bơi. Đó là một buổi sáng sớm lặng gió. Noriko nổi lềnh bềnh trên mặt nước hồ bơi phẳng lặng như gương không một gợn sóng, cứ như thời gian đang ngừng trôi.

Trong ánh nắng ban mai, mặt nước phản chiếu cảnh vật xung quanh cũng phản chiếu đối xứng tấm lưng của cái xác đang nổi trong đó.

Trông như một nửa cơ thể người đang đặt trên một tấm gương lớn.

Tựa như một bức tranh phong cảnh siêu thực. Khung cảnh cái xác nằm tĩnh lặng trên mặt nước căng phẳng, không chìm cũng không nổi, không lay động, siêu thực như một trò đùa.

Đó là sự tĩnh lặng hoàn hảo, tưởng chừng như chỉ cần di chuyển một chút thôi là tất cả sẽ vỡ tan.

Và khi cảnh sát tập trung lại định vớt cái xác lên, ấn tượng quá đỗi cảm thương đó đã được chứng minh một cách kỳ lạ.

Ngay khi cảnh sát dùng sào chọc vào mặt nước, gợn sóng chạm đến cái xác, cái xác lập tức chìm xuống nước đánh "bõm" một cái, như thể thứ vốn là chất rắn đã tức thì biến thành chất lỏng. Ngay khi sự cân bằng bị phá vỡ, cái xác lấy lại hình dáng đúng đắn nổi trên mặt nước, và khoảnh khắc đó nước xung quanh cái xác bắt đầu nhuộm đỏ thấy rõ, như thể thời gian đang dừng lại bỗng bắt đầu trôi.

Khi cảnh sát vớt cái xác lên, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra.

Thi thể của Noriko chỉ còn một nửa.

Cảnh tượng nhìn thấy ban đầu không phải là ảo giác, mà đúng y như vậy.

Thi thể của Noriko, ngoại trừ một nửa phần lưng nhìn thấy ban đầu, đã biến mất như thể bị cắt lìa dưới mặt nước.

*

Sau vụ án thương vong do Noriko gây ra, một đêm đã trôi qua.

"...Ra vậy, quả nhiên là không được nhỉ..."

Sáng hôm đó, tại phòng mỹ thuật nơi dấu vết thảm kịch vẫn còn mới nguyên, Aki khẽ thở dài nói.

Trong phòng mỹ thuật, Haga đã tập hợp mọi người lại, gồm Utsume, Toshiya và Ayame. Trên sàn nhà, vết máu đỏ thẫm bị bỏ mặc từ hôm qua loang lổ khắp nơi, nhưng không khí trong phòng khác hẳn hôm qua, nồng nặc mùi máu tanh tưởi như mùi thối rữa.

Mọi người đứng rải rác ở các góc phòng, tránh những vệt máu trên sàn.

Vì gần một nửa sàn nhà bị vệt máu bao phủ nên vị trí đứng của mọi người rất lộn xộn.

Trong hoàn cảnh đó, Aki đã nói câu ấy. Khi nghe Haga giải thích về Yuko, vì nội dung đúng như dự đoán nên Aki đã lẩm bẩm "Quả nhiên" với vẻ mặt cay đắng.

"Chà, trông cũng chẳng có vẻ gì là cứu được..."

Từ hôm qua đã có thể tưởng tượng ra, nhưng nghe nói Yuko không qua khỏi.

Khi đội cứu hộ khiêng ra khỏi phòng này, nghe nói Yuko đã chết do mất máu vì tổn thương động mạch bụng.

Cũng có cảm giác là như vậy.

Dù sao thì gần như toàn bộ vệt máu còn lại trên sàn nhà này đều là từ cơ thể nhỏ bé của Yuko mà ra.

Dù nói là đúng như dự đoán, nhưng tâm trạng chẳng dễ chịu chút nào.

Toshiya, người đã hoàn toàn thất bại trong việc cứu người ngay trong tầm tay, vừa nghe kết quả liền đấm mạnh cánh tay băng bó vào tường.

"Khốn kiếp..."

Không ai lên tiếng đáp lại lời lẩm bẩm của Toshiya. Haga với vẻ mặt khó đăm đăm, Utsume dán gạc trên má trái, Ayame vừa quan sát sắc mặt mọi người vừa chẳng mảy may quan tâm đến vệt máu, mỗi người chỉ đứng đó với sự im lặng của riêng mình.

"......"

Nhóm Aki tập hợp ở đây để nghe Haga giải thích về sự việc hôm qua.

Nhưng Ryoko và Takemi lại không có mặt ở đây.

Ryoko đã ngất xỉu ngay sau đó và nhập viện, còn Takemi thì ở bên phía CLB Mỹ thuật. Hai người này cũng có sự chênh lệch về thông tin, nên việc họ không có mặt cũng là một lý do để câu chuyện kết thúc nhanh hơn.

Vì thế, các thành viên bao gồm cả Haga lại có mặt tại hiện trường. Hôm nay vẫn có giờ học, nhưng tòa nhà phòng học chuyên môn nơi có phòng mỹ thuật này đã bị cấm học sinh ra vào. Với lý do là để điều tra vụ án và dọn dẹp hiện trường nên bị phong tỏa. Tất nhiên cũng có lý do đó, nhưng trong phòng mỹ thuật chẳng có điều tra viên nào, thay vào đó là Haga và nhóm Aki, nên rõ ràng là còn lý do khác.

"...Vậy là, rốt cuộc sự việc đã thành ra thế này."

Trong bầu không khí đó, Haga lên tiếng.

Haga, người mà vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt ngày càng đậm nét, giải thích diễn biến hôm qua, bao gồm cả những sự việc mà nhóm Aki đã biết.

Hôm qua, sau khi Noriko bỏ trốn, ngôi trường đã trở nên hỗn loạn chưa từng thấy. Bởi vì Noriko, người dính đầy máu đến mức không thể gọi là vết máu bắn, đã chạy qua trường với vẻ mặt kinh hoàng, khiến vô số học sinh nhìn thấy, làm sự việc lan rộng nhanh chóng, đến khi xe cảnh sát và xe cứu thương tới thì đã trở thành một vụ náo loạn không thể kiểm soát.

Trước phòng mỹ thuật, vô số học sinh tụ tập, nhóm Aki rơi vào tình thế phải đóng cửa phòng mỹ thuật cố thủ. Sự ngăn cản của giáo viên cũng vô dụng, mà ngay cả giáo viên cũng chưa nắm được chuyện gì đang xảy ra. Trong tình hình đó, đội cứu hộ đã đến, nhưng tòa nhà phòng học chuyên môn chật kín người hiếu kỳ hoàn toàn không có lối đi. Khi giáo viên, cảnh sát và đội cứu hộ đuổi học sinh ra và khiêng nhóm Yuko ra khỏi phòng mỹ thuật thì đã hơn ba mươi phút kể từ khi xe cứu thương đến.

Tạm thời, tất cả những người có mặt ở đó đều được đưa ra khỏi trường.

Ngoài Yuko đã chết, còn có Toshiya bị khoét tay phải, và Utsume bị chém vào má trái.

Ryoko ngất xỉu ngay sau thảm kịch, và Nanami đang trong trạng thái nửa hoảng loạn.

Aki, người giữ Nanami lại, cũng bị trầy xước.

Ba người khác đang trong trạng thái thẫn thờ cũng được đưa đến bệnh viện để đề phòng.

Trường học đã cho nghỉ học.

Tất cả được lệnh về nhà, xe cảnh sát liên tục kéo đến, ngay lập tức tạo nên dáng vẻ của một vụ án nghiêm trọng.

Noriko bỏ trốn được xác định là đã chạy lên núi dựa vào vết máu và lời khai nhân chứng. Việc nghỉ học không chỉ để điều tra mà còn vì lo ngại Noriko đang hoảng loạn có thể làm hại học sinh khác.

Và song song với việc khám nghiệm hiện trường, một cuộc truy lùng quy mô nhỏ trên núi đã được các điều tra viên thực hiện.

Tuy nhiên, dù tìm kiếm đến tận đêm khuya, không hiểu sao vẫn không tìm thấy Noriko.

Cuối cùng, trời tối hẳn, cuộc truy lùng tạm thời bị hủy bỏ. Trong khoảng thời gian đó và sau đó, hành tung của Noriko hoàn toàn không rõ, cho đến khi cái xác dị thường được phát hiện ở hồ bơi vào sáng hôm sau.

Và rồi sáng sớm nay. Đến hiện tại.

Trước khi tiết một bắt đầu, nhóm Aki đã được gọi tập hợp.

Quả nhiên "Quái dị" vẫn chưa kết thúc. Cái chết của Yuko và sự tái diễn của "Quái dị", tất cả đều đúng như dự đoán, nhưng điều đó thật khó chịu.

"...Biết làm sao bây giờ."

Aki lẩm bẩm.

"Chà... vậy là khả năng mọi chuyện kết thúc với cái chết của cậu Hasumi đã không còn nữa rồi."

Đáp lại lời lẩm bẩm đó, Haga nói với vẻ mặt cau có.

Ít nhất thì Noriko, người chết bất đắc kỳ tử giống như Hasumi, đã bị "lây nhiễm" bởi cùng một thứ với Hasumi. Vậy vấn đề tiếp theo là nguyên nhân là gì, và liệu có lần sau hay không.

Tuy nhiên, về nguyên nhân thì cũng đã đoán được phần nào.

Aki đưa mắt nhìn những khung tranh xếp chồng lên nhau đặt trên chiếc bàn ở giữa.

"'Bảy điều kỳ bí trong gương', sao..."

Đó là "loạt tranh" của Hasumi, không biết từ lúc nào đã được treo trước phòng mỹ thuật. Dù đã thu giữ được nhưng cả nhóm vẫn lúng túng không biết xử lý thế nào.

Một bộ tranh vẽ bảy "Quái dị".

Nằm trên cùng là một tấm gương được tô bằng màu vẽ.

"Quả nhiên, đây là 'nguyên nhân' sao..."

Aki nhìn "tác phẩm" đó với ánh mắt như nhìn một vật thể khó hiểu. Utsume đang đứng vô cảm lên tiếng trả lời.

"Khả năng cao là vậy."

Utsume nói.

"Vậy à."

"Có lẽ trong số nhiều câu chuyện ma về 'tấm gương' này, có một cái là 'hàng thật'."

Aki gật đầu, Utsume thản nhiên nói ra suy luận.

"Có thể suy đoán rằng Hasumi-senpai đã đánh đổi một con mắt trong vụ tai nạn vỡ gương đó để phát sinh 'Linh cảm'. Và sau đó, anh ta nghe câu chuyện ma về tấm gương, và bị lây nhiễm thông qua 'Linh cảm' đã phát sinh. Hoặc là bản thân những câu chuyện ma xoay quanh tấm gương đó vốn đã nổi tiếng, nên có khi anh ta đã biết chuyện ma trước cả khi 'thức tỉnh'.

Và... Mizuuchi Noriko, vì tìm kiếm người đàn anh đã chết, đã tự mình thức tỉnh 'Linh cảm'. Vì quá cố chấp với đàn anh, cô ta đã dùng một phương pháp cực kỳ phù hợp để có được 'Linh cảm'. Việc đó thành công là ngẫu nhiên hay tất nhiên thì không biết. Chỉ biết rằng ít nhất nó là một phương pháp rất phù hợp với sự ám ảnh đối với đàn anh."

"Phù hợp?"

Aki nhíu mày. Utsume trả lời.

"Khi chúng ta nhìn thấy cô ta ở đây, cô ta đã hủy hoại mắt trái."

"Đúng là vậy nhưng... A."

Aki cũng nhận ra. Đôi mày đang nhíu lại bất giác càng nhíu chặt hơn.

"Ra là vậy, vào mắt."

"Chính là vậy. Có lẽ cô ta đã làm điều tương tự như Hasumi-senpai. E rằng còn trực tiếp hơn thế. Tôi cho rằng cô ta đã tự tay nhét mảnh gương vào mắt trái của mình."

"..."

Tưởng tượng ra hành động đó, Aki bất giác nổi da gà.

"Là do phương pháp đó thích hợp nên mới thành ra như vậy, hay chỉ là sự ngẫu nhiên của tột cùng điên loạn, tôi không thể phán đoán. Nhưng ít nhất cô ta đã thành công. Giống như Hasumi-senpai, cô ta đã thành công nhìn trộm 'Dị giới' bằng phương pháp giống như các tư tế cổ đại. Và giống như đàn anh, cô ta đã bị 'Dị giới' đó bắt giữ."

Utsume nói vậy rồi đưa mắt nhìn Haga.

"...Đó là suy luận hiện tại của tôi, còn phán đoán của phía các ông thế nào?"

"Không phải cách nhìn nhận mang tính tâm linh như cậu nói, nhưng... phía chúng tôi cũng có cách nhìn gần như tương tự."

Haga cũng khẳng định.

"Vì vậy để đề phòng, những thứ này... đặc biệt là 'tấm gương', 'chúng tôi' sẽ thu giữ và quản lý. Tuy nhiên vẫn còn điểm đáng lo ngại. Dù nghĩ thế nào thì tổng hợp thông tin của 'chúng tôi' và các cậu vẫn chưa nắm hết toàn bộ tình hình."

Rồi ông ta nhìn lại Utsume.

"Vậy, cậu thấy thế nào? Cậu Utsume."

Và hỏi. Có vẻ như ông ta nghi ngờ Utsume đang giấu giếm điều gì đó, nhưng cũng có vẻ chỉ là một câu hỏi bình thường không có ý gì khác.

Utsume trả lời dứt khoát.

"Không biết."

"Vậy sao."

"Chỉ là, đúng là có điểm đáng ngờ."

"Nghĩa là sao?"

"Mizuuchi Noriko đã gọi Akana Yuko là 'đồ giả'. Tôi không hiểu ý nghĩa của câu đó."

"...Đồ giả sao."

Trước nghi vấn Utsume đưa ra, có vẻ như chưa lường trước được, Haga khẽ nhíu mày suy nghĩ.

"Xét theo tình hình thì có lẽ là đồ thật đã mất tích, và đồ giả đã trở về... Nhưng tại sao Mizuuchi lại nói ra điều đó, quá trình suy nghĩ nào dẫn đến kết luận đó, tôi đang thắc mắc điều này."

"Ra là vậy."

Utsume nói với vẻ suy tư rồi nhìn Haga.

"Hỏi một câu nhé. Thực tế có tồn tại sự việc con người bị đánh tráo thành người khác không? Hoặc có thể coi đó là một khả năng không?"

Rồi hỏi tiếp.

"Akana Yuko có phải là đồ thật không? Chắc là đã kiểm tra thi thể rồi chứ?"

"Vâng đã kiểm tra. Là một thi thể bị sát hại, không có gì bất thường cả."

Haga trả lời. Đương nhiên là có nhiều điều để nghĩ, như việc tùy tiện xử lý thi thể, hay việc bị sát hại đã là quá bất thường rồi. Tuy nhiên, việc đám "áo đen" này coi thường nhân quyền cá nhân thì chẳng có gì lạ, và Aki cũng hiểu (dù không chấp nhận về mặt tình cảm) rằng cái gọi là "bất thường" đối với họ quy về những "Quái dị" không do con người gây ra. Nên Aki không nói gì.

"...Quả nhiên, không thấy điểm nào bất thường."

Haga nhận câu hỏi của Utsume, bận rộn lướt xem tài liệu trên thiết bị cầm tay, rồi ngẩng lên kết luận.

"Nguyên nhân cái chết rõ ràng là do dao bay, khám nghiệm tử thi cũng xác định danh tính, nên không thể có chuyện bị đánh tráo thành người khác."

Ông ta nói vậy. Khả năng là người khác, ít nhất theo báo cáo khám nghiệm tử thi, là con số không.

Nhưng nghe vậy, Aki ngược lại chợt nảy ra một ý.

"...Vậy thì, khả năng bên trong là người khác thì sao?"

Nghe câu buột miệng đó, Haga hỏi lại với vẻ khó hiểu.

"Bên trong, ý cô là sao?"

"Thì đó. Không phải cơ thể, mà là nhân cách ấy."

Aki nói.

"Giống như hồi chuyện của Ryoko trước đây ấy... cái kiểu chiếm đoạt nhân cách."

"...À, ý cô là vậy sao."

Với lời giải thích đó, Haga gật đầu hiểu ra.

"Nếu vậy thì việc gọi là người khác... là 'đồ giả' cũng hợp lý về mặt logic."

"Đúng vậy."

Haga đặt tay lên cằm suy nghĩ, vừa nói vừa nhìn xuống.

"Quả thật, vụ chiếm đoạt nhân cách của ông Osako Eiichiro trước đây, nếu thành công thì gọi là 'đồ giả' cũng không sai."

"Đúng không."

"Nếu gọi là 'đồ giả' vì nhân cách không đồng nhất, thì ra là vậy, không thể phán đoán từ thi thể được. Và việc con người trở về từ 'Dị giới' bị biến đổi nhân cách, dù nội dung thế nào cũng không phải chuyện hiếm."

Rồi Haga lẩm bẩm.

"Tức là... vấn đề là người trở về từ 'Thần Ẩn' liệu có phải là người ban đầu không?"

"!"

Và ngay khi Haga nói vậy, vẻ mặt của tất cả mọi người trừ Haga và Utsume đồng loạt cứng đờ. Phát ngôn đó liên hệ trực tiếp đến Utsume. Toshiya, và cả người trong cuộc của vụ "Thần Ẩn" là Ayame, mặt cắt không còn giọt máu, biểu cảm đông cứng lại trong tích tắc.

Haga cố tình hay không thì không biết, tóm lại ông ta phớt lờ phản ứng của mọi người, tiếp tục chủ đề chính.

"Bắt đầu từ 'Bà già Samuto' trong 'Viễn Dữ Hiệu', có khá nhiều trường hợp sau khi bị Thần Ẩn trở về như một người khác. Nhân cách là đương nhiên, cả về thể xác nữa. Có trường hợp còn có được 'thần thông'..."

Haga bình thản nói trong bầu không khí đóng băng. Và Utsume, người lẽ ra là đương sự lớn nhất, cũng hùa theo câu chuyện mà không đổi sắc mặt.

"Cái 'thần thông' đó, theo cách giải thích của các ông thì đánh đồng với 'Linh cảm' là được chứ gì?"

"Vâng, đúng vậy."

"Và hai người kia đã được kiểm tra, không phát hiện 'Linh cảm'."

"Vâng, kết quả 'Delta Test' của cả hai đều là 'âm tính'. Không hoạt động. Nếu tin vào kết quả."

Nghe cách nói đó, Utsume khẽ nhíu mày.

"...Nói vậy tức là cũng có trường hợp không thể tin tưởng sao?"

"Tạm thời là vậy."

Trước câu hỏi đó, Haga gật đầu dứt khoát.

"Là do con người thực hiện, và về nguyên lý cũng chưa hiểu rõ, nên đương nhiên không thể tuyệt đối trăm phần trăm. Tuy nhiên nếu 'tính tương thích dị chướng' ở trạng thái hoạt động thì gần như chắc chắn sẽ bị phát hiện. Theo kinh nghiệm, có trường hợp đối tượng không hoạt động lại cho kết quả dương tính, nhưng ngược lại thì hầu như không có.

Và với tính chất của bài kiểm tra sử dụng dẫn dụ thôi miên, việc đối tượng thao túng kết quả là cực kỳ khó. Vì vậy tôi nghĩ là có thể tin tưởng được."

Haga nói. Nhưng Utsume hỏi thêm.

"Thao túng kết quả sao. Khả năng việc thao túng đó được thực hiện là bao nhiêu?"

"Khó đấy."

Haga lắc đầu.

"Chừng nào đối tượng chịu kiểm tra còn có não người, và có thính giác thị giác, thì cực kỳ khó. Như thấy trong thôi miên hay cơn động kinh do ánh sáng, não người dễ bị thao túng bởi kích thích giác quan từ bên ngoài hơn nhiều so với chủ nhân của nó tưởng."

"Nghe nói là vậy."

"Tất nhiên nếu không phải con người thì lại là chuyện khác."

Haga nhếch mép, có lẽ định đùa.

"Tuy nhiên nếu không phải con người thì khám nghiệm tử thi sẽ làm rõ thôi."

"Vậy sao."

Utsume không quan tâm.

Haga khẽ hừ mũi. Trước thái độ rất con người không giống Haga thường ngày, chỉ riêng lúc này ở đây, chẳng biết ai mới thực sự là "áo đen".

3

Những đám mây màu mực nhạt bắt đầu bao phủ bầu trời từ lúc trưa.

Mặt trời vất vả lắm mới leo lên đến đỉnh cũng bị che khuất, không khí buổi trưa bắt đầu trở nên hơi se lạnh vào giờ nghỉ trưa. Đến tận giờ này, Ryoko mới đến trường.

Đeo túi thể thao trên vai, Ryoko một mình bước qua cổng trường.

Khung cảnh ngôi trường nhìn từ cổng chính đang bị phủ một lớp bóng mờ ảo do trời râm.

Nó gọi về hơi lạnh thoang thoảng, dìm khung cảnh vào tông màu đơn sắc ảm đạm. Trong đó, tiếng ồn ào của trường học trôi theo không khí.

Ryoko bước đi trong khuôn viên trường giữa khung cảnh đó.

Vừa lướt qua những học sinh thỉnh thoảng đi lại, Ryoko vừa lẳng lặng bước đi một mình.

"......"

Tiếng cười nói của học sinh tràn ngập trong trường.

Một giờ nghỉ trưa ở trường hoàn toàn bình thường, như mọi khi, không có chuyện gì xảy ra.

Ngôi trường nhìn thế này thật hoàn toàn bình thường.

Nhìn dáng vẻ này, chắc không ai tưởng tượng nổi hôm qua đã có vụ án như thế.

"......"

Tuy nhiên vụ án đó chắc chắn tồn tại, và đang được mọi người trong trường bàn tán.

Ryoko lờ mờ đánh hơi thấy việc vụ án đó đã trở thành tin đồn lan truyền khắp nơi từ trong sự ồn ào xung quanh nhờ vào sự đồng cảm của mình.

Ryoko đã ở bệnh viện cho đến tận vừa nãy.

Cô tỉnh lại vào sáng nay, nhưng đến giờ vẫn phải chịu sự thẩm vấn của cảnh sát và kiểm tra của khoa tâm thần.

Ryoko ngất xỉu ngay sau vụ án, và hình như được đưa thẳng đến bệnh viện. Nói "hình như" là vì ký ức đoạn đó mơ hồ, chỉ nghe kể lại sau này.

Ryoko tỉnh lại trong bệnh viện.

Và đầu tiên bị cảnh sát hỏi chuyện, sau đó vì tình huống lúc ngất xỉu khá đặc biệt nên đã được tư vấn tâm lý.

Nghe nói là để đối phó với những chấn thương tâm lý hay hồi tưởng (flashback) có thể xảy ra. Chuyện này không chỉ Ryoko, mà cả Nanami, Okimoto và cô bé năm nhất cũng đã làm trong hôm qua.

Cô được kê một ít thuốc an thần để đề phòng các triệu chứng như mất ngủ.

Và được khuyên nên nghỉ ngơi tại bệnh viện, nhưng Ryoko đã xin từ chối.

Cô thiết tha nghĩ rằng thà ở cùng mọi người còn hơn ở một mình. Thế là Ryoko tạm thời về ký túc xá, rồi đến trưa mới đi học thế này.

Ryoko đã gọi điện trước cho Takemi.

Takemi vẫn ở cùng CLB Mỹ thuật, hình như giờ đang ở nhà ăn.

Và có vẻ đang hành động tách biệt với những người khác. Nếu là Takemi thì chắc sẽ phàn nàn đôi chút về chuyện đó, nhưng riêng hôm nay, Takemi không nói gì về việc đó cả.

Ryoko đi về phía nhà ăn để gặp Takemi.

Nhà ăn cô đến vẫn như mọi khi, vào giờ này đang ở giữa sự ồn ào náo nhiệt.

Trong đó, Ryoko tìm thấy dáng Takemi. Ryoko tiến lại gần chỗ ngồi đó, gom góp tất cả sự vui vẻ còn sót lại trong lòng lúc này, cất tiếng gọi.

"Chào buổi sáng, Takemi-kun."

"...Hả? À."

Phản ứng chậm chạp hơn cô tưởng.

====================

Cũng chẳng có ai thắc mắc rằng giờ đã là buổi trưa. Nghe tiếng Ryoko gọi, Takemi quay lại, ngước nhìn cô với gương mặt hốc hác thấy rõ, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện giờ giấc.

Nhìn kỹ hơn, ngồi đối diện Takemi là Okimoto. Cậu ta cũng đang chụm đầu vào với Takemi, vẻ mặt còn tiều tụy hơn gấp bội. Cả hai đều đã gọi món nhưng hầu như chưa đụng đũa. Đôi đũa cứ cắm trong bát mì udon, khuấy nhẹ chứ chẳng gắp lên miệng.

Trông dáng vẻ như muốn nói gì đó của hai người, có vẻ Ryoko đã vô tình cắt ngang câu chuyện của họ.

"A..."

Cô định mở miệng xin lỗi, nhưng câu hỏi lại buột ra trước.

"...Ủa? Mọi người đâu cả rồi?"

Ryoko buột miệng hỏi.

Xung quanh chẳng thấy bóng dáng các thành viên khác của CLB Mỹ thuật đâu cả.

Ngồi đây chỉ có mỗi Takemi và Okimoto. Khi Ryoko vô thức nhìn quanh quất, Takemi trả lời:

"À... Bệnh viện."

"Hả?"

"Mấy bạn khác vẫn còn ở bệnh viện hoặc về phòng ký túc xá rồi. Hôm nay họ nghỉ."

"..."

Câu trả lời của Takemi khiến Ryoko nghẹn lời trong giây lát.

"Ra là vậy..."

Ryoko tìm từ ngữ, mãi mới thốt lên được bấy nhiêu. Các cô gái đó vừa là nạn nhân, vừa là người gây ra vụ việc kia, lại cùng chung một câu lạc bộ, là bạn bè của nhau. Cú sốc đối với họ lớn hơn Ryoko nhiều. Hơn nữa, vì Ryoko đã ngất xỉu trước một mình nên tổn thương tinh thần cô gánh chịu lại ít hơn.

Nghĩ đến đó, cô cảm thấy có chút thảm hại và áy náy.

Mang theo tâm trạng đó, Ryoko hỏi:

"Nanami-chan... cậu ấy ổn chứ?"

Vừa hỏi, Ryoko vừa ngồi xuống bên cạnh Takemi.

Takemi có vẻ hơi không thoải mái, cậu khẽ cựa mình, xích người ra xa Ryoko một chút. Okimoto khẽ thở dài, mở miệng:

"Không... nói sao nhỉ..."

Đó là một cách mở đầu kỳ lạ cho câu hỏi vừa rồi.

"Nãy giờ bọn tao cũng đang nói về chuyện đó đây..."

Giọng cậu ta ngập ngừng. Okimoto nhìn Takemi với vẻ mặt khó nói, bối rối và kỳ quặc.

"Hả... Cậu ấy không khỏe sao?"

"Không, không phải thế..."

Okimoto lầm bầm trong miệng.

Và rồi, điều Okimoto thốt ra thật khó hiểu:

"Nanami ấy, con nhỏ đó có gì đó lạ lắm."

Cậu ta nói vậy.

"Hả, vậy là do chuyện hôm qua..."

"Không phải. Không phải thế. Không phải hôm qua, mà là trước đó nữa."

Ryoko cứ ngỡ do vụ việc kia mà Nanami thấy không khỏe, nhưng Okimoto đã chặn lời cô ngay khi cô định nói.

"Hả... Trước đó là sao?"

"Nói sao ta... Từ lúc nó mất tích trở về ấy, nó đã hơi khùng khùng rồi."

Vừa nói, Okimoto vừa nhíu mày.

"Khùng khùng là sao..."

"Cũng chẳng biết phải chỉ ra chỗ nào, nhưng cứ thấy sai sai. Tao cũng đếch biết phải diễn tả thế nào nữa... Mà đúng hơn là tao đéo hiểu nổi... Chết tiệt."

Okimoto rên rỉ. Trong khi Ryoko còn đang lúng túng chưa biết đáp lại thế nào, Okimoto đã ôm đầu, đưa tay lên trán.

Ryoko nhìn sang Takemi, nhưng cậu cũng chỉ nhún vai với vẻ bất lực. Chắc hẳn cậu đã phải nghe Okimoto lải nhải chuyện này suốt nãy giờ. Bị nói những điều thiếu cụ thể như vậy thì ai mà chẳng bối rối. Ryoko quay sang hỏi lại Takemi:

"...Nghĩa là sao?"

"Không... tớ cũng chẳng rõ nữa..."

Được hỏi, Takemi cũng nhìn Okimoto đang khổ sở với vẻ mặt khó xử.

"Okimoto cứ nói thế, chứ tớ nghe cũng mù tịt, chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì..."

Dù nói vậy, Takemi vẫn nghiêng đầu, cố gắng giải thích.

"À thì... Okimoto bảo là đúng là từ hôm qua đến giờ cậu ấy không nói chuyện nhiều với Oki-san. Nhưng tình hình thế này, Okimoto cũng có vẻ suy sụp vì vụ của Hasumi-senpai nên tớ cũng chẳng thấy có gì lạ... Nhưng đến hôm nay, tự dưng Okimoto lại nói thế này nên... Ừm, nói sao nhỉ..."

Takemi gãi má một cách vô thức.

"Rốt cuộc tớ cũng chả hiểu nữa. Tệ thật. Xin lỗi nhé..."

Quả nhiên chẳng nắm được trọng tâm. Ryoko thấy khó xử.

"Ưm..."

Cô cũng đã nói chuyện với Nanami sau khi cô ấy mất tích trở về, nhưng cô không thấy có gì bất thường cả.

Ngược lại, Nanami còn là người dễ đồng cảm và tốt bụng. Dù chỉ nói chuyện một chút ở nhà ăn này, nhưng bảo cô ấy "kỳ lạ" thì Ryoko thực sự thấy hoang mang.

Tất nhiên, Okimoto thân thiết với Nanami hơn nên có thể cậu ấy nhận ra sự khác biệt nghiêm trọng nào đó. Nhưng nhìn bề ngoài thì hoàn toàn bình thường. Có vẻ Takemi cũng có cùng cảm nhận như vậy nên mới bối rối trước câu chuyện của Okimoto.

"...Đặc biệt là với tụi mình thì cậu ấy đâu có vẻ gì là lạ đâu nhỉ."

Ryoko nói.

Takemi cũng gật đầu đồng tình.

"Thế nên... tao mới bảo không phải chuyện đó."

Okimoto vẫn đang khổ sở tìm cách diễn đạt cảm giác sai lệch trong lòng mình. Sau một hồi suy nghĩ, cậu ta chọn ra những từ ngữ thế này:

"Đúng là đó là Nanami... Ngoài Nanami ra thì còn ai vào đây nữa?"

Đầu tiên, Okimoto khẳng định.

"Mặt mũi, dáng người, hành động, lời nói, nhìn đâu cũng là Nanami cả. Nhưng mà, nó khác lắm. Hình dáng thì y hệt Nanami, nhưng tao lại không cảm thấy đó là Nanami. Có gì đó, cái gì đó sai sai. Nói đúng hơn là... giống như... một đứa song sinh của Nanami đang giả làm Nanami vậy... Cảm giác kiểu thế đấy. Tóm lại là có chỗ nào đó không đúng."

Như vắt óc tìm từ, Okimoto cố gắng giải thích một cách khó khăn.

"Chắc chắn là từ lúc Nanami biến mất rồi quay lại. Lúc gặp lại Nanami, từ khoảnh khắc đó tao đã thấy gợn gợn rồi. Đó đúng là Nanami, nhưng tao cứ cảm thấy không phải là Nanami. Nghĩ theo lẽ thường thì chắc do sốc khi bị mất tích nên tâm lý hỗn loạn, nhưng không phải. Không phải thế. Tao không biết tại sao, nhưng tao cảm giác đó không phải là Nanami. Chuyện đó sao có thể xảy ra được chứ? Tao cũng đâu thể nói thẳng vào mặt nó. Tao biết chứ. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì tao chỉ còn thấy... đứa 'có vấn đề' là tao mới đúng..."

Nói đến đó, Okimoto ngậm miệng lại như thể không còn từ nào để nói nữa. Cậu ta im lặng hoàn toàn, bắt đầu khuấy bát mì udon đã nguội ngắt.

"..."

Ryoko và Takemi nhìn nhau.

Rồi họ khẽ thốt lên từ mà Okimoto có lẽ đã cố tình tránh dùng.

"'Đồ giả'...?"

"..."

Đó là từ mà Noriko đã hét lên trong phòng mỹ thuật ngày hôm qua. Lúc đó, Noriko quả thực đã hét vào mặt Nanami rằng cô ta sẽ không nghe lời của đồ giả.

Ryoko và cả Takemi đều nhớ lại chuyện đó.

Noriko đã gọi Nanami và Yuko, hai người trở về từ vụ mất tích bí ẩn, là "đồ giả".

Chẳng thể phán đoán được chuyện này nghĩa là sao. Nanami thật vẫn đang mất tích, còn Nanami kia là giả mạo, dù có thoáng nghĩ đến giả thuyết đó, nhưng chính bản thân người nghĩ ra cũng không thể chấp nhận nổi.

Đồ giả ư, làm gì có chuyện đó.

Trước hết, là cái gì, và làm bằng cách nào?

Thực tế là trí tưởng tượng của Ryoko đã cạn kiệt ở đó. Dù nghĩ thế nào, kết luận về "đồ giả" cũng không thể hình thành một hình hài cụ thể trong đầu Ryoko.

Dù là suy đoán hơi trần tục, nhưng Ryoko nghi ngờ Okimoto thay lòng đổi dạ trước.

Cô nghĩ có lẽ Okimoto không còn thích Nanami nữa, và đây là lời bào chữa hoặc là kết quả của việc cậu ta chưa nhận ra tình cảm của mình đã thay đổi.

Nhưng nhìn vẻ mặt khổ sở của Okimoto khi nói điều đó.

Cô cảm thấy nỗi khổ tâm đó không phải là giả dối. Trước giờ, những linh cảm kiểu này của Ryoko hầu như chưa bao giờ sai.

Vậy thì, rốt cuộc là chuyện gì?

Cô không nghĩ có sự khác biệt nào ở Nanami trước và sau khi mất tích.

"Nhưng mà... dù trước hay sau khi mất tích, Nanami-chan vẫn là Nanami-chan mà, đúng không?"

Ryoko nói.

"Chỉ là mất trí nhớ một chút thôi, chứ Nanami-chan vẫn là Nanami-chan thôi."

Nhưng vừa dứt lời, Takemi bỗng lộ vẻ kinh hoàng, cậu mở to mắt nhìn chằm chằm vào Ryoko.

"!"

"Hả... sao thế...?"

Phản ứng của Takemi khiến Ryoko giật mình. Ngay sau đó, Takemi làm vẻ mặt như thể "chết dở", rồi lảng tránh ánh mắt của Ryoko.

"Hả... Gì vậy?"

Ryoko hoảng hốt nhìn sang Okimoto. Nhưng Okimoto cũng có vẻ không hiểu lý do cho biểu cảm đó của Takemi.

"Ơ... Tớ nói gì lạ lắm sao?"

"Kh, không có gì."

Takemi vội vã lắc đầu, nhưng gương mặt tái mét của cậu đã tố cáo sự dao động rõ rệt.

"Hay là cậu thấy không khỏe ở đâu?"

Ryoko định đưa tay lên trán Takemi, nhưng cảm giác như cậu ấy sẽ khó chịu nên cô rụt tay lại. Takemi không hề nhận ra sự ngập ngừng trong thoáng chốc đó của Ryoko, cậu chỉ lắc đầu như muốn lấp liếm cho qua chuyện. Ryoko lẩm bẩm đầy ngờ vực.

"Takemi-kun..."

Rồi cô thử đề nghị với Takemi.

"Nè, Takemi-kun... Chuyện này, có nên nói cho Ma Vương biết không nhỉ?"

"Hả...? À, ừ... ừm..."

Nhưng phản ứng của Takemi vẫn chậm chạp.

"Tớ nghĩ chắc không liên quan đâu, nhưng biết đâu cậu ấy lại hiểu ra gì đó."

"V, vậy sao... nhỉ...?"

Takemi ấp úng.

Không hiểu sao, cô cảm thấy Takemi không muốn gặp Kyoichi.

"..."

Ryoko bỗng thấy bất an.

Nhưng sợ Takemi khó chịu thêm, cô không dám hỏi dồn.

Trong lòng Ryoko nảy sinh vô vàn nghi hoặc. Nhưng lúc này, Ryoko không thể nói thêm được lời nào nữa.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!