Chương 2: Màu Nhảy Lầu
1
Đến trường mới biết, Ryoko và Takemi đang bị nhà trường cảnh cáo nghiêm khắc.
Khi gặng hỏi hai người xem có chuyện gì và nghe chi tiết đầu đuôi câu chuyện, Kidono Aki cảm thấy ngán ngẩm hơn là tức giận.
Buổi sáng nghe dạo đầu mất hai mươi phút.
Giờ nghỉ trưa nghe chi tiết mất ba mươi phút.
Tổng cộng, mất gần một tiếng đồng hồ để nghe chuyện của hai người.
Nghe xong toàn bộ câu chuyện, Aki tóm tắt lại chỉ trong một câu.
"...Tóm lại là hùa theo chơi 'Kokkuri-san' rồi có người ngất xỉu chứ gì?"
Nói xong, Aki thở dài thườn thượt với giọng điệu chán nản từ tận đáy lòng.
Thật sự cạn lời. Rốt cuộc họ đang làm cái quái gì vậy. Cô nhìn chằm chằm hai người. Càng nhìn càng thấy một nỗi bực dọc dâng lên.
"Làm cái trò gì vậy, bị ngốc hả?"
"..."
Trước giọng điệu chém đinh chặt sắt của Aki, đến cả Ryoko và Takemi cũng không nói được gì.
Ban đầu hai người còn hào hứng kể chuyện, nhưng càng giải thích, thấy Aki càng lúc càng khó chịu, cả hai co rúm lại.
Thực tế là Aki đang rất khó chịu. Sự ấu trĩ quá mức khiến cô không thốt nên lời. Không biết nên gọi là nông nổi hay ngu ngốc, cô không biết diễn tả cảm giác ngán ngẩm trong lòng mình thế nào cho đúng. Ít nhất thì đây không phải là việc học sinh cấp ba nên làm. Aki cứ đinh ninh rằng mấy vụ ồn ào kiểu này người ta đã tốt nghiệp từ hồi cấp hai rồi chứ.
"Thiệt tình..."
Định nói thêm gì đó nhưng thấy thảm hại quá nên thôi.
Sorame Kyou và Murakami Toshiya cũng không nói một lời nào sau khi câu chuyện kết thúc.
Ayame thì đương nhiên là không nói gì rồi.
Mọi người đều im lặng, phòng câu lạc bộ giờ nghỉ trưa chìm trong sự tĩnh lặng nhất thời. Căn phòng đóng kín vào tháng Chín nóng hơn tưởng tượng.
"Haizz..."
Aki thở hắt ra, cố trấn tĩnh lại. Nhiệt độ phòng như thiêu đốt sự khó chịu của Aki. Dù đã bình tĩnh hơn đôi chút nhưng sự khó chịu vẫn chưa tan, cô cảm thấy hơi ghét bản thân vì đã để thần kinh bị kích động bởi một chuyện nhảm nhí thế này.
Thấy Takemi và Ryoko kể chuyện đầy hào hứng, cô lỡ to tiếng.
Lý do là vì phần đầu câu chuyện của hai người không tập trung vào việc bị cảnh cáo, mà toàn xoay quanh những hiện tượng kỳ quái xảy ra trong nghi thức.
Cánh cửa tự nhiên mở ra rồi đóng lại.
Âm thanh lạ vang lên từ đâu đó.
Ngón tay trẻ con hiện ra trong bóng tối.
Và thông điệp bí ẩn trên giấy...
Takemi và Ryoko chỉ toàn nói về những chuyện đó.
Lúc đó hai người họ rõ ràng đang phấn khích với những hiện tượng siêu nhiên ấy.
Thấy hai người say sưa kể lể, Aki bất giác nổi cáu. Vì "Kokkuri-san" đối với Aki là một thứ quá đỗi nhảm nhí.
Hơn nữa, dù là chơi đùa đi chăng nữa, việc chủ động dính dáng đến chuyện tâm linh trong tình hình hiện tại là quá nông nổi. Việc Ryoko bị mất một phần ký ức, cũng như những nguy hiểm dồn dập cho đến nay, tất cả đều là kết quả của việc dính líu đến tâm linh.
Chỉ có thể nghĩ là họ không hề có chút ý thức nào.
Tuy nhiên, nếu đó không phải là Ryoko và Takemi, cô đã chẳng nổi giận thế này.
Ít nhất nếu là chuyện Sorame làm, cô nghĩ mình sẽ không lo lắng đến mức này. Aki tự nhận thức được quá nửa rằng cơn giận này xuất phát từ sự lo lắng dành cho Ryoko, dù cô không định nói ra.
"...Haizz... Không ngờ lên đến cấp ba rồi mà vẫn có người chơi 'Kokkuri-san' đấy."
Aki lại thở dài một cái cho họ thấy.
"Bùa chú chứ gì? Mấy cái đó tốt nghiệp từ hồi cấp hai rồi chứ..."
Cái độ tuổi đó chẳng có căn cứ gì đâu, nhưng đó là nhận thức thật lòng của Aki. Nghe vậy, Takemi mở miệng nói "Nhưng mà". Aki nhìn cậu ta và thầm nghĩ trong bụng: "Tên này mà bớt nói thừa thì bớt tự đào hố chôn mình đấy".
"Nhưng mà này, thật sự có hiện tượng lạ xảy ra mà?"
Takemi nói.
Nghe giọng điệu thì có vẻ cậu ta hơi bất mãn vì Aki không coi trọng mấy hiện tượng kỳ quái đó.
Nhưng chính điều đó làm Aki khó chịu. Vì họ cứ tin sái cổ và hào hứng kể lại nên Aki mới thấy bực mình.
"Thường thì người ta bảo đó là rối loạn phân ly tập thể (Mass Hysteria) thôi."
Aki trả lời cộc lốc.
"Không, là thật đấy."
"Người trong cuộc ai chả nói thế."
Aki không thèm quan tâm. Ryoko bèn lên tiếng yểm trợ.
"Nhưng mà, có bạn ngất xỉu nữa..."
"Thì tôi mới bảo cái đó là Hysteria đấy. Hồi xưa lúc 'Kokkuri-san' tự nhiên rộ lên khắp Nhật Bản, mấy người chưa nghe chuyện có mấy vụ học sinh tiểu học ngất xỉu ngay trong lúc chơi 'Kokkuri-san' bao giờ à?"
"Thật á?"
Thấy vẻ mặt Takemi sáng rỡ lên ngay lập tức, Aki đưa tay day thái dương.
"Cậu này... Tôi đang nói là người ta đã kết luận đó là rối loạn phân ly tập thể rồi. Đừng có vì có vài trải nghiệm 'hàng thật' mà cái gì cũng tin sái cổ thế chứ đồ ngốc!"
"Ư..."
Takemi xìu xuống.
"Cậu ấy, cứ đà này có ngày bị mấy tà giáo lừa cho xem. Tập suy nghĩ chút đi, suy nghĩ ấy."
Thấy Aki nói vậy, Ryoko rụt rè lên tiếng.
"Tớ nghĩ không cần nói nặng thế đâu..."
"Cả bà nữa! Đừng có ai rủ gì cũng lon ton đi theo!"
Bị người có thể coi là nguyên nhân xen vào, Aki chuyển mũi dùi sang Ryoko.
"Nhưng mà... là bạn bè mà..."
"Dù vậy đi nữa!"
Cảm thấy lo lắng trước cách nói của Ryoko, Aki lại to tiếng.
"Ra xã hội rồi thì thiếu gì trường hợp bạn cũ biến thành người của tà giáo hay đa cấp đâu chứ! Phải biết nghi ngờ chút đi! Rồi suy nghĩ! Đừng có đi theo người lạ! Bộ là học sinh tiểu học hả!"
Càng nói càng thấy thảm hại. Nhắc nhở mấy điều như cho học sinh tiểu học khiến Aki cũng thấy ngớ ngẩn. Cô thở hắt ra một hơi dài rồi ngồi phịch xuống ghế.
Khi cảm xúc dâng trào lắng xuống, sự tự ghét bỏ còn đọng lại trong lòng.
Aki vứt chủ đề đó sang một bên.
"...Thôi được rồi. Bỏ đi. Chữ Kyou kia, Murakami, có gì muốn nói không?"
Aki hỏi. Toshiya im lặng, dựa tấm thân cao lớn vào tường phòng câu lạc bộ, lắc đầu.
Còn Sorame thì có vẻ đang suy nghĩ gì đó nãy giờ. Cậu ta ngồi ở góc phòng, vắt chân, mặc bộ đồ đen sì như mọi khi, im lặng như một cái bóng.
Aki hỏi Sorame:
"Chữ Kyou thì sao?"
Được gọi tên, Sorame mới ngước đôi mắt vô cảm lên như vừa nhận ra.
"...Gì cơ?"
"Về cái vụ 'Kokkuri-san' ấy. Có ý kiến gì không?"
Được hỏi, Sorame trầm ngâm suy nghĩ lại.
Rồi:
"Nếu chỉ cần những gì tôi biết thì tôi có thể giải thích được."
Cậu ta đan những ngón tay vào nhau trên đầu gối đang vắt chéo.
"Sao nào?"
"Rất muốn nghe đấy."
Aki trả lời. Lúc nãy cô khẳng định với Takemi là "rối loạn phân ly tập thể", nhưng đó chỉ là điều người ta thường nói chứ cô không rành rẽ gì. Aki cũng có hứng thú, nên nếu được nghe Sorame am hiểu giải thích thì tốt hơn.
Tuy nhiên, dĩ nhiên hứng thú này chỉ dừng lại ở mức kiến thức.
Mấy loại "bói toán" hay "bùa chú" này, từ xưa Aki đã không thích vì cho rằng chúng là biểu tượng của sự "phụ thuộc" và "yếu đuối".
Về mặt cảm xúc thì đây không phải chủ đề vui vẻ gì, và cô cho rằng thực hiện nó là chuyện ngu ngốc. Nhưng Ryoko, người vừa làm cái chuyện ngu ngốc đó và bị nhà trường cảnh cáo, lại đang mắt sáng rỡ, nhoài người về phía trước khi nghe lời Sorame.
"A, tớ cũng muốn nghe!"
"Bà này..."
Aki lườm một cái ý bảo chưa chừa à, Ryoko bèn lè lưỡi lấp liếm.
Thấy vậy, Sorame mở miệng.
"...Chưa biết có phải do linh hồn làm hay không, nhưng việc xảy ra hiện tượng nào đó được xếp vào loại kỳ quái do 'Kokkuri-san' gây ra không phải là chuyện không thể."
Trước lời khẳng định đầu tiên đó, không chỉ Aki mà cả Ryoko đang hào hứng cũng thốt lên kinh ngạc.
"Hả?"
"Tôi nói là có thể xảy ra hiện tượng nào đó."
Trong khi mọi người ngạc nhiên, Sorame nói với giọng đều đều thiếu ngữ điệu.
Ryoko nói:
"Tớ cứ tưởng cậu sẽ bảo là mê tín dị đoan rồi gạt phăng đi chứ, làm tớ cứ mong chờ..."
"Cô mong chờ cái gì vậy?"
Sorame có vẻ hơi phật ý.
"'Kokkuri-san' là một trong những kỹ thuật thuộc dòng dõi 'Bói toán', hay 'Thuật giao linh' đã được thực hiện từ rất xa xưa."
Nói rồi Sorame nhìn quanh cả nhóm.
Mọi người đều chú ý. Và thế là, "bài giảng" của Sorame hôm nay bắt đầu.
*
"'Kokkuri-san' này thường được xem là thuộc về 'Bói toán'."
Đầu tiên, Sorame rào trước như vậy.
"'Kokkuri-san' thì biết rồi nhỉ? Đây là một loại 'Trò chơi gọi hồn', chuẩn bị một tờ giấy viết bảng chữ cái Hiragana, số, Có, Không, và các hình vẽ tuân theo quy tắc địa phương khác, đặt lên đó đồng xu, bút chì, hoặc ba chiếc đũa ghép thành hình kiềng ba chân, thường là nhiều người cùng đặt ngón tay lên, và nhận thông điệp dựa trên sự di chuyển của chúng."
Nói rồi Sorame bắt đầu giải thích từ chính nó.
"Có một thời gian nó thịnh hành trên toàn quốc, có rất nhiều trò chơi tương tự như Kokkuri-san, Tokkuri-san, Pokkuri-san, Angel-san, Cupid-san, Hoàng tử bé, v.v. Lần đầu tôi nghe thấy cái tên 'Souji-sama' này, nhưng chắc nó cũng là một biến thể thôi. Nhưng về thực chất, tất cả đều là một."
Sorame nói.
Cái đó thì Aki cũng biết. Có nhiều tên gọi khác nhau nhưng ruột thì y chang, cái đó nhìn là biết ngay. Nhưng có một từ lạ tai khiến Aki hơi lấn cấn.
"...Trò chơi gọi hồn?"
Thuật gọi hồn thì không nói, nhưng từ "Trò chơi gọi hồn" thì cô chưa nghe bao giờ.
Sorame gật đầu trước câu hỏi đó.
"Ừ, là 'Trò chơi'. Loại 'Bói toán' này được thực hiện với thiết lập là gọi một linh hồn nào đó ra và nhận thông điệp. Tức là khi chơi 'Kokkuri-san', vật môi giới như đồng xu sẽ tự di chuyển do 'Linh hồn' tác động dù không ai di chuyển nó. Nhưng thực tế, chưa bàn đến chuyện thật giả, ít nhất thì dù người tham gia không dùng sức, đồng xu vẫn di chuyển."
Aki khẽ giơ tay ngắt lời.
"Cơ bắp con người dù không cố ý cử động vẫn có những chuyển động nhỏ trong vô thức, những chuyển động đó truyền đi và làm đồng xu tự di chuyển chứ gì?"
"Đúng vậy."
Biết rồi.
Được giải thích thì cũng tốt thôi, nhưng cái Aki hỏi không phải là chuyện đó.
Bỏ qua Ryoko và Takemi đang làm mặt như lần đầu mới nghe, Aki hỏi:
"Không phải chuyện đó... 'Trò chơi' là ý gì? Theo tôi biết thì 'Kokkuri-san' đâu phải thứ bình thường kiểu 'Trò chơi' đâu."
Theo nhận thức của Aki, "Kokkuri-san" thuộc về "Bói toán" hoặc "Chuyện ma", là thứ gì đó rùng rợn hơn nhiều.
"...À, ra là vậy. Loại 'Bói toán' này ở nước ngoài được bán như một loại trò chơi tiệc tùng (Party Game)."
Sorame trả lời câu hỏi đó một cách tỉnh bơ.
"Hả?"
"Ủa? Có bán á?"
Aki ngạc nhiên đến ngỡ ngàng. Ryoko cũng hỏi với vẻ sửng sốt.
"Ừ. Chính xác thì nó khác với 'Kokkuri-san', nhưng vào khoảng năm 1900 ở Mỹ, người ta bán một dụng cụ dùng nguyên lý giống 'Kokkuri-san' để nhận 'thông điệp' từ linh hồn. Tên sản phẩm là 'Bàn cầu cơ' (Ouija Board). Được đặt tên bằng cách ghép từ 'Yes' trong tiếng Pháp là Oui và 'Yes' trong tiếng Đức là Ja... cách đọc thì theo tiếng Anh. Nó làm bằng tấm gỗ hình trái tim, hai đầu tròn gắn bánh xe, đỉnh nhọn gắn bút chì. Đặt tay lên đó, nó sẽ tự nhiên di chuyển chỉ vào các chữ cái trên bảng hoặc tự động viết chữ lên giấy. Tiếng Nhật thường dịch là 'Linh ứng bàn'. Khi thứ này được bán ra, nó trở thành hiện tượng xã hội ở Mỹ và lan rộng nhanh chóng. Tất nhiên bây giờ vẫn còn bán. Chỉ là nó thịnh hành sau khi sản phẩm này ra mắt, nhưng nguyên mẫu thì có vẻ đã có từ trước đó."
Nghe giải thích, Ryoko trầm trồ:
"Nó có từ xưa thế cơ à."
"Ừ."
Sorame gật đầu.
"Nhưng đây chỉ là chuyện về nguyên mẫu của sản phẩm 'Bàn cầu cơ' ở Mỹ thôi, còn nếu nói về 'phương pháp nhận thông điệp từ linh hồn' sử dụng nguyên lý của 'Linh ứng bàn' thì còn tồn tại từ xưa hơn nữa."
"Vậy sao. Xưa cỡ nào?"
"Nguồn gốc không rõ, nhưng có vẻ từ thời Pythagoras đã được sử dụng như thuật gọi hồn rồi."
"...Ừm, Pythagoras là người thời nào nhỉ...?"
"Trước Công nguyên. Hình như khoảng năm 500 trước Công nguyên thì phải?"
"Trước Công... á!?"
"Hơn 2500 năm trước đấy."
Thấy Ryoko ngạc nhiên quá đỗi, Sorame tiếp tục như không có gì.
"Tức là ở châu Âu có lịch sử 'Linh ứng bàn' liên tục. Nguyên mẫu của 'Bàn cầu cơ' Mỹ là 'Planchette' của Pháp, cái này đến giờ vẫn là đại diện cho Kokkuri-san phương Tây. Ở Anh cũng thịnh hành thuật gọi hồn gọi là 'Table Turning' (Xoay bàn), đặt tay lên cái bàn nhỏ và nhận thông điệp qua chuyển động của nó. Có thuyết cho rằng khi cái này truyền vào Nhật Bản, vì cái bàn cứ gật gù (Kokuri Kokuri) nên mới thành cái tên 'Kokkuri-san'.
Cũng có loại xếp các lá bài có chữ cái quanh mép bàn tròn, đặt một ly nước đầy, người tham gia đặt ngón tay lên đó thì cái ly sẽ di chuyển về phía lá bài. Đạo giáo Trung Quốc cũng có loại bói toán tương tự, dùng kiềng ba chân viết chữ lên cát. Cái này gọi là 'Phù Cơ'. Ngày nay việc bói bằng con lắc đôi khi cũng được gọi là Phù Cơ."
"Hể..."
Aki cũng thành thật ngạc nhiên về điều này. Cô không ngờ đến cả Trung Quốc cũng có thứ tương tự.
"Cùng một nguyên lý bói toán, lan rộng khắp thế giới, lại còn trong thời gian dài như vậy sao?"
Thú vị thật. Nhưng cũng khó hiểu.
"Chắc truyền theo con đường nào đó nhỉ."
"Không rõ."
"Ra vậy..."
Trí tưởng tượng lỡ bay xa, suy nghĩ bắt đầu chệch hướng.
"...À, mà thôi kệ đi."
Aki cắt ngang, xốc lại tinh thần.
"Quan trọng hơn, chắc Ryoko với mấy người kia muốn nghe cái khác hơn chứ? Chuyện thực tế có thể xảy ra hiện tượng nào đó ấy."
Và khi Aki nói vậy, Ryoko và Takemi đồng loạt gật đầu lia lịa.
Aki thì gần như mất hết hứng thú với chuyện đó rồi, nhưng hai người vừa tham gia cái 'Trò chơi' đó, lại còn khăng khăng là đã trải nghiệm chuyện kỳ quái, thì có vẻ rất tâm đắc. Nhận ánh mắt của hai người, Sorame gật đầu, đầu tiên xòe bàn tay phải ra đưa về phía trước cho hai người xem.
"Được chưa? Như lúc nãy Kidono đã nói, cơ bắp con người dù không định cử động thì vẫn chuyển động trong vô thức."
Và rồi, Sorame nói lại lần nữa.
====================
「Không chỉ vậy, dù cậu có chú ý cố gắng không cử động đến đâu, thì việc giữ cơ thể hoàn toàn bất động là điều không thể làm được. Cứ thử duỗi tay ra trước như thế này xem, cậu có ngăn được đầu ngón tay run rẩy không? Thậm chí, càng có ý thức giữ yên, cơ bắp lại càng căng cứng và dao động mạnh hơn. Thậm chí còn có trường hợp tay di chuyển ngược lại với hướng mà mình cố gắng kìm hãm. Chuyển động này gọi là 'Cử động cơ vô thức'. Tóm lại, bản chất của lực làm di chuyển đồng xu trong trò Kokkuri-san chính là cái này. Việc dùng con lắc hay đũa dò để tìm đồ vật gọi là 'Cảm xạ', hay một phần của việc tay tự viết mà không theo ý muốn gọi là 'Tự động ký', cũng thuộc loại này. Những hiện tượng xảy ra do vận động cơ bắp vô thức như vậy, trong tâm linh học gọi là 'Tự động tác dụng', tiếng Anh gọi là 'Automatism', và phần lớn không được coi là hiện tượng do 'Vong' gây ra.」
Trong lúc cậu ta giải thích, Ryoko và Takemi bắt chước Sorame duỗi tay ra phía trước. Quả nhiên, xác nhận thấy đầu ngón tay khẽ run rẩy, cả hai cố gắng dừng nó lại rồi la oai oái ầm ĩ.
「Hiểu chưa? Về cơ bản, đây là những phản ứng ngẫu nhiên.」
Đợi hai người họ thử xong, Sorame nắm bàn tay đang duỗi lại, chỉ ngón trỏ ra.
「Cho dù có đặt câu hỏi cho đồng xu, thì bị kéo theo bởi những chuyển động cơ bắp vi tế tự nhiên, đồng xu cũng chỉ chạy lung tung mà thôi.」
Sorame để ngón trỏ lang thang trong không trung.
「Tuy nhiên... giả sử đồng xu đó tình cờ dừng lại ở một chữ cái.」
Cậu ta dừng ngón trỏ lại tại một điểm giữa không trung.
「Khi đó, một từ bắt đầu bằng chữ cái ấy sẽ được liên tưởng một cách vô thức trong đầu người tham gia.」
Ngón trỏ lại di chuyển. Lần này là chuyển động có chủ ý.
「Sự liên tưởng đó dẫn dắt vận động cơ bắp vô thức, khiến người chơi dù không cố tình, vẫn đẩy đồng xu đến chữ cái tiếp theo. Liên tưởng nối tiếp liên tưởng, chẳng mấy chốc hình thành nên từ ngữ hoặc câu văn. Người tham gia tin rằng đó là do vong hồn làm. Nhưng thực chất đó chỉ là kết quả từ vô thức của người tham gia mà thôi.
Vì vậy, theo một thí nghiệm nọ, những trò bói toán như Kokkuri-san không thể trả lời những câu hỏi mà không ai trong số người tham gia biết đáp án. Trong 'Lời sấm truyền' tuyệt đối không bao giờ xuất hiện các thuật ngữ chuyên môn học thuật mà không ai biết, và cũng không thể trả lời những câu hỏi dạng đó.」
「Ra là vậy...」
Takemi tỏ vẻ thán phục. Aki cũng gật đầu với kết luận đầy thuyết phục này.
「Thấy chưa, phũ phàng chưa.」
Ryoko không hiểu sao lại có vẻ vui mừng lạ thường, thì thầm vào tai Takemi và Aki. Không biết có nghe thấy hay không, Sorame hạ bàn tay đang duỗi xuống.
「... Tuy nhiên.」
Nhưng rồi, Sorame khẽ đổi giọng.
「Trải nghiệm đồng xu tự di chuyển dù không ai tác động, đối với những người không biết nguyên lý, dường như là một hiện tượng khá sốc. Và vấn đề nảy sinh từ đó.」
Lời nói của Sorame khi cậu ta cau mày đã thổi bay bầu không khí vui vẻ của mọi người đang lắng nghe.
「Có những trường hợp, trẻ con vì thế mà tin vào sự tồn tại của 'Vong'. Khi đó, sự bất an và căng thẳng sẽ thúc đẩy vận động cơ bắp vô thức, tùy theo tình huống mà có thể dẫn đến những 'Lời sấm truyền' xui xẻo. Dẫn đến hoảng loạn. Đôi khi do quá căng thẳng, cánh tay bị cứng đờ, ngón tay không thể rời khỏi đồng xu. Ở trạng thái này, ảo thính và ảo giác cũng có thể xảy ra. Hội chứng tăng thông khí cũng xuất hiện. Sự hưng phấn hoặc căng thẳng quá độ khiến nhịp thở tăng nhanh, gây khó thở, chóng mặt, trường hợp nặng có thể ngất xỉu. Đó là lý do xảy ra những vụ việc học sinh tiểu học ngất xỉu khi chơi Kokkuri-san. Để thuận tiện, người ta gọi đó là chứng cuồng loạn tập thể. Các triệu chứng xảy ra do hưng phấn hoặc căng thẳng quá độ được gọi chung là Hysteria. Hiện tượng mà Kondo và Kusakabe gặp phải có thể giải thích bằng những điều đó, và việc Morii Tae ngất xỉu cũng có khả năng cao là do hội chứng tăng thông khí gây ra.」
Sorame khoanh tay.
「Và như thế, 'Hiện tượng' thực sự xảy ra. Dù không có 'Vong' can thiệp, con người vẫn có thể gặp phải chừng ấy chuyện. Nghe nói thời Kokkuri-san thịnh hành, không ít trường học đã cấm trò này. Không thể khẳng định đó là phản ứng ngớ ngẩn được. Kondo và Kusakabe, nếu không muốn bị thương tích không đáng có, thì tốt nhất nên cẩn thận một chút.」
「Vâng...」
Hiếm khi bị Sorame nhắc nhở gay gắt như vậy, hai người ỉu xìu đứng cạnh nhau.
Căn phòng chìm vào im lặng một lúc.
Khi chủ đề dường như đã kết thúc, mọi người bắt đầu quay trở lại việc riêng của mình, thì Takemi bỗng buột miệng.
「... Vậy, cái bọn tớ nhìn thấy, là ảo giác sao?」
Cậu ta làm vẻ mặt vi diệu, có vẻ như vẫn chưa thực sự thuyết phục.
「Bình thường thì sẽ phán đoán như vậy.」
Sorame vừa mở cuốn sách đang đọc dở vừa trả lời.
「Đặc biệt là trong trường hợp lần này. Không chỉ là Kokkuri-san thông thường, mà nó còn sử dụng các bí quyết của 'Hội giao linh'.」
「Hội giao linh?」
Thấy Takemi hỏi lại, Sorame gật đầu.
「Đúng vậy. Một kiểu hội họp thịnh hành ở phương Tây cùng với chủ nghĩa tâm linh, nhằm gọi hồn để hỏi chuyện... hay nói đúng hơn, nó gần như là một nghi thức. Có trường hợp nhà ngoại cảm cùng tham dự, cũng có trường hợp chỉ có người thân hoặc bạn bè thực hiện. Nhìn chung thì trường hợp có nhà ngoại cảm thường cho kết quả kịch tính hơn. Tuy nhiên, những kẻ mạo danh có năng lực tâm linh để lừa đảo cũng không ít.」
Sorame nói. Aki nghe vậy liền hỏi xác nhận.
「Giống như Itako (bà đồng) ấy hả?」
「Hơi khác một chút.」
Sorame tạm thời khẳng định.
「Không phải do những chuyên gia tôn giáo thực hiện, mà là những buổi họp mặt cá nhân lan rộng trong dân chúng sau khi Thế chiến thứ nhất gây ra quá nhiều cái chết. Ban đầu là những nỗ lực nghiệp dư của tang quyến dùng bàn xoay để giao tiếp với người chết, nhưng rồi xuất hiện những nhà ngoại cảm chuyên nghiệp giỏi về lĩnh vực này. Những cuộc 'Giao linh' này được thực hiện trong bóng tối, và người ta nói rằng nhiều hiện tượng hiển linh đã xảy ra trong đó. Ví dụ phổ biến nhất là nghe thấy tiếng lách tách như gỗ nứt gọi là tiếng Rap, hay tiếng gõ đồ vật, thông qua đó để giao tiếp ý chí với linh hồn. Nghe nói còn có cảm giác về sự hiện diện trong bóng tối, hoặc thậm chí nhìn thấy hình dáng của linh hồn.」
「A...」
Dường như nhận ra điều gì đó, Ryoko và Takemi nhìn nhau.
「Nhắc mới nhớ, đúng là có nghe thấy tiếng gì như tiếng gõ ấy nhỉ.」
「Lúc đó tối om mà...」
「Cũng cảm thấy có ai đó nữa.」
Nhớ lại chuyện đó, cả hai tái mặt.
「Sau đó, nhìn thấy 'Ngón tay'...」
「Đạo cụ điển hình của 'Hội giao linh' đấy.」
Sorame khẳng định.
「Có vẻ như là sự kết hợp khéo léo giữa Kokkuri-san và 'Hội giao linh'. Tạo bầu không khí để kích động sự căng thẳng, tác động vào 'Tự động tác dụng'. Trong bóng tối, dù không làm gì thì người ta cũng tự cảm thấy những sự hiện diện không có thật. Nếu làm tốt, có thể gây ra ảo giác, loạn trí, hoặc hội chứng tăng thông khí. Tất nhiên, khả năng có mánh khóe lừa đảo cũng rất nhiều.」
「Lừa đảo...」
「Có thể nói hầu hết các nhà ngoại cảm chuyên nghiệp đều là những kẻ lừa đảo. Tóm lại, việc họ làm là ảo thuật. Cũng có những nhà ngoại cảm chuyên bịt mắt để khẳng định mình không dùng mánh khóe.」
「Ư...」
「Nhưng dù vậy, bịt mắt cũng là một thủ pháp thú vị. Cá nhân tôi thấy việc vây quanh một người bị bịt mắt khá giống với trò 'Quỷ bịt mắt'. Yanagita Kunio từng khảo sát rằng trò chơi 'Quỷ bịt mắt' trong đó trẻ con vây quanh đứa bị bịt mắt và hát, chính là hình thức suy tàn của nghi thức 'Thần giáng'. Nếu yếu tố đó cũng được pha trộn vào, thì tôi nghĩ nó đã được tính toán rất kỹ. Nhưng mà... nếu suy nghĩ theo hướng bình thường, thì chắc là trùng hợp thôi.」
Ryoko và Takemi bị cuốn theo lời giải thích tuôn trào như thác của Sorame.
Không biết có hiểu hay không, hai người gật đầu. Nhưng rồi, dường như suy nghĩ chậm chạp mới bắt kịp, Takemi nói.
「Khoan đã... nhưng mà...」
「Sao thế?」
「Cái mà Bệ hạ vừa nói, không phải là trò 'Kagome Kagome' sao?」
「... Đúng vậy? Là 'Quỷ bịt mắt' mà.」
Chẳng phải là một sao? Sorame trả lời, khiến Takemi làm vẻ mặt khó hiểu.
「Ủa? Nhưng tớ nhớ 'Quỷ bịt mắt' là trò con quỷ bị bịt mắt đi mò mẫm đuổi bắt mọi người xung quanh chứ nhỉ? Kiểu 'Quỷ ơi đằng này' ấy...」
Nghe vậy, Sorame khẽ cau mày.
Aki cũng nghiêng đầu, cảm giác đúng là có trò chơi như thế. Nhưng Sorame đưa ra câu trả lời ngay lập tức.
「... À, đó là trò chơi của Geisha.」
「Hả?」
「Không phải trò chơi của trẻ con. Bắt trẻ con chơi trò đó thì nguy hiểm lắm, cái đó ấy.」
「Nói mới nhớ. Ơ, ra vậy, là trò của Geisha à...」
Takemi lộ vẻ mặt như vừa lỡ làm chuyện xấu hổ.
「... Lạc đề rồi. Tóm lại, Kokkuri-san nếu chỉ xét về hiện tượng thì có vô số khả năng xảy ra.」
「Ừm.」
Ryoko ngoan ngoãn gật đầu.
「Do đó, dù có chuyện gì xảy ra, cũng không cần phải tin sái cổ là do ma quỷ làm.」
「Ừm...」
「Thế nên trong trường hợp này, đối tượng cần quan tâm phải khác đi. Có bị lấy tiền không, có bị dụ dỗ vào thứ gì giống tôn giáo không, hay có bị làm hại gì khác không, có chuyện đó không?」
「Hả? À không, hoàn toàn không.」
「Vậy thì... không cần phải bận tâm đặc biệt làm gì. Hết.」
Sorame nói câu cuối cùng rồi quay lại với cuốn sách.
Toshiya nhìn Sorame với vẻ mặt có phần nghiêm khắc. Thấy vẻ mặt đó đáng lo ngại, Aki đang nhìn với vẻ nghi ngờ thì vô tình chạm mắt với Toshiya khi cậu ta nhận ra.
「...」
Toshiya lảng tránh ánh mắt, nhìn sang hướng khác.
Thái độ có chút kỳ lạ.
Aki khẽ cau mày khó hiểu trước thái độ đó. Tuy nhiên lúc ấy, cô không suy nghĩ sâu xa về chuyện này.
2
Tiết Văn hiện đại hôm đó là tiết 6.
Trước giờ học. Lúc đó Ryoko đang cùng Takemi lật giở cuốn bài tập kiểm tra Hán tự trong lớp như mọi khi.
Bài kiểm tra hôm qua dự kiến sẽ được trả vào hôm nay.
Không phải vì bị quấy rầy, nhưng... lẽ ra là không phải... nhưng cảm giác về bài kiểm tra hôm qua chỉ có thể nói là không tốt chút nào.
「Takemi-kun, hôm qua cậu làm bài thế nào?」
「A... Chả được gì cả...」
Cách đây ít phút, Ryoko và Takemi đã trao đổi như vậy.
Nói thẳng ra, Ryoko không muốn nhìn thấy kết quả hôm qua chút nào.
Do đó hôm nay, so với hôm qua, cô dồn sức hơn hẳn. Nói vậy chứ việc nhồi nhét ngay trước giờ nghỉ giải lao đã là sai lầm rồi, nhưng không còn cách nào khác. Không dám khẳng định là tất cả mọi người, nhưng Ryoko chưa từng thấy ai học cho bài kiểm tra nhỏ này từ ngày hôm trước cả.
Vì đã biết trước phạm vi đề bài, nên Ryoko cũng như đại đa số học sinh đều nghĩ rằng học ngay trước giờ thi thì trí nhớ sẽ tốt hơn.
Bầu không khí ồn ào giảm đi bảy phần đặc trưng của lớp học trước giờ kiểm tra.
Như chìm vào trong đó, Ryoko lẩm bẩm nội dung bài tập. Cô gấp sách lại, vừa lẩm bẩm cách đọc Hán tự, vừa dùng ngón tay viết câu trả lời lên mặt bàn. Viết không ra, cô nhíu mày, vắt óc nhớ lại.
Rồi lại mở sách ra lần nữa. Lặp đi lặp lại.
Bên cạnh, Takemi cũng đang rên rỉ, úp mặt vào sách.
Khắp lớp học đều diễn ra cảnh tượng tương tự. Một quang cảnh hoàn toàn thường nhật. Trong đó, Ryoko cảm thấy dễ chịu, pha chút khổ sở, chìm đắm vào việc học.
「...」
Đang làm vậy thì.
Một giọng nói nhỏ nhẹ như hòa lẫn vào tiếng ồn ào của lớp học gọi tên "Ryoko-chan", khiến Ryoko ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách trước tiếng gọi quá đỗi rụt rè ấy.
Cứ tưởng là nghe nhầm, nhưng nhìn kỹ thì thấy Tae đang đứng trước mặt.
Ryoko buột miệng kêu lên.
「A! Tae-chan, chào cậu. Tớ lo lắm đấy, cậu ổn chứ?」
Takemi cũng nhận ra và ngẩng đầu lên.
「A, may quá, cậu không sao chứ?」
「Ư, ừm... Tớ ổn...」
Tae trả lời Ryoko và Takemi với nụ cười gượng gạo, có vẻ hối lỗi.
Nhìn bộ dạng đó thì vẫn là Tae của mọi khi, không có gì thay đổi. Vì tình huống ngất xỉu hôm đó khá nghiêm trọng nên mọi người đã rất lo lắng, nhưng có vẻ không có gì đáng ngại.
「May quá.」
Ryoko an tâm. Sau chuyện đó, cô đã thử tìm hiểu một chút về Kokkuri-san, nhưng đa phần chỉ toàn những chuyện ma quái đáng sợ như bị Kokkuri-san ám đến phát điên, hay bị đưa vào bệnh viện tâm thần và đến giờ vẫn chưa...
「Làm tớ hết hồn đấy biết không? Tự nhiên cậu ngã lăn ra.」
「Ừm... xin lỗi nhé.」
「Rốt cuộc là bị sao thế?」
「Hả... ừm... người ta bảo không rõ lắm. Chắc là thiếu máu chăng...?」
Vẫn như mọi khi, câu trả lời rụt rè của Tae.
Tạm thời thì, may quá, Ryoko mỉm cười. Tae cũng đáp lại, cúi đầu cười e thẹn.
Bỗng,
「Tae, xin lỗi đàng hoàng chưa?」
Lúc đó, một giọng nói gay gắt dội vào lưng Tae.
Ngay lập tức, nụ cười của Tae tắt ngấm, cô bé giật mình co rúm người lại, vai rụt mạnh.
Giọng nói đó Ryoko cũng biết. Phía sau Tae, Kumiko đang đứng chống nạnh.
「Kumi-chan... ơ...」
「Xin lỗi chưa?」
Tae lầm bầm trong miệng. Đáp lại, Kumiko hỏi lại bằng giọng gay gắt hơn.
Đôi mắt nheo lại sau cặp kính không gọng đang nhìn Tae. Trong ánh mắt đó có tia nhìn quá sắc sảo để gọi là quan tâm chăm sóc. Theo những gì Ryoko thấy thì lúc nào cũng vậy, cô bạn Kumiko này thường có thái độ nghiêm khắc với Tae. Nhưng không phải chỉ riêng với Tae, mà cô biết Kumiko đối xử như vậy với tất cả những bạn yếu đuối.
「Xin lỗi nhé? Tại con bé này mà các cậu bị mắng lây.」
Rồi Kumiko sau khi ném những lời nặng nề vào Tae, quay sang nhìn Ryoko và Takemi, thay đổi thái độ ngay lập tức, nở nụ cười xã giao. Tae với vẻ mặt sợ hãi, lùi lại một bước như nhường chỗ cho Kumiko.
「À không... tớ không để bụng đâu?」
「Vậy sao? Thế thì tốt...」
Thế rồi nụ cười của Kumiko lập tức chuyển sang vẻ không chút áy náy, cô dùng khuỷu tay huých Tae.
「Nào, xin lỗi chưa?」
「Ư, ừm...」
「Xin lỗi nhé? Con bé này chậm chạp lắm, làm phiền mọi người. Ryoko-chan và Takemi-kun đã bị ép phải đến giúp rồi mà lại thế.」
Vừa nói Kumiko vừa cúi đầu. Tóm lại Kumiko không phải là người xấu tính, mà là kiểu tính cách giống như một bà mẹ hay áp đặt.
Thấy những đứa trẻ yếu đuối là không thể bỏ mặc, cứ tỏ thái độ bảo hộ. Nếu hợp nhau thì tốt, nhưng kiểu người áp đặt, lại còn hay nói thẳng những điều không cần thiết nên gây ấn tượng gay gắt. Vì thế trong số những bạn yếu đuối, có nhiều người sợ Kumiko.
Ít nhất thì không có ác ý.
Hiểu được điều đó, Ryoko tạm thời đáp lại bằng nụ cười gượng.
「À ừm, tớ không để bụng đâu, không sao mà.」
Ryoko nhắc lại.
「Nè, Takemi-kun.」
「Hả? ... À, ừ... Ờ thì, coi như được trải nghiệm hiếm có...」
Takemi đột nhiên bị lôi vào, vội vàng nói.
Cách nói đó khiến Kumiko bật cười.
「Ahaha, trải nghiệm hiếm có à... cách nói kỳ cục thật.」
「A, không, ờ thì...」
「Ahaha, xin lỗi nhé. Đừng để bụng.」
Kumiko phẩy tay, trấn an Takemi đang bối rối. Rồi,
「Nào Tae, đi thôi. Phải ôn thi nữa.」
Cô thúc giục Tae đi về phía cuối lớp.
Tae bị Kumiko đẩy đi, vừa bối rối vừa quay lại nhìn Ryoko nói.
「... A... ơ... xin lỗi nhé, Ryoko-chan.」
「Không sao, tớ không để bụng đâu.」
Ryoko nói, Tae thoáng hiện vẻ an tâm.
「Vậy nhé, gặp lại sau.」
Kumiko đi theo sau Tae, hướng về chỗ ngồi còn trống của mình. Tuy nhiên, chợt nhớ ra điều gì đó, cô quay lại,
「... Mà này, có thấy Tsukiko-san đâu không?」
Cô hỏi Ryoko.
「Hả? Tsukiko-chan á? Không, tớ nghĩ là không thấy...」
Ryoko nghiêng đầu trả lời. Cô nhìn sang Takemi, Takemi cũng lắc đầu.
「Vậy à. Cảm ơn, xin lỗi nhé.」
Kumiko chỉ nói vậy, hơi nghiêng đầu, rồi rời khỏi chỗ hai người. Ryoko và Takemi nhìn theo, rồi nhìn nhau. Trong khoảng lặng ngắn ngủi giữa hai người, nhiều suy nghĩ được trao đổi.
Cuối cùng, Takemi nói.
「... Sao sao ấy nhỉ.」
「Ừm, không phải người xấu... tớ nghĩ vậy...」
Ryoko cười khổ.
「Thế á? Tớ thì thấy hơi...」
「Không được sao?」
「Không, tớ nghĩ là Morii-san ấy, có phải đang ở thế yếu không nhỉ.」
Thấy Takemi nói vẻ khó khăn, Ryoko cảm thấy tâm trạng có chút phức tạp. Quả thật nhìn qua thì dễ thấy như vậy. Nhưng Tae là cô bé đối xử với ai cũng như thế cả. Tuyệt đối không phải bị ép buộc phải phục tùng.
Dù ở cùng Takemi hay Ryoko, có lẽ cô bé cũng sẽ phản ứng như vậy.
Dù không phải chuyện của mình, nhưng việc quan hệ bạn bè của bạn mình bị nghi ngờ khiến cô hơi buồn.
Đặc biệt khi đối phương là Takemi. Biết là vô nghĩa, nhưng cô vẫn lên tiếng bênh vực.
「Không phải bị bắt nạt đâu.」
Takemi quả nhiên nghiêng đầu.
「Tớ không nói đến mức đó nhưng mà... Rốt cuộc ba người đó là bạn bè kiểu gì?」
「Kiểu gì là sao?」
「Hơi lạ đúng không? Chỉ riêng bạn Yukimura đó là có vẻ khác với hai người kia. Morii-san gọi Nakaichi-san là 'Kumi-chan' đúng không? Nakaichi-san thì gọi trống không tên Morii-san. Thế mà cả hai người họ... đều gọi Yukimura-san là 'Tsukiko-san', thêm hậu tố '-san' vào. Cứ như một mình cô ấy ở cấp bậc cao hơn vậy. Bầu không khí cũng khác nữa.」
「...」
Nghe vậy, Ryoko ngớ người. Takemi không tự nhận thức được sao?
「Takemi-kun... chúng ta cũng đâu có tư cách nói người ta...?」
Ryoko nói.
「Hả? Cái gì?」
Takemi ngơ ngác. Quả nhiên là không tự biết.
「Ma Vương các kiểu...」
Ryoko vừa nói, Takemi liền thốt lên giọng thảng thốt.
「... Hả? A...!」
Đến nước này thì Takemi cũng cứng họng. Thái độ của nhóm Tae đối với Tsukiko chẳng khác mấy so với thái độ của nhóm Ryoko đối với Sorame. Ngớ người một lúc, rồi Ryoko khúc khích cười.
「A...」
Takemi làm mặt sượng trân.
Nhưng Ryoko nhận ra vẻ mặt ngượng ngùng đó hơi khác so với trước đây. Đó là điều cô bắt đầu để ý gần đây. Không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng từ khoảng sau kỳ nghỉ hè, thái độ của Takemi trở nên kỳ lạ một cách vi tế.
Trong từng lời nói và thái độ của Takemi, có pha lẫn chút gì đó ngượng ngập lạ lùng.
Ryoko cứ lo lắng mãi không biết mình có làm gì sai không.
Ryoko ôm nỗi băn khoăn trong lòng, giả vờ không nhận ra, cố gắng hướng ý thức vào việc cười đùa. Nếu không giả vờ như không biết gì, cô cảm giác mình sẽ bị nỗi bất an mơ hồ đè bẹp và vỡ vụn mất.
3
Bầu không khí như thể sự hoang mang.
「... Hửm?」
Trong tiết 6, Takemi đang ngủ gật thì cảm nhận được bầu không khí dị thường và tỉnh dậy.
Đầu tiên cậu nhớ ra là đang trong giờ học.
Và tiếp theo, cậu giật mình trước không khí kỳ lạ trong lớp.
Cậu tưởng việc mình ngủ gật bị phát hiện. Nghĩ vậy cậu vội nhìn lên bảng, nhưng những học sinh ngồi chật kín lớp, và cả giáo viên đứng trên bục giảng, đều đang bị chi phối bởi một bầu không khí và tiếng xì xào dị thường, khác hẳn với những gì cậu nghĩ.
「...??」
Có vẻ không phải do Takemi ngủ gật.
Nhưng giờ học rõ ràng đã bị gián đoạn. Tuy nhiên nhìn quanh thì trong lớp không có gì bất thường cả.
Mặc dù vậy bầu không khí lại không bình thường. Không hiểu là chuyện gì. Vì vừa ngủ dậy nên cậu không nắm bắt được tình hình. Bối rối, cậu nhìn sang Ryoko bên cạnh, Ryoko cũng có vẻ không nắm được tình hình, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoang mang tột độ.
Takemi hạ giọng hỏi Ryoko.
「C, có chuyện gì thế? Này...」
「... Ưm... không biết nữa...」
Vừa trao đổi vừa nhìn quanh lớp, có vẻ như đại đa số học sinh đều không nắm được tình hình, chỉ đang hoang mang trước bầu không khí dị thường đó.
Tiếng xì xào.
Chẳng mấy chốc, sự hoang mang của học sinh hướng về phía cửa sổ, nơi bắt nguồn của sự việc.
Nhìn sang thì thấy những học sinh ngồi cạnh cửa sổ không ngoại lệ đều đang nhìn ra ngoài, những học sinh ngồi gần cửa sổ cũng nửa đứng lên khỏi ghế nhìn ra.
Mọi người bắt đầu nhận ra, và dần dần sự chú ý của cả lớp tập trung về phía cửa sổ. Trong lúc đó, người nắm được tình hình, người chưa nắm được, tất cả đều trong trạng thái hoang mang, rồi cùng nhìn chằm chằm ra cửa sổ.
「Trật tự! Không được rời khỏi chỗ!」
Cô giáo quát dừng mọi người lại.
Nhưng chính bản thân cô giáo vừa nói vậy vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, rõ ràng là không giữ được bình tĩnh.
Học sinh xì xào. Rồi những mảnh vỡ của tiếng xì xào được nhặt nhạnh, thì thầm cho những học sinh khác, và tình hình lặng lẽ lan truyền khắp lớp học.
... Nhảy lầu?
... Nhảy lầu tự sát?
Những lời thì thầm lan ra khắp lớp.
Những lời thì thầm đó, rồi cũng lọt vào tai nhóm Takemi.
「... Tự sát?」
Takemi và Ryoko nhìn nhau. Nhưng hai người ngồi gần phía hành lang hoàn toàn không nhìn thấy tình hình bên cửa sổ.
Tiếng xì xào trong lớp dần lớn hơn.
Đúng lúc đó, tiếng hét của một nữ sinh nào đó vang lên.
Trong khoảnh khắc, cả lớp học bùng lên tiếng ồn ào dữ dội. Những tiếng kêu không rõ của ai như "Nhảy rồi!", "Nhảy xuống rồi!" vang lên, kèm theo tiếng la hét và tiếng khóc lớn. Trong hoàn cảnh đó, cô giáo hét lên với giọng lạc đi về phía học sinh.
「M, mọi người trật tự! Không được di chuyển cho đến khi tôi quay lại!」
Cô giáo bỏ lại câu đó rồi hốt hoảng lao ra khỏi lớp. Đương nhiên, ngay khi cô giáo đi khỏi, hầu hết học sinh đều ùa ra cửa sổ. Tất nhiên Takemi cũng nằm trong số đó. Cậu chen lấn những học sinh khác, cố gắng ép người vào đám đông để đến gần cửa sổ hơn một chút. Tiếng ồn ào trong lớp đã biến thành đại náo loạn.
Trong đám đông đó, cuối cùng Takemi cũng đến được gần cửa sổ.
Trong tư thế chồng chất lên nhau cùng mọi người, Takemi nhìn xuống.
Cậu hướng mắt về phía mọi người đang nhìn. Phía đó là dãy nhà số 2, nơi tập trung các phòng học chuyên môn. Nhìn sang thì thấy cửa sổ tầng 5 đang mở toang.
Và ở đó, trên nền đất lát đá tít phía dưới, một vết loang có hình thù dị thường...
Là người.
Thoạt nhìn, cả màu sắc lẫn hình dáng đều không thể trông ra là con người được.
Mái tóc đen dài xõa tung, chất lỏng đỏ tươi bắn tung tóe, hòa lẫn với quần áo trắng và da thịt tạo thành những đốm lốm đốm dị thường. Tay chân mảnh khảnh vặn vẹo thành những hình thù không ra tay chân, gập lại theo những hướng hoàn toàn bất chấp khớp xương, bị vứt ra nền đá như một vết loang có hình thù quái dị.
Toàn bộ hình ảnh đó không giống cơ thể người.
Nếu buộc phải mô tả, thì nó có hình dạng như một con côn trùng bị giẫm nát bét.
Mặc dù vậy, việc các bộ phận vẫn mang hình người khiến nó trở thành một vật thể báng bổ thần thánh.
Nếu dùng từ như "giống búp bê" để miêu tả thì chất liệu thịt đó quá đỗi trần trụi và sống động.
Vết loang đỏ thẫm nhầy nhụa dần lan rộng trên nền đá.
「... Á á á!」
Tiếng hét của ai đó vang lên, tiếng khóc òa lên.
Cảm thấy buồn nôn, Takemi bất giác lùi lại.
「Ư...」
Nhưng bức tường người cản trở khiến cậu không thể lùi lại như ý muốn. Trong lúc xô đẩy, khung cửa sổ mở toang ở tầng 5 tình cờ lọt vào tầm mắt Takemi.
「!」
Trong khoảnh khắc, Takemi mở to mắt.
Ở đó, có một bóng người.
Bóng người nhỏ bé đó, một điều không thể có ở trường cấp ba, nhìn qua trông như một bé trai khoảng năm tuổi. Và điều bất thường hơn nữa là, khuôn mặt cậu bé bị che khuất một nửa bởi vật lạ, khiến không thể nhìn rõ.
Một tấm vải che từ trán xuống sống mũi.
Đứa trẻ đó đang bịt kín hai mắt bằng khăn bịt mắt.
Đứa trẻ bịt mắt đó lẫn vào bóng dáng các giáo viên chạy lên đó, và biến mất ngay lập tức. Trước vật thể dị thường mà mình vừa nhìn thấy, da gà nổi lên dữ dội khắp người Takemi.
「...!」
Takemi liều mạng đẩy người ra, chật vật thoát khỏi đám đông.
Thì thấy ở đó, Ryoko đang ngồi bệt xuống với khuôn mặt tái mét.
Ryoko đang ngồi bên cạnh một cô gái sắc mặt còn tệ hơn cả mình, vuốt lưng cho cô ấy.
Là Tae.
Tae ngồi bệt xuống sàn, nấc lên từng hồi.
Gần đó, Kumiko với sắc mặt tệ hại không kém Tae bao nhiêu, cũng đang ngồi bệt xuống sàn. Chắc mọi người cũng đã nhìn thấy cái xác, Takemi nghĩ.
Nếu vậy thì cũng không trách được.
「C, có sao không?」
Takemi hỏi Ryoko.
Ryoko quay mặt về phía Takemi, mấp máy môi định nói gì đó.
「... của...」
「Hả?」
Nhưng không thể nghe rõ, Takemi hỏi lại.
Giọng Ryoko nhỏ xíu, đôi môi run rẩy dữ dội, không thốt nên lời.
「... a... ấy... là...」
「Hả? Gì cơ?」
Takemi ghé sát tai vào mặt Ryoko cố gắng nghe cho rõ.
Và rồi, khi nghe được những từ đó, máu trong người Takemi như rút sạch trong tích tắc.
「... Cái đó... trông giống Tsukiko-chan... lắm...」
Ryoko khó khăn lắm mới nói được chừng đó rồi nghẹn lời.
Khoảnh khắc đó, trong ký ức Takemi, mái tóc đen của Tsukiko và mái tóc bết dính vào cái xác kia chồng lên nhau.
「...!!」
Nhìn Tae đang nấc lên, rồi nhìn sang Kumiko đang run rẩy, Kumiko với khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, gật đầu với Takemi một cái. Takemi hiểu ý nghĩa đó. Giữa lớp học đang hỗn loạn, chỉ riêng chỗ đó bị bao phủ bởi một nỗi kinh hoàng dị biệt rõ rệt, âm thầm nhưng chắc chắn, và như một lời nguyền rủa.
Và rồi tất cả bắt đầu.
========================================
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
