Missing

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 6 - Chương 1: Đêm trước lễ hội

Chương 1: Đêm trước lễ hội

1

Mùa lễ hội văn hóa cũng đã đến với trường cấp ba trực thuộc Đại học Seisou.

Tháng Mười. Vào ngày này, một ngày trước lễ hội văn hóa, khuôn viên trường sau giờ học trở nên vô cùng sôi động với những công đoạn chuẩn bị cuối cùng cho ngày hội. Sự kiện, bản thân nó giống như một dòng chảy. Những kẻ nhiệt tình, những kẻ thờ ơ, tất cả đều bị cuốn trôi về phía điểm kết thúc.

Ở ngôi trường này, tất nhiên cũng không phải ngoại lệ.

Trong khuôn viên, rất nhiều học sinh tất bật đi lại, cả sân trường lẫn các tòa nhà đều đã chuyển mình sang khung cảnh đậm chất "lễ hội văn hóa".

Nhiều không gian được trưng dụng cho các gian hàng và triển lãm do các câu lạc bộ lên kế hoạch. Lều bạt dựng lên trong sân trường, đồ trang trí và rèm đen treo trên cửa sổ các lớp học, tất cả đều san sát nhau.

Diện mạo của ngôi trường đã không còn là ngôi trường thường ngày nữa.

Hơn nữa, ngôi trường mang phong cách phương Tây được ốp gạch này khi được trang hoàng lên lại mang một ấn tượng đặc biệt nhờ vẻ bề ngoài của nó.

Là lễ hội văn hóa của một trường cấp ba bình thường, nhưng rõ ràng nó không hề bình thường.

Nếu phải nói thì ấn tượng giống như trong phim ảnh. Toàn bộ ngôi trường mang một bầu không khí như ngày lễ hội tại một trường nội trú châu Âu nào đó thường xuất hiện trên phim.

Thời điểm chập choạng tối cũng góp phần làm tăng thêm vẻ phi thường.

Giờ học đã kết thúc từ lâu. Mặt trời đã ngả bóng, trong khuôn viên vô số ánh đèn sáng rực, dây điện chằng chịt được kéo ra để phục vụ công việc, nhiều bóng đèn được gắn lên cột lều, cây cối và tường trường, chiếu sáng cả một vùng.

Hôm nay là thứ Sáu. Việc dựng rạp kéo dài đến muộn là điều đã được dự báo trước.

Để chuẩn bị cho lễ hội văn hóa diễn ra vào thứ Bảy và Chủ nhật, thiết bị đã được chuyển vào các lớp học từ vài ngày trước, và hôm nay việc dựng rạp bắt đầu từ giờ nghỉ sáng.

Các phòng học dùng để triển lãm được trang trí từ sáng, và giờ học cũng diễn ra ngay tại đó. Điều đó càng làm tăng thêm bầu không khí phi thường, khiến cả học sinh lẫn giáo viên đều có chút xao nhãng suốt cả ngày.

Đối với học sinh, lễ hội văn hóa không phải là ngày chính hội, mà đã bắt đầu từ vài ngày trước đó.

Mỗi năm cảnh tượng này đều lặp lại, và năm nay cũng không thay đổi.

Tuy nhiên, lễ hội văn hóa năm nay có chút khác biệt về bầu không khí so với mọi khi.

Đó là điều ai cũng cảm nhận được qua da thịt, nhưng vì sự thay đổi quá mong manh nên không ai cảm nhận nó như một điều chắc chắn.

Có gì đó.

Có gì đó nặng nề.

Đó là điều ai cũng cảm thấy trong sâu thẳm tâm hồn, nhưng không ai nói ra.

Lý do thì ai cũng biết, nhưng không ai để nó hiện lên trong đầu.

Một lý do mà ai cũng biết, nhưng không nói ra, hoặc giả vờ như đã quên, đẩy nó vào một góc tâm trí.

Vài tháng gần đây, tại ngôi trường này, liên tiếp xảy ra những vụ án và tai nạn đen tối.

Người bị thương. Người chết. Người tự sát. Sự xuất hiện liên tiếp của những điều đó đã phủ một cái bóng mờ nhạt, mong manh lên sự náo nhiệt của lễ hội văn hóa.

Học sinh ai cũng mang trong lòng một màn sương mờ ảo mà vui đùa.

Lễ hội văn hóa năm nay bắt đầu trong bầu không khí như vậy, nhưng vẫn đeo lên chiếc mặt nạ không khác gì mọi khi, ồn ào và vui vẻ.

Tại phòng học trên tầng hai của Tòa nhà số 1, những thùng các-tông đã được chất đống.

"...Dô... hự."

Kondou Takemi bước vào phòng, đặt thùng các-tông đang ôm trên tay xuống sàn, rồi ưỡn lưng ra sau một cách cường điệu, đến lúc đó mới thở phào một hơi.

Phòng học này được phân cho Câu lạc bộ Văn học mà Takemi tham gia. Lúc này trong phòng, các bạn nữ đang di chuyển bàn ghế để làm quầy, còn các bạn nam thì đang làm công việc chuyển các thùng từ phòng họp tầng một, nơi được dùng làm kho, lên đây.

Sự kiện của Câu lạc bộ Văn học, nói toạc ra là chỉ phát tập san thôi.

Tác phẩm mà các thành viên tích lũy trong một năm được đóng thành sách và phát hành.

Công việc của Câu lạc bộ Văn học có thể nói là nhàn hạ so với các câu lạc bộ khác. Tuy nhiên, dù vậy thì công việc vận chuyển này cũng là một việc nặng nhọc phiền toái.

Cái thùng chỉ to cỡ một vòng tay ôm, nhưng nặng hơn nhiều so với tưởng tượng từ kích thước của nó.

Cũng phải thôi, vì bên trong chứa đầy những cuốn tập san dày cộp được xếp khít không một khe hở.

Trọng lượng của giấy nặng đến bất ngờ. Đã tính trước đến độ nặng đó nên họ cố tình dùng thùng nhỏ hơn một chút. Dù vậy sức nặng vẫn rất đáng kể, hơn nữa số lượng thùng tất nhiên sẽ nhiều lên, tất cả con trai đều phải tham gia chuyển thùng, kết quả là ở góc phòng học, những chiếc thùng của nhà in chất thành núi, tạo nên một cảnh tượng có thể gọi là hùng vĩ.

"Nhìn thế này thấy ghê thật..."

Takemi lẩm bẩm không hướng về ai cụ thể.

Số lượng chừng hơn hai mươi thùng. Lúc nãy nhìn thấy đống tương tự ở phòng họp cậu cũng đã nghĩ là ghê thật, nhưng lần này sắc thái có chút khác biệt. Cậu nghĩ, không ngờ lại vác được đống này lên đây. Số lượng in chỉ khoảng hai trăm cuốn, nhưng độ dày của mỗi cuốn thì vẫn kinh khủng như mọi năm, chưa nói đến số lượng, chỉ riêng khối lượng vật lý thôi đã nhiều đến mức buồn cười.

Các cô gái mở một thùng ra và reo lên thích thú.

Cuốn tập san sáu trăm trang được lấy ra, bề ngoài trông y hệt cuốn danh bạ điện thoại khổ B5. Đây là kết quả hoạt động một năm của hai mươi thành viên. Tuyệt quá, tuyệt quá, những em năm nhất lần đầu nhìn thấy tập san reo lên những tiếng trầm trồ.

Takemi là lần thứ hai, nhưng vẫn thấy tuyệt.

Có lẽ vì là sản phẩm mình làm ra nên nhìn bằng con mắt thiên vị chăng.

Dẫu vậy, khi hoạt động của mình thành hình thế này, nụ cười vẫn tự nhiên nở trên môi. Chắc chắn là có sự thiên vị, nhưng có vẻ không chỉ mình Takemi có cảm tưởng đó.

Chẳng biết từ lúc nào, mọi người đã tụ tập lại đó.

Cả đàn anh đàn chị lẫn đàn em, tất cả đều vây quanh đống thùng và ngắm nhìn.

"...Tuyệt thật đấy."

Lúc đó, Kusakabe Ryouko đến bên cạnh và thốt lên cảm tưởng.

"Ừ... đúng ha."

Nghe Ryouko nói, Takemi cũng tạm thời đồng tình như vậy.

......

Từ sau chuyện đó, những ngày thường nhật như không có gì xảy ra lại quay trở về.

Chuỗi sự kiện bắt đầu từ "đệ tử phù thủy" Yukimura Tsukiko lần trước đã kết thúc với một người tự sát, một người mất tích, và một người nhập viện - e rằng sẽ không bao giờ trở ra được nữa.

Vụ án liên quan đến biến thể của trò Cáo tiên, "Souji-sama".

Chỉ trong một đêm, toàn bộ cửa sổ ký túc xá bị sơn đỏ, một vụ án bất thường mà ai cũng biết.

Và rồi... khi kết thúc, mọi chuyện lại im ắng đến rợn người, như chưa từng có gì xảy ra.

Dù xảy ra vụ việc lớn đến thế, không ai làm ầm ĩ, không ai coi đó là vấn đề, cuộc sống thường nhật đơn thuần lại quay về như thể ngay từ đầu chưa từng có gì xảy ra.

Đúng vậy. Giống như từ trước đến nay.

Như thể những vụ án trước đây chưa từng tồn tại, mọi người xung quanh đều quay lại cuộc sống cũ.

Takemi dù muộn màng nhưng cuối cùng cũng cảm thấy điều đó thật ghê rợn.

Kỳ lạ thật. Nghĩ kỹ thì ngôi trường này có tần suất người chết và người mất tích nhiều đến mức bất thường.

Vậy mà chẳng ai bàn tán nhiều, giáo viên, học sinh, thậm chí cả truyền thông như báo chí hay truyền hình cũng không có vẻ gì là coi đó là vấn đề lớn. Cứ như thể không ai nhận thức đúng đắn về những gì đang diễn ra tại ngôi trường này.

Mọi người xung quanh dường như không ai nắm được bức tranh toàn cảnh.

Những vụ án xảy ra liên tiếp như thế, mà chẳng ai hay.

Takemi cảm thấy điều đó thật đáng sợ, không chịu nổi.

Ngay cả khoảng thời gian không có gì xảy ra khi vụ án bị gián đoạn, không, chính điều đó mới khiến cậu cảm thấy bất an.

Tuy nhiên, khi không có chuyện gì xảy ra và khoảng một tháng trôi qua.

Takemi nhận ra chính mình cũng bắt đầu quen với cuộc sống cũ giống như những người xung quanh.

Nỗi bất an mà Takemi ôm ấp từ vụ việc tháng Chín, khi những ngày bình yên trôi qua và cuối tháng lễ hội văn hóa đến gần, đã bị sự bận rộn khỏa lấp. Giữa cuộc sống cấp ba phiền toái và việc chuẩn bị cho lễ hội văn hóa, Takemi cũng vô tình đẩy cả nỗi bất an và nghi ngờ vào một góc tâm trí.

......

Và thế là, bây giờ là ngày trước lễ hội văn hóa.

Bàn ghế trong lớp được xếp lại thành quầy, khăn trải bàn được phủ lên, và những cuốn tập san đã hoàn thành được chuyển đến. Takemi cũng cười và vui vẻ với những điều đó giống như mọi người. Và trong một góc tâm trí, cậu bắt đầu cảm thấy có lẽ mọi thứ thực sự đã trở lại bình thường, và có thể quên đi tất cả như những chuyện đã qua.

Trước mặt Takemi, các em năm nhất đang nhận tập san từ trong thùng.

Đối với các thành viên năm nhất, đây là lần đầu tiên tập san có đăng tác phẩm của mình được hoàn thành. Takemi nhìn cảnh đó và nhớ lại mình cũng từng làm y hệt khi còn là năm nhất.

"Để tớ đi lấy nhé."

Lúc đó, Ryouko nói rồi cũng chạy về phía đống thùng để nhận tập san.

Và một lúc sau, cô ôm hai cuốn tập san trên tay, nở nụ cười rạng rỡ quay lại chỗ Takemi.

"Nè, của cậu đây."

"A... ừ, cảm ơn..."

Takemi rụt rè nhận lấy cuốn tập san Ryouko đưa.

Dù đã khá quen với tình huống này, nhưng đứng trước nụ cười không chút phòng bị thế này, động tác của Takemi vẫn không tránh khỏi chút ngập ngừng.

"...?"

Có vẻ nhận ra biểu cảm vi묘 của Takemi, Ryouko khẽ nghiêng đầu. Takemi vội vàng nhìn xuống cuốn tập san, lật trang một cách vô nghĩa.

"Huy Thạch"

Đó là tên của tập san Câu lạc bộ Văn học.

Tất nhiên tác phẩm Takemi viết cũng nằm trong cuốn sách dày cộp này. Cậu lướt mắt qua các trang, tìm đến phần có tác phẩm của mình. Takemi định đọc lướt qua văn bản một chút, nhưng ngay lập tức không chịu nổi việc đọc nó, cậu phản xạ đóng sách lại.

"Ư... không được rồi."

Cậu nhăn mặt, lắc đầu.

Thấy vậy, Ryouko thắc mắc hỏi.

"Sao thế?"

"Không... tớ chịu thôi. Tớ không đọc nổi những gì mình viết đâu."

Takemi trả lời. Việc được in thành sách thì vui, lúc viết cũng vui, nhưng việc đọc lại những gì mình viết thì Takemi dù thế nào cũng không thể thích nổi.

"À, hay bị thế nhỉ. Chuyện đó ấy."

Ryouko gật đầu.

Takemi cũng gật đầu, nhưng với Takemi thì không chỉ là "hay bị".

Nghe nói khi viết tiểu thuyết cần phải đọc lại những gì mình viết một cách khách quan, nhưng Takemi không tin là có người làm được chuyện đó. Làm sao có thể đọc những gì mình viết với cảm giác giống như đọc một cuốn sách mua về được chứ, Takemi từ kinh nghiệm bản thân buộc phải tin chắc là không thể.

Chỉ sau khi đã thành phẩm thế này, những lỗi sai và sơ suất mới lộ ra.

Không, trước đó thì cảm giác xấu hổ khi đọc tác phẩm của mình là thứ không cách nào rũ bỏ được.

Giống như việc mình không thể nhìn thấy toàn bộ động tác của bản thân, việc nhìn nhận văn chương của mình một cách khách quan trong khi viết là điều không thể. Takemi thậm chí còn nghĩ mỗi khi viết xong, giá mà có một tấm gương có thể soi chiếu văn chương một cách khách quan như soi động tác thì tốt biết mấy.

"Ơ, tớ thấy thú vị mà..."

Thấy Takemi như vậy, Ryouko buông một câu.

"Cái gì?"

"Cái Takemi-kun viết ấy."

Nghe câu đó, Takemi cau mày, nghiêng đầu.

"...Thế á?"

Cậu thốt lên đầy nghi hoặc.

Takemi thực sự không thể phán đoán được những gì mình viết có thú vị hay không. Tác phẩm Takemi viết lần này mang đậm tính văn học. Nhìn thế này thôi nhưng Takemi thích văn học thuần túy. Cậu có cái gu văn học hơi lệch lạc là đọc những cuốn tiểu thuyết khó hiểu, đọc hết cũng chẳng hiểu gì, rồi trầm trồ trước sự khó hiểu đó.

Tất nhiên tác phẩm có tựa đề "Vô đề" này cũng phản ánh sở thích đó của Takemi.

====================

Tuy nhiên trước đó, dù đã lên ý tưởng cho tác phẩm đăng trong tập san từ sớm, nhưng mãi đến sát nút mới bắt đầu viết. Lúc vội vàng lôi ghi chú ra xem thì cậu chẳng nhớ nổi ý nghĩa của nó là gì nữa. Một tác phẩm quái đản đã ra đời trong hoàn cảnh tồi tệ như thế.

Tờ ghi chú bị bỏ xó hơn nửa năm trời, đến chính người viết ra nó cũng không còn hiểu nổi.

Tóm tắt lại ý tưởng trong tờ giấy đó thì đại khái là thế này:

"Một họa sĩ vẽ bức tranh về thứ không tồn tại, và vì đã được vẽ ra nên nó không còn là thứ không tồn tại nữa."

Có lẽ cậu đã lấy cảm hứng từ đâu đó, nhưng cũng chẳng nhớ nổi là từ đâu.

Không nhớ ra được, nhưng vì không còn thời gian nên cậu cứ thế mà viết. Ryouko bảo rằng nó thú vị. Takemi ngờ vực không biết cô ấy nghiêm túc đến đâu, nhưng ngay khi chạm phải ánh mắt thẳng thắn của Ryouko, cậu mất hẳn ý định hỏi lại.

Thấy vậy, Ryouko lại khẽ nghiêng đầu.

"...Sao thế?"

"Không có gì."

Takemi trả lời rồi quay đi, đưa mắt nhìn quanh lớp học đã chuẩn bị xong xuôi một cách vô định. Các thành viên trong câu lạc bộ vừa bàn tán về chuyện ngày mai, vừa bắt đầu giải tán. Takemi nhìn thấy bóng dáng nhóm Utsume trong số đó nhưng... cậu cảm thấy ngại ngần khi phải cố bắt chuyện, bàn tay định giơ lên lại buông thõng xuống. Chính cậu cũng không hiểu tại sao mình lại nghĩ như vậy.

Nhưng kể từ sau vụ án trước, Takemi đột nhiên thường xuyên cảm thấy một cảm giác kỳ lạ, như thể là "sự ngăn cách" đối với nhóm Utsume.

Không, thực ra cậu đã nhận ra.

Bình thường cậu quên đi, hoặc giả vờ quên, nhưng nỗi "sợ hãi" này bất chợt ngóc đầu dậy vì những chuyện nhỏ nhặt, đẩy Takemi ra xa khỏi mọi người.

Takemi im lặng, cúi gằm mặt.

Ryouko nhìn Takemi với vẻ mặt khó hiểu.

"Takemi-kun...?"

Một lúc sau, Ryouko cất tiếng gọi.

"...Xin lỗi. Tớ có chút việc phải đi đây."

Takemi im lặng một lúc rồi từ tốn nói, khẽ giơ một tay lên.

"Hả?"

"Xin lỗi nhé."

Thấy Takemi đột ngột bước đi, Ryouko cất giọng bối rối, nhưng Takemi mặc kệ và bước ra khỏi lớp.

Như muốn tách mình khỏi mọi người, Takemi bắt đầu bước đi vô định dọc hành lang nơi học sinh đang qua lại tấp nập, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.

***

Loa phát thanh của trường đang gọi các thành viên câu lạc bộ Mỹ thuật.

Một học sinh ôm thùng các tông rảo bước lướt qua bên cạnh.

Một nhóm nam sinh đang khiêng rất nhiều bàn ghế.

Trên tường, trên bảng thông báo, các nữ sinh đang dán những tấm áp phích viết tay.

Học sinh vận chuyển dụng cụ trưng bày.

Học sinh đứng rảnh rỗi.

Học sinh gắn biển hiệu lên hành lang.

Học sinh đứng trên ghế, căng màn đen ở lối vào...

"......"

Takemi lướt qua những học sinh đang bận rộn hoặc vui vẻ làm việc ấy.

Giữa dòng người qua lại tấp nập, Takemi một mình bước đi trên hành lang buổi chiều tà.

Cậu đi dọc hành lang chẳng vì mục đích gì, vô nghĩa leo lên cầu thang, đi xuống, rồi ngắm nhìn.

Thực sự không có mục đích gì cả.

Cậu chỉ muốn ở một mình.

Bước chân vô định của Takemi khác hẳn với bất kỳ ai xung quanh, nhưng chẳng ai trong số những người đang tất bật làm việc kia để tâm đến dáng vẻ đó của cậu. Takemi cứ thế chậm rãi bước đi trong trường, chìm đắm vào những suy nghĩ vẩn vơ.

Dạo này trời tối nhanh thật. Bầu trời nhìn qua cửa sổ đã tối sầm, và như để chống lại bóng tối đó, ánh đèn điện được thắp sáng dọc hành lang phản chiếu mờ ảo trên mặt kính cửa sổ.

Trong hình ảnh phản chiếu của ngôi trường trên cửa sổ, cũng như dưới sân trường nhìn thấy ở phía xa kia, rất nhiều học sinh đang đi lại. Khung cảnh ấy trông xa xăm như những hình bóng rối, khiến Takemi bị xâm chiếm bởi một cảm giác lạc lõng mơ hồ và vô nghĩa.

Nguyên nhân rõ ràng nằm ở trạng thái tâm lý của Takemi.

Sự bận rộn chuẩn bị cho lễ hội văn hóa đã kết thúc. Và khi bình tâm, lấy lại sự bình tĩnh, Takemi bất chợt nhớ lại nỗi "sợ hãi" mà cậu đã gần như quên lãng.

Takemi đã nhận ra rằng ngôi trường này, cái cuộc sống thường ngày này, là một thứ vô cùng mỏng manh. Đằng sau nó, những vụ án bất thường liên tiếp xảy ra, nhưng không ai nhận ra thế giới này đang nguy hiểm đến nhường nào. Sự đáng sợ đó.

Những "sự thật" dị thường xảy ra trong thế giới này đều bị bàn tay của "Cơ quan" áo đen bưng bít. Không một ai... ngay cả những người đang ở quanh Takemi lúc này... nhận ra sự thật đáng sợ đó. Và Takemi biết điều đó.

Vì vậy, Takemi cô độc giữa tất cả mọi người.

Nhưng người biết "sự thật" đó không chỉ có mình Takemi.

Dẫu vậy, Takemi vẫn cô độc.

Bởi vì cả Utsume, Toshiya, Aki, hay Ryouko, những người biết "sự thật" này, không ai sợ hãi sự mong manh của thế giới này cả.

Ít nhất thì không ai nói ra nỗi "sợ hãi" đó.

Mọi người không nghĩ gì sao?

Cậu nghĩ vậy, nhưng lại sợ phải hỏi cho ra lẽ.

Điều đáng sợ hơn cả là việc hỏi han có thể sẽ "đánh rắn động cỏ".

Cậu sợ mọi người, và cả những kẻ "áo đen", nhận ra sự thật rằng Takemi có thể đã bị "lây nhiễm".

Cậu sợ rằng mình sẽ bị "coi như chưa từng tồn tại", giống như những vụ án trước đây.

Nên Takemi chọn cách im lặng. Không, cậu đã nhiều lần định nói với mọi người. Nhưng rồi bỏ lỡ thời cơ, lại chần chừ do dự, cho đến khi quá muộn để mở lời, và tình trạng hiện tại cũng không còn thích hợp để nói ra nữa.

Giữ chặt điều đó trong đáy lòng, Takemi cố gắng sống mà không nghĩ đến nó nhiều nhất có thể.

Dần dần, Takemi đã thành công trong việc quên nó đi.

Nhưng thỉnh thoảng, nỗi "sợ hãi" đó lại ngóc đầu dậy như thế này. Chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt, Takemi lại thấy sợ thế giới này, và sợ cả mọi người.

"......"

Takemi đứng trên hành lang, thẫn thờ nhìn ra cửa sổ.

Giống như cảnh vật phản chiếu trên cửa sổ này, cuộc sống thường ngày là một thứ không chắc chắn.

Nếu kính vỡ, nó sẽ sụp đổ, và thứ ở "phía bên kia" sẽ tràn vào.

Và không ai nhận ra rằng bản thân mình chỉ là những ảo ảnh mong manh phản chiếu trên tấm kính dễ vỡ...

"...Ồ, làm gì đấy?"

Có người cất tiếng gọi Takemi đang đứng trước cửa sổ.

Takemi quay lại, thấy một nam sinh có khuôn mặt quen thuộc vừa bước ra từ lớp học.

"À, Okimoto..."

Takemi trả lời hờ hững. Okimoto Noriyuki là bạn cùng phòng với Takemi ở ký túc xá.

Gương mặt quen thuộc gặp nhau mỗi ngày. Với Okimoto cũng vậy, nhưng có vẻ việc Takemi đứng một mình ở chỗ này đã thu hút sự chú ý của cậu ta.

"Làm gì ở đây thế?"

"Không có gì... Còn cậu, CLB Mỹ thuật à?"

"Ừ."

Okimoto trả lời, dùng ngón cái chỉ vào lớp học phía sau. Với mái tóc rẽ ngôi nhuộm nâu, thoạt nhìn Okimoto trông giống dân thể thao hoặc âm nhạc hơn. Cậu ta cũng chơi guitar nên ấn tượng đó không sai, nhưng thực tế cậu ta lại là thành viên CLB Mỹ thuật.

Trông thế thôi chứ cậu ta cũng vẽ tranh sơn dầu đấy. Theo Takemi thấy thì khá ra trò, nhưng chính chủ lại bảo "chẳng đẹp đẽ gì đâu".

Có vẻ Okimoto cũng đang chuẩn bị cho buổi triển lãm của CLB. Tại lối vào lớp học mà cậu ta chỉ tay, một giá vẽ được dựng lên, trên đó đặt tấm biển "Triển lãm CLB Mỹ thuật" được vẽ bằng sơn dầu trên toan.

Bên cạnh là một chiếc ghế, bên trên đặt bảng pha màu và cọ, có vẻ bản thân tấm biển cũng là một "tác phẩm" theo ý đồ sắp đặt.

"Trông được không?"

Nhận ra ánh nhìn của Takemi, Okimoto cười toe toét.

"Tao nghĩ ra đấy."

"Hả."

Vừa nói, Okimoto trông có vẻ hơi ưỡn ngực tự hào. Takemi thực lòng thấy ấn tượng. Và trong lúc nói chuyện với Okimoto như thế này, cậu nhận ra nỗi "sợ hãi" trong lòng đã biến mất từ lúc nào không hay.

Dần dần, cậu bắt đầu lấy lại nhịp điệu thường ngày.

Thú thật, điều đó đối với Takemi là một sự cứu rỗi.

Nếu nói chuyện với một người không liên quan, không phải những gương mặt quen thuộc đang là trung tâm của nỗi bất an, thì có lẽ cậu sẽ quên được phần nào lo lắng. Vì vậy, cậu định đáp lại Okimoto đang có vẻ muốn nói chuyện thêm, nhưng chợt Takemi nhận ra và hỏi:

"Này."

"Hử?"

"Việc chuẩn bị của CLB Mỹ thuật xong chưa đấy?"

"...Chưa, còn một chút nữa."

"Thế sao lại trốn việc?"

Okimoto cười, không hề tỏ ra hối lỗi. Đó là điệu cười lấp liếm quen thuộc của Okimoto mỗi khi bị nói trúng tim đen.

"Được mà. Xong gần hết rồi."

Vừa nói, Okimoto vừa liếc mắt nhìn vào lớp học với vẻ dè chừng.

Quả nhiên là cậu ta có ý định trốn việc một chút. Vừa thăm dò tình hình bên trong, Okimoto vừa hỏi Takemi.

"Nói thế chứ chỗ của mày thì sao?"

"Xong rồi."

"Hừm, thế à. Thế đám bạn hay đi cùng mày đâu?"

"...Ai biết? Chắc về rồi chăng?"

Takemi trả lời qua loa câu hỏi của Okimoto. Okimoto lầm bầm "Hừm", đưa tay lên cằm.

Rồi đột nhiên, cậu ta nở một nụ cười có phần ranh mãnh với Takemi.

"...Ra vậy, thế nghĩa là mày đến đây một mình, tức là cất công đến giúp bọn tao chuẩn bị chứ gì?"

"Chết..."

Takemi nhăn mặt cười gượng trước cách nói đó.

"Ây da, ngại quá. Đúng là bạn tốt."

Okimoto vui vẻ mời Takemi vào lớp. Dù sao thì Takemi cũng cảm thấy giúp một tay cũng chẳng sao. Đằng nào cậu cũng chẳng còn việc gì để làm.

"CLB Mỹ thuật ít người mà triển lãm thì to, nên mày giúp được bọn tao là quý hóa lắm đấy."

Lúc nãy còn bảo "xong gần hết rồi" để định trốn việc, giờ Okimoto lại nói giọng điệu đó một cách trơ trẽn, túm lấy vai Takemi đẩy vào lớp.

Tuy nói giọng đùa cợt, nhưng thực tế số lượng thành viên CLB Mỹ thuật rất ít. Không biết có phải do trào lưu hay không, nhưng cậu từng nghe nói CLB Mỹ thuật nhiệm kỳ này từ năm nhất đến năm ba cộng lại chỉ vỏn vẹn sáu người.

Con số này được xem là ít đến mức bất thường nếu xét đến quy mô khá lớn của trường Trung học Seigaku. Nếu là một hội nhóm nhỏ lẻ ít tên tuổi thì không nói, đằng này lại là CLB Mỹ thuật, một câu lạc bộ sở thích mà ai cũng biết.

Nhóm năm hai của Okimoto đông nhất, có ba người.

Năm nhất hai người. Năm ba chỉ có duy nhất một người.

Tuy nhiên, sự thịnh suy của các hoạt động câu lạc bộ thế này dường như cũng có "chu kỳ". Okimoto bảo hồi cậu ta năm nhất, khối năm ba có hơn hai mươi người, nên nhìn về lâu dài, sự sụt giảm nhân sự kiểu rơi xuống hố này có lẽ cũng không phải chuyện hiếm.

Theo lời Okimoto, hội nghiên cứu truyện tranh và hoạt hình cũng là một nguyên nhân.

Số người muốn vẽ "minh họa" thay vì "hội họa" tăng đột biến, và những người đó đã đổ sang bên kia.

Thực tế thì theo Takemi biết, cả "Hội Manga" và "Hội Anime" đều có vẻ rất thịnh vượng.

Hiện tại CLB Mỹ thuật đang chịu ảnh hưởng rõ rệt nhất, nhưng biết đâu CLB Văn học cũng đang chịu ảnh hưởng ít nhiều.

Dù sao thì,

"Nào, mời vào, mời vào."

Takemi bị Okimoto, người đang có vẻ rất hớn hở, kéo vào phòng triển lãm của CLB Mỹ thuật.

Bên trong, đúng như Okimoto nói, nhìn qua thì việc chuẩn bị đã gần như hoàn tất.

Lớp học được dựng những tấm vách ngăn màu trắng để treo tranh, trông như một phòng trưng bày nhỏ. Số lượng tác phẩm tỷ lệ thuận với số lượng thành viên nên khá ít, không cần tận dụng tường lớp học, nhờ thế mà trông lại thoáng đãng và đẹp mắt.

Tuy nhiên, hiện tại tranh vẫn chưa được treo lên mà đang đặt dưới sàn.

Có vẻ họ đang sắp xếp vị trí trước rồi mới bắt đầu treo. Nghĩ vậy thì đúng là công việc bây giờ mới thực sự bắt đầu, tiến độ có lẽ không tốt như vẻ bề ngoài.

Chắc là đang bị chậm tiến độ.

Mặc dù họ vẫn làm việc liên tục đến mức Okimoto phải trốn ra ngoài nghỉ giải lao.

Đến mức phải bắt cóc Takemi vào giúp. Và khi bước vào lớp, mọi chuyện đã rõ ràng, lý do cũng hiển hiện ngay trước mắt.

"Cái gì... thế này...?"

Takemi buột miệng lẩm bẩm.

Một phần của lớp học tối đen. Khoảng một phần ba lớp học được ngăn lại bằng vách ngăn, và còn được phủ kín hoàn toàn bằng màn đen, tạo thành một bức tường đen khổng lồ.

Vách ngăn bắt đầu từ phía hành lang của phòng, tạo thành một không gian biệt lập như một lối đi. Màn đen được treo dày đặc dọc theo đó, kéo dài đến cuối lớp, rồi gấp khúc về phía cửa sổ, tạo thành một bức tường hình chữ L.

"À, cái đó hả? 'Triển lãm đặc biệt' đấy."

Thấy Takemi tròn mắt ngạc nhiên, Okimoto nói.

"Đặc biệt?"

"Ừ, đây là triển lãm thường trực. Còn kia là triển lãm đặc biệt."

Okimoto lần lượt chỉ vào khu trưng bày nơi Takemi đang đứng và bức tường màn đen.

"Kia là..."

"Phía sau tấm màn đen đó cũng là khu trưng bày đấy. Một tiền bối sắp tốt nghiệp năm nay... nói là thế chứ cũng chỉ có một người thôi, anh ấy đã vẽ một loạt tranh theo cùng một chủ đề. Và để trưng bày chúng, bọn tao đã tách riêng một khu vực."

Nói rồi Okimoto bước đến bức tường màn đen, lật ngược tấm toan đang úp mặt vào giá vẽ ở nơi có vẻ là lối vào.

Triển lãm đặc biệt "Hazumi Kei - Thế giới ác mộng"

Trên tấm biển bằng vải toan có viết dòng chữ đó.

Tấm biển chỉ có chữ đen, cộc lốc nhưng tinh tế như biển hiệu của một bảo tàng mỹ thuật.

Dòng chữ nhỏ nằm trên một hàng, viết ngang chính giữa tấm toan, tuy là viết tay nhưng nắn nót đẹp như chữ in. Bên cạnh tấm biển là một khe hở giữa các vách ngăn, có vẻ đó là lối vào, chui qua đó để vào trong và sẽ đi ra ở phía cửa sổ.

"Thế giới ác mộng sao..."

Takemi đọc dòng chữ trên tấm biển.

Cậu cảm thấy cái tên này thật kỳ quặc và không phù hợp với triển lãm của CLB Mỹ thuật chút nào.

Nhưng Okimoto có vẻ không bận tâm đến điều đó. Trái lại, cậu ta vừa cho Takemi xem tấm biển một cách vui vẻ, vừa nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Có thể gọi đó là nụ cười của một nhà sưu tập trước mặt khán giả, bên cạnh món bảo vật vừa được vén màn che. Một nụ cười trông cũng có chút tự mãn.

"Cái này... vẽ đẹp lắm đấy."

Vẫn giữ nụ cười đó, Okimoto nói.

"Hả, thế à?"

"Ừ. Không phải vì là tiền bối hay gì đâu, nhưng chắc chắn là vẽ đẹp nhất CLB Mỹ thuật."

Okimoto gật đầu thật sâu, như để nghiền ngẫm lời nói của mình, nhấn mạnh sự thán phục trước tài năng đó.

"Không phải tự nhiên mà anh ấy thi vào Đại học Mỹ thuật đâu. Tóm lại là không phải kiểu nghiệp dư như tao vẽ. Anh ấy đã học vẽ bài bản, nền tảng rất vững chắc. Nhưng tranh cũng không bị cứng nhắc nhàm chán, cái đó mới là tuyệt vời."

"Hả..."

Thấy Okimoto vốn ăn nói tùy tiện nay lại hiếm hoi bàn luận về nghệ thuật, Takemi nhìn cậu ta như nhìn sinh vật lạ, cảm thấy thú vị mà lắng nghe.

"Hazumi-senpai ấy, anh ấy có một thế giới rất độc đáo."

"Hả."

"Không, anh ấy mới bắt đầu vẽ những bức tranh kiểu đó gần đây thôi, nên nói là tìm thấy một thế giới độc đáo thì đúng hơn nhỉ?"

"Hả..."

"Tao nhìn thấy tranh đó là trở thành fan của anh ấy luôn. Tao đã nghĩ là, tuyệt thật đấy."

"...Đến mức đó sao?"

"Ừ, mày cũng nên xem thử một lần đi. Đang tiện đây, tao cho mày xem."

Nói rồi Okimoto chạm vào tấm màn đen che phía sau. Những bức tranh khiến Okimoto cảm động dường như đang được trưng bày ngay sau tấm màn này.

"Được rồi, bên trong tối lắm nên dùng cái này..."

Okimoto lấy ra một chiếc đèn bút, đưa cho Takemi.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói nghiêm khắc vang lên gọi tên cậu ta, khiến Okimoto giật mình dừng lại.

"Này, Okimoto-kun!"

Chủ nhân giọng nói là một cô gái.

Cô gái tết tóc mái, để tóc dài ngang lưng sải bước dài tiến lại gần Okimoto, rồi vung ống giấy cuộn tròn trên tay xuống đầu Okimoto một cách thản nhiên.

"...Ái!"

"Đồ ngốc, đau thế nào được mà kêu..."

Thấy Okimoto ôm đầu kêu la quá lố, cô gái ngán ngẩm nói.

"Cậu đang làm cái gì thế hả?"

"Không... có gì..."

Bị hỏi, Okimoto trả lời lấp liếm, nhìn lảng sang hướng khác.

"Thiệt tình, cậu cứ hễ lơ là một chút là trốn việc ngay..."

Cô gái đứng chống nạnh trước mặt Okimoto, trừng mắt nhìn. Nhưng biểu cảm hơi chu môi của cô ấy chẳng có chút áp lực nào.

"Xin lỗi, xin lỗi mà."

Okimoto vừa cười vừa xin lỗi cô gái.

"Nanami-san nói chí phải, vâng ạ."

Rồi cậu ta giơ hai tay lên với vẻ điệu bộ, tỏ vẻ đầu hàng trước cô gái.

Cô gái này là học sinh năm hai, Takemi cũng biết. Cô ấy tên là Ooki Nanami, là bạn gái của Okimoto.

Hiện tại, hoạt động thực tế của CLB Mỹ thuật do Nanami điều hành.

Nghe nói năm hai có ba người, Takemi không biết người cuối cùng là ai, nhưng tính cách của Nanami thế này và cũng có tố chất lãnh đạo. Người ngoài cuộc như Takemi nhìn vào cũng thấy cô ấy nắm quyền là hợp lý.

"Thời gian thì ít, người cũng ít, những lúc thế này cậu phải làm việc nghiêm túc chứ..."

Nanami càu nhàu.

"Nhưng mà, cái triển lãm đặc biệt kia tớ cũng làm rồi còn gì?"

"Đương nhiên rồi!"

Nghe Okimoto nói, cuộn giấy lại một lần nữa giáng xuống cái bốp.

"Mọi người đều làm cả, có gì mà khoe!"

Nanami nói.

"Với lại, bây giờ chỉ có bốn người thôi đấy biết không?"

Lớp học mà Nanami chỉ vào có hai nữ sinh chắc là năm nhất, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía này, vừa cười khổ vừa treo tranh.

"...Thiệt tình, Yuu-chan đi đâu mất rồi không biết..."

Chống tay lên hông, Nanami thở dài. Có vẻ người thứ ba của năm hai, chắc là con gái, đã đi đâu mất. Nhắc mới nhớ, hình như lúc nãy cậu có nghe thấy loa phát thanh gọi tên người đó. Vì Okimoto ở CLB Mỹ thuật nên cậu mang máng nhớ.

Takemi thú vị lắng nghe câu chuyện của hai người, một lúc sau cậu mới lên tiếng.

"...À ừm, tớ giúp một tay nhé?"

Takemi nói. Nanami lập tức nở nụ cười, xua tay lia lịa.

"Không cần đâu, Kondou-kun. Thế thì ngại lắm."

"Không sao, tớ rảnh mà."

"Bọn tớ ổn mà. Giờ tớ sẽ bắt tên ngốc này làm việc tử tế."

Nanami vui vẻ nói rồi túm lấy tay Okimoto.

"Nhưng mà..."

"Cậu định xem tranh của Hazumi-senpai đúng không?"

Có vẻ Nanami đã nghe rõ câu chuyện của Takemi và Okimoto, cô ấy mỉm cười nói.

"A... ừ..."

"Takemi, đi đi. Đừng lo cho tao."

Okimoto cũng vừa cười vừa nói câu gì đó nghe như thoại trong truyện tranh.

"......Vậy tớ vào nhé."

Takemi cười khổ. Rồi cậu khẽ lắc chiếc đèn bút mà Okimoto đưa cho.

Khi cậu đặt tay lên màn đen, quay lại nhìn thì thấy Okimoto đang bị Nanami giám sát, bắt đầu làm việc ngoan ngoãn đến bất ngờ. Takemi nhìn cảnh đó, cười khổ thêm lần nữa, rồi vén tấm màn ở lối vào "Triển lãm đặc biệt" và bước vào trong.

***

Đó là một không gian tối hơn cậu tưởng tượng rất nhiều.

Khi tấm màn Takemi vừa chui qua khép lại lối vào sau lưng, bên trong đột ngột tối sầm, trở thành một không gian không có ánh sáng lọt vào, đến mức nhà ma cũng không làm đến thế này.

Có lẽ họ đã che chắn rất kỹ lưỡng, tấm màn dày đã thành công trong việc chặn hầu hết ánh sáng bên ngoài. Tấm màn ngăn cả âm thanh và không khí, không khí bên trong yên tĩnh đến bất ngờ, hơi nặng nề và tù đọng.

Những bức tường chắc chắn đang tồn tại ở đó, dù mắt không nhìn thấy nhưng vẫn tạo ra cảm giác áp bách từ bốn phía. Nếu cứ thế bước đi, chắc chắn sẽ đâm vào tường. Dù biết chắc điều đó, nhưng cậu hoàn toàn không cảm nhận được phải đi bao nhiêu nữa thì sẽ va chạm.

Bóng tối dày đặc đến mức phải dò dẫm.

Một không gian như thể được bơm đầy bóng tối nhân tạo.

"......"

Trong bóng tối không nhìn rõ hình thù vạn vật ấy, Takemi bật đèn bút lên.

Tách, tiếng nút bấm nhỏ vang lên, một luồng sáng mảnh và yếu ớt phát ra từ dụng cụ nhỏ bé đó, chiếu sáng một không gian cực hẹp, làm lộ ra lờ mờ đường nét của bức tường và lối đi.

Một điểm sáng nhỏ hiện lên trên tường, và quầng sáng yếu ớt như tán trăng bao quanh nó. Nó trông thật bất lực giữa bóng tối áp đảo, nhưng vẫn cung cấp đủ ánh sáng để Takemi có thể bước đi.

Takemi lia đèn, kiểm tra tình hình xung quanh.

Bức tường bên trong triển lãm đặc biệt chỉ toàn một màu đen.

Trước mặt lẽ ra là tường lớp học, nhưng nó cũng được phủ kín bằng màn đen. Màu đen không chút bóng bẩy đó làm bóng tối thêm đậm đặc, ứ đọng nơi sâu thẳm của lối đi, tạo ra những khoảng tối không thể nhìn thấu cứ hun hút sâu vào trong.

Ánh đèn vàng vọt tỏa sáng mờ nhạt.

Dưới ánh sáng đó, một tấm bảng hiện lên trên bức tường trước mặt với màu sắc của ánh đèn.

Đó là thứ đánh dấu sự bắt đầu của triển lãm này, trên tờ giấy trắng có in tên tác giả và tiêu đề tác phẩm. Khi chiếu đèn vào, luồng sáng mảnh rọi lên vừa đủ để đọc được chữ.

Hazumi Kei "Loạt tranh: Bảy điều kỳ bí trong gương"

Trên đó viết như vậy.

Chắc hẳn những bức tranh đó được treo dọc theo lối đi khép kín này.

Dù sao thì bảy điều kỳ bí cũng là một đề tài thú vị. Cái ý tưởng kỳ quặc là treo tranh trong lối đi tối om này, nếu là đề tài đó thì cũng có thể gật gù "ra là vậy".

Cách làm thú vị đấy.

Takemi cảm thấy hơi háo hức, nhìn về phía trước lối đi.

Tuy nhiên lối đi quá tối. Bóng tối của hành lang khiến chân bước không vững, không khí thì có thừa nhưng cũng khiến người ta chần chừ không muốn tiến bước. Chiếc đèn bút được đưa cho cũng vậy, ánh sáng yếu là một chuyện, nó lại không phải loại công tắc mà là loại nút bấm. Chỉ khi nhấn giữ nút thì đèn mới sáng, thả ra là tắt, một thứ cực kỳ thiếu tin cậy.

Dẫu vậy, không có nó thì không thể đi tiếp.

Takemi hướng đèn về phía trước lối đi, rọi theo sàn nhà, bức tường, dùng luồng sáng mảnh để xác nhận phía trước, xác nhận con đường phía trước.

Lốm đốm, lốm đốm, cậu thấy những vật giống như khung tranh được treo trên tường.

Nhưng lượng ánh sáng của đèn quá nhỏ, chỉ có thể xác nhận được tấm bảng trắng, còn nội dung bức tranh được vẽ bằng gam màu tối thì ngay cả một góc cũng không thấy rõ.

Thậm chí còn không thể phân biệt được thứ treo trên đó có thực sự là tranh hay không.

Ánh sáng vất vả lắm mới chạm tới được mép lối đi, nhưng hầu như chỉ là một điểm tối, chỉ có thể phán đoán được vị trí bức tường chắn ngang.

Không nhìn thấy khúc quanh.

Bóng tối đậm đặc bao trùm, phía bên kia lối đi như thể là vực thẳm.

"......"

Takemi cảm thấy chút bất an trước bóng tối đó, nhưng không có lý do gì để quay lại.

Takemi từng bước tiến vào lối đi tối tăm đó, vừa lo lắng cho bước chân trong bóng tối, vừa cộc cộc bước tới.

Cậu nhanh chóng đến trước khung tranh đầu tiên.

Khi chiếu đèn bút vào khung tranh đang treo, chỉ có phần trung tâm bức tranh là rõ nét, còn xung quanh hiện lên mờ ảo trong ánh sáng lờ mờ.

Takemi bất giác nhìn chăm chú. Thoạt nhìn cậu tưởng là ảnh chụp. Nó được vẽ tả thực đến mức cậu chưa từng thấy bao giờ. Ít nhất với kiến thức về hội họa của Takemi, cậu không thể tin rằng tranh sơn dầu có thể vẽ chân thực đến thế này.

Tính tả thực như những kiệt tác của châu Âu.

Takemi thoáng nghi ngờ mắt mình, rồi khi xác nhận những thứ trong khung tranh thực sự được cấu thành từ sơn dầu trên toan, cậu nhớ ra nó được vẽ bởi một học sinh cấp ba cùng trang lứa và buột miệng thốt lên lời thán phục.

Ra là vậy, thảo nào Okimoto lại ca ngợi đến thế.

Nhưng đồng thời, cậu cũng không hiểu lắm cái không khí độc đáo mà Okimoto nói đến.

Bức tranh đó vẽ một nơi nào đó trong trường. Nhìn là biết ngay. Bởi vì ở đó vẽ bức tường gạch men đặc trưng của ngôi trường này mà nhóm Takemi đã quá quen thuộc.

Chất liệu của gạch, nét vẽ, chính xác đến mức không thể tin là do tay người vẽ.

Tuy nhiên, không thể xác định được đây là vẽ chỗ nào của trường.

Thứ được vẽ rõ ràng là tường trường học. Nhưng nó không vẽ tòa nhà, mà là một bố cục khó hiểu, giống như ngồi xổm xuống bên cạnh trường và nhìn vào ranh giới giữa tường và mặt đất, gần như chỉ vẽ toàn tường.

Và trên bức tường trường học đó, có dựng một vật dạng tấm hình thoi không đều.

Tấm bảng nhẵn bóng, và bên trong nó có một "phong cảnh" nhỏ.

Đó là một chiếc "gương".

Bức tranh là cảnh tả thực một chiếc gương vỡ dựng vào tường trường.

Trong chiếc gương ở bức tranh, phong cảnh ngoài trời được vẽ chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc. Đó là quang cảnh phía sau phản chiếu trong gương. Cảnh sắc bên ngoài với cây xanh và hoa anh đào trắng đan xen gợi liên tưởng đến một nơi nào đó trong khuôn viên trường, có lẽ là khu vực sân trường phía Đông. Bức tường gạch đơn điệu làm nền tương phản với phong cảnh trong gương được vẽ rực rỡ, tỉ mỉ, có chiều sâu vô tận, mọi thứ nhỏ bé như mô hình được vẽ rất chắc tay, khiến Takemi có cảm giác nếu quan sát kỹ thì có thể xác định được địa điểm.

Takemi muốn nhìn kỹ hơn nên đưa đèn bút lại gần phần chiếc gương.

Và khi quan sát kỹ phong cảnh, cậu chợt nhận ra có một thứ kỳ lạ lẫn trong đó.

Những tán cây xanh rì rào trong sân trường.

Những bông hoa anh đào nở trắng xóa.

Trong đó, thứ đó đang đứng.

Lẫn vào những thân cây anh đào, thiếu nữ mặc bộ đồ màu đỏ sẫm đó đứng đó, mỏng manh, trong suốt, như thể hòa tan vào nền cảnh, hệt như một bóng ma.

"!"

Takemi bất giác nín thở.

Thiếu nữ trong gương đó có mái tóc dài đến thắt lưng bay trong gió, xuyên thấu qua nền cảnh, được miêu tả y như một hồn ma.

Takemi nhận ra dáng vẻ đó.

Đó chắc chắn, không thể nhầm lẫn, là hình dáng của một thiếu nữ mà Takemi biết rất rõ, quá đỗi quen thuộc.

"Cái..."

Da gà Takemi nổi lên vì kinh ngạc.

"Tại sao..."

Bởi vì chuyện đó là không thể tưởng tượng nổi.

Theo Takemi biết, chưa từng có trường hợp nào một người không biết gì lại có thể "nhìn thấy" cô ấy. Thế nhưng bức tranh trước mắt Takemi, với tính tả thực và khả năng miêu tả không cho phép bất kỳ sự nhìn nhầm nào, lại đang vẽ thứ lẽ ra không thể có đó.

Kỹ thuật siêu việt của tác giả không cho phép bất kỳ kết luận mơ hồ nào.

Takemi không thể tin được điều đó.

Nhưng kết luận thì đã rõ ràng.

Dù Takemi có phủ nhận thế nào đi nữa, thì hồn ma thiếu nữ được vẽ ở đó không thể là ai khác ngoài Ayame.

"......!"

Takemi lùi lại một bước khỏi bức tranh.

Lúc đó, ánh đèn bút trượt khỏi bức tranh, chiếu vào tấm biển đề tên dán dưới khung tranh.

Trên tấm biển ghi tiêu đề của bức tranh này, một trong loạt tranh liên hoàn. Nhưng gọi là một đoạn văn ngắn đính kèm thì đúng hơn là tiêu đề.

"Ma nữ ở rừng anh đào khu nhà phía Đông"

Trên tấm biển viết như vậy.

Dòng chữ ngắn ngủi đó hùng hồn hơn bất kỳ bài diễn văn dài dòng nào, gieo vào lòng Takemi nỗi sợ hãi lạnh thấu xương. Tiêu đề "Bảy điều kỳ bí" mà cậu thấy ở tấm biển đầu tiên, giờ đây Takemi mới lần đầu tiên nhận thức được nó mang một ý nghĩa rõ ràng, cụ thể.

Takemi nhất thời quên cả lời nói.

Trước tình huống vượt quá sự hiểu biết, Takemi đứng chôn chân trước bức tranh một lúc lâu.

Không nghĩ được gì, suy nghĩ quay cuồng, sự im lặng như đông cứng lại. Sau đó, Takemi cử động cứng nhắc hướng mắt về phía lối đi. Lối đi đen ngòm phía trước dường như đột ngột tăng thêm độ đậm đặc, trở thành vực thẳm, lan rộng ra.

Và,

Lốm đốm,

Lốm đốm,

Những khung tranh trên tường hiện lên mờ ảo dưới ánh đèn bút.

Hành lang bóng tối. Không khí tù đọng và sự tĩnh mịch đột nhiên trở nên ngột ngạt.

Trong bóng tối nặng nề như muốn nghiền nát mình, Takemi đơn độc, chỉ nghe thấy tiếng tim đập và tiếng thở của chính mình.

...Ực.

Cổ họng nuốt khan không khí. Takemi đứng chết lặng trong sự tĩnh mịch, rồi cuối cùng cũng lặng lẽ quyết tâm bước đi.

Hướng về phía khung tranh tiếp theo.

Takemi không còn con đường nào khác ngoài việc xác nhận tất cả.

Takemi đứng trước khung tranh thứ hai. Bức tranh thứ hai hiện ra dưới ánh đèn mờ ảo vẽ hành lang của dãy nhà số 1 với luật xa gần, tạo cảm giác rất sâu.

Bản thân đề tài đó chẳng có gì lạ, nhưng điều kỳ quặc là góc nhìn thấp một cách kỳ lạ.

Trông như thể người vẽ ngồi xổm giữa hành lang và vẽ cảnh vật nhìn từ đó.

Đó là góc nhìn có độ cao tương tự bức tranh thứ nhất. Và Takemi nghĩ rằng ấn tượng đó có lẽ không sai.

Bởi vì ở giữa hành lang đó, chiếc gương hình thoi kia cũng được đặt ở đó.

Góc nhìn của bức tranh rõ ràng là độ cao để nhìn vào gương, và trong gương cũng vẽ phong cảnh phản chiếu một cách tỉ mỉ y như vậy.

Thứ phản chiếu trong gương cũng là hành lang.

Hành lang đối diện với hành lang được vẽ trong tranh cũng được vẽ với chiều sâu bên trong gương.

Hình ảnh phản chiếu đó giống như búp bê Nga, có bố cục giống hệt xung quanh. Lấy chiếc gương làm ranh giới, hành lang trước và sau được vẽ trên cùng một mặt tranh.

Những phong cảnh lớn nhỏ gần như giống hệt nhau.

Không, không phải. Trong phong cảnh bên trong gương, ở giữa không phải là gương, mà là một thứ khác.

Đó là... một con "chó đen" nhỏ.

So với tỷ lệ nhìn từ hành lang thì rõ ràng là nhỏ, nhưng mang hình dáng rõ ràng của một con chó trưởng thành, con chó đen đang trừng mắt nhìn về phía này từ trong gương như đe dọa.

Một dự cảm chẳng lành.

Điều mà bức tranh này ám chỉ, chỉ có thể là một thứ duy nhất.

Bên cạnh khung tranh có tiêu đề.

"Con chó vô hình chạy trong trường"

Đúng vậy, nó viết thế.

"......"

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Takemi.

Nghĩ thế nào thì đây cũng chính là vụ án mà nhóm Takemi đã dính vào.

Takemi bước tiếp về phía trước lối đi như bị ai đuổi. Cậu không thể không xác nhận bức tranh tiếp theo, xác nhận những gì ở phía trước.

Bức tranh thứ ba là gốc cây.

Bố cục là mảnh gương vỡ đặt ở gốc cây có cỏ mọc.

Trong gương phản chiếu một cái cây. Nhìn kỹ vào những cành cây lá xum xuê đó, có một sợi dây thừng thắt thòng lọng đang treo lủng lẳng.

Tiêu đề là,

"Đâu đó trong sân trường có cái cây treo cổ"

Takemi rảo bước nhanh hơn đến bức tranh tiếp theo.

Bức thứ tư là thư viện. Mảnh gương vỡ được dựng trên giá sách, và giá sách đối diện phản chiếu trên bề mặt gương.

Thoạt nhìn giá sách đó chẳng có gì bất thường.

Takemi chiếu đèn bút, soi kỹ giá sách trong gương.

Cậu nghĩ không thể nào không có gì được. Và ngay lập tức cậu tin chắc suy nghĩ của mình là đúng.

Đồng thời da gà nổi lên khắp người.

Trên gáy những cuốn sách xếp trên giá dán đầy nhãn "Cấm mượn về", và từ khe hở giữa chúng, những ngón tay người đang trườn ra, hướng về phía này.

"Không được đọc những cuốn sách cấm mượn"

Bỏ lại tiêu đề được ghi như vậy, cậu vội vã đi đến bức tiếp theo. Nỗi bất an giờ đã chuyển thành sự chắc chắn.

Bức thứ năm có vẻ là một lớp học nào đó.

Nhưng trong bức tranh này, mảnh gương vỡ được tay ai đó giữ chiếm gần hết mặt toan, khó mà phân biệt được là lớp học nào. Và trong gương lại phản chiếu một chiếc gương khác. Trong mảnh gương vỡ phản chiếu một chiếc gương lớn như gương soi toàn thân, và trong đó lại phản chiếu mảnh gương vỡ ban đầu được tay giữ.

Rồi trong đó lại là chiếc gương toàn thân.

Hai chiếc gương tạo thành hiệu ứng gương lồng (Awase Kagami) cứ nhỏ dần, phản chiếu lẫn nhau vô tận, được vẽ chi tiết đến mức giới hạn mà bàn tay con người có thể vẽ được.

Một bức tranh tỉ mỉ đến chóng mặt. Nhưng ngay khi nhìn chăm chú và phát hiện ra sự "bất thường" trong đó, Takemi không phải nói đùa, máu trên đầu cậu rút sạch.

Trong hình ảnh phản chiếu đầu tiên của chiếc gương toàn thân trong gương, có một "bóng người" vốn dĩ không thể tồn tại.

Nó không phản chiếu trong những chiếc gương khác, mà chỉ đứng ở đó, trong chiếc gương toàn thân đầu tiên.

Đó là... một bé trai.

Một bé trai khoảng năm tuổi. Nó đứng trong gương, và... cậu bé không có hai mắt. Tuy nhiên, tuy nhiên là. Ngoại trừ khiếm khuyết dị thường đó, Takemi đã từng nhìn thấy dáng vẻ của thiếu niên đó.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

"Cậu bé không nên tồn tại phản chiếu trong gương"

Tiêu đề viết như vậy.

Đủ rồi. Cậu không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự xác nhận nào nữa.

Đôi chân líu ríu rời khỏi bức tranh, đôi tay run rẩy siết chặt chiếc đèn bút. Rồi cậu rảo bước nhanh về phía lối ra.

"......!"

Cậu không muốn nhìn thấy gì nữa.

Nhưng chân cậu run rẩy, hai chân như xoắn vào nhau, cơ thể không chịu tiến lên.

Chỉ có ý thức là nôn nóng muốn đi tiếp. Nhưng trái ngược với ý thức đi trước, cơ thể chuyển động chậm chạp đến sốt ruột.

Như thể đang bơi trong bóng tối nhớp nháp.

Bóng tối có khối lượng bám chặt lấy cơ thể, nặng nề, ngột ngạt.

Ngay cả việc đi đến khúc quanh ở sâu trong lối đi cũng cảm thấy dài đằng đẵng. Thực tế chỉ cách vài bước chân, nhưng như bị bóng tối tràn ngập lối đi đẩy ngược lại, chân không bước nổi.

Cơ thể từ chối tiến lên.

Nỗi bất an không thể gọi tên.

Cậu chống tay vào góc lối đi, rẽ qua đó.

Phía trước bóng tối dường như còn đậm đặc hơn. Nhưng từ đây đến lối ra chắc không còn xa nữa.

Bám víu vào sự thật đó, cậu thở hổn hển, chiếu ánh đèn bút về phía lối đi sau khúc quanh.

Cậu vừa chạm vào tường vừa cắm cúi đi. Chỉ nhìn vào ánh đèn chiếu ở cuối đường, cậu liều mạng di chuyển đôi chân bất động. Cuối cùng Takemi cũng đi đến điểm cuối. Lối ra hiện ra trước mắt, sự nôn nóng và an tâm cùng lúc ập đến trong lồng ngực.

Nhưng,

Cộp,

Lúc đó, bàn tay đang lần theo tường chạm phải vật gì đó cứng.

"!"

Cậu bất giác quay lại nhìn... và nghĩ thầm, chết tiệt.

Nhưng đã quá muộn. Ở đó có treo một khung tranh. Tay cậu đã chạm vào nó. Ở khoảng cách cực gần, mắt cậu gần như không thể tránh khỏi việc nhìn vào khung tranh đó, và ở cự ly gần, cậu chạm mắt với thứ bên trong khung tranh.

"A..."

Một chiếc gương nằm gọn trong khung tranh.

Hiện vật của chiếc gương vỡ hình thoi được vẽ trong những bức tranh trước đó, giờ đây được khảm vào trong khung tranh như chôn vào lớp sơn dầu.

Chiếc gương tỏa sáng với sự hiện diện dị thường dưới ánh sáng đục ngầu của đèn bút.

Và, trong chiếc gương đó phản chiếu khuôn mặt méo xệch của chính Takemi đang nhìn chằm chằm về phía này.

Nhưng thứ phản chiếu không chỉ có thế.

Có một đứa trẻ đang phản chiếu trong đó.

Phía sau lưng Takemi phản chiếu trong gương là bóng tối mênh mông. Trong bóng tối của hình ảnh phản chiếu đó, "nó" đang đứng.

Đứa trẻ bị bịt kín hai mắt đó. Trong bóng tối phía sau. Nó đứng trơ trọi ở phía xa, một khoảng cách không thể nào tồn tại nếu xét đến độ rộng của lối đi trong bóng tối, và đang nhìn về phía này.

... "Souji-sama"

Cái tên đó vừa hiện lên trong đầu, đứa trẻ liền "cười".

"!!"

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Takemi, lông tóc dựng đứng trong nháy mắt. Khoảnh khắc cậu quay phắt lại như bị bật lò xo, cậu đã ước lượng sai khoảng cách với bức tường phía sau, tay phải đập mạnh vào tường. Chiếc đèn bút văng khỏi tay, khi tiếng va chạm với sàn nhà vang lên, không còn ai nhấn nút, chiếc đèn vô tình tắt ngấm.

Nguồn sáng duy nhất đã tắt.

Xung quanh chìm trong bóng tối.

Takemi rơi vào hoảng loạn, đứng chết trân. Bị bao trùm bởi bóng tối và sự tĩnh mịch bất thường, không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, ngay cả bức tường sát bên cũng không thấy, Takemi bị nuốt chửng.

Đèn, cái đèn đâu...!

Takemi hoảng hốt ngồi thụp xuống sàn. Và khi cậu quờ quạng tay trên sàn, cậu nhận ra.

Trong bóng tối, ngay sát bên cạnh Takemi, tồn tại một hơi thở không phải của cậu.

Bóng tối trước mắt. Trong bóng tối không nhìn thấy dù chỉ một chút phía trước, sự hiện diện đó đang ở đó.

Sát sạt.

Ngay trước mũi Takemi đang ngồi bệt xuống, nó đang tồn tại.

Như thể đang ngồi xổm ngay bên cạnh, ghé sát mặt vào nhìn cậu, nó thực sự đang thở ở đó.

"......!"

Takemi không thể cử động khỏi chỗ đó.

Hơi thở ngưng bặt, mồ hôi lạnh toát ra khắp người.

Lại nữa rồi, Takemi nghĩ.

Kể từ lúc đó, Takemi đã nhiều lần thấy "Souji-sama" trong ác mộng, và trong hiện thực cũng vài lần nhìn thấy cái bóng đó ở khóe mắt.

Rợn người.

Lông tơ toàn thân dựng ngược.

Giác quan quá mẫn cảm cảm nhận được sự hiện diện của đứa trẻ trước mắt và định hình nó.

Trong bóng tối, Takemi và "nó" đang đối mặt nhau. Cảm giác về nụ cười của đứa trẻ truyền qua bóng tối, và Takemi cảm nhận được điều đó bằng cả cơ thể.

Và rồi,

Khúc khích, khúc khích...

Tiếng cười khẽ khàng lan tỏa trong bóng tối.

====================

Tiếng cười yếu ớt, không thuộc về thế giới này, lấy bóng tối làm vật dẫn truyền, rung động rồi lan rộng vào hư không.

Trong bóng tối đen đặc không thể phân biệt được gì, chỉ có tiếng cười bí hiểm ấy là rõ ràng, nhưng lại trống rỗng, cứ thế lan ra. Đó là hiện thực, hay là ảo thính sinh ra từ bóng tối, Takemi lúc này đã không còn phân biệt được nữa.

Khúc khích.

Khúc khích khúc khích...

Chỉ có hơi thở và tiếng nói cười cợt trong bóng tối.

Hơi thở của bóng tối cướp đi cảm giác, còn tiếng cười cướp đi sự tỉnh táo.

Takemi cứng đờ người, không thể suy nghĩ được gì. Nhưng sự căng thẳng tột độ đó, ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, đã bất ngờ bị phá vỡ.

Những ngón tay lạnh lẽo chạm vào má cậu.

Trong khoảnh khắc đó.

"Oái...!!!"

Takemi hét lên như thể cơ thể sắp nổ tung, ngã lăn ra sàn. Ngay lập tức, cơ thể Takemi xuyên qua tấm màn đen, lăn ra khỏi bóng tối. Bóng tối tưởng chừng như vô tận bị xóa sạch trong nháy mắt, ánh sáng chói lòa của đèn huỳnh quang phủ trắng tầm nhìn của Takemi.

"A..."

Khi nhận ra, cậu đã trở về với hiện thực.

Takemi lăn ra ngoài từ "lối ra", nằm trên sàn nhà và nhìn lên trần.

Okimoto và các cô gái trong câu lạc bộ Mỹ thuật đang tròn mắt nhìn Takemi. Không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, ai nấy đều lộ vẻ ngạc nhiên.

"..."

"Mày làm cái trò gì thế? Takemi."

Cuối cùng, Okimoto nhìn xuống Takemi và nói.

Takemi không biết phải trả lời thế nào, thậm chí cậu còn chưa hiểu rõ tình trạng của chính mình, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn lên mặt Okimoto.

"À, ờ thì..."

"...Vấp ngã à?"

Nghe câu hỏi của Okimoto, Takemi tạm thời gật đầu.

Dù chẳng hiểu mô tê gì, nhưng ít nhất thì điều đó không sai.

"Có sao không đấy?"

"...Ừ..."

Takemi trả lời câu hỏi của Okimoto. Qua cuộc đối thoại đó, mọi người trong lớp dường như mới chấp nhận được sự cố bất ngờ này là chuyện gì.

"Quả nhiên bên trong tối quá phải không ạ?"

Mấy cô gái bắt đầu bàn tán như vậy. Bên cạnh đó, Takemi mượn tay Okimoto để đứng dậy. Mọi cảm giác bất thường vừa rồi đã biến mất, nhưng chân cậu vẫn còn run. Nắm lấy tay Okimoto, Takemi lo lắng không biết cậu ta có nhận ra cơn run rẩy này không.

"...A."

Và sau khi đã đứng hẳn dậy, Takemi mới nhận ra.

"Sao thế?"

"Cái đèn pin..."

Tay Takemi trống trơn, chiếc đèn cậu đánh rơi vẫn còn nằm trong màn đen.

"Mày làm rơi ở trong đó hả?"

Nhìn theo hướng mắt của Takemi, Okimoto đưa tay về phía tấm màn đen. Thấy vậy, Takemi nhớ lại chuyện vừa rồi, hoảng hốt ngăn Okimoto lại.

"A...!"

"Hửm?"

Nhưng ngăn cản không kịp, tấm màn đen đã bị vén lên rộng hoác. Tuy nhiên, bên trong chẳng có bóng dáng "đứa trẻ" nào cả, chỉ có chiếc đèn pin đang nằm lăn lóc trên sàn.

"Sao vậy?"

Okimoto quay lại nhìn Takemi với vẻ khó hiểu.

"A... không có gì..."

Takemi ấp úng. Nhìn vào bên trong tấm màn đen rồi lại nhìn mặt Okimoto, cậu đột nhiên mất hết tự tin vào việc liệu những gì mình vừa thấy có phải là sự thật hay không.

Takemi nhớ lại những gì đã xảy ra trong "Triển lãm đặc biệt". Nhưng những gì cậu cảm nhận và nghe thấy trong bóng tối mịt mù đó, khi ra đến ánh sáng của lớp học, đã hoàn toàn mất đi cảm giác thực tế. Takemi không còn biết liệu đó có thực sự là chuyện đã xảy ra hay không.

Takemi trả lời Okimoto:

"...Không có gì đâu."

Cậu cũng chẳng biết phải giải thích thế nào cho phải.

Cậu tự nhủ thầm trong lòng rằng hãy coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!