Missing

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 2 - Chương 1: Đêm của ma thuật đen

Chương 1: Đêm của ma thuật đen

1

Ánh nắng đổ xuống mặt đất.

Ánh nắng gay gắt đến mức ngỡ như chính bầu không khí đang phát sáng, tạo nên độ tương phản rõ rệt trên mặt đất, những bóng đen đậm nét đổ xuống.

Không có mùa nào chói chang như mùa hè. Ánh sáng và nhiệt lượng, ân huệ của mặt trời, tràn ngập khắp bầu khí quyển. Nhờ đó cây cối phô bày màu sắc của sự sống xanh tươi, côn trùng được nuôi dưỡng, chim chóc bay lượn trong bầu không khí rực rỡ và những bóng râm.

Đây là trường Trung học trực thuộc Đại học Seiso.

Một trường tư thục nằm ở thành phố Hazama, một đô thị học thuật trên bán đảo Boso.

Thành phố vẫn còn lưu giữ những dãy phố cổ theo phong cách phương Tây, và ngôi trường được xây dựng dựa trên cảnh quan đó là một kiến trúc vô cùng trang nhã với gạch men làm chủ đạo. Ngôi trường nằm trong vùng núi nhìn xuống thành phố, hòa quyện với thiên nhiên phong phú, khiến mùa hè ở đây mang một phong vị đặc biệt.

Trên băng ghế ở sân trường đó, Kondo Takemi đang ngồi.

Takemi thích mùa hè.

Takemi cực kỳ thích những người kỳ quặc, nhưng sau cái thích đó, sau cái thích đó nữa... và sau cái thích đó nữa thì cậu thích mùa hè. Nhưng cậu ghét nóng. Việc chạy nhảy không phòng bị dưới ánh nắng trực tiếp là điều không tưởng. Nếu hỏi cậu có thích bơi lội không thì cũng chẳng hẳn.

Takemi thích bóng râm của cây cối.

Ở thánh địa tự nhiên nơi cái nóng không chạm tới được, việc ngắm nhìn khung cảnh mùa hè rực rỡ ánh mặt trời như thế này là dáng vẻ duy nhất của mùa hè mà Takemi yêu thích.

Nếu chỉ nhìn thôi thì mùa hè sảng khoái không gì bằng.

Takemi thích mùa hè.

"......Này."

"Oái!"

Lon nước trái cây lạnh buốt áp vào gáy, báo hiệu sự kết thúc cho khoảnh khắc hạnh phúc tột độ của Takemi.

Giờ nghỉ trưa thứ Hai. Trên băng ghế đặt dưới bóng cây trong sân trường, khi Takemi đang tận hưởng mùa hè theo cách riêng của mình, thì chuyện đó xảy ra.

Đòn tấn công của kẻ xâm nhập tàn nhẫn thật mạnh mẽ. Takemi không chịu nổi phải nhảy dựng lên, bị kéo tuột khỏi thế giới cảm xúc lười biếng trong nháy mắt. Vừa dùng tay lau nước ngưng tụ dính đầy gáy, Takemi vừa quay lại.

"Ác quá đấy..."

Cậu càu nhàu nhìn lên, kẻ xâm nhập là Ryouko đang cười.

"Lại đang suy nghĩ như ông già rồi chứ gì. Mặt thiếu sức sống lắm đấy."

"...Trúng phóc."

Nhận lấy lon cà phê Ryouko đưa, Takemi ngồi lại ngay ngắn hướng về phía trước. Ryouko ngồi xuống bên cạnh với động tác nhanh nhẹn. Rồi cả hai cùng lúc bật nắp lon và bắt đầu uống. Một lúc lâu, cả hai không nói gì.

"......Ưm, gió mát quá. Tớ hơi hiểu cảm giác của người già rồi."

"Đúng không."

Thấy Ryouko vươn vai có vẻ thoải mái, Takemi đáp lại với giọng hơi vui. Ở ngoài trời nóng như địa ngục, bóng râm chỉ cần che được mặt trời thôi là đã mát mẻ đến bất ngờ. Chỗ này chỉ trong mùa hè mới là nơi yêu thích của Takemi. Takemi vô thức quyết định trong lòng rằng chừng nào còn là mùa hè thì cậu sẽ ở đây.

Bình thường giờ nghỉ trưa cậu hay ở phòng câu lạc bộ, nhưng riêng mùa này thì không chỉ Takemi mà cả nhóm thường xuyên ra ngoài.

Lý do đơn giản, phòng câu lạc bộ không có điều hòa.

Và vì ánh nắng trực tiếp sẽ làm hỏng sách, nên Câu lạc bộ Văn học chỉ mở cửa sổ ở mức tối thiểu. Khi đó phòng câu lạc bộ sẽ biến thành cái phòng xông hơi tồi tệ nhất. Nếu làm đơn thì sách sẽ được thư viện bảo quản, nhưng như thế lại bất tiện, nên rốt cuộc con người đành phải bỏ chạy.

Khác với lớp học, đây chỉ là phòng giải trí, mở cửa sổ ra thì cũng chịu được, nên chắc khu nhà câu lạc bộ sẽ chẳng bao giờ được lắp điều hòa đâu. Chỉ có Câu lạc bộ Văn học là sẽ tiếp tục chạy trốn khỏi phòng trong tương lai. Người quan trọng hơn sách. Đó là truyền thống của Câu lạc bộ Văn học. Vừa nghĩ thế này cũng tốt, Takemi vừa ngẩn người nhìn về phía trước.

Ở đó, khung cảnh mà Takemi ngắm nhìn nãy giờ vẫn hiện hữu không đổi.

"Hửm? Cậu đang nhìn gì thế?"

Ryouko nhận ra ánh mắt của Takemi.

Takemi gật đầu chỉ về phía trước.

"Hửm... Ma Vương bệ hạ."

"À..."

Ryouko thốt lên giọng hiểu ý. Bên kia lối đi bộ, hơi sâu vào trong một chút, có một đôi nam nữ ngồi trên ghế đá, Takemi đã ngắm họ suốt từ đầu giờ nghỉ trưa nhân tiện lúc hóng mát dưới bóng cây.

Người nam là Utsume Kyouichi. Còn người nữ tên là Ayame.

Cả hai đều mười sáu tuổi. Bằng tuổi Takemi ──── chính xác thì Takemi lớn hơn một tuổi ──── nhưng Utsume trông chững chạc hơn nhiều, còn Ayame thì trông trẻ hơn hai, ba tuổi. "Ma Vương bệ hạ" tức Utsume, dù là mùa hè vẫn mặc đồ đen như mọi khi, đang lật giở cuốn tạp chí truyện tranh Takemi cho mượn với vẻ mặt chán đời nhất thế gian. Uổng phí khuôn mặt đẹp trai mà chẳng có tí cảm xúc nào. Ayame ngồi gọn bên cạnh, không làm gì đặc biệt, chỉ nép vào cậu ta.

Kết hợp với ngôi trường lát gạch men, đó là một khung cảnh có chút thoát tục.

Cặp đôi trai đẹp lạnh lùng và mỹ thiếu nữ tuyệt trần lặng lẽ đứng dưới bóng cây xanh, trông như một bức tranh hoàn hảo.

"...Ưm, tức thật nhưng cũng đáng để ngắm đấy chứ."

Ryouko nói đầy cảm thán.

"Đúng không."

"Ừ, đẹp đôi ghê. Tớ nghĩ hai người đó làm người yêu là chuẩn bài rồi."

"Đúng vậy ha."

Giọng hai người đầy vẻ tiếc nuối từ tận đáy lòng. Với tư cách là fan hâm mộ số một và số hai của Utsume, đó là ý kiến thống nhất.

──── Đến giờ vẫn không thể tin được, nhưng Ayame không phải là con người.

Kể từ khi Utsume nhặt "thiếu nữ" này về, đã gần ba tháng trôi qua. Vốn là con người, bị cuốn vào "Dị giới" và trở thành "Thần Ẩn", thiếu nữ ấy đã được con người có biệt danh "Ma Vương", Utsume Kyouichi, kéo trở lại thế giới loài người.

Cô ấy là "Thần Ẩn" bị "con người" bắt cóc.

Thế nên cô không còn sức mạnh để bắt cóc con người nữa.

"Một nửa 'sức mạnh' đó cũng không còn... em nghĩ vậy."

Ayame từng nói với vẻ mặt vừa buồn bã vừa nhẹ nhõm. Thiếu nữ từng sở hữu sức mạnh "Thần Ẩn" tuyệt đối kéo bất cứ ai chạm vào mình vào "Dị giới", giờ đây đã bị định mệnh biến thành một sự tồn tại không được chấp nhận ở cả "Dị giới" lẫn "Hiện giới".

Sau đó, Ayame luôn ở bên cạnh Utsume.

Thoắt cái Ayame đã ở đó, rồi lại biến mất.

Vốn là "yêu quái", Ayame hiện tại vẫn sở hữu sức mạnh đủ để biến mất trong nháy mắt giữa thanh thiên bạch nhật nếu muốn. Nhưng dù vậy, cô đã mất đi phương cách để quay trở về thế giới mình từng thuộc về ──── tức là "Dị giới".

Không, cô có thể đi.

Nhưng đó sớm đã không còn là thế giới để Ayame trở về nữa.

Giờ đây, Ayame chẳng còn nơi nào để về.

Hiện tại chỉ có Utsume là nơi nương tựa của Ayame.

Nên Ayame mới ở đó.

Không có ý nghĩa gì hơn thế.

"──── Ví dụ nhé, tự mình cất công nhặt chó mèo về, rồi cứ thế vứt bỏ thì chẳng phải là vô trách nhiệm sao? Hơn nữa hành động như vậy là thiếu nhất quán."

Utsume đã nói thế.

Đó là câu trả lời khi Ryouko trêu chọc hai người trông thế nào cũng giống một cặp đôi. Rõ ràng và duy nhất. Tiếc là trông không giống đang che giấu sự ngại ngùng. Utsume hoàn toàn không có ý định đối xử với Ayame như "một cô gái bình thường", cậu ta chỉ đang đánh giá cao sự tồn tại của cô với tư cách là "Thần Ẩn" mà thôi.

Ayame chỉ nở nụ cười buồn bã quen thuộc đó.

"...Tiếc thật đấy."

"Nhỉ."

Nhìn hai người chỉ có bầu không khí là khác biệt đó, Takemi và Ryouko lẩm bẩm đầy thấm thía.

Ban đầu hai người trông có vẻ lệch lạc, nhưng nhìn quen rồi thì cảm thấy chẳng có cặp nào hợp nhau hơn thế. Cả hai đều không có chút cảm giác đời thường nào, cứ như những sự tồn tại trong truyện bước ra. Giống như những mảnh ghép của cùng một bức tranh, khí chất của hai người rất giống nhau. Nếu họ là người yêu, thì đúng là một cặp đôi lý tưởng theo một nghĩa nào đó.

Bất chợt, Ayame quay về phía này.

"────?"

Cô nghiêng đầu thắc mắc. Có vẻ cô đã nhận ra Takemi và Ryouko đang quan sát mình chăm chú. Hai người vội vàng nở nụ cười trừ. Ayame đáp lại bằng một nụ cười mỉm. Một nụ cười trong trẻo và xinh đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.

"Ư..."

Takemi và Ryouko bỗng cảm thấy xấu hổ lạ lùng.

Ngay lúc đó.

Phập, Utsume đứng bật dậy.

"...!"

Nụ cười của Takemi tắt ngấm ngay lập tức.

Chắc chắn cậu ta đã nhận ra những tưởng tượng tùy tiện của Takemi.

Utsume sải bước lớn tiến lại gần chỗ Takemi. Ryouko sợ hãi nắm lấy tay Takemi.

"......"

Utsume đứng trước mặt Takemi và Ryouko với vẻ mặt vô cảm. Cậu ta nhìn xuống hai người bằng đôi mắt không cảm xúc. Đầu óc Takemi tràn ngập sự khó xử và sợ hãi. Nhìn Takemi như vậy, Utsume nheo mắt lại.

"...X-Xin lỗi, Bệ hạ!"

Takemi bất giác xin lỗi như sắp quỳ lạy đến nơi.

"...Cậu đang nói cái gì thế? Cậu ấy."

Utsume thốt lên giọng ngờ vực.

"Trả cái này. Chẳng hiểu sao nhưng tôi không thấy mình có lý do gì để được xin lỗi cả."

Nói rồi, cậu ta chìa cuốn tạp chí Takemi cho mượn ra ngay trước mặt.

"A, ra là vậy... tớ cứ tưởng cậu định làm gì..."

Takemi thở phào. Nói xong mới thấy hớ.

"Có vẻ cần phải xác nhận lại hình tượng Utsume Kyouichi trong đầu cậu một lần đấy."

"A... không, cái đó..."

Rõ ràng là lỡ lời. Mà, đó là cảm nghĩ hoàn toàn trung thực. Ryouko vội vàng đánh trống lảng.

"A, nè. Thế thấy sao?"

"...Cái gì?"

"Cái đó. Có hay không?"

Ryouko chỉ vào cuốn tạp chí.

"À..."

Utsume phản ứng nhạt nhẽo như mọi khi.

"Cũng tàm tạm. Nhưng ngoài mặt kỹ thuật ra, truyện tranh chẳng có phần nào đáng để tôi bàn luận cả."

"Ờm, tớ thấy đoạn này thú vị mà."

Nói rồi, Ryouko cố tình nêu tên vài bộ truyện tình cảm. Takemi nghe mà cười khổ. Cô nàng định trêu Utsume đây mà. Bình thường hai người vẫn hay giới thiệu đủ thứ cho Utsume chỉ để xem phản ứng của cậu ta.

Utsume khẽ hừ mũi.

"À, đúng là những tư liệu thú vị thật."

"A, ể? Ể... đ-đúng không!"

Không ngờ lại nhận được phản ứng tích cực, Takemi ngạc nhiên không ít. Cậu cứ tưởng sẽ bị gạt phăng đi bằng một câu chứ.

"Những tác phẩm Kusakabe vừa nêu được xếp vào chủ đề 'Tình yêu'. Tôi biết vài chủ đề rất giống với cái này. Tất cả đều là những đối tượng cực kỳ thú vị."

"Chủ đề giống á? Là gì?"

" 'Vật dục', 'Cuồng tín' và 'Nghiện ma túy'."

"..."

Ngay lập tức, Ryouko đang chồm người tới liền xụi lơ thấy rõ.

"Ví dụ, việc yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên với ngoại hình của đối phương chẳng khác gì mua sắm bốc đồng. Việc ôm ấp cảm giác ngắn hạn đó với con người là vô nghĩa. Hơn nữa, sự tin tưởng, kỳ vọng quá mức vào đối phương cũng giống như tín ngưỡng. Dù trong lòng có kỳ vọng thế nào, con người tuyệt đối không bao giờ hành động theo ý mình muốn. Hướng cái ham muốn giống như hướng vào thần linh hay hàng hóa vào con người chính là tình yêu. Chỉ có điều con người không hoàn hảo như thần linh hay hàng hóa. Nên mới nảy sinh vấn đề."

Utsume bắt đầu triển khai lý luận một cách thản nhiên. Khó hiểu và nói hơi nhanh, nên hai người không thể phán đoán đó là chính luận hay ngụy biện. Chỉ việc nghe kịp thôi đã khó rồi.

"Việc tôn sùng trạng thái tinh thần mơ hồ gọi là tình yêu cũng là một tư duy cực kỳ mang tính tôn giáo. Đó là sự đánh tráo giá trị của cảm xúc."

Utsume vẫn tiếp tục bất chấp.

"Cách đánh tráo phương hướng của một cái gì đó như thế này là thủ đoạn mà tôn giáo thường dùng để kích động lòng tin của tín đồ. Gắn kết cảm xúc mà ai cũng có với tín ngưỡng, vừa gán giá trị cho cảm xúc đó vừa dẫn dắt phương hướng về phía tôn giáo. Mặc dù vốn dĩ cảm xúc không có giá trị cao thấp. Con người có vẻ an tâm khi phản ứng sinh lý của mình được gọi là thứ gì đó đẹp đẽ.

...Nhân tiện, tại sao truyền thông lại cố chấp bảo vệ tính chính đáng của cái gọi là tình yêu đến thế nhỉ?"

Takemi đã ngừng suy nghĩ từ lâu.

Câu chuyện nhảy cóc quá xa. Có hỏi cũng chẳng hiểu nổi.

"Một phần truyện tình cảm có các nhân vật cư xử hệt như con nghiện ma túy cũng rất thú vị."

"...M-Ma túy?"

"Tình yêu có thể hiểu là một dạng trạng thái hưng phấn đi kèm cảm giác hạnh phúc, cảm giác này có điểm chung với sự biến đổi ý thức do sử dụng chất kích thích. 'Nỗi cô đơn sau khi chia tay' chính là triệu chứng cai nghiện. Phản ứng khi hết thuốc gọi là 'hội chứng cai'. Cảm giác bất an khi đối phương không có mặt chẳng phải rất gần với cái đó sao? Ma túy não bộ đấy."

"...Ờm......"

"Ít nhất thì cái kiểu 'lúc nào cũng muốn ở bên nhau' tương đương với nghiện thường xuyên, và khi bắt đầu chán thì liều lượng ngày càng tăng cũng giống như ma túy. Việc tìm kiếm những thứ phi thường và kích thích mạnh hơn, rồi dần dần không thể sống thiếu nó cũng là biểu hiện mang tính ma túy. Tôi nghĩ việc nói tình yêu là ma túy cũng không hẳn chỉ là cách nói ví von..."

Đến đó, Utsume đột ngột dừng lại. Cậu ta luân phiên nhìn Takemi đang ngẩn tò te và Ryouko đang xụi lơ. Cả hai đều không phản ứng. Utsume quan sát hai người không phản ứng một lúc, rồi nheo mắt vẻ thắc mắc:

"...Sao thế?"

"......Không, thôi bỏ đi."

"Vậy à."

Utsume im bặt. Không ngờ đọc truyện tình cảm mà cậu ta lại nghĩ đến những chuyện đó. Quả nhiên Utsume là kẻ lập dị.

Nhìn lại thì Ayame đã đứng cạnh Utsume từ lúc nào.

"...Nè, Ayame-chan."

Ryouko, người hồi phục ngay lập tức, gọi Ayame. Có vẻ việc được gọi quá bất ngờ nên cô bé mất một lúc mới trả lời.

"Hả...... Ơ? A, vâng, vâng!"

Ayame luống cuống. Dù đã gặp nhau vài tháng nhưng cô bé vẫn chưa quen với chuyện này.

"Ờm...... cũng không cần phải hoảng hốt thế đâu mà."

"...Ơ, cái đó... a... x-xin lỗi, em xin lỗi."

"...Ưm."

Đến cả Ryouko cũng phải cười khổ.

Giữa một Ayame xinh đẹp như búp bê khi đứng im và một Ayame đang bối rối tột độ hiện tại có khoảng cách quá lớn. Bình thường cô bé hoàn hảo đến mức không có cảm giác thực, nhưng giờ lại thấy dễ thương.

"Chị muốn hỏi một chuyện."

Ryouko có vẻ muốn hỏi gì đó.

"V, vâng!"

Ayame giật mình, phản xạ đứng nghiêm chỉnh.

"...Oa! Á!"

Và ngay khi Ryouko định hỏi, Ayame do đứng nghiêm chỉnh quá đà nên chẳng hiểu sao lại vấp chân, ngã nhào về phía trước. "Uwa!" Takemi vội vàng đưa tay ra đỡ, còn Ayame nắm lấy tay áo Utsume để tránh nạn. Ba người khựng lại trong tư thế cân bằng mong manh như ngôi nhà hoang sắp sập, không thể cử động.

"C-Có sao không?"

"...A, a, em không sao! X-Xin lỗi, em xin lỗi."

Ayame trả lời trong tư thế mất cân bằng kỳ quặc, chân hoàn toàn lơ lửng. Mặt cô bé đỏ bừng. Utsume làm vẻ mặt vừa ngán ngẩm vừa có chút phiền phức, để mặc tình hình.

Ryouko ban đầu ngớ người ra, sau đó khúc khích cười.

====================

「Đừng có cười nữa, giúp một tay đi chứ—」

「A, xin lỗi.」

Cả ba người cùng xúm lại đỡ Ayame đứng dậy như đang chăm sóc một đứa trẻ. Ayame chỉ biết khép nép đầy vẻ áy náy.

「X-Xin lỗi ạ.」

「...Thật là! Làm tớ quên béng mất định hỏi gì rồi.」

「Xin lỗi ạ...」

「Mồ...」

Ryouko bật cười như không thể nhịn được nữa. Takemi cũng cười theo. Utsume Kyouichi thì khẽ thở dài, vẻ mặt như thể bó tay toàn tập. Ayame đỏ bừng mặt, thu mình nhỏ lại bên cạnh Utsume.

Học sinh dưới sân trường bắt đầu tản đi.

Giờ nghỉ trưa cũng sắp kết thúc rồi.

***

Hôm đó, khi Kidono Aki đến trường thì tiết năm đã bắt đầu.

Thấy Aki đeo túi thể thao bước vào nhà ăn, Takemi lên tiếng chào:

「A, Kidono, chào buổi sáng.」

「......Chào.」

Một giọng nói trầm thấp như vọng về từ địa ngục đáp lại.

Xem ra tâm trạng cô nàng đang rất tệ.

......

Vào giờ này của ngày hôm nay, các thành viên năm hai của Câu lạc bộ Văn học đều tập trung ăn trưa tại nhà ăn.

Lên năm hai, khi đã quen với hệ thống của trường và dư dả tín chỉ, một số học sinh bắt đầu dời giờ ăn trưa của mình. Trường trực thuộc Seigaku này áp dụng hệ thống tín chỉ hoàn toàn, lại là trường chuyên nên các ngày trong tuần có khi học đến tận tiết bảy.

Nhà ăn sạch sẽ nhưng tẻ nhạt với những dãy bàn chữ nhật phủ sơn trắng này cứ đến giờ nghỉ trưa là biến thành một cái nồi lẩu thập cẩm chen chúc học sinh. Đông đúc chẳng khác nào trại tập trung, nên những học sinh ghét phải xếp hàng chờ đợi hay ghét đám đông sẽ sớm chán ngấy và tìm biện pháp đối phó.

Có người tốn tiền và thời gian ra phố ăn, có người mua cơm hộp hoặc bánh mì từ rất sớm, có người cố tình để trống tiết học trước hoặc sau giờ nghỉ trưa.

Hoặc là rủ bạn bè cùng làm thế. Dù sao thì các tiết học cũng rất phong phú. Nếu không bị ràng buộc bởi quá nhiều môn bắt buộc như năm nhất, họ có thể để trống tiết bốn hoặc tiết năm và dùng thời gian đó để ăn trưa.

Nhóm của Takemi đã làm như vậy.

Họ đã bàn bạc với nhau khi đăng ký tín chỉ, nên tất cả đều cố gắng để trống tiết năm.

Vì lẽ đó, sớm thì từ giờ nghỉ trưa, muộn thì đến tiết năm, những gương mặt quen thuộc lại tụ tập ở nhà ăn. Hôm nay, cuối cùng tất cả mọi người cũng đã có mặt đông đủ.

「...Aki-chan, vết thương của cậu sao rồi?」

Thấy Aki đi tới chỗ mọi người, Kusakabe Ryouko lo lắng hỏi.

Trước tiên, Aki đặt chiếc túi nặng trịch chứa đầy từ điển và sách giáo khoa xuống ghế. Sau đó cô mới trả lời Ryouko:

「Ừm. Vết thương không sao cả.」

Lý do hôm nay Aki đến trường muộn là vì chuyện này. Theo những gì mọi người nghe được từ Ryouko, Aki đã bị thương vào tối qua, và sáng nay cô phải đến bệnh viện vì vết thương đó. Bản thân vết thương không nghiêm trọng lắm, nhưng đến sáng thì bắt đầu đau nhức nên cô quyết định đi khám. Ryouko đã nhận được tin nhắn báo Aki sẽ đến muộn vào sáng nay.

Trên tay trái của Aki có quấn băng gạc như một minh chứng.

Takemi hỏi:

「Sao lại bị thương thế?」

「Bị giấy cứa.」

「Giấy á?」

「Ừ. Giấy. Giấy bình thường thôi. Thế nên tôi cũng tưởng chẳng có gì to tát, ai ngờ nó sâu hơn tôi nghĩ. Đến sáng nay thì bắt đầu đau. Bác sĩ bảo bị mưng mủ rồi.」

「Hả...」

Takemi ngạc nhiên. Lần đầu tiên cậu nghe thấy chuyện bị giấy cứa mà ra nông nỗi này.

「Có ổn không đấy?」

「Đã bảo là không sao mà. Cũng chẳng phải tay thuận nữa.」

「Thế thì tốt. Nếu sau Murakami Toshiya mà lại có thêm người bị thương nặng, khéo lại có người thứ ba mất. Người ta hay bảo quá tam ba bận mà.」

「...Lỗi tại tao chắc.」

Toshiya làm mặt khó đăm đăm.

Murakami Toshiya bị gãy chân hồi tháng Tư, tuy đã tháo bột nhưng hiện giờ vẫn phải chống nạng.

Đã thế giữa chừng, không biết có phải do thừa năng lượng quá hay không mà cậu ta dùng chân kiểu gì đó rất liều lĩnh. Nghe đâu phải bó lại một lần nữa. Tuy liều lĩnh nhưng đó là một giai thoại yếu đuối hiếm hoi của cậu ta, nên mỗi khi có cơ hội, Takemi lại lôi ra trêu chọc.

「Vết thương thì không sao đâu, nhưng mà...」

Đang nói chuyện thì Aki chép miệng, hừ mũi vẻ khó chịu. Nguyên nhân khiến cô bực bội có vẻ không phải là vết thương.

「...Lão Yanagawa-sensei dạy Cổ văn làm tôi phát điên lên được...」

「......À.」

Chỉ cần thế là Takemi đã hiểu đại khái. Yanagawa-sensei là giáo viên bị ghét nhất trường.

Aki thở hắt ra đầy phẫn nộ. Vì nghỉ học hôm nay nên Aki phải đi gặp giáo viên bộ môn để giải thích lý do. Mục đích là để thanh minh và xin tài liệu phát trên lớp, nhưng khi gặp Yanagawa-sensei, giáo viên phụ trách môn Cổ văn tiết bốn, cô đã bị ông ta mỉa mai đủ điều.

Yanagawa-sensei, người đàn ông gầy gò đeo kính gọng bạc, nếu cứ để yên thì cũng chỉ là một giáo viên nam bình thường, nhưng một khi đã nhắm vào ai thì ông ta sẽ bắt nạt người đó một cách cực kỳ cố chấp, nên bị phần lớn học sinh ghét bỏ. Tín chỉ môn Cổ văn lại không thể thay thế bằng môn khác, điều đó càng khiến ông ta bị ghét tợn.

Takemi cũng chẳng ưa gì ông ta. Có lần cậu lỡ ngủ gật trong giờ của Yanagawa-sensei.

「Kiểu như: "Tất nhiên là mấy điều cơ bản này các em hiểu hết rồi nhỉ? Dư sức mà nhỉ? Dư sức đến mức ngủ gật cơ mà, phải không trò Kondo?" đúng không? Cái giọng điệu của Yanagawa-sensei. Eo ôi, nhớ lại thôi đã thấy bực mình. Mà lão ta thù dai lắm nhé.」

「Lão cứ nhai đi nhai lại suốt cả buổi học ấy...」

「Giờ cứ gặp tao là lão lại nói kháy.」

「Aaa...」

Hai người từng trải là Takemi và Ryouko cùng thở dài. Tiết học của Yanagawa-sensei đúng là cực hình.

「Cuối cùng đến cả Aki-chan cũng bị...」

Ryouko tỏ vẻ đồng cảm.

「Kyou-no-ji với Murakami không bị sao chứ?」

Takemi thử hỏi. Ngay lập tức nhận được lời phủ nhận từ hai người kia.

「Không. Tao bị lão bảo là thái độ lồi lõm. Tao bơ đi thì hình như lão ghét tao luôn rồi.」

「Tao bị lão soi lúc đang chống cằm.」

「Chuyện vặt vãnh.」

「Chuẩn.」

Xem ra nhóm năm hai Câu lạc bộ Văn học đã bị tiêu diệt toàn bộ.

「Không ngờ lão lại bình đẳng đến thế nhỉ.」

Ryouko lẩm bẩm. Nghe vậy, Utsume khẽ hừ mũi. Utsume vốn hoài nghi về những khái niệm như bình đẳng hay công bằng. Cậu ta từng nói mình không tin vào sự hiện thực hóa của bình đẳng, cũng chẳng tin vào công lý của sự bình đẳng.

「...M-Mà, chuyện là thế đấy, tớ nghĩ cậu không cần để tâm đâu?」

Ahaha, Ryouko cười gượng gạo để xoa dịu không khí.

「Trong nhóm này người duy nhất không bị lão nhắm tới chắc chỉ có mỗi Ayame-chan thôi.」

「Này này.」

Đương nhiên rồi, Takemi cười. Một người không tham gia lớp học, thậm chí còn chẳng phải học sinh, thì làm sao bị giáo viên nhắm tới được.

Được nhắc tên, Ayame ngơ ngác.

Aki đưa ngón tay lên day thái dương.

「...Này nhé, lũ ngốc kia.」

Giọng điệu dành cho những kẻ hết thuốc chữa.

「Cho dù toàn bộ nhân loại trên thế giới này bị Yanagawa-sensei mỉa mai thì cũng chẳng liên quan gì đến sự bất mãn của tôi cả. Nếu Yanagawa-sensei mỉa mai tất cả sinh vật sống thì cái tội mỉa mai tôi sẽ biến mất chắc? Nếu tất cả học sinh khác bị gọi là "đồ ngủ gật" thì sự bất mãn của các cậu với Yanagawa-sensei có giảm đi chút nào không?」

「Hả? Ờ thì...」

「Không, chuyện đó thì...」

「Không đúng không. Thế thì đừng có nói mấy lời nhạt nhẽo đó.」

Aki gạt phăng đi.

「Với lại, chỉ vì bị cỡ như Yanagawa-sensei nói kháy mà tôi giận đến mức này thì có vô lý quá không.」

「...À, ừ.」

Với tính cách của Aki thì chắc không có chuyện đó đâu, Takemi nghĩ thầm nhưng quyết định không nói ra. Ai mà biết cô nàng sẽ phản đòn thế nào.

Thay vào đó, cậu hỏi:

「Còn chuyện gì khác nữa à?」

「...Cũng đại loại thế.」

Aki nói rồi mở túi ra────

Bộp, cô ném một xấp giấy lên bàn. Đó là loại giấy mỏng, bị cong mép hướng vào trong. Takemi bất giác chăm chú quan sát.

「......Giấy cảm nhiệt? Giấy FAX à?」

「Ừ.」

Đúng như Aki trả lời, đó là xấp giấy cảm nhiệt dùng cho máy FAX, thứ mà ngày nay hầu như không còn thấy hiện vật nữa. Loại giấy mỏng dính, bề mặt bóng loáng quen thuộc thường thấy ở hóa đơn siêu thị. Nhưng đây là khổ B4. Nhìn sơ qua cũng phải đến mười tờ.

Dịch vụ sử dụng đường dây điện thoại để trao đổi tài liệu: quét và gửi đi bằng điện thoại có chức năng FAX, rồi nhận và in ra cũng bằng điện thoại có chức năng tương tự. Với sự phổ biến của email và máy tính, thứ này gần như tuyệt chủng. Takemi cũng chỉ biết láng máng chứ chưa dùng bao giờ.

Bản thân xấp giấy thì chẳng có gì kỳ lạ.

Chỉ là giấy FAX thôi.

Chỉ có điều,

*AAhaaAaurruaaaaaaaAAAaAAAAAAAAer/TteeieeeeeerehiierrrEEEeereeeeieeeeeeeeeereeee//MMaaaAhhhhaaaaAAaauuaaaaaaaaaRRruuUUUuouuuuuuvvvvvvvvvvu... !!!*

Thứ được in trên đó, ngay khoảnh khắc nhìn thấy, ai cũng biết là một thứ bất thường.

Trên tất cả các tờ giấy, những dòng chữ cái tiếng Anh trông như chữ viết ngoáy, cả nguyên âm lẫn phụ âm lộn xộn, chi chít kín đặc mặt giấy.

Những tập hợp ký tự lổn nhổn, chi tiết, không đồng đều và bẩn thỉu, nhưng lại toát lên một loại tình cảm cố chấp kỳ quặc. Sự bất quy tắc của việc cố viết thành hàng lại tập hợp lại, tạo ra một quy tắc sinh học ngược đời, khiến nó trông giống một đàn côn trùng gớm ghiếc đang bu kín mặt giấy không chừa một kẽ hở hơn là chữ viết. Chỉ nhìn qua thôi, cánh tay Takemi đã nổi da gà.

「Cái gì thế này...?」

Cả nhóm nín lặng.

Cái cảm giác ớn lạnh không rõ nguyên do này chắc chắn không chỉ do điều hòa. Ngay cả Toshiya gan dạ cũng phải hơi nhíu mày. Chỉ có Utsume Kyouichi là thản nhiên cầm lên xem, có lẽ vì cấu tạo thần kinh của cậu ta về cơ bản đã khác người thường rồi.

「...Sao thế này? Cái này ấy.」

Ryouko lẩm bẩm bằng giọng sợ hãi ra mặt.

「Tối qua đấy, nó được gửi đến.」

Aki nói. Vào khoảng hai giờ đêm qua────chính xác là rạng sáng nay────những bản FAX này đột nhiên được gửi đến nhà Aki.

Aki sống một mình trong căn hộ thuê. Việc nhà của Aki bị chọn làm mục tiêu cho trò đùa ác ý này có vẻ hơi quá đáng. Học sinh xuất thân từ nơi xa không hiếm ở trường này, nhưng vì ký túc xá rất đầy đủ tiện nghi nên hầu hết đều vào ở ký túc. Aki là trường hợp hiếm hoi sống một mình, hình như là do hoàn cảnh riêng nào đó.

「Nhà Aki-chan có cả máy FAX cơ à. Tớ lần đầu tiên thấy giấy FAX đấy.」

Ryouko nói như muốn lảng sang chuyện khác.

「Cái đồ hiện đại này... Ở quê tôi vẫn dùng bình thường đấy nhé.」

Aki nói vẻ khó chịu.

「Mà, trước đây mình từng nói chuyện này rồi thì phải?」

「Tớ cũng chỉ nhìn thấy ở quê hồi còn bé thôi... Kyou-no-ji với Murakami thì sao?」

「Ngày xưa thì có chứ giờ thì không.」

「Nhà tao có đấy. Vẫn dùng tốt. Công việc mà phải giao tiếp nhiều với người lớn tuổi thì vẫn dùng bình thường.」

Takemi cũng hùa theo hỏi. Utsume lắc đầu giống Takemi, nhưng câu trả lời của Murakami Toshiya lại khác.

「Quảng cáo của mấy nhà cung cấp vẫn gửi qua FAX. Mấy cái đó đặt hàng cũng bằng FAX luôn. Điền vào phiếu đặt hàng được gửi qua FAX rồi gửi lại, giờ vẫn làm thế. Mấy thứ như đồ thờ cúng ấy. Ở nhà tao chuyện đó là bình thường nên tao cũng chưa bao giờ suy nghĩ về nó, nhưng mấy ngành nghề cổ truyền có khi vẫn còn dùng dai dẳng lắm.」

「Đền thờ hả.」

「Ừ.」

Nghe vậy, Utsume cũng lên tiếng.

「Nhắc mới nhớ, catalog từ mấy nhà xuất bản nhỏ chuyên về sách chuyên ngành cũng cho phép đặt hàng bằng cách điền vào rồi gửi FAX. Đúng là nó vẫn tồn tại như một phương thức liên lạc.」

「Hể...」

Nghe họ nói thì đúng là có lý thật. Nghĩ kỹ một chút là có thể hình dung ra ngay. Chùa chiền, cửa hàng bán đồ Phật giáo, mấy công ty nhỏ toàn các cô các chú lớn tuổi, hay văn phòng bất động sản cá nhân do cặp vợ chồng già làm chủ. Rồi cả mấy nhà máy nhỏ có từ ngày xưa nữa. Nhớ lại thì, hình như ở quầy lễ tân của phòng khám nha khoa nhỏ mà Takemi đến khám dạo trước cũng có đặt một chiếc điện thoại kèm máy FAX.

「...Mà nhà tôi, lúc quyết định cho tôi ra ở riêng, bố mẹ tôi chọn đại cái máy đó cùng với mấy món đồ gia dụng khác thôi. Tôi cũng chẳng thắc mắc gì, nhưng đúng là từ trước đến giờ chưa dùng lần nào.」

Aki nói kèm theo tiếng thở dài.

「Tưởng đâu lần đầu tiên được dùng, ai dè lại là cái thứ này.」

「Xin chia buồn...」

Dù gì thì đây cũng là một trò đùa ác ý tồi tệ. Dẫu sao cũng là nhà của một cô gái sống một mình. Nếu thứ này được gửi đến vào giữa đêm, ngay cả thằng con trai như Takemi cũng tự tin là sẽ sợ đến mất ngủ.

Tổng cộng mười ba tờ giấy với những dòng chữ cái trông như viết tay, nhìn khiêm tốn nhất cũng phải hàng nghìn ký tự. Mật độ chữ dày đặc đến mức bất thường tạo nên một áp lực kinh khủng, và sự cố chấp để viết kín tờ giấy B4 thế này cũng thật đáng sợ. Hơn nữa, nó còn mang màu sắc nghi thức ở chỗ chuỗi ký tự bị ngắt quãng ở nhiều nơi, và tại những chỗ đó luôn có một hình chữ thập lớn được vẽ nguệch ngoạc. Và phía trên đó, một hình thánh giá nhỏ được vẽ thêm vào.

Trông cực kỳ quỷ dị.

Hoàn toàn là một thứ gì đó liên quan đến nguyền rủa. Tưởng tượng ra cảnh một gã đàn ông nắm chặt bút dạ trong căn phòng tối, với vẻ mặt điên cuồng cắm cúi viết những dòng chữ này, Takemi cảm thấy ghê tởm từ tận đáy lòng.

「Số người gửi bị ẩn danh.」

Toshiya kiểm tra phần tiêu đề được in trên giấy và đưa ra nhận xét thực tế.

「Kẻ bám đuôi à?」

「Ai mà biết.」

Aki xua tay với vẻ mặt chán ngán.

「Tóm lại là tôi mang đến đây, một nửa là để làm quà nói chuyện, một nửa là để than thở. Nếu được thì tôi muốn tống khứ nó vào thùng rác ngay lập tức, nhưng biết đâu nó lại là bằng chứng cho cái gì đó...」

Có vẻ cô ấy cũng đã tính đến chuyện báo cảnh sát.

「Nên làm thế thì hơn.」

Toshiya cũng gật đầu.

「Trước đó có thể thay đổi cài đặt máy. Có thể chặn số ẩn danh được mà.」

「Hửm? À... Ừ nhỉ...... Nhưng mà...」

Câu trả lời của Aki không được dứt khoát cho lắm. Không hiểu sao, Takemi cảm thấy lấn cấn về điều đó.

Cuộc trò chuyện bị ngắt quãng, mọi người đều im lặng. Tiếng ồn ào khe khẽ của nhà ăn vào tiết năm trôi qua tai họ.

「...Với lại, tớ nghĩ cái này, có khi nào là cái đó không?」

Sau một hồi im lặng, Aki buột miệng nói.

「Cái đó?」

「Cái vụ được viết trong cuốn sách mà Kyou-no-ji mang đến lần trước ấy.」

「...Sách?」

Takemi nghiêng đầu vì không nhớ ra. Bên cạnh cậu, Ryouko cũng đang làm hành động tương tự, nhưng rồi cô ấy bỗng reo lên.

「A! Cái đó! Cuốn sách truyền thuyết đô thị!」

Aki gật đầu.

「Đúng, nó đấy.」

「Phiên bản FAX của "Thư Hạnh Phúc"!」

「Hả? A—!」

Takemi cuối cùng cũng nhớ ra.

「────"FAX Nguyền Rủa"!」

***

Nếu nhận được một bản FAX không thể đọc được vào lúc 2 giờ sáng, đó là FAX nguyền rủa.

Sau khi nhận được bản đầu tiên, nếu nó tiếp tục trong 7 đêm liền thì chắc chắn là nó.

Khi nhận được bản FAX của đêm thứ 7 và cũng là đêm cuối cùng, từ ngày hôm sau, vào cùng một giờ, cùng một quy trình, bạn phải gửi bản FAX đó cho ai đó.

Nếu không gửi, hoặc làm sai dù chỉ một bước trong quy trình,

Lời nguyền sẽ phát động và bạn sẽ chết.

Chuyện đó xảy ra cách đây ít lâu, khi "Thư Hạnh Phúc" tình cờ được chọn làm đề tài cho truyện ngắn định kỳ trong hoạt động của Câu lạc bộ Văn học.

Thư Hạnh Phúc. Hay còn gọi là Chain Mail.

Người nhận được bức thư này phải gửi cùng một nội dung thư cho ◯ người trong vòng ◯ ngày, nếu dừng lại sẽ gặp bất hạnh, hoặc chết, v.v... để gieo rắc nỗi sợ hãi. Nó từng bùng nổ và trở thành vấn đề xã hội, một phong trào được gọi là "Chain Mail" vì những bức thư nối tiếp nhau như một sợi dây xích.

Đó là chủ đề của bài tập truyện ngắn. Tất cả thành viên đều phải viết về cùng một đề tài, và sẽ có các buổi họp "Biên tập" và "Bình luận" trước và sau khi viết. Trong buổi "Họp biên tập" diễn ra trước đó, chủ yếu để hiểu sâu hơn về đề tài, mỗi người sẽ tự tìm hiểu và mang những gì mình biết hoặc tài liệu tìm được đến để thảo luận.

Lần đó, tất nhiên là tài liệu về "Thư Hạnh Phúc" đã được thu thập. Đa số là những cuốn sách truyền thuyết đô thị có đề cập đến "Thư Hạnh Phúc". Ngoài ra còn có sách nghiên cứu về nó như một hiện tượng xã hội. Những bài báo, tạp chí từ thời nó còn thịnh hành. Hiếm hơn thì có cả những "Email Hạnh Phúc" mà chính chủ nhân từng nhận được trước đây.

Và trong buổi đó, tài liệu mà Utsume mang đến chứa những trường hợp hiếm gặp không thấy trong các sách báo khác────và trong số đó có báo cáo về "FAX Nguyền Rủa" này.

Hai giờ sáng.

Bản FAX không đọc được.

「...Đấy, chuyện là thế, nửa đêm bị dựng dậy rồi bị gửi cho cái thứ này, bực mình thật nhưng tôi nghĩ nếu dùng làm quà nói chuyện thì cũng gỡ gạc lại được chút đỉnh, nên mới mang đến đây.」

Aki nói với đôi mắt thâm quầng vì tuyệt vọng.

「Vì nó giống y hệt luôn mà. Kyou-no-ji hứng thú với mấy cái này đúng không.」

「Đúng vậy.」

Utsume gật đầu thản nhiên. Mắt vẫn dán vào những tờ giấy FAX trải trên bàn.

Aki nhún vai.

「Thế. Vậy thì tốt rồi.」

「Mấy chữ này có nghĩa là gì nhỉ?」

Ryouko cũng vừa nhìn vào tờ giấy vừa nói. Lúc nãy còn sợ sệt thế mà giờ đã cầm vài tờ lên xem.

「Không đọc được nhỉ. Trông không giống tiếng Anh, tiếng Pháp chăng?」

「Làm gì có chuyện đó.」

Dù bị Aki gạt đi lạnh lùng, Ryouko cũng không để bụng. Trông cô ấy còn có vẻ hơi vui vui. Takemi thì sợ Aki hơn, nên nhìn cái thần kinh thép của Ryouko mà thấy thán phục.

「Ahaha, đùa thôi. Nhưng phát âm chính xác thì chịu chết nhỉ. Đọc thế nào đây? ...AAhaa~uruAAAaaAAAA......」

「Thôi đi, ở chỗ này. Xấu hổ chết đi được.」

「Hình thánh giá cũng mang lại cảm giác khó chịu nhỉ. Như kiểu đang bị bảo là "Giết" ấy.」

「Cậu cũng tỉnh bơ nói mấy câu khó nghe gớm nhỉ...」

「A, xin lỗi nhé... Nhưng nhìn hình thánh giá thì chỉ nghĩ được đến thế thôi mà.」

「......」

Aki nhăn mặt hết cỡ. Nhưng đúng là Ryouko nói không sai.

Tuy nhiên────

「...Không, không phải vậy đâu.」

Utsume nãy giờ im lặng lắng nghe, bỗng mở miệng phủ nhận.

「...Hả?」

「Thánh giá thường bị xem là biểu tượng của "Cái chết" vì hình ảnh "Mộ bia", nhưng thực ra không phải. Hình ảnh đó vốn chỉ là nghĩa thứ hai. Gốc rễ của nó mang ý nghĩa khác.」

Cậu ta khẳng định chắc nịch. Mọi người đều lộ vẻ tò mò.

「Trong Nhân chủng học văn hóa có một nhánh gọi là Tượng trưng học...」

Utsume nhắm mắt lại, thói quen mỗi khi cậu ta lục lọi trí nhớ.

「Mọi hoa văn trên thế giới đều ẩn chứa ý nghĩa văn hóa. Đừng quên chứ? "Thánh giá" là biểu tượng của Kitô giáo. Thánh giá vốn dĩ mang ý nghĩa "Con của Chúa bị đóng đinh". Nó trở thành biểu tượng của "Đức tin", "Nhà thờ" với tư cách là biểu tượng của giáo hội, nhưng ý nghĩa gốc là biểu tượng của "Sự chuộc tội". Và────từ đó chuyển sang "Sự cứu rỗi". Nó cũng được dùng làm ký hiệu cho bệnh viện. Chuyển nghĩa thêm nữa là "Tính thiêng liêng". Trong ma thuật thì là cái này đây. Ma thuật hậu kỳ là sản phẩm của văn hóa Kitô giáo, nên các pháp sư thường sử dụng nó với ý nghĩa này. Do hình dáng của nó, đôi khi nó cũng biểu thị cho cơ thể người, tức là "Con người".」

「...Hể.」

「Tất nhiên nó cũng biểu thị "Cái chết". Nhưng nằm dưới mộ tức là "Cái chết dựa trên đức tin". Nói cách khác là "Thăng thiên". Vốn dĩ nó không được dùng với nghĩa xấu, nhưng vì bản thân "Cái chết" được xem là điều ghê rợn nên cũng không thể nói là nghĩa tốt được. Ở Nhật Bản, nơi không có nền tảng tư duy Kitô giáo, thì việc coi nó là biểu tượng của "Cái chết" cũng là lẽ thường. Mà, dù sao thì...」

Utsume dừng lại một chút, rồi nói:

「...Trong trường hợp này thì hoàn toàn khác. Đây có lẽ là "Nghi thức Thanh tẩy Thập tự Kabbalah".」

Kết luận mà cậu ta đưa ra là một cụm từ hoàn toàn xa lạ.

Takemi không hiểu nghĩa, bèn hỏi lại:

「Hả? Kabbalah... gì cơ?」

「"Nghi thức Thanh tẩy Thập tự Kabbalah". Một nghi thức "Ma thuật" đấy. Ma thuật phương Tây.」

Utsume giải thích bằng giọng điệu chẳng có vẻ gì là thú vị.

「Ma thuật phương Tây...」

「Ừ. "Nghi thức Thanh tẩy Thập tự Kabbalah" là một phần của nghi thức ma thuật đó, là nghi thức thanh tẩy được thực hiện trước và sau các nghi thức khác. Nghe nói dùng cái này để thanh tẩy những tạp chất tâm linh của bản thân và lấp đầy bên trong mình bằng năng lượng tâm linh. Vì nó được thực hiện trước và sau mọi nghi thức ma thuật, nên thường được ghi trong các sách nhập môn ma thuật bán ngoài thị trường như một kỹ thuật cần thiết cho người mới bắt đầu. "Nghi thức Thanh tẩy Thập tự Kabbalah" được cho là nghi thức ma thuật cơ bản nhất mà người nhập môn cần phải thành thạo đầu tiên.」

「...Cái này á?」

Takemi ngờ vực nhón tờ FAX lên. Lời giải thích mang tính hành chính của Utsume và vật thể rùng rợn trước mắt cậu hoàn toàn không ăn nhập với nhau.

Utsume gật đầu.

「Phải. Văn bản trong tờ FAX này có khoảng cách chữ, khoảng cách dòng, xuống dòng cho đến kích thước chữ đều lộn xộn. Vì thế thoạt nhìn, người ta có thể lầm tưởng đây là một chuỗi ký tự vô nghĩa.」

Rồi cậu ta chỉ tay.

「Nhưng nhìn kỹ xem. Các câu được ngăn cách bởi hình thánh giá đều bắt đầu bằng chữ A và kết thúc bằng chữ N. Các ký tự bên trong cũng giống hệt nhau từng chữ một. Tuy cách viết khiến người ta không thể phát âm chính xác được nhưng... E rằng đây là những câu thánh ca tiếng Hebrew được tụng niệm trong nghi thức.」

「H-Hebrew...?」

「Ateh, Malkuth, ve-Geburah,

ve-Gedulah, le-Olam, Amen.」

Utsume thốt ra những từ ngữ lạ lẫm.

「Khi tụng niệm, người ta sẽ kéo dài âm cuối của mỗi âm tiết để làm rung giọng, nên có lẽ cách phát âm sẽ rất giống với văn bản trong FAX. Tờ FAX này là sự ghi lại âm thanh khi thực sự tụng niệm câu thánh ca dưới dạng bảng chữ cái, hoặc là hình ảnh hóa của nó. Ý nghĩa của câu thánh ca này là "Thuộc về Ngài là Vương quốc, và Sức mạnh, và Vinh quang, đến muôn đời, Amen". Trong nghi thức, người ta vừa tụng niệm câu này vừa làm dấu thánh giá bằng thủ ấn kiếm hoặc dao găm thật. Như thế này.」

Cậu ta duỗi thẳng ngón giữa và ngón trỏ của tay phải. Nghe nói làm thế này sẽ tạo thành "Thủ ấn kiếm", biểu thị cho "Kiếm" một cách đơn giản hoặc tượng trưng.

「Hình thánh giá được vẽ sau mỗi chuỗi thánh ca. Nếu vậy, đây có lẽ là dấu hiệu chỉ việc làm dấu thánh giá. Hình thánh giá nhỏ vẽ phía trên là "Kiếm". Sự khởi đầu của "Kiếm" trong nghi thức "Thanh tẩy" cũng đặt trên đỉnh đầu giống như hình vẽ. Đầu tiên hình dung ra mặt trời trên đỉnh đầu, rồi dùng "Kiếm" chạm vào trước.」

Vừa nói, cậu ta vừa đưa "Thủ ấn kiếm" lên đỉnh đầu.

「Rồi tụng niệm thánh ca. "Ateh..."」

Thủ ấn kiếm chạm vào trán.

「"Malkuth"」

Ngực.

「"ve-Geburah"」

Vai phải.

「"ve-Gedulah"」

Vai trái.

「"le-Olam, Amen"」

Cuối cùng chắp hai tay trước ngực.

「...Vì là nghi thức đơn giản nên động tác đến đây là kết thúc. Kết hợp cái này với phương pháp hít thở và gợi mở hình ảnh để thanh tẩy tạp chất tâm linh của người thực hiện.」

「Hể...」

「Đây là suy đoán của tôi, nhưng có lẽ "tạp chất tâm linh" gần như đồng nghĩa với "tạp niệm". "Ma thuật" trong hình dung của đại chúng hiện đại và cái được thực hành trong thực tế khác nhau rất xa. Pháp sư thực tế không phải là bay lượn trên trời hay bắn ra lửa như trong các tác phẩm hư cấu đâu.

Ma thuật vốn dĩ là kỹ thuật nhằm mục đích biến đổi ý thức của bản thân. Những nhân vật được gọi là pháp sư thời cận đại────ví dụ như Mathers, Crowley, Fortune────đều coi những tu luyện này là nền tảng của ma thuật. Tin rằng ý chí tác động đến hiện thực là căn bản của ma thuật, nhưng nếu thế thì việc không thể tự do biến đổi tinh thần của mình sẽ trở nên vô nghĩa. Nghi thức chính là phương tiện cho việc đó. "Ác ma" thực ra cũng chỉ là "biểu tượng" cho mục đích đó mà thôi.

Tóm lại, ma thuật là việc chuyển đổi ý thức của bản thân thông qua nghi thức. Và nâng cao tinh thần, điều đó đồng nghĩa với việc thực hành ma thuật.」

Utsume nói.

Nhắc đến ma thuật là Takemi lại tưởng tượng đến cảnh hiến tế, ác ma chui lên nhầy nhụa, hay khuấy cái nồi súp kỳ quái nào đó, nên cậu khá bất ngờ. "Ma thuật" mà Utsume nói mang ấn tượng thanh cao ngoài dự đoán. Nếu chỉ nghe thế này thì giống như người tu hành, có vẻ hoàn toàn không nguy hiểm.

「Vậy, tờ FAX này không nguy hiểm?」

Takemi hỏi, nhưng Utsume cũng phủ nhận điều đó.

「Tôi chưa từng quy định thiện ác một lần nào cả. Tôi chỉ nói "Kỹ thuật biến đổi ý thức bản thân" là "Ma thuật" thôi.」

Cậu ta nhìn Takemi với vẻ mặt "Nãy giờ cậu nghe cái gì thế?".

「Hả? Nhưng ma thuật là thứ để nâng cao bản thân, nên không liên quan gì đến nguyền rủa chứ?」

「Có vẻ Kondo bị từ "Ma thuật" làm cho mê muội quá rồi nhỉ.」

Tiếng thở dài đáp lại. Utsume đảo mắt một chút để tìm từ ngữ.

「Vậy, thay từ đó bằng "Võ đạo" nhé. "Võ đạo" là thứ để nâng cao bản thân, nhưng nếu dùng với mục đích làm tổn thương người khác thì nó là kỹ thuật nguy hiểm, đúng không?」

「? Ừm...」

「"Ma thuật" cũng giống thế. Nếu tiếp cận ma thuật với mục đích, ý chí tà ác, đương nhiên nó sẽ trở thành thứ nguy hiểm.」

「Ừ.」

「Hiểu chưa? Tức là "Ma thuật" cũng có cái có lợi và cái có hại. Nói theo kiểu sáo rỗng thì có cả ma thuật đen và ma thuật trắng. Cả hai đều là "Ma thuật" sử dụng cùng một kỹ năng, chỉ là công cụ thôi. Nó đơn thuần là công cụ tùy thuộc vào sự định đoạt của người sử dụng. Bản thân "Ma thuật" không mang thuộc tính thiện ác. Nếu chỉ nghe đến "Ma thuật" mà đã hình dung ra sự tà ác thì sẽ dẫn đến hiểu lầm tai hại.」

「...A, ra là vậy.」

「Cậu chỉ vì nghe là "Ma thuật" mà hình dung ra "Tà ác", hoặc vì điều đó bị phủ nhận nên lại nghĩ là "Thiện" đúng không? Đó là bằng chứng cho thấy cậu bị ảnh hưởng quá nhiều bởi hình ảnh mà Kitô giáo từng gán cho "Ma thuật". Một kiểu cực đoan nhị nguyên luận. Trước hết ở đây, tốt nhất là nên vứt bỏ cách đánh giá sự việc bằng thiện ác đi. Bản thân thiện ác đã là một khái niệm mơ hồ rồi.」

「......Đã rõ.」

Tóm lại là cậu đã kết luận quá vội vàng. Ý chính là ma thuật cũng tùy thuộc vào người sử dụng. Một kết luận quá đỗi hiển nhiên.

「Vậy thì.」

Takemi cầm tờ FAX lên.

「Nếu thế thì cái này là loại nào?」

Cậu hỏi lại. Đó mới là điều cậu muốn biết.

Tờ FAX này nguy hiểm hay an toàn, đó mới là quan trọng. Khi Takemi hỏi như vậy, Utsume gật đầu như muốn nói cuối cùng cũng có một câu hỏi đúng trọng tâm, rồi trả lời dứt khoát.

「E rằng là nguy hiểm.」

「...Biết ngay mà.」

「Bản thân nghi thức "Thanh tẩy" chỉ là sự chuẩn bị của pháp sư trước khi bước vào nghi thức, nhưng vấn đề nằm ở ý chí của người thực hiện nó. Cùng một nghi thức nhưng ý chí khác nhau thì ý nghĩa sẽ hoàn toàn trái ngược. Với cách viết khơi gợi nỗi bất an thế này, rõ ràng phải xem là có ác ý.」

Utsume khẳng định. Ryouko đột nhiên thốt lên lo lắng.

「...Aki-chan, cậu thực sự không sao chứ? Không có chuyện gì lạ xảy ra à?」

「Không có.」

「...Thật không?」

「Cái cậu này...」

Ryouko cứ gặng hỏi mãi. Aki có vẻ thấy phiền phức.

Nghe bảo đối phương có ác ý, cô ấy bỗng nhiên lo lắng.

「Thật sự không có gì sao? Ma Vương-sama.」

Cô ấy hỏi cả Utsume. Và bị gạt phăng đi.

「Chịu. Hiện tại chưa biết chủ nhân của tờ FAX này rốt cuộc có ý đồ gì nên không thể đưa ra kết luận. Tôi chỉ nói nội dung tờ FAX rất giống với một nghi thức ma thuật, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng trùng hợp hoặc gán ghép. Giả sử đây đúng là "Nghi thức Thanh tẩy Thập tự Kabbalah", thì cũng không biết đối phương là pháp sư hay chỉ là kẻ bám đuôi có chút kiến thức ma thuật. Dù là kẻ bám đuôi thì cũng không xác định được là chỉ dừng lại ở mức trò đùa ác ý hay sẽ thực hiện hành vi nguy hiểm thực sự.」

「Hả...」

「Có thể chỉ là FAX nhầm thôi. Hiện tại mức độ nguy hiểm là ẩn số. Mà────」

Utsume hừ một tiếng, nhìn xuống tờ FAX:

「Theo như những gì nhìn thấy, người gửi FAX này có ác ý với người nhận, hoặc nếu không thì cũng mang một loại cảm xúc méo mó nào đó. Điều đó thì chẳng cần đến "Ma thuật" cũng rõ ràng rồi còn gì?」

Cậu ta tóm gọn toàn bộ lời giải thích của mình từ nãy đến giờ vào hư vô chỉ bằng một câu nói.

Cái đó thì cần gì "Ma thuật", nhìn là biết. Ai nhìn vào mà chẳng biết chuyện đó. Đến Takemi còn biết.

「Kyou-no-ji... nói thế thì hơi...」

「Hiện tại thế là đủ rồi. Cùng lắm là chú ý khóa cửa cẩn thận thôi.」

Cách nói chuyện thực tế đến phũ phàng.

「Nhưng như thế thì...」

「Sao thế? Nếu là về "Ma thuật", thì biện pháp đối phó là vô nghĩa đấy?」

Takemi thấy lạ trước lời nói đó của Utsume.

「Tại sao?」

「Tại sao với chả tại gì────」

Utsume khẽ nhíu mày, rồi tuyên bố xanh rờn.

「Tôi chưa từng nói một lời nào rằng "Ma thuật" có hiệu quả trong thực tế cả.」

「Hả......?」

Trong khoảnh khắc, Takemi ngớ người.

「Tôi chỉ biết "Ma thuật" như một kiến thức, chưa từng thực hành và cũng không tin vào hiệu quả của ma thuật. Trên cơ sở đó, biện pháp đối phó với "Ma thuật" mà tôi dạy, chẳng phải là trò hề không hơn không kém sao?」

「......」

Takemi câm nín. Những gì cậu mặc định từ nãy đến giờ đã bị lật đổ hoàn toàn.

Không, đúng là như vậy thật. Utsume chỉ luận bàn những gì cậu ta nghĩ khi được hỏi về nội dung tờ FAX, còn việc "Lời nguyền" hay "Ma thuật" có thực sự tồn tại hay không thì trong trường hợp này không liên quan. Việc nghĩ rằng đây có thể là "Lời nguyền" ếm lên Aki chỉ là do Takemi tự mình suy diễn. Cậu đã bị cuốn vào bầu không khí trong câu chuyện của Utsume và tự nghĩ như vậy lúc nào không hay.

「Trong đám này cậu là đứa dễ dính "Lời nguyền" nhất đấy. Kondo.」

Utsume nói.

「S-Sao lại thế?」

「"Lời nguyền" có khía cạnh của "Ám thị". Các thầy cúng được tin sùng trong xã hội sơ khai khi nguyền rủa ai đó thì nhất định phải làm cho đối phương biết điều đó. Và họ thực hiện màn trình diễn nguyền rủa. Đó có thể là nghi thức, cầu nguyện, hay bất cứ cái gì.

Nhưng làm thế thì đối tượng bị nguyền rủa sẽ trở nên lo lắng, đúng không? Vì thầy cúng được tin tưởng ở vùng đất đó đang ếm "Lời nguyền" lên mình mà. Khi đó, sự thật ấy sẽ khiến đối phương rơi vào trạng thái "Ám thị". Họ tin rằng mình có thể sẽ chết vì lời nguyền. Đến lúc đó thì phần còn lại là hiệu ứng Placebo. Giống như thuốc giả không có tác dụng gì nhưng nhờ niềm tin mà phát huy tác dụng, cho dù "Lời nguyền" không tồn tại, nhưng nhờ tin vào nó mà đối tượng bị nguyền rủa sẽ chết thật.」

「Ư...」

「Hiểu chưa? Kondo. Hệ thống của "Lời nguyền" là như thế đấy. Mộc mạc thì tốt thôi, nhưng cái gì cũng tin sái cổ một cách vô tội vạ thì sẽ bị giết bởi những thứ không tồn tại đấy.」

Utsume nói thản nhiên.

Takemi bị dọa cho cứng họng.

「────Phụt.」

Bất chợt Aki phì cười.

「Ahaha, "Mộc mạc" à. Đúng thật. Tốt thôi...」

「Cái gì chứ...」

Takemi xụ mặt.

「Ahaha, xin lỗi xin lỗi.」

Aki cười sảng khoái rồi đứng dậy.

「...Xin lỗi, tôi cũng hơi cáu kỉnh quá. Tóm lại chỉ là một tờ FAX chơi khăm thôi. Chẳng có gì đâu, đừng lo lắng vớ vẩn.」

Cô khoác túi lên vai với động tác dứt khoát. Nhắc mới nhớ, tiết năm cũng sắp kết thúc rồi.

「Kidono.」

Toshiya cất giọng trầm trọng.

「Hửm?」

「Cứ cẩn thận vẫn hơn.」

「Biết rồi.」

「Kẻ cần cảnh giác là tên bám đuôi ấy. So với nguyền rủa thì con người nguy hiểm hơn nhiều. Mấy tên côn đồ nguy hiểm gấp mấy lần chuyện tâm linh. Thực tế kẻ làm gãy chân tao không phải là "Thần Ẩn" đang ngồi kia, mà là "Con người" đấy thôi.」

Toshiya nói rồi vỗ vào cái chân chưa lành hẳn của mình. Ayame co rúm người lại đầy vẻ áy náy.

「Mà, đồng quan điểm.」

Aki cười khúc khích.

Và ngay sau đó, chuông báo hết tiết năm vang lên.

「...Vậy nhé.」

「Ừ.」

Aki cứ thế rời đi. Còn mười lăm phút nữa là bắt đầu tiết sáu. Mọi người cũng bắt đầu chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.

「Nào, đi thôi.」

Takemi cũng đứng dậy.

Lúc đó, cậu nhận ra Utsume đang có vẻ mặt kỳ lạ.

「...Hửm? Kyou-no-ji, sao thế?」

「Không...」

Takemi hỏi. Utsume nhíu mày vẻ khó hiểu, hít sâu bằng mũi như đang hít thở sâu. Rồi cậu ta nhắm mắt lại, vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó không thông suốt. Takemi chợt cảm thấy bất an.

「...Không lẽ, lại ngửi thấy mùi gì à?」

「......」

Utsume không trả lời.

Utsume Kyouichi là người sở hữu năng lực đặc biệt có thể ngửi thấy "mùi của thế giới bên kia". Năng lực có được từ trải nghiệm dị thường bị "Thần Ẩn" bắt đi hồi nhỏ này đã từng giúp Utsume nhận ra sự tồn tại của Ayame, và kết quả là dẫn đến một vụ việc nguy hiểm.

Theo lời cậu ta thì nó hoàn toàn không phân biệt được với mùi thực tế. Vì nó không khác mấy so với những mùi tồn tại bình thường, nên nếu không phải là mùi quá lạc lõng thì cậu ta sẽ không nhận ra đó là nó. Dù vậy thỉnh thoảng, có một mùi hương rõ ràng là kỳ quái lẫn trong không khí, và cậu ta nhận ra. Khi đó, một sự tồn tại thuộc về "Dị giới" đang ở đó.

Tóm lại, năng lực của Utsume là "Hàng thật".

Chính vì thế nếu Utsume ngửi thấy mùi hương kỳ lạ, thì chắc chắn có thứ gì đó đang ở đó.

Vì câu chuyện vừa rồi, Takemi càng cảm thấy rợn người hơn. Cậu chăm chú nhìn, một lúc sau, Utsume nói.

「...Mùi thối rữa.」

「Hả?」

「Rất nhẹ, nhưng có lẽ là mùi thịt thối.」

Cậu ta bắt đầu nói những điều ghê rợn.

「Và cả mùi thú vật. Tôi nghĩ là loài chó nhưng────hửm? Không phải à?」

Vừa nói cậu ta vừa nghiêng đầu. Trong lòng Takemi đang lắng nghe, một thứ gì đó lạnh lẽo từ từ lan ra, rợn cả tóc gáy.

「A... Là mùi của "bên kia" hả?」

「Không biết. Mùi loãng quá.」

「Nhưng ở nhà ăn thì làm gì có mùi thịt thối hay mùi chó.」

「Cũng chưa chắc.」

Utsume giữ nguyên tư thế đó vài giây, nhưng rồi,

「──────Không được, tan mất rồi.」

Đột nhiên cậu ta nói thế, rồi nhanh chóng kết thúc và đi đến lớp học.

「Hả? Khoan đã...」

Takemi vội vã đuổi theo.

Lúc đó, chuyện chỉ dừng lại ở đấy.

Rốt cuộc lúc đó, họ vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!