Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 1

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 1

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 379

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Web Novel - 008-Thời thơ ấu (7)

008-Thời thơ ấu (7)

Thời thơ ấu (7)

Ngôi làng tôi ở tên là 'South Clamp Wood'.

Nó có nghĩa là ngôi làng nằm cạnh khu rừng phía nam lãnh địa Nam tước Clamp, quy mô vừa vặn với khoảng vài trăm người dân.

Đặc điểm của những ngôi làng nhỏ thế này là gì?

Tin đồn lan nhanh khủng khiếp.

"Phù thủy kìa."

"Quái vật đấy."

Tôi gật đầu trước cái biệt danh đã tiến hóa từ 'Nữ thần dẫn lối mạo hiểm giả' thành 'Quái vật'.

Từ Nữ thần thành Quái vật, vậy tiếp theo chắc chắn là Ma Thần rồi.

Thần của ma pháp. Chỉ nghe thôi đã thấy tim đập rộn ràng. Tôi thực sự mong họ gọi mình như thế.

"Mấy cái đứa này!"

Ai đó ngăn lũ trẻ lại. Đó là một đại ca nhí tóc vàng, tên là Je... Je....

Cậu ta tên gì nhỉ?

À đúng rồi, là Jerry.

Jerry mắng bạn mình: "Nếu có ai gọi tụi mày là lũ lùn tịt thì tụi mày có thích không?", nhưng đó là một phép so sánh sai lầm.

Bởi vì lũ trẻ đó chỉ nhỏ so với Jerry thôi, chứ thực tế chúng cao hơn mức trung bình. Nghe vậy chắc chúng chẳng thấy xi nhê gì đâu.

Mà chính tôi khi bị gọi là quái vật hay phù thủy cũng chẳng thấy sao cả.

Hóa ra cậu ta so sánh chuẩn đấy chứ.

Đúng là Jerry.

Tôi bước vào tiệm bánh.

Chủ tiệm đang sắp xếp kệ hàng, vừa thấy tôi đã giật mình kinh hãi.

Dù tôi đã đội áo choàng.

Ai từng mặc áo choàng sẽ biết, nó không phải mặt nạ nên chẳng thể che hết khuôn mặt được.

Dù có kéo sụp xuống thế nào thì một phần gương mặt vẫn lộ ra, thế nên mọi người cứ hễ thấy tôi là lại giật mình thon thót.

Nếu nhìn quen rồi thì chắc sẽ không phản ứng thế kia, nhưng tôi mới trở nên thế này được một tuần thôi.

Một tuần là quá ngắn để thích nghi.

"Cho tôi loại như mọi khi nhé."

"...Ta biết rồi."

Mua bánh xong, tôi vừa đung đưa đèn lồng vừa rời tiệm.

Tôi rảo bước trên phố.

Bầu trời trong vắt, không khí trong lành, đường xá sạch sẽ, cả ba kết hợp lại tạo nên một nhịp điệu tuyệt vời.

Cảm giác chỉ muốn nằm dài trên đồi mà đánh một giấc trưa, nhưng tiếc là có người đang đợi.

Trước khi cho Kelton ăn no nê thì tôi chẳng thể đi đâu được.

Hay là chuẩn bị bữa cho ngài ấy xong rồi cả hai cùng đi dã ngoại nhỉ?

Nghe có vẻ hay đấy. Dạo này tâm trạng Kelton không tốt lắm, nên cho ngài ấy đi dạo chút.

Tôi rảo bước về phía nhà mình.

"Này!"

Tôi dừng bước trước tiếng gọi từ phía sau.

Xoay người lại, đập vào mắt tôi là một thiếu niên tóc vàng, giờ trông giống một thanh niên hơn.

Lạch cạch. Tôi vừa đung đưa đèn lồng vừa chậm rãi lên tiếng.

"Ngài Jerry. Có chuyện gì vậy ạ?"

"...Tên tôi không phải Jerry."

Nhầm rồi. Là một cái tên khác.

Tên cậu ta là... Đúng rồi, là cái đó.

"Ngài Jed. Có việc gì sao?"

"Tên tôi là Jess."

Là Jess à. Dù sao cũng gần giống.

Nhớ rồi.

"Ngài Jess. Có việc gì vậy ạ?"

"Cái đó... Đừng bận tâm mấy lời lũ trẻ nói nhé. Tôi sẽ không để chúng làm vậy nữa đâu."

"Tôi ổn mà."

Gọi người khác bằng biệt danh cũng chẳng phải tội chết, đàn áp quá mức thì lũ trẻ cũng tội nghiệp.

Tôi bình thản thì thầm.

"Lũ trẻ chắc cũng không có ác ý đâu. Đừng mắng chúng quá. Đám nhóc đó chỉ là suy nghĩ hơi nông cạn thôi, chứ hiền lành và thuần khiết lắm."

"Sao câu đó lại thốt ra từ miệng cô chứ?"

Jess trông có vẻ hơi cạn lời.

Thắng rồi.

Vậy giờ tôi là đại ca của cái làng này à?

Đứa nào trên cơ hay dưới cơ ta thì lôi hết ra đây.

"Hết chuyện rồi chứ ạ?"

Tôi phải mau về chuẩn bị bữa cho Kelton, nên nếu xong việc rồi thì tôi muốn đi ngay.

Nghe tôi nói, Jess bồn chồn vặn vẹo người, rồi như đã quyết tâm, cậu ta đáp:

"Thấy cô đi qua đi lại cũng lâu rồi mà chúng ta vẫn chưa chào hỏi nhau đàng hoàng nhỉ? Tôi đến vì muốn từ giờ chúng ta sẽ trở nên thân thiết hơn."

"Ra là vậy."

"Như đã nói, tên tôi là Jess. Còn cô là Ruina đúng không?"

"Tôi là Ruina."

Tôi chìa bàn tay không cầm đèn lồng về phía Jess.

Jess cũng chìa tay ra.

Rồi khi nhìn thấy những vết sẹo bỏng chằng chịt trên tay tôi, cậu ta khẽ rùng mình một cái rất nhẹ.

Bỗng nhiên, một ý nghĩ thú vị nảy ra trong đầu tôi.

"Cuối cùng thì ngài Jess cũng giống như bao người khác thôi nhỉ. Ngoại hình của tôi trông thật kinh tởm mà. Chắc chắn trong lòng ngài đang nghĩ tôi là phù thủy, là quái vật chứ gì. Trao hy vọng rồi lại tước đoạt đi. Đúng là món quà tuyệt nhất mà con người có thể ban tặng."

"Không phải. Không phải đâu, tôi-"

"Tôi đùa đấy."

Tôi nắm lấy tay Jess rồi lắc lên lắc xuống.

"Sau này hãy giúp đỡ nhau nhé."

"......."

Để lại một Jess đang ngơ ngác, tôi quay trở về nhà.

Vừa về đến nhà, tôi vừa ngân nga vừa chuẩn bị nấu nướng.

"Hừm hừm."

"......."

"Hừm hừm hừm."

"......."

"Hừm hừm... Ngài Kelton. Tỉnh táo lại đi nào. Ngài định cứ thế này đến bao giờ đây?"

"Hà..."

Kelton thở dài thườn thượt.

Ngậm tẩu thuốc sau gần một tuần, ngài ấy trầm giọng nói tiếp.

"Đứa đệ tử duy nhất đốt sạch cả mặt mũi lẫn thân mình, thử hỏi có người thầy nào mà không phiền lòng cho được?"

"Nhưng chẳng phải tôi đã lên được Tam vị giai rồi sao?"

"Lên được mới là vấn đề đấy. Thật tình, không hiểu sao cái cách điên rồ đó lại giúp cảnh giới tăng tiến được nữa."

Kelton phả ra một hơi khói dài.

Ngẩn ngơ ngắm nhìn làn khói tan dần trên trần nhà, ngài ấy khẽ lẩm bẩm.

"Đốt sạch cả cơ thể để tăng cảnh giới thì có ích gì chứ."

"Chẳng phải cái giá này vẫn còn rẻ sao? Tôi đâu có bị tàn phế, chỉ là vẻ ngoài hơi cháy sém chút thôi mà. Đổi lấy Tam vị giai thì tôi thấy hời chán."

"Hà..."

Kelton lại thở dài lần nữa.

Thực ra, tôi biết Kelton đang muốn nói gì.

Tôi liếc nhìn vào gương.

Trong gương là một người sống sót sau vụ bỏng toàn thân điển hình, mà còn là bỏng nặng.

Với ngoại hình thế này thì cuộc đời ai cũng sẽ trở nên gian truân, nhưng với phụ nữ thì lại càng khổ sở hơn.

Chính vì xót xa điều đó nên Kelton mới không ngừng thở dài.

Nhưng đó chỉ là tiêu chuẩn của người bình thường thôi.

Với tôi, một cuộc đời không thể học ma pháp mới là khổ sở nhất.

Hơn nữa, tôi cũng chẳng phải phụ nữ thực thụ, bên trong là một gã đàn ông thì làm sao có chuyện tôi chấp niệm với vẻ ngoài xinh đẹp được.

Thứ đó, muốn bao nhiêu tôi cũng cho được.

Vì ma pháp, tôi có thể dâng hiến bất cứ thứ gì.

"Cứ đà này chắc ngươi đi trước ta mất."

"Chết là không được đâu ạ. Chết mà chưa dùng thử hết các loại ma pháp thì uất ức lắm."

"Phải. Đúng là vậy."

Cạch. Kelton gõ tẩu thuốc để dập lửa.

Làm sao ngài ấy biết bữa ăn đã sẵn sàng nhỉ?

Tôi đặt bát súp rau củ và bánh mì trước mặt Kelton.

Rồi tôi cũng múc phần súp của mình đưa lên miệng.

Vị ngọt của rau củ sưởi ấm cơ thể một cách dịu nhẹ.

Sự cân bằng tuyệt diệu này. Rất thích hợp để vực dậy tinh thần con người.

"Ngon đấy."

"Cũng tốt cho sức khỏe nữa ạ."

Ăn xong, tôi dọn dẹp bát đĩa rồi tiến lại gần hỏi Kelton.

"Ăn no rồi, ngài có muốn đi dã ngoại không?"

"Hôm nay thì không được rồi."

"Sao vậy ạ?"

"Ta đã nhận lời giúp trưởng làng."

"Lại nữa ạ? Dạo này ngài chăm chỉ đột xuất nhỉ. Trước giờ ngài có bao giờ thế đâu, có lý do gì không ạ?"

"Ngươi cũng đi theo đi."

Kelton chẳng giải thích gì thêm mà dẫn tôi đến khu rừng gần đó.

Như tôi đã giải thích nhiều lần, khu rừng của làng chẳng có quái vật gì đáng kể.

Cùng lắm chỉ có vài nhóm Goblin nhỏ lẻ, bấy nhiêu thì đội tự vệ làng cũng đủ sức xua đuổi rồi.

Thế nhưng trưởng làng lại nhờ Kelton dọn dẹp lũ Goblin.

Ý đồ chắc là để phòng ngừa tai nạn ngoài ý muốn, nhưng tôi vẫn thấy khó hiểu.

Ở cái vùng đất trung cổ hạnh phúc này, mà lại đi thuê một pháp sư Tứ vị giai chỉ vì lo lắng tai nạn thương vong sao?

Không đời nào.

"Ngài Kelton. Ngài nói thật đi. Ngài có nhờ vả riêng gì trưởng làng đúng không? Có phải ngài đồng ý dọn dẹp Goblin để đổi lấy việc ông ấy thực hiện yêu cầu của ngài không?"

"Goblin ở phía trước kìa."

Tôi nhìn theo hướng Kelton chỉ, vài con Goblin lộ diện.

Năm con.

Nếu là trước đây thì đây là một con số khó nhằn, nhưng bây giờ thì khác.

Tôi mở đèn lồng ra.

Vù. Một ngọn lửa kết tinh bên trong đèn lồng.

Sau khi đạt Nhất vị giai, tôi đã có thể phân bổ ma lực đồng đều cho ma pháp. Hiệu suất đã tốt hơn.

Đến Nhị vị giai, những hành động lặp đi lặp lại vô số lần bắt đầu gây ảnh hưởng đến ma pháp.

Vì ngày nào tôi cũng dùng ma pháp bên trong đèn lồng, nên lượng ma lực tiêu tốn cho hành vi đó được giảm bớt, kiểu vậy.

Và khi đạt đến Tam vị giai đáng mong đợi.

Tôi đã có thể đặt ra các 'hạn chế'.

'Chỉ' kích hoạt ma pháp bên trong đèn lồng.

Kiểu như thế.

Mũi tên lửa được tạo nên từ sự lặp lại và lời thề xé toạc không trung, rồi chia làm năm ngả.

Năm vệt đỏ xuyên thủng đầu lũ Goblin. Bịch. Lũ Goblin bị nướng chín não ngã rạp xuống đất.

Một trận chiến gọn gàng.

Tạch. Tôi đóng đèn lồng lại, mỉm cười nhìn Kelton.

Tôi nói:

"Thế nào ạ? Uy lực này thật khó tin là của ma pháp Tam vị giai đúng không?"

"Giỏi lắm."

"Đúng là sức mạnh xứng đáng với cái giá đã trả nhỉ?"

"Vẫn còn lũ Goblin khác, mau di chuyển thôi."

Tôi cảm nhận rõ ngài ấy đang lảng tránh cuộc trò chuyện, nhưng tôi không chỉ trích mà cứ thế bước đi.

Ai mà chẳng có những chủ đề muốn né tránh.

"Mà theo cách này thì ma pháp nguyên tố thuần túy thì không sao, chứ mấy ma pháp ứng dụng thì kích hoạt phiền phức lắm. Phải làm sao đây ạ?"

"Người đặt ra quy tắc chỉ kích hoạt ma pháp trong đèn lồng là ngươi mà."

"Thì cũng một nửa là do bị ép buộc chứ bộ. Nếu biết ma pháp sẽ phát triển theo hướng này, thì ngay từ đầu tôi đã mang theo mấy thứ dễ mặc như găng tay rồi."

Nhưng nếu thế thì chắc cảnh giới ma pháp chẳng tăng lên được đâu nhỉ.

Đúng là một vấn đề nan giải.

Vì đèn lồng tuy phiền phức nhưng cũng có ưu điểm riêng của nó.

"Éc!"

Tôi vừa thiêu rụi con Goblin lại bò ra lao tới, vừa bắt chuyện với Kelton.

"Xong việc này mình về nhà luôn chứ ạ?"

"Ừ. Rồi đi dã ngoại luôn."

"Đúng là ngài Kelton có khác."

Thời tiết thế này mà cứ rú rú trong nhà thì đúng là tội ác.

Đi dã ngoại là chuẩn bài rồi.

"Hừm hừm."

"Vừa thiêu quái vật vừa ngân nga là dễ bị hiểu lầm lắm đấy. Chú ý chút đi."

"Tôi biết rồi mà."

Nhìn mây thế kia thì ngày mai thời tiết cũng sẽ đẹp thôi.

Hay mai ra ngoài nướng thịt ăn nhỉ?

Cứ thế đi.

Hãy cứ tiếp tục, mãi mãi, như bây giờ nhé.

*

Hai năm nữa lại trôi qua kể từ khi tôi đạt Tam vị giai.

Cuối cùng tôi cũng đã 17 tuổi.

Rời nhà từ năm 10 tuổi, vậy là đã tròn 7 năm kể từ khi tôi trở thành đệ tử pháp sư.

7 năm qua đối với tôi, tóm gọn lại là một thời kỳ chuẩn bị.

Thời kỳ chuẩn bị để bắt đầu cuộc đời. 17 tuổi chính là độ tuổi có thể gọi là điểm khởi đầu của cuộc đời.

"Khụ, khụ."

Và đối với ai đó, 7 năm có thể mang ý nghĩa hoàn toàn ngược lại.

Tôi nhìn xuống Kelton đang nằm trên giường.

7 năm.

Đó là...

Khoảng thời gian đủ để một người chuẩn bị cho sự kết thúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!