Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10923

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Volume 1 - Chap 3: Cái Chết Chưa Phải Là Chấm Hết.

Chap 3: Cái Chết Chưa Phải Là Chấm Hết.

Đêm nay có thể gọi là đêm hỗn loạn nhất cuộc đời Xiang Ming.

Nhừng gì đã xảy ra: Được bế kiểu công chúa trên trời bởi bạn cùng bàn ma pháp thiếu nữ trong khi né tránh sự truy đuổi của những sinh vật quái dị. ( Nếu đó còn được gọi là sinh vật.)

"Toàn là 'Fan' cuồng nhiệt nhỉ."

Tông giọng của Su Xiaozue nhẹ nhàng, nhưng gọi cái mớ đen thui đó là 'fan'.......

Xiang Ming nhìn thẳng vào mặt cô. Một tia sáng vàng rọi qua gương mặt không tì vết của cô, và vết cắt khi nãy đã biến mất chung với nó.

"Mặt của cậu-"

"Ma thuật đó."

Cô biết chính xác những gì cậu định hỏi.

"Tớ đã bảo cậu rồi nhỉ? Tớ là ma pháp thiếu nữ."

Xiang Ming bị á khẩu. và thú thật là, cậu không có thời gian để trêu chọc cô.

'Fan' của họ có vẻ bắt đầu mất bình tĩnh. Một tia năng lượng màu đen bắn ra từ người nó, nhanh hơn và chính xác hơn đòn vừa nãy.

"Có ai đó lại chỏ mũi vào rồi."

Trước khi Xiang Ming kịp cảnh báo cô, Su Xiaozue- như có con mắt thứ ba- đã biết rằng tia năng lượng kia lao đến cô.

"Nhìn vào mắt tớ này."

Cô nói vào khi đó. Xiang Ming không thời gian để suy nghĩ linh tinh; cậu ngay lập tức nhìn vào đôi mắt lục bảo của cô nàng.

Nagy lập tức, cậu cảm thấy như cậu đã nhìn thấy một đại dương mênh mông.

"Đẹp... đẹp quá."

Lời khen tthốt ra từ miệng của cậu.

Su Xiaozue chớp mắt vài cái. Những tia sáng trượt khỏi người cô và nhập thẳng vào Xiang Ming.

"Cảm ơn vì lời khen nhé Xiang. Nhưng bây giờ- cậu cần trở lại với thế giới thực."

Sự khó hiểu chiếm lấy tâm trí cậu. Sau đó cậu nhìn thấy đôi tay đang nắm lấy tay cậu để lên ngực cậu. Cô đã đẩy cậu xuống nhẹ nhàng.

Cậu vô thức đưa tay ra với lên, nhưng vô số tia sáng và hạt ánh sao đã tụ lại xung quanh cậu. Như những nàng tiên trong chuyện cổ tích, chúng làm dịu cơ thể lẫn tinh thần của cậu.

Chúng là để hộ tống và bảo vệ cậu thoát ra ngoài.

Nhìn khó tin là vậy, Xiang Ming có thể hiểu được ý muốn của chúng.

Nhưng.... Liệu cô ấy có ổn không?

Bao bọc trong ánh sáng, cậu lao quanh xuống. Ánh nhìn hướng lên trên.

Vô số vòng ánh sáng bay khắp bầu trời. Ở giữa bọn chúng, hình dáng đẹp đẽ của cô gái nổi bật một cách lạ kì.

Cô đối mặt với khối "Mây đen." Một cô gái đấu với một con quái vật, ở trên bầu trời cao- như sự đối đầu của ánh sáng và bóng tối từ những bộ phim vậy.

Phân cảnh như phim ấy làm tim của Xiang Ming đập mạnh mẽ.

Thằng con trai nào mà không muốn trải qua cảm giác của trận chiến cuối cùng cơ chứ? Nhìn ngầu vãi ấy!

Trong khi đó, ngay tại trường Cấp 3 Thanh Hà số 2, người đàn ông mặc vest đen nhìn lên trời. Khung cảnh hùng vĩ ban nãy đập vào mắt anh.

Không như sự thích thú của chàng trai kia, giọt mồ hôi đầy lạnh lẽo lướt qua trán anh.

"Đúng là hợp phong cách của Tiểu Thư Yang, Độ hùng vĩ ngang tin đồn rồi."

Anh nhìn về phía bầu trời rực rỡ do vòng ánh sáng kia. Ánh sáng ấy chạm đến cả mặt đất, thậm chí làm yêu đi cả những hình bóng màu đen xung quanh anh.

"Không- Nói thật thì, nó nhìn còn lớn hơn những gì tin đồn nói nữa."

Anh siết chặt tay lại, sẵn sàng sử dụng sự hỗ trợ bất ngờ này để quét sạch bóng đen xung quanh anh.

Nhưng anh đã đánh giá thấp sự trợ giúp này.

Ngay khi anh định tấn công, một mặt trời nhí nhảnh nháy mắt bỗng xuất hiện ở trên trời, đâm sầm vào mặt đất

Cơn chấn động huỷ diệt các bóng đen ở gần. Ánh sáng vàng bao phủ toàn bộ khu vực

Trước khi người đàn ông kịp phản ứng, ánh sáng dịu dàng đã che khuất tầm nhìn của anh.

Khi nó tan biến dần, thông tin mới- đúng hơn là, một uỷ thác- xuất hiện trong tâm trí anh.

"Cô thật sự làm khó tôi rồi, tiểu thư Yang à."

Anh nhìn vào cậu trai vừa xuất hiện giữa vụ va chạm kia và nở một nụ cười khô khốc.

Nhưng anh vẫn đến gần vị trí ấy.

"Lâu rồi chưa gặp, hậu bối Xiang."

Xiang Ming vẫn đang chăm chú vào ánh sáng đang mờ dần trên cơ thể của mình cho đến khi giọng nói của người đàn ông làm cậu hú hồn.

Cậu nhìn lên- và nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Còn bất ngờ hơn nữa là gặp anh ở đây.

"Tiền bối Li Si? SAo anh lại ở đây?"

Xiang Ming hỏi lớn, rồi bỗng nâng cao cảnh giác. Cái bóng đen "Zhou-Keo-kiệt" kia đã để lại ấn tưỡng không tốt với cậu. Cậu vẫn chưa chắc người trước mặt mình là Li Si.

Nhìn thấy sự lo lắng của cậu, Li Si trầm ngâm một hồi rồi trả lời:

"Vậy là cậu cũng nhìn thấy mấy cái bóng đen kia rồi."

Mặt của Xiang Ming tái lại, vô thức, cậu lùi lại vài bước.

Li Si không bận tâm cho lắm; nụ cười khi nãy của anh vẫn không thay đổi.

"Phản ứng đúng rồi đó hậu bối. Nhưng vì cậu đã thấy những cái bóng đen kia, cậu nên biết là sự phản kháng của con người trước mấy thứ đó là vô ích với những thứ như vậy."

Nụ cười của anh bỗng tắt. Mắt nhắm lại, biểu cảm đầy nghiêm túc:

"Nếu anh là một cái bóng giả dạng làm Li Si, chú mày sẽ không nhận ra anh đâu. Ngược lại cũng vậy."

Xiang Ming ngừng di chuyển. Cậu cân nhắc lời nói của Li Si, rồi kết hợp với nhận thức của cậu và những gì Su Xiaozue đã nhắc cậu.

"Tôi sẽ tạm tin anh, tạm thời thôi nhé."

Cậu quyết định chọn tin vào Li Si- Hầu hết là cậu không còn lựa chọn nào khác.

Những bóng đen mà ánh sáng khi nãy thanh tẩy đã bắt đầu tụ lại và kết hợp. Tiếng thì thầm vô nghĩa của chúng đã reo lên tai cậu được một lúc.

Nếu cậu tiếp tục câu kéo thời gian với Li Si, thì cậu cũng không rõ những thứ này sẽ làm những gì.

"Vậy anh đoán là anh mày không thể làm chú mày thất vọng rồi."

Một cơn gió thoảng quét qua mặt Xiang Ming. Li Si bỗng xuất hiện kế bên cậu, tung ra một cú đấm.

Cái bóng nguyên dạng hình thành đằng sau cậu bị đánh trúng, tan biến ngay lập tức.

"Cảnh giác không chỉ dành cho người thường đâu, hậu bối."

Li Si thu hồi nắm đấm của mình. Đôi găng tay đen bóng sượt qua mắt Xiang Ming. Trong tức khắc đó, tâm trí Xiang Ming bỗng tối sầm lại.

Khi tâm trí cậu trở lại, Li Si đã quan sát cậu với vẻ thích thú.

"Tiền bối, ánh mắt của anh ghê quá."

Xiang Ming than thở.

"Không, không... anh mày chỉ bất ngờ thôi."

Nụ cười của Li Si tươi rói hơn, nhìn rất biến thái.

"Cậu có thể nhìn thấy ngay cả 'Trục Xuất'. Hèn gì Tiểu thư Yang nhờ tôi đưa cậu ra khỏi đây."

Anh nói một cách bí ẩn, rồi ra hiệu cho Xiang Ming đi theo mình.

Tiểu thư Yang? Su Xiaozue?

Xiang Ming nhanh chóng theo chân anh nhưng nhận ra tông giọng của Li Si bỗng nghiêm nghị lại mỗi khi anh nhắc đến tên cô.

Cậu nhìn lên trận chiến đang diễn ra ở trên trời và cảm thấy nhẹ nhõm.

Trận chiến lớn như này- Bất cứ ai nhìn vào cũng thấy khâm phục.

Li Si mở ra một con đường phía trước, mỗi lần có con nào đến gần anh thì sẽ bị anh dùng một đấm xử gọn. Nhìn dễ như farm creep.

Nhìn thấy điều này, Xiang Ming nhớ lại rằng nếu khi nãy anh ta không thân thiện hơn một chút thì giờ cậu đã đo sàn rồi.

Đó là lí do tại sao mà Li Si không quan tâm đến sự nghi ngờ của cậu.

Trong lúc đang dọn dẹp các bóng đen, Li Si nhìn cậu trai đang lẩm bẩm kia và nhếch mép.

"Có nhiều câu hỏi đúng không, Hậu bối? Như là 'anh mày là ai, chúng ta đang ở chốn nào, mấy cái bóng này là gì- anh mày có thể trả lời hết. Nhưng sau khi chúng ta thoát khỏi đây thì mày cũng phải trả lời vài câu hỏi của anh."

"Có phải liên quan đến cô ấy không?"

Xiang Ming không nghĩ là bản thân có thể khiến Li Si lại tòm mò đến vậy- ngoại trừ 'tiểu thư Yang" mà anh đang nhắc tới.

Li Si cười rồi khẽ lắc đầu.

"Cậu thật sự không biết nhiều về tiểu thư Yang. Cô ấy là nhân vật lớn đấy. Tôi không muốn gây thù chuốc oán đâu."

Xiang Ming nhận thấy anh ta nói toàn sự thật, nghi ngờ lại dâng lên trong lòng cậu.

"Vậy anh muốn cái gì từ tôi? tôi chỉ một học sinh sinh tầm thường thôi, không có cái gì giá trị cả."

Cái gì cũng có cái giá của nó- Xiang Ming đã học được điều này từ bé.

Li Si vẫy tat, dọn sạch tất cả bóng đen xung quanh họ, rồi quay mặt nhìn cậu đầy nghiêm nghị.

"Hậu bối à, cậu hơi đánh giá thấp bản thân rồi. Bất cứ ai được chọn bởi tiểu thư Yang là 'tầm thường' đâu."

Một vòng sáng phát nổ ngay trên trời, biến đêm thành ngày. Khuôn mặt của Li Si tan biến thành màn đêm.

"Có bao giờ nghe qua truyền thuyết đô thị chưa?"

Ánh sáng dần mờ đi. L:i Si quaylung7 đi, tiếp tục dọn dẹp những bóng đen kia,

"Những thứ xuất hiện và sinh ra từ lời truyền miệng trong thành phố- những thực thể mà con người bình thường không thể hiểu được. Chúng được gọi là truyền thuyết đô thị."

"Cậu nghe qua vài cái rồi nhỉ? Những câu truyện chỉ cồn tại qua tin đồn."

Xiang Ming bỗng khựng lại. Vì một vài lí do nào đó, cậu ngay lập tức nhớ lại những gì bạn học của cậu đã nói ngày hôm đó.

Bóng đen? Không bao giờ đó là chuyện trùng hợp được........

Li Si không đợi cậu trả lời.

"Những cái bóng này là một loại truyền thuyết đô thị. Cậu chắc hẵn đã nghe qua truyện người chết quay trở lại dưới hình dáng bóng đen."

"Bời vì nỗi sợ của con người về cái chết, những cái bóng này là ở khắp nơi. Một số chúng thì khá hung dữ- nhưng hầu hết như cậu thấy đó, những cái bóng ở đây rất khát máu.

Anh nhìn Xiang Ming một hồi lâu.

"Như là.. chúng đang khao khát gì đó vậy."

"Sự Sống hay Cái Chết?"

"Heh lạc đề rồi. Nhưng anh mày đến Thanh Hà số 2 này là để điều tra tại sao chúng lại trở nên như này."

"Điều tra?"

Xiang Ming hỏi ngay đúng khoảng khắc.

Xuyên qua vài lớp màn đen, họ cuối cùng cũng tiến gần đến cổng trường- một bước gần hơn với sự an toàn.

"Đúng vậy, giới thiệu rõ ràng: Anh là Một Điều Tra Viên từ bộ phận Nghiên Cứu về Truyền thuyết Đô thị, hoạt động trong đội đặc nhiệm. Anh mày giám sát và điều tra truyền thuyết đô thị."

"Công việc của anh mày khá là tối mật."

Li Si đứng ngay cổng, đầy vui vẻ.

"Vậy giờ anh sẽ xoá kí ức tôi sao?"

Xiang Ming nuốt khan trong họng, cậu không ngờ rằng quyền lực của Li Si lại lớn đến vậy

Mà nghĩ lại, không phải anh ta là Đặc Vụ Áo Đen* sao? Ngay cả ngoại trang cũng y hệt.

"Theo luật thì, đúng vậy."

Li Si nhìn về phía cậu, xem nó như một câu đùa.

Rồi anh ta hướng về phía cánh cổng. Một màn chắn màu đen xuất hiện trước mắt họ.

"Thắc mắc rằng tại sao mớ hỗ đốn này không ảnh hưởng đến bên ngoài không?"

Không hẳn.

Xiang Ming lắc đầu đầy miễn cưỡng, nhưng cơ thể cậu thì hoàn toàn ngược lại:

"Tại sao?"

"Truyền thuyết đô thị chỉ có thể được nhìn thấy dưới vài điều kiện đặc biệt. Cái màn chắn trước mặt chúng ta là một điều kiện đó. Cậu cũng có thể gọi nó với một cái tên thông dụng."

"Một lãnh địa."

Li Si đâm tay của mình thẳng vào màn chắn và cắt thẳng xuống. Một lỗ hổng lớn đủ cho một người đi qua bỗng xuất hiện.

Con đường náo nhiệt ngay lập tức khiến tâm trí của Xiang Ming bình tĩnh lại.

Bên kia màn chắn là thế giới thực.

Chỉ cần bước qua bên kia, và cậu có thể kết thúc cái đêm quỷ quái này và trở lại với cuộc sống bình thường đúng không?

Âm thanh thì thầm ban nãy bắt đầu tràn vào tai cậu một lần nữa.

"Được rồi, thoát khỏi đây thôi."

Li Si bước ra khỏi màn chắn và nhìn về phìa Xiang Ming.

Nhưng cậu ta không hề di chuyển.

"Hậu bối! Xiang Ming! Đưa tay ra đây!"

Li Si lo lắng vì sự bất cản của bản thân trong khi cố gắng lôi Xiang Ming ra ngoài.

Một người đi vào màn chắn với không một sức mạnh như vậy thì làm sao có thể thoát ra ngoài một cách dễ dàng như vậy được?

Mọi thứ đều có cái giá của nó, đúng không?

"Em vẫn có lớp thưa tiền bối."

Biểu cảm của Xiang Ming bỗng trở nên vô cảm. Cậu đẩy tay Li Si ra chỗ khác. Màn chắn ngay lập tức bị đóng lại, chia cắt hai bọn họ.

Li Si cố gắng mở nó như khi nãy, chỉ khi đó anh mới nhận ra anh đã đấm vào một bức tường.

"Cái lãnh địa này đang mất cân bằng- Có phải do trận chiến gây nên không? Đợi một chú nhé Hậu bối!"

Sau khi màn chắn đóng lại, Xiang Ming bỗng lấy lại ý thức của mình. Một tia sáng lẻ loi bay ra khỏi cơ thể cậu và biến mất.

Lấy lại được ý thức, cậu nhìn về phái màn chắn kia. Cơn tuyệt vọng chiếm lấy tâm trí cậu.

Những bóng đen bắt đầu bao vây lấy cậu.. Giờ phải làm sao đây? Cậu không mạnh như Li Si, và Su Xiaozue thì đang bận chiến đấu với thứ kia. Đây là cái kết của cậu sao?

"Quay trở lại lớp đi."

"Cậu đến từ lớp nào?"

"Kì thi này chỉ có một lần trong đời thôi đấy."

Trong khi những bóng đen dần tiến gần đến cậu, những tiếng thì thầm của chúng bắt đầu rõ hơn, cơ thể và tinh thần của cậu bắt đầu mờ dần.

Sau đó- một giọng nói quen thuộc lọt vào tai cậu.

Xiang Ming quay đầu nhìn về phía giọng nói kia đầy hi vọng.

Liu Qing vẫy tay với cậu và hét lên:

"Bên này! Xiang Ming, nhanh lên!"

Xiang Ming vô thức chạy sang bên đó. Liu Qing cũng bị kéo vào vụ việc này sao? Cậu ta chắc chắn là đến đây để cứu Xiang Ming. Cậu phải nhanh chóng đến chỗ Liu Qing trước khi những cái bóng bắt kịp cậu.

Cậu hoàn toàn tin vào Liu Qing trước mặt - Bạn từ thời thơ ấu cơ mà, cậu ta sẽ không bao giờ lừa Xiang Ming.

Xiang lao đi, gần đến vị trí của Liu Qing.

"Xiang Ming! ĐỪNG QUA ĐÓ, ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ LIU QING!"

Đằng sau cậu, một lỗ thủng dẫn đến thế giới thực mở ra. người đàn ông mặc vest đen hét lên hoảng loạn.

Nhưng Xiang Ming không hề nghe thấy. Đây là Liu Qing cơ mà, làm sao mà có thể là giả cơ chứ? Đây chắc chắn là Liu Qing thật.

Không thể nào là giả.

"ĐỪNG TIN NHỮNG GÌ NÓ NÓI! ANH DẶN MÀY RỒI!"

Li Si lao ra vết cắt trên màn chắn đến chỗ cậu.

Nhưng những bóng đen kia bao vây anh như những con thú dại, khiến anh mắc kẹt.

Có thể là lời cảnh báo của li Si đã có tác dụng, hoặc có thể là do trên trời đã xuất hiện một mặt trời tươi rói bỗng xuất hiện.

Một chút ý thức bỗng khiến Xiang Ming tỉnh lại. Cậu dừng lại và nhìn vế phía Li Si đang bị bao vây.

"Liu Qing đó là giả á?"

ngay khi cậu vừa nói xong, hai con dao đen đúa đâm xuyên lòng ngực cậu, máu chảy từ miệng của cậu.

"làm sao tao không phải là Liu Qing được chứ?"

"Liu Qing" đứng sau lưng cậu, siết chặt hai con dao cắm sâu trên ngực của Xiang Ming.

Đau- Đau quá- Đau quá.

Xiang Ming bỗng cảm thấy cơ thể nhẹ tênh, tầm nhìn của cậu mờ dần. Điều cuối cùng cậu thấy là Li Si đang tuyệt vọng đâm thẳng qua màn đêm về phía cậu.

Cứu tôi, cứu với, có ai không.

Ánh sáng dịu dàng bao phủ lấy Xiang Ming, nhưng nó không thể chạm vào cơ thể bị ô uế bởi cái chết của cậu.

Bóng tối thay thế chỗ của ánh sáng. Đau đớn lấn át hi vọng. Cái chết dẫm đạp sự sống mong manh.

Cậu sắp chết.

Trong khoảng khắc cuối đời của cậu, cậu nhớ về hình ảnh của cô gái ấy.

Sau đó cậu nhớ một thứ gì đó.

Cậu vẫn chưa nhận được cây kem mà cô ấy hứa với cậu.

Sau đó bóng tối chiếm lấy hoàn toàn ý thức của cậu.

"Xiang Ming! Xiang Ming!"

Sau một khoảng thời gian dài, một giọng nói quen thuộc làm cậu bật dậy. Vô thức, cậu nhảy bật khỏi ghế của mình và hô: "Có mặt!"

Người đang đứng trên bục giảng mặt đầy cau có, sau đó dịu lại.

"Em vừa ngủ ngon quá nhỉ- Chắc là em biết giải câu này đúng không... từ từ, em bị sao vậy? Mặt em nhìn tái nhợt và mệt mỏi quá. Sốc nhiệt sao? Nhanh, lớp trưởng- Đem em ấy đến phòng y tế!"

Trong mùa hè khắc nghiệt này, khuôn mặt tái nhợt của cậu đầy khiếp đảm. Cậu vô thức nhìn mọi thứ xung quanh, một cảm giác vô thực lấp đầy tim cậu.

Cho đến khi bàn tay của cô gái kia đặt lên vai cậu.

"Cậu ổn chứ, Xiang Ming?"

Cậu nhìn về phía Su Xiaozue, sau đó lơ đễnh- đổ gục vào tay của cô.

Lớp học rơi vào hoảng loạn trước sự bất tỉnh của Xiang Ming.

giữa trung tâm của mọi thứ, Su Xiaozue nhìn về phía cậu trai với biểu cảm phức tạp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!