Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10923

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Volume 1 - Chap 09: Hai Ngày Của Hoa Và Gió

Chap 09: Hai Ngày Của Hoa Và Gió

"Né xa tôi ra!"

Hứa Minh bật dậy, tim đập mạnh. Cậu nhìn xung quanh căn phòng- không có gì bất thường- rồi cầm chiếc điện thoại lên và mở cuộc trò chuyện với Lý Tư.

"Tiền bối, ngày mai chúng ta có thể gặp ở tiệm sách được không? Em có vài câu hỏi cần hỏi trực tiếp."

Vài phút sau:

"Không vấn đề."

Đó là tin nhắn mà cậu đã gửi trước khi ngủ. Sau khi kiểm tra tận 3 lần, cậu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Giỡn với cái chết không phải là cách làm của cậu. Một tên nhóc cao trung nói ra những thứ liên quan đến lớp trưởng sẽ khiến Lý Tư nâng cao cảnh giác.

Ai biết được- Anh ta có thể chui ra khỏi màn hình máy tính để "bất ngờ" cậu như cơn ác mộng ban nãy.

Cậu nhìn thời gian. Vẫn còn sớm, cậu đúng dậy, rửa mặt, rồi nấu một gói mì ăn liền.

"Học sinh, nhớ ôn bài kĩ càng vào. Ba ngày nữa sẽ thi cuối kì."

Chu Keo Kiệt @Everyone trong nhóm chat.

Ngay lúc này Hứa Minh mới nhớ ra- cậu vẫn phải thi cuối kì.

Khuôn mặt hoảng loạn của Uyển Nhi trên tầng thượng hiện thoáng qua trong tâm trí cậu.

"Cô ấy chắc có bài ôn sẵn rồi."

Cậu lắc đầu. Giờ không phải lúc để lo về điều đó. Chỉ là thi cuối kì thôi mà- thi đại đi.

"Hứa Minh! Mở cho tao cái cửa!"

Giữa lúc ăn sáng, vô số tiếng gõ cửa và tiếng gọi quen thuộc.

Cậu không cần phải đoán.

"Đợi tao một chút."

Cậu đặt đôi đũa xuống, sải bước đến bên cửa, vặn tay nắm, rồi mở cửa mà không cần nhìn.

Rồi đi vào ăn nốt mát mì.

"Vẫn đang hốc?"

Lưu Thanh, cậu ta đóng cánh cửa đằng sau lại, tháo đôi giày ra, rồi xỏ đôi dép thừa để đi như chủ nhà.

"Lại mì gói? Cần tao bao một bữa buffet không?"

Hứa Minh húp nốt miếng mì cuối rồi chỉ về phía bếp.

"Rửa giùm tao cái bát thì huề."

Lưu Thanh cươi tươi- rồi thật sự rửa bát mì.

Hứa Minh nhìn cậu ta rồi nghi ngờ.

"Thằng cu này nay tốt tính thế nhờ."

Nhưng trước khi cậu suy nghĩ thêm, điện thoại cậu bỗng reo lên.

Ai gọi vào giờ này vậy?

Tô Tiểu Trạch.

"Lớp trưởng?"

Cậu để tay lên nút chấp nhận, chần chừ rồi nhấn.

"Alo, alo.. ai đang nghe máy vậy? Hứa Minh đúng không?"

Giọng của cô vẫn ngọt ngào như thường.

"Ừ là tớ đây, có gì sao?"

Cậu đang lo lắng. Tại sao cô lại gọi vào giờ? Cô ấy nhận ra điều gì rồi sao?

"Tất nhiên là về những gì cậu nói rồi."

"Cái nào cơ?"

Câu hỏi của cậu làm cô cười lớn.

'Cậu nhanh quên ghê? Cậu hứa sẽ mời tớ bữa tối thịnh soạn vì đã làm tớ leo cây đó. Đoán là tớ chẳng là cái thá gì của cậu rồi."

"Tất nhiên là tớ nhớ rồi! Tối nay nhé? BBQ Hàn Quốc. tớ đặt chỗ rồi gửi vị trí cho."

Cậu ấp úng- cậu đã quên thật. Và câu hỏi của cô quá chuẩn xác.

"Vậy tớ để cậu đặt chỗ nhé~ À tớ cũng đem bạn theo nhé. Cậu không phiền đâu nhỉ?"

"Bạn?"

Cậu nhìn về phía Lưu Thanh trong bếp.

"Không sao, tớ cũng có bạn theo mà."

"Hmm?"

Giọng cô cao lên vì bất ngờ.

"Hứa Minh cũng có bạn sao? Nam hay nữ?"

"Nam, Lưu Thanh- cậu biết cậu ta mà đúng không?"

"À phải rồi. Hẹn cậu tối nay nhé."

"Bye."

Cậu cúp máy rồi quay ra sau- Lưu Thanh đang đứng ngay sau cậu.

"Mày vừa nói chuyện với gái à?"

Cười nham hiểm.Hứa Minh xem chút nữa là tát cậu ta.

"Sao cu?"

Giọng cậu ta không hề thân thiện chút nào.

Lưu Thanh mặc kệ và nhại lại:

"Sao cu? Mày biết mày nghe giống ai không? Y hệt bố của tao luôn! Khi ổng nịnh mẹ tao ấy. Cái giọng ẹo ẹo, làm hài lòng phụ nữ ấy, Khai! Nói chuyện với ai?"

Hứa Minh đập cậu ta.

"Lớp trưởng lớp tao. Cho cổ leo cây hôm qua vì vài lí do. Bù lại bằng BBQ tối nay."

"Mày cũng đi."

Lưu Thanh ngay lập tức hoá simp.

"Riel không anh già?"

Hứa Minh đã quá quen với tính cách cậu ta.

"Hôm qua tao hứa rồi đấy thây- tao sẽ đãi mày một bữa."

"Mà sao nay qua đây sớm vậy cu? Có việc gì sao?"

Cậu tí thì quên. Lưu Thanh đang duỗi người trên sofa ngồi xem điện thoại.

Hôm nay cậu ta còn rửa chén nữa. Có gì đó rất sai...

"À? Tao quên."

Mặt Lưu Thanh ngay lập tức nghiêm túc trở lại.

"Muốn đi bệnh viện với tao không?"

"Đéo."

Từ chối lập tức. Hứa Minh đi ra cửa để đeo giày.

"Trưa nay có việc. Tối tao gặp mày sau."

Cậu bước ra ngoài- rồi một cánh tay chụp lấy cậu.

"Chắc là mày ổn không cu?"

Hứa Minh quay đầu lại. Mắt Lưu Thanh nhìn cậu lo lắng.

Cậu ghét ánh nhìn đó.

"Tao ổn."

Cậu nhẹ nhàng đẩy tay ra.

"Tao có chút việc... gấp. Nếu mày muốn thì xong cuối kì rồi tao đi, ok không?"

Lưu Thanh nghe thấy lời đề nghị rồi lụi lại, thở phào rồi trở về chế độ vui tươi.

"Ok cu, đi làm gì thì làm đi. Tao đặt chỗ BBQ tối nay cho, khỏi phải stress."

Hứa Minh nhìn cậu ta rồi gật đầu.

"Cảm ơn nha cu."

"Cảm ơn sao? một khi tao đã hứa thì tao..."

Hứa Minh đã rời đi.

Lưu Thanh cười rồi thở dài.

"Thằng cu này chưa bao giờ nghe hết câu. Không biết là thói học từ dì hay dượng nữa."

Tiệm Sách Quang Sáng- Một tiệm sách lâu đời nằm kế trường Thanh Hà số 2.

Giống quán cafe hơn tiệm sách. Nhiều kệ sách miễn phí, ghế thoải mái, đồ uống khá ổn.

Lý Tư đang uống cà phê, tâm trạng tốt lên.

Nhìn không khác gì nhỉ.

Anh từng hay đọc tiểu thuyết ở đây, quen thuộc thật.

"Tiền bối Lý!"

Một giọng nói làm anh ta tỉnh lại.

"Cậu đây rồi hậu bối."

Hứa Minh đang thở dốc, đầm đìa mồ hôi.

"Xin lỗi, kẹt xe. Làm anh đợi rồi."

Lý Tư lắc đầu.

"Không sao, mới tới thôi, ngồi đi, rồi bình tĩnh lại.

Hứa Minh ngồi xuống- rồi nhìn thấy ly cà phê của Lý Tư còn một nửa.

Tiền bối quá tốt bụng. Anh ta chắc chắn đợi khá lâu rồi.

"Muốn hỏi cái gì? Lời khuyên cuộc sống? Hay học hành?"

Lý Tư khá thích thằng nhóc này. Ngoan, nghe lời. Giáo viên thích kiểu này nhất.

Nhưng học sinh ngoan không tồn tại lâu trong cái trường đó. Là một người đi trước, anh chỉ có thể lắng nghe.

Nhưng anh vẫn mong không có quá nhiều rắc rối- anh đang bận.

"Những gì em nói nghe nó rất vô lí. Nhưng nghe em nói cái đã."

Giác quan Lý Tư cảnh báo. Cùng với những vụ việc gần đây và nạn nhân bị Déjà vu đã khai...

"Em đã nhìn thấy nhiều bóng đen kì lạ và nhiều người ăn mặc như anh xua đuổi chúng."

Lý Tư ngay lập tức che miệng Hứa Minh lại, nhìn xung quanh phòng.

Không có ai.

Anh lôi chiếc găng tay da và đeo nó vào.

"Cậu hiện tại cảm thấy như thế nào?"

Anh ta vẫy găng tay trước mặt Hứa Minh.

"Em ổn? hỏi về găng tay sao? nhìn hợp đó?"

Hứa Minh giả ngu. Cậu không biết anh ta nghĩ gì, nhưng Lý Tư đang kiểm tra thứ gì đó.

"Hậu bối, cậu cho tôi một bất ngờ to đấy."

Lý Tư xoa thái dương, diễn xuất của thằng nhóc này tệ thật.

Anh ta ngưng diễn.

"Nói đi, cậu biết thân phận của tôi từ đâu? Tôi không thông minh, nhưng tôi cẩn trọng lắm đấy."

"Người thường không vượt qua khu vực Cản Trở được."

Hứa Minh mở miệng- rồi nhận ra mọi người xung quanh đã đúng im. Như ai đó đã ngưng thời gian vậy.

Vậy đây là khu vực Cản Trở sao?

Cậu nhớ ra- vòng lặp đầu tiên, Lý Tư có nhắc đến. Cho xem cả găng tay luôn.

Đó là lí do sao?

Còn về con gấu trắng- cậu có thể nhìn thấy người thường không. Những vòng lặp đang ngưng tụ một thứ sức mạnh không rõ.

Cậu không biết phải gọi đây là phước lành hay xui rủi nữa.

"Có người tên là ma pháp thiếu nữ Tang đã kêu em tìm tiền bối."

Cậu quyết định dùng tên của lớp trưởng. Trả lời sai một câu và Lý Tư có lẽ sẽ xoá kí ức của cậu.

"Ma pháp thiếu nữ Yang?"

Khuôn mặt của Lý Tư trải qua 5 sắc thái khác nhau.

"Ý cậu là Tiểu Thư Yang?"

Đến lượt của Hứa Minh bị bất ngờ. Danh tiếng của cô to đến mức đó.

Cậu quyết định chơi liều.

"Em từng là người giao kèo với Yang, nên mấy thứ này là khá quen rồi. Nhìn thấy anh hôm qua và đoán thử. Xin lỗi!"

Lý Tư cất đôi găng tay đi và thở dài- cay đắng, hứng thú, và bẽ mặt.

Một tên nhóc đã gài bẫy anh. Nhục mặt.

Nhưng tên nhóc này khá tốt.

"Không cần phải xin lỗi đâu. Anh mày phản ứng hơi quá thôi. Và nếu cậu từng là người giao kèo với Yang... anh mày không có quyền biết thêm."

Mọi thứ bình thường trở lại, anh ta uống tiếp ly cà phê.

"À quên, cậu muốn biết cái gì?"

Hứa Minh cân nhắc lời nói của mình.

"Em muốn biết những bóng đen kia đến từ đâu."

Biểu cảm của Lý Tư không thay đổi. Anh ta đặt chiếc ly xuống, thả một cục đường vào.

"Cà phê thì đắng. Nhưng chúng ta có thể thêm phụ gia để thay đổi hương vị. Có thể gọi những bóng đen mà cậu biết- chúng tôi gọi nó là Hắc Ảnh."

"Bóng đen được sinh ra từ tâm trí của con người và cảm xúc. Chúng thích ứng với những suy nghĩ đó. Đó là nguồn gốc của truyền thuyết 'Hắc Ảnh'."

Hứa Minh gật đầu như nó có lí.

Nhưng có một thứ cậu cần chắc chắn.

"Vậy bóng đen có tấn công con người không?"

Lý Tư sững người. Ánh nhìn của anh bỗng lạ kì- như câu hỏi ấy rất vô lí.

"Bóng đen.. tấn công con người?"

Tay anh xỏ nhanh vào đôi găng. Ngay khi anh chạm vào nó, mồ hôi bắt đầu chảy xuống lưng.

"Cậu đùa tôi sao? Bóng đen tấn công con người?!"

Hứa Minh nhìn phản ứng của anh ta và hiểu ra.

Sức ảnh hưởng của cái thứ đó tệ hơn những gì cậu nghĩ.

"Hậu bối, e là cuộc trò chuyện này buộc phải kết thúc rồi."

Lý Tư xỏ tay vào găng, sống lưng lạnh toát. Anh phải quay về trụ sở ngay lập tức.

"Gọi cho anh nếu cậu cần gì thêm."

Anh đưa một chiếc thẻ thông tin và chạy vụt đi.

Hứa Minh còn chưa kịp tạm biệt.

Mình vừa va vào một cái side quest à?

Một cảm giác bất an kéo đến.

Nhưng phóng lao thì theo lao thôi.

Nếu mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát...

Cậu siết chặt chiếc thẻ trong lòng.

"Nhóc."

Một giọng nói làm cậu giật bắn.

Một con gấu trắng xuất hiện trước mặt cậu.

"Nhóc nhìn có vẻ đang gặp vấn đề."

"Ta giúp được nhóc đấy."

"Muốn thử trở thành ma pháp thiếu nữ không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!