Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10923

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Volume 1 - Chap 06: Sự Kiện Bắt buộc

Chap 06: Sự Kiện Bắt buộc

Đêm đó, Hứa Minh nằm ở trên giường, tua lại khung cảnh hỗn loạn vào buổi sáng trong đầu. Cậu đã thử mọi cách để quên nó đi, nhưng cậu vẫn không thể quên được nó.

Cậu ngồi dậy, nhặt chiếc điện thoại lên, rồi gửi một tin nhắn cho Lưu Thanh.

"Gửi tao thông tin liên lạc của Tiền bối Lý."

Lưu Thanh trả lời ngay lập tức.

"Ok, đã gửi."

Sau khi gửi thông tin liên lạc của Lý Tư, Lưu Thanh khựng lại, rồi hỏi:

"Ê- Sao mày biết hôm nay tao gặp được tiền bối Lý? Hai người biết nhau à?"

Theo sau đó là một tràng câu hỏi.

Hứa Minh biết rằng cậu ta sẽ phản ứng như vậy, nên cậu không giấu diếm gì:

"Tao du hành từ tương lai trở về đó."

Cậu cố tình không nhắc đến chuyện cậu đã "Chết". Mắt cậu mờ lại ngay khi nghĩ về nó.

"Nhảm cứt, tao báo công an."

Hứa Minh nhìn dòng trả lời, rồi thêm Lý Tư vào danh bạ, sau đó gõ- cẩn thận nhắc đến tên của Lớp Trưởng:

"Tôi biết về Tiểu Thư Yang, Tiền bối Lý."

Đã gửi.

Vậy là dễ để hiểu. Rồi, bây giờ phải hỏi cái gì giờ?

Lần trước, Lý Tư chỉ giải thích sơ qua về truyền thuyết đô thị. Những bóng đen kia được giải thích kỹ hơn một ít.

Lý do mà bọn chúng lại chỉ nhắm vào cậu và Lâm Uyển Nhi- Chưa rõ. Và bọn chúng cũng không vô thức như anh giải thích.

Những tiếng thì thầm đó. Cái cách mà bọn chúng giả danh Lưu Thanh với trí thông minh đáng sợ.

Cậu biết quá ít về truyền thuyết đô thị.

Tại sao lại không hỏi Tiểu Trạch á? Bởi vì cậu không thể liên lạc với cô từ lúc tiết học kết thúc.

"Tớ đã gia cố lại phong ấn rồi. Không còn bóng đen trong trường ngay lúc này. Có một vài thứ phải làm trong vài ngày tới - Đứng nhớ tớ quá nhé."

Những gì mà cô đã nói.

Cậu đã hỏi về điều đó. Cô vẫn không trả lời, ném cho cậu một ánh nhìn kì lạ trước khi rời đi.

Thôi kệ. Dựa vào cô mãi cũng không phải là phương án của cậu. Bên cạnh đó-

Cậu lôi huy hiệu vàng kim từ trong túi ra. Nhìn vào nó làm cậu bình tĩnh trở lại.

Điện thoại của cậu sáng lên.

Lý Tư trả lời rồi sao?

Không. Lời mời kết bạn mới.

Tên : Tuyệt Chi Nhân, siêu chuunibyou.

Tin Nhắn:...

Ngón tay của Hứa minh chần chừ- rồi ấn chấp nhận, lưu lại tên của cô là Lâm uyển Nhi.

"Cậu có ở đó không? Đến trường đi. Tìm thấy một thứ gì đó liên quan đến những bóng đen."

Ngay sau khi chấp nhận lời mời. Cô đã nhắn- lẫn gửi thêm một bức ảnh chụp toà dạy học vào ban đêm.

Vô số bóng đen có thể nhìn thấy trong ô cửa sổ của trường.

Cậu đã nghĩ Tiểu Trạch đã xoá kí ức của cô, như là các ma pháp thiếu nữ hay làm trong anime.

"Tớ cũng là truyền thuyết đô thị đấy."

Giọng của Tiểu trạch vang lên trong đầu cậu.

Khó mà gộp những bóng đen với cô chung một nhóm được.

Và chẳng phải các ma pháp thiếu nữ thường đại diện cho tình yêu và hi vọng sao? Ngay cả khi là truyền thuyết đô thị, thì họ vẫn rất hiền hoà... nhỉ?

Cậu siết chắt chiếc huy hiệu vàng kim, nhìn nầu trời đêm ở ngoài, rồi nhắn lại:

"Đợi tớ."

Sau đó nghĩ lại.

Hỏi thêm:

"Sao cậu lại ở trường vào giờ này?"

Có gì đó không đúng.

Lần trước, một tin nhắn tương tự là lùa cậu đến đó - rồi ăn hai con dao vào hông.

Cái này nhìn như bẫy.

Cậu cần xác nhận lại danh tính của cô.

Như là đọc được suy nghĩ của cậu, màn hình của cậu sáng lên lần nữa- một cuộc gọi xuất hiện.

Truyền thuyết đô thị cũng làm được như vậy sao?

Hứa Minh đã luôn là người ngoại đạo. Sau tất cả mọi thứ trước mặt, cậu vẫn cho rằng chúng là "Hiện tượng siêu nhiên," không phải do ma hay quỷ.

Nên cậu bắt máy. Chỉ có trải nghiệm trực tiếp mới cho cậu biết được.

Gió thổi mạnh vào loa điện thoại- âm thanh quên thuộc.

Tầng Thượng.

Cô ấy đang làm gì ở trên đó?

Một cảm giác bất an trỗi dậy.

"Uyển Nhi! Cậu có nghe thấy tớ không? cậu đang ở đâu? Tớ đang đến ngay đây."

Cậu đã cầm lấy chiếc áo khoác và hối hả chạy ra cửa.

"Nhỏ lại- Giọng của cậu lớn quá."

Tông giọng bình tĩnh của cô làm cậu thêm lo lắng.

"Nghe này- Tớ đang đến rồi. Đứng tại chỗ cho tớ, không được di chuyển."

Lâm Uyển Nhi thư giãn bên mép tầng thượng, thắc mắc.

Đừng di chuyển ư? Mình an toàn mà nhỉ.

"Nhưng-"

"Làm ơn đấy, Tớ xin cậu."

Cô ngừng lại.

Mắt của cô bị bao phủ của bóng tối- cô không nhận ra.

"Được rồi, nhanh lên. Chúng vừa thấy tớ rồi."

Hoảng loạn bắt đầu làm giọng cô run rẩy.

Khoảng khắc trước, vô số bóng đen từ từ quay đầu lại. mặc dù chúng không có mắt, nhìn cảm giác bị nhìn chằm chằm vào vẫn ở đó.

Cô hối hận vì đã đến cái nơi quỷ quái này.

Một góc miệng cong lên một nụ cười quái đản.

Như là

Tô Tiểu Trạch nheo mắt lại, đặt công việc trên tay xuống, rồi quay sang nhìn vị khách không mời.

"Chào buổi tối, Tiểu thư Yang."

Lý Tư duỗi thẳng lưng, không dám nhúc nhích dù là thở.

"Tôi biết là khu vực bị bóng đen bao phủ này nắm dưới sự kiểm soát của Phòng Kiểm Soát. Cho tôi hỏi là anh đến đây có việc gì?"

Cô đã nghe về cảnh cáo đó rõ ràng- nhưng điều tra viên này có vẻ không muốn nhúng tay vào.

Phải rồi- Đây chắc hẵn là "Tiền bối Lý" mà Hứa Minh nhắc tới.

"Tôi biết đây là địa phận của Phòng Kiểm Soát. Nhưng nể mặt tôi là người quen- anh có thể bỏ qua cho tôi không, Tiền bối?"

Cô cười nhẹ, quan sát phản ứng của anh.

Lý Tư chút thì ngã xuống sàn.

Người Quen? Anh không bất ngờ khi cô biết tên anh? Nhưng Tiền bối? Từ cô ấy á?

Thông tin của Bộ đã xem truyền thuyết của cô là cổ xưa rồi.

"Anh nghĩ về một thứ khá thô lỗ đấy."

Ánh nhìn nguy hiểm của cô cắt ngang suy nghĩ của anh.

"K-Không! Chỉ đang thắc mắc tại sao Tiểu thư Yang lại gọi tôi là tiền bối."

Nhanh chóng giải hoà- anh không muốn tan biến chỉ vì chọc giận cô.

Khong hề phóng đại. Quá khứ của cô nhìn như ác mộng.

Có người kể lại cô từng xoá sạch truyền thuyết đô thị của một thành phố.

Truyền thuyết sẽ còn tồn tại khi người ta còn nhắc đến chúng. Ngay cả Phòng Kiểm Soát cũng khó lòng xoá sổ một thứ.

Ấy vậy mà cô đã quét sạch vô số chúng.

Tiến cận cô đã là một quyết định liều lĩnh ( hay là ngu ngốc).

"Cái này sao? Một người bạn của tôi đã nhắc đến anh. Anh gọi cậu ấy là 'Hậu bối', nên tất nhiên là tôi, bạn học của cậu ấy- thì anh cũng là tiền bối của tôi, đúng chứ?"

Cô nhìn rất thích thú.

Lý Tư tí thì đau tim.

Nhưng không còn đường lui rồi.

"Không cần phải căng thẳng đâu. tôi chỉ đang gia cô lại phong ấn ở đây và hiện thực. Tôi là người làm phong ấn này mà. Nếu anh có thắc mắc, hãy hỏi giám đốc của anh ấy- bọn tôi là bạn cũ."

Anh vừa nghe được một bí mật tối mật.

Biết càng nhiều thì càng dễ chết.

"Vậy là tiểu thư chỉ đang ổn định lại khu vực, vậy thì ổn. Tôi sẽ... không ngáng đường tiểu thư."

Sự hèn nhát của anh làm cô khoái chí.

Cô chắn anh lại, đặt cằm bản thân lên tay.

"Nhìn tôi đáng sợ đến vậy sao? Gia cố phong ấn này chán lắm. Ở lại và trò chuyện một lát đi, Tiền bối."

Đôi mắt chằm chằm của cô thách thức anh từ chối.

Anh có thể không?

Anh thở dài, chấp nhận số phận.

Thêm nữa.. Cơ hội để nói chuyện một một với một huyền thoại sống.

May Mắn hay Xui xẻo? Biết quá nhiều chưa bao giờ là điều tốt.

"Anh có biết phong ấn này đang ngăn chặn thứ gì không?"

Cô mặc kệ thâm tâm hỗn loạn của anh.

"Tôi biết anh đang nghĩ gì. Những bóng đen vô hại kia có đáng thời gian của tôi không? Bọn chúng ở khắp mọi nơi hầu hết đều rất ôn hoà- như là thú cưng vậy."

Lý Tư không muốn nghe những điều này. Những Bí mật tối cao nắm ngoài mức lương của anh.

Nhưng anh nhớ lại- những bóng đen mà anh phải dọn dẹp gần đâu đã bắt đầu hung hãn hơn.

"Sao mình không nhận ra nhỉ?"

Sợ hãi bắt đầu cắm rễ.

Bóng đen ôn hoà là kiến thức cơ bản. Nếu anh đã quên nó...

"Anh đã bị thay đổi nhận thức."

Cô nhận ra sự thật, rồi thêm vào:

"Tôi vừa đảo ngược hiệu ứng của nó rồi."

Khuôn mặt của anh không khá hơn- nó tệ đi trông thấy.

Ngay cả anh cũng bị ảnh hưởng, thì toàn thành phố đã bị ảnh hưởng.

"tôi biết là anh đang sốc lắm. Nhưng có tôi ở đây rồi, nó vẫn kiểm soát được. Nên là thoải mái mà trò chuyện với tôi đi, Tiền bối."

Từ bất cứ ai thì anh cũng nghi ngờ.

Nhưng từ cô á? Chắc như đinh đóng cột.

Nếu cả cô cũng không thể ngăn chặn nó, thì thành phố này xong đòi rồ.

"Chúng ta đang ở đâu?"

"Phong ấn ngăn chặn [XX]?"

Khi họ tiếp tục trò chuyện, Ký ức và tiềm thức của Lý Tư bát đầu quay trở lại. Những khúc mắt trong quá khứ bắt đầu bắt đầu hợp lý.

Đây là năng lực của cô ấy sao?

"Đúng vậy. Không phải là do những bóng đen- Nhưng do một phù thuỷ mà tôi đã tự tay phong ấn vài thế kỷ trước. Quyền Hạn của ả ta cũng tương tự."

"Tên ả ta: Tuyệt Vọng."

------------------------------------------------

Hứa Minh phóng một mạch đến trường, điện thoại dính liền vào tai, nhắc nhở Uyển Nhi trên đường.

Tại sao cô ấy lại quay trở lại? Tại sao phải là tầng thượng?

Câu trả lời của cô làm cậu lạnh sống lưng.

"Không phải là cậu bảo tớ đến sao? Đến từ tài khoản chính của cậu ấy. Hơn nữa- Tớ không ở trên tầng thượng. Tớ đang ở dưới toà nhà dạy học."

Không ở trên tầng thượng mà có nhiêu đó gió? và Tớ bảo cậu đi á? Cô gái à, thằng con trai mà cậu gặp hôm nay bảo cậu đi vào giờ này, và cậu thật sự đi?

Cậu bị á khẩu- rồi nhanh chóng hiểu ra: Bóng đen.

Mục tiêu trước mắt: Giữ cô tại chỗ.

Bọn chúng quyết tâm phải khiến cô nhảy xuống.

"Tớ đến cổng rồi, đợi ở đó."

Cậu thở dốc ở cổng trường, giọng hoảng loạn của cô reo lên:

"Tớ không thể- bọn chúng đang đến gần tớ, tớ sợ lắm."

Sự run rẩy trong lời nói của cô làm tim cậu vỡ tan. Cô đã ở giới hạn của bản thân.

Nhưng lớp trưởng đã phong ấn chúng lại rồi mà! Ảo giác sao?

Cậu nhìn thấy phòng bảo vệ sáng lên, phóng thẳng đến bức tường thấp, rồi trèo qua.

Sau đó hết tốc lực lao đến toà dạy học.

"Lâm Uyển Nhi- Bình tĩnh lại! Cậu có chắc là cậu thấy chúng không? nhìn xung quanh đi! Cậu có chắc là cậu đang ở phía dưới không?"

Cậu siết chặt huy hiệu vàng kim. Ánh sáng vàng đồng điệu, Giọng nói của cậu xuyên thủng đêm đen như tín hiệu trợ giúp.

"Xung quanh tớ?"

Một tiếng hét thất thanh.

"Làm sao tớ lại ở đây?"

Hứa Minh đã đến duối tầng trệt, thở dốc. Tiếng khóc của cô làm cậu thở dài.

Cậu lại cứu tớ rồi.

Cậu siết chặt huy hiệu vàng kim chặt hơn. Khi mà tiểu Trạch quay trở lại, cậu sẽ đãi cô một bữa.

"Cậu đã bình tĩnh trở lại rồi- Đi xuống đi. Tớ ở bên dưới này."

Có gì đó rất sai. Cô ấy không phản hồi.

Chuyện gì đang diễn ra?

"NÀY! Lâm Uyển Nhi, cậu đang làm gì vậy!"

Cậu nhìn lên.

Trên mép tầng thượng- một cô gái đang đứng thẳng trên đó.

Lâm Uyển Nhi?

"Hứa Minh... Ngươi có biết không? Một cánh bướm không thể ngăn kẻi muốn nghiền nát nó."

Thân thuộc nhưng thật la lẫm. Gió hú qua chiếc loa điện thoại.

Sau khi cậu tỉnh lại, :âm uyển Nhi- cùng chiếc điện thoại của cô- đã rơi xuống trước mặt câu.

Máu bắn tung toé, như lần trước.

Không còn đám đông thì thầm ở xung quanh.

Chỉ còn âm thanh thì thầm quen thuộc.

"Ngươi đã giết cô ấy."

Giọng nói liên tục thay đổi- Tô Tiểu trạch, Lưu Thanh, rồi của cả cô ấy.

Lâm Uyển Nhi.

"Cứu tớ..."

Đôi môi nhợt nhạt của cô mở ra một lần cuối, rồi im lặng vĩnh viễn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!