Lời bạt
Kể từ khi ra mắt cuốn sách đầu tiên bốn năm trước, tôi cảm giác mình cứ viết mãi về chuyện gia đình một cách dai dẳng. Mà toàn là những gia đình khác xa với hình mẫu lý tưởng của xã hội. Thú thật, viết những câu chuyện như thế khiến tôi hơi nặng lòng. Cứ nghĩ đến việc mình có đang khơi lại vết thương lòng của ai đó, hay gieo rắc nỗi buồn không mong muốn cho ai không, là mỗi lần như thế tay tôi lại chực dừng lại.
Vậy thì, tại sao tôi lại viết về chủ đề này? Nếu phải trả lời, thì là do tôi nghĩ rằng khi để nhân vật chính ở độ tuổi thanh thiếu niên, gia đình chính là mối quan hệ gần gũi nhất nhưng cũng dễ trở nên rối rắm, phức tạp nhất...
Nói vậy thôi chứ đó chỉ là lý do tôi bịa ra sau này, còn sự thật có lẽ đơn giản là tôi cảm thấy viết về chuyện gia đình là lúc ngòi bút của mình trôi chảy nhất mà thôi. Xin lỗi nhé. Về khoản này thì chính tôi cũng chẳng hiểu rõ bản thân mình nữa. Dẫu vậy, tôi nghĩ có một sự thật là tôi có rất nhiều điều muốn nói về hai chữ "gia đình".
Con người ta ai cũng có một mặc định rằng "gia đình là phải thế này". Tôi cho rằng cái suy nghĩ áp đặt ấy còn phiến diện và kiên cố hơn nhiều so với những quan niệm kiểu "bạn thân là phải thế kia" hay "người yêu là phải thế nọ". Thế nhưng, dù là gia đình đi chăng nữa, chừng nào họ vẫn là những cá thể khác biệt với ta, thì họ vẫn là những con người hoàn toàn khác, và chuyện bất đồng quan điểm là điều đương nhiên. Sợi dây liên kết mang tên gia đình thường khiến ta quên mất rằng những người thân ấy thực ra cũng là "người khác", nó ngăn cản sự thấu hiểu lẫn nhau và khiến ta dễ dàng áp đặt những lẽ thường của riêng mình lên họ.
Dĩ nhiên, vẫn tồn tại những mái ấm hạnh phúc như trong phim truyền hình, và cũng có những lúc cái "lẽ thường riêng" ấy lại giúp thắt chặt tình đoàn kết. Mặc dù vậy, bất cứ gia đình nào cũng chắc chắn tồn tại những góc khuất méo mó dù lớn hay nhỏ, ấy thế mà phim ảnh hay âm nhạc lại cứ ra rả ca ngợi tình cảm gia đình... Có lẽ chính sự lệch pha với định kiến xã hội đó là thứ đã thúc đẩy tôi viết những câu chuyện về gia đình.
Nhưng dạo gần đây, tôi cảm giác cái sự tôn sùng gia đình đang dần phai nhạt. Tôi thấy xuất hiện nhiều hơn những tác phẩm có hình tượng cha mẹ tồi tệ (dù chính tôi cũng chẳng có tư cách gì để nói câu này). Chuyện đó kể ra cũng bi thảm, hay nói đúng hơn là mang lại cảm giác "đâu phải cứ thế là được", kiểu vậy... Rốt cuộc thì, có lẽ chính tôi cũng đang bị giam cầm trong cái định kiến phiến diện rằng "gia đình là phải thế này" cũng nên.
Viết một hồi thành ra toàn những lời lẽ mơ hồ. Mà, là lời bạt nên chắc thế này là được rồi. Chắc thế.
Lời cảm ơn.
Gửi anh Hamada, biên tập viên phụ trách. Càng qua nhiều tập, số lượng chữ đỏ sửa lỗi càng giảm đi, điều này khiến tôi vừa cảm thấy bản thân đã trưởng thành, lại vừa cảm thấy chút gì đó cô đơn tịch mịch. Mà, ít lỗi thì vẫn tốt hơn nhỉ.
Gửi họa sĩ Kukka. Cảm ơn cô vì những bức minh họa tuyệt vời cho tập này. Mong cô hãy giữ gìn sức khỏe và tiếp tục đồng hành cùng tôi trong thời gian tới.
Gửi quý độc giả. Cảm ơn mọi người đã theo dõi bộ truyện đến tận tập 4. Hẹn gặp lại các bạn.
Tập sau sẽ là tập cuối cùng.
Một ngày tháng 12 năm 2023
Hachimoku Mei
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
