Lời Thú Nhận Của Đóa Mimosa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1384

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25629

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 05 - Giao đoạn

Giao đoạn

Cuộc họp khối ngày hôm đó diễn ra vào sau giờ học thứ Năm.

Đây là cuộc họp để lên kế hoạch cho các sự kiện của trường và báo cáo tiến độ giảng dạy. Các giáo viên phụ trách khối lớp Mười một đang tập trung tại phòng họp trên tầng hai của tòa nhà trường học. Khác với cuộc họp toàn thể nhân viên mỗi tháng một lần, ở đây không có hiệu trưởng hay giáo viên các khối khác nên không khí không quá cứng nhắc. Tuy nhiên, vì ai cũng dễ dàng phát biểu nên các ý kiến thường bay qua bay lại, đôi khi dẫn đến những cuộc tranh luận nảy lửa.

Cầu mong sao lần này sẽ không như vậy.

"Cô Iyo, bắt đầu thôi."

"A, vâng."

Nghe tiếng gọi của thầy chủ nhiệm khối Joujima, tôi ngẩng mặt lên khỏi tập tài liệu vừa được phát.

Các giáo viên đang ngồi quanh những chiếc bàn được xếp thành hình chữ nhật. Tính cả tôi là mười người. Lần này mọi người đều có mặt đông đủ.

Đồng hồ điểm năm giờ chiều. Vì đang là thời gian chuẩn bị thi cử nên các hoạt động câu lạc bộ đều tạm nghỉ. Nhờ thế mà trong trường khá yên tĩnh. Bên ngoài trời đã tối, phòng họp không có điều hòa nên hơi se lạnh.

Có lẽ vì bận rộn chuẩn bị đề thi nên gương mặt các giáo viên ngồi đây ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi. Đặc biệt là thầy Joujima, với tư cách là chủ nhiệm khối chắc hẳn có rất nhiều việc phải làm, trông thầy ấy càng phờ phạc hơn cả. Dù thầy ấy cũng chẳng hơn tôi bao nhiêu tuổi, thế mà trán đã bắt đầu hói dần rồi.

"Nào, chúng ta hãy kết thúc nhanh gọn nhé."

Dù sao đi nữa, cuộc họp khối cũng đã bắt đầu.

Thầy Joujima nói vài lời mở đầu ngắn gọn rồi liếc nhìn tài liệu trên tay.

"Gần đây, có vẻ như người ta thường xuyên bắt gặp học sinh vừa đi học vừa sử dụng điện thoại. Trong số đó, có em còn vừa đạp xe vừa gọi điện và bị cảnh sát nhắc nhở. Bên ban nề nếp dường như sẽ tổ chức đứng chốt ở các tuyến đường đi học, nhưng chúng ta cũng đã thống nhất sẽ kiểm soát chặt chẽ hơn ngay trong trường."

Cô Saotome, giáo viên chủ nhiệm lớp B, gật gù tán đồng. Cô ấy là người lớn tuổi nhất ở đây. Lúc nào cô cũng trang điểm đậm như một quý bà giàu có, nhưng lại rất biết cách chăm sóc người khác và được học sinh đánh giá cao.

"Chẳng phải vốn dĩ đã khá nghiêm rồi sao? Tịch thu tận ba ngày còn gì."

"Đúng vậy. Cho đến năm ngoái thì chúng ta vẫn trả lại vào sau giờ học cùng ngày, nhưng thấy không hiệu quả lắm."

"Vậy phải nghiêm khắc đến mức nào nữa đây?"

Thầy Joujima hạ mắt nhìn xuống tài liệu.

"Về cơ bản, nội quy nhà trường cấm mang điện thoại vào trường... nên chắc là cứ thấy là tịch thu thôi."

"Kể cả giờ ra chơi sao?"

"Vâng."

"Hả~, thế thì nghiêm quá không? Trừ giờ học ra thì trước giờ chúng ta vẫn nhắm mắt làm ngơ mà."

"Không còn cách nào khác đâu ạ, đây là quyết định của ban nề nếp."

Cô Saotome nhăn mặt.

Ban nề nếp chủ yếu bao gồm các giáo viên thể dục và giáo viên kỳ cựu, tạo nên một bầu không khí hơi khó để xen vào góp ý. Họ có phần áp đặt và có mối liên kết chặt chẽ với hiệu trưởng, nên không chỉ học sinh mà ngay cả giáo viên cũng có phần e ngại.

"Không thể giảm nhẹ hình phạt được sao?"

"Việc đó đồng nghĩa với thay đổi nội quy nhà trường nên e là khó. Không chỉ ban nề nếp mà còn phải thông qua hiệu trưởng nữa. ...Mà, cũng có ngoại lệ đấy."

Sau khi nói với vẻ đầy ẩn ý, thầy Joujima liếc nhìn tôi.

"...Sao thầy lại nhìn tôi?"

"Không, tôi chỉ nghĩ là cô sẽ lại nói gì đó thôi."

"Thầy nói nghe khó nghe quá... Không phải cái gì tôi cũng nhảy vào cắn ngay đâu nhé."

"Thật không đấy?"

Với vẻ mặt hoàn toàn không tin tưởng, thầy ấy dời mắt khỏi tôi.

Hơi bực mình thật. Nhưng tôi nghĩ cũng đành chịu thôi.

Dù không muốn, nhưng tôi có mối quan hệ không mấy tốt đẹp với ban nề nếp. Đã vài lần ý kiến của chúng tôi xung đột, và cũng có lúc tôi tự ý bác bỏ yêu cầu của họ.

Không phải ngay từ đầu tôi đã là một giáo viên cứng đầu như vậy. Ngược lại, tôi từng là người khá biết điều và cũng có chút duyên dáng. Nhưng kể từ nửa năm trước... đúng vậy, sau chuyện của Ushio, tôi đã thay đổi suy nghĩ. Tôi thôi không còn để ý đến những thứ vô nghĩa nữa và bắt đầu ưu tiên những gì bản thân cảm thấy thuyết phục.

Cũng vì thế mà vất vả hơn nhiều.

"Vậy, từ ngày mai cứ thấy là tịch thu hết đúng không?"

Một giáo viên khác lên tiếng hỏi. Thầy Joujima gật đầu, rồi nét mặt trở nên u ám.

"Nhưng mà, nếu đột nhiên siết chặt quản lý thì có thể sẽ khiến học sinh phản cảm. Nếu các em ấy chấp nhận thì tốt, nhưng cũng có những đứa tính khí nóng nảy..."

Ừm ừm, đúng thật, vài giáo viên khác đồng tình.

"Ba ngày thì dài quá nhỉ", "Chúng ta cũng dùng bình thường ngoài hành lang mà", "Hay là thôi đi?", "Phiền phức thật", "Tệ nhất là phụ huynh có thể sẽ khiếu nại đấy".

Giữa những tiếng lo ngại vang lên, thầy Joujima hỏi: "Cô Iyo nghĩ sao?"

"Ưm... Chắc là chỉ còn cách giải thích rõ ràng sự tình cho học sinh rồi tiến hành kiểm soát thôi ạ. Chắc chắn sẽ có bất mãn, nhưng nếu làm vậy thì các em ấy sẽ hiểu. Trong trường hợp xấu nhất là phụ huynh khiếu nại thì chúng ta cũng có thể giải thích được."

"Chà, cũng phải."

Thầy ấy trả lời với vẻ mặt cay đắng. Các giáo viên khác cũng gật đầu tương tự. Một sự cam chịu bao trùm, dù không hoàn toàn đồng tình nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

"Vậy thì, việc kiểm soát điện thoại chốt lại như thế nhé."

Thầy Joujima kết luận một cách qua loa.

Mà, vẫn như mọi khi thôi. Trong những trường hợp thế này, giải pháp khiến tất cả mọi người đều hài lòng gần như không bao giờ xuất hiện. Tôi đã học được rằng cái gọi là thảo luận ở ngôi trường này thực chất là quá trình xác nhận xem mỗi người có thể thỏa hiệp đến đâu để tránh tình huống tồi tệ nhất.

"Tiếp theo, sang vấn đề kế tiếp..."

Cuộc họp khối diễn ra đều đều.

Kế hoạch thi cử, lớp học bổ túc sau giờ học, lịch công tác của giáo viên, tình hình khảo sát nguyện vọng...

Không có tranh luận gay gắt nào nổ ra, đồng hồ đã điểm hơn sáu giờ chiều, và chúng tôi chuyển sang chủ đề cuối cùng.

"Vậy, về chuyến dã ngoại. Xin mời cô Iyo phụ trách trình bày."

Vâng, tôi đáp lời và nhìn vào tài liệu trên tay.

"Về cơ bản thì vẫn như mọi năm, chúng ta sẽ đi Hokkaido bốn ngày ba đêm bắt đầu từ ngày 1 tháng 2. Mùa đông năm nay nghe nói sẽ rất lạnh, nên xin hãy nhắc nhở học sinh chuẩn bị kỹ đồ chống rét. Về cẩm nang hướng dẫn, tôi hầu như sử dụng lại của năm ngoái, nhưng có một số thay đổi..."

Cạch, tiếng cửa mở.

Nhìn thấy người bước vào phòng họp, tôi bất giác cau mày.

"A, cứ tự nhiên, cứ tự nhiên. Tiếp tục đi."

Là hiệu trưởng.

Ông ấy vừa cười tủm tỉm vừa gật đầu chào, di chuyển đến một góc phòng rồi ngồi xuống chiếc ghế tự mình kéo ra.

Nghe nói một số học sinh rất quý mến ông ấy và bảo rằng ông ấy "giống thần Ebisu trong Thất Phúc Thần", nhưng tôi lại hơi ngại người này. Các giáo viên khác chắc cũng vậy. Ông ấy nổi tiếng với việc thỉnh thoảng lại thò mặt vào các nơi và làm rối tung mọi chuyện lên. Đôi khi điều đó mang lại tác dụng tích cực, nhưng lần này thì sao đây. Tôi có dự cảm chẳng lành cho lắm.

Thầy Joujima ra hiệu bằng mắt, bảo tôi mau tiếp tục đi.

Không cần thầy nhắc tôi cũng biết, tôi thầm đáp lại trong lòng rồi nhìn lại vào tài liệu.

"...Về các điểm thay đổi, chủ yếu là lịch trình chuyến đi. Năm nay, để tôn trọng tính tự chủ của học sinh, tôi đã tăng thêm thời gian hoạt động tự do. Trước đây, ngày thứ ba các em phải hoạt động theo kế hoạch định sẵn, nhưng năm nay chúng ta sẽ để học sinh tự do."

Đây là điều đã được đề xuất ngay khi chuyến dã ngoại năm ngoái kết thúc. Tôi giải thích thêm rằng mình đã tiếp nhận ý kiến từ người phụ trách năm trước và phản ánh vào kế hoạch lần này. Không có ý kiến phản đối nào từ các giáo viên.

"Ngoài ra, còn một việc về phân chia phòng. Năm nay về cơ bản vẫn là hai người một phòng, nhưng tôi định xếp cho em Tsukinoki ở phòng đơn. Sau khi hỏi ý kiến em ấy, tôi đã quyết định như vậy."

Cô Saotome gật gù: "Ra là vậy."

"Xếp chung với nam hay nữ đều có vẻ nảy sinh vấn đề nhỉ. Tôi nghĩ đó là giải pháp đúng đắn đấy."

Các giáo viên xung quanh cũng lặng lẽ gật đầu đồng ý.

Tôi thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Dù nghĩ rằng sẽ không có vấn đề gì, nhưng tôi vẫn hơi lo lắng không biết phải làm sao nếu bị phản đối. Nếu là nửa năm trước, chắc chắn đã có ai đó nói ra nói vào rồi. Thế nên đây là bằng chứng cho thấy mọi người đã dần hiểu cho hoàn cảnh của Ushio. Mà, cũng có thể đơn giản là họ không muốn kéo dài cuộc họp thôi.

"Vậy việc đi lại giữa các phòng thì tính sao?"

Thầy Joujima lên tiếng.

Tôi khựng lại một nhịp trước khi trả lời.

"Đi lại... ạ?"

"Từ sau bữa tối đến giờ tắt đèn là thời gian tự do đúng không. Trong khoảng thời gian đó, việc di chuyển sang phòng khác giới bị cấm, nhưng trường hợp của em Tsukinoki thì sẽ thế nào?"

"A..."

Tôi chưa nghĩ đến chuyện đó.

Bản thân việc ở phòng đơn không bị phản đối, tôi nên thành thật thừa nhận chỗ này.

"Xin lỗi, tôi chưa suy nghĩ kỹ về việc đó."

"Vốn dĩ thì em ấy sẽ ở tầng nào?"

"Tạm thời tôi định xếp em ấy ở tầng của nam sinh. Khách sạn ở Jozankei có phòng đơn và phòng đôi nằm tách biệt, nên chắc sẽ ở gần phòng của giáo viên nam."

"Vậy sao."

Thầy Joujima khoanh tay làm vẻ mặt suy tư, rồi mở miệng với vẻ uể oải.

"Cũng không thể cấm em ấy ra khỏi phòng được, nếu cùng tầng thì cho phép đi lại tự do cũng được chứ nhỉ."

Chà, một phương án hợp lý. Việc cho phép một mình em ấy đi lại ở cả tầng nam và nữ cũng có vẻ hơi sai sai.

...Nhưng mà.

Đối với Ushio, đây là chuyến dã ngoại đầu tiên trong đời. Nghe nói hồi cấp hai, vì nỗi sợ bị "lộ tẩy" quá lớn nên em ấy đã nghỉ. Lần này em ấy cũng có vẻ rất lo lắng, mãi đến sát hạn chót mới nộp đơn đăng ký. Đó là còn chưa kể tôi đã lùi hạn chót cho riêng Ushio.

Ushio, người đã bị giam cầm trong cảm giác khó sống suốt một thời gian dài, nay đã lấy hết can đảm để tham gia. Vì vậy, với tư cách là một giáo viên, tôi muốn làm hết sức mình để chuyến đi này trở thành một kỷ niệm đẹp.

Đêm trong chuyến dã ngoại... hồi tôi còn là học sinh, chúng tôi thường ném gối hoặc chơi bài rất vui vẻ. Rồi còn say sưa với những câu chuyện tình yêu nữa.

Tôi muốn Ushio cũng có được những kỷ niệm như thế, muốn em ấy vui vẻ nhất có thể.

Dù mang trong mình hoàn cảnh đặc biệt, tôi vẫn muốn để em ấy được như những học sinh bình thường.

Nếu vậy thì.

"À, xin lỗi. Tôi nghĩ lại rồi, tôi sẽ xếp phòng của em Tsukinoki ở tầng của nữ sinh."

Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía tôi.

Mặc kệ, tôi tiếp tục.

"Nếu là phòng đơn thì chắc sẽ không xảy ra rắc rối gì đâu. Coi em ấy như các nữ sinh khác và cho phép qua lại phòng nhau cũng không có vấn đề..."

"Không, thế thì không ổn đâu."

Thầy Joujima ngắt lời.

Bị chặn họng khi chưa kịp nói hết câu, tôi cảm thấy bực bội.

"Tại sao ạ?"

"Mong cô đừng hiểu lầm, tôi không nghĩ em Tsukinoki sẽ làm hại các nữ sinh đâu. Và tôi cũng biết phần lớn nữ sinh đã chấp nhận và có thiện cảm với em ấy. Chính vì thế, để họ ở cùng nhau là không tốt."

"Thế nên tôi mới hỏi tại sao. Thầy cứ nói thẳng ra đi."

"Thì, bởi vì..."

Như muốn nói rằng tôi kém nhạy bén, thầy Joujima nói lấp lửng. Thái độ mập mờ đó càng khiến tôi thêm bực mình.

Định hỏi cho ra lẽ lần nữa thì cô Saotome gọi tôi như để nhắc nhở: "Cô Iyo, cô Iyo."

"Là thế này. Dù em Tsukinoki không có ý đó, nhưng có thể các em gái sẽ chủ động tiếp cận... ý thầy Joujima là vậy phải không?"

"A..."

Ra, ra là vậy.

Đúng là cũng có rủi ro đó. Nghĩ lại thì, dù bây giờ đã thay đổi nhưng có thời gian Arisa từng đối xử rất tệ với Ushio. Cũng có trường hợp nữ sinh trở thành kẻ bắt nạt. Sự xấu hổ trào dâng vì sự nông cạn của bản thân khi không nghĩ đến điều đó.

"...Xin lỗi. Tôi đã thiếu suy nghĩ."

"Cũng không có gì đâu."

Chuyện này tôi phải kiểm điểm. Dù nên đối xử với Ushio như một nữ sinh, nhưng sự khác biệt về thể chất là điều không thể chối cãi, và có những giới hạn cần phải vạch rõ. Tôi đã đánh mất điều đó.

Có lẽ cảm xúc đã lấn át lý trí. Đã hơn nửa năm tôi dõi theo Ushio với tư cách giáo viên chủ nhiệm, khổ tâm xây dựng một môi trường không ai bị tổn thương, vậy mà suýt chút nữa chính tôi lại tạo ra tình huống có thể gây rắc rối. Tôi ghét sự non nớt của mình.

Trong lúc tôi đang tự kiểm điểm sâu sắc, thầy Joujima hắng giọng như để điều chỉnh lại không khí.

"Vậy chốt lại là em Tsukinoki sẽ ở phòng đơn, và chỉ được phép qua lại phòng với các nam sinh. Cô Iyo cũng đồng ý chứ?"

"Vâng, không sao ạ..."

"...Mà, chúng ta cứ linh hoạt xử lý tùy theo tình hình của học sinh. Với lại, vẫn còn thời gian cho đến chuyến đi mà."

Có lẽ nhận ra sự thất vọng của tôi, thầy ấy nói thêm vào để an ủi. Cảm giác như được người ta nương nhẹ khiến tôi vừa thấy mình kém cỏi vừa thấy ấm ức, tâm trạng thật phức tạp.

Dù sao thì các vấn đề cũng đã được bàn xong. Giờ chỉ còn chờ thầy Joujima nói lời kết thúc và giải tán. Tuy tôi có chút sai sót, nhưng kết quả thế này cũng coi như ổn thỏa.

"Vậy, cuộc họp khối hôm nay đến đây là..."

"Xin lỗi, tôi có ý kiến chút được không?"

Câu nói đó khiến bầu không khí trở nên căng thẳng.

Ánh mắt của mọi người, bao gồm cả tôi, tập trung vào hiệu trưởng.

Vì ông ấy im lặng quá nên tôi đã quên mất sự hiện diện của ông ấy. Phát biểu vào đúng thời điểm cuộc họp sắp kết thúc thế này. Không thể không cảm thấy có điều gì đó bất ổn.

Trong khi tôi đang đề phòng, ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt hiệu trưởng.

"Cô Iyo này, cô đề xuất việc chia phòng và đổi tầng là vì muốn em Tsukinoki tận hưởng chuyến đi dã ngoại dù chỉ một chút thôi đúng không? Tuy suy nghĩ có phần chưa thấu đáo, nhưng tôi thấy đó là một tâm ý rất tuyệt vời đấy."

"A, cảm ơn thầy ạ."

Không ngờ lại được khen. Giọng tôi hơi lạc đi một chút.

Tôi ngạc nhiên, nhưng cũng thấy vui. Thực tế đúng như lời hiệu trưởng nói. Tôi muốn Ushio tận hưởng chuyến đi này. Chỉ cần ông ấy hiểu được điều đó thôi cũng làm tôi thấy ấm lòng. Thật có lỗi vì đã coi ông ấy như kẻ phá đám.

"Thế nên, tôi nghĩ thế này. Cho em Tsukinoki ở cùng phòng với nam sinh cũng được mà nhỉ?"

"Dạ?"

"Bởi vì, chuyến đi dã ngoại hiếm hoi mà lại ở một mình thì buồn lắm chứ. Nếu ở cùng con gái là vấn đề, thì cứ cho ở cùng con trai là được mà, tôi nghĩ vậy đấy. Thấy sao?"

Hiệu trưởng nhìn tôi với ánh mắt ngây thơ vô số tội.

Thấy sao cái gì chứ, tôi thầm phản bác kịch liệt trong lòng.

Tại sao chuyện lại thành ra thế này. Bản thân việc cho em ấy ở phòng đơn đâu có ai phản đối. Vậy mà người này... rốt cuộc là lấn cấn ở chỗ nào?

"Thưa hiệu trưởng. Tôi đã thảo luận với em Tsukinoki và quyết định cho em ấy ở phòng đơn rồi ạ. Em Tsukinoki cũng đồng ý với việc đó."

"Em Tsukinoki nói là nhất định phải ở phòng đơn sao?"

"Không, em ấy không nói là không được, nhưng không thể xếp cùng phòng với nam sinh..."

"Em Tsukinoki chắc cũng có bạn nam thân thiết chứ? Chẳng phải nên thảo luận kỹ hơn về chuyện đó sao? Cũng đâu có chuyện gì sai trái xảy ra đâu mà."

"Không, không phải chuyện đó."

"Với lại, tôi thấy việc đặc cách cho mình em Tsukinoki ở phòng đơn là không tốt. Như thế không công bằng. Nếu tạo ra tiền lệ thế này, sau này lỡ có học sinh nói 'Em cũng muốn ở phòng đơn' thì sao. Lúc đó cô tính làm thế nào?"

"Không, làm thế nào là sao..."

Phải giải thích từ đâu đây.

Đau đầu quá. Thú thật tôi thấy ông ấy nói chẳng đâu vào đâu, nhưng không thể phớt lờ lời hiệu trưởng được. Lý do lớn nhất là vì ông ấy nắm quyền quyết định cuối cùng, nhưng trước hết tôi muốn tiếp nhận cái lý của ông ấy một cách đàng hoàng. Ông ấy không có ác ý, đó là kết quả của việc ông ấy coi trọng kỷ luật và nghĩ cho học sinh theo cách của mình. Tôi phải tôn trọng ý định đó rồi mới phản biện. Nếu không sẽ thành cuộc tranh cãi vô bổ.

Nhưng mà... phiền phức quá đi mất...

Không được, phải tỉnh táo lại. Nếu việc ở phòng đơn không được thông qua, tôi sẽ không còn mặt mũi nào nhìn Ushio.

Như để thổi bùng ngọn lửa quyết tâm, tôi hít một hơi thật sâu bằng mũi, đưa oxy lên não. Một lần nữa, tôi xốc lại tinh thần và chỉnh đốn tư thế ngồi.

"Thưa hiệu trưởng. Việc cấp phòng đơn cho em Tsukinoki là vì em ấy đang mang trong mình vấn đề tế nhị về sự không thống nhất giới tính. Đây không phải là sự ưu ái. Giả sử có học sinh khác đòi ở phòng đơn, chỉ cần giải thích rằng trừ khi có hoàn cảnh đặc biệt như em Tsukinoki thì sẽ không được chấp nhận... là các em ấy sẽ từ bỏ thôi ạ. Tất nhiên, nếu học sinh đưa ra yêu cầu có lý do chính đáng thì chúng ta cũng phải xem xét."

"Nhưng mà..."

"Hơn nữa, đây là lần đầu tiên em Tsukinoki tham gia hoạt động ngoại khóa qua đêm của trường. Chắc chắn gánh nặng tâm lý sẽ rất lớn. Đúng là có thể em ấy sẽ phải trải qua những đêm buồn tẻ. Tôi cũng lo ngại điều đó, nhưng dù vậy, để chăm sóc cả thể chất lẫn tinh thần, thời gian riêng tư là tuyệt đối cần thiết ạ."

"Là như vậy sao?"

"Vâng."

Tôi gật đầu mạnh mẽ.

Hiệu trưởng rên rỉ "Ưm..." một lúc lâu. Sự không hài lòng hiện rõ trên mặt.

"Tôi không muốn thay đổi quy tắc xoành xoạch đâu nhé."

"Thưa hiệu trưởng."

Tôi nhìn thẳng vào hiệu trưởng và nói.

"Đợi đến khi xảy ra vấn đề thì đã muộn rồi ạ."

"Cô cứ làm quá."

Ông ấy bật cười ha hả. Nhưng các giáo viên xung quanh không ai cười cả.

Hiệu trưởng nhìn quanh, có vẻ nhận ra bầu không khí không ai tán đồng, nét mặt ông dần xị xuống. Cuối cùng, ông giơ tay lên như đầu hàng.

"Hiểu rồi, hiểu rồi. Vậy cứ thế đi."

Ông đứng dậy khỏi ghế. Và cứ thế đi ra khỏi phòng họp.

Cánh cửa vừa đóng lại, toàn thân tôi như mất hết sức lực. Có lẽ vì đột nhiên nói nhiều quá nên đầu tôi nặng trịch như bị thiếu oxy.

Thầy Joujima nói: "Vậy, hiệu trưởng cũng về rồi", và tuyên bố giải tán ngắn gọn. Không khí trong phòng họp lập tức giãn ra, mọi người lục tục đứng dậy.

"Hà, xong rồi xong rồi."

"Hôm nay xong cũng khá sớm nhỉ."

Các thầy cô vừa trò chuyện rôm rả vừa rời khỏi phòng họp. Nhìn cảnh đó, tôi cũng đứng lên. Lúc này, cô Saotome tiến lại gần tôi.

Hai chúng tôi chào nhau "Vất vả rồi" và cùng quay trở lại phòng giáo viên.

"Chà, vất vả cho cô quá nhỉ."

"Thật đấy ạ. May mà thuyết phục được..."

"Ông ấy không phải người xấu đâu. Chỉ là hơi thiếu tế nhị chút thôi."

Cô Saotome cười hô hố. Tôi cũng chỉ biết cười trừ.

"Nhưng mà, lần này quyết định thế là suôn sẻ rồi đấy chứ? Hồi đại hội bóng chuyền còn loạn hơn nhiều."

"Cũng từng có chuyện như thế nhỉ..."

Đó là chuyện hồi mùa thu. Tôi đã xung đột ý kiến với giáo viên thể dục, người khăng khăng rằng Ushio phải thi đấu bên đội nam. Khi đó chúng tôi đã tranh luận đến tận đêm khuya, cuối cùng chốt lại là cho em ấy thi đấu bên đội nữ kèm theo điều kiện.

Về chuyện đó, đến giờ tôi vẫn chưa biết đâu là đáp án chính xác. Dù không có chỉ trích nào từ học sinh, nhưng chỉ cần sai một ly thôi là có thể dẫn đến kết quả chẳng ai vui vẻ gì. Có lẽ một phần cũng nhờ Ushio là học sinh được lòng mọi người nên mới được bỏ qua.

Tôi không hối hận, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy lạnh sống lưng như thể mình vừa đi trên dây vậy.

"Nhân tiện, lát nữa mọi người định đi uống đấy. Cô Iyo có đi cùng không?"

"A, tôi xin kiếu ạ. Tôi còn phải chuẩn bị đề thi."

"Vẫn còn làm việc sao? Cô nghiêm túc thật đấy. Thôi nếu vậy thì cố lên nhé."

Vào phòng giáo viên, tôi chia tay cô Saotome và ngồi vào chỗ của mình.

Trên bàn chất đống tài liệu ngữ văn hiện đại. Đề thi đã làm được khoảng hai phần ba. Đêm nay phải làm cho xong mới được.

Khi tôi tắt chế độ ngủ của máy tính, ngày tháng ở góc dưới bên phải màn hình đập vào mắt.

Sắp đến Giáng sinh rồi.

Cũng chẳng có việc gì đặc biệt. Chắc hôm đó tôi cũng lại vùi đầu vào công việc thôi. Cuối năm lại càng bận rộn. Dù nghĩ rằng Giáng sinh chẳng liên quan gì đến mình, nhưng tôi vẫn cảm thấy có chút u sầu.

"Haizz... cố lên nào."

Tôi mở Excel lên. Đúng lúc đó, điện thoại rung.

Lấy ra khỏi túi, tôi thấy có tin nhắn đến.

Người gửi là "Tsukinoki Yuki".

***

Năm mới sang, ngày 8 tháng 1.

Tôi đang ở một quán rượu nhỏ gần ga Tsubakioka. Dù đang là mùa tiệc tân niên nhưng không khí trong quán khá yên tĩnh. Những nhân viên văn phòng đi làm về và mấy bác trung niên có vẻ là khách quen đang lặng lẽ uống rượu.

Tôi ngồi ở quầy bar chờ đợi, bỗng cửa kéo của quán mở ra mạnh mẽ.

Chị Yuki bước vào, hơi thở có chút gấp gáp.

"Xin lỗi, chị đến muộn!"

"Không sao đâu ạ, tôi cũng vừa mới tới thôi."

Chị Yuki đặt túi xuống, cởi áo khoác rồi bỏ tất cả vào chiếc giỏ dưới chân.

Chúng tôi gọi nhân viên và gọi món. Khi bia chai và vài món nhắm đơn giản được mang ra, chúng tôi cùng nâng ly.

"Vậy thì, chúc mừng năm mới."

"Chúc mừng năm mới."

Cạch, tiếng ly chạm nhau vang lên, tôi uống một ngụm. Ngon tuyệt.

"Hà, đã quá..."

"Tôi mới đến đây lần đầu, quán được đấy chứ ạ. Lại còn yên tĩnh nữa."

"Chỗ tủ của chị đấy. Trước khi kết hôn chị hay đến đây lắm. ...Mà này."

Chị Yuki ghé sát mặt vào. Tôi hơi lùi lại, thầm cảm thán trong lòng rằng chị ấy quả nhiên là một mỹ nhân.

"Chị đã nói từ trước rồi, không cần dùng kính ngữ đâu mà? Chúng ta cũng đâu cách nhau bao nhiêu tuổi."

"Không được đâu ạ... Dù sao cũng là giáo viên và phụ huynh mà."

"Chà, tiếc thật."

Chị Yuki chu môi, gắp miếng bạch tuộc trộn wasabi đưa lên miệng.

Cơ duyên để tôi quen biết chị Yuki là từ buổi họp phụ huynh ba bên hồi Ushio còn học lớp Mười. Khi đó tôi vẫn tiếp xúc với chị như những phụ huynh khác, nhưng kể từ tháng Sáu năm ngoái, chúng tôi bắt đầu liên lạc thường xuyên hơn về chuyện của Ushio. Sau nhiều lần báo cáo tình hình ở trường và những cuộc "họp chiến thuật" nho nhỏ, giờ đây chúng tôi đã thân thiết đến mức gặp nhau riêng tư thế này.

"Nhưng mà hiếm thật đấy. Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở quán rượu nhỉ?"

"Đúng thế. Chúc mừng năm mới thì phải có chút rượu mới đúng điệu chứ? Cô Iyo có vẻ cũng uống được đấy nhỉ."

"Thì, cũng biết thưởng thức chút đỉnh thôi ạ."

"Với lại, gần đây có chuyện làm chị hơi vui."

"Ồ, chuyện gì thế ạ?"

Chị Yuki cười ngượng ngùng. Niềm vui đã lộ rõ trên nét mặt chị. Chắc hẳn là chuyện tốt lắm đây.

"Ushio ấy, con bé đã chịu gọi chị là mẹ rồi."

"Ồ... quả thật là chuyện đáng mừng."

Ushio từng gọi chị Yuki bằng tên. Trước đây, tôi từng nghe chị Yuki buột miệng nói ra điều đó và đã rất sốc. Tôi cảm nhận được một ranh giới không thể xâm phạm của Ushio, một đứa trẻ thông minh và dịu dàng đến mức luôn lo nghĩ cho người khác.

"Thật ra chị từng nghĩ gọi thế nào cũng được. Cô biết phim 'Ponyo trên vách đá' không?"

"A, phim của Ghibli ấy ạ?"

"Ừ. Cậu bé nhân vật chính Sosuke ấy, cậu bé gọi mẹ mình bằng tên. Là Lisa."

"A, nhắc mới nhớ đúng là vậy thật."

"Thế nên nhé, chị đã cố nghĩ rằng việc mình bị gọi bằng tên cũng chẳng có gì lạ cả."

"Ra là vậy. Chị đã được Ponyo tiếp thêm sức mạnh sao."

"Không hẳn là tiếp thêm sức mạnh, mà là cảm thấy an tâm hơn thì đúng hơn. Kiểu như tự thuyết phục bản thân rằng cũng có những kiểu gia đình như thế. Tất nhiên, chị biết đó chỉ là cách giải thích có lợi cho mình thôi. Nhưng mà, chị nghĩ cách tận hưởng một câu chuyện là như thế đấy."

Phù phù, chị Yuki cười.

"Đang nói chuyện gì thế này nhỉ."

Có lẽ do có hơi men nên chị ấy nói khá nhiều.

Chị Yuki rót bia vào ly thứ hai. Tôi gọi nhân viên và gọi thêm rượu nóng.

"Nhưng mà, tôi hiểu cảm giác đó. Tôi xem phim, nhiều khi cũng khóc vì những cảnh chẳng có gì đặc biệt. Nhất là khi có chút rượu vào."

"Đúng đúng! Tuyến lệ yếu đi hẳn luôn ấy. Vừa uống rượu vừa nghe nhạc Nakajima Miyuki là chị khóc chắc luôn."

"Oa~ hiểu quá đi mất..."

Câu chuyện càng lúc càng rôm rả, tốc độ uống rượu cũng tăng lên. Đồ ăn cũng vơi dần.

Cả rượu và đồ ăn đều ngon. Không hổ danh là quán tủ của chị Yuki. Cơn say ngấm dần, người tôi bắt đầu nóng lên.

Lâu lắm rồi mới được uống rượu vui vẻ thế này... Dạo này toàn bị công việc dí, tôi cũng hay từ chối các buổi nhậu nhẹt.

Đã làm việc vất vả rồi, hôm nay phải uống cho đã mới được.

Và, một tiếng sau.

Tôi say bí tỉ.

"Thật sự tức chết đi được! Người lớn cả rồi mà cứ dỗi hờn như trẻ con ấy, không chịu nổi..."

"Đúng rồi đúng rồi, nói tiếp đi."

Chị Yuki cười ha hả. Người này cũng say khướt rồi.

"Bên này ấy à, chỉ muốn thảo luận đàng hoàng thôi... Mấy người cứ giữ khư khư cái giá trị quan thời Chiêu Hòa ấy, sao cứ hở tí là gây gổ thế nhỉ. Bị phụ nữ phản bác lại thì cay cú lắm à? Mang tiếng là thầy cô giáo mà lòng dạ còn hẹp hòi hơn cả học sinh thì làm ăn cái gì, thật tình..."

A, không tốt. Rất không tốt. Không nên để phụ huynh nghe thấy mình than vãn về công việc.

Nhưng mà, vừa uống rượu vừa than thở thế này sướng thật.

"Chết tiệt~~~ Nếu tôi mà có quyền lực trong tay, tôi sẽ thay máu toàn bộ giáo viên ban nề nếp cho mà xem..."

"Cô Iyo thật sự đã rất cố gắng rồi."

Nghe lời an ủi của chị Yuki, tôi lắc đầu nguầy nguậy: "Không không không không."

"Tôi có làm được gì đâu... Ngày nào cũng quay cuồng... Lúc nào cũng cảm thấy sắp bị trách nhiệm của một giáo viên đè bẹp đây này..."

Nguy rồi, cảm xúc không ổn định... Phải uống thêm nữa, nghĩ thế tôi nốc cạn ly rượu.

"Chuyện chia phòng trong chuyến dã ngoại, cô cũng đã cố gắng để Ushio được ở phòng đơn đúng không? Chuyện đó, chị biết ơn lắm. Thật may mắn vì chủ nhiệm của Ushio là cô Iyo."

"Thôi đi mà~~~ Chị nói thế tôi khóc đấy."

Định nói đùa thôi, ai ngờ nước mắt trào ra thật làm tôi cuống cuồng. Tôi vội vàng lấy khăn ướt thấm mắt.

"Tôi thật sự... chẳng làm được gì to tát đâu. Tất cả là nhờ nỗ lực của Ushio thôi."

"Fufu, vậy sao."

Bỏ khăn ướt ra, tôi gắp miếng lòng hầm đưa vào miệng. Miếng thịt mềm tan thấm đẫm vị miso ngon tuyệt.

Chị Yuki tao nhã nghiêng ly rượu vang đỏ, nheo mắt lại như đang chìm đắm trong cảm xúc.

"Ushio dạo này trông đầy sức sống lắm. Ngày nghỉ con bé cũng hay diện đồ đẹp đi chơi... Nó bắt đầu thoải mái hỏi chị về quần áo, trang điểm rồi."

"Ồ~ thế thì tốt quá..."

Tôi nuốt miếng lòng trong miệng xuống rồi tiếp lời.

"Hay là có người yêu rồi?"

"Người yêu à."

Chị Yuki hạ đuôi mắt xuống vẻ dịu dàng.

"Nếu được thế thì vui biết mấy."

====================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!