Lời Thú Nhận Của Đóa Mimosa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1384

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25629

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 05 - Bản ghi phỏng vấn

Bản ghi phỏng vấn

● Noi Fusuke

Phỏng vấn? Tôi á? Cũng được thôi... nhưng mấy cái này không phải nên đi hỏi người trong cuộc sao?

A, xong rồi hả?

Hả, ý là bao gồm cả phản ứng của những người xung quanh ấy à. Nếu là vậy thì, chà. Nhưng mà, chọn tôi có ổn không đấy? Đúng là trong câu lạc bộ điền kinh từng có thời gian tôi coi cậu ta là đối thủ, hồi năm nhất thời gian ở cạnh nhau cũng khá lâu... nhưng tôi chẳng có gì nhiều để kể đâu. Rốt cuộc thì tôi cũng đâu có hiểu được cậu ta. Với lại, bọn tôi tuyệt giao rồi.

Hả, cậu ta á?

Ushio bảo hãy thử hỏi tôi xem sao á?

...Vậy à.

Vâng, tôi hiểu rồi. Hoàn toàn ổn thôi. So với việc đăng nguyên văn lời tôi nói, bên các bạn cứ biên tập lại cho hay ho là tôi cảm ơn lắm rồi.

Ushio ấy à... cậu ta từng là át chủ bài của câu lạc bộ điền kinh. Ban đầu cậu ta hoạt động ở cự ly ngắn, rồi đột ngột chuyển sang chạy đường dài, nhưng ở nội dung nào cũng đều để lại thành tích tốt. Dáng chạy đẹp, sức bật tốt. Nhưng hơn hết, cậu ta là một kẻ nỗ lực khủng khiếp. Rõ ràng là không giỏi dậy sớm, thế mà buổi tập sáng nào cũng có mặt. Nghe nói sau khi nghỉ câu lạc bộ vẫn chạy bộ mỗi ngày... thật sự là một tên đáng gờm.

Ngưỡng mộ... chắc là cũng có đôi chút.

Dù là vận động viên nước rút hay chạy marathon đều xuất sắc, được cả tiền bối lẫn hậu bối yêu mến... đã thế còn cực kỳ đào hoa nữa. Trước đây là với con gái. Còn bây giờ... thì nam nữ đều hâm mộ cả. Trong câu lạc bộ điền kinh còn có cả hội những người phát cuồng vì cậu ta nữa cơ. Dù cậu ta đâu còn trong câu lạc bộ nữa. Nói thật, tôi thấy phiền chết đi được, nhưng cũng hiểu cái cảm giác bị thu hút đó. Chính tôi cũng từng như vậy mà...

Không, không phải theo ý nghĩa kỳ quặc đâu nhé!

Nói sao nhỉ, không phải kiểu tình cảm nam nữ... mà là về mặt con người ấy. Tôi nghĩ ai cũng vậy thôi. Mọi người không cảm thấy cái khí chất thu hút đó sao? Nhìn bề ngoài thì mong manh dễ vỡ, nhưng lại khiến người ta không thể làm trái ý. Với lại, cậu ta cũng thẳng tính lắm. Lúc nổi giận trông khá đáng sợ đấy.

Nhưng mà... lúc đó, cậu ta trông yếu đuối đến lạ. Tôi đã rất ngạc nhiên.

Lúc đó là lúc công khai bản thân ấy. Cái lúc cậu ta tuyên bố từ nay sẽ sống như một cô gái.

Ushio của lúc đó, tôi không dám nhìn thẳng. Tôi đã muốn cậu ta phải là một kẻ mạnh mẽ hơn thế. Tôi biết đó là sự áp đặt của mình. Nhưng mà... ai mà muốn nhìn thấy chứ. Cái khía cạnh "con người" yếu đuối của kẻ mà mình ngưỡng mộ ấy. Ai cũng vậy thôi. Thần tượng hay cầu thủ bóng chày yêu thích, mình luôn muốn họ mãi là những vị thần mà. Đâu có gì lạ đâu đúng không.

Dự cảm?

À... chắc là cũng có một chút. Hồi còn ở câu lạc bộ điền kinh, cảm giác cậu ta luôn che giấu con người thật của mình. Chẳng hạn như tuyệt đối không bao giờ đi vệ sinh cùng người khác.

Nhưng mà, quả nhiên là quá đột ngột. Tôi mãi không thể chấp nhận được. Thế là tôi đã đối xử khá gay gắt... kết quả là thành ra như tuyệt giao luôn. Trăm phần trăm là lỗi của tôi. Chắc chắn là bị ghét rồi.

...Thế mà, cậu ta lại nhắc đến tên tôi sao.

...Chả hiểu nổi, thật sự đấy.

Điều muốn nói? Với Ushio á?

À, ra là vậy. Cái này Ushio cũng sẽ xem nhỉ...

Chà, là cái đó.

Nếu... cậu lại muốn tập điền kinh nghiêm túc, thì cứ bảo tôi. Từ dạo đó tôi cũng nỗ lực theo cách của riêng mình rồi. Tuy không được như cậu... nhưng lần tới, tôi sẽ không thua đâu.

Với cả, đừng có để bị thương đấy.

● Shiina Touka

Tôi hiểu tình hình rồi.

Nếu là tôi thì được thôi. Chỉ cần nói những gì mình nghĩ về Tsukinoki-kun là được đúng không ạ? Nếu mọi người thấy ổn với một người như tôi thì không vấn đề gì.

Chỉ là, ừm... nói cái này hơi ngại, nhưng tôi không giỏi nói chuyện cho lắm. Chẳng hiểu sao ấn tượng ban đầu mọi người hay nghĩ tôi "có vẻ thông minh", nhưng hoàn toàn không phải vậy đâu. Bạn tôi, Marin, còn bảo tôi là đồ hậu đậu nữa cơ...

Ý tôi muốn nói là. Xin đừng kỳ vọng quá nhiều vào những gì tôi sắp nói. tann

...A, cảm ơn ạ. Nghe bạn nói vậy tôi cũng đỡ áp lực.

Ừm, vậy thì... tôi không biết chuyện này có đáng để nói trong phỏng vấn không nữa. Như vừa nãy tôi có nói, tôi gọi cậu ấy là Tsukinoki "kun", nhưng đến giờ tôi vẫn không tự tin liệu cách gọi này có ổn không. Tôi quen Tsukinoki-kun từ năm lớp 11, sau đó mới hay nói chuyện với nhau, nên từ đầu tôi đã gọi là Tsukinoki-kun rồi.

Khoảng hai tháng sau khi Tsukinoki-kun công khai bản thân, tôi ngẫm nghĩ kỹ thì thấy gọi con gái mà thêm "kun" thì hơi kỳ... nhưng rốt cuộc vẫn giữ nguyên. Đột ngột thay đổi cách xưng hô cũng cần chút dũng khí mà, đúng không?

...Đúng không ạ!

Natsuki thì gọi là "Ushio-chan", nhưng tôi hơi ngại thêm "chan" vào. Không, tuyệt đối không phải tôi không xem Tsukinoki-kun là con gái đâu nhé. Tsukinoki-kun ấy mà... so với kiểu dễ thương thì thiên về kiểu xinh đẹp hơn đúng không? Nhưng gọi là Tsukinoki-san thì nghe xa cách, gọi Ushio-san thì không biết là khách sáo hay thân mật quá... rốt cuộc dùng phương pháp loại trừ thì lại quay về Tsukinoki-kun. Với lại, Tsukinoki-kun dù trước hay sau khi công khai thì ngôi xưng hô vẫn là "boku" (tớ/mình - cách xưng hô hơi hướng con trai), nên tôi nghĩ mình không đổi cách gọi chắc cũng không sao...

Với lại... đây là chuyện cá nhân thôi, hồi tôi học cấp hai, có một người bạn đổi họ do bố mẹ tái hôn. Họ mới hơi dài và khó gọi... hơn nữa ấn tượng về bạn ấy chưa kịp gắn liền với cái họ mới, nên tôi cứ gọi bằng họ cũ suốt. Bạn ấy cũng không nói gì, cứ thế chấp nhận.

Đến lúc tốt nghiệp cấp hai, bạn ấy mới bảo tôi thế này: "Tớ rất vui vì Shiina-chan vẫn gọi tớ bằng họ cũ". Tôi ngạc nhiên lắm, nhưng cũng thấy vui. Có lẽ vì trải nghiệm đó mà tôi vẫn cứ gọi là Tsukinoki-kun chăng.

...Chuyện này thành ra nói về tôi chứ không phải Tsukinoki-kun rồi nhỉ.

Hả, hỏi trực tiếp cậu ấy xem nên gọi thế nào á?

Thì đúng là vậy... nhưng giờ nói ra khó lắm... sắp tốt nghiệp vào tháng sau rồi còn gì...

● Mashima Rin

Hả~! Mình á?

Chắc chắn còn khối người khác hợp hơn chứ. Như Kamiki hay Nakky chẳng hạn. A, hỏi rồi hả? Hừm, thế thì được. Là nguyện vọng của Ushio sao? Chẳng hiểu sao lại là mình nữa. Vai trò gì đây nhỉ? Bạn cùng lớp... thì thiếu gì người. Kiểu như Bạn C ấy hả.

...Ồ, mình sao?

Ushio nghĩ về mình như thế à. Mình chỉ là một nữ sinh yếu đuối thôi mà. Cái kiểu thâm sâu khó lường gì đó mà Ushio nghĩ? Hoàn toàn không có đâu. Thật đấy thật đấy. Nông cạn của nông cạn, suy nghĩ của mình chỉ cạn như hồ bơi trẻ em thôi. Mình chỉ cần trải qua đời sống học đường vui vẻ là được rồi.

Về Ushio thì, mình từng nghĩ cậu ấy là người kỳ lạ. Vì cậu ấy được hâm mộ kinh khủng mà chẳng hẹn hò với ai cả? Như thế là không đúng với một nam sinh trung học rồi. Thế nên lúc cậu ấy công khai, thực ra mình thấy thuyết phục lắm. À, thảo nào, kiểu vậy. Mọi người ngạc nhiên quá lố rồi.

Mình á?

Không phải là mình hoàn toàn không ngạc nhiên.

Nhưng không phải ngạc nhiên về chuyện cậu ấy là người chuyển giới, mà là mình thấy cậu ấy liều lĩnh quá.

Thì đấy, ở cái thành phố tỉnh lẻ tù túng quê mùa này, mà lại tuyên bố sẽ thay đổi giới tính hiện tại... Mọi người sẽ tò mò chết đi được. Mình nghĩ Ushio cũng biết điều đó mà ha. Mà, mình tôn trọng lựa chọn của Ushio. Cái cảm giác muốn sống đúng với bản thân trong quãng đời học sinh quan trọng, mình cũng không phải là không hiểu. Dù cũng có nhiều xung đột xảy ra.

Nghe chuyện của Arisa chưa?

À, giờ mới đi hỏi hả. Nếu bài báo hoàn thành nhớ bảo mình nhé. Mình cực kỳ tò mò xem Arisa nói gì. Đúng đúng, nhỏ đó đã xung đột gay gắt với Ushio lắm. Nói xung đột thì không đúng lắm nhỉ? Là Arisa đơn phương va chạm thì đúng hơn.

Thấy cảnh đó mình nghĩ gì á? Hỏi khó trả lời ghê.

Ừm... quả nhiên là nhìn thấy rất đau lòng. Nói ra giống như sám hối vậy, lẽ ra mình nên tích cực hòa giải hơn. Mọi người đều sợ Arisa. Lúc đó mình cũng hơi sợ, nhưng mình cứ hối hận mãi... rằng nếu là mình thì có khi đã có thể hàn gắn quan hệ của hai người họ rồi.

Thôi chuyện Arisa bỏ qua đi.

Kamiki!

Ừ, quả nhiên với Ushio thì phải là Kamiki. Hai người hoàn toàn khác biệt, thế mà ở cạnh nhau lại hợp đến lạ. Sao nhỉ, cảm giác như bổ sung cho nhau ấy? Kiểu như lồi lõm khớp nhau hoàn hảo. Lúc có Kamiki ở đó, biểu cảm của Ushio dịu dàng lắm. Mà, hai người đó hình như cũng trải qua nhiều chuyện...

A~, chuyến du lịch tu nghiệp...

Vụ đó chắc là chuyện giật mình nhất liên quan đến Ushio. Nhưng cũng hơi buồn cười. Làm chuyện táo bạo thật đấy. Mình nghĩ đó là bước ngoặt lớn với hai người họ. Thực tế là sau chuyến du lịch, cảm giác khoảng cách giữa họ đã thay đổi. Ushio cũng bắt đầu không còn giấu giếm nhiều thứ nữa.

Nói chuyện thế này mình mới thấy, trong suốt năm lớp 11 Ushio đã thay đổi nhiều thật đấy.

Vì sự thay đổi đó mà chắc cậu ấy đã phải chịu nhiều cay đắng, nhưng chắc chắn cũng nhận được rất nhiều thứ. Mình thì chịu thôi. Mình luôn ưu tiên giữ nguyên hiện trạng mà. Theo ý nghĩa đó thì, có lẽ mình ngưỡng mộ cậu ấy.

...Cơ mà. Đây chỉ là ý kiến cá nhân thôi nhé.

Nếu Ushio cứ tiếp tục giả vờ, thì chắc cậu ấy cũng vẫn có được một đời sống học sinh vui vẻ theo cách riêng. Sự thay đổi hay trưởng thành ấy, mọi người cứ hay tung hô nó là điều tuyệt vời mà chẳng suy nghĩ gì cả. Đằng nào thì chẳng làm gì mọi thứ cũng sẽ thay đổi thôi, nên mình cho rằng nỗ lực diễn vai "như mọi khi" dù phải che giấu bản tâm cũng là điều quan trọng. Tất nhiên, mình không định ép buộc ai cả.

...Nói toạc ra thế này có ổn không đấy? Không phải nói xấu đâu, nhưng mà nói thật lòng quá nên mình bắt đầu thấy sợ rồi.

Có bản xem trước không? Lúc nào gỡ băng xong nhớ cho mình kiểm tra lại nhé!

● Nishizono Arisa

Đã bảo là không có gì mà. Tôi có gì để nói về Ushio đâu... Vốn dĩ, tôi còn chẳng có tư cách để nói. Biết tôi đã làm gì Ushio không?

...Hả, biết rồi á?

Nghe rồi? Nghe từ Ushio?

Biết rồi mà vẫn phỏng vấn á? Thật hả? Có tỉnh táo không vậy?

Rốt cuộc là đang nghĩ cái gì... chả hiểu nổi. Hay đây là đòn trả thù? Muốn tôi không được quên tội lỗi của mình?

Rồi rồi, hiểu rồi. Nói là được chứ gì. Nói trước là nếu bị ném đá thì tôi không biết đâu đấy. Cái này sẽ đăng lên mạng đúng không.

...Haizz, cảm ơn. Không cần phải quan tâm tôi thế đâu. Để tên thật cũng chẳng sao. Tôi định chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm. Với lại, là Ushio bảo tôi nói đúng không. Vậy thì tôi sẽ ngoan ngoãn nghe theo.

Với Ushio thì... năm lớp 10 và 11, tôi học cùng lớp.

Ushio của năm lớp 10 được mọi người vô cùng yêu mến. Gương mặt rất đẹp, thể thao hay học tập đều giỏi, có khả năng lãnh đạo và tốt bụng với bất cứ ai... tìm khuyết điểm còn khó hơn. Thật sự, tôi nghĩ đó là một tồn tại hoàn hảo. Tôi cũng... từng có chút ngưỡng mộ. Mà, cả trai lẫn gái ai cũng đều hướng sự ngưỡng mộ nào đó về phía cậu ta cả thôi. Vậy mà không ai ghen tị, chắc chắn là do nhân cách cậu ta quá tốt.

Chính vì thế đấy.

Khoảng tháng sáu năm lớp 11, cậu ta mặc đồng phục nữ đến trường, công khai bản thân... chuyện đó đã đảo lộn tất cả. Tôi không thể tha thứ được. Rõ ràng là một nam sinh trung học hoàn hảo, tại sao lại làm cái trò vứt bỏ tất cả như thế, tôi không thể hiểu nổi.

Nếu là sở thích giả gái thì tôi hoàn toàn không bận tâm. Dù có là otaku cuồng anime, nhà đầy figure thiếu nữ cũng được. Hay là kẻ chuyên ăn cắp vặt, hay ngược đãi mèo... mấy cái đó thì ghét thật, nhưng vẫn còn có thể chấp nhận.

Nhưng mà, bảo "thực ra tôi là nữ", thì chịu. Vì cái đó đâu còn là chuyện tốt hay xấu nữa, nó liên quan đến phần gốc rễ của Ushio rồi. Khác với sở thích hay hành vi đơn thuần, nó không thể tách rời khỏi Ushio được.

Dù vậy, tôi vẫn muốn cậu ta nỗ lực che đậy cái vẻ bề ngoài đi. Ở một thành phố tỉnh lẻ như Tsubakioka, một người công khai là người chuyển giới sao mà được chấp nhận dễ dàng thế được. Vì vậy, tôi muốn cậu ta ít nhất hãy quay lại làm Ushio của ngày xưa, dù chỉ là hình thức, nên tôi đã thuyết phục. Tôi nghĩ nói chuyện bình thường sẽ không truyền đạt được, nên đã chửi rủa rất nhiều, giấu đồ đạc, viết lời nói xấu Ushio lên bảng đen... còn dùng cả bạo lực nhẹ nữa. Không... chẳng nhẹ chút nào. Xin lỗi, phần "nhẹ" lát nữa xóa đi giúp tôi.

Chắc không tin nổi đâu, nhưng tôi đã làm với thiện ý đấy. Tôi thực lòng nghĩ thế là tốt cho Ushio.

Nhưng mà... thời gian trôi qua, Ushio dần dần được chấp nhận. Ban đầu mọi người còn đem ra làm trò đùa hay coi như ung nhọt. Thế mà đến khoảng mùa thu năm lớp 11, địa vị của cậu ta đã khôi phục đến mức có thể gọi là người nổi tiếng.

Nhìn Ushio giành được lòng tin trong thân phận con gái, tôi bắt đầu nghĩ có khi nào mình mới là người sai. Dù vậy, tôi vẫn không thể tin được. Chuyện này chỉ giới hạn trong cái lớp học này thôi, ra xã hội làm sao mà thông cảm được... giờ nghĩ lại thì, tôi lấy tư cách gì mà phán xét chứ?

Và rồi, cứ giữ khư khư cái suy nghĩ đó, chính tôi lại bị cô lập trong lớp. Thật sự, cứ như con ngốc vậy.

Bây giờ, tôi nghĩ thế nào á?

Ushio của hiện tại... trông tràn đầy sức sống. Cảm giác như lên lớp 12 cậu ta đã rũ bỏ được gánh nặng. Không, chính xác là từ vụ du lịch tu nghiệp. Về vụ đó thì tôi nghĩ đúng là đồ ngốc. Nhưng mà, kết quả thì có lẽ lại tốt. Việc công khai bản thân... có lẽ là nên làm. Nhìn Ushio bây giờ, tôi không thể nói đó là sai lầm được. Tôi nghĩ đó cũng không phải chuyện có thể phân định bằng hai lựa chọn đúng hay sai...

Chỉ là... đúng vậy.

Tôi thừa nhận.

Hình dáng Ushio giữ vững niềm tin vào lựa chọn của mình và tiến về phía trước, thật sự rất chói mắt. Đến mức tôi không dám nhìn thẳng.

...Tôi á?

Thì, bình thường thôi. Bị cô lập là chuyện hồi lớp 11, giờ tôi cũng xoay xở ổn thỏa rồi. Bạn bè chắc chắn là ít đi, cũng trở nên xa lạ với Ushio... nhưng tôi coi đó là cái giá phải trả cho sự trưởng thành.

Hả?

...Hỏi thẳng thừng ghê nhỉ.

Tôi không nghĩ vậy đâu. Đã bảo là không dám nhìn thẳng rồi mà. Tôi không thể tưởng tượng ra cảnh mình nói chuyện bình thường với Ushio nữa. Nên là, tôi cứ thế này là được rồi. Trong cuộc đời lý tưởng mà Ushio vẽ ra, tôi là kẻ không cần thiết. Cậu ta cứ nhanh chóng quên tôi đi là được.

Haizz... cảm giác lâu lắm rồi mới nói nhiều thế này. Chuyện có thể nói về Ushio chỉ có thế thôi. A a, mệt quá. ...Nhưng mà, có lẽ cũng thấy nhẹ lòng hơn chút. Nói ra được với ai đó đúng là thoải mái hơn thật.

...Một lời cuối cùng?

Không, đã bảo là hết chuyện để nói rồi mà... với người khác các bạn cũng sấn sổ thế này hả? Hơi đáng sợ rồi đấy...

Thôi được rồi, một câu thôi nhé.

...Giữ gìn sức khỏe nhé, Ushio.

● Hoshihara Natsuki

Nói về Ushio-chan ấy ạ? Vâng, hoàn toàn được ạ! Tớ sẽ cố gắng nói!

...A, không cần dùng kính ngữ cũng được hả?

Vậy thì, cho phép tớ nói chuyện như bình thường nhé? Ừ, quyết định vậy đi. Thế này thì tớ nói chuyện đỡ run hơn. Lần đầu được phỏng vấn nên quả nhiên tớ hơi hồi hộp... Ushio-chan chắc quen với mấy cái này rồi nhỉ? Trước tớ từng thấy cậu ấy trả lời phỏng vấn tạp chí điền kinh rồi. ...Thực ra tớ có mua cuốn đó đấy. Bình thường tớ chẳng bao giờ mua tạp chí thể thao đâu, nhưng vì Ushio-chan nói trong đó nên mua thôi. Dù chỉ có một câu ngắn ngủn, nhưng nghĩ đó là lời của Ushio-chan thì cảm động lắm.

...Ủa, không cần nói đến mấy chuyện này nhỉ!? Oa, chết rồi... xấu hổ quá đi mất. Phần này... cắt đi được không...? Thật hả? May quá~.

Tớ học cùng lớp với Ushio-chan từ năm lớp 10. Lần đầu nhìn thấy, tớ đã giật mình kiểu: Có một người siêu đẹp đang ở đây! Cứ như người từ thế giới truyện tranh lạc vào hiện thực vậy, nên lần đầu nói chuyện tớ run kinh khủng.

Nhưng mà, nói chuyện rồi mới thấy cậu ấy cực kỳ thân thiện, biết quan tâm, chẳng kiêu ngạo chút nào... tớ cứ thán phục mãi là sao lại có người hoàn hảo cả ngoại hình lẫn tính cách như thế chứ. Ushio-chan thật sự được mọi người yêu quý lắm.

Nhưng mà nhé... giờ nghĩ lại, tớ thực ra cũng hơi hối hận vì có lẽ đã áp đặt lý tưởng lên cậu ấy.

Ushio-chan thực sự rất được tin tưởng. Giờ cũng vậy thôi. Luôn có cái không khí kiểu "Ushio-chan nói thì chắc chắn không sai đâu", và cậu ấy cứ liên tục đáp lại kỳ vọng đó. Tớ cũng tâng bốc Ushio-chan khá nhiều, thỉnh thoảng tớ nghĩ chắc điều đó là gánh nặng với cậu ấy lắm. Gọi là thần thánh hóa hả? Bản thân việc đó không xấu, nhưng có lẽ tớ đã không nhìn nhận Ushio-chan như một con người bình thường giống mình. Chắc cũng do vấn đề ngoại hình nữa. Cậu ấy là con lai, nét mặt hơi khác mọi người, tóc lại màu bạc tuyệt đẹp... nên khó mà nghĩ là giống mình được.

Cái này có phải là phân biệt đối xử không nhỉ.

Đánh giá tính cách qua vẻ bề ngoài là không tốt đâu ha. Trang điểm hay quần áo là thứ có thể thay đổi theo ý muốn, nhưng vẻ đẹp của Ushio-chan là bẩm sinh mà... hix, tớ xin kiểm điểm.

...Hả? Ushio-chan á? Cảm ơn?

Hả~! Vui quá đi mất... cái đó, khi nào công khai tớ sẽ đọc ngấu nghiến luôn.

...Hửm? Lý do đối xử tốt?

Ừm~, chắc cũng chẳng có lý do gì đặc biệt đâu. Vốn dĩ tớ rất... ngưỡng mộ Ushio-chan mà. Đó chắc là lý do lớn nhất. Ngoài ra thì... a, đúng rồi.

Chuyện cũng lâu rồi. Hồi lớp 7, tớ từng đi học violin. Sợ bị nghĩ là ra vẻ con nhà giàu, với lại mới học một tháng đã nghỉ, nên tớ ít kể với ai lắm.

Lý do nghỉ sau một tháng không phải vì tập luyện vất vả đâu, mà là vì học sinh lớp violin toàn là con trai. Cả thầy giáo cũng là nam nữa. Mọi người đều hiền, cũng không ai tẩy chay tớ cả, nhưng mà cảm giác lạc lõng kinh khủng. Nói thật là stress lắm luôn. Đó là lý do tớ nghỉ sau một tháng.

Và rồi, lúc Ushio-chan công khai bản thân... tớ nhớ lại cái lớp nhạc đó.

Nghĩ đến việc Ushio-chan có lẽ đã phải chịu đựng cái cảm giác stress mà tớ cảm thấy trong một tháng đó suốt bao nhiêu năm trời... tớ thấy đau lòng lắm. Hơn nữa trường hợp của Ushio-chan khác với lớp violin, sau đó còn bao nhiêu khó khăn nữa đúng không? Thực tế là lúc mới công khai cậu ấy đã gặp bao chuyện buồn... như thế thì ai mà chẳng muốn ủng hộ chứ.

Mà, đó chỉ là cái cớ thôi, giờ thì chẳng cần tớ ủng hộ cậu ấy cũng trông khỏe re rồi... Dù vậy tớ vẫn cầu mong Ushio-chan có thể trải qua những ngày tháng bình yên khỏe mạnh. Với tư cách là bạn thân nhé.

A, nhắc mới nhớ, các cậu hỏi chuyện Kamiki chưa?

...Giờ mới đi hỏi à.

Đúng, Kamiki Sakuma-kun. Bạn thuở nhỏ của Ushio-chan.

Kamiki-kun cũng thân với Ushio-chan lắm. Nếu bắt chuyện, chắc cậu ấy sẽ kể rất nhiều về Ushio-chan cho mà xem.

Ở ngôi trường này, cậu ấy là người hiểu rõ Ushio-chan nhất đấy.

● Kamiki Sakuma

...Đấy, năm lớp 10 và 11 đại khái là như vậy.

Xin lỗi, cho tôi xin chút nước được không. Nói nhiều mệt quá...

...Vâng, tôi ổn.

Chuyện sau khi lên lớp 12 á? Hồi lớp 11 xảy ra nhiều chuyện quá rồi, nên thú thật lớp 12 chẳng có gì nhiều để nói đâu. Cả tôi và Ushio đều bận học với đi làm thêm, cũng không có sự kiện gì đặc biệt... à, có vài lần bị một học sinh cá biệt trêu chọc thôi.

...À, không có gì to tát đâu. Gọi là quấy rối hay là có kẻ cứ thích chọc ngoáy người khác ấy mà... với lại hắn hay nhắm vào tôi chứ không phải Ushio, nên thật sự chẳng đáng để kể. Dành mặt báo cho kẻ như thế phí lắm.

...Quan hệ với Ushio ấy ạ?

Là bạn thuở nhỏ thôi. Hồi cấp hai có xa cách, nhưng từ xưa đã thân thiết rồi... cái này tôi chưa nói à?

Giờ bọn tôi vẫn thân thiết. Ngày nghỉ thì hai đứa đi chơi, hay cùng nhau ôn thi. Thỉnh thoảng cũng cãi nhau.

...Ngạc nhiên lắm sao? Cãi nhau cũng toàn chuyện vụn vặt thôi. Kiểu như tôi lỡ miệng spoil nội dung sách làm Ushio giận, mấy chuyện tầm đó.

Nhưng mà... thỉnh thoảng, thật sự là rất hiếm khi, giữa chúng tôi xuất hiện khoảng cách cảm giác như không thể cứu vãn được. Không phải do ai sai, mà là sự khác biệt về giá trị quan... không phải vấn đề cứ xin lỗi là xong, chính vì thế mà không biết giải quyết thế nào... cả hai trở nên khó xử, rồi rơi vào suy nghĩ "tốt nhất là đừng nói gì nữa".

Dù vậy, cuối cùng thì mong muốn được ở bên nhau vẫn chiến thắng.

...Cảm giác xấu hổ ghê. Như manga thiếu niên ấy.

Nhưng tình bạn hay sự tin tưởng, nó cũng chẳng phải thứ gì đẹp đẽ đến thế đâu. Cái đó... nó phức tạp lắm, nhiều thứ lắm. Không phải theo nghĩa xấu đâu nhé.

...Phù, nói cũng nhiều rồi nhỉ.

Về Ushio thì là như vậy đấy.

Nhắn gửi hả? Ngày nào cũng gặp nên cũng không có gì đặc biệt... nhưng mà thôi hiếm khi có dịp, cứ nói vậy. Mấy cái này nói trực tiếp cũng hơi ngại.

E hèm.

Ushio. Từ nay về sau, cũng nhờ cậu nhé.

====================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!