Lời thì thầm của Tình Yêu dành cho em. Chỉ cần gói gọn trong 31 chữ là đủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sao lại không biến chị em song sinh thành "bạn gái" luôn nhỉ?

(Đang ra)

Sao lại không biến chị em song sinh thành "bạn gái" luôn nhỉ?

白井 ムク(Muku Shirai)

Sau một vài sự kiện lạ thường khi cả hai chị em tỏ tình với tôi, tôi quyết định sẽ hẹn hò với cả hai người, theo như gợi ý của họ. Cuối cùng, lịch trình của chúng tôi lấp đầy những ngày hẹn hò riêng v

16 2204

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

145 2961

Party Kara Tsuihou Sa Reta Sono Chiyu-shi, Jitsu wa Saikyou ni Tsuki

(Đang ra)

Party Kara Tsuihou Sa Reta Sono Chiyu-shi, Jitsu wa Saikyou ni Tsuki

Kage Take

Liệu Raust có thể chứng minh cho mọi người thấy khả năng thực sự của mình? Và tại sao một cô gái xinh đẹp như thế lại muốn lập đội với cậu?

45 6869

Nuôi Dạy Ba Idol Thật Tốt, Và Họ Sẽ Tấn Công Tôi Bằng Lời Tỏ Tình

(Hoàn thành)

Nuôi Dạy Ba Idol Thật Tốt, Và Họ Sẽ Tấn Công Tôi Bằng Lời Tỏ Tình

일과이

Trên đường đi, anh gặp Han Gyeoul, một thực tập sinh trẻ tuổi đầy tham vọng với tiềm năng to lớn nhưng lại gặp nhiều bất hạnh. Số phận của họ đan xen vào nhau khi họ cùng nhau vượt qua bối cảnh đầy hi

223 4544

Mở Đầu

Mở Đầu

[Lời dẫn] Đêm ngày 3 tháng 11, ngày Văn Hóa.

『Chủ đề cho ngày mai, em quyết định sẽ là "Tình yêu" nhé.』

『Hả, lại nữa à?』

Ootani Santa, nam sinh cấp ba đang theo học tại Học viện Tư thục Kyouei, có một người bạn đồng hành đặc biệt.

Đó là một cô bạn gái nhỏ tuổi hơn, người cùng cậu tận hưởng sở thích mới bắt đầu từ cuối mùa hè vừa qua. Kể từ khi quen biết nhau dạo ấy, ngày nào hai người cũng trao đổi qua tin nhắn DM của ứng dụng như thế này.

『Không còn cách nào khác. Thơ Tanka anh làm ấy mà, ừm... nói sao nhỉ, thiếu "cảm xúc" trầm trọng. Anh phải sáng tác bài nào khiến người đọc rung động con tim ấy, tập trung bồi dưỡng năng lực đó đi. Chỉ thị của Sư phụ là tuyệt đối.』

『Em không thấy mình đang lạm dụng chức quyền à?』

『Anh nói gì thế. Đây là sự chỉ đạo thích hợp đấy nhé.』

Và người bạn đồng hành ấy, đồng thời cũng chính là sư phụ của Santa.

Một vị sư phụ dạy làm thơ Tanka tuy hay lo chuyện bao đồng và tốt bụng quá mức, nhưng lại chỉ dạy tận tình từ con số không cho một kẻ nghiệp dư hoàn toàn như cậu.

Chỉ có điều, về phương pháp giảng dạy của cô ấy, Santa cũng có đôi điều muốn kiến nghị.

Gần đây, kể từ sau một sự kiện nào đó, chủ đề cô đưa ra đang bị lệch lạc quá mức.

『Lý do thì anh hiểu rồi, nhưng dù sao thì "Tình yêu" cũng xuất hiện nhiều quá đấy. Chẳng phải nên ra nhiều chủ đề đa dạng hơn chút sao?』

『Chủ đề hôm nay là "Mưa" còn gì nữa ạ?』

『Đúng thế. Nhưng hôm qua và hôm kia thì cả hai đều là "Tình yêu" mà.』

Tóm lại, vòng lặp của tuần này là: Tình yêu - Tình yêu - Mưa - Tình yêu. Quả thực là bóc lột sức lao động quá đáng. Mà nói đi cũng phải nói lại, dù bị yêu cầu phải sáng tác những bài thơ khiến người ta rung động, nhưng những bài thơ làm theo chủ đề ấy, hiện tại Santa quyết định chỉ cho một mình sư phụ xem mà thôi. Điều đó đồng nghĩa với việc, thành phẩm làm ra chẳng khác nào những bản tình ca chỉ dành tặng riêng cho một người duy nhất.

Dù biết rõ đây chỉ là để cô ấy sửa bài giúp mình, nhưng làm sao tránh khỏi việc xấu hổ muốn độn thổ chứ. Không biết bao nhiêu lần, cứ hễ nhấn nút gửi xong là cậu lại trùm chăn kín đầu rồi hét toáng lên trong phòng.

"Hôm nay là hôm nay, mình quyết không để bị lấn lướt nữa đâu."

Chính vì thế, lần này Santa quyết tâm nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nung nấu ý định bắt cô nàng phải đổi chủ đề bằng được.

Để không bị phát hiện lý do thực sự là vì xấu hổ, cậu bắt đầu soạn tin nhắn với nhiệt huyết giả tạo rằng mình muốn trở thành người có thể cân mọi loại chủ đề. Thế nhưng, ngay trước khi kịp nhấn nút gửi đi dòng ngụy biện đầy tâm huyết ấy, biểu tượng cuộc gọi đến bất ngờ hiện lên.

"...A lô."

"A, ừm... chào buổi tối ạ. Cái đó... quả nhiên là anh thấy phản cảm khi phải luyện tập với chủ đề này sao ạ...?"

Truyền đến tai cậu là một giọng nói yếu ớt, nghe như thể cô nàng đang thực sự xụi lơ vì buồn bã. Trên màn hình tin nhắn thì hùng hổ tự tin là thế, vậy mà cứ hễ tương tác trực tiếp là lại y như rằng thế này đây.

Santa cố nuốt ngược tiếng thở dài đang trào lên tới tận cổ họng xuống để micro không thu được, rồi vò đầu bứt tai đầy bối rối. Bất kể là lời ngụy biện hay văn vở cỡ nào, chỉ cần một đòn này thôi là tất cả đều hóa thành vô nghĩa. Chơi thế này thì ăn gian quá chứ còn gì nữa.

"...Anh hiểu rồi. Chỉ thị của Sư phụ là tuyệt đối mà lị."

"A, cảm ơn anh nhiều lắm ạ! Vậy em chờ tác phẩm của anh nhé! Để anh không bị thất bại khi làm thật, hãy luyện tập với em thật nhiều vào nhé...!"

Có lẽ trong suốt phần đời còn lại, cậu sẽ chẳng bao giờ gặp phải tình huống đặc thù nào như kiểu dùng thơ Tanka để truyền tải tình cảm đâu. Dù trong lòng thầm nghĩ về sự thật hiển nhiên đó, Santa vẫn truyền đạt ý chấp thuận rồi ngắt cuộc gọi.

Xin hãy dạy anh làm thơ Tanka.

Vốn dĩ, người cúi đầu nhờ vả là Santa, và nếu đã muốn học cách sáng tạo ra một thứ gì đó, cậu thừa hiểu rằng mấy cảm xúc như xấu hổ chỉ là vật cản đường mà thôi.

"Haizzz..."

Cậu ngã người xuống giường, vùi đầu vào gối, trút ra toàn bộ tiếng thở dài vừa nén lại khi nãy. Trong đầu cậu, giọng nói hồ hởi "Em chờ nhé" của ai kia vẫn cứ vang vọng mãi không thôi.

Thiệt tình, đây là diễn biến mà hồi mùa hè cậu có nằm mơ cũng không nghĩ tới.

『Này... Tại sao con gái lại thích mấy chuyện tình yêu tình báo đến thế hả?』

『Không phải do em thích nên mới chọn đâu nhé. Chẳng qua, nói đến thơ Hòa ca hay Tanka thì từ xa xưa, "tình ca" đã được định giá là tiêu chuẩn chung rồi ạ.』

『Vậy à. Thế thì cái này cũng là chuyện chung thôi nhé.』

『Vâng?』

『Chỉ cần 31 chữ là đủ thôi sao?』

Câu hỏi mà cậu vô tình thốt ra ấy, đúng như lời rào trước, chỉ là một câu hỏi mang tính lý thuyết chung chung.

Không phải là câu hỏi hướng đến một ai đó cụ thể, mà giả sử như tình cờ có một thiếu niên nào đó trên thế giới muốn truyền tải tình cảm đến một cô gái yêu văn học và thơ Tanka. Đó chỉ là một câu chuyện giả định như vậy mà thôi.

Ấy vậy mà, phản hồi từ cô ấy bặt vô âm tín kể từ đó, chỉ để lại trong lòng cậu nỗi hối hận vì đã lỡ hỏi một điều kỳ quặc.

『Em sẽ thứ tha

Nhưng mười vạn chữ

Tình cảm mặn mà

Phải đong cho đủ

Gói vào trong ta.』

Phải mất một lúc khá lâu sau đó, một câu trả lời mang tính chủ quan và chẳng hiểu sao lại hơi có vẻ "bề trên" mới được gửi đến. Đó là lúc Santa vừa chui vào chăn và đang cài đặt báo thức cho ngày mai.

Nhắm mắt lại với những suy tư rối bời về ý nghĩa của bài thơ ấy, những ký ức về khoảng thời gian từ hạ sang thu đầy biến động chợt ùa về trong tâm trí cậu.

"Mười vạn chữ, cơ đấy..."

Rốt cuộc, Santa đã trải qua một khoảng thời gian dài trằn trọc cùng với những hồi ức ấy cho đến khi chìm vào giấc ngủ. Dù biết rằng hành động đó càng khiến cơn buồn ngủ khó tìm đến hơn, nhưng cậu cũng chẳng thể làm gì khác được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!