Lời nói dối dịu dàng và em, người thoáng qua

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

429 20631

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

19 370

Cựu Vực Quái Đản

(Đang ra)

Cựu Vực Quái Đản

Hồ Vĩ Bút

Song, khi đột ngột phải đối mặt với những thứ ấy một lần nữa, cậu mới nhận ra thế giới này đã trở nên thật bất thường.

105 3457

Đại Công Tước bé nhỏ của tôi

(Hoàn thành)

Đại Công Tước bé nhỏ của tôi

아기소금; Babysalt

Nhưng cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt khác biệt

116 6101

Hãy Để Chị Quên Đi Mối Tình Đầu

(Đang ra)

Hãy Để Chị Quên Đi Mối Tình Đầu

Amasaki Mirito

Dưới cái nóng của "Mùa hạ của Làn hơi Nóng", không chỉ có tình cảm của tôi chuyển động. Mà cả nỗi ám ảnh và mối tình đơn phương Haru-senpai dành cho người anh trai đã khuất của tôi.

9 0

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

12 34

Lời nói dối dịu dàng và em, người thoáng qua. - Chương 2: Thiếu nữ thanh khiết với trăm diện mạo

Chương 2: Thiếu nữ thanh khiết với trăm diện mạo

Tôi thức dậy theo tiếng chuông báo thức đã hẹn sẵn lúc năm giờ sáng.

Đầu óc còn lơ mơ, tôi chuẩn bị bữa sáng và cơm hộp cho hai người, sau đó nhanh chóng ăn xong, chỉnh đốn trang phục rồi rời nhà sớm hơn cả chị Reina.

Quãng đường từ nhà đến trường tầm hai cây số. Đi qua con đường quê rộng thênh thang bao quanh bởi ruộng lúa, cuối cùng tôi cũng tới nơi.

Tầm giờ này thường không thấy bóng dáng thầy cô đứng chào, học sinh đi lại cũng thưa thớt.

Tôi thay sang dép đi trong nhà ở sảnh rồi hướng về lớp học.

Vì tôi thường canh giờ vào lớp trước khi bắt đầu tiết sinh hoạt mười phút (do đến sớm chỉ tổ thấy cô đơn thêm), nên mấy đứa bên câu lạc bộ đã đến trường đều đồng loạt nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc như muốn hỏi sao hôm nay lại đi sớm thế. Khi tôi nhìn lại, tụi nó liền đồng loạt né tránh.

Cảnh tượng này nằm trong dự tính nên tôi chẳng mảy may dao động, lẳng lặng đặt cặp lên bàn. Tôi lấy chiếc kẹp sách kẹp trong bìa hồ sơ trong suốt loại nhỏ ra, lập tức đi trả đồ.

Tôi đi thẳng qua tầng hai lên tầng ba. Thấy bóng dáng các anh chị khóa trên thấp thoáng, tôi có cảm giác như mình vừa bước vào nơi không nên đến.

Mấy anh chị đi ngang qua cứ nhìn tôi chằm chằm. Do tôi là học sinh khóa dưới hiếm khi xuất hiện ở tầng này, hay vì tôi là thằng bất lương trong lời đồn? Nhìn cách họ không thèm bắt chuyện mà vội vàng bước đi, có vẻ là vế sau. Hình như cái mặt tôi đã nổi tiếng khắp các khối luôn rồi. Bị cả những người không quen biết xa lánh thế này thật khiến lòng nặng trĩu.

Mang theo tâm trạng nặng nề từ sáng sớm, tôi đi tới lớp A của chị ấy. Lớp nằm ở phía cuối hành lang cánh Tây sau khi lên cầu thang.

Nhìn vào trong lớp từ hành lang để tìm chị, may mắn là tôi thấy ngay lập tức.

Chỗ ngồi của chị nằm ở dãy gần phía hành lang, chị đang ngồi đối diện trò chuyện với một bạn nữ. Đối phương là học sinh năm hai.

Có vẻ cuộc trò chuyện vừa kết thúc, bạn nữ đó đứng dậy, gương mặt rạng rỡ cảm ơn: "Chị Yuunagi, cảm ơn chị đã lắng nghe tâm sự của em ạ", rồi rời khỏi lớp.

Tôi không nghe rõ họ nói gì, nhưng dựa vào thông tin từ Ryou tối qua, chắc là chị đang tư vấn tâm lý. Sáng sớm tinh mơ đã ngồi nghe người khác than thở, chị đúng là thánh thiện quá mức rồi.

Vừa cảm thán, tôi vừa quan sát xung quanh. Hành lang không có ai, trong lớp A ngoài chị ra cũng chỉ có một hai người đang cắm cúi làm việc riêng tại bàn.

Đây là cơ hội tốt để trả kẹp sách. Chị ấy đã chấp nhận tôi, nhưng người khác thì không. Tôi không muốn để lộ việc mình có liên quan đến chị rồi gây phiền phức cho chị.

Để không ai nhận ra, tôi tiến lại gần cửa sổ phía hành lang, khẽ gọi: "Chị ơi".

Chị ngẩng đầu lên thấy tôi, liền đứng dậy bước ra hành lang ngay.

"Chào em. Em cũng có chuyện gì cần tư vấn sao?"

Chị nở nụ cười dịu dàng nhưng không kém phần thanh lịch. Có lẽ vì hôm nay chị để tóc xõa thẳng chứ không giống hôm qua, trông chị giống một mỹ nhân trưởng thành hơn là dễ thương.

Tôi hơi ngạc nhiên vì chỉ thay đổi kiểu tóc mà ấn tượng lại khác hẳn đến thế, rồi đưa tập hồ sơ đựng kẹp sách ra.

"Chào chị. Không phải tư vấn đâu ạ, em đến để đưa chị cái này."

Cảm giác như đang nói chuyện với một người khác nên giọng điệu tôi vô thức trở nên khách sáo.

Nhận lấy tập hồ sơ, chị nghiêng đầu thắc mắc: "Cái này là gì vậy?"

"Dạ? Thì là kẹp sách của chị mà? Chiều qua sau khi chia tay chị, em thấy nó bị bỏ quên trong hộc bàn nên mang đến trả..."

Tôi thầm mong đợi một lời cảm ơn nên trong lòng có chút bối rối.

Chị nhìn kỹ chiếc kẹp sách một hồi, cuối cùng lại lắc đầu.

"Ừm, cái này không phải của chị đâu. Với lại chiều qua chị ở lại lớp này để tư vấn cho các bạn mà, chắc em nhầm chị với ai rồi."

"Chẳng phải chúng ta đã nói chuyện ở lớp học bên khu nhà cũ sao? Còn bàn luận rôm rả về mấy cuốn sách trinh thám yêu thích nữa..."

"Chị không nhớ gì cả. Vả lại khu nhà cũ là nơi cấm vào đúng không?"

Chị cười khổ. Gương mặt chị hiện rõ vẻ lúng túng, không giống như đang nói đùa hay nói dối.

"...Hay là chị có chị em sinh đôi ạ?"

"Không, chị là con một."

"Vậy có học sinh nào ngoại hình giống chị không?"

"Cũng không luôn."

Tự mình hỏi xong tôi lại thầm nhủ... cũng phải thôi.

Nếu có chị em hay ai đó giống đến mức này, lẽ nào trong câu chuyện với Ryou hôm qua lại không có thông tin gì. Mà giả sử có đi nữa, với mớ thông tin mơ hồ chỉ về màu tóc và chiều cao, làm sao tôi có thể khẳng định ngay đó là chị Yuunagi Akane được.

Vậy nghĩa là sao?

Rõ ràng kẹp sách là của chị, và rõ ràng chúng tôi đã gặp nhau trò chuyện ở khu nhà cũ. Việc chị không nhớ gì thật sự quá kỳ quặc. Chẳng lẽ chị Yuunagi Akane mà Ryou kể và người tôi gặp hôm qua là hai người khác nhau? Nhưng ngoại trừ kiểu tóc, diện mạo hoàn toàn y hệt. Tôi không đời nào nhìn nhầm người mình vừa gặp hôm qua được.

Hay mọi chuyện hôm qua chỉ là mơ? Một ảo tưởng do tâm trí không chịu nổi sự cô đơn của tôi tạo ra?

"Akane. Có chuyện gì vậy?"

Ngay khi tôi bắt đầu nghi ngờ chính mình, một giọng nói bất chợt vang lên từ phía sau.

Tôi quay phắt lại, đứng đó là một nữ sinh năm ba. Cô ấy có gương mặt thanh tú với mái tóc nâu uốn lượn bồng bềnh, đôi mắt xếch dài trông khá sắc sảo và chín chắn. Gọi tên thân mật như vậy, chắc hẳn là bạn thân.

Reina, chào buổi sáng. Hình như lời của em này với mình có chút mâu thuẫn. Chắc nhầm người rồi.

Cô bạn vừa nhìn thấy tôi đã lập tức lộ vẻ cảnh giác. Đó là gương mặt của kẻ đã nghe qua những lời đồn nhảm nhí về tôi.

Đừng dây vào làm gì. Cậu ta chính là cái đứa bất hảo trong mấy lời đồn đó.

Chờ chút đã! Em chỉ đến để trả lại đồ bị mất thôi.

Nhận thấy tình hình bắt đầu chuyển biến xấu, tôi chỉ tay vào chiếc kẹp sách như lời biện minh.

Cô bạn kia lộ vẻ nghi hoặc, giật lấy tập hồ sơ từ tay đàn chị rồi liếc nhìn chiếc kẹp sách bên trong.

Mình biết Akane hay dùng mấy cái kẹp sách lạ, nhưng cái này có phải của cậu không?

Mình hoàn toàn không có chút ấn tượng nào về nó cả.

Nghe rồi chứ. Nhầm người rồi.

Nhưng rõ ràng chiều qua lúc gặp và trò chuyện, chị vẫn đang dùng nó...

Đừng có nói dối trắng trợn. Hôm qua câu lạc bộ nghỉ nên tôi ở cùng Akane suốt buổi chiều, chẳng thấy bóng dáng cậu đâu dù chỉ một giây.

Ở cùng suốt sao...? Không thể nào...

Chắc cậu nghe ngóng thông tin về cái kẹp sách ở đâu đó rồi định kiếm cớ tiếp cận Akane chứ gì?

Chị ta chẳng có ý định tin lời tôi. Còn đàn chị lộ vẻ bối rối, không biết nên đứng về phía bên nào.

Cuối cùng, có lẽ vì không chịu nổi việc tôi cứ đứng lì ở đó, cô bạn kia thô bạo đẩy tập hồ sơ về phía tôi rồi nắm tay đàn chị kéo vào lớp.

Đi thôi.

Tôi đứng chết trân tại chỗ.

Rốt cuộc chuyện này nghĩa là sao, tôi hoàn toàn không hiểu nổi.

***

Sự việc buổi sáng cứ quanh quẩn trong tâm trí khiến tôi chẳng thể tập trung vào bài giảng.

Dù đã vắt óc suy nghĩ, tôi vẫn không tìm ra câu trả lời thỏa đáng cho tình huống kỳ lạ đó. Cứ thế, thời gian trôi đi trong sự bồn chồn cho đến khi tan học.

Lời hứa gặp mặt đàn chị vốn là điều tôi mong đợi nhất trước khi đến trường, giờ đây đã tan biến, chỉ còn lại nỗi vướng mắc lấp đầy tâm trí.

Lê bước chân nặng nề đến khu nhà cũ, tôi đi thẳng lên căn phòng ở tầng ba.

Đàn chị đã đợi sẵn ở đó. Khác với buổi sáng, chị buộc tóc thấp sau gáy, đang nhìn ra ngoài cửa sổ giống hệt hôm qua.

Đang lúc phân vân không biết nên mở lời thế nào, chị chợt quay lại.

Nhận ra sự hiện diện của tôi, chị lon ton chạy đến rồi nở nụ cười dịu dàng.

Chào Tooya. Chị rất vui vì lại được gặp em... Ơ, sao trông em thất thần vậy?

Kh-không có gì đâu ạ. Chào chị. À, cái này...

Tôi lấy tập hồ sơ đựng chiếc kẹp sách từ trong cặp ra đưa cho chị.

Lần này, chị thản nhiên nhận lấy.

Đúng rồi! Hôm qua về nhà mới nhận ra là mất, chị cuống cả lên. Chị để quên trong phòng này hả?

Vâng... trong hộc bàn...

Quả nhiên vậy mà. Cảm ơn Tooya đã giữ giúp chị để không bị mất nha.

Chị nở nụ cười hồn nhiên.

Thái độ tự nhiên như thể không hề nhớ gì về chuyện buổi sáng khiến đầu óc tôi bắt đầu rối loạn.

Chẳng lẽ người này và chị Yuunagi Akane tôi gặp sáng nay là hai người khác nhau?

Nhưng nếu vậy, khi tôi hỏi, dù là chị em hay người lạ, chị ấy cũng phải nói ra chứ. Cả chị Yuunagi Akane lẫn cô bạn kia đều không có vẻ gì là đang trêu chọc tôi, vả lại chẳng có lý do gì để họ làm vậy với một người mới gặp lần đầu.

Nếu thế, người chị đang đứng trước mặt tôi đây rốt cuộc là ai...

............

S-sao vậy? Chẳng lẽ mặt chị dính gì lạ lắm hả?

Không, không phải vậy. Chỉ là chuyện hồi sáng này...

Nghĩ mãi không ra nên tôi định giải thích rõ ngọn ngành. Thế nhưng...

Tôi chợt khựng lại khi nhìn thấy cô ấy ở phía sau đàn chị, bên kia khung cửa sổ.

Đập vào mắt tôi là khung cảnh của dãy nhà bên cạnh. Vì đây là tầng ba nên hiển nhiên tôi có thể nhìn thấy khu vực của khối năm ba.

Trên hành lang đó, hai nữ sinh đang đứng đối diện nhau, có vẻ đang trò chuyện.

Người đang nói chuyện với cô nữ sinh có mái tóc nâu uốn lượn mà tôi vừa gặp sáng nay, chính là một nữ sinh có mái tóc đỏ mượt mà dài đến thắt lưng cùng góc nghiêng đầy nét ngây thơ.

Không sai vào đâu được, đó chính là dáng hình của đàn chị.

Giả thuyết về một người khác đột ngột được chứng thực khiến tâm trí tôi lại một lần nữa rơi vào mông lung.

Nếu vậy, những lời nói sáng nay là nói dối, nhưng tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Tooya?

Thấy tôi im lặng, đàn chị thắc mắc rồi dõi theo ánh mắt tôi nhìn ra cửa sổ.

Ngay khoảnh khắc đó, chị kinh ngạc nín thở. Chị đứng lặng người không thốt nên lời, một lúc sau mới quay lại nhìn tôi, nhưng ánh mắt cứ đảo liên hồi, không dám nhìn thẳng.

Thái độ dao động rõ rệt đó càng làm tăng thêm sự nghi ngờ trong lòng tôi.

Chị có chị em sinh đôi không ạ?

Tôi cố tình hỏi lại câu hỏi hồi sáng. Đàn chị nở một nụ cười gượng gạo như để che giấu sự bối rối.

À, ừm, đúng rồi. Đó là em gái sinh đôi của chị.

Câu trả lời đó nghe như một lời khẳng định đầy miễn cưỡng. Nếu thật sự là em gái, chị ấy chỉ cần nói ngay từ đầu là xong, chẳng việc gì phải ngập ngừng đến mức không thốt nên lời như vậy.

Chắc chắn đàn chị biết rõ sự tồn tại của cô gái bên kia cửa sổ nhưng cố tình che giấu.

Tuy nhiên, có vẻ dù tôi có hỏi thì chị cũng chẳng chịu nói thật. Trước mắt cứ vờ như tin lời chị để tìm cách tiếp cận sự thật thì hơn.

Ra là vậy. Vì hai người giống nhau như đúc nên em hơi bất ngờ.

Ừ, ừm. Lúc đầu ai cũng ngạc nhiên, rồi hay bị nhầm lẫn lắm.

Có phải chị để kiểu tóc khác nhau cũng vì lý do đó không?

Đúng, đúng vậy. Chị làm thế để mọi người dễ phân biệt ai là ai hơn.

Hèn gì, em không biết luôn đó. ...Mà nghĩ lại, em vẫn chưa hỏi tên chị nữa.

Á, chị chưa nói hả? Mải nói chuyện quá nên chị quên mất tiêu. Chị tên Yuunagi Akane.

Hả? Yuunagi Akane... tên chị sao?

Đúng rồi... Có gì lạ hả em...?

À không! Không phải em thắc mắc cái tên... Thật ra sáng nay em có ghé lớp chị để trả cái kẹp sách. Em định đưa tận tay chị, nhưng nói chuyện cứ tréo ngoe thế nào ấy, cuối cùng người đó bảo món đồ không phải của mình. Nghe chị kể xong em mới hiểu người đó chắc là em gái chị, nhưng em gái chị cũng tên Akane luôn sao?

...Chắc em nghe nhầm thôi. Em gái chị tên Aka... Akari, phát âm hơi giống nhau một chút.

Không thể nào. Lúc đó bạn của em gái chị cũng ở đó, họ gọi tên Akane mấy lần luôn. ...Ủa, khoan đã? Nhắc mới nhớ, lúc em bối rối hỏi có chị em gì không, người đó bảo không có... Nhưng chẳng có lý do gì để nói dối như vậy, rốt cuộc chuyện này là sao nhỉ?

Chuyện đó...

Chị ấy cúi mặt, vẻ mặt đầy khổ sở.

Vở kịch này nên kết thúc ở đây thôi.

Chị ơi. Chị nói thật cho em biết được không?

Chuyện thật lòng là chuyện gì cơ?

Người em gặp sáng nay rốt cuộc là ai?

Chị ấy im lặng.

Có lẽ nhận ra không thể che giấu thêm được nữa, chị tránh ánh mắt tôi rồi lạnh lùng đáp: Chuyện này không liên quan đến Tooya đâu.

Đúng là mối quan hệ giữa tôi và chị còn lâu mới gọi là thân thiết. Việc xía vào chuyện riêng tư thế này thật quá sức khiếm nhã.

Dù hiểu rõ điều đó, một ký ức vẫn khiến tôi trở nên bướng bỉnh.

Hình ảnh chị đứng thẫn thờ một mình trong lớp học vắng lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ với những giọt nước mắt lăn dài.

Hôm qua tôi đã kìm lòng không hỏi, nhưng một người vốn chẳng chút ác ý như chị lại phải nói dối để che đậy, cộng thêm tình hình kỳ quái này, tôi biết chắc mọi chuyện không hề đơn giản. Giờ đây, tôi không thể nào làm ngơ được nữa.

Chị đã cứu lấy tôi khỏi nỗi cô đơn. Không hẳn để trả ơn, nhưng nếu có thể giúp được gì, tôi rất muốn góp sức.

Khổ nỗi chị lại là người quá tốt bụng. Chắc hẳn lúc này chị vẫn đang ngần ngại vì không muốn làm phiền đến tôi. Tôi cần tìm một lý do nào đó để chị dễ mở lòng hơn...

Đúng lúc đó, cuốn tiểu thuyết trinh thám đặt trên bàn cạnh cửa sổ lọt vào mắt tôi.

Suy nghĩ một lát, tôi quyết định lợi dụng lòng tốt của chị.

"Đừng nói vậy mà, chị giúp em đi. Tính em vốn vậy, hễ thấy bí ẩn là không chịu nổi nếu chưa giải được, nên nếu chị không nói cho em biết bây giờ, tối nay em sẽ bứt rứt đến mức mất ngủ rồi mai đi học trễ cho xem. Chị nỡ để em bị hạ điểm đánh giá sao?"

Tôi cố tình đưa ra một câu hỏi khó lòng trả lời là có để ép chị vào thế phải lên tiếng.

Lúc đầu, chị ấy có vẻ lúng túng như bị đánh trúng tim đen, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra ý đồ của tôi và khẽ bật cười.

"Thiệt là, em gian xảo quá đi," chị lẩm bẩm, thoáng chút ngần ngại rồi cũng chịu phối hợp theo.

"Vậy thì gay go thật. Để Tooya không bị thiếu ngủ, chắc chị phải kể thôi."

Chúng tôi ngồi đối diện nhau trên ghế.

Bên ngoài cửa sổ, nữ sinh có ngoại hình giống hệt chị vẫn đang trò chuyện vui vẻ cùng bạn bè.

Chị cũng nhìn cô gái đó giống tôi, nhưng chẳng mấy chốc đã dời mắt về phía này và bắt đầu nói.

"Nên bắt đầu từ đâu đây nhỉ... Trước hết, chị và cô ấy không phải chị em đâu. Xin lỗi vì đã nói dối em nhé."

"Em không để bụng đâu. Em mới là người phải xin lỗi vì đã ép chị nói ra những điều không muốn. Với lại, em cũng đã giả vờ như không biết tên chị để lừa chị nữa."

Khi tôi xin lỗi, chị mỉm cười bao dung bảo rằng cả hai huề nhau.

"Vậy thì, về danh tính của cô ấy..."

"Vâng."

"Cô ấy chính là Yuunagi Akane."

"Hả? Nhưng đó là tên của chị mà?"

"Đúng vậy. Nhưng cô ấy cũng là chị."

Qua sắc thái lời nói, dường như không phải chỉ đơn giản là trùng họ tên, nhưng tôi vẫn chẳng thể hiểu nổi ý chị.

Có lẽ đã đoán trước được sự bối rối của tôi, chị liền tiếp lời.

"Tooya có biết mọi người trong trường gọi chị là gì không?"

"Dạ biết. Hôm qua em có nghe một người quen nói. Chị được gọi là Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ."

Đó là lời đồn lan truyền khắp trường. Một thiếu nữ thuần khiết có thể giải quyết mọi nỗi ưu tư.

"Cái tên nghe kêu quá nhỉ. Trong khi chị đâu có vĩ đại đến mức đó."

Chị nở nụ cười gượng gạo rồi bắt đầu kể lại mọi chuyện một cách rành rọt.

Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ. Tin đồn đó bắt đầu xuất hiện vào khoảng lúc chị vừa lên lớp mười hai.

Vốn dĩ từ năm lớp mười một, chị đã hay có dịp lắng nghe tâm sự của bạn bè. Họ bảo vì chị dễ gần, nhưng chị nghĩ đơn giản là do mình không biết cách từ chối thôi. Dù vậy, chị vẫn muốn giúp đỡ nếu họ gặp khó khăn, và cảm giác được tin tưởng khiến chị thấy vui nên luôn sẵn lòng giúp.

Cứ thế, chẳng biết từ lúc nào, những người tìm đến chị không còn gói gọn trong lớp hay trong khối nữa. Chị không thể kể chi tiết, nhưng nội dung tư vấn thì đủ thứ chuyện trên đời, từ nhỏ nhặt đến hệ trọng.

Kể từ khi lời đồn bắt đầu râm ran, số lượng người tìm đến tăng lên thấy rõ.

Những học sinh chị chưa từng gặp mặt cứ thế đến bắt chuyện rồi trút hết nỗi lòng. Một mình chị không thể nào gánh vác hết, nhưng vì chẳng nỡ phớt lờ những người đã tin tưởng mình, chị đành cố gắng ít nhất là lắng nghe họ nói...

Những rắc rối cứ dồn dập kéo đến khiến trái tim chị mệt nhoài. Những lời khuyên dần trở nên hời hợt, cách chị đối ứng không còn xứng đáng với danh hiệu người giải quyết vấn đề nữa.

Vậy mà mọi người vẫn cứ cảm ơn, bảo rằng chị đã giúp họ rất nhiều. Việc nhận được lòng biết ơn trong khi bản thân không còn đủ tâm huyết khiến chị thấy nhói lòng. Cảm giác tội lỗi dâng trào, chị bắt đầu ghét bỏ chính mình vì đã không nói ra sự thật mà cứ để mặc mọi chuyện cuốn đi.

Giữa lúc đang phiền muộn như thế, cách đây khoảng mười ngày, chị nghe được một câu chuyện ma quái.

Trong khu rừng phía sau dãy nhà trường có một bức tượng đồng hình thiếu nữ, không biết Tooya có nghe qua chưa? Không biết sao? Vậy à. Người ta gọi đó là Tượng thiếu nữ cầu nguyện, nghe bảo nếu cầu nguyện trước bức tượng đó thì ước nguyện sẽ thành hiện thực. Nghe thật khó tin đúng không?

Nhưng lúc đó có lẽ chị đã quá bế tắc nên mới tin vào câu chuyện nghe như đùa con nít ấy. Chị đã tìm đến nơi đặt bức tượng, đan chặt hai tay và cầu nguyện.

Chị ước mình có thể đáp lại kỳ vọng của mọi người nhiều hơn nữa. Ước rằng mình có thể trở thành một người đúng như lời đồn đại.

Chị đã cầu nguyện trong vài phút. Khi mở mắt ra... chẳng có gì xảy ra cả. Thay vì thất vọng vì câu chuyện chỉ là bịa đặt, chị lại thấy xấu hổ vô cùng vì bản thân đã nghiêm túc cầu xin như thế.

Thế nhưng, mọi chuyện không dừng lại ở đó.

Chị nhận ra điều bất thường vào ngày hôm sau, khi đang trên đường đến trường.

Chị bắt gặp bạn mình trên đường và cất tiếng gọi như mọi khi. Thế nhưng cậu ấy chẳng thèm ngoảnh lại mà cứ thế đi lướt qua. Ban đầu chị lo lắng không biết mình có làm gì phật lòng bạn không nên đã cố gắng bắt chuyện, nhưng cậu ấy hoàn toàn không có ý định đáp lại. Không hẳn là phớt lờ, mà giống như cậu ấy thực sự không nhìn thấy chị vậy.

Và rồi, khi thầy giáo đứng ở cổng trường không chào hỏi chị như mọi ngày, chị mới thực sự nhận ra có điều gì đó không ổn.

Chị vội vã gọi bất cứ ai gặp trên đường nhưng chẳng một ai phản ứng. Trong cơn hoang mang tột độ, chị chạy đến lớp học thì thấy.

Cô ấy đang ngồi ở vị trí của chị.

"Chị đã vô cùng kinh ngạc khi thấy một nữ sinh có ngoại hình giống hệt mình. Hơn nữa, cô ấy còn hòa nhập tự nhiên với mọi người và trò chuyện bình thường. Ai nấy đều gọi cô ấy là Yuunagi Akane, trong khi chẳng thèm đoái hoài gì đến chị đang đứng ngay bên cạnh..."

Đến đó, chị dừng lại.

Đôi mắt u buồn hơi ươn ướt cúi gằm xuống mặt bàn, đôi môi mím chặt run rẩy nhẹ. Có vẻ không phải chị đã kể xong, mà là không thể tiếp tục được nữa.

Có lẽ là do vô thức, tôi cất tiếng hỏi chị có sao không. Chị giật mình tỉnh táo lại, rũ bỏ vẻ nghiêm trọng rồi lấy lại tông giọng như lúc đang tán gẫu bình thường.

Ừm, chị không sao. Đại khái câu chuyện đại loại vậy đó... Thấy sao? Khó tin lắm đúng không?

Dạ không... À không, xin lỗi chị, nói thật lòng, tôi cứ ngỡ mình đang nghe một câu chuyện hư cấu.

Tôi cố gắng xâu chuỗi lại mọi thứ trước khi đầu óc rối tung lên.

Tóm lại, chị vì khổ sở trước tin đồn về Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ nên đã cầu nguyện trước bức tượng Thiếu Nữ Cầu Nguyện, rồi một bản thể khác của chị xuất hiện. Cùng lúc đó, chị không còn được ai nhận ra, cứ như thể vị trí của bản thân đã bị tước đoạt mất.

Nghe cứ như mấy chuyện ma quái người ta thêu dệt nên, chẳng giống sự việc có thể xảy ra ngoài đời thực chút nào.

Nhưng đó chỉ đối với người bình thường thôi, còn tôi tin chị. Vốn dĩ tôi là người chủ động hỏi, vả lại chị cũng chẳng có lý do gì để nói dối.

Hơn nữa, ngay từ lúc nghe tin có một người ngoại hình giống hệt chị tồn tại dù không phải chị em, tôi đã đoán được tình hình có gì đó bất thường. Thực tế sự việc kỳ quái vượt xa dự tính, nhưng nếu bảo đây là lời nói dối, nó lại quá sức vô lý. Mà lý do lớn nhất vẫn vì đây là lời nói từ một người thuần khiết như chị. Nếu người kể chuyện này là Ryou, chắc chắn tôi sẽ bán tín bán nghi ngay.

Chị đặt tay lên ngực, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Chị vui vì em nói vậy. Dù muốn tâm sự với ai đó nhưng ngay cả hình dáng còn chẳng thấy thì nói năng gì được, chị cũng không muốn làm gia đình lo lắng vô ích.

Vậy nghĩa không phải tất cả mọi người đều không thấy chị sao?

Ừm. Gia đình hay người đi đường vẫn phản ứng bình thường, chị nghĩ chuyện này chỉ giới hạn trong những người liên quan đến trường học thôi.

Nhưng em vẫn nhìn thấy chị rõ ràng đây thôi?

Đúng vậy, nên hôm qua lúc gặp Tooya, chị đã rất ngạc nhiên. Hóa ra trong trường vẫn còn người nhìn thấy được chị.

Ra là vậy. Thảo nào lần đầu chạm mặt chị lại lúng túng đến thế. Xem ra mấy lời đùa giỡn về tâm linh hôm qua cũng không hẳn sai hoàn toàn.

Trong trường này chỉ mình tôi nhận thức được sự hiện diện của chị. Tôi và chị cũng vừa mới gặp nhau hôm qua. Mối quan hệ giữa chúng tôi chỉ là tiền bối và hậu bối bình thường, mới trò chuyện được vài tiếng đồng hồ. Chắc hẳn chẳng có điểm chung đặc biệt nào cả.

Càng nghĩ càng không ra đáp án, cảm giác hư ảo cứ thế xâm chiếm lấy tâm trí, tôi quyết định chuyển sang góc nhìn khác.

Tạm gác chuyện em nhìn thấy chị sang một bên... Bức tượng Thiếu Nữ Cầu Nguyện gì đó, nghe qua em cảm giác nó chính là nguyên nhân. Chị có thử quay lại chỗ đó lần nào chưa?

Chị có quay lại tìm hiểu rồi cầu nguyện thử rồi, nhưng không thấy gì khác thường, tình hình vẫn y như cũ.

Vậy sao...

Hiện tượng kỳ quái xảy ra ngay sau ngày cầu nguyện, chắc chắn phải có liên quan, tôi cứ ngỡ sẽ tìm được manh mối gì đó. Nhưng với một người thích trinh thám như chị, nếu có gì khả nghi chắc chị đã tự mình giải quyết xong xuôi rồi.

Cả hai rơi vào im lặng khi câu chuyện đi vào ngõ cụt.

Nếu là những rắc rối thường gặp trong học tập hay bạn bè, tôi còn tìm ra cách giải quyết, nhưng chuyện này đã vượt quá tầm kiểm soát. Có lẽ một người bình thường dù vắt óc suy nghĩ bao nhiêu cũng chỉ phí công vô ích.

Dường như chị cũng hiểu rõ điều đó.

Tooya, cảm ơn em đã lắng nghe chị. Nhờ vậy mà lòng chị nhẹ nhõm hơn nhiều rồi.

Dù biết rõ chị đang cố gượng cười nhưng tôi lại chẳng thể thốt ra nổi một lời an ủi ra hồn. Trong lúc chưa tìm thấy tia hy vọng nào, mọi lời nói phát ra lúc này cũng chỉ là lời đãi bôi vô nghĩa.

Chị đứng dậy, cất cuốn sách trên bàn vào cặp.

Hôm nay mình về thôi nhỉ. Xin lỗi em vì câu chuyện cứ bị lái đi đâu mất. Nhất định ngày mai chúng mình sẽ cùng bàn luận về những cuốn sách yêu thích nghen.

... Dạ, vâng ạ.

Chị mỉm cười gật đầu, lúc đi đến cửa lớp còn ngoái đầu nhìn lại.

Tooya đừng lo lắng quá. Chị không bảo em phải quên đi, nhưng đừng để tâm nhiều quá nhé.

Dứt lời, chị vẫy tay chào rồi bước ra ngoài giống hệt hôm qua.

Còn lại một mình trong lớp, tôi thẫn thờ nhìn theo hướng chị vừa đi khuất. Trong đầu tôi hiện lên những khoảnh khắc hai chị em bên nhau.

Nghe qua ngọn ngành, tôi phần nào hình dung được tâm cảnh của chị khi cô độc trong ngôi nhà cũ này. Cả lý do của những giọt nước mắt đó nữa. Chắc hẳn chị đã phải chịu đựng rất nhiều khi ở trong lớp học mà chẳng một ai đoái hoài đến mình.

Tôi cũng vậy. Cảm giác cô độc giữa đám đông, tôi đã nếm trải đến phát ngán rồi. Dù hoàn cảnh khác nhau, tôi vẫn thấu hiểu được nỗi đau buồn và cay đắng đó.

Hơn nữa, chuyện của tôi một nửa là tự làm tự chịu, còn chị chẳng làm gì sai cả. Một người luôn nỗ lực vì mọi người đến mức kiệt sức như chị mà phải chịu đựng sự hành hạ quái gở này thì thật quá bất công.

Dù biết chị không muốn tôi bận lòng, nhưng tôi đã quyết định rồi.

Tôi sẽ cứu chị khỏi thực tại quái gở này. Chỉ có tôi, người duy nhất cảm nhận được sự hiện diện của chị, mới có thể làm được điều đó. Tôi muốn xóa tan mọi nỗi bất an của chị, để hai chị em có thể tận hưởng những buổi tán gẫu thật lòng với nhau.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng dáng chị đứng nói chuyện với bạn mình khi nãy đã biến mất.

Rời khỏi ngôi nhà cũ, tôi tìm đến khu rừng phía sau trường, nơi được cho là có bức tượng Thiếu Nữ Cầu Nguyện.

Khu vực này bạt ngàn những rặng tuyết tùng mọc san sát nhau một cách lộn xộn, cỏ dại mọc um tùm dưới mặt đất. Đứng từ đây chẳng thể nào xác định được vị trí bức tượng nằm ở đâu.

Men theo ranh giới giữa khuôn viên trường đã được san lấp và khu rừng, tôi phát hiện một lối mòn nhỏ có dấu chân người. Không còn con đường nào khác, chắc hẳn phải đi từ đây vào rồi.

Tôi không ngần ngại dấn bước. Con đường âm u, rậm rạp như rừng nguyên sinh, thật khó tin nơi này lại nằm ngay sát trường học.

Mà cũng lạ, đây là lần đầu tôi nghe nói có bức tượng ở một nơi như thế này. Đã ly kỳ đến mức trở thành chuyện ma thì chắc đây lại là một điều nữa mà chỉ mình tôi không biết rồi.

Ôm lấy nỗi trống trải khi bị bỏ lại phía sau dòng chảy xung quanh, tôi đi bộ chừng một phút rồi đến một khoảng đất trống. Nơi này có vẻ được chăm sóc kỹ lưỡng, cỏ dại dưới đất được cắt tỉa gọn gàng.

Và ngay chính giữa khoảng đất đó, nó đang đứng sừng sững.

Đây là tượng Thiếu Nữ Cầu Nguyện sao...

Bức tượng đồng tạc hình một cô gái độ tuổi trung học. Nó cao hơn cả chiều cao một mét bảy của tôi. Có vẻ được bảo trì tốt nên chẳng thấy dấu vết rêu phong hay bụi bẩn nào.

Thiếu nữ khoác lớp vải mỏng nhắm nghiền đôi mắt, hai tay siết chặt đầy nghị lực trước ngực. Gương mặt hơi cúi xuống, tùy vào góc nhìn trông như đang vui mừng hay đang u sầu.

...

Bình thường vào giờ này, tiếng hô của các câu lạc bộ thể thao vang vọng khắp trường, nhưng nơi đây dường như bị cây cối xung quanh ngăn cách nên chẳng nghe thấy tiếng học sinh nào, chỉ có tiếng gió và tiếng lá cây xào xạc.

Cộng thêm bầu không khí có phần linh thiêng, tôi vô thức bị bức tượng thiếu nữ thu hút đến mức tâm trí trống rỗng.

Đứng thẫn thờ một lúc, tôi mới sực tỉnh.

Tôi lắc đầu thật mạnh để nhớ lại mục đích của mình. Tôi đến đây không phải để thưởng thức nghệ thuật. Phải điều tra thôi.

Sau đó, tôi đi vòng quanh bức tượng một vòng rồi chạm thử, nhưng đúng như lời chị ấy nói, chẳng có chỗ nào kỳ lạ. Hơn nữa, những kiểu tượng đồng thế này thường có bảng hướng dẫn đi kèm, vậy mà ở đây cũng không thấy đâu.

Rốt cuộc chẳng tìm hiểu được gì, cũng không có tiến triển mới... Thôi về hỏi chị Reina sau, giờ việc duy nhất tôi có thể làm là thử cầu nguyện xem sao.

Nghe xong câu chuyện của chị ấy, tôi không thể dễ dàng thực hiện việc này. Bởi nếu tai ương ập xuống đầu tôi coi như xôi hỏng bỏng không.

Nhưng nếu muốn cứu chị ấy càng sớm càng tốt, tôi nên làm tất cả những gì có thể. Nhất là trong tình cảnh những người tôi có thể trông cậy quá ít ỏi như hiện nay.

Sau một hồi đắn đo, tôi quyết định cầu nguyện. Cứ sợ hãi mọi chuyện chẳng đi đến đâu.

Tôi đan hai tay vào nhau, nhắm mắt lại, bắt chước tư thế của bức tượng.

Nếu cầu nguyện qua loa có khả năng lời cầu xin không linh ứng, nên tôi thốt ra tâm nguyện chân thành nhất từ tận đáy lòng mình.

Cầu mong cho tôi có bạn.

Tôi giữ nguyên tư thế đó một lúc. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập nhanh hơn bình thường.

Khi ngẩng đầu lên... đúng như dự đoán, chẳng có gì thay đổi.

Nếu ngày mai tôi có bạn hoặc có chuyện gì đó xảy ra nghĩa là lời cầu nguyện đã được đáp ứng, nhưng để xem sao đã.

Chẳng rõ có biết tâm trạng nửa tin nửa ngờ của tôi hay không, bức tượng thiếu nữ vẫn lặng lẽ thành tâm cầu nguyện.

***

Sáng hôm sau.

Tôi đứng trên sân thượng trường chờ Ryou.

Tối qua, tôi có hỏi chị Reina về tượng Thiếu Nữ Cầu Nguyện. Dù biết được thông tin đó là bức tượng tưởng niệm một vụ án xảy ra tại trường từ rất lâu về trước, nhưng ngoài chuyện đó ra chị ấy mù tịt. Mang tiếng giáo viên mà chẳng giúp ích được gì.

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy chỉ có thể trông cậy vào Ryou, nên tôi gọi điện ngay cho cậu ta. Nhưng vì gọi mãi cậu ta không bắt máy, nên tôi mới phải đột ngột hẹn gặp thế này. Nơi này bình thường không có ai, rất thích hợp để nói chuyện với một đứa hay để ý ánh mắt người khác như cậu ta.

Tựa lưng vào hàng rào bảo vệ, tôi lơ đãng nhìn xuống đám học sinh đang vào trường. Đúng lúc đó, cánh cửa thoát hiểm bằng thép dẫn lên tầng ba mở toang.

Ryou xuất hiện. Chỉ cần nhìn qua là thấy ngay bộ mặt cau có, rõ ràng đang bực bội hết chỗ nói.

— Tooya, thằng quỷ này, đừng có giỡn mặt nha! Cái quái gì đây hả!?

Nó hùng hổ bước tới, quát lớn rồi chìa ra một tờ giấy ghi chú.

Trên đó viết: Có chuyện muốn hỏi. Lên sân thượng ngay. Bằng không đừng trách tôi bám theo ám ông. À mà, chính tôi là người viết dòng đó.

— Sáng sớm đừng có la lối om sòm vậy chứ. Chẳng phải chính ông bảo có gì thì viết giấy báo trước sao?

— Đó là chuyện gọi điện thoại! Đừng có tùy tiện gọi tôi ra chỗ này ở trường chứ. Với lại, ai đời lại nhét vào tủ giày hả? Nó rơi xuống đất, suýt chút nữa là bị đám bạn nhìn thấy rồi ông biết không!

Nhìn Ryou cứ nhặng xị cả lên, tôi thấy phát ngán. Không biết nó coi trọng cái vỏ bọc của mình đến mức nào nữa.

Mái tóc vàng óng ánh dưới nắng sớm, gương mặt điển trai sắc sảo. Tính cách hào sảng (dù chỉ là giả tạo), lại còn giỏi cả văn lẫn võ; Ryou hội tụ đủ mọi yếu tố của một kẻ được săn đón.

Chính vì vậy, tôi biết thừa chỉ cần đe dọa là nó sẽ tới. Những lúc thế này, cái danh hiệu kẻ bị ghét bỏ cũng có chút tác dụng.

— Nếu để người ta biết tôi với ông là bạn nối khố, sự nghiệp của tôi coi như tiêu tùng. Ông có hiểu tôi đã phải vất vả thế nào để tích lũy nhân đức từ hồi nhập học đến giờ không hả!?

— Ấn tượng của ông ra sao tôi chẳng quan tâm. Tôi có chuyện muốn hỏi, trả lời đi.

— Thái độ lồi lõm vậy đó hả! Tôi không thèm nói cho ông biết đâu.

— Vậy cũng được. Để tôi vào lớp hỏi cũng không muộn.

Ryou nghiến răng phát ra những tiếng rên rỉ đầy oán hận rồi nắm chặt lấy hàng rào. Chừng nào nó còn muốn che giấu bản chất thật, tôi vẫn là người nắm đằng chuôi.

— Nếu có cỗ máy thời gian... tôi sẽ... trước khi quen biết Tooya... — Ryou lầm bầm mấy câu nghe có vẻ nguy hiểm, nhưng cuối cùng cũng chịu bỏ cuộc. — ... Rồi. Muốn hỏi cái gì?

— Ồ. Chịu trả lời rồi à?

— Phiền quá đi. Nói lẹ lên coi.

Vẻ mặt nó trông như sắp buông xuôi tới nơi. Thôi thì sao cũng được, miễn nó chịu nói là tốt rồi.

— Tôi muốn hỏi về bức tượng thiếu nữ cầu nguyện.

— Cái tượng ở khu rừng phía sau trường hả?

— Đúng, nó đó. Ông có biết gì về nó không? Bất cứ thông tin gì cũng được.

— Hửm, thứ tôi biết là về Heroine’s Play.

— Cái gì cơ?

— Đó là một trong Bảy điều bí ẩn ngầm của trường mình, lấy ý nghĩa từ việc các thiếu nữ cầu nguyện.

Lại thêm một thuật ngữ lạ lẫm khiến tôi nhíu mày. Ryou nhận ra điều đó nên đành giải thích với vẻ mặt đầy miễn cưỡng.

— Ông biết Bảy điều bí ẩn rồi chứ gì? Như là Hanako trong nhà vệ sinh, hay tiếng đàn piano phát ra từ phòng âm nhạc không người ấy.

— Ừ. Mấy chuyện kinh điển mà trường nào cũng có.

— Còn Bảy điều bí ẩn ngầm là những chuyện đặc trưng riêng của trường Cao trung Hisamine này, chủ yếu được bàn tán trên các diễn đàn mạng. Khác với mấy chuyện thông thường, chúng dựa trên trải nghiệm thực tế nên nghe có vẻ đáng tin hơn, cũng khá nổi tiếng đấy.

— Ra là vậy.

— Mà vì dựa trên bài đăng của mọi người nên chúng cũng thay đổi xoành xoạch hà. Gần đây mới có mấy chuyện mới được đưa vào, như hiện tượng Poltergeist ở lớp khối mười hai, hay chuyện tân sinh viên bất hảo là ác quỷ đội lốt người.

— Này, đó là tôi mà! Đứa nào tung tin vịt đó... Mà ông đừng có nhìn lưng tôi nữa, làm gì có khóa kéo nào ở đây!

Đáng tin cái nỗi gì chứ, rõ ràng toàn là chuyện bịa đặt tào lao.

— Chúc mừng ông đã gia nhập Bảy điều bí ẩn ngầm nha.

— Chẳng ham...

— Rồi, quay lại chuyện Heroine’s Play. Trong số đó, đây là chuyện tiêu biểu đã được truyền tai nhau từ rất lâu rồi. Đại loại là nếu thành tâm cầu nguyện trước bức tượng thiếu nữ, điều ước sẽ trở thành hiện thực. Thế nên nghe đâu có mấy đứa học sinh hay đến đó cầu may trước kỳ thi hay các giải đấu câu lạc bộ.

Nghe cũng gần giống với những gì chị ấy kể.

— Thế kết quả thế nào?

— Ừm, cũng khó nói lắm. Nghe bảo nhiều người đạt được ý nguyện thật, nhưng bảo là nhờ cầu nguyện hay không thì chẳng ai dám chắc.

Đúng thật, chuyện cầu may suy cho cùng cũng chỉ là vấn đề tâm lý. Nếu chỉ cần cầu nguyện mà ước muốn thành hiện thực thì chẳng ai thèm nỗ lực làm gì nữa.

Thấy chuyện này khó mà tìm ra câu trả lời rõ ràng, tôi chuyển sang vấn đề cốt lõi.

— Tôi nghe chị Reina nói đó vốn là tượng tưởng niệm. Vậy vụ việc đó rốt cuộc là chuyện gì?

Việc nó vẫn được nhắc đến trong Bảy điều bí ẩn ngầm cho thấy đó hẳn là một sự cố xảy ra từ rất lâu về trước.

Ryou đưa tay lên cằm, hiếm khi thấy nó lộ vẻ đăm chiêu như vậy.

— Về vụ đó thì không có nhiều thông tin lắm. Tôi cũng tò mò nên đã thử tra trên mạng rồi hỏi cả giáo viên, nhưng chỉ biết là nó xảy ra khoảng năm mươi năm trước thôi. Thế là tôi nghĩ chắc báo cũ sẽ có đăng, nên đã lặn lội đến thư viện lục tìm mấy số báo cũ.

— Ông vẫn ham tìm tòi như ngày nào nhỉ...

— Biết càng nhiều chuyện bên lề thì nói chuyện càng rôm rả chứ sao. Kết quả là có thấy đăng thật, nhưng chỉ ghi vỏn vẹn là một nữ sinh đang theo học tại trường đã tự sát, nên đến cả tôi cũng phải bỏ cuộc. Với lại tôi nhận ra nếu đã biết sự thật rồi mà còn đem ra làm trò đùa thì vô duyên lắm.

— Vậy sao...

— Mà sao tự nhiên ông lại hỏi chuyện đó? Có liên quan gì đến chị Yuunagi không?

Thằng này nhạy bén thật.

Tôi hơi do dự không biết có nên nói thật hay không, nhưng cuối cùng vẫn trả lời lấp lửng như hôm kia: "Cũng có chút chuyện". Tôi không thể bô bô cái miệng khi chưa được sự cho phép của chị ấy.

Ryou nheo mắt vẻ không hài lòng.

— Tôi đã kể hết cho ông nghe rồi mà ông lại định giấu nhẹm đi hả?

— Xin lỗi nha. Chuyện này không chỉ liên quan đến mình tôi nên không thể nói được.

— Mà nếu ông đã nói vậy thì thôi... À đúng rồi, ở câu lạc bộ có chị Reina chơi thân với chị Yuunagi đấy, hôm qua bả mới càm ràm về ông xong. Lại gây ra chuyện gì nữa hả?

Chắc chắn là vụ tôi đi trả cái thẻ kẹp sách rồi. Vị đàn chị kia — Hư Tượng (vì rắc rối quá nên tôi quyết định gọi kẻ giả mạo bằng cái tên này) vốn chẳng quen biết gì tôi, nên dưới con mắt người ngoài, cảnh tượng đó chẳng khác nào một thằng bất hảo đang kiếm chuyện vô cớ với một nữ sinh ngoan hiền. Đã vậy thứ tôi đưa còn là cái thẻ kẹp sách hình cây kéo dính đầy máu nữa chứ.

Nhìn tôi thở dài thườn thượt vì tiếng xấu lại đồn xa, Ryou chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc.

Chúng tôi đợi một lúc rồi mới lần lượt quay về lớp.

Sau giờ sinh hoạt lớp là tiết một, môn Ngữ văn hiện đại.

Có vẻ giáo viên bộ môn vắng mặt, lớp trưởng viết lên bảng dòng chữ "Làm bài tập -> Tự học" rồi bắt đầu phát xấp tài liệu đặt trên bàn giáo viên.

Vừa hay tôi cũng đang định cúp tiết, thế này thì tiện quá. Không phải tôi ghét học, chỉ là có giáo viên đứng lớp hay tiếng giảng bài thì tôi không tài nào tập trung vào việc khác được. Tôi muốn tranh thủ lúc ký ức còn mới để hệ thống lại cuộc trò chuyện với Ryou.

Tôi bắt tay vào làm xấp tài liệu vừa được phát. Đọc lướt qua những đoạn văn dài dằng dặc rồi điền vào chỗ trống. Tất nhiên là làm cho có thôi. Đây chẳng phải bài kiểm tra, không cần phải nghiêm túc quá làm gì.

Chưa đầy mười phút tôi đã xong. Đẩy xấp giấy sang góc bàn, tôi lấy cuốn sổ tay ra. Bạn nữ ngồi bên trái tròn mắt nhìn tôi, như muốn hỏi "Xong rồi đấy à?".

Mặc kệ cô bạn, tôi bắt đầu viết vào sổ để nắm bắt tình hình hiện tại của chị ấy.

1. Tượng Thiếu nữ Cầu nguyện

2. Bảy điều bí ẩn ngầm - Heroine's Play

3. Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ

4. Hư Tượng

Sắp xếp theo trình tự diễn biến, tôi tổng hợp lại những gì mình đã nghe và thấy.

Đầu tiên là mục (1), dù đã trực tiếp đi điều tra nhưng tôi chẳng phát hiện thêm được gì. Đến cả một đứa thạo tin và quan hệ rộng như Ryou còn không biết rõ, thì kẻ không biết hỏi ai như tôi lại càng mù tịt.

Vậy nên chuyện này cứ tạm gác lại đã. Cứ trăn trở mãi về một vấn đề không có lời giải chỉ tổ lãng phí thời gian.

Tôi gạch một đường từ mục (1) rồi viết chữ "Tạm gác".

Tiếp đến là mục (2). Theo những gì Ryou kể, có thể khẳng định đây chính là nguyên nhân dẫn đến hiện tượng kỳ quái đang xảy ra với chị ấy. Dù lời đồn này không phải mới xuất hiện gần đây, nhưng nó vẫn tồn tại với tư cách là điều bí ẩn đứng đầu trong Bảy điều bí ẩn ngầm và vẫn có học sinh tin vào nó, nên nếu chỉ coi đây là chuyện ma nhảm nhí thì quá nông cạn. Thực tế là chị ấy đã làm theo và rơi vào tình cảnh như hiện giờ.

Tuy nhiên, tôi cũng thực hiện hành động cầu nguyện tương tự nhưng môi trường xung quanh chẳng có gì thay đổi, chứng tỏ để điều ước thành hiện thực cần phải có điều kiện nào đó, mà hiện tại tôi vẫn chưa rõ. Điểm này cũng giống mục (1), có vẻ khó mà giải mã ngay được.

Tôi tựa lưng vào ghế, khoanh tay suy nghĩ.

Có lẽ nên tập trung vào mục (3) và (4) thì hơn.

Tin đồn về mục (3) rộ lên ngay sau khi chị ấy lên lớp mười hai, tính đến nay chắc khoảng hai tuần.

Dù cảm thấy tốc độ lan truyền có hơi nhanh quá mức, nhưng vì danh tiếng của chị ấy vốn đã lẫy lừng từ năm ngoái, nên nếu cái tên đó được đặt thêm vào sau này thì cũng hợp lý thôi.

Nếu để ý kỹ những cuộc trò chuyện xung quanh, cái tên đó xuất hiện với tần suất dày đặc, nên cứ coi như hầu hết mọi người trong trường, kể cả giáo viên, đều đã biết đến nó.

Và mục (4). Khi chị ấy đang khổ sở và cầu nguyện trước mục (1), cô ta đã xuất hiện.

Nếu giả định mục (2) là thật, thì tâm nguyện muốn trở thành người giống như lời đồn của chị ấy đã được thực hiện theo một cách sai lệch: tạo ra một Yuunagi Akane hoàn hảo mới. Và vì không thể có hai người giống hệt nhau cùng tồn tại, nên Yuunagi Akane bản gốc bị phán quyết là không cần thiết và bị tước đi sự hiện diện trong mắt mọi người. Vì tin đồn chỉ lan truyền trong trường, nên việc chỉ những người liên quan đến trường học mới không nhìn thấy chị ấy cũng là điều dễ hiểu.

Chỉ có một thắc mắc duy nhất: Tại sao tôi lại nhìn thấy chị ấy?

Hôm qua tôi cũng đã nghĩ rồi, giữa tôi và chị ấy chẳng có điểm chung nào đặc biệt. Lẽ ra tôi cũng không được thấy chị mới đúng, việc tôi ngồi đây vò đầu bứt tai thế này vốn dĩ đã là một sự bất thường rồi.

Thử suy nghĩ theo hướng ngược lại xem sao.

Điểm khác biệt giữa tôi và các học sinh khác. Là một thằng bất hảo, và việc tôi đang bị đình chỉ học vào thời điểm chị ấy cầu nguyện.

Vế đầu tiên có vẻ chẳng liên quan gì đến hiện tượng kỳ quái của chị ấy, còn vế sau thì tôi không thể khẳng định nếu không chắc chắn rằng ngày hôm đó toàn bộ học sinh đều đi học đầy đủ. Chẳng lẽ lại đi hỏi từng người, làm vậy thì lộ liễu quá, vả lại tôi cũng không nghĩ có ai chịu thành thật trả lời mình. Nếu là bà chị Reina giáo viên thì chắc bả tra được đấy, nhưng mà... thôi bỏ đi. Nhờ vả bả thì chỉ thấy trước tương lai hoặc là bả lười biếng từ chối, hoặc là ăn đòn thôi.

Tôi dùng đuôi bút chì bấm gãi đầu.

Dù đã hệ thống được khái quát diễn biến, nhưng ẩn số vẫn còn quá nhiều, và phương án giải quyết thì vẫn bặt vô âm tín.

Dù vậy, tôi vẫn không bỏ cuộc mà tiếp tục dán mắt vào những thông tin đã ghi trong sổ.

Đúng lúc đó, tôi thoáng thấy một bóng người chuyển động nơi hành lang phía rìa tầm mắt, nên vô thức ngẩng lên nhìn.

Đang trong giờ học nên tôi cứ ngỡ là giáo viên, nhưng người đứng đó lại là chị ấy. Chị đang dáo dác nhìn quanh lớp học.

Ngay khi mắt chúng tôi chạm nhau, gương mặt chị rạng rỡ hẳn lên như muốn reo lên "Tìm thấy em rồi!", rồi chị bước vào lớp từ cửa sau. Có vẻ chị có việc cần tìm tôi.

Dù khác khối, lại còn là một người cực kỳ nổi tiếng đang đứng giữa tâm điểm của những lời đồn đại, nhưng sự xuất hiện đột ngột của chị chẳng khiến ai mảy may bận tâm. Ngay cả Ryou ngồi ở bàn cuối phía hành lang cũng không nhìn thấy chị, cậu ta vẫn thản nhiên ngồi làm bài tập.

Dù đã tin chuyện chị ấy không bị ai nhận ra, nhưng khi tận mắt chứng kiến, cái cảnh tượng đó vẫn kỳ quặc tới mức làm tôi đứng hình.

Chị ấy bước tới sát bên tôi, lễ phép chào "Chào buổi sáng nha, Tooya", rồi nhìn vào cuốn sổ trên bàn tôi nhíu mày.

"Nè nha. Đang trong giờ học đó nghe."

Chết rồi! Mải để ý cái bầu không khí kỳ lạ trong lớp nên tôi quên khuấy việc phải giấu nó đi...

Tôi định thanh minh "Cái này là..." chị ấy khẽ đặt ngón trỏ lên môi tôi.

Hiểu ý, tôi rón rén nhìn quanh, thấy đám bạn vẫn đang nghiêm túc làm bài, không có gì bất thường. ...Hú hồn. Suýt chút nữa tôi bị dính thêm cái tin đồn có "người bạn trong tưởng tượng" rồi.

Để không phạm sai lầm lần nữa, tôi lật sang trang khác rồi viết trả lời.

"Chào buổi sáng chị. Tại em làm xong sớm nên rảnh rỗi chút thôi."

"Thật là. Đã bảo em đừng bận tâm rồi. Hèn chi chị thấy mình tới tìm em đúng đắn ghê."

Có vẻ chị ấy đến xem tình hình của tôi. Trực giác nhạy bén thật, hay tại tôi giấu giếm dở quá ta.

"Tại em không đành lòng bỏ mặc chị."

"Chị rất vui vì em quan tâm đến chị, nhưng nếu vì vậy đánh mất thời gian quý báu của em, chị sẽ buồn lắm. Nên giờ tập trung học đi nha."

"Không sao đâu chị. Em làm xong phiếu bài tập rồi. Nội dung bài học em cũng nắm hết."

"Vậy hả? ...Nhưng câu này sai rồi nè. Chỗ này nữa, với lại chỗ này nữa."

Bị chỉ ra mấy lỗi không ngờ tới, tôi toát mồ hôi hột.

Thấy tôi cứ đờ người ra không chịu cầm bút, chắc chị ấy biết tôi làm cho có lệ nên nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ dữ lắm.

Hết đường chối cãi nên tôi đành thú nhận luôn.

"Dù sao đánh giá về em cũng tệ hại sẵn rồi, không nghiêm túc làm một tờ phiếu bài tập cũng chẳng thay đổi được gì đâu."

"Không được đâu. Từ mấy chuyện nhỏ nhặt này người ta thêu dệt thêm đó. Em biết sự đáng sợ của tin đồn đúng không?"

Chị ấy phủ nhận ngay tắp lự. Bị một người đang ở giữa tâm điểm như chị ấy nói vậy, tôi chẳng biết cãi sao luôn.

Trong lúc tôi đang tìm cách lảng sang chuyện khác, chị ấy giãn cơ mặt ra rồi nắm chặt tay phải đầy quyết tâm.

"Được rồi. Để bà chị này chỉ bài cho em nha."

-- Hả?

"Giữa tháng Năm thi giữa kỳ rồi đó. Chị giỏi môn Ngữ văn hiện đại lắm, cứ tin ở chị đi."

Thấy nếu cứ im lặng câu chuyện sẽ đi theo hướng kỳ lạ, tôi vội vàng viết xuống mấy dòng muốn nói.

"Nhưng sẽ làm phiền chị lắm nên thôi, em không dám đâu."

"Đừng lo cho chị. Dù sao chị cũng đang rảnh mà."

"Chị cũng phải học phần của mình nữa chứ."

"Chuyện đó, có bản sao của chị lo rồi nên không sao đâu."

Đưa chuyện Hư Tượng ra lúc này đúng là tự ti mà cũng ăn gian quá. Làm tôi chẳng thể nói lại được gì luôn.

"Hay là em không thích chị dạy?"

Chị khẽ nghiêng đầu với vẻ mặt buồn bã. ...Chơi vậy quá ăn gian rồi.

Cuối cùng, tôi đành đầu hàng trước cái dáng vẻ đáng thương đó viết xuống dòng chữ: "Vậy nhờ chị giúp đỡ em nha".

Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ phía trên bảng đen.

Còn khoảng mười phút nữa kết thúc tiết một. Trong lòng tôi đang đấu tranh giữa hai cảm xúc trái ngược: vừa muốn thời gian trôi qua thật nhanh, lại vừa muốn nó cứ tiếp tục như thế này mãi.

"-- Câu hỏi này nè. Không phải chỉ lấy nguyên văn trong bài ra đâu mà là... Tooya?"

Tôi dời mắt từ chiếc đồng hồ trở lại tờ bài tập, vội vàng viết vào vở: Em không sao. Em vẫn đang nghe đây ạ.

Chị ấy gật đầu rồi tiếp tục giảng giải nội dung câu hỏi.

Tôi cố gắng dồn hết sự chú ý vào tờ bài tập trước mắt để không nghĩ ngợi lung tung nữa. Cách dạy của chị rất súc tích nhưng lại vô cùng tỉ mỉ. Dù tôi có hỏi những câu ngớ ngẩn đến mức nào, chị vẫn không hề lộ vẻ phiền hà mà luôn giải đáp một cách dễ hiểu. Bảo sao mọi người đều ca ngợi chị là một người tư vấn tuyệt vời.

Chỉ có một điều duy nhất. Nó không hẳn là khuyết điểm, còn tùy vào hoàn cảnh nữa, nhưng đôi khi nó lại gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng tập trung của tôi.

Đó là... khoảng cách quá gần!

Vì chị phải cúi người xuống để cùng xem tờ bài tập với tôi nên hai mái đầu vô tình kề sát nhau. Cử chỉ vén lọn tóc rủ xuống bên mặt vào vành tai của chị trông quyến rũ lạ kỳ, và thỉnh thoảng, hơi thở cùng giọng nói dịu dàng của chị lại khẽ lướt qua tai tôi.

Trong cái không gian gần gũi đến nghẹt thở này, thật khó mà tập trung học hành cho nổi. Hồi trước khi thi lên cấp ba, mỗi lần tôi làm sai là chị Reina lại lôi tiền tiết kiệm của tôi ra làm hình phạt, lúc đó đã thấy khổ lắm rồi, nhưng cái này lại là một kiểu tra tấn tinh thần theo nghĩa hoàn toàn khác.

Thay vì giải bài tập, tôi lại phải gồng mình đấu tranh để không nảy sinh những ý nghĩ xấu xa.

Cuối cùng, tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết học cũng vang lên.

"A, hết giờ rồi. Thời gian eo hẹp quá nên chị chưa kịp chỉ hết các câu còn lại cho em nhỉ."

Chị nói lời cảm ơn vì tôi đã vất vả rồi vươn vai một cái thật dài.

Ngược lại, tôi thì rã rời cả người, gục xuống mặt bàn. Cảm giác vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng xong, lại vừa có chút tiếc nuối.

"Tooya, em ổn chứ?"

Em ổn ạ. Cảm ơn chị đã chỉ bài cho em. Chị giảng dễ hiểu lắm.

"Không có gì đâu. Mà thôi, lo thu bài tập lại đi kìa."

Nghe chị nhắc, tôi mới nhận ra các bạn ở cuối dãy khác đã bắt đầu thu bài. Tôi vội vàng đứng dậy, lần lượt thu lại tờ bài tập của mọi người.

Khi nhận bài, ai nấy đều nhìn mặt tôi với vẻ sửng sốt. Có lẽ do chuyện vừa rồi nên mặt tôi vẫn còn đang nóng bừng, không biết trông nó có tệ lắm không nữa. Tôi hơi lo không biết chị ấy có nhận ra điều gì bất thường không.

Sau khi mọi người nộp bài lên bàn giáo viên và lớp trưởng gom lại thành một xấp, giờ giải lao chính thức bắt đầu.

Trong khi mọi người rôm rả trò chuyện với bạn bè, chỉ có mình tôi lẻ loi tại chỗ ngồi. Cảm giác bị nhìn thấy bộ dạng thảm hại này thật đáng xấu hổ.

Thế nhưng chị ấy không hề an ủi hay trêu chọc, chỉ lặng lẽ quan sát bầu không khí trong lớp với vẻ đượm buồn rồi lẩm bẩm: "Tại sao mọi người lại cứ tin vào những lời đồn vô căn cứ đó nhỉ?" Tôi có cảm giác như trong câu nói ấy ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc của một người không được ai thấu hiểu.

Chị nở một nụ cười cảm thông với tôi.

"Cảm giác không được ai đoái hoài tới chắc là đau lòng lắm."

Em quen rồi ạ. Nhờ vậy mà em có thể tập trung đọc sách, nên cũng không hẳn là toàn chuyện xấu.

"Dù em nói vậy, nhưng Tooya cũng đâu muốn cứ mãi như thế này đúng không?"

Tất nhiên là nếu được mọi người chấp nhận thì vẫn tốt hơn rồi ạ.

"Vậy thì hãy mạnh dạn hành động đi nào. Cứ ngồi yên một chỗ thì lời đồn lại càng bám rễ sâu hơn thôi. Thế nên, trước tiên hãy làm quen với bạn ngồi cạnh xem sao!"

Chị ấy có vẻ khá hào hứng, đưa cả hai tay hướng về phía bạn nữ ngồi bàn bên trái.

Bạn nữ đó, nếu tôi nhớ không lầm thì tên là Hashida, đang trò chuyện với bạn mình qua cái bàn. Nghe loáng thoáng thì có vẻ họ đang thảo luận về tờ bài tập lúc nãy.

"Chị thấy bạn đó có vẻ là người nghiêm túc, và dường như cũng không để ý đến em lắm, nên chắc là không xa lánh em như những người khác đâu. Chắc chắn hai đứa sẽ kết bạn được thôi."

Đúng là hai người ngồi phía trước và bên phải tôi lúc nào cũng rời chỗ ngay khi đến giờ giải lao như muốn tránh né tôi, còn cô bạn đang nói chuyện với Hashida thì thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi với vẻ cảnh giác.

Nhưng dựa vào những gì đã xảy ra, chắc chắn họ vẫn sợ tôi. Nếu tôi đường đột bắt chuyện rồi bị ghét thêm thì thà cứ như hiện tại còn hơn.

Em mà bắt chuyện thì kết cục cũng chỉ làm người ta sợ thêm thôi, nên thôi ạ.

"Ừm, với tình hình hiện tại thì có lẽ là vậy. Nhưng để làm quen thì đâu chỉ có mỗi cách là bắt chuyện đâu."

Nói rồi, chị tiến lại gần bàn của Hashida.

"Xin lỗi nhé. Hây!"

Bất thình lình, chị dùng ngón tay búng mạnh vào cục tẩy trên bàn. Nó bay thẳng về phía tôi.

Cục tẩy hình chữ nhật rơi khỏi bàn, trượt dài trên sàn rồi dừng lại ngay dưới chân tôi.

Nhóm của Hashida dường như còn kinh ngạc vì việc cục tẩy rơi về phía tôi hơn là cái hiện tượng kỳ lạ khi nó tự dưng di chuyển. Họ nhìn nhau, lộ rõ vẻ lúng túng.

Chị... chị đang làm cái quái gì vậy hả?!

"Nào nào, nhặt lên trả người ta đi."

Dù đứng hình trước hành động kỳ quặc của chị, tôi vẫn làm theo lời chị bảo, kéo ghế ra và nhặt cục tẩy lên. Sắc mặt Hashida tái nhợt đi như thể đang bị bắt làm con tin vậy. Tôi phải nhanh chóng trả lại và cho họ thấy mình không có ý đồ xấu gì mới được.

"Này, bạn làm rơi đồ này." Tôi cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể để không làm cô ấy sợ.

Ngay lập tức, Hashida nhận lấy cục tẩy với vẻ mặt ngơ ngác: "A, cảm ơn bạn..."

Cô bạn đứng cạnh chứng kiến nãy giờ cũng đờ người ra vì sửng sốt.

Thay vì cảm thấy buồn bã trước thái độ ngẩn ngơ của hai người họ chỉ vì một hành động nhặt đồ nhỏ nhặt, thâm tâm tôi lại thấy vô cùng kinh ngạc.

Không thể nào, cô ấy vừa nói cảm ơn mình sao? Lại còn không hề lộ vẻ chán ghét nữa.

Tôi cứ ngỡ những người thánh thiện như chị ấy là của hiếm, chẳng lẽ Hashida cũng thuộc tuýp người đó sao?

Người ta gọi đó là hiệu ứng Gain. Một hiện tượng khi người mang tiếng xấu làm việc tốt, sự tương phản đó sẽ khiến họ để lại ấn tượng tốt đẹp hơn bình thường. Tin đồn về Tooya vốn rất tệ, nên chỉ cần hành động nhỏ như nhặt giúp cục tẩy thôi cũng đủ nâng cao đánh giá của mọi người về em rồi.

Chị ấy khoanh tay, đắc ý giải thích. Chắc đây cái gọi là gap moe người ta hay nói. Tôi từng thấy trong manga rồi, nhưng chẳng ngờ ngoài đời thực nó lại hiệu quả đến vậy.

Bởi vậy, nếu cứ tích lũy những việc thiện nhỏ bé, chắc chắn bản tính dịu dàng của Tooya sẽ được mọi người nhận ra thôi.

Chị mỉm cười nói. Đằng sau câu nói ấy, tôi cảm nhận được nỗi niềm nuối tiếc về chính những tin đồn của bản thân chị.

Với lại chị nhắc lại lần nữa, chuyện của chị không sao đâu. Tooya cứ lo cho bản thân mình trước đi.

Chị cứ tỏ ra cứng cỏi như thế để lo lắng cho tôi. Cảm giác vui sướng đan xen sự tự ti về bản thân, khi vốn dĩ tôi muốn giúp đỡ chị nhưng cuối cùng lại được chị giúp ngược lại.

Tôi muốn giúp chị. Tôi muốn bày tỏ tâm ý đó, nhưng bàn tay đang cầm bút chẳng thể nhúc nhích.

Khi hoàn cảnh bế tắc của bản thân bị phơi bày rõ mồn một thế này, tôi chẳng thể tìm được lời lẽ nào phủ nhận lý lẽ quá đỗi thuyết phục của chị. Một kẻ đến cả bản thân còn không cứu nổi, làm sao cứu được người khác cơ chứ.

Chị ở lại đây lâu quá sẽ gây cản trở mất, nên chị đi nhé. Hẹn gặp em sau giờ học. À... nếu có việc bận, em cứ ưu tiên việc đó nha.

Chị nói bằng giọng tươi tắn rồi rời khỏi lớp trước khi tôi kịp viết câu trả lời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!