Chương 3: Người bạn đầu tiên
Sau đó, phần vui chơi giải trí kết thúc êm đẹp, sau vài lời nhắc nhở là đến giờ tự do bao gồm cả ăn trưa.
Trong khi mọi người tụ tập bạn bè tản ra khắp nơi, tôi một mình đi tìm bóng dáng chị ấy. Lúc chơi bóng né, chị ấy còn lượn lờ quanh sân, giơ tay lên như hoạt náo viên hô "Cố lên!", nhưng chẳng biết đã biến đi đâu mất tiêu.
Chắc không có ở quảng trường đâu nên tôi ra đường đi dạo.
Đi được một chút, tôi thấy một cái chòi nghỉ mát nằm ở lối rẽ, và phát hiện mái tóc đỏ đang ngồi trên chiếc ghế hình chữ L bên dưới.
"...Không, đó là Hư Tượng à."
Còn có một học sinh khác ở đó, trông họ có vẻ nhận thức được sự hiện diện của nhau nên chắc chắn không phải là chị ấy.
Vì là người nổi tiếng lúc nào cũng ở giữa đám đông, lại thêm hôm nay các khối lớp trộn lẫn lộn nên tôi đã định bỏ cuộc chuyện thu thập thông tin, nhưng đây có phải là cơ hội không nhỉ? Đúng lúc chị ấy cũng không có ở đây.
Tôi nấp vào bóng cây gần đó để không bị lộ và dỏng tai nghe cuộc trò chuyện của hai người.
"──── Xin lỗi vì đã bắt em phải di chuyển nhé. Chị nghĩ chỗ ít người qua lại sẽ dễ thảo luận hơn."
"Dạ không có gì đâu ạ~. Chị dành thời gian cho em là em vui lắm luôn á."
Quả nhiên, hình như lại là tư vấn như mọi khi. Đến cả trong lúc sự kiện thế này mà cũng nhận lời sao.
Điều tôi biết được qua những lần điều tra trước đây là số lượng người tìm đến Hư Tượng để xin tư vấn không bao giờ dứt. Lúc nào cũng có học sinh bất kể nam nữ khối lớp tìm đến lớp 3A, tôi còn thấy cảnh họ xếp hàng chờ đợi nữa.
Và rồi đám học sinh trút bầu tâm sự cứ như thể đang cầu xin sấm truyền vậy.
Nội dung thì muôn hình vạn trạng. Chủ yếu toàn là chuyện học hành hay yêu đương mà tự mình cũng giải quyết được, nhưng trong đó cũng có những vấn đề nghiêm trọng đụng chạm đến hoàn cảnh gia đình, không hề phù hợp để chọn một học sinh làm đối tượng tư vấn chút nào.
Tuy nhiên, Hư Tượng chấp nhận tất cả mà không hề tỏ ra khó chịu. Luôn lắng nghe với thái độ ôn hòa như muốn sẻ chia với đối phương, và cuối cùng đưa ra câu trả lời xác đáng khiến ai cũng phải gật gù, phong thái ấy quả không hổ danh là Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ.
Trong mắt tôi, cái thái độ không màng danh lợi đó của Hư Tượng trông thật bất thường. Không phải bạn bè, thậm chí chẳng phải người quen, chỉ là người học cùng trường thôi mà có thể tận tình đến mức này sao?
Nhưng như để bác bỏ nghi vấn của tôi, học sinh lớp 3A thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn Hư Tượng. Chắc hẳn với bọn họ thì đây là chuyện thường ngày ở huyện rồi.
Tóm lại, cuộc sống học đường đặt nặng việc tư vấn của Hư Tượng chính là những gì chị ấy đã làm trước đây.
Nói cách khác, đó chính là hoàn cảnh mà chị ấy từng phải chịu đựng. Dù đã nghe chính chủ kể lại, nhưng tôi không ngờ số lượng ca tư vấn lại nhiều đến thế này. Thảo nào chị ấy không chịu nổi mà phải bấu víu vào bức tượng thiếu nữ kia.
Hiểu rõ hơn nỗi khổ của chị ấy, mong muốn được giúp sức trong tôi lại càng lớn thêm, nhưng trái với tấm lòng đó, tôi vẫn chưa tìm ra manh mối nào và giải pháp thì vẫn còn xa vời vợi.
Tôi cũng từng tính đến chuyện giả vờ xin tư vấn để nói chuyện trực tiếp với Hư Tượng... nhưng vì một lý do nào đó mà tôi không thể làm vậy. Hiện tại, tôi chỉ còn cách tiếp tục thám thính tình hình địch cho đến khi phát hiện ra điều gì đó mang tính quyết định.
Tôi rón rén thò nửa mặt ra khỏi thân cây để nhìn trộm.
Người cần tư vấn hôm nay, hay đúng hơn là lúc này, là một nam sinh năm nhất. Tóc vuốt keo cứng ngắc đến mức tôi tự hỏi liệu có vi phạm nội quy không, đồng phục thì xộc xệch. Nghe cái giọng dề dà đó thì đích thị là một tên trai lơ hay đi chơi bời lêu lổng rồi.
Hình như hai ngày trước hắn cũng đến lớp 3A, nội dung lúc đó là về chuyện học hành thì phải. Theo quan sát của tôi thì hắn là người đầu tiên đến xin tư vấn hai lần.
Hư Tượng chủ yếu tư vấn ngay tại lớp học, khi người cần tư vấn ngại ánh mắt người khác thì sẽ dùng phòng riêng như thư viện.
Tức là nhìn vào tình huống vắng vẻ xung quanh hiện tại, có thể suy ra nỗi lo của tên trai lơ này nặng nề đến mức không muốn cho người khác nghe thấy, nhưng mà...
Tên trai lơ nói chuyện với vẻ mặt nhăn nhở, chẳng thấy chút gì gọi là nghiêm trọng cả.
"Hôm trước cảm ơn chị nha. Cách dạy của chị Akane á, trời ơi siêu dễ hiểu luôn, dạo này em theo kịp bài trên lớp ngon ơ."
"Vậy thì tốt quá rồi. Thế hôm nay em có chuyện khác muốn hỏi sao?"
"Đúng rồi chị. Thật ra qua tuần lễ vàng tuần sau là sinh nhật em gái em, em muốn tặng quà bất ngờ cho nó. Cơ mà gu phụ nữ thì em mù tịt, nên mới mạo muội nhờ chị Akane tư vấn ạ."
"Ra là vậy. Chị nắm được nội dung rồi. ──Vậy nếu chốt được món quà để tặng em gái thì coi như giải quyết xong vấn đề nhé?"
Cô ta buông ra câu thoại quen thuộc. Khi nhận tư vấn, Hư Tượng luôn thiết lập một tiêu chuẩn để giải quyết vấn đề. Có lẽ là để làm rõ phạm vi tư vấn đến đâu.
Ví dụ như cứ thế nhận lời tư vấn của tên trai lơ đi. Câu chuyện tiến triển thuận lợi, chốt được quà, hôm sau đem tặng nhưng cô em gái lại không vui. Lúc đó tên trai lơ sẽ nghĩ gì? Chắc chắn hắn sẽ cho rằng buổi tư vấn dẫn đến việc chọn món đồ không vừa ý em gái là một thất bại. Nếu vậy thì lời đồn giải quyết được mọi vấn đề sẽ bị ảnh hưởng.
Nhưng nếu thông báo trước vai trò của mình là gì, thì sự việc được giải quyết sẽ trở nên rõ ràng, người cần tư vấn sẽ không nảy sinh nghi ngờ với Hư Tượng. Tóm lại là rào trước đón sau để sau này khỏi bị phàn nàn.
Sau khi nhận được sự đồng ý của tên trai lơ, Hư Tượng bắt đầu tư vấn một cách chân thành. Đầu tiên, dựa trên các thông tin như tuổi tác, tính cách, sở thích của em gái, cô ta lần lượt đưa ra các ứng cử viên.
Ngược lại, tên trai lơ tuy gật gù nhưng có vẻ vẫn chưa thấy món nào "chốt hạ" được nên mãi vẫn chưa ưng.
"Tiện thể cho em hỏi, chị Akane nhận được quà gì thì sẽ vui ạ?"
"Chị hả?"
"Dạ đúng rồi. Con em gái em nó già dặn trước tuổi lắm, nên chắc suy nghĩ cũng na ná người trưởng thành như chị Akane á."
"Chị thì nhận được gì cũng vui hết á."
"Vậy thì, vậy thì chị Akane thích cái gì? Em muốn nghe để tham khảo chút."
"Ừm... Dạo này thì là cái đó đi. Trong trung tâm mua sắm gần nhà ga có một tiệm tạp hóa..."
Nghe cuộc đối thoại chẳng còn ra dáng tư vấn gì nữa của hai người họ, tôi bỗng thấy khó chịu trong lòng.
Là bởi Hư Tượng quá giống với chị ấy. Không chỉ tính cách lương thiện luôn đặt cảm xúc của người khác lên hàng đầu, mà đến cả cách dùng từ hay những cử chỉ nhỏ nhặt cũng y hệt chị.
Thế nên trông cứ như chị ấy và tên trai lơ kia đang trò chuyện vui vẻ hòa thuận vậy. Nếu không biết đó là Hư Tượng, có khi tôi đã phát ghen lên rồi cũng nên.
Với lại, nhìn kiểu gì cũng thấy mục đích của tên trai lơ không phải là tư vấn mà là để nói chuyện với Hư Tượng. Chẳng thấy vẻ gì là đang gặp rắc rối, ngược lại hắn cứ cười tủm tỉm suốt, mà thú thật tôi cũng chẳng nghĩ hắn thuộc kiểu người sẽ đau đầu vì chuyện quà cáp cho em gái. Chuyện tư vấn chắc chỉ là cái cớ bịa ra để tiếp cận Hư Tượng mà thôi.
Hư Tượng không biết có nhận ra điều đó hay không, nhưng vẫn thật thà trả lời câu hỏi của tên trai lơ.
"...Chắc là chỗ đó ha. Sao nào? Có món nào em thấy hợp làm quà cho em gái không?"
"Nghe chị kể thì chắc nhỏ đó sẽ thích mấy món hương liệu ở tiệm tạp hóa đó á. Chắc em chốt cái đó quá."
"Ừ, chị đề cử món đó nha."
"Nhưng mà hình như mấy loại đó có nhiều mẫu mã lắm đúng không chị. Em sợ em nhìn vô cũng chẳng biết đường nào mà lần... A đúng rồi! Hay là kỳ nghỉ tới chị Akane đi chung với em đi. Được chị trực tiếp chọn giúp thì cứu em một bàn thua trông thấy luôn á."
Ra là vậy, đây mới là mục đích thật sự của tên trai lơ sao. Viện cớ tư vấn để làm thân đây mà. Đúng là cái đồ tán gái dẻo mỏ.
Ý đồ lộ liễu đến mức này thì bình thường người ta sẽ từ chối, nhưng rốt cuộc Hư Tượng chỉ im lặng suy nghĩ một chút rồi cuối cùng lại đồng ý. Chắc là do nghe bảo sinh nhật cô em gái là ngay sau kỳ nghỉ. Nếu không chốt được quà trước lúc đó thì vấn đề sẽ không được giải quyết.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, vẻ mặt tên trai lơ càng thêm hớn hở.
"Cảm ơn chị nhiều nha! Vậy mình chốt luôn giờ giấc địa điểm hẹn gặp đi ha..."
Khi câu chuyện sắp sửa diễn tiến đúng như dự tính của hắn, bất chợt một nữ sinh xuất hiện từ lùm cây phía trong.
Tôi ngạc nhiên khi nhận ra người đó là ai. Bởi tôi không ngờ chị ấy lại giám sát cả những buổi tư vấn ở nơi thế này.
Chị Reina sải bước nhanh đến trước mặt tên trai lơ, khoanh tay nhìn xuống hắn. Vẻ mặt lộ rõ sự khinh miệt.
Bị kẻ lạ mặt chen ngang, khuôn mặt tên trai lơ thoáng nét khó chịu.
"Tự nhiên cái gì vậy? Đang tư vấn mà."
"Tư vấn hả. Đang tư vấn mà sao trông cậu vui vẻ lạ thường vậy. Có thật là đang phiền não không đó?"
"Phiền muốn chết luôn ấy chứ, nhưng mà trưng cái mặt đưa đám ra thì chị Akane cũng khó nói chuyện, đúng không?"
Hừm. Nhìn từ phía người ngoài, có vẻ cậu đang thấy mình may mắn vì rủ được một người chị xinh đẹp đi chơi vào ngày nghỉ nhỉ?
Kh-không, chị hiểu lầm rồi ạ.
Trong khi khí thế của gã bợm trai bị nói trúng tim đen đang yếu dần, áp lực từ chị Reina lại không ngừng tăng lên.
Này, hai ngày trước cậu cũng đến nhờ tư vấn rồi còn gì. Sao lúc đó không nói luôn chuyện này đi? Cậu thừa biết là sắp đến sinh nhật em gái mình rồi mà.
Thì... nhờ vả hai việc cùng lúc chẳng phải hơi quá đáng sao ạ.
Vậy thì thứ tự ưu tiên của cậu có vấn đề rồi đấy. Thường thì người ta phải giải quyết việc gấp trước chứ.
Dạ... thật ra chuyện tặng quà cho em gái là hôm qua em mới nghĩ ra...
Nghĩa là cậu chỉ mới nảy ra ý định thôi sao? Vì một chuyện tùy hứng như vậy mà cậu làm phiền Akane vốn đã bận rộn, rồi còn định kéo con bé đi cùng vào ngày nghỉ nữa? Cậu không thấy mình hơi thiếu ý thức à?
Dạ, chuyện đó thì em cũng có nghĩ tới, nhưng mà...
Nhìn gã bợm trai bị chất vấn không thương tiếc đến mức lúng túng, tôi cảm thấy khá hả dạ. Tuy nhiên, nghe giọng điệu gay gắt của chị Reina, tôi lại nhớ về vụ chiếc thẻ kẹp sách và không khỏi cảm thấy rụt rè.
Đây cũng chính là lý do tôi không thể đến gặp Hư Tượng để xin tư vấn.
Hư Tượng không chỉ giỏi lắng nghe mà còn có tính cách ôn hòa, ngoại hình lại xinh đẹp, nên không ít học sinh tiếp cận chị ấy với ý đồ xấu như gã bợm trai kia. Vì vậy, chị Reina luôn túc trực bên cạnh Hư Tượng như một vệ sĩ. Nhìn vẻ thiếu cảnh giác của Hư Tượng, có lẽ chị Reina làm vậy là tự nguyện chứ không phải do được nhờ vả.
Tóm lại, một kẻ mang danh bất hảo lại còn bị chị ấy ghét bỏ sau vụ chiếc thẻ kẹp sách như tôi mà mò đến xin tư vấn thì chắc chắn sẽ bị đuổi thẳng cổ.
Dù bị phủ nhận đến mức đó nhưng có vẻ gã bợm trai vẫn chưa chịu bỏ cuộc, gã bắt đầu phản công.
Mà nói đi cũng phải nói lại, chính chị mới là người thiếu ý thức khi đi nghe lén chuyện của người khác đấy! Chị Akane cũng thấy vậy đúng không ạ?
Reina à. Chị biết là cậu ấy quan tâm đến mình nên mình rất cảm ơn, nhưng cứ khăng khăng nghi ngờ người khác ngay từ đầu như vậy là không tốt đâu.
Thấy mình đã có Hư Tượng làm đồng minh để lật ngược thế cờ, gã bợm trai lấy lại vẻ tự tin trên khuôn mặt.
Đáp lại, chị Reina thản nhiên thừa nhận Đúng là vậy thật, rồi đột ngột giãn cơ mặt từ vẻ hầm hố sang một nụ cười dịu dàng.
Thế nên để tạ lỗi, chị cũng sẽ giúp cậu một tay.
Hả?
Chị bảo là chị sẽ đi cùng. Chị khá rành mấy thứ đó nên chắc chắn sẽ giúp ích được đấy.
Kh-không, chuyện đó thì...
Mục đích của cậu là tìm quà sinh nhật cho em gái mà, nên chắc không phiền gì đâu nhỉ?
Nh-nhưng mà lôi kéo cả người không liên quan vào thì ngại lắm. Đúng không chị Akane?
Phải đó. Reina này, chẳng phải chị có buổi tập ở câu lạc bộ sao?
Chị có một ngày nghỉ nên không sao đâu. Vừa hay chị cũng đang thấy rảnh rỗi vì chẳng có việc gì làm đây.
Hừm, vậy thì nhờ chị ấy nhé. Nếu chỉ có mình mình thì ý kiến có thể bị phiến diện, khó mà chọn được món đồ phù hợp.
Chị...!?
Có lẽ không ngờ Hư Tượng lại đồng ý, gã bợm trai bắt đầu lộ rõ vẻ cuống cuồng.
Chẳng thèm bận tâm đến điều đó, chị Reina vừa tiếp tục câu chuyện Quyết định vậy đi, giờ mình chọn ngày giờ luôn nào, vừa ghé sát mặt vào gã bợm trai.
Nào, kỳ nghỉ dài này cậu định đi lúc nào? Nói mau.
Chị ấy lườm gã như đang đe dọa ở một góc mà Hư Tượng không nhìn thấy được.
Trước thái độ thù địch lộ liễu đó, gã bợm trai...
À, thôi chắc không cần nữa đâu ạ...
Gã đã bỏ cuộc. Có vẻ gã hiểu rằng một khi chị Reina đi cùng thì viễn cảnh tươi đẹp mà gã vẽ ra sẽ không bao giờ thành hiện thực.
Hư Tượng tỏ ra ngạc nhiên khi thấy gã đột ngột đổi ý.
Không cần nữa là sao? Cậu không đi xem quà nữa à?
Vừa nãy nghe chị nói xong là em quyết định được đại khái rồi ạ...
Vậy sao? Vậy là vấn đề đã được giải quyết xong rồi nhỉ?
Dạ vâng...
Gã uể oải buông một câu cảm ơn rồi vội vàng đứng dậy rời khỏi quảng trường.
Chị Reina khịt mũi đầy sảng khoái, sau đó nhìn sang Hư Tượng đang thản nhiên mà thở dài.
Akane à, cậu nên có chút ý thức về sự nguy hiểm đi chứ.
Hả? Chuyện gì cơ?
...Thôi bỏ đi, đó mới đúng là phong cách của Akane mà. Nào, mình quay lại chỗ mọi người ăn trưa thôi.
Tôi rời mắt khỏi hai người họ rồi tựa lưng vào thân cây.
Cuối cùng, tôi chẳng thu thập thêm được thông tin gì mới mà chỉ càng thấy rõ hơn sự đáng sợ của chị Reina. Cứ đà này, thời gian sẽ cứ thế trôi qua vô ích mất thôi.
Ngay khi tôi bắt đầu nghi ngờ liệu hành động hiện tại của mình có đúng đắn hay không.
Bất thình lình, có ai đó chạm vào vai trái của tôi.
Theo phản xạ, tôi quay lại và thấy Hư Tượng đang đứng ngay trước mắt.
Đôi mắt màu xanh lục bảo tuyệt đẹp đang nhìn thẳng vào tôi khiến tôi kinh ngạc đến mức nín thở.
Mãi mới rặn ra được câu Ch-chuyện gì vậy ạ?, Hư Tượng nở một nụ cười thân thiện như để trấn an tôi.
Chào em. Xin lỗi vì làm em giật mình nhé. Chị thấy em cứ nhìn về phía này suốt, nên chị nghĩ có lẽ em đang có chuyện gì muốn bàn bạc với chị chăng?
Thì ra chị ấy đã nhận ra hành động quan sát của tôi. Dù nãy giờ chị ấy chưa một lần tỏ vẻ là có nhìn về phía này.
Akane. Cậu bé đó bị làm sao...
Ngay khi nhìn thấy mặt tôi, chị Reina khựng lại, biểu cảm lập tức trở nên lạnh lùng. Chị ấy nhanh chóng bước lên phía trước như để bảo vệ Hư Tượng.
Cậu làm gì ở đây thế hả?
...Tôi chỉ đang đi dạo trong rừng thôi.
Thật không đấy? Nhìn cậu chẳng giống kiểu người biết tận hưởng sự thư thái của thiên nhiên chút nào cả.
Fukamori Kanade. Mái tóc màu xám tro cắt kiểu bob lửng hơi xoăn nhẹ, cùng khuôn mặt búng ra sữa dù bằng tuổi tôi, nhưng lại lạnh lùng đến mức chẳng lộ chút cảm xúc nào.
Ấn tượng của tôi về Fukamori là một người cực kỳ khó gần.
Ngày đầu tiên đi học lại sau án đình chỉ, vì ngồi cạnh nhau (giờ thì đổi chỗ rồi) nên tôi có chào hỏi làm quen, nhưng đáp lại chỉ là một tiếng ừm cụt lủn rồi cuộc trò chuyện kết thúc luôn. Đó không phải kiểu ngượng ngùng, mà là tiếng ừm của một người hoàn toàn chẳng có chút hứng thú nào.
Lúc đó tôi cứ ngỡ cô ấy không muốn dính dáng đến một đứa bất hảo như mình, nhưng quan sát suốt hai tuần qua, tôi thấy cô ấy đối xử với ai cũng như vậy. Hơn nữa, tôi chưa từng thấy cô ấy nói chuyện hay đi cùng bất kỳ ai.
Chị thấy cô ấy có vẻ dễ tiếp cận vì chỉ có một mình nhỉ?
Dạ, cô ấy học cùng lớp với em, nhưng tính tình kiểu lầm lì, thích tách biệt nên chẳng bao giờ chịu tiếp xúc với ai hết.
Đó là do em ấy tự nói à? Như là thích ở một mình, hay muốn được yên tĩnh chẳng hạn?
Dạ không, chỉ là không khí xung quanh khiến mọi người đều nghĩ vậy thôi ạ.
Vậy thì có khi chỉ là vụng về trong giao tiếp, hoặc chưa gặp được người hợp cạ thôi. Biết đâu hai đứa lại trở thành người bạn đầu tiên của nhau thì sao.
Đúng là tôi đã bỏ cuộc ngay từ lần đầu bị hắt hủi nên cũng chẳng rõ tâm tư thật sự của Fukamori. Nếu những người khác cũng gặp tình cảnh tương tự, thì suy nghĩ tích cực của chị ấy hoàn toàn có khả năng.
Dù sao bắt chuyện với một người vẫn dễ hơn là một nhóm. Mà lỡ có thất bại, với tính cách đó chắc cô ấy cũng chẳng đi rêu rao khắp nơi, nên tôi không cần lo bị điều tiếng thêm.
Ngoại trừ Ryou, đây là người bạn cùng lứa duy nhất không hề tỏ ra sợ hãi tôi, hay là cứ thử vận may xem sao.
Tôi gật đầu đáp lại chị ấy rồi cả hai cùng tiến về phía đó.
Fukamori đang đeo tai nghe in-ear, ngón tay lướt liên tục trên màn hình. Trên đó hiển thị một trò chơi nhập vai hành động 3D lấy bối cảnh thế giới kỳ ảo.
Đây chính là phong cách thường ngày của Fukamori. Ngoại trừ giờ học, cô ấy luôn đắm chìm vào game mà chẳng màng đến ánh mắt của những người xung quanh.
Không rõ có nhận ra tôi đang đứng gần hay không, nhưng hôm nay cô ấy vẫn say sưa như mọi khi, chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái.
Trên màn hình, nhân vật của người chơi đang tả xung hữu đột với một con rồng khổng lồ, xung quanh rực rỡ những hiệu ứng hào nhoáng từ hơi thở lửa và ma pháp của kẻ địch. Có vẻ như đang trong một trận chiến căng thẳng.
Chị không rành game lắm nên không rõ, hình như em ấy đang bận lắm hả?
Dạ. Phá ngang lúc người ta đang tập trung thì không hay lắm, mình đợi chút đi chị.
Tôi quyết định đứng quan sát cho đến khi trận đấu kết thúc.
Chẳng bao lâu sau, nhân vật tử trận và bị đưa về điểm lưu game, nhân cơ hội đó tôi gọi tên cô ấy hơi lớn một chút.
Fukamori.
Lúc này Fukamori mới chịu nhìn sang, cô ấy tháo một bên tai nghe rồi đáp lại bằng chất giọng vô cảm.
Gì vậy?
Quả nhiên, dù biết đó là tôi, cô ấy vẫn chẳng có chút vẻ gì là sợ hãi.
Tôi chỉ thắc mắc cậu đang làm gì một mình ở đây thôi.
Chơi game.
À... ừ, thấy cậu lúc nào cũng say mê nhỉ. Cậu thích game lắm hả?
Thích.
Hả... vậy... cậu có đặc biệt thích thể loại nào không?
Không.
V-vậy sao...
Hết chuyện rồi hả?
Cô ấy đưa tai nghe lại gần tai, lộ rõ vẻ muốn quay lại với trò chơi ngay lập tức.
Câu trả lời quá đơn điệu khiến cuộc hội thoại chẳng thể tiến triển thêm được chút nào. Rốt cuộc cô ấy thuộc tuýp người hoàn toàn không có hứng thú với việc giao tiếp sao?
Trong lúc tôi còn đang lúng túng chưa biết phải làm gì tiếp theo, chị ấy đứng phía sau quan sát nãy giờ bỗng gọi khẽ.
Tooya này, Tooya này.
Chị ấy vừa gọi vừa giơ tay làm dấu chữ V.
Bí kíp kết bạn số hai: Hãy dũng cảm nói ra lời thật lòng. Nếu cứ nói chuyện vòng vo thì ý chính sẽ bị mờ nhạt và chệch khỏi mục đích ban đầu mất. Tooya muốn trở thành gì của cô bé đó nào?
Đúng là nếu cứ lặp lại mấy câu hỏi vô nghĩa thì chẳng bao giờ kết bạn được. Lúc này dù có phải xấu hổ thì cũng nên nói ra thật lòng.
Tôi quay sang nhìn thẳng vào Fukamori.
"Thật ra tôi vẫn chưa có ai để nói chuyện thoải mái nên thấy hơi cô đơn. Nếu được, em có muốn cùng ăn trưa hay tán gẫu với tôi không? Thấy sao?"
Cố nén nỗi xấu hổ đang dâng trào để nói hết câu, Fukamori cứ nhìn chằm chằm vào tôi một hồi rồi đáp:
"Không thích."
"Hả?"
Tôi bối rối khi thấy em ấy cau mày khó chịu.
Dĩ nhiên tôi đã tính đến chuyện bị từ chối, nhưng không ngờ lại bị khước từ thẳng thừng đến thế. Hay là em ấy tưởng tôi cũng là hạng công tử bột đi tán tỉnh như gã lúc nãy?
"Tôi thật sự chỉ muốn cùng trải qua thời gian bình thường thôi, tuyệt đối không có ý đồ xấu gì đâu!"
"Tôi ghét kẻ nói dối."
Em ấy nhất quyết không tin tôi. Không biết điều gì đã làm em ấy phật lòng đến vậy. Hay là do tôi lầm tưởng, thực chất Fukamori cũng coi tôi là hạng bất lương thô lỗ?
Fukamori đứng dậy, cầm lấy chiếc ba lô đặt bên cạnh. Em ấy định rời đi.
Thái độ phũ phàng đó có vẻ nằm ngoài dự tính của chị ấy, khiến chị ấy hốt hoảng vung vẩy hai tay.
"B-Bí quyết kết bạn thứ ba! Đồng cảm, đồng cảm! Sympathy, sympathy!"
Đồng cảm... điểm chung... Thật ra từ lúc gặp hôm nay tôi đã nghĩ ra một thứ, nhưng vì không rõ Fukamori thích nó đến mức nào nên không biết có nên đường đột xen vào không. Nhưng giờ chẳng còn thời gian để do dự nữa.
Tôi nhanh chóng lục lọi ký ức, rồi gọi với theo bóng lưng đang định rời đi của Fukamori.
"Nếu không dọn dẹp đám lâu la trước thì HP của Cổ Long Ancient Dragon sẽ liên tục hồi phục, không đánh bại được đâu!"
Fukamori khựng lại, rồi quay đầu nhìn tôi. Đôi mắt vốn vô cảm khi nãy dường như vừa lóe lên một chút tia sáng.
"Anh biết trò này à?"
"Ờ, ừm. Biết chút đỉnh."
"Đánh bại được con rồng đó không?"
"Chắc là, nếu cố gắng thì tôi nghĩ là được."
Thật ra tôi chưa bao giờ hạ được nó khi chơi một mình, vả lại thời gian tôi chơi trò này còn chưa đầy nửa ngày. Chỉ là hồi mùa hè năm ngoái tôi có chơi giải khuây với Ryou và mấy đứa em của cậu ta thôi.
Fukamori quay lại, chìa màn hình máy chơi game về phía tôi.
"Vậy trao đổi đi. Nếu anh hạ được con boss này, tôi sẽ ở lại với anh."
"Cứ giao cho tôi."
Thôi thì tới đâu thì tới. Nếu từ chối lúc này chắc em ấy sẽ không bao giờ thèm nói chuyện với tôi nữa, vả lại con boss mà Fukamori đang kẹt có vẻ là ở khoảng đầu cốt truyện chính. Trừ khi em ấy tăng độ khó, còn không thì cứ dốc sức chắc cũng sẽ qua thôi... hy vọng vậy.
Có vẻ nỗi lo của tôi là thừa thãi, trong lúc thao tác, ký ức về trò chơi dần hiện về, tôi đã nhớ ra toàn bộ chiến thuật đối phó với Cổ Long Ancient Dragon... Thế nhưng.
Dữ liệu của Fukamori tệ đến mức tôi cứ ngỡ em ấy là người mới chơi, chỉ tập trung cày đúng một nhân vật hay nâng kỹ năng hạn hẹp một cách cực kỳ thiếu hiệu quả. Để hạ được boss trong thời gian ngắn, tôi cần phải bù đắp bằng trang bị và vật phẩm, nên phải bắt đầu từ việc đi thu thập nguyên liệu.
Cái đó kiếm ở đâu? Cái này rơi ra từ quái vật nào? Cứ thế, chúng tôi vừa trao đổi thông tin vừa tiến hành trò chơi.
Sau một khoảng thời gian dài quá cả giờ nghỉ trưa, cuối cùng tôi cũng vượt ải thành công.
"Xong rồi..."
Trong khi tôi đưa tay che đi đôi mắt mỏi mệt với đủ mọi cảm xúc dâng trào, Fukamori nhìn vào màn hình chiến thắng và thốt lên: "Ồ. Đỉnh thật," rồi vỗ tay lẹt đẹt với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
"Khó nhằn hơn tôi tưởng, nhưng cuối cùng cũng hạ được rồi."
"Ừm. Cuối cùng cũng đi tiếp được. Cảm ơn nha."
Em ấy nhận lại máy từ tay tôi và nói lời cảm ơn bằng chất giọng thiếu sức sống.
Dù bắt đầu với tâm thế chẳng đặng đừng, nhưng tôi đã tận hưởng nó đến mức quên cả đói. Quả nhiên, cùng ai đó tập trung vào một việc gì đó thật là sảng khoái.
Lúc đó, tôi mới nhận ra chị ấy đã biến mất. Nhìn quanh quất cũng chẳng thấy đâu. Tôi cứ ngỡ chị ấy vẫn luôn đứng sau quan sát chứ.
Kiểm tra điện thoại, quả nhiên có tin nhắn gửi đến.
Chị đi nựng mèo rồi khi nào thích thì mới về trường, em cứ tự nhiên tận hưởng thời gian với bạn nhé.
Có vẻ chị ấy đã tinh ý không muốn làm phiền thời gian của tôi với Fukamori. Cảm giác biết ơn xen lẫn tội lỗi khi để chị ấy phải thui thủi một mình dâng lên trong lòng tôi.
Đúng lúc đó, tôi bắt gặp một nhóm vài người đi ngang qua cứ liếc nhìn chúng tôi rồi xì xào bàn tán. Lẽ nào họ tưởng tôi là hạng bất lương đang quấy rối một nữ sinh đi một mình?
Dù tôi đã lạc quan cho rằng chẳng có học sinh nào rảnh rỗi để ý đến người khác trong giờ nghỉ, nhưng nếu bị hiểu lầm tai hại thì phiền lắm, và trên hết, tôi thấy có lỗi nếu làm ảnh hưởng đến Fukamori.
Tôi đã thấy hài lòng vì có một khoảng thời gian thoải mái rồi, vả lại còn chuyện của chị ấy nữa nên chắc là đến lúc phải đi thôi.
Khi tôi đứng dậy, Fukamori rời mắt khỏi màn hình game và ngước nhìn tôi.
"Rốt cuộc lại tốn nhiều thời gian quá nên cái điều kiện trao đổi kia chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi. Được chơi game cùng em vui lắm. Cảm ơn nhé."
"Vẫn còn thời gian mà? Chơi tiếp đi."
"Nếu ở cạnh tôi thêm nữa, em sẽ bị người ta dòm ngó đấy."
"Tôi chẳng quan tâm."
"Nhưng mức độ bị ghét của tôi không phải dạng vừa đâu."
Fukamori đã khẳng định chắc nịch là không tin, còn tôi thì vốn dĩ cũng hoài nghi mấy cái lời đồn đại. Ngay cả lúc nghe thằng Ryou kể, tôi cũng đâu có tin sái cổ.
Hễ tin vào lời đồn về Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ là sẽ không còn nhận thức được sự hiện diện của chị ấy nữa.
Chị ấy vốn đã là người nổi tiếng từ năm ngoái rồi. Đám năm hai, năm ba bây giờ chắc vừa nghe đồn là tin ngay tắp lự. Chuyện đã lan ra ở hai khối lớp trên thì chẳng mấy chốc mà thấm vào đám học sinh mới, lại còn là lời của mấy anh chị khóa trên nên khối đứa tin thật.
Chân tướng của hiện tượng kỳ lạ này chắc chắn là đây chứ không đâu.
Đã nắm được mấu chốt thì cách giải quyết cũng tự nhiên mà ra thôi.
Chỉ cần thay đổi niềm tin của mọi người về lời đồn là xong. Nếu chứng minh được Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ chỉ là chuyện bịa đặt, thì mọi người chắc chắn sẽ nhìn thấy chị ấy trở lại.
Đang hừng hực khí thế vì tìm ra hướng giải quyết, tôi chợt nhận ra Fukamori đang nhìn mình chằm chằm.
"Xin lỗi nha, nãy giờ tôi mải suy nghĩ chút. Tôi với chị Yuunagi không có hẹn hò gì đâu. Hôm nay đi chung là do chị ấy thấy tôi lủi thủi một mình nên giúp tôi kiếm bạn thôi."
"Hừm. Ra là vậy à."
"Tan học chị ấy cũng hay trò chuyện với tôi ở dãy nhà cũ. Nếu được thì Fukamori có muốn ghé qua chơi không?"
"Thôi khỏi. Em còn câu lạc bộ game nữa, với lại em ngại nói chuyện với người lớn tuổi hơn lắm."
Tôi tính rủ nhỏ đến để cùng bàn bạc về hiện tượng kỳ lạ kia, nhưng ép uổng quá cũng không hay. Chuyện đó để tính sau, hôm nay cứ coi như hên là đã thân thiết hơn với Fukamori được một chút.
Sau đó, hai đứa rôm rả bàn chuyện game suốt quãng đường về lại trường.
Tan học, tôi ghé dãy nhà cũ, vừa xin lỗi vì đã để chị ấy lại một mình, vừa cùng chị trải qua khoảng thời gian như mọi ngày.
Đêm hôm đó, sau khi lên kế hoạch giải quyết hiện tượng kỳ lạ, tôi chốt luôn những việc cần làm cho ngày mai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
