Chương 6: Sự buông xuôi nơi tận cùng của thất bại
Tôi tỉnh giấc, theo bản năng đưa tay quờ quạng sang phía sau bên phải.
Mãi không chạm được vào chiếc đồng hồ để bàn, tôi mới thấy lạ, rồi sực nhớ ra mình đang nằm trên nệm chứ không phải giường.
Ngáp một cái rồi từ từ mở mắt ra.
Ngay trước mắt tôi là khuôn mặt của chị ấy.
— Chào buổi sáng, Tooya.
Chị ấy đang ngồi quỳ ngay bên cạnh, ghé sát mặt nhìn tôi với nụ cười đầy âu yếm.
— …………──!
Ngay lập tức, cơn ngái ngủ tan biến, tôi bật dậy như lò xo.
Tim tôi đập thình thịch không thôi. Thật không ngờ vừa mới mở mắt ra đã thấy một gương mặt đẹp như nữ thần thế này, nằm ngoài dự tính của tôi quá rồi.
Chị ấy nghiêng đầu vẻ thắc mắc.
— Em không sao chứ? Gặp ác mộng hả?
— D-Dạ không. Em chào chị... Mà sao chị lại nhìn em như vậy...?
— À, chị định gọi em dậy ăn sáng, nhưng thấy gương mặt lúc ngủ của em dễ thương quá nên lỡ nhìn hơi lâu.
— Lỡ gì mà lỡ... Chị cứ gọi em dậy bình thường đi chứ... Mà chị nói bữa sáng xong rồi ạ... Mấy giờ rồi!?
Nhìn kỹ mới thấy chị ấy đang mặc chiếc tạp dề màu hồng cam hôm qua, kim đồng hồ đã chỉ tám giờ sáng.
Tôi cứ ngỡ mình đã quen dậy sớm, nhưng vì sợ làm phiền chị ấy nên không đặt báo thức, ai dè lại phản tác dụng.
— Em xin lỗi vì để chị phải làm một mình.
— Không có gì đâu. Chị chỉ nấu canh miso với trứng ốp la và xúc xích thôi, đơn giản lắm.
— Thế là quá đủ rồi ạ, em cảm ơn chị. Chị hai em vẫn còn ngủ hả chị?
— Cô Fujishiro dậy sớm hơn cả chị nữa, cô ra khỏi nhà từ một tiếng trước rồi.
Thường thì vào ngày nghỉ bả sẽ ngủ nướng đến tận trưa, chắc là đi hướng dẫn câu lạc bộ hay gì đó rồi. Đã vậy tối qua còn uống rõ lắm. Đúng là tửu lượng của bả đáng sợ thật.
Chị ấy đứng dậy mỉm cười.
— Nào, em đi rửa mặt cho tỉnh táo đi rồi mình cùng ăn sáng.
Tôi cùng chị ấy dùng bữa sáng tại bàn ăn.
Vị canh miso ấm nóng, thanh ngọt thấm vào cái bụng rỗng tuếch khiến tinh thần tôi nhẹ nhõm hẳn. Cơn đói bắt đầu trỗi dậy, được lấp đầy bởi món trứng ốp la với phần rìa giòn rụm, lòng đỏ tan chảy cùng những miếng xúc xích dai giòn mọng nước.
Đang cảm thấy hạnh phúc với bữa sáng đầy tâm huyết này, chị ấy ngồi đối diện bỗng cất tiếng hỏi.
— Tooya này, hôm nay em có kế hoạch gì không?
Định trả lời là không, nhưng tôi lập tức thay đổi ý định.
Khung cảnh buổi sáng yên bình này suýt chút nữa làm tôi quên mất lý do chị ấy ở đây lại là một chuyện vô cùng nghiêm trọng. Nếu có thời gian để sớm giúp chị ấy trở lại cuộc sống bình thường, tôi nhất định không được chần chừ.
— Hôm nay em muốn đến trường.
Trước đây chị ấy thường dành cả ngày nghỉ để tư vấn cho học sinh, nên chắc chắn Hư Tượng cũng sẽ có mặt ở trường. Tôi cần tiếp cận nó lần nữa để tìm kiếm manh mối giải quyết. Nhất là vào ngày thường luôn có chị Reina bên cạnh nên tôi không thể ra tay, vì vậy không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Nghe tôi nói vậy, sắc mặt chị ấy thoáng chút u buồn. Chắc chị ấy biết tôi định đi gặp Hư Tượng.
— Dù biết mình đang được em giúp đỡ mà nói thế này thì hơi ích kỷ, nhưng chị thật lòng không muốn em đi.
— Chị đừng lo. Em không định đánh nhau đâu, chỉ là đi thu thập thông tin thôi.
— Nhưng vẫn nguy hiểm lắm...
— Chị hãy tin em. Em hứa sẽ không làm gì liều lĩnh đâu!
Chị ấy nhìn xuống món ăn, vẻ mặt đầy phân vân, nhưng có lẽ cảm nhận được ý chí kiên định của tôi, hoặc có lẽ đã bỏ cuộc vì thấy không thuyết phục được, chị ấy lộ rõ vẻ không hài lòng.
— Aizz. Chị đã định bụng hôm nay hai đứa mình sẽ ở nhà cùng xem phim, chơi game, rồi tận hưởng một ngày thật thư thả và vui vẻ mà.
— Hả, chị định thế thật ạ!?
— Sao? Em đổi ý chưa?
— K-Không đổi đâu ạ!
Nghĩ đến viễn cảnh trong mơ đó, tôi suýt chút nữa đã lung lay trước lời mời gọi. Nhưng phải dẹp bỏ cái hiện tượng quái dị này đã thì mới biến điều đó thành hiện thực được.
— Tóm lại là em sẽ đến trường, chị cứ ở nhà nghỉ ngơi đi ạ.
— Không được. Chị cũng đi theo.
— Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra với chị nữa thì xôi hỏng bỏng không mất.
— Chị cũng muốn nói điều tương tự với em. Nếu em có mệnh hệ gì, chị sẽ dằn vặt bản thân đến mức làm ra chuyện gì đó đáng sợ lắm đấy... Em chịu không?
Chị ấy chĩa đầu đũa đang cầm vào cổ mình như để minh họa, tôi cảm nhận được một sự quyết tâm không thể lay chuyển.
Có vẻ như tôi không thể bắt chị ấy đổi ý, cũng chẳng thể lờ đi được.
— ...Em hiểu rồi. Mình cùng đi thôi.
***
Tôi và chị ấy đứng ngoài hàng rào xanh nhìn vào sân tennis ở phía đông trường học. Bên trong, Hư Tượng đang mặc bộ đồ tennis tông màu trắng hồng chủ đạo, đang đánh một trận tập luyện với đội trưởng câu lạc bộ tennis cũng mặc trang phục tương tự.
Sau khi ăn sáng và thay đồng phục, tôi cùng chị ấy đến trường để tìm tung tích của Hư Tượng.
Đúng như dự đoán, Hư Tượng đã đến trường và đang bận rộn tư vấn, nhưng nghe đâu ngoài ca này ra còn có ba người khác đã đặt lịch trước nữa.
Qua những lần quan sát trước, tôi biết là có những người khác đến nhờ tư vấn, nhưng không ngờ ngay cả ngày nghỉ mà vẫn có nhiều học sinh tìm đến như vậy. Tôi đã quá xem thường khả năng giải quyết vấn đề của Hư Tượng rồi.
Không thể chen ngang nên tôi đành phải chờ đến lượt, trong lúc đó chỉ biết im lặng đứng nhìn cảnh nó tư vấn cho người khác.
Hai tiếng trôi qua — hiện tại, tôi đang đứng quan sát ca tư vấn cuối cùng. Nội dung lần này là yêu cầu đánh một trận tennis tập luyện.
"Đỉnh thật..."
Tôi lỡ miệng thốt lên khi chứng kiến những pha đôi công nảy lửa đang diễn ra trong sân.
"Ờ, giỏi, giỏi lắm. Cái tôi kia đúng là chuyện gì cũng làm được, giỏi ghê luôn á. Chẳng bù cho chị chút nào."
Chị ấy đứng bên cạnh cũng đang nhìn vào sân, buông một câu đáp trả với giọng điệu đều đều như đọc bài.
Tôi cuống quýt giải thích để xoa dịu: "Em đâu có ý khen chị ấy đâu." Thế nhưng vẻ mặt hờn dỗi của chị vẫn chẳng hề thay đổi.
Tôi khẽ thở dài trong lòng.
Kể từ lúc nói chuyện với Hư Tượng xong, chị ấy cứ giữ cái thái độ này suốt.
Thậm chí trong hai ca tư vấn trước đó, chị còn nảy sinh lòng hiếu thắng kỳ lạ với Hư Tượng.
Đầu tiên là lúc một thành viên ban thư viện đến nhờ tư vấn về ý tưởng làm poster giới thiệu sách. Ngay khi Hư Tượng bắt đầu phác thảo bố cục lên giấy, chị ấy cũng đứng bên cạnh vẽ theo, rồi đưa thành phẩm sát mặt tôi, gặng hỏi cho bằng được: "Chắc chắn bên này đẹp hơn đúng không!?"
Tiếp đó là ca tư vấn của một bạn nữ muốn học cách làm bánh quy thủ công tặng người yêu. Chị ấy cũng tận dụng nguyên liệu thừa để làm ra một mẻ y hệt, rồi bắt tôi ăn thử và ép hỏi: "Chị làm ngon hơn đúng không!?"
Kết quả là trong mắt người nhờ tư vấn, đồ đạc cứ tự nhiên tăng lên một cách bí ẩn, khiến tôi phải tốn bao nhiêu công sức mới lấp liếm cho qua chuyện được.
"Chẳng bù với lúc nói chuyện với chị, cứ hễ gặp người ta là em lại hớn hở ra mặt. Tooya thích cái tôi kia hơn chứ gì. Mà phải rồi, bên đó hành xử chín chắn hơn hẳn mà."
Chị ấy vừa quấn quấn lọn tóc bên tai vừa tiếp tục dỗi.
Nói ra thì hơi kỳ, nhưng tôi thấy dáng vẻ này của chị có chút đáng yêu. Bình thường chị luôn là một người chị điềm tĩnh, đáng tin cậy, nên hình ảnh chị phụng phịu như trẻ con thế này trông thật mới mẻ.
"Chị đang ghen đó hả?"
"Kh-ông, có, nhé! Mà bỏ qua chuyện đó đi, lát nữa tới lượt Tooya rồi, em định làm gì thì mau khai mau!"
Có vẻ như tôi đã nói trúng tim đen nên chị ấy vội vàng chuyển chủ đề một cách gượng ép.
Dù cảm thấy vui vui khi chị nảy sinh lòng ghen tuông, nhưng tôi biết nếu còn trêu thêm nữa chắc chắn chị sẽ nổi giận thật sự, nên tôi thành thật trả lời.
"Em muốn vạch trần chuyện chị ấy là kẻ giả mạo."
"Khó lắm không? Ngay cả dưới góc nhìn của chị, chị còn chẳng tìm ra được yếu tố nào để gọi bên đó là giả nữa là."
Đúng là dù tôi có khẳng định Hư Tượng là Yuunagi Akane giả đi chăng nữa, chắc cũng chẳng ai thèm để tai. Huống hồ một kẻ đang bị ghét bỏ như tôi thì lời nói lại càng không có trọng lượng. Muốn người ta tin, tôi cần phải có bằng chứng xác đáng.
Và tôi đã tìm thấy bằng chứng đó qua ba ca tư vấn vừa rồi.
Đó là sự chênh lệch về năng lực giữa chị và Hư Tượng.
Trước đây, khi nhìn vào ngoại hình và tính cách, tôi cứ ngỡ Hư Tượng là một bản sao hoàn hảo, nhưng sự thật không phải vậy.
Dù là lúc làm poster hay làm bánh quy, ở chị tôi vẫn thấy được những khuyết điểm rất người, còn thành phẩm của Hư Tượng lại hoàn mỹ đến mức khó lòng bắt bẻ. Nghĩ kỹ thì ngay từ đầu, chị đã cầu nguyện với bức tượng thiếu nữ vì mong muốn một bản thân hoàn hảo, nên năng lực của cả hai không thể nào giống hệt nhau được.
Tôi tin rằng sự khác biệt đó chính là chìa khóa để khẳng định kẻ kia là giả.
Tuy nhiên, nếu nói thẳng ra như vậy chắc chắn chị sẽ lại dỗi tiếp, nên tôi chọn cách diễn đạt khác.
"Không đâu. Giữa chị và cái tôi kia có một sự bất ổn."
"Bất ổn?"
"Ví dụ như trận tennis ngay trước mắt đây. Chị từng kể với em là hồi cấp hai chị hoạt động năng nổ đến mức làm đội trưởng, nhưng lên cấp ba thì hầu như không chơi nữa đúng không?"
"Lần cuối chị cầm vợt tử tế là trong giờ thể dục năm lớp mười."
"Dù vậy, cái tôi kia vẫn đang đánh ngang ngửa với một vận động viên đương nhiệm. Bình thường nếu bỏ bẵng một thời gian dài như vậy, không ai có thể duy trì phong độ để tạo ra một trận đấu cân sức đến thế đâu."
"Mấy cái đó chị dư sức."
"Chị đừng có gồng nữa. Nếu đối thủ là người nghiệp dư hay lính mới thì còn nghe được, chứ đối đầu với đội trưởng mà chị nói vậy thì vô lý lắm."
"Thì chị nói thật mà."
"Tóm lại đó chính là sự bất ổn mà em nói. Dù với mọi người xung quanh — những người vốn không hề nghi ngờ gì — thì bấy nhiêu đó chưa đủ để chứng minh chị ấy là giả, nhưng nếu tìm thêm được những điểm khác biệt mang tính quyết định, em tin chúng ta sẽ tiến gần hơn đến lời giải."
"..."
"Và để làm được điều đó, em cần thông tin từ chị. Em biết việc bị đem ra so sánh với một bản thân khác sẽ khiến chị khó chịu, nhưng mong chị hãy giúp em. Làm ơn đó."
"Thôi được rồi, dù sao em cũng vì chị mà vất vả. Chị tin Tooya."
Dù vẻ mặt vẫn còn chút hậm hực nhưng chị đã chịu đồng ý, thế là may rồi.
Một lúc sau, trận đấu kết thúc. Nhìn lên bảng điểm, đội trưởng đã giành chiến thắng với cách biệt sít sao.
Hai người tiến lại gần lưới trò chuyện gì đó rồi cùng đi về phía lối ra vào sân tennis.
Ngay khi Hư Tượng bước ra ngoài hàng rào, người đội trưởng vẫn còn đang thở dốc lên tiếng cảm ơn.
"Yuunagi này, cảm ơn cậu đã đấu với tớ nhé! Nhờ vậy mà tớ có một buổi tập rất chất lượng."
"Không có gì đâu. Tớ cũng thấy sảng khoái khi lâu rồi mới được vận động thế này. Khi nào cần cứ gọi tớ nhé."
"Hay là cậu vào câu lạc bộ tennis luôn đi?"
"Tớ rất vui vì lời mời, nhưng dạo này tớ hơi bận nên chắc không được rồi. Xin lỗi cậu nha."
"Ha ha, Yuunagi đúng là người bận rộn mà." Người đội trưởng cười khổ, lộ rõ vẻ tiếc nuối trong lòng.
Hư Tượng chào tạm biệt người đội trưởng rồi tiến về phía chúng tôi. Hơi thở của chị ấy có chút dồn dập.
"Xin lỗi vì để em chờ lâu nha. Giờ em nói cho chị nghe chuyện cần tư vấn được không?"
Vừa mới nãy còn đang giải quyết rắc rối cho người khác mà giờ đã chuyển đổi tâm trí nhanh đến vậy rồi.
"Chị vừa đấu một trận kịch liệt xong, không cần vội thế đâu. Ít nhất cũng nên đi thay đồ cái đã."
Tôi chẳng lo cho sức khỏe của Hư Tượng, cái tôi ngại chính là bộ đồ tennis sặc sỡ chị đang mặc. Bình thường ngoại hình của chị vốn đã thu hút, khoác bộ này vào lại càng nổi bật hơn. Tôi không muốn mấy đứa học sinh đi ngang qua cứ thế sà vào bắt chuyện làm gián đoạn buổi thảo luận.
"Cảm ơn em đã lo cho chị. Nhưng trông vậy chứ chị khỏe lắm, không sao đâu. Với lại bộ này chị mượn của bạn, cũng không cần trả gấp. Dù sao mặc rồi cũng phải giặt... Ơ, hay là mùi mồ hôi làm em khó chịu hả!?"
Thấy chị hốt hoảng đưa tay lên hít hà vùng dưới cánh tay, ánh mắt tôi vô thức dời sang những chỗ gợi cảm như gáy hay những giọt mồ hôi lăn dài trên cổ, khiến lòng bỗng thấy rạo rực lạ thường.
"Hự!?"
Bất thình lình bị chọc vào hông, tôi quay sang bên cạnh thấy chị đang lườm mình bằng ánh mắt khinh bỉ.
"Đồ biến thái."
"---! Không phải..."
Tôi nuốt vội những lời định nói tiếp, thay vào đó là lắc đầu lia lịa. Thế nhưng, ánh mắt nghi ngờ của chị vẫn không hề lay chuyển.
"Vậy à, chị yên tâm rồi. Thế mình cứ vậy mà nói chuyện nhé."
Trong lúc đó, Hư Tượng vốn hiểu lầm hành động của tôi đã bắt đầu vào tư thế sẵn sàng lắng nghe.
Tình cảnh này khiến tôi chẳng thể nào tập trung nói chuyện nổi. Để thay đổi bầu không khí, tốt nhất nên dời đi chỗ khác.
Đảo mắt nhìn quanh, tôi thấy một chiếc ghế băng bên hông tòa nhà. Tôi liền dẫn chị đi và bảo: "Đứng nói chuyện cũng không tiện lắm."
Khi Hư Tượng vừa ngồi xuống một góc và tôi định ngồi cạnh, chị đã nhanh chân chiếm lấy chỗ sát bên Hư Tượng rồi nheo mắt nhìn tôi.
"Có vấn đề gì sao?"
"..."
Quả nhiên chuyện lúc nãy làm chị dỗi thêm rồi.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành ngồi xuống sao cho chị nằm ở giữa hai người.
"Vậy, em muốn tư vấn chuyện gì nào?"
Dù hơi xao nhãng bởi thái độ lạnh lùng của chị, tôi vẫn bắt đầu vào việc chính.
"Trước đó, em muốn tìm hiểu thêm về chị."
"Về chị sao?"
"Vâng. Dù đã nói có chuyện cần tư vấn, nhưng giờ tự dưng em thấy ngại quá... Em nghĩ nếu chị kể cho em nghe về bản thân, em sẽ dễ mở lòng hơn. Chỉ là mấy chuyện phiếm thôi cũng được ạ."
Trước tiên, tôi cần kiểm tra xem ký ức của chị và Hư Tượng hiện tại có bao nhiêu điểm khác biệt.
Trong lần thảo luận với Fukamori trước đây, tôi từng đoán những ai tin vào Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ sẽ mất đi ký ức về chị kể từ ngày Hư Tượng xuất hiện cho đến nay, đồng thời với việc không còn nhìn thấy chị nữa. Tuy nhiên, việc đội trưởng câu lạc bộ tennis vừa rồi chẳng mảy may thấy lạ trước sức mạnh của Hư Tượng cho thấy suy đoán đó đã sai. Khả năng cao không chỉ ký ức về chị biến mất, chúng còn bị tráo bằng mớ ký ức giả của Hư Tượng.
Nếu đúng như vậy, Hư Tượng giờ đây chẳng khác nào một người hoàn toàn khác có cùng nhân dạng, việc chứng minh sự bất thường sẽ trở nên bất khả thi và kế hoạch của tôi coi như phá sản. Tôi cần phải xác nhận điều này trước khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát.
Sau khi xác nhận Hư Tượng không có vẻ gì khó chịu và đã gật đầu đồng ý, tôi bắt đầu đặt câu hỏi.
"Vậy thì, hơi sến một chút nhưng món ăn yêu thích của chị là gì ạ?"
"Chị thích tất cả các loại đồ ngọt."
"Trong số đó có món nào đặc biệt không chị? Kiểu như món mà chị có ăn mỗi ngày cũng không chán ấy."
Nếu bảo hằng ngày... để xem nào... bánh su kem trà xanh ở cửa hàng chuyên doanh trước nhà ga chính món đó.
Tôi quay sang nhìn chị ấy xác nhận xem ý kiến có trùng khớp hay không.
Món đó ngon hết sảy. Với lại su kem dâu cũng không chê vào đâu được.
Dù không thèm nhìn mặt tôi và dùng kính ngữ với vẻ bất mãn, thấy chị ấy vẫn trả lời đàng hoàng làm tôi thở phào nhẹ nhõm.
Hèn gì, có chỗ như vậy luôn sao, em không biết đấy. Chị thích nó từ khi nào vậy?
Từ lần đầu ghé quán hồi năm lớp mười. Lúc đó chị đi cùng mấy người trong câu lạc bộ.
Đúng rồi đó. Reina đã chỉ cho chị. Kể từ đó chị bị món su kem hớp hồn luôn.
Chi tiết đến mức này, có vẻ về khoản ăn uống cả hai không có gì khác biệt.
Để cuộc trò chuyện không lộ vẻ khả nghi, tôi tiếp tục nói về đồ ăn thêm một chút rồi mới chuyển sang chủ đề khác.
Tiếp theo em muốn hỏi về sở thích.
Sở thích hả. Dạo này chị chỉ đọc sách trong lúc chờ người đến tư vấn thôi.
Em cũng thích đọc sách lắm. Chị hay đọc thể loại nào?
Cuốn chị đang đọc thuộc dòng tiểu thuyết kỳ ảo. Chị luôn ngưỡng mộ cuộc sống và phong cảnh ở thế giới khác.
Kỳ ảo... sao? Không phải trinh thám à?
Chị chưa đọc trinh thám bao giờ. Cứ cảm thấy nó có vẻ u ám và khó hiểu nên chị chẳng bao giờ đụng vào.
Một sự khác biệt rõ rệt xuất hiện. Tôi chưa từng nghe chị ấy nhắc đến thể loại đó khi tán gẫu với mình.
Tôi xác nhận lại sự thật với chị ấy.
Chị thường đọc tiểu thuyết kỳ ảo trước khi lọt hố trinh thám, đúng là lúc đó chị từng nghĩ như vậy, nhưng từ khi bắt đầu lui tới tòa nhà cũ, chị thấy không khí u buồn ở đó rất hợp nên đã thử tìm hiểu rồi đâm ra thích luôn.
Ký ức của Hư Tượng giống hệt chị ấy thời điểm trước khi cầu nguyện trước bức tượng thiếu nữ.
Sau đó tôi tiếp tục hỏi thêm vài câu nữa, kết quả cho thấy dù có sự khác biệt trong suy nghĩ về những việc xảy ra trong hai tuần gần đây, nhưng trước đó hoàn toàn trùng khớp.
Nỗi lo ký ức bị ghi đè hóa ra chỉ uổng công vô ích, giúp tôi an tâm phần nào, nhưng một nghi vấn mới lại nảy sinh.
Tại sao đội trưởng câu lạc bộ tennis lại thản nhiên chấp nhận sức mạnh của Hư Tượng đến thế. Nếu ký ức quá khứ giống nhau, bình thường người ta phải nghĩ Hư Tượng đã bỏ bê một thời gian nên kỹ thuật bị mai một mới đúng.
Chắc chắn phải có lý do nào đó.
Tôi thử gợi chuyện theo hướng đó.
Mà này, trận tennis vừa nãy chị đánh đỉnh thật đấy, chị có kinh nghiệm từ trước rồi sao?
Ừm. Chị từng chơi suốt ba năm cấp hai.
Còn lên cấp ba thì sao?
Để xem... chắc khoảng hai năm trước có chơi trong giờ thể dục thôi.
Vậy mà chị vẫn có thể đấu ngang ngửa với vận động viên đương nhiệm, đúng là quá siêu.
Vì nhận được lời nhờ vả cho trận đấu tập hôm nay từ trước, nên chị đã tập luyện một chút ở sân vườn nhà để lấy lại cảm giác. Chính chị cũng ngạc nhiên thấy cơ thể mình vẫn còn nhớ rõ các tư thế được dạy đấy.
Ra vậy, nhờ có luyện tập.
Thật khó tin chỉ trong vài ngày năng lực ngày xưa đã quay trở lại, nhưng nếu vậy việc đội trưởng không thấy nghi ngờ cũng chẳng có gì lạ... nhỉ...
......
Em có chuyện gì thắc mắc sao?
À không. Em chỉ thấy chị đúng là tuyệt thật.
Dù vẫn còn chút lấn cấn, tôi đã hiểu ký ức của chị ấy và Hư Tượng giống nhau.
Thái độ chán chường của chị ấy bắt đầu lộ rõ hơn, việc tán gẫu chắc dừng ở đây thôi, vào việc tư vấn nào.
Cảm ơn chị đã tiếp chuyện nãy giờ. Nói chuyện với chị xong em thấy bớt ngại hơn nhiều rồi.
Vậy thì tốt quá. Em đã sẵn sàng kể nội dung cần tư vấn chưa?
Dạ rồi. ...Thật ra em vốn một đứa làm gì cũng hỏng bét, dạo này em chẳng còn chút tự tin nào cả. Học hành không giỏi, giao thiệp bạn bè cũng chẳng xong...
Giờ mới tới phần chính.
Phương pháp tôi nghĩ ra để chứng minh sự khác biệt giữa chị ấy và Hư Tượng.
Tôi sẽ bắt Hư Tượng làm điều chị ấy dở nhất.
Việc dạy cho người khác thứ bản thân không rành vốn dĩ bất khả thi. Tuy nhiên, qua vụ của Fukamori, tôi biết Hư Tượng sẽ dùng mọi thủ đoạn để giải quyết yêu cầu tư vấn. Thêm vào đó, tôi cũng biết nó không mượn tay người khác.
Thế nên lần này tôi sẽ lợi dụng điều đó, chứng minh việc nó giải quyết được vấn đề vốn dĩ bất thường. Chỉ cần mọi người xung quanh nhận ra sự mâu thuẫn khi một người vốn dĩ rất tệ khoản đó lại có thể hướng dẫn người khác, tôi thắng. Còn nếu nó không giải quyết được, danh hiệu Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ sẽ trở thành lời nói dối.
Tôi tiếp tục trình bày.
Vì vậy em nghĩ nếu mình khắc phục được điểm yếu sẽ tự tin hơn. Nhưng một mình khó quá nên em muốn mượn sức mạnh của chị. Chị giúp em nhé?
Tất nhiên rồi. Vậy khi nào em cảm thấy mình tự tin coi như vấn đề được giải quyết nhé?
Dạ.
Vậy giờ em nói cho chị biết điểm yếu của mình là gì đi?
Em có nhiều điểm yếu lắm, nhưng tệ nhất... em bị mù tông.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa dứt lời, chị ấy – người nãy giờ vẫn luôn tránh mặt tôi – bỗng quay phắt lại, đỏ mặt tía tai lườm tôi cháy máy. ...Xin lỗi vì đã gợi lại chuyện không vui nhé...
Chuyện này xảy ra hồi trước. Khi tôi đến tòa nhà cũ vào buổi sáng để báo trước mình không thể gặp chị sau giờ học vì bận vụ Fukamori, chắc để giết thời gian nên chị ấy đã đứng trong lớp hát hăng say lắm.
Với một giọng hát nói giảm nói tránh lắm cũng không thể gọi hay, tông nhịp loạn xà ngầu cả lên.
Sau đó vụ tôi lén nghe bị bại lộ gây ra một trận náo loạn, nhưng thôi chuyện đó gác lại đã.
Với trình độ đó không đời nào chị ấy dạy được cho người khác, nên chắc chắn nó sẽ lại dùng sức mạnh ngoài hành tinh nào đó để vượt qua.
Hy vọng tình huống kỳ quặc đó trở thành manh mối vạch trần bộ mặt giả mạo của Hư Tượng.
Hư Tượng đứng dậy khỏi ghế đá.
Chị hiểu rồi. Hát hò quan trọng nhất ở sự tích lũy, nên trước tiên chúng ta hãy bắt đầu từ việc ghi nhớ phương pháp luyện tập nhé.
Trông nó chẳng có vẻ gì rụt rè, xem ra không bị mù tông như chị ấy rồi.
Dù sao, bắt đầu ngay tại đây cũng không tiện. Để thực hiện mục tiêu, tôi cần có người chứng kiến cảnh đó, giống như lúc dẫn Fukamori đi vậy.
Để người ta dễ nhận ra sự bất thường, một người am hiểu âm nhạc sẽ là lựa chọn phù hợp nhất. Chắc thành viên câu lạc bộ thổi kèn đang sinh hoạt ở trường thôi.
Em xin lỗi. Để người khác nghe thấy lúc đang luyện tập thì ngại lắm, nên nếu được hãy chọn chỗ nào vắng người... nói thẳng ra là em muốn dùng phòng cách âm ạ.
À đúng rồi nhỉ, chị sơ ý quá, cho chị xin lỗi nhé! ...Hay là mình cùng đi hỏi xem có mượn được phòng âm nhạc không nha.
Trăm sự nhờ chị.
Trong lòng thở phào vì mọi chuyện tiến triển thuận lợi, nhân lúc Hư Tượng hướng về phía lối vào, tôi cúi đầu tạ lỗi với chị ấy – người nãy giờ vẫn lườm tôi đầy bất mãn.
***
Cả ba chúng tôi đi lên tầng ba của tòa nhà chuyên dụng, nơi đặt phòng âm nhạc. Càng lại gần lớp học, tiếng đàn piano, sáo flute, kèn trumpet cùng đủ loại nhạc cụ khác càng vang lên rõ rệt.
Âm thanh hùng tráng xuyên qua cả lớp tường cách âm cho thấy họ đang trong buổi hợp xướng.
Đợi bản nhạc kết thúc một lúc.
Chị đi gọi giáo viên cố vấn, em đợi một chút nhé.
Tôi gật đầu, Hư Tượng mở cửa bước vào trong. Chưa đầy hai mươi giây sau nó đã quay ra, nhưng người đi cùng lại là một nữ sinh lớp mười hai. Có vẻ giáo viên cố vấn đi vắng rồi.
Chị ấy đứng bên cạnh nhắc khẽ, đó là Sayaka, chủ nhiệm câu lạc bộ. Mái tóc đen buộc hai bên xõa xuống vai cùng đôi mắt hạ huyền trông rất duyên dáng là điểm nhấn của chị ấy. Đối với một câu lạc bộ thổi kèn hoạt động năng nổ chẳng kém gì các hội nhóm thể thao, vị chủ nhiệm này trông có vẻ khá trầm tính.
Sayaka, xin lỗi vì đã làm phiền lúc mọi người đang tập nhé. Mình đến đây là muốn nhờ cậu một chút.
Không sao đâu. Tụi mình cũng vừa khớp nhạc xong, đang định nghỉ giải lao đây. Akane mà đích thân nhờ vả thì chắc là chuyện tư vấn hả?
Ừm. Mình đang tư vấn cho em này.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, sắc mặt chị chủ nhiệm thay đổi từ ngạc nhiên sang cảnh giác. Chị ấy lập tức kéo tay Hư Tượng rồi quay lưng về phía tôi.
Akane, chẳng phải cậu nhóc đó là học sinh cá biệt sao? Có ổn không vậy?
Dù đã cố hạ giọng nhưng với chất giọng trong trẻo đó, ở khoảng cách này tôi vẫn nghe rõ mồn một. Giờ tôi đã quá quen với mấy chuyện kiểu này nên cũng chẳng thấy sao, chỉ là vẫn thấy phiền phức thật.
Nhưng đúng là Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ có khác. Nó chẳng mảy may bận tâm đến sự lo lắng của chị chủ nhiệm, gương mặt tươi tắn không hề biến sắc.
Không vấn đề gì đâu. Có người đang gặp khó khăn thì nếu giúp được gì, mình nhất định phải ra tay chứ.
...Nếu Akane đã nói vậy thì thôi...
Với lại, em ấy có vẻ không tự tin về giọng hát lắm nên mình muốn dạy em ấy vài phương pháp luyện giọng. Nếu cậu cho mượn phòng chứa thiết bị thì tốt quá, được không?
Sau giờ nghỉ tụi mình sẽ tập theo nhóm, nên từ giờ đến lúc đó cậu cứ tự nhiên sử dụng nhé...
Thật hả! Cảm ơn cậu nhé.
Phương pháp đó là do đích thân Akane dạy luôn sao? Chứ không phải cho xem video à?
Đúng vậy.
Trước một Hư Tượng không hề lộ ra chút do dự nào, chị chủ nhiệm có vẻ hơi bối rối. Xem ra chị ấy cũng biết chuyện chị Akane mù tông rồi.
Không biết cái gọi là phương pháp luyện tập đó chị ấy có biết không, tôi bèn lén hỏi chính chủ.
Chị ơi. Chị kia nói thế kia kìa, chị có biết phương pháp đó không?
Chị hỏi ngược lại em nhé, em nghĩ chị biết không?
...Em xin lỗi.
Quả là một câu hỏi ngớ ngẩn.
Chị chủ nhiệm vẻ mặt đăm chiêu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi đầy nghi hoặc rồi lên tiếng.
Này Akane, mình ở lại cùng được không?
Ở lại cùng sao? Cậu muốn dự thính à?
Ừ thì đại loại vậy. Biết đâu mình lại giúp được gì đó thì sao.
Được thế thì quý quá... nhưng mà...
À, chị đừng bận tâm về em. Có thêm một người xem cũng không sao đâu ạ.
Vậy sao? Chị hiểu rồi. Thế thì nhờ Sayaka ở lại cùng nhé. Nếu chị có nói gì sai thì nhờ cậu chỉnh lại giúp nha.
Ừ, cứ giao cho mình...
Chắc chị ấy cũng thật lòng muốn giúp, nhưng phần nhiều là do lo lắng khi để tôi và Hư Tượng ở riêng với nhau. Đúng là mình chẳng có chút uy tín nào mà.
Nhưng diễn biến này lại rất có lợi. Một người am hiểu âm nhạc đến mức làm chủ nhiệm câu lạc bộ chắc chắn sẽ nhận ra sự bất thường từ kẻ giả mạo.
Sau khi thống nhất xong, chúng tôi di chuyển đến phòng thiết bị. Vì phải băng qua phòng âm nhạc mới vào được nên những ánh mắt soi mói từ các thành viên đang nghỉ ngơi khiến tôi thấy nhức nhối vô cùng.
Căn phòng thiết bị cũng được bao quanh bởi những tấm tường tiêu âm đục lỗ giống như phòng âm nhạc. Nơi đây không chỉ chứa đủ loại nhạc cụ mà còn có những kệ tài liệu xếp đầy nhạc phổ cùng các thiết bị âm thanh như loa đài.
Chẳng thèm để tâm đến khung cảnh bừa bộn của căn phòng, Hư Tượng quay sang nhìn tôi.
Được rồi. Thời gian có hạn nên chị sẽ dạy em phương pháp luyện tập ngay...
Em xin lỗi. Trước đó em có việc này muốn nhờ chị ạ.
Nếu chỉ nói về phương pháp luyện tập, nó có thể dễ dàng xóa tan nghi ngờ bằng câu nói đã tìm hiểu từ trước. Có một cách nhanh gọn hơn để khẳng định chắc chắn sự bất thường này.
Em muốn được nghe chị hát trực tiếp. Chỉ cần lời một của bài hiệu ca thôi cũng được, chị giúp em nhé?
Dựa vào thái độ thong dong từ nãy đến giờ, khả năng cao là Hư Tượng không hề mù tông. Tôi sẽ vạch trần điều đó ngay trước mặt chị chủ nhiệm.
Này em, bắt cậu ấy hát không nhạc đệm ngay lập tức như vậy thì hơi quá...
Sayaka, mình không sao đâu.
Ơ, nhưng mà Akane này, cậu biết đấy...
Đừng lo. Với lại, người dạy còn mắc cỡ thì người học cũng bối rối theo thôi.
Nói rồi, chị nhắm mắt hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, sau đó đứng dang chân rộng bằng vai, chuẩn bị tư thế hát.
Chị thở ra một hơi dài rồi ngước mắt nhìn về phía xa xăm.
Và rồi, chị cất tiếng.
────!
Giọng hát không nhạc đệm ấy vang vọng khắp căn phòng với độ trong trẻo tựa như đang ở giữa một buổi hòa nhạc. Nó thanh thoát đến mức chẳng ai nghĩ đây là bài hiệu ca vốn dĩ khô khan. Ngay cả một người không chút hứng thú với âm nhạc cũng có thể nhận ra ngay chị hát hay đến nhường nào.
Sau hơn một phút, bài hát kết thúc, Hư Tượng khẽ lộ vẻ thẹn thùng.
Thấy sao nè? Giúp ích được gì cho em là chị vui rồi.
A... dạ.
Tôi vô tình bị cuốn theo giai điệu. Thật không ngờ chị lại có giọng hát xuất sắc đến vậy, một sự tính toán sai lầm đầy thú vị.
Liếc nhìn phản ứng của những người xung quanh, tôi thấy chị ấy đang trưng ra bộ mặt phụng phịu đầy bất mãn, còn chị chủ nhiệm há hốc mồm kinh ngạc.
Chị chủ nhiệm lập tức tiến lại gần Hư Tượng.
Akane, chuyện này là sao!? Khác hẳn hồi hội thi hợp xướng năm ngoái luôn đó!
Quả nhiên chuyện chị ấy hát dở là điều ai cũng biết.
Mọi chuyện đang diễn ra đúng như dự tính, tôi âm thầm nắm chặt nắm đấm. Được rồi, hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống. Dù chỉ bấy nhiêu chưa đủ để họ nghĩ Hư Tượng là kẻ giả mạo, nhưng nếu chuyện này thông qua chị chủ nhiệm lan truyền ra ngoài, sớm muộn gì cũng có người cảm thấy sự bất thường vượt xa giới hạn con người của nó.
Từ sau lần xấu hổ đó, ngày nào mình cũng tập luyện ở nhà hết.
Hừ, câu trả lời thật nông cạn. Làm sao có thể sở hữu giọng hát tuyệt vời như vậy chỉ bằng việc tự tập ở nhà. Huống hồ còn là tự học nữa chứ. Có nói dối thì cũng nên tìm cái cớ nào thuyết phục hơn đi.
Tôi thầm cười nhạo trong lòng, thế nhưng...
Hèn chi! Akane đúng là giỏi thật đó nha.
Thật không thể tin được, chị chủ nhiệm lại tỏ thái độ tán thưởng và hoàn toàn tin tưởng.
Không dừng lại ở đó, chị còn nói tiếp: Mình lo nên mới đi theo, không ngờ Akane lại tiến bộ đến mức này. Phương pháp luyện tập của cậu là gì vậy? Nói cho mình biết với, biết đâu áp dụng được vào việc chơi nhạc thì sao. Chị ấy bắt đầu quay sang thỉnh giáo luôn rồi.
Diễn biến khác xa với sự nghi ngờ mà tôi mong đợi khiến tôi cuống cuồng, vội vàng xen ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Ch-chắc chị giỡn thôi đúng không? Thật ra chị đang theo học ở chỗ chuyên nghiệp nào đó chứ gì?
Nếu nó thừa nhận là đúng, tôi sẽ vặn hỏi xem nó lấy đâu ra thời gian để đi học, từ đó tạo ra sự mâu thuẫn.
Không đâu. Chị chỉ tập mấy bài đơn giản có thể làm tại nhà thôi.
...Thôi mà. Chỉ bấy nhiêu sao đủ để có được giọng hát đẳng cấp như chị chứ.
Lúc đầu có thể em không tin, nhưng đó là sự thật. Không cần điều gì đặc biệt đâu, quan trọng nhất vẫn là sự tích lũy mỗi ngày thôi.
Nhưng mà như vậy thì hơi...
Tôi đặt ra đủ thứ câu hỏi, nhưng Hư Tượng không những cứng đầu không chịu thừa nhận, ngược lại còn quay sang dạy bảo tôi. Cái thái độ nói một câu cãi một câu đó cuối cùng làm tôi hết chịu nổi.
"Chỉ tập luyện bấy nhiêu đó mà đòi sửa được cái giọng dở tệ đó sao, vô lý hết sức!"
Những lời thật lòng tuôn ra khỏi miệng.
Vài giây sau, nhìn thấy Hư Tượng cùng chị trưởng bộ môn đang trợn tròn mắt ngạc nhiên, tôi mới nhận ra mình vừa lỡ lời. Tôi rụt rè liếc sang bên cạnh.
"Chị xin lỗi... Chị hát dở nên xin lỗi em nha..."
Chị ấy đang run rẩy với đôi mắt rưng rưng vì xấu hổ.
Chết tiệt, hỏng bét rồi!
Tôi muốn phủ nhận ngay lập tức rằng mình không có ý đó, nhưng vì có hai người kia ở đây nên chẳng thể thốt ra lời.
"Cậu thì biết gì về Akane chứ? Đi nghi ngờ sự nỗ lực của người khác, đúng là hạng người tồi tệ."
Trong lúc tôi còn đang bối rối, chị trưởng bộ môn đã lộ rõ vẻ ghét bỏ trên khuôn mặt. Nguy rồi. Cứ đà này, mọi chuyện sẽ kết thúc với việc tôi trở thành kẻ ác một chiều, giống hệt như vụ với Mimori.
Tôi vội vàng xin lỗi: "Em xin lỗi. Tại giọng hát của chị ấy quá tuyệt vời nên em mới lỡ nghi ngờ." Nhưng đã quá muộn, bầu không khí căng thẳng vẫn chẳng hề dịu đi.
Hư Tượng lên tiếng dỗ dành: "Mình không để ý đâu nên không sao đâu nè." Thế nhưng thái độ của chị trưởng bộ môn đối với tôi vẫn không đổi. Sau đó, tôi đành phải chịu trận nghe Hư Tượng hướng dẫn trong bầu không khí nặng nề.
Bắt đầu từ thở bụng, rồi đến phương pháp thở dài, luyện cơ mặt bằng cách lặp lại các hình dáng khuôn miệng khi phát âm nguyên âm, rồi cả luyện phát âm và uốn lưỡi để tăng cường cơ miệng bằng cách đọc nhanh các câu lẹo lưỡi.
Trong khi tôi đang bực bội vì phải tốn thời gian vô ích, thì chị ấy ở ngay bên cạnh lại cực kỳ nghiêm túc vừa ghi chép vừa thực hành.
"Nồi đồng nấu ốc, nồi đất nấu ếch... nồi đồng nấu ếch... ư... thôi cứ từ từ vậy... Nồi đồng nấu ốc, nồi đất nấu ếch..."
Dưới bầu trời trong xanh, tôi dốc sức chạy trên sân vận động. Tôi lao thẳng một mạch năm mươi mét về phía đích.
Khi đang chống tay lên gối để điều chỉnh nhịp thở dồn dập, Hư Tượng tay cầm đồng hồ bấm giờ rảo bước tiến lại gần, vui vẻ khen ngợi.
"Lại rút ngắn được thời gian rồi nè! Em tiếp thu nhanh thật đó."
"Em cảm ơn chị..."
Tôi mỉm cười đáp lại, nhưng trong lòng chẳng thấy vui chút nào. Mồ hôi thấm đẫm vào bộ đồng phục. Biết thế này tôi đã mang theo đồ thể dục.
Sau khi học xong một lượt các phương pháp luyện thanh và rời khỏi phòng thiết bị của phòng nhạc, Hư Tượng hỏi xem vấn đề của tôi đã được giải quyết chưa. Tất nhiên tôi không thể bỏ cuộc sau thất bại vừa rồi, nên đành tiếp tục bịa ra những thứ mình không giỏi. Nghe chị ấy nói mình cũng không giỏi chạy nước rút, cộng thêm việc thấy câu lạc bộ điền kinh đang tập luyện, tôi quyết định thử thách Hư Tượng ở môn này.
Hiện tại, tôi đang nhận sự chỉ dẫn của Hư Tượng ở một góc đường chạy còn trống. Và một lần nữa, cô ta lại đưa ra những lời khuyên chi tiết về tư thế chạy hay cách đánh tay như thể một người dày dạn kinh nghiệm. Thậm chí khi chạy làm mẫu, tư thế của cô ta hoàn hảo đến mức không một động tác thừa, tốc độ nhanh đến mức khiến đám con trai cũng phải chào thua. Rõ ràng toàn là những điểm bất thường.
Mục tiêu của tôi không phải là chạy nhanh nên chẳng cần phải nghiêm túc làm theo, nhưng các thành viên câu lạc bộ điền kinh đang bận rộn dưới sự chỉ đạo của cố vấn nên chẳng ai rảnh mà để ý đến bên này. Tuy nhiên, thấy vài người cứ liếc nhìn sang, có vẻ họ cũng nhận ra sự kỳ lạ của Hư Tượng. Tôi cứ thế làm theo lời cô ta cho đến khi giờ nghỉ giải lao tới.
"Cứ đà này làm thêm một vòng nữa nha!"
"Dạ... em sẽ cố gắng..."
Khi tôi định quay lại vạch xuất phát, chị ấy mới lảo đảo chạy về đến đích với hơi thở hổn hển. Vì đây là môn chị ấy không giỏi lại còn đang mặc đồng phục, tôi cứ ngỡ chị ấy sẽ chỉ đứng nhìn thôi, ai dè chị ấy cũng tham gia cực kỳ nghiêm túc giống hệt lúc luyện hát.
Tôi tranh thủ lúc Hư Tượng không để ý, khẽ lên tiếng:
"Chị ổn không? Chị không cần phải ép xác vậy đâu."
"Không sao... Để mặc những thứ mình không giỏi như vậy, chị thấy xấu hổ lắm..."
"À thì... như em đã giải thích lúc nãy, những lời em nói ở phòng nhạc không phải là muốn hạ thấp chị đâu..."
"Không sao... chị hiểu mà... Chỉ là chị muốn làm thôi..."
Chị ấy nói với ánh mắt đờ đẫn. Rõ ràng là chị ấy vẫn còn để bụng. Tôi cảm thấy vô cùng hối lỗi vì đã lỡ kích thích lòng hiếu thắng kỳ lạ của chị.
Sau khi chạy thêm vài vòng cùng chị ấy, câu lạc bộ điền kinh cuối cùng cũng vào giờ nghỉ giải lao. Đúng như tôi dự đoán, vài người trông như học sinh năm ba lập tức tiến lại gần Hư Tượng, kinh ngạc hỏi dồn dập về cú chạy vừa rồi.
"Mình xem lại tư thế chạy ở nhà rồi tập theo thôi, với lại mình cũng hay chạy bộ lúc đi học nữa."
Đáp lại lời đó vẫn là những tiếng trầm trồ khen ngợi. Dù tôi đã cố tình nói chính xác thời gian chạy phi thường lúc nãy để khơi gợi sự nghi ngờ, nhưng tiếng tán thưởng lại càng lớn hơn. Kết cục chẳng khác gì lúc ở phòng nhạc.
Địa điểm tiếp theo là phòng tập của câu lạc bộ nhảy.
Tôi hòa vào dòng người, nhảy múa theo điệu nhạc sôi động. Thể lực tôi đã cạn kiệt sau khi chạy bộ. Và quan trọng hơn là sự mệt mỏi về tinh thần.
Kết luận là lại thất bại.
Ngay từ đầu, Hư Tượng đã biểu diễn một bài nhảy trước mặt mọi người. Dáng vẻ nhảy múa đầy năng lượng của cô ta trông đáng yêu và điêu luyện chẳng khác gì một thần tượng thực thụ. Phản ứng của mọi người khi xem xong là những tràng pháo tay giòn giã.
Mục tiêu ban đầu sớm tan thành mây khói, nhưng vì lỡ nhờ vả lúc người ta đang sinh hoạt câu lạc bộ nên tôi chẳng thể bỏ ngang xương được. Cứ thế, tôi lầm lũi nhảy tiếp trong khi thầm tự hỏi mình đang làm cái quái gì thế này.
Chị ấy dường như đã chạm đến giới hạn thể lực, suốt buổi chỉ ngồi bó gối nơi góc phòng, lặp đi lặp lại việc vỗ tay theo nhịp.
***
Năm giờ chiều. Từ cửa sổ hành lang, ánh hoàng hôn u buồn hắt vào như đang khơi gợi sự nôn nóng trong lòng.
"Hàaa, trà xanh với bánh ngọt ngon tuyệt luôn. Đúng là khi mình tuân thủ lễ nghi cẩn thận, hương vị cũng khác hẳn chị nhỉ."
"Đ-Đúng vậy..."
Vừa rời khỏi câu lạc bộ trà đạo, Hư Tượng vẫn thản nhiên như không, cứ như đang cười nhạo tôi khi tôi phải tựa vào tường vì kiệt sức.
Tôi vẫn chưa nắm thóp được bằng chứng quyết định nào để chứng minh cô ta là kẻ giả mạo.
Thậm chí tôi còn dấn thân vào những thứ mà chị ấy vốn không giỏi hoặc chưa từng thử qua. Từ bóng bàn, bắn cung cho đến thư pháp, chúng tôi đã ghé qua đủ loại câu lạc bộ, nhưng Hư Tượng đều phô diễn kỹ năng ở trình độ thượng thừa.
Dưới góc nhìn của tôi, đó rõ ràng không phải là khả năng của người bình thường, nhưng mọi người dù lúc đầu có hơi ngạc nhiên đều chấp nhận đó là điều hiển nhiên, vì cô ta chính là Yuunagi Akane – Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ. Họ không hề thấy kỳ lạ, trái lại tất cả đều biến thành những lời tán dương.
Hư Tượng vươn vai, đưa hai tay lên cao hướng về phía trần nhà.
"Ưm, mình đã thử thách khá nhiều thứ rồi nhỉ. Sao nào? Em đã thấy tự tin hơn chưa?"
"Dạ chưa, vẫn còn..."
"Tooya, hôm nay dừng lại ở đây thôi. Cứ tiếp tục thế này em sẽ ngất xỉu thật đó."
Nhìn chị ấy đang lo lắng, tôi khẽ nhếch môi ra hiệu rằng mình vẫn ổn.
Vẫn còn nhiều câu lạc bộ chưa ghé qua. Tôi không muốn lãng phí khoảng thời gian quý báu được hành động riêng với Hư Tượng thế này.
Vừa định bụng nghĩ xem nên đi đâu tiếp theo thì...
"Tooya."
Bất thình lình, một giọng nói gọi tên tôi vang lên từ phía sau. Tôi quay đầu lại.
Bà chị tôi đang đứng sừng sững ở đó.
Tôi không kìm được mà nhăn mặt, thầm kêu chết tiệt. Vì sợ bị phát hiện nên tôi đã cố tình tránh nhà thi đấu nơi câu lạc bộ bóng rổ tập luyện và khu vực gần phòng giáo viên, vậy mà chẳng hiểu xui xẻo kiểu gì lại đụng mặt ở cái nơi chẳng liên quan thế này.
Bà chị quay sang nhìn Hư Tượng.
"Em Yuunagi. Thầy Matsuno có việc cần gặp em, em lên phòng giáo viên một lát được không?"
"Để lát nữa được không cô? Hiện tại em đang tư vấn cho cậu ấy."
Bà chị quay lại nhìn tôi, đôi mày nhíu chặt.
"Tôi không biết hai người đang tư vấn chuyện gì, nhưng thế là đủ rồi. Em Yuunagi có việc bận."
"Cũng đâu phải việc gì gấp gáp đâu chị. Sắp xong rồi, chị đừng có xen..."
Chưa kịp dứt lời, bà chị đã bước tới sát bên. Ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Chát!
Một âm thanh sắc lẹm vang lên từ má trái của tôi.
Cơn đau rát ập đến ngay sau đó, kéo theo sự bực dọc trào dâng.
"Tự nhiên chị làm cái gì..."
Tôi định lên tiếng chỉ trích hành động bạo lực đột ngột này, nhưng khi nhìn thấy gương mặt bà chị, giọng tôi bỗng nghẹn lại.
Đó không phải là cơn giận nửa đùa nửa thật như mọi khi, mà là gương mặt của một giáo viên đang thực sự phẫn nộ.
Trong lúc tôi còn đang cứng họng, Hư Tượng hốt hoảng xen vào giữa.
"Cô ơi, xin đừng trách cậu ấy! Cậu ấy chỉ đang nỗ lực đối mặt với nỗi trăn trở của mình thôi!"
"Em không cần phải bận tâm đâu Yuunagi. Chuyện tư vấn đến đây là được rồi, em hãy ưu tiên việc của mình đi."
"But..."
"Phải không, Tooya?"
"Chị đừng có tự ý quyết định thay người kh..."
Đang trả lời dở dang, chị ấy bỗng ôm chặt lấy cánh tay tôi.
Chị ngước nhìn tôi với gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ, lắc đầu liên tục như đang van nài.
"............!"
Cảm giác tội lỗi vì đã khiến chị phải lo lắng dập tắt sự phản kháng trong tôi.
Tôi cay đắng gật đầu nhẹ một cái. Hư Tượng thấy vậy liền hỏi với vẻ hơi ngập ngừng:
"Vậy là chuyện tư vấn đã giải quyết xong rồi nhỉ?"
"Vâng... cảm ơn chị nhiều..."
"Chị hoàn toàn không thấy phiền phức gì đâu nên em đừng để tâm nhé. Nếu có chuyện gì nữa cứ tìm chị."
Sau khi Hư Tượng nói nhỏ chỉ đủ cho tôi nghe rồi đi xuống cầu thang, bà chị khoanh tay, để lộ rõ sự tức giận.
"Có rất nhiều lời phàn nàn rằng em cứ lôi kéo em Yuunagi đi khắp nơi làm ảnh hưởng đến các câu lạc bộ. Em có gì bào chữa không?"
"Em chỉ đang nhờ chị ấy tư vấn thôi, không hề có ý đồ đó."
"Em nghĩ vậy nhưng người xung quanh không thấy vậy. Chị đã nói rồi, phải biết tự ý thức về vị trí của mình đi. Nếu không, em sẽ phải sống một cuộc đời học sinh cô độc và thảm hại mãi đấy."
Tôi muốn cãi lại, nhưng có nói cũng chỉ dẫn đến tranh cãi vô hồi kết và chẳng thể xoay chuyển được tình thế.
Hơn nữa, vì hiểu rằng bà chị đang khiển trách vì thực lòng lo cho mình, tôi càng không còn cách nào khác ngoài việc lắng nghe. Ngay cả vụ việc ngày khai giảng, cũng nhờ bà chị dốc sức bảo vệ nên số ngày đình chỉ mới được giảm xuống. Tôi lấy tư cách gì mà gạt bỏ lời khuyên đó chứ.
Tôi cay đắng cúi mặt, hối lỗi: "Em biết lỗi rồi... lần sau em sẽ chú ý."
Bà chị lặng im nhìn tôi một hồi lâu, rồi khẽ thở dài.
"Hôm nay về nhà ngay đi. Hình phạt là phải chuẩn bị một bữa tối thật thịnh soạn đấy."
Nói xong, bà chị đưa tay vò rối tóc tôi một cách thô bạo rồi rời khỏi hành lang.
"Tooya..."
"Ha ha... em bị mắng mất rồi."
Tôi cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng chút hư vinh vụng về của tôi chẳng thể lừa dối được cảm xúc của chị ấy. Một bầu không khí im lặng đến khó chịu bao trùm lấy cả hai.
Một lúc sau, chị ấy nở một nụ cười đượm buồn.
"Trên đường về chị muốn ghé qua chỗ này một chút. Em đi cùng chị nhé?"
***
Tôi cứ thế để chị dẫn đến công viên thành phố.
"Oa, đẹp quá đi."
Chị thốt lên khi chúng tôi đang băng qua lối đi lát gỗ dành cho khách tham quan bắc ngang giữa hồ nước lớn.
Xung quanh, hàng vạn đóa diên vĩ đang đua nhau khoe sắc. Trong bóng hoàng hôn dần buông, những cánh hoa đủ màu trắng tím lung linh dưới ánh đèn trang trí đặt rải rác, tạo nên một khung cảnh huyền ảo tựa thế giới cổ tích.
"Năm ngoái chị cũng đi xem với ông bà. Quả nhiên tầm này là lúc hoa nở đẹp nhất."
Ngoài chúng tôi ra cũng lác đác vài bóng người. Có lẽ đến đêm, khi hiệu ứng ánh sáng rõ rệt hơn, nơi này sẽ còn đông đúc hơn nữa.
Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, chị đi phía trước bỗng cất lời với vẻ hối lỗi.
"Chị xin lỗi vì đã ép em đi cùng. Chắc giờ em chẳng còn tâm trạng nào mà ngắm hoa đâu nhỉ."
Chết tiệt. Tôi mải mê với mớ hỗn độn trong đầu nên chẳng kịp phản hồi.
"Không có chuyện đó đâu chị! Em bị bà chị mắng như cơm bữa nên không thấy xuống tinh thần chút nào đâu! ...Chỉ là em đang tự ái vì kế hoạch của mình thất bại thôi."
Tiếp nối lần trước, tôi vẫn chưa tìm thấy dù chỉ một manh mối nhỏ để thay đổi tình cảnh của chị. Cảm giác như quyết tâm đêm qua vừa nhen nhóm đã bị dập tắt, tâm trí tôi lại lạc lối trong mê cung không lối thoát mang tên giải pháp.
"Chị đã giúp đỡ nhiều vậy mà kết quả lại chẳng ra sao, em xin lỗi... Nhưng nhờ vậy em đã biết thêm vài điều, cũng nảy ra ý tưởng cho lần tới rồi. Nhất định em sẽ giải quyết được chuyện này!"
Tôi cố giữ giọng điệu tươi tỉnh và mạnh mẽ nhất có thể để chị không nhận ra sự nôn nóng hay do dự của mình. Tôi chẳng muốn chị phải lo lắng thêm chút nào nữa.
Thế nhưng, chị chỉ nở một nụ cười đượm buồn rồi quay lưng đi.
"Tooya này, mình bỏ cuộc đi thôi."
"Hả..."
Câu nói đột ngột ấy chấn động đến mức khiến tôi quên bẵng đi cảnh vật và tiếng người xung quanh. Dù thừa biết chị đang ám chỉ điều gì, tôi vẫn không kìm được mà hỏi lại: "Bỏ cuộc... là bỏ cái gì cơ ạ?"
Như thấu tận tâm can tôi, chị tiếp tục nói như đang tự nhủ với chính mình.
"Nếu cứ tiếp tục, chị không chỉ làm lãng phí thời gian của em, mà còn khiến vị thế của em trong trường tệ đi nữa. Chị không thể chịu đựng được chuyện đó."
"Chị đợi đã! Em thật sự không để tâm chuyện hôm nay đâu, chị không cần phải lo cho em như vậy!"
Đó chẳng phải lý do duy nhất đâu. Hôm nay, khi quan sát bản thân mình phiên bản khác, chị đã cảm nhận được điều đó. Cô ấy chỉ đang thay mặt một kẻ non nớt như chị để cố gắng hết sức thôi. Những nụ cười và lời cảm ơn từ mọi người đều là thật, chị chẳng thể nào coi cô ấy là kẻ xấu được.
Chuyện đó...
Dù không muốn thừa nhận, nhưng tôi hiểu những gì chị đang nói. Hư Tượng ấy chẳng hề khiến ai đau khổ hay hạ thấp bất kỳ ai, cô ấy chỉ đang chân thành lắng nghe và cho lời khuyên, đến mức sẵn lòng tiếp nhận cả những lời tham vấn đầy ác ý của tôi.
Vốn dĩ chị bắt đầu việc này vì muốn giải quyết nỗi lo của mọi người, nên tình cảnh hiện tại cũng đáng để vui mừng mà. Em không cần phải đối đầu với cô ấy, cũng chẳng việc gì phải dằn vặt bản thân vì chuyện đó nữa.
Nhưng dù vậy...! Chẳng có lý do gì để chị phải biến mất cả!
Đây là kết quả do chính chị chuốc lấy, nên đành chịu thôi.
Chị đừng dùng những lời nhẹ tênh như thế để lấp liếm! Chị không có lỗi, chỉ vì nói ra tâm sự của mình mà phải rơi vào hoàn cảnh này thì thật quá bất công!
Nhưng nhờ vậy mà chị mới gặp được Tooya, nên cũng đâu chỉ toàn chuyện xấu.
Chị đừng có đánh trống lảng! Em không đời nào chấp nhận—
Đang nói dở câu, chị bất chợt quay người lại, bước tới và ôm chầm lấy tôi vào lòng.
Cảm ơn em, Tooya. Vì lúc nào cũng trân trọng và nghĩ cho chị.
Giọng nói dịu dàng vang lên từ phía trên. Cảm giác mềm mại nơi lồng ngực cùng hơi ấm nhàn nhạt tỏa ra chẳng thể nào khỏa lấp được nỗi uất ức đang dâng trào trong lòng tôi.
Chị không việc gì phải cảm ơn em cả! Em vẫn chưa giúp được gì cho chị...
Không, không phải đâu. Việc em luôn ở bên cạnh đã xoa dịu tâm trạng trĩu nặng của chị biết bao nhiêu... Mỗi khi nhìn thấy em, lòng chị lại thấy bình yên và có thêm dũng khí. Chị nhận ra mình không hề cô độc, vẫn có người thực sự nhìn thấu con người chị. Nỗi cô đơn như bị cả thế giới bỏ rơi đã biến thành niềm hy vọng khiến trái tim chị rộn ràng.
Như để cảm nhận rõ hơn, đôi tay đang vòng qua lưng càng ôm chặt lấy cơ thể tôi.
Em đã đến gặp chị sau giờ học để trò chuyện, tin tưởng vào câu chuyện hoang đường này và dốc sức tìm cách giải quyết, rồi còn gọi chị là Yuunagi Akane nữa, chị vui lắm. Chính nhờ những tình cảm ấm áp em trao mà nỗi cô đơn bủa vây trong lòng chị đã tan biến, giúp chị tìm lại sự lạc quan như bây giờ. Kể từ ngày chúng ta gặp nhau ở khu nhà cũ, chị đã được cứu rỗi nhiều lắm rồi.
Lòng bàn tay ấm áp khẽ vuốt ve mái tóc tôi một cách dịu dàng.
Thế nên, chị không muốn em phải khổ sở vì chị nữa. Nếu bây giờ chị có một mong ước, thì đó là việc em có thể sống cho riêng mình và tận hưởng một cuộc sống học đường bình thường.
......
Tôi định mở lời ngay lập tức, nhưng chẳng thể thốt ra được âm thanh nào.
Tôi không tìm được lời lẽ nào để thuyết phục chị. Dù có thể hiện quyết tâm đến đâu, tôi cũng chẳng thể xoay chuyển được ý chí của chị. Thậm chí, nó có khi còn khiến chị càng thêm kiên định với quyết định của mình.
Bởi lẽ tôi của hiện tại chẳng có giải pháp nào đủ sức thuyết phục, cũng không đủ dũng khí để áp đặt ý chí của bản thân lên chị.
Cứ thế, chúng tôi chìm vào im lặng trong cái ôm ấy một hồi lâu.
Một lúc sau, như để lấy lại tinh thần, chị thốt lên một tiếng "Được rồi!" đầy năng nổ rồi buông tôi ra, sau đó nắm lấy tay tôi.
Bụng chị bắt đầu biểu tình rồi, mình về trước khi trời tối hẳn thôi. Chị sẽ trổ tài nấu nướng thật ngon để cô Fujishiro không nổi giận nhé.
Chị chậm rãi bước đi, còn tôi chỉ biết để mặc chị dắt tay rời khỏi nơi đó.
Mà chẳng hề hay biết rằng, bản thân sẽ phải hối hận khôn nguôi vì đã không dùng mọi cách để giữ chị lại.
Sau đêm thứ hai trải qua cùng chị...
Đến ngày hôm sau, bóng dáng chị đã hoàn toàn biến mất trước mắt tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
