Chương 7: Sự bất lực của bản thân và lời quyết tâm
Tôi dừng lại giữa hành lang nối liền nhà thể chất và dãy phòng học.
"Hà... hà..."
Một tay chống vào cột thép, tôi gập người điều hòa lại nhịp thở dồn dập. Phổi tôi như muốn nổ tung vì nãy giờ cứ chạy mãi không ngừng. Mồ hôi rịn ra từ trán chảy xuống cổ, cảm giác thật khó chịu.
Đám học sinh mặc đồng phục thể thao đi từ phía dãy phòng học tới nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm, rồi họ rảo bước thật nhanh vào nhà thể chất như muốn tránh xa một kẻ bất hảo.
Tôi lảo đảo bước tiếp.
Tôi đã lùng sục khắp mọi ngõ ngách trong trường, kể cả khu nhà cũ. Chỉ còn vài chỗ bên ngoài chưa kiểm tra.
Bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây đen xám xịt như chì, mưa rơi nặng hạt đến mức làm mặt đất sũng nước. Hy vọng vô cùng mong manh, nhưng tôi không cho phép mình bỏ cuộc.
Sáng nay thức dậy, bóng dáng chị ấy đã biến mất không một dấu vết.
Ban đầu, thấy đôi giày không còn đó, tôi chỉ đơn thuần nghĩ chị ấy ra ngoài. Nhưng một lúc sau, tôi nhận ra chiếc túi đựng vật dụng cá nhân như quần áo và bàn chải đánh răng vốn vẫn ở đó đến tận đêm qua cũng đã biến mất hoàn toàn.
Không chỉ vậy, dấu vết sinh hoạt của chị ấy trong hai ngày qua cũng bay biến sạch sẽ: cuốn sách chị đang đọc dở không còn kẹp thẻ đánh dấu, bộ đồ ăn chị dùng tối qua cũng chẳng thấy trong máy sấy bát đĩa.
Cứ như thể tất cả chỉ đơn thuần một giấc chiêm bao.
Sự cố bất ngờ khiến tâm trí và cơ thể tôi bị sự nôn nóng bủa vây, tôi lao ra khỏi nhà để tìm chị.
Tôi đã đến cả nhà riêng của chị ấy nhưng không thấy dấu hiệu chị đã về.
Nếu không có ở nhà, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc tìm quanh trường. Và chút hy vọng cuối cùng đó cũng đang dần lịm tắt.
Thay giày ở tủ đồ, tôi lao thẳng vào màn mưa chẳng thèm che ô.
"Chị ơi! Chị đang ở đâu vậy!? Chị ơi!!"
Tôi gào lớn nhưng tiếng gọi nhanh chóng bị tiếng mưa rơi xối xả át đi, chẳng có lời hồi đáp nào cả.
Trước tình cảnh không tìm thấy chị ở bất cứ đâu, một suy đoán nảy ra trong góc khuất tâm trí từ lúc rời nhà bắt đầu trỗi dậy, gieo rắc nỗi sợ hãi vào lòng tôi.
Không phải chị ấy biến mất.
Có lẽ mắt tôi không còn nhìn thấy chị ấy nữa.
Kể từ cuộc trò chuyện ở công viên hôm qua, tôi đã chẳng làm gì cả. Tôi không hề đả động đến chuyện Hư Tượng hay các hiện tượng kỳ quái, cũng chẳng có hành động nào để giải quyết vấn đề. Tôi chỉ đơn giản tận hưởng sự quan tâm của chị ấy dành cho mình.
Có lẽ tận sâu trong lòng, tôi đã bỏ cuộc. Bởi tôi đã không thể phản bác lại lời chị, và từng có lúc tôi cảm thấy Hư Tượng kia không hề xấu.
Nói cách khác, ý nghĩ chấp nhận hành động của Hư Tượng đồng nghĩa với việc tôi đã tin vào Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ, dẫn đến việc mắt tôi không còn thấy được hình bóng chị nữa.
Hiện tại tôi vẫn còn ký ức về chị, nhưng biết đâu việc mất đi ký ức cũng có những giai đoạn tôi không hề hay biết, và chẳng mấy chốc tôi cũng sẽ...
Tôi chạy vào sân vận động. Bị vấp chân vào vũng nước rồi ngã sóng soài thảm hại, nhưng tôi chẳng buồn bận tâm.
"Chị ơi! Nếu chị đang ở gần đây, làm ơn hãy cho em thấy dấu hiệu gì đi! Đúng rồi, hãy sút quả bóng đá đang nằm đằng kia để chứng minh đi!"
Thế nhưng, đợi mãi quả bóng vẫn nằm im lìm.
"Chị ơi..."
Tôi rời khỏi sân vận động, chạy về phía dãy phòng học.
Tim tôi đập thình thịch, không phải do chạy quá sức, nỗi bất an đang lớn dần.
Sợ quá.
Tôi sợ mình sẽ quên mất chị.
Mỗi khi những ký ức rạng rỡ về chị thoáng qua, nỗi sợ đánh mất chúng lại chạy dọc khắp cơ thể khiến tôi run rẩy.
Tôi tìm quanh dãy phòng học nhưng chẳng thấy chị đâu, đến cả một bóng dáng học sinh cũng không có.
Cũng phải thôi. Trong cơn mưa tầm tã thế này, chắc chỉ có kẻ dở hơi như tôi mới lang thang ngoài trời.
Tôi bắt đầu thấy bản thân thật nực cười khi cứ bám víu vào sự tình cờ. Thật thảm hại không còn gì để nói.
Những hạt mưa xối vào người như rút cạn sinh lực của tôi.
Trong lúc lang thang vô định như một bóng ma, tôi nhận ra mình đã đến gần bức tượng thiếu nữ cầu nguyện, đôi chân tự nhiên hướng về phía cánh rừng.
Chị ấy không thể ở đây được. Vì đó vốn nơi đầu tiên tôi kiểm tra khi vừa đến trường.
Tôi tiến vào khu rừng tối tăm lạnh lẽo, đi đến khoảng sân trống rồi lại gần bức tượng thiếu nữ nằm ở trung tâm.
"...Này, đủ rồi đó. Hãy trả tự do cho chị ấy đi."
Tôi thốt ra những lời đó với thiếu nữ đang nhắm nghiền mắt như thể đang thương hại tôi.
"Chị ấy chỉ muốn cứu giúp những người đang gặp khó khăn thôi. Vì chị ấy quá đỗi dịu dàng nên mới tự trách bản thân yếu đuối."
Chị ấy chỉ ước mình trở nên mạnh mẽ hơn vì không thể đáp lại kỳ vọng của mọi người, vậy nhưng kết quả lại biến chị thành kẻ bị gạt ra ngoài lề, thật sự nhầm lẫn tai hại.
Bức tượng thiếu nữ không hề phản ứng.
Không thể kìm nén thêm nữa, tôi vung nắm đấm vào bức tượng.
"Đừng có giỡn mặt! Bảy điều bí ẩn ngầm ban điều ước cái kiểu gì vậy, đến cả tâm nguyện thuần khiết của một cô gái cũng không thực hiện cho ra hồn thì đừng có làm màu!"
Cú đấm mạnh khiến da tay tôi rách toác, máu nhỏ xuống ròng ròng, nhưng tôi chẳng mảy may để tâm.
"Hãy nhìn kỹ chị ấy đi! Thừa biết chị ấy không hề mong muốn chuyện này!"
Hình ảnh chị ấy khóc lóc bám lấy tôi hiện lên trong tâm trí khiến lòng tôi dao động dữ dội.
"...Làm ơn, đừng để chị ấy phải cô đơn thêm nữa."
Tôi biết mình đang giận cá chém thớt một cách khó coi. Dù biết vậy, tôi vẫn không biết phải trút cơn thịnh nộ đang trào dâng từ tận đáy lòng vào đâu cho đúng.
Dù tôi có gào thét hay lườm nguýt, bức tượng thiếu nữ vẫn giữ nguyên dáng vẻ đó.
Nếu đã không chịu đáp lại, dù có phải tự tay phá hủy nó tôi cũng sẽ...
Ngay lúc đó, lẫn trong tiếng mưa, tôi nghe thấy tiếng bì bõm rất khẽ của ai đó đang giẫm lên vũng nước.
Ngoảnh lại, tôi thấy một nữ sinh đang che ô đứng đó. Mái tóc đỏ dài cùng gương mặt vô cùng quen thuộc.
"Chị—"
Nhưng hy vọng trong tôi vụt tắt ngay lập tức.
Vì tôi đã nhìn thấy lớp băng gạc quấn trên cánh tay trái của người đó.
Hư Tượng rảo bước tiến lại gần rồi nhanh chóng che ô cho tôi.
"Em làm gì ở đây vậy? Trời đất, tay em bị thương rồi kìa!?"
"Đừng có chạm vào tôi!"
Tôi hất văng bàn tay đang định chạm vào vết trầy xước của mình. Chiếc ô rời khỏi tay Hư Tượng, rơi xuống đất.
"Đừng có nói mấy lời tử tế đó! Đừng có dùng dáng vẻ của chị ấy rồi giả vờ như là chị ấy! Tại mày, tại tụi mày mà bây giờ chị ấy vẫn đang phải chịu đựng sự cô đơn đó!"
Tôi không chấp nhận. Tuyệt đối không. Tôi nhất định không bao giờ buông bỏ những ký ức về chị.
Thế nhưng Hư Tượng chẳng mảy may dao động, thậm chí nó còn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy từ bi.
"Bình tĩnh nào. Không sao đâu, nếu có tâm sự gì thì cứ nói, chị sẽ giải quyết giúp em."
Giống như một con robot được lập trình cảm xúc, câu trả lời của Hư Tượng lúc nào cũng vậy. Tư vấn rồi giải quyết, giải quyết rồi tư vấn, tôi phát ngán khi phải nghe những lời đang hành hạ chị ấy rồi.
"Vậy thì biến đi cho khuất mắt tôi."
Tôi lạnh lùng thốt ra.
"Cái gì cũng giải quyết được đúng không? Vậy thì biến mất ngay lập tức đi."
"Ừm, chị hiểu rồi."
Nó đồng ý ngay tắp lự rồi ghé sát mặt vào tôi.
"Nhưng biến mất cụ thể là sao nhỉ? Là rời khỏi chỗ này? Hay biến mất như làm ảo thuật? Hay là muốn chị chết đi? Nè, ý em là cái nào?"
Giống hệt lần tư vấn trước, đôi mắt nó nhuốm màu điên dại như bị một ý chí nào đó điều khiển. Sự kinh tởm đó khiến tôi thoáng rùng mình, nhưng cảm giác không thể lùi bước đã thúc đẩy những cảm xúc đen tối trong lòng.
"Còn phải hỏi sao. Biến khỏi thế giới này—"
Nhưng lời tôi chưa dứt đã bị tiếng nước bắn tung tóe dữ dội át đi.
Nhìn ra phía sau Hư Tượng, tôi thấy một nhóm học sinh đang chạy tới. Một người trong số đó nhanh chóng áp sát rồi đẩy mạnh vào người tôi không chút do dự.
Bị bất ngờ nên tôi không kịp phản ứng, ngã bệt xuống đất. Ngước lên, tôi thấy chị Reina đang trợn mắt giận dữ.
"Chị tình cờ thấy Akane ra ngoài, lo lắng không biết em ấy đi đâu nên mới chạy theo... Vậy mà cậu định làm gì Akane hả!?"
Chị ấy ôm lấy Hư Tượng để bảo vệ, lớn tiếng chỉ trích tôi.
Những người đến sau vừa thấy tôi đã lộ rõ vẻ căm ghét, họ lườm tôi trừng trừng như thể đã hiểu hết mọi chuyện. Trong số đó có cả Ryou với vẻ mặt bối rối. Có vẻ cậu ta đang tập câu lạc bộ thì chạy đến đây.
"...Ha ha."
Giữa tình cảnh tuyệt vọng khi bị coi như kẻ ác, tôi chỉ biết bật ra tiếng cười khô khốc.
Tình cờ thấy sao. Chỉ cần tôi chọn sai câu trả lời, đám đồng minh sẽ xuất hiện đúng lúc để lấp liếm mọi chuyện.
Thế này thì làm sao mà thắng nổi.
Mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh giác, như thể đang quan sát một con thú hung dữ vừa sổng chuồng. Giữa đám đông, chỉ có Hư Tượng là vẫn thản nhiên không đổi sắc mặt, nó cất tiếng:
"Chị không sao đâu, mọi người quay lại trường đi. Đứng đây mãi dễ bị cảm lạnh lắm."
Nó nhặt chiếc ô lên đưa cho chị Reina, rồi bước đến trước mặt tôi, quỳ một chân xuống.
"Cả em nữa."
Nó mỉm cười, chìa tay ra về phía tôi.
Tôi bàng hoàng nhìn bàn tay thon dài xinh đẹp đó. Nếu bây giờ tôi nắm lấy tay nó và xin lỗi, liệu những lời đồn ác ý về tôi có tan biến không? Liệu tôi có thể có được hạnh phúc mà chị ấy hằng mong ước?
Sự dao động nảy sinh từ trái tim đã buông xuôi. Ngay khoảnh khắc tôi định chạm vào tay Hư Tượng... tôi lại nắm chặt nắm đấm. Chút tự trọng còn sót lại nơi sâu thẳm tâm hồn đã ngăn tôi lại.
Tôi phớt lờ nó, tự mình đứng dậy rồi lẳng lặng bước qua mặt mọi người. Trong mắt bất cứ ai lúc này, đó cũng chỉ là một cuộc tháo chạy thảm hại.
***
Sau đó, tôi đã đi qua tất cả những nơi từng đến cùng chị, nhưng rốt cuộc vẫn không tìm thấy. Ngày hôm sau lại tới.
Vì nỗi sợ sẽ quên mất chị, tôi không tài nào chợp mắt nổi. Bước chân rệu rã đến trường, vừa đi qua cổng, tôi đã nghe thấy tiếng bàn tán của một nhóm ba người cả nam lẫn nữ.
"Nè, nghe gì chưa? Thằng đó lại gây chuyện nữa kìa."
"Nghe rồi nghe rồi. Nghe đâu nó gọi chị Yuunagi ra ngoài trời mưa rồi kiếm chuyện vô cớ với chị ấy."
"Gì vậy trời, đáng sợ quá. Đầu óc mấy đứa bất hảo đúng là khó hiểu thiệt."
"Chắc là trút giận hay gì đó thôi. Đúng là điên khùng."
"Mà sao nó vẫn còn vác mặt đến trường hay vậy? Đáng lẽ phải bị đình chỉ học rồi chứ."
"Là do chị Yuunagi đứng ra bảo vệ nên nó mới không bị phạt đó. Dù chị ấy là nạn nhân luôn. Đúng là Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ có khác, nhân cách cao đẹp thật."
"Đúng chất thánh nhân luôn, sẵn lòng giúp đỡ cả kẻ xấu. Chắc tôi cũng phải đi nhờ chị ấy tư vấn quá."
Nhìn quanh, những học sinh khác cũng đang nhìn tôi xì xào bàn tán. Chắc cũng chẳng ngoài mấy chuyện đó. Nếu bảo không bận tâm thì là nói dối, nhưng tôi cũng chẳng còn sức để mà phẫn nộ. Chỉ là cảm thấy chói tai hơn mọi khi một chút. Chính hành động theo cảm tính của tôi đã gây ra chuyện này, nên tôi đành phải chấp nhận nó như một hình phạt.
"..."
Dù vậy, quả không hổ danh sức mạnh của tin đồn. Chuyện không thành có đều được diễn giải theo hướng có lợi cho Hư Tượng. Ngay từ đầu, bản chất giữa tôi và Hư Tượng đã khác biệt một trời một vực, nên kết cục này cũng chẳng có gì lạ.
Chịu đựng những ánh nhìn soi mói, tôi đi đến lối vào. Vừa mở tủ giày, mấy mảnh giấy bên trong rơi lả tả xuống sàn.
Trên giấy viết đầy những lời lẽ thô thiển như Biến đi hay Đừng có vác mặt đến trường nữa, cùng hàng loạt câu chửi rủa thậm tệ với nét chữ hằn sâu. Chưa hết, đôi dép đi trong nhà còn bị phủ đầy rác, giống như ai đó vừa quét sàn rồi đổ thẳng vào vậy.
...Trò bắt nạt con nít, thật nhảm nhí.
Kể từ đó, sự ác ý vẫn không hề thuyên giảm, làm cuộc sống của tôi vô cùng ngột ngạt.
Những ánh mắt định kiến trong lớp vốn đã dịu đi đôi chút, nay lại quay về như cũ ngay sau khi tôi hết hạn đình chỉ. Cậu bạn Hashida ngồi cạnh cũng chẳng muốn dính dáng gì đến tôi, cứ quay mặt đi chỗ khác suốt.
Cảm giác như những cảm xúc tiêu cực đã hóa thành làn khói đen bao trùm cả căn phòng, khiến tôi thấy khó thở vô cùng.
Rồi một tin đồn khác lọt vào tai tôi ngay khi buổi học sáng vừa kết thúc.
Giữa những lời nói xấu sau lưng nhắm vào tôi, một câu chuyện khác đang râm ran khắp nơi.
Nè biết gì chưa? Chị Yuunagi sắp lập Câu lạc bộ Tư vấn đó.
...!?
Không thể tin vào tai mình, tôi quay sang nhìn hai bạn nữ đang trò chuyện.
Ngay khoảnh khắc chạm mắt tôi, cả hai tái mặt như vừa thấy ma rồi vội vàng dắt nhau bỏ đi.
Chẳng thể hỏi rõ ngọn ngành, lòng tôi càng thêm bồn chồn và sốt ruột.
Hư Tượng định lập Câu lạc bộ Tư vấn sao. Nếu những hoạt động cá nhân từ trước đến nay được đưa ra ánh sáng rầm rộ, hình ảnh trong lời đồn sẽ bám rễ hoàn toàn vào tâm trí mọi người.
Cứ đà này, chị ấy sẽ không bao giờ có thể...
Nhận thấy tình hình nguy cấp, tôi quyết định liên lạc với Ryou để tìm kiếm thông tin xác thực.
Tôi viết một mẩu giấy nhắn muốn gặp cậu ấy trên sân thượng sau giờ học, rồi đặt lên trên chiếc cặp trong tủ cá nhân ở lớp.
***
Đang đứng đợi một mình trên sân thượng, cánh cửa chống cháy chậm rãi mở ra, Ryou xuất hiện.
Tôi thở phào nhẹ nhõm vì ít nhất cậu ấy không phớt lờ mình. Ngoài chuyện bị gọi đột ngột, Ryou còn tận mắt chứng kiến bộ dạng thảm hại của tôi ngày hôm qua. Chắc hẳn cậu ấy chẳng còn mấy thiện cảm với tôi nữa.
Cảm ơn ông đã đến. Tôi có chuyện này nhất định phải biết.
Ryou không hề buông lời phàn nàn, cậu ấy chỉ giữ thái độ nghiêm nghị rồi thúc giục tôi tiếp tục câu chuyện:
— Gì vậy?
— Có thật là chị Yuunagi định thành lập Câu lạc bộ Tư vấn không?
Vừa nghe tôi nhắc đến tên chị ấy, chân mày Ryou khẽ giật lên một cái.
— Ừ. Ngày mai có buổi tập trung toàn trường mà. Nghe đâu chị ấy sẽ đứng trên bục thông báo chuyện đó.
— ...!
Tôi nghiến chặt răng.
Tôi đã hy vọng đó chỉ là sự hiểu lầm của mấy bạn nữ sinh kia. Nhưng nếu chị ấy tuyên bố trước mặt toàn thể học sinh, chuyện này sẽ không còn dừng lại ở mức tin đồn nữa. Những hoạt động của Hư Tượng sẽ trở thành sự thật hiển nhiên và những lời thỉnh cầu tư vấn chắc chắn sẽ đổ về nhiều hơn trước. Khi đó, sự tồn tại của Hư Tượng sẽ càng dễ dàng lan rộng ra bên ngoài trường học.
— ...Ra là vậy. Ông có biết lý do chị ấy lập câu lạc bộ không?
— Tôi cũng chỉ nghe người ta kể lại thôi. Hình như chị Yuunagi nói là vì muốn trở thành một phiên bản hoàn hảo của chính mình. Chắc là để việc tư vấn diễn ra suôn sẻ hơn chăng?
Một phiên bản hoàn hảo. Chẳng lẽ Hư Tượng đang thực sự định trở thành con người đúng như tâm nguyện của chị ấy sao?
Nếu không mau chóng hành động, mọi chuyện sẽ đi đến mức không thể cứu vãn.
Phải làm sao đây? Tôi có thể làm được gì? Việc thay đổi suy nghĩ của Hư Tượng là điều bất khả thi. Chỉ còn cách ngăn buổi tập trung toàn trường diễn ra để trì hoãn hành động của Hư Tượng...
— Ông còn muốn hỏi gì nữa không?
Câu hỏi của Ryou cắt ngang dòng suy nghĩ trong tôi.
— ...À, không, ổn rồi. Cảm ơn ông...
— Vậy giờ đến lượt tôi. Giải thích chuyện hôm qua đi.
Ryou khoanh tay, gương mặt cuối cùng cũng hiện lên vẻ bất mãn thường thấy.
Dù cậu ấy không nói rõ "chuyện đó" là chuyện gì, tôi vẫn thừa hiểu, nhưng lại ngập ngừng không biết phải trả lời ra sao. Khả năng cậu ấy tin vào một câu chuyện tâm linh huyền bí là cực kỳ thấp, nhưng vì cậu ấy đã tận mắt chứng kiến hiện trường nên tôi cũng chẳng thể lấp liếm cho qua chuyện được.
Thế nhưng, ánh mắt truy vấn của Ryou như muốn nói rằng nếu tôi không nói ra thì cậu ấy sẽ không để tôi đi.
Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi quyết định kể lại toàn bộ sự thật. Không, đúng hơn là tôi chẳng còn lựa chọn nào khác. Vào lúc này, tôi chỉ còn biết trông cậy vào sự giúp đỡ của người khác mà thôi.
Khi thuật lại ngọn ngành mọi chuyện từ đầu chí cuối, tôi lại một lần nữa thấm thía sự bất tài của bản thân.
Đã mạnh miệng tuyên bố với chị ấy rằng mình sẽ giải quyết mọi chuyện, vậy mà cuối cùng tôi lại phải đi dựa dẫm vào sức ảnh hưởng của một người nổi tiếng như Ryou, đúng là nực cười thật mà.
Nhưng giờ không phải lúc để bận tâm đến lòng tự trọng hão huyền nữa.
Tôi kết thúc câu chuyện với tâm thế của một kẻ sắp chết đuối vớ được cọng rơm.
Ryou lộ rõ vẻ mặt khó xử, như thể không biết phải đáp lại lời tôi thế nào. Cũng phải thôi. Nếu đổi lại là tôi, chắc tôi cũng chỉ cười khẩy cho qua chuyện.
— Tôi biết chuyện này nghe rất hoang đường. Nhưng đó hoàn toàn là sự thật. Làm ơn, hãy tin tôi!
— Ông nói vậy thì tôi cũng chịu...
— ...Phải rồi, ông xem cái này đi!
Sực nhớ mình có bằng chứng trong tay, tôi vội vàng lấy điện thoại từ trong túi quần ra và mở ứng dụng ảnh.
Đó là những tấm hình tôi chụp cùng chị ấy khi đi dạo quanh trung tâm thương mại năm ngày trước.
Tôi chọn một tấm chụp chung cả hai rồi đưa màn hình ra trước mặt Ryou.
Dựa vào tình hình hôm qua và những lời đồn đại, rõ ràng tôi và Hư Tượng không thể nào là bạn bè được, trong khi tấm ảnh chụp gần đây nhất lại cho thấy cả hai đang mỉm cười trong cùng một khung hình. Sự mâu thuẫn đó chính là minh chứng cho việc có đến hai chị Akane tồn tại.
Thế nhưng, Ryou lại cau mày.
— Ông đưa tôi xem ảnh của ông thì tôi biết phản ứng thế nào bây giờ?
Nghĩ rằng mình hấp tấp nên chọn nhầm ảnh, tôi vội vàng kiểm tra lại, nhưng rõ ràng trên màn hình vẫn là ảnh của chị ấy.
— Ông nói gì vậy? Chị ấy nằm lù lù trong ảnh đây thây.
— Ông mới là người đang nói cái gì vậy? Nhìn kiểu gì thì đây cũng chỉ là một tấm ảnh tự sướng thôi mà.
Dù tôi có chỉ tay vào vị trí của chị ấy để khẳng định, Ryou vẫn không hề tỏ ra hiểu chuyện. Trong hoàn cảnh này cậu ấy chắc chắn không đùa giỡn, vậy nên có vẻ cậu ấy thực sự không nhìn thấy chị.
Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong sự thất vọng tràn trề. Tôi không ngờ ngay cả những tấm ảnh cũng không được người khác nhận diện. Cứ đà này, mọi chuyện sẽ chỉ kết thúc như một lời mê sảng thiếu căn cứ của tôi mà thôi.
Tôi cố tìm cách khác để thuyết phục Ryou, nhưng nếu có cách đó thì tôi đã nói ra từ lâu rồi. Chừng nào người ta còn tin vào lời đồn về Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ, lời nói của tôi sẽ chẳng thể nào chạm đến họ.
Thấy tôi im lặng, Ryou khẽ cụp mắt xuống rồi thở dài.
— Cứ cho là những gì Tooya nói là thật đi. Thế ông đang làm cái quái gì vậy hả?
— ...Ý ông là sao?
— Chị Yuunagi (là bản thật ấy) đã lo lắng cho tình cảnh hiện tại của ông đúng không? Vậy mà những gì ông đang làm chỉ toàn là khiến danh tiếng của mình tệ thêm thôi.
— Chuyện đó...
Lời Ryou nói hoàn toàn chính xác. Hành động của tôi không những phụ lòng tốt của chị ấy mà còn khiến chị thêm đau lòng, suy cho cùng đó cũng chỉ là sự cố chấp đầy luyến tiếc của bản thân tôi mà thôi.
Ryou gãi đầu có vẻ hơi ngượng ngùng.
— ...Tôi cũng có lỗi. Vì muốn bảo vệ bản thân mà tôi đã ngó lơ ông... Nhưng từ giờ tôi sẽ giúp ông minh oan. Không chỉ mình tôi đâu, cả bạn Mimori cũng đứng về phía ông nữa đấy.
— Kanade sao?
Tôi cứ ngỡ sau chuyện lần trước, cậu ấy đã ghét tôi rồi chứ.
— Ừ. Hôm qua sau giờ sinh hoạt câu lạc bộ, tôi có ghé qua lớp thì thấy bạn Mimori đang làm gì đó ở bàn của ông. Tò mò lại gần xem thì thấy... trên bàn ông bị vẽ bậy đầy lên đó, và bạn ấy đang dùng khăn cá nhân của mình để lau sạch chúng. Lau một cách cật lực luôn ấy.
Sự ác ý lan rộng khắp trường chắc chắn không chỉ dừng lại ở tủ giày. Tôi cứ ngỡ cậu ấy chọn cách đứng ngoài cuộc, hóa ra cậu ấy vẫn âm thầm giúp đỡ tôi ở những nơi tôi không biết.
— Thế nên là, cùng nhau thực hiện tâm nguyện của chị Yuunagi đi. Có một người nổi tiếng như tôi ở bên cạnh thì chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Cậu ấy đặt hai tay lên vai tôi, buông lời khích lệ đầy vẻ hóm hỉnh.
Đúng là có hai người họ giúp đỡ thì cũng vững tâm hơn thật.
Từ trước đến giờ, cái không khí lầm lì, đơn độc của tôi càng làm cho những lời đồn về đầu gấu thêm phần thêu dệt, nhưng nếu tiếp xúc với người khác thì đó sẽ là minh chứng cho sự vô hại của mình. Thực tế là vào cái ngày Kanade đến bắt chuyện, sự cảnh giác của cả lớp đã giảm đi rõ rệt, thay vào đó là sự tò mò.
Dù sẽ mất thời gian, nhưng rồi những lời đồn về tôi cũng sẽ lắng xuống, và tôi sẽ có được cuộc sống học đường bình thường mà mình hằng mong ước... Thế nhưng.
Tôi nắm lấy tay Ryou, chậm rãi gạt nó ra khỏi vai mình.
— Chuyện lúc nãy, ông quên đi nhé.
Bởi vì, nếu ở đó không có hình bóng của chị ấy thì mọi chuyện chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Đó không phải là hạnh phúc mà tôi mong muốn.
Vẻ mặt Ryou lập tức tối sầm lại, nhưng tôi chẳng nói lời nào mà bước thẳng về phía cửa ra vào sân thượng.
— Này, Tooya!
Mặc kệ tiếng gọi từ phía sau, tôi vẫn rời khỏi sân thượng.
Xuống đến tầng một, đôi chân tôi hướng về phía lối ra vào, rồi cứ thế đi tới khu nhà cũ như một thói quen hằng ngày.
Đến giờ phút này, tôi chẳng còn hy vọng gì về việc chị ấy sẽ ở đó, chỉ là tôi không thể ngồi yên một chỗ được.
Theo thông tin từ Ryou, việc Hư Tượng lập ra Câu lạc bộ Tham vấn đã là chuyện chắc chắn. Buổi tập trung toàn trường sẽ diễn ra vào sáng mai. Giờ đây, khi tia hy vọng cuối cùng đã vụt tắt, tôi chỉ còn cách tự mình xoay xở.
Với tâm trạng rối bời giữa nôn nóng và bất an, tôi bước chân vào khu nhà cũ, đúng lúc có ai đó từ phía cuối hành lang đi tới.
Đó chính là kẻ mà tôi không muốn gặp nhất vào lúc này.
— Chà, tưởng ai, hóa ra là cậu bạn đầu gấu đây mà.
Kẻ khơi mào cho mọi lời đồn về tôi — cái thằng đầu nấm Kanazuka Mahiro — nở một nụ cười đắc thắng.
Mái tóc nấm đen nhánh cùng nốt ruồi lệ dưới mắt phải tạo cho hắn một vẻ ngoài có phần yếu đuối. Trông hắn chẳng khác gì một học sinh ưu tú, nhưng tôi thừa hiểu bản chất thật của thằng này hoàn toàn trái ngược.
Kanazuka nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến chân, rồi nhếch mép cười. Đó là khuôn mặt khi hắn đang khinh miệt người khác.
— Gì đấy?
— Không có gì. Chỉ là tao thấy mày thật tội nghiệp khi chẳng còn nơi nào để dung thân ngoài cái chốn hoang tàn này.
— Mày có biết là tại ai mà tao mới ra nông nỗi này...
— Kìa kìa, đổ lỗi cho người khác là không tốt đâu nha. Những lời đồn hiện tại là do chính mày gây ra mà. Tao có làm gì đâu.
Hắn chẳng chút hối lỗi, chỉ đơn thuần lấy sự cô độc của tôi làm trò tiêu khiển.
Tôi tặc lưỡi trong lòng.
Nói chuyện với thằng này chỉ làm tôi nhớ lại những ngày tháng bị giáo viên và học sinh trách mắng vô lý, khiến cơn giận trong lòng trỗi dậy, nhưng tôi thừa biết nếu mình càng nổi điên thì chỉ càng làm trò cười cho hắn. Dính vào hắn chỉ tổ tốn thời gian.
Tôi định lờ hắn đi để hướng về phía cầu thang, nhưng lúc đi ngang qua, hắn đột ngột tóm lấy vai tôi.
— Ê, đi đâu đấy? Đằng đó có cái vẹo gì đâu.
— Im đi. Tao không có thời gian tiếp chuyện với mày... Ự hự!?
Ngay khoảnh khắc quay lại, một cú thúc mạnh giáng thẳng vào chấn thủy của tôi.
Toàn thân tôi mất sạch sức lực, một bên đầu gối khuỵu xuống sàn. Dịch vị trào lên tận cổ họng, tôi phải cố lắm mới không nôn ra, nhưng cơn đau âm ỉ bắt đầu lan rộng khắp vùng bụng khiến tôi không kìm được tiếng rên rỉ.
Một lúc sau tôi mới nhận ra mình vừa dính một cú lên gối. Tôi nhăn nhó vì đau đớn, ngước mặt lên lườm Kanazuka.
— Thằng khốn, mày làm cái... ư...
Hắn túm lấy tóc tôi kéo ngược lên, rồi ghé sát mặt vào như để đe dọa.
— Vào cái ngày lễ khai giảng đó, vì cậu bạn đầu gấu đây đột nhiên nổi hứng làm anh hùng chính nghĩa, nên tao đã phải ngậm đắng nuốt cay suốt một thời gian dài, stress tích tụ kinh khủng luôn ấy. Để xả bớt cục tức, tao đã thử trút giận lên mấy món đồ, nhưng mà lạ thay, cảm giác vẫn không sướng như tao tưởng.
Hắn giẫm lên những mảnh kính vỡ dưới chân, tạo ra những tiếng lạo xạo khô khốc.
— Quả nhiên là phải có phản ứng thì mới vui. Thế nên, mày làm bao cát cho tao đi.
— Mày nghĩ làm chuyện này mà có thể yên thân được sao...
— Tao nghĩ là được chứ. Ví dụ như thế này này...
— Hự...!
— ...Tao đấm vào mặt mày một cái. Bình thường thì sẽ để lại vết thương hay vết bầm, sau đó sẽ phiền phức lắm, nhưng với trường hợp của mày thì chẳng ai thèm quan tâm đâu. Người ta sẽ chỉ tặc lưỡi nghĩ rằng mày lại đi đánh lộn ở đâu đó thôi.
— Không đời nào...
— Có đấy chứ. Cho dù lúc này có ai đó nhìn thấy đi chăng nữa, tao vẫn tự tin rằng mình sẽ chứng minh được sự trong sạch của bản thân, giống hệt như cái lần một tháng trước vậy.
Kanazuka nở một nụ cười tàn độc, hoàn toàn không ăn nhập với khuôn mặt trông như thú nhỏ của hắn.
— Hiện giờ mày đang bị cô lập mà, nên dù mày có nói gì đi nữa thì cũng chẳng có ai tin đâu.
Sự sỉ nhục đó khiến lòng căm thù trong lồng ngực tôi bùng lên, tôi dùng hết sức bình sinh để nhấc tay mình lên.
Tôi bóp chặt cổ tay Kanazuka như muốn nghiền nát nó, hất văng cái bàn tay đang túm tóc mình ra. Không để mất một giây, tôi túm lấy cổ áo hắn.
Thế nhưng, Kanazuka vẫn giữ nụ cười đầy vẻ ung dung.
— Ồ, nổi giận rồi à? Được thôi, cứ giữ nguyên cái cảm xúc đó mà vung nắm đấm vào mặt tao đi.
— ...Khốn kiếp.
— Ha ha, không dám làm đúng không! Nếu mày lại ra tay với cùng một học sinh đến lần thứ hai, thì lần này không chỉ dừng lại ở việc đình chỉ học tập đâu nhé.
Sau một hồi cười cợt bỉ ổi, hắn thô bạo hất tay tôi ra, rồi dùng đôi giày bẩn thỉu giẫm lên người tôi, nhìn xuống đầy khinh miệt.
— Nhận ra thực tế đi thằng rác rưởi. Tao với mày sống ở hai thế giới khác nhau.
Vẻ hớn hở biến mất, khuôn mặt hắn biến dạng vì giận dữ.
— Vậy mà mày dám cản đường tao...! Thằng chó, thằng chó, thằng chó chết tiệt!
Hắn trút giận lên cơ thể tôi bằng cả tay lẫn chân, chẳng khác gì một đứa trẻ đang lên cơn thịnh nộ rồi đem đồ chơi ra hành hạ.
Nhưng tôi không hề kháng cự.
Mọi thứ giờ đây đã chẳng còn quan trọng nữa. Những đòn bạo lực làm rung chuyển cơ thể, hay những lời lăng mạ tuôn ra từ miệng hắn, tất cả đều mang lại cảm giác xa xăm như chuyện của ai khác.
Cuộc hành hung kéo dài vài phút đồng hồ. Sau khi lấy lại nhịp thở dồn dập, Kanazuka nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo.
— Thế này thì khác gì đánh một vật vô tri đâu, chán chết đi được. Tao cũng mệt rồi với lại còn có việc, nên thôi vậy.
Hắn rời khỏi người tôi, gương mặt bỗng chốc thay đổi, trở nên tươi tỉnh hẳn lên.
— Tạm biệt nhé, cậu bạn bất hảo. Từ giờ hãy tận hưởng cuộc sống học đường thật vui vẻ nha.
Hắn vẫy vẫy tay rồi quay lưng bước đi. Tôi đứng ngây người nhìn bóng dáng Kanazuka rời khỏi khu nhà cũ một hồi lâu, sau đó mới chống tay vào tường, chậm chạp gượng dậy. Những khúc xương bị đánh nhừ tử rên rỉ, phát ra tiếng răng rắc, khiến bước chân tôi lảo đảo không vững.
Chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến những vết bùn lấm lem trên áo, tôi cứ thế bám vào tường mà bước đi trong vô định. Tôi cũng chẳng rõ mình đang đi đâu, hay đi để làm gì nữa. Trái tim tôi đã hoàn toàn vỡ vụn.
Tôi không thể thốt ra lời nào để phản bác, bởi lẽ những gì hắn nói đều là sự thật.
Tôi đã luôn tin tưởng tuyệt đối rằng mình có thể cứu được chị ấy. Tôi tự nhủ chỉ cần trái tim này vẫn luôn hướng về chị, thì dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, cuối cùng tôi cũng sẽ tìm ra cách giải quyết hiện tượng kỳ quái này. Nhưng giờ đây, tôi buộc phải thừa nhận rằng sự tự tin bấy lâu nay chỉ là những lời gồng mình giả tạo.
Từ trước đến nay, liệu có việc gì tôi thực sự làm được cho chị ấy không?
Những kế hoạch tôi vạch ra đều phản tác dụng, chẳng phải chỉ khiến chị thêm lo lắng thôi sao?
Và từ giờ trở đi, liệu tôi còn có thể làm được gì cho chị nữa đây?
Ngăn chặn buổi tập trung toàn trường để phá hỏng kế hoạch thành lập Câu lạc bộ Tư vấn của Hư Tượng, rồi sau đó thì sao? Chẳng một ai tin lời tôi nói cả. Dẫu có làm ầm ĩ lên thì tôi cũng chỉ là chú bé chăn cừu trong mắt mọi người mà thôi. Trong hoàn cảnh đó, tôi rốt cuộc có thể làm nên trò trống gì?
Càng tự vấn, thực tại nghiệt ngã càng hiện rõ trước mắt, giày vò tôi bằng sự bất lực của chính mình.
Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã lên đến tầng ba.
Vừa bước vào lớp, tôi thấy một nữ sinh đang đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Tôi không hề ngạc nhiên. Chút sức lực để cảm nhận cảm xúc đó cũng chẳng còn sót lại trong tôi.
Nhận ra sự hiện diện của tôi, Hư Tượng bước lại gần. Chị không nói lời chào nào, chỉ lặng lẽ lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay trắng, rồi đưa cánh tay phải đang quấn băng gạc về phía tôi.
Khi chiếc khăn chạm vào khóe miệng, một cơn đau nhói truyền đến khiến tôi vung tay gạt ra theo phản xạ.
Ngay khoảnh khắc đó, Hư Tượng bỗng ôm chầm lấy tôi.
— Chị xin lỗi... Tất cả là tại chị đúng không?
Trước lời xin lỗi thấm đẫm vẻ hối lỗi ấy, tôi chẳng hề cảm thấy giận dữ.
Cơ thể của kẻ giả mạo thật mềm mại và ấm áp, hơi ấm ấy dần len lỏi, xâm chiếm lấy trái tim đang kiệt quệ của tôi. Trong cơn mê man, khi tâm trí dần trở nên mờ mịt, đôi môi tôi tự động mấp máy.
— Em có thể nhờ chị tư vấn một chút được không?
Sau một thoáng im lặng, Hư Tượng khẽ đáp:
— Ừm.
— Em có một người muốn cứu.
Bất kể đối phương là bạn hay thù, lúc này tôi chỉ khao khát tìm được một câu trả lời.
Tôi muốn cứu chị ấy, muốn trả ơn chị ấy, tôi đã cố hết sức suy nghĩ bằng cái đầu rỗng tuếch này rồi. Nhưng tôi chẳng làm được gì cho chị ấy cả... tôi nhận ra một kẻ như mình chẳng thể giúp được gì... Tôi phải làm sao đây?
Trong thâm tâm nhuốm màu xám xịt, con đường phía trước đã bị che lấp, chẳng thể tìm thấy.
Trước lời tâm sự không đầu không đuôi đó, Hư Tượng cất giọng dịu dàng như đang vỗ về một đứa trẻ.
Đối với em, người đó quan trọng lắm đúng không?
Vâng, rất quan trọng...
Từ lúc gặp nhau, chị ấy luôn là người thấu hiểu tôi. Điều đó đã thay đổi những ngày tháng u uất của tôi nhiều biết bao. Sự hiện diện của chị ấy đối với tôi là vị cứu tinh đã kéo tôi lên từ đáy sâu cô độc, là niềm hy vọng luôn nắm chặt tay để tôi không bị chìm xuống lần nữa.
Vậy thì không khó đâu. Chắc chắn người đó cũng nghĩ về em giống như cách em nghĩ về họ vậy. Em thử nghĩ xem, người đó sẽ thấy thế nào khi nhìn em lúc này?
Nếu thấy bộ dạng tơi tả này, chắc chắn chị ấy sẽ buồn lắm.
Và chị ấy sẽ nói: Đừng bận tâm đến chị.
Điều em nên làm không phải là hy sinh bản thân hay dằn vặt chính mình để cứu người đó, mà có lẽ là hãy chấp nhận tâm ý của họ.
Tâm ý của chị ấy. Nguyện vọng của chị ấy. Là muốn tôi sống cuộc đời của riêng mình, trải qua một đời học sinh bình thường. Từ trước đến nay, tôi cứ ngỡ việc chấp nhận điều đó đồng nghĩa với bỏ mặc chị ấy.
Nhưng có lẽ đó chỉ là sự ích kỷ của riêng tôi.
Nghĩ lại thì, không phải tất cả mọi người trên thế giới này đều không nhìn thấy chị ấy. Với tính cách dịu dàng đó, chị ấy chắc chắn sẽ sớm tìm được những người bạn mới ở một nơi nào đó không phải nơi này và tận hưởng những ngày tháng rực rỡ. Tôi đã không nghĩ tới điều đó, chỉ đơn phương bi quan rồi tự định đoạt tương lai của chị ấy, để rồi tự dồn mình vào đường cùng. Những gì tôi đang làm có khi còn khiến chị ấy thêm vướng bận, cản trở thời gian chị ấy ở bên những người bạn mới. Đúng là một gã bao đồng nực cười.
Dẫu vậy, giờ nhận ra cũng đã muộn màng. Tôi chẳng thể thực hiện nguyện vọng đó được nữa.
Em làm được mà.
Cô ta thì thầm như thể nhìn thấu tâm can tôi. Những lời nói chẳng có căn cứ cụ thể nào nhưng lạ thay, nghe không giống một lời an ủi suông.
Em thật sự chỉ có một mình sao?
Câu hỏi khiến hình bóng của ba người hiện lên trong đầu tôi.
Bà chị đã lo lắng cho tôi đến mức lớn tiếng mắng mỏ, Ryou - người đã hứa sẽ rửa sạch tiếng xấu cho tôi, và cả Fukamori - người vẫn luôn âm thầm quan tâm.
Tại sao ba người họ lại không ghét tôi? Dù tôi đã gây ra bao nhiêu chuyện, dù cả ba đều đã tận mắt chứng kiến những thất bại của tôi.
Tại sao họ lại không tin vào những lời đồn về tôi... Trước lời lẩm bẩm đầy nghi hoặc của tôi, Hư Tượng đáp lại bằng giọng nói tràn đầy sự quả quyết.
Điều đó cũng giống như việc em tin tưởng người quan trọng của mình vậy.
Lý do tôi tin chị ấy.
Vì chị ấy đã chấp nhận một kẻ bị ghét bỏ như tôi? Vì tôi biết tính cách ôn hòa của chị ấy? Nhưng đó cũng là những gì mọi người cảm nhận về Hư Tượng.
Vậy là vì tôi đã nghe kể về việc chị ấy cầu nguyện trước bức tượng thiếu nữ? Không, đó là chuyện xảy ra sau khi tôi đã tin chị ấy rồi.
Tại sao tôi lại tin tưởng chị ấy đến nhường này?
Trong dòng suy nghĩ mờ mịt, tôi chẳng thể nhìn thấu đáo được sự việc.
Hư Tượng nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
Em đã vất vả rồi. Thế nên đừng tự dằn vặt mình thêm nữa.
Lời tha thứ thấm dần vào trái tim trống rỗng của tôi.
Liệu tôi có thể bỏ cuộc được không? Quên đi hết những đắng cay, buồn phiền để mãi đắm mình trong sự từ bi này.
Tôi có thể làm lại từ đầu không?
Ổn mà. Vì những điều tốt đẹp trong em là thật...
Cô ta khẽ nắm lấy tay tôi như để tiếp thêm can đảm.
Đừng đầu hàng trước những lời đồn nhé, chàng trai.
Khi ngẩng mặt lên trước câu nói đó, tôi chạm mắt với Hư Tượng.
Cô ta đang nhìn thẳng vào tôi.
Với một nụ cười thuần khiết, ấm áp như ánh mặt trời xua tan màn đêm.
...
Ngay khoảnh khắc đó, những cảm xúc tưởng chừng đã mất đi bỗng rung động mãnh liệt.
Nhịp tim vốn đang chìm trong tĩnh lặng bắt đầu đập lại, hơi ấm tức thì tràn về cơ thể lạnh lẽo như búp bê.
Trong tâm trí, ký ức về lần đầu gặp chị ấy tại nơi này hiện về như một thước phim quay chậm.
Trong hồi ức về cuộc trò chuyện của hai người giữa lớp học không bóng người, tình cảm tôi hằng ấp ủ bỗng trỗi dậy rõ rệt.
Tôi biết cảm xúc đó là gì.
Phải rồi. Lý do tôi tin chị ấy thật đơn giản, nhưng chính vì thế mà nó là thứ tình cảm chân thật nhất của tôi...
Tôi chậm rãi nhắm mắt lại.
Để mặc bản thân cuốn theo cảm xúc đang thúc giục trái tim, tôi hồi tưởng lại những ngày tháng bên chị ấy. Như thể đang tua ngược một cuốn phim, từ giây phút này trở về tận ngày đầu tiên tôi biết đến một người tên là Yuunagi Akane.
Và rồi, tôi đã thấu hiểu điều mình cần phải làm.
Tôi rời khỏi vòng tay cô ta, nở một nụ cười gượng gạo.
Cảm ơn chị. Những vướng mắc trong lòng tôi đã được gỡ bỏ, tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều rồi.
Cô ta vẫn mỉm cười, đặt tay lên ngực như thể thở phào nhẹ nhõm.
Giúp được em là chị vui rồi. ...Vậy là vấn đề đã được giải quyết xong rồi nhỉ?
Vâng. Tôi thấy danh xưng Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ đúng là không phải hữu danh vô thực.
Tôi tươi cười đáp lại bằng lời khen ngợi, nhưng cô ta chẳng những không vui mà sắc mặt còn lộ vẻ bối rối. Ngay lập tức, cô ta nghi hoặc hỏi: Em thật sự nghĩ vậy sao?
Phản ứng đúng như dự đoán khiến tôi thấy hơi buồn cười.
Tất nhiên rồi. Nhờ chị mà tôi đã tìm thấy con đường mình phải đi.
Con đường em phải đi là...?
Đã rõ ràng rồi. Tâm ý của tôi ngay từ đầu vẫn không hề thay đổi.
Tôi sẽ trở thành kẻ thù của chị.
Nếu đây là một câu chuyện trong sách, tôi chẳng thể nào trở thành chàng kỵ sĩ bảo vệ nữ chính như chị. Người phù hợp cho vị trí đó vốn thuộc về một ai khác. Nếu có một vai diễn nào dành cho tôi lúc này, chắc chắn chỉ có thể là vai phản diện mà thôi.
"Chuyện đó nghĩa là sao?"
"Đến ngày mai chị sẽ rõ."
Tôi chỉ nói bấy nhiêu rồi quay lưng bước đi. Ở lại đây lâu hơn nữa, quyết tâm trong tôi sẽ lung lay mất.
Trước khi rời khỏi lớp, tôi ngoảnh đầu lại, cất lời chào tạm biệt như mọi khi.
"Chị ơi. Hẹn gặp lại chị vào ngày mai."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
