Lời nói dối dịu dàng và em, người thoáng qua

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

429 20632

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

19 370

Cựu Vực Quái Đản

(Đang ra)

Cựu Vực Quái Đản

Hồ Vĩ Bút

Song, khi đột ngột phải đối mặt với những thứ ấy một lần nữa, cậu mới nhận ra thế giới này đã trở nên thật bất thường.

105 3457

Đại Công Tước bé nhỏ của tôi

(Hoàn thành)

Đại Công Tước bé nhỏ của tôi

아기소금; Babysalt

Nhưng cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt khác biệt

116 6101

Hãy Để Chị Quên Đi Mối Tình Đầu

(Đang ra)

Hãy Để Chị Quên Đi Mối Tình Đầu

Amasaki Mirito

Dưới cái nóng của "Mùa hạ của Làn hơi Nóng", không chỉ có tình cảm của tôi chuyển động. Mà cả nỗi ám ảnh và mối tình đơn phương Haru-senpai dành cho người anh trai đã khuất của tôi.

9 0

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

12 34

Lời nói dối dịu dàng và em, người thoáng qua. - Chương 8: Câu trả lời với tư cách chỉ là một Yuunagi Akane

Chương 8: Câu trả lời với tư cách chỉ là một Yuunagi Akane

Ngày buổi tập trung toàn trường cũng đến.

Sau giờ sinh hoạt lớp buổi sáng, chúng tôi nhanh chóng di chuyển tập thể đến nhà thể chất.

Học sinh các khối lớp xếp hàng ngay ngắn, ngồi bó gối hướng về phía lễ đài.

Khi toàn thể học sinh đã tập trung đông đủ, buổi lễ bắt đầu dưới sự điều phối của Ban chấp hành Hội học sinh.

Mở đầu là bài diễn văn đạo đức dài lê thê của thầy Hiệu trưởng, tiếp đó là lời huấn thị về cách ôn tập cho kỳ thi giữa kỳ tuần tới của thầy chủ nhiệm khối 12, rồi đến lễ trao giải cho các câu lạc bộ diễn ra trong bầu không khí trang nghiêm.

Dù vẫn ngẩng đầu quan sát khung cảnh buổi lễ, nhưng tâm trí tôi chẳng mảy may để tâm đến nội dung của chúng.

Buổi lễ càng tiến triển, nhịp tim tôi càng đập nhanh hơn. Dù thời tiết mùa xuân vẫn còn khá dễ chịu, nhưng mồ hôi cứ túa ra trên trán như bị nung nấu, tay chân tôi run rẩy như thể đang đông cứng lại.

Cái tâm trí yếu đuối cứ thầm thì bên tai rằng bây giờ vẫn còn kịp để quay đầu đấy. Tôi phải tự trấn an bản thân để không bị sự tự bảo vệ ích kỷ đó chi phối cơ thể.

Nếu lúc này tôi sợ hãi mà chùn bước, sẽ chẳng có gì thay đổi được cả. Nếu tôi không làm thì còn ai làm đây.

Nếu không muốn phải hối hận thì đừng có chạy trốn. Dù có phải hủy hoại bản thân cũng phải đối mặt với nó.

Và rồi, thời khắc đó đã tới.

Tiếp theo chương trình, em Yuunagi Akane lớp 12 sẽ có đôi lời phát biểu. Xin mời em Yuunagi Akane.

Theo lời giới thiệu của người dẫn chương trình, Hư Tượng đang đứng đợi ở cuối hàng cùng với những học sinh vừa được trao giải câu lạc bộ đứng dậy.

Cô ta không hề lộ vẻ rụt rè, mái tóc đỏ óng ả lay động theo từng bước chân tiến lên lễ đài.

Với dáng vẻ hiên ngang, cô ta đứng trước bục phát biểu và cúi chào.

Khi ngẩng mặt lên lần nữa, gương mặt cô ta rạng rỡ một nụ cười tươi tắn, vô cùng phù hợp với một buổi sáng đẹp trời.

Chào mọi người, tôi là Yuunagi Akane lớp 12.

Ngay khoảnh khắc đó, bầu không khí của đám học sinh thay đổi hẳn.

Thái độ chán chường vì phải tham gia sự kiện định kỳ đã biến mất, thay vào đó là sự tò mò đến mức phải rướn người về phía trước, những đôi mắt ngái ngủ giờ đây tràn đầy vẻ mong chờ. Điều đó cho thấy uy tín của Hư Tượng lớn đến nhường nào.

Hư Tượng gửi lời cảm ơn đến các giáo viên vì đã tạo điều kiện cho một việc cá nhân như thế này, sau đó bắt đầu đi vào vấn đề chính.

Chắc hẳn mọi người cũng đã biết, từ khoảng mùa xuân năm ngoái, tôi đã bắt đầu tư vấn cho bạn bè cũng như rất nhiều người khác.

Trong quá trình đó, tôi đã suy nghĩ.

Với những hoạt động cá nhân như hiện tại, tôi không thể lắng nghe hết mọi tâm tư của mọi người được.

Từ trước đến nay, nơi tư vấn chủ yếu là tại lớp 3A. Người cần tư vấn sẽ tìm đến, ngồi đối diện với tôi qua cái bàn học để trò chuyện. Nhìn qua thì có vẻ không có vấn đề gì, nhưng...

Thế nhưng, mỗi nỗi niềm lại có một nội dung khác nhau. Từ chuyện học hành, câu lạc bộ, cho đến chuyện tình cảm hay mâu thuẫn gia đình, những vấn đề tôi từng giải quyết vô cùng đa dạng.

Và đương nhiên, sẽ có những người mang trong mình nỗi niềm không muốn để ai nghe thấy hay nhìn thấy. Thực tế đã có rất nhiều người tìm đến tôi nhưng lại ngần ngại không dám mở lời vì để ý đến ánh mắt xung quanh.

Lúc đó tôi đã cố gắng chuyển sang chỗ khác, nhưng trong trường không dễ gì tìm được nơi nào có thể ở riêng hai người trong thời gian dài. Nếu cứ như vậy, không chỉ việc trò chuyện không được suôn sẻ, mà còn làm tăng thêm gánh nặng tâm lý cho người tư vấn, khiến họ phải che giấu tiếng lòng của mình.

Như vậy thì không thể gọi là giải quyết vấn đề theo đúng nghĩa được.

Nhận thức được thực trạng đó, tôi cảm thấy cần có một nơi chuyên biệt để người tư vấn có thể thoải mái mở lòng. Tôi đã trao đổi với giáo viên chủ nhiệm và trải qua nhiều lần thảo luận, để rồi hôm nay có cơ hội đứng đây nói chuyện với mọi người.

Cô ta dừng lại một nhịp để lấy hơi, hai tay nắm chặt trước ngực như đang cầu nguyện.

Tôi muốn giải quyết những nỗi niềm của mọi người một cách chân thực hơn nữa. Để không làm hổ danh cái tên Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ.

Trong khi mọi người đang nhìn cô ta với ánh mắt ngưỡng mộ, chỉ mình tôi là nhìn chằm chằm đầy giận dữ.

Tôi nắm chặt đôi bàn tay đang ướt đẫm mồ hôi.

Sau đây, tôi xin tuyên bố thành lập Câu lạc bộ Tư vấ...

Hư Tượng không thể nói hết câu.

Bởi vì ngay trước đó, tôi đã cắt ngang lời cô ta.

TÔI PHẢN ĐỐIIIIIIIIII!

Tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi, dứt khoát giơ cao tay phải lên trời và hét lớn.

Những học sinh ngồi gần đó giật mình bịt tai vì tiếng hét quá lớn, và ánh mắt của tất cả mọi người trong nhà thể chất đều đổ dồn về phía tôi.

Dù cảm thấy xấu hổ đến mức mồ hôi lạnh muốn vã ra khắp người, nhưng tôi vẫn cố giữ vững tinh thần, chỉ tập trung vào những gì mình cần phải làm tiếp theo.

Trong không gian im phăng phắc, tôi tiếp lời bằng một giọng bình tĩnh.

Tôi phản đối.

Bầu không khí ngỡ ngàng chỉ kéo dài trong thoáng chốc. Khi nhận ra kẻ lập dị phá rối buổi lễ trang nghiêm chính là tên bất lương trong những tin đồn nhảm nhí, đám học sinh bắt đầu xì xào bàn tán, khiến cả nhà thể chất trở nên xôn xao.

Xin mọi người hãy đợi một chút.

Chỉ một câu nói đó thôi đã khiến mọi tiếng xì xào im bặt.

Hư Tượng đề nghị với vẻ thản nhiên.

Trước tiên, chúng ta hãy nói chuyện đã nhé.

Không một ai phản đối lời đề nghị đó. Là đồng tình, hay là không phục nhưng không dám nói ra vì áp lực số đông?

Dù là thế nào thì mọi chuyện cũng đang diễn ra đúng như kế hoạch, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Hư Tượng là một người có nhân cách cao đẹp. Tôi dễ dàng hình dung ra việc cô ta sẽ không phủ đầu ngay cả khi có người không tán thành ý kiến của mình, dù đó có là tên bất lương đang gây xôn xao vì những tin đồn nhảm nhí đi chăng nữa, mà sẽ tìm cách đối thoại.

Dĩ nhiên việc đám học sinh sẽ nghe theo ý kiến đó cũng nằm trong tính toán của tôi, nhưng điều tôi lo ngại nhất là các giáo viên.

Dù có tin tưởng lời nói của Hư Tượng đến đâu, thì thông thường khi có kẻ xuất hiện phá hoại buổi tập trung, họ sẽ phải can thiệp ngay lập tức. Nếu họ can thiệp, kế hoạch của tôi sẽ đổ bể.

Nhưng thực tế thì sao? Các giáo viên không hề nhúc nhích lấy một bước, thậm chí chẳng có vẻ gì là muốn trao đổi với đồng nghiệp bên cạnh. Cứ như thể họ đã dự đoán trước được chuyện này vậy.

Đúng vậy, đối với các giáo viên, hành động kỳ quặc của tôi nằm trong dự tính. Để tạo ra tình huống đối mặt nói chuyện với Hư Tượng, tôi đã chuẩn bị từ trước. Tối qua, tôi đã nói dối chị Reina.

Chị Yuunagi sẽ giúp em lấy lại danh tiếng. Khi thông báo thành lập Câu lạc bộ Tư vấn tại buổi tập trung toàn trường ngày mai, hai đứa em sẽ diễn một màn kịch. Trong lúc đó có thể học sinh sẽ náo loạn, nhưng mong chị và các thầy cô khác hãy theo dõi đến cùng.

Tôi từng lo không biết chị ấy có chịu nghe mình nói hay không chứ đừng nói đến chuyện cho phép làm một việc lớn thế này. Nhưng vì trước đó chị ấy từng thấy tôi ở cùng Hư Tượng và biết tôi đang nhờ vả chuyện gì đó, nên dù là báo cáo đột ngột, chị vẫn chịu lắng nghe. Sau một hồi thuyết phục lâu thật lâu, cuối cùng tôi cũng nhận được sự đồng ý. Và đúng như tôi mong đợi, có vẻ chị đã truyền đạt lại ý nguyện đó cho các giáo viên khác.

Thú thật, tôi không ngờ cái kế hoạch đầy lỗ hổng nảy ra trong phút chốc này lại suôn sẻ đến thế. Tôi từng nghĩ đến việc bắt Hư Tượng làm con tin để ép cô ta phải nói chuyện, nhưng mọi chuyện kết thúc êm đẹp thế này thì tốt quá rồi.

Tôi bước đi, dẫm lên từng bậc thang để tiến lên lễ đài.

Từ vị trí đó, tôi có thể bao quát được dáng vẻ của tất cả mọi người.

Những giáo viên đang giữ vẻ mặt cứng nhắc quan sát, và những học sinh với sự chán ghét ngày càng tăng. Trong số đó, tôi thấy chị Reina với khuôn mặt lo lắng bồn chồn, cùng Ryou và Fukamori đang nín thở dõi theo.

Tôi thầm xin lỗi ba người họ trong lòng, rồi tập trung toàn bộ ý chí vào kẻ thù trước mắt để không bị áp lực từ những ác ý kia đè bẹp.

Dù đối mặt với tôi, nụ cười của Hư Tượng vẫn không hề tắt.

Em phản đối việc chị thành lập Câu lạc bộ Tư vấn nhỉ. Em có thể cho chị biết lý do tại sao không?

Tôi đeo lên mình chiếc mặt nạ của một tên bất lương.

Nãy giờ tôi cứ im lặng nghe chị nói nào là muốn giải quyết nỗi lo của mọi người, nào là cần một nơi để mở lòng, toàn mấy lời tự tiện. Chị làm ơn đừng có ăn cắp ý tưởng của người khác được không?

Nghĩa là sao?

Nghĩa là vốn dĩ Câu lạc bộ Tư vấn đó là do tôi định thành lập đấy.

Một lời kiếm chuyện vô căn cứ mà ai nhìn vào cũng thấy rõ. Đâu đó vang lên những tiếng giễu cợt kiểu như Hả?, dù không nhìn tôi cũng biết mình đang bị khinh miệt.

Dù vậy, Hư Tượng không hề lộ vẻ khó chịu.

Ra là vậy. Vậy kế hoạch đó đã tiến hành đến đâu rồi?

Chậc. Tôi vẫn chưa nói với ai cả.

Em nảy ra ý định đó từ khi nào?

Từ lâu lắm rồi. Chẳng có gì lạ cả đúng không? Tôi đâu có tham gia câu lạc bộ nào đâu.

Vậy là hồi cấp hai em cũng từng có những hoạt động như thế à?

Phải, tôi thường xuyên giúp đỡ những người gặp khó khăn. Mà vốn dĩ muốn giúp người khác thì cần gì lý do?

Tất nhiên là không cần lý do rồi. Vì lòng quan tâm đến người khác là một điều rất đáng quý. Nhưng em biết không, để thấu hiểu trái tim một ai đó, đôi khi chỉ có lòng nhiệt huyết thôi là chưa đủ đâu.

Vậy thì tôi lại càng là người thích hợp. Chỉ có những kẻ yếu mới thấu hiểu được kẻ yếu thôi.

Đúng là cũng có cách suy nghĩ như vậy. Tuy nhiên, dù có thể đồng cảm và khiến mọi chuyện tiến triển tốt đẹp, nhưng cũng không thể khẳng định rằng nó sẽ không kích động những cảm xúc tiêu cực và dẫn đến những lựa chọn tồi tệ nhất.

Đó chỉ là suy đoán thôi đúng không? Thực tế thì việc cùng nhau than vãn cũng giúp người ta thấy nhẹ lòng hơn mà—

Vừa nói, tôi vừa cảm thấy đây giống như cuộc đối thoại giữa người lớn và trẻ con. Một Hư Tượng dùng lý lẽ để thuyết phục, và một tôi đang dùng những lời lẽ ngụy biện đầy cảm tính để chống đối. Ngay cả bản thân tôi còn thấy vậy, thì trong mắt người ngoài, đây chắc chắn chẳng khác gì một vở kịch rẻ tiền.

Nhưng thế cũng tốt.

Ngay từ đầu, một kẻ vụng về trong giao tiếp như tôi đã không nghĩ mình có thể thắng được một Hư Tượng luôn nói năng mạch lạc trong một cuộc tranh luận. Hiện tại, việc duy trì cuộc cãi vã vô bổ này mới là điều có ý nghĩa.

Trước khi bị cô ta thuyết phục hoàn toàn và cuộc đối thoại bị cưỡng chế kết thúc, tôi đánh lái sang chuyện khác.

Mà nói chung là cái tình huống này nó bất công lắm.

Bất công? Em đang nói về chuyện gì vậy?

Thì chẳng phải sao. Một bên là học sinh ưu tú được mọi người kính trọng, một bên là tên bất lương bị mọi người ghét bỏ. Dù tôi có nói ra sự thật thì cũng chẳng ai thèm bận tâm. Cuối cùng chỉ bị coi là kẻ nói dối thôi. Một cuộc chơi đã định sẵn kết quả thế này, không gọi là bất công thì gọi là gì?

Tôi bỏ cách nói chuyện lịch sự, bắt đầu trút ra những lời bất mãn.

Vốn dĩ mấy cái tin đồn về tôi toàn là hiểu lầm, vậy mà đứa nào đứa nấy cũng tin sái cổ. À, đúng là bất công thật mà. Chắc là do cái ánh mắt của tôi trông đáng ghét quá nhỉ.

Nói xong, tôi nhìn chằm chằm vào ngoại hình của Hư Tượng từ trên xuống dưới.

So với tôi thì chị tốt số thật đấy. Vừa xinh xắn, dáng chuẩn, tính cách lại còn tốt nữa. Đúng là kiểu người hoàn hảo không tì vết. Trái ngược hoàn toàn với tôi luôn.

Em có thể đi thẳng vào kết luận được không?

Chị không hiểu sao? Rốt cuộc thì danh tiếng của chị cũng chỉ là một sự giả tạo từ cái vẻ bề ngoài mà thôi.

Khi tôi xúc phạm đến những tin đồn đó.

—Đừng có đánh đồng bản thân với chị ấy.

Đúng vậy, ai đó đã thốt lên như thế.

Tiếng lầm bầm không rõ nguồn gốc đó như một mồi lửa, phá tan sự tĩnh lặng.

Đúng đấy, đừng có mà nói nhăng nói cuội!

Có biết bao nhiêu người đã được chị Yuunagi giúp đỡ không hả!

Đừng có kiếm chuyện vô lý làm khó chị Yuunagi nữa! Trông thảm hại lắm đấy!

Đám học sinh nãy giờ còn im hơi lặng tiếng bỗng đồng loạt cất lời chỉ trích. Như thể đã chạm đến giới hạn chịu đựng, gương mặt đứa nào đứa nấy cũng biến sắc vì giận dữ, giọng nói hừng hực lửa. Trong tầm mắt tôi chẳng thấy ai có vẻ gì đang xem kịch vui, tất cả đều sục sôi lòng căm phẫn nhắm vào tôi.

Không khí ngày càng nóng lên, thế nhưng Hư Tượng chỉ bàng quan đứng nhìn, chẳng hề có ý định đứng ra dàn xếp như lúc nãy.

Có vẻ thời gian đã hết. Chắc hẳn chị ta định mượn tay đám học sinh đang hừng hực căm ghét kia để tống khứ tôi đi.

Tooya, dừng lại đi em!

Giữa muôn vàn tiếng la ó, một giọng nói quen thuộc vang lên.

Nhìn về phía cánh gà đối diện, tôi thấy bóng dáng chị ấy.

Gương mặt chị méo xệch như sắp khóc, bàn tay siết chặt lấy vạt áo trước ngực đến mức nhăn nhúm, như đang cố nén lại nỗi đau trong lòng.

Chẳng màng đến Hư Tượng hay những tiếng chửi bới xung quanh, chị hớt hải chạy lên sân khấu đến bên tôi, nắm chặt lấy cánh tay tôi như đang khẩn cầu, rồi liên tục buông lời khuyên nhủ.

Chuyện của chị không sao đâu. Đừng tự hạ thấp bản thân mình thêm nữa!

Cút xuống ngay đi thằng bất lương kia!

Chị không sao hết, chị ổn mà!

Chẳng ai rảnh mà chiều theo cái thói ích kỷ của mày đâu!

Nè, mình dừng lại đi. Bây giờ vẫn còn kịp, đừng làm những chuyện chẳng ích gì cho ai thế này nữa...

Tiếng ồn ào cứ bủa vây từ phía trước lẫn hai bên, nghe chướng tai không chịu nổi.

IM HẾT ĐI!!

Tôi dồn hết sức bình sinh từ tận đáy lòng gào lên.

Tiếng quát chói tai vang vọng khắp nhà thi đấu, át đi mọi âm thanh hỗn tạp khác.

Khi không gian đã lắng xuống, tôi hơi mạnh tay gạt bỏ bàn tay chị ấy ra, rồi chỉ thẳng ngón trỏ vào chị.

Im lặng đi! Nào là chị không sao, chị ổn, đừng lo cho chị... Tôi nghe mấy câu đó phát ngán luôn rồi! Đã bảo tôi sẽ lo liệu được, nên chị cứ im lặng mà dựa dẫm vào tôi đi!

Bức tường lý trí kìm nén trong lòng đổ sụp, những uất ức tích tụ bấy lâu nay tuôn trào như sóng vỗ.

"Cứ tưởng chị chịu nói ra tiếng lòng mình rồi, ai dè lại biến mất tăm mà chẳng để lại lấy một lời nhắn... Chị nghĩ tôi sẽ tặc lưỡi cho qua rồi bỏ cuộc chắc! Chẳng có chuyện gì được giải quyết cả, ngược lại còn thêm một đống rắc rối không đâu đây này. Chị cũng phải nghĩ cho cái thân tôi chạy đôn chạy đáo khắp trường chứ!"

Cái sự quan tâm lúc nào cũng ưu tiên người khác mà chẳng màng đến bản thân của chị chính là điều khiến tôi thấy đau đớn và khổ sở nhất.

Chị ấy lộ vẻ ngạc nhiên như thể không tin được mình bị phản kháng, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang hậm hực.

"Cái... Chị đã phải vắt óc lo lắng cho Tooya như thế mà em lại nỡ nói vậy sao!"

"Tôi đã bảo đó là lo chuyện bao đồng rồi mà! Chị không tin tưởng tôi đến thế sao!?"

"Chị cũng muốn tin lắm chứ! Nhưng tại Tooya lúc nào cũng tự mình xông pha rồi để bản thân bị tổn thương nên mọi chuyện mới thành ra thế này còn gì!"

"Chỉ vì một hai thất bại cỏn con mà chị lo xa quá rồi đó! Đừng có giả làm kẻ mạo danh để ép tôi phải bỏ cuộc nữa!"

Chắc hẳn chị ấy lại nghe thấy tin đồn mới về tôi ở đâu đó nên mới lo lắng rồi đứng đợi ở khu nhà cũ sau giờ học hôm qua. Sau đó chị đóng giả làm Hư Tượng, cố thuyết phục tôi rằng truyền thuyết về Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ là có thật. Tất cả chỉ để xóa nhòa sự hiện diện của bản thân khỏi ký ức của tôi, để tôi không còn phải phiền lòng thêm nữa.

"M-mạo danh là sao, chị chẳng hiểu em đang nói gì hết..."

"Đến nước này rồi còn giả nai! Muốn lừa thì ít nhất cũng phải sao chép cho giống vào chứ."

"S-sao chép cho giống? ..."

Chị ấy đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa bản thân và Hư Tượng đang đứng ngay cạnh bên rồi sững người. Có vẻ chị đã nhận ra cánh tay quấn băng bị ngược bên, chị ngượng ngùng quay mặt đi vì sự sơ suất của mình.

"C-cái này là do chị vội quá thôi..."

Nhìn thấy chị không còn vẻ hùng hổ như lúc nãy, tôi khẽ thở dài. Cảm giác kích động dần lắng xuống, hơi nóng trong người cũng tan biến đi.

"Chị ôm đồm mọi thứ quá rồi. Đừng có tự tiện quyết định thay cho hạnh phúc của tôi."

Chốt lại một câu như thế, tôi đưa mắt nhìn quanh. Quả nhiên, mọi người đều đang ngẩn người ra trước màn độc diễn đột ngột của tôi. Chẳng thèm bận tâm, tôi tiếp tục cuộc đối thoại với Hư Tượng.

"Cứ thế này thì chẳng đi đến đâu cả, đưa bằng chứng ra đây."

"Bằng chứng?"

"Hãy giải quyết nỗi trăn trở mà tôi sắp nói đây. Nếu chứng minh được lời đồn về cô là thật, tôi sẽ dứt khoát từ bỏ việc lập câu lạc bộ. Hay là... lời thỉnh cầu của một tên học sinh cá biệt bị ghét bỏ nằm ngoài phạm vi tiếp nhận của cô?"

Vừa dứt lời khích tướng, tôi cảm giác như có một tia sáng kỳ quái, sắc lẹm vừa lóe lên trong đôi mắt của Hư Tượng.

"Chuyện đó tuyệt đối không xảy ra. Tôi tiếp nhận lời thỉnh cầu của bất kỳ ai."

"Nói lời phải giữ lấy lời nhé? Cô chắc chắn sẽ giải quyết được vấn đề của tôi ngay tại đây chứ?"

"Ừm. Tôi hứa."

Sau khi đã có được lời cam đoan, tôi nhìn sang chị Akane đang lộ rõ vẻ bất an. Rồi tôi nói khẽ, chỉ đủ cho một mình chị nghe thấy.

"Chị ơi. Em xin lỗi."

Thật lòng tôi chẳng muốn bộc lộ tâm tư này ở một nơi như thế này chút nào. Dẫu biết còn nhiều thời gian và địa điểm thích hợp hơn, nhưng tôi lại thấy uất ức khi buộc phải nói ra ngay lúc này. Càng tồi tệ hơn khi người mình muốn thổ lộ đang ở ngay sát bên mà lại chẳng thể đối mặt để nói trực tiếp.

Nhưng vì tôi là một kẻ ngốc, và đây là cách duy nhất để chấm dứt hiện tượng kỳ quái này.

Tôi cố gắng gạt bỏ những mâu thuẫn đang dồn dập kéo đến trong tâm trí, rồi quay sang đối diện với Hư Tượng. Nỗi sợ rằng tâm ý mình sẽ không được thấu hiểu, cùng sự lo âu rằng hành động sắp tới có thể khiến chị đau lòng khiến đôi môi tôi cứng lại, nhưng tôi vẫn lấy hết bình sinh để mở lời.

Và rồi, tôi nói ra tâm tư mình đã ấp ủ kể từ ngày đầu tiên gặp chị tại khu nhà cũ ấy.

"Tôi thích chị, Yuunagi Akane."

Lời tỏ tình giản đơn, chẳng chút hoa mỹ, vang lên rồi lơ lửng giữa bầu không khí im lặng đến ngột ngạt. Sau một nhịp lặng, chị ấy đứng hình như thể thời gian vừa ngừng trôi, gương mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng.

Vì cảm thấy có lỗi khi thốt ra điều không đúng lúc đúng chỗ, tôi quay mặt đi nhìn về phía sân vận động. Mọi người xung quanh đều tỏ vẻ thờ ơ. Chẳng ai thèm lên tiếng, cứ như thể họ đã chán ngấy một vở kịch tẻ nhạt. Rõ ràng là họ đang cạn lời vì quá ngán ngẩm.

Chỉ riêng Hư Tượng là vẫn giữ vẻ siêu nhiên, không thuộc về bên nào.

Dù trong lòng đầy rẫy nỗi lo không biết chị sẽ đón nhận tình cảm của mình ra sao, nhưng tôi vẫn cố xốc lại tinh thần, tập trung vào mục tiêu duy nhất là cứu chị khỏi tình cảnh phi lý này.

"Nỗi trăn trở của tôi chỉ có bấy nhiêu thôi. Một người thông minh như cô chắc cũng hiểu rồi chứ?"

"Ừm. Nghĩa là một lời thỉnh cầu về tình cảm đúng không. Vậy thì chỉ cần tôi và cậu thắt chặt mối quan hệ hơn là xong nhỉ?"

Nghe cái tiêu chuẩn giải quyết hời hợt đó, tôi cố tình thở dài một hơi thật nặng nề.

"Cô hiểu sai lệch quá rồi đấy. Tôi đã phải lấy hết can đảm để tỏ tình trước mặt bao nhiêu người thế này cơ mà. Kết quả của việc giải quyết nằm ở chỗ tình cảm này có được đáp lại để cả hai đến với nhau hay không. Cô chỉ được chọn một trong hai câu trả lời: Có hoặc Không."

"Chuyện đó hơi khó đấy. Tình yêu cần phải có trình tự. Trước tiên phải tìm hiểu nhau, rồi dành nhiều thời gian để vun đắp tình cảm. Việc tâm đầu ý hợp là điểm đến cuối cùng, không thể quyết định dễ dàng ngay tại đây được."

Đừng có lảng tránh. Có nhiều chuyện phải quen nhau rồi mới biết được chứ. Với lại tôi cũng đâu có bắt chị phải làm người yêu cả đời. Cứ quen thử vài ngày, nếu thấy không hợp thì chia tay cũng được. Đó cũng là một kiểu yêu đương mà.

Hư Tượng vốn chưa từng để lộ một giây suy tư nào, giờ đây lần đầu tiên phải ngậm chặt miệng. Dù biểu cảm hầu như không đổi, nhưng đôi mắt cô ta đang dao động dữ dội.

Thấy cô ta lúng túng trước câu trả lời, tôi biết mình đã đi đúng hướng. Chắc hẳn cô ta nhận ra chẳng có đáp án nào là chính xác cả.

Kế sách tôi bày ra chính là đánh vào sự mâu thuẫn trong danh hiệu Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ.

Liệu một thiếu nữ thuần khiết, người giải quyết mọi lời thỉnh cầu, có thể chấp nhận lời tỏ tình núp bóng tư vấn từ một kẻ bất lương?

Trong trường hợp này, để giải quyết vấn đề của tôi, Hư Tượng buộc phải trả lời "có".

Thế nhưng đối phương lại là một tên bất lương như tôi. Liệu người yêu của một kẻ chuyên gây rắc rối có còn được gọi là thuần khiết?

Chắc chắn là không. Ngay cả những tin đồn về tôi, một kẻ vốn chẳng liên quan gì, còn bị thêu dệt đến mức này. Huống hồ là chuyện tình cảm của một người được mọi người yêu mến, thiên hạ chắc chắn sẽ soi mói đủ điều. Đặc biệt khi đối phương lại là kẻ hoàn toàn trái ngược với hình mẫu người tốt, định kiến về việc cô bị vấy bẩn sẽ luôn đeo bám.

Nếu đồng ý, danh hiệu Thanh Ất Nữ đại diện cho sự thuần khiết sẽ sụp đổ. Nếu từ chối, danh hiệu Bách Tướng Bách Giải đại diện cho việc giải quyết mọi vấn đề sẽ tan tành.

Dù chọn cách nào, lời nói dối duy trì tin đồn cũng sẽ lộ tẩy. Hơn nữa, tôi đã bắt cô ta hứa phải giải quyết ngay tại đây, nên cô ta không thể dùng siêu năng lực để lấp liếm như vụ tìm chìa khóa hay chuyện hôm kia.

Một thế bí hoàn toàn... nhưng mà.

Hư Tượng quay mặt về phía đám đông.

Cô ta đưa mắt nhìn quanh như muốn thấu thị tâm tư từng người một, rồi khẽ rũ mi.

Khi mở mắt ra lần nữa, vẻ uy nghiêm đã quay trở lại.

"Xin lỗi vì để em phải đợi. Lần đầu được tỏ tình nên chị hơi bối rối chút xíu. Vậy chỉ cần chị nhận lời là vấn đề được giải quyết đúng không?"

"Phải."

"Chị hiểu rồi. Chị rất vui vì tình cảm của em. Vậy nên câu trả lời của chị là..."

Cô ta nở nụ cười rạng rỡ.

"Đồng ý."

Cô ta thốt ra câu trả lời một cách nhẹ nhàng.

Tôi im lặng quan sát xung quanh.

Diện mạo của Hư Tượng không hề thay đổi, cũng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy mọi người đã nhìn thấy chị ấy thật sự.

Cảnh tượng đó chỉ chứng minh một điều duy nhất: kế hoạch của tôi đã thất bại.

Tuy nhiên, tôi không hề ngạc nhiên. Tôi đã lường trước kết quả này.

Ngay từ đầu, kế sách của tôi đã tồn tại một lỗ hổng.

Đó là vì Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ được tạo ra từ hình ảnh trong tâm trí học sinh.

Trong khi Bách Giải mang ý nghĩa rõ ràng, thì Thanh Ất Nữ lại rất mơ hồ. Thuần khiết nghĩa là tâm hồn không vấy bẩn, nhưng dựa vào đâu để phán xét điều đó?

Ví dụ, một người vì ai đó mà buộc phải làm việc xấu thì tâm hồn có bị vấy bẩn hay không còn tùy thuộc vào lý do và góc nhìn. Trong trường hợp này cũng vậy, nếu mọi người nhận định rằng Hư Tượng chỉ đang miễn cưỡng chiều theo trò đùa của tên bất lương để xoa dịu tình hình, thì danh tiếng Thanh Ất Nữ chẳng những không bị tổn hại mà còn được củng cố thêm. Khi ranh giới thiện ác không rõ ràng, mọi thứ đều có thể được diễn giải theo cảm tính.

Vậy thì, tôi chỉ cần kích thích sự phẫn nộ đối với cái ác mạnh mẽ hơn nữa.

Tôi sẽ diễn vai một tên bất lương đúng như những gì họ tưởng tượng.

"Thật luôn! Được Yuunagi Akane làm bạn gái đúng là không uổng công mình lấy hết can đảm mà!"

Giữa những ánh mắt lạnh lẽo đang đổ dồn về phía mình, tôi lên giọng đầy đắc ý.

Ngay cả bộ dạng trẻ con đáng khinh bỉ đó cũng không làm Hư Tượng bận tâm, cô ta vẫn giữ nụ cười trên môi.

"Giờ thì tin đồn về chị đã được chứng minh là thật rồi chứ?"

"Ừm, tôi công nhận. Chị đúng là người giải quyết tuyệt vời nhất."

"Cảm ơn em. Vậy chúng ta cứ theo thỏa thuận mà thành lập câu lạc bộ tư vấn nhé."

"Dĩ nhiên, đã hứa là làm. À mà khoan, chờ chút. Trước đó tôi còn một thỉnh cầu nữa."

"Đó là một lời tư vấn sao?"

"Không phải tư vấn. Hai người yêu nhau thì cần gì phải khách sáo thế. Đây là thỉnh cầu dành cho cô bạn gái yêu dấu thôi. Tôi ấy mà, luôn có một việc muốn làm nếu có người yêu."

Tôi dang rộng hai tay về phía Hư Tượng.

"Hôn nhau đi."

Ngay khoảnh khắc đó, tiếng hít hà kinh ngạc vang lên khắp nơi. Từ đám học sinh, và cả từ chị ấy, người đang lo lắng theo dõi diễn biến sự việc.

"Chỉ nói miệng thôi thì không đủ, tôi muốn có chút biểu hiện tình cảm cơ. Chuyện hiển nhiên của các cặp đôi mà, được chứ?"

Hư Tượng mỉm cười dịu dàng thay cho lời đồng ý, rồi tiến về phía tôi một bước.

Thế nhưng.

"Kinh tởm thật."

"Đến mức này thì quá đáng rồi đó."

"Được đằng chân lân đằng đầu."

Những tiếng chê bai đầy ghê tởm vang lên khắp nơi.

Cùng lúc đó, chuyển động của Hư Tượng khựng lại.

Tôi khẽ cười thầm trong lòng.

"Sao thế? Mau lên đi chứ."

Hư Tượng đứng chôn chân, một chân đã bước tới nhưng không thể cử động thêm. Đôi mắt cô ta mất đi tiêu cự, sắc mặt tái nhợt.

"Này này, đừng nói là chị không làm được nhé. Chúng ta yêu nhau mà đúng không? Chẳng phải vấn đề trở thành người yêu của nhau đã được giải quyết rồi sao?"

Câu hỏi đó kéo theo những lời chế nhạo từ đám đông. "Thằng đó vẫn còn đang mơ ngủ kìa", "Vở kịch đến đây là hết rồi nhé"... học sinh bắt đầu xì xào châm chọc.

Thế nhưng, người phản ứng với những âm thanh đó không phải là tôi.

"Dừng lại đi!!"

Hư Tượng hét lên.

"Không được làm thế nữa..."

Đôi mắt mở trừng trừng, cô ta lấy tay che nửa khuôn mặt, cả người gập lại đau đớn.

Đám học sinh trợn tròn mắt kinh ngạc, không hiểu sao Hư Tượng lại đột ngột đau đớn như vậy, ai nấy đều trở nên hoang mang.

Mọi chuyện đang diễn ra đúng như tôi dự đoán.

Từ trước đến nay, Hư Tượng chưa bao giờ nói dối khi giải quyết các lời thỉnh cầu. Bởi lẽ, nếu có bất kỳ sự gian dối nào trong cách giải quyết, nó sẽ đi ngược lại tâm nguyện của chị ấy—muốn trở thành một bản thể hoàn hảo, đáp lại kỳ vọng của tất cả mọi người.

Nói cách khác, lời thỉnh cầu vừa rồi của tôi đối với Hư Tượng là hoàn toàn thật lòng.

Còn đám học sinh thì sao? Chúng chỉ nghĩ đây là trò đùa của một kẻ bất hảo, nên đã mặc nhiên coi hành động của Hư Tượng là đúng đắn mà bỏ qua.

Thế nhưng, khi tôi định tiến tới nụ hôn, giới hạn chịu đựng của chúng đã bị phá vỡ. Sự ngán ngẩm chuyển thành cơn thịnh nộ. Để ngăn chặn điều đó, chúng cố phơi bày sự thật rằng chuyện hai đứa yêu nhau chỉ là giả dối.

Nói cách khác, hành động đó chẳng khác nào chứng minh lời thỉnh cầu của tôi vẫn chưa được giải quyết. Một nghịch lý lại tiếp tục nảy sinh.

Hiện tại, Hư Tượng đang bị giày vò bởi sự mâu thuẫn trong nhận thức của đám học sinh.

Lẽ dĩ nhiên, đám học sinh không thể hiểu được điều đó, và mũi dùi dư luận lại một lần nữa chĩa thẳng vào tôi.

Giữa những lời thóa mạ gay gắt hơn bao giờ hết, tôi nhìn về phía Hư Tượng.

Dáng vẻ đau đớn vật lộn để tìm ra câu trả lời của cô ta trông chẳng khác nào tấm gương phản chiếu tâm can của chị ấy.

Hóa ra bấy lâu nay tôi đã lầm.

Vì quá mải mê với những hiện tượng kỳ quái mà tôi đã quên mất lý do thực sự khiến chị ấy phải khổ sở.

Ngay từ đầu, mọi chuyện bắt nguồn từ đâu? Tại sao chị ấy lại tin vào những lời đồn thổi vô căn cứ về Bảy điều bí ẩn ngầm, thậm chí còn đi cầu xin bức tượng Thiếu nữ Cầu nguyện?

Không phải vì Hư Tượng xuất hiện, cũng chẳng phải vì bản thân chị ấy không còn được ai nhận ra.

Nguồn cơn thực sự của mọi rắc rối chính là những lời thỉnh cầu dồn dập từ đám học sinh, những kẻ luôn đặt kỳ vọng quá mức vào chị.

Tôi đã quên mất điều hiển nhiên đó mà cứ mải mê đi sai hướng suốt bấy lâu nay.

Chứng minh lời đồn về Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ là giả dối ư? Đó là một thử thách điên rồ khi đối thủ là Hư Tượng, kẻ có thể thao túng vạn vật. Cho dù tôi có dồn cô ta vào thế bí như hiện tại, thì việc sử dụng một lời thỉnh cầu hèn hạ cũng chẳng thể chứng minh được lời đồn đó là sai sự thật.

Vạch trần Hư Tượng là kẻ giả mạo sao? Ngay cả khi tôi chỉ ra sự khác biệt giữa thật và giả, thì làm cách nào để mọi người tin rằng có một Yuunagi Akane thật sự đang ở nơi khác? Đừng nói là một kẻ bị ghét bỏ như tôi, ngay cả người bình thường cũng chẳng thể nào khiến họ thấu hiểu được điều đó.

Và cho dù tôi có đạt được hai mục tiêu đó để đưa chị ấy trở lại, vấn đề cốt lõi về việc mọi người xem chị ấy là người thích hợp nhất để tư vấn vẫn không hề thay đổi. Bất kể chị ấy có tự ti hay hối hận vì những cách xử lý không xứng đáng với vai trò người giải quyết đến đâu, với những thành tích tư vấn từ trước đến nay, sự thật đó vẫn không thể bị bóp méo.

Như vậy, chuỗi xích tư vấn sẽ không bao giờ đứt đoạn, và nỗi khổ tâm của chị ấy cũng chẳng thể kết thúc. Việc một tin đồn nhảm nhí mới với hình thái hơi khác đi một chút lại rộ lên chỉ còn là vấn đề thời gian.

Điều thực sự cần chú trọng chính là thay đổi nhận thức của mọi người, những kẻ đã thần thánh hóa chị ấy.

Tôi thầm thề với chị ấy—người đang mang gương mặt đau đớn nhìn vào Hư Tượng như thể đang soi lại chính bản thân mình trong quá khứ.

Lần này tôi nhất định sẽ cứu chị. Tôi sẽ dẹp bỏ cái thứ lòng tốt đầy áp đặt này.

Để đối đầu với những lời chỉ trích không ngớt, tôi bật cười:

"──Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!"

Tôi cất tiếng cười đê tiện đúng chất một kẻ phản diện. Để làm chủ bầu không khí nơi này, tôi cứ thế ôm bụng cười ngặt nghẽo như thể đã mất trí. Đám học sinh dần bị sự điên rồ của tôi nuốt chửng, tất cả đều câm nín.

Chờ đến khi xác nhận mọi người đã im bặt, tôi mới ngừng cười và làm bộ dạng lau nước mắt đầy giả tạo.

"Hà. Mấy người đổ lỗi kinh khủng quá, làm tôi không nhịn được cười."

Trước khi bị phản bác, tôi dồn dập nói tiếp:

"Ơ kìa, không nhận ra sao? Chính các người mới là kẻ đang dồn Hư Tượng này vào đường cùng đấy."

Dù vậy, đám học sinh vẫn không nhận ra lý do khiến Hư Tượng đau khổ. Trên mặt họ chỉ hiện rõ vẻ khó chịu, như muốn nói rằng tên bất hảo này lại phát ngôn mấy thứ nhảm nhí gì nữa đây.

Dù vẫn giữ thái độ nhạo báng, nhưng trong lòng tôi lại trào dâng cơn giận dữ và sự hối hận khôn nguôi. Trong tâm trí tôi, tâm tư giấu kín mà chị ấy đã nức nở thốt ra vào đêm bốn ngày trước cùng hình bóng của chị lại hiện về.

"Cái tin đồn nhảm nhí mà mấy người tự tiện lan truyền rồi tin sái cổ... Bách Tướng Bách Giải gì đó đúng không? Cái thứ bảo rằng sẽ giải quyết mọi lời thỉnh cầu ấy. Con bé này đang dùng cái đầu rỗng tuếch của nó để cố gắng bảo vệ điều đó, vậy mà mấy người lại coi lời thỉnh cầu lúc nãy cứ như chuyện cổ tích rồi định phủ nhận kết quả luôn sao. Nếu thực sự muốn cứu nó, thay vì chỉ trích tôi, mấy người cứ im lặng mà xem chúng tôi hôn nhau đi."

Nếu đã không hiểu, tôi sẽ hạ nhục. Hạ nhục để họ phải nhận ra.

"Mấy người đúng là lũ ngốc. Lại đi tôn thờ một đứa khờ khạo, thật thà quá mức như nó chẳng khác gì thần thánh. Nhìn vào thực tế đi, nó đang ôm đầu khổ sở chỉ vì một câu nói của tôi kìa. Cái loại thần thánh giải quyết được mọi chuyện ở đâu ra thế này?"

Chị ấy đã chuẩn bị tâm thế thế nào khi nhận lời tư vấn, đã gánh vác bao nhiêu nỗi khổ đau.

"Con bé này chẳng phải hạng người cao siêu gì đâu. Cũng chỉ là một học sinh cấp ba bình thường như tôi hay mấy người thôi. Không, đúng hơn nó là một kẻ hèn nhát, không dám phủ nhận những tin đồn thổi phồng, vì sợ bị mọi người ghét bỏ nên mới cố gắng trau chuốt vẻ bề ngoài. Vậy mà mấy người lại không biết mình đang bị cái bóng giả tạo đó dắt mũi, rồi còn tôn sùng nó nữa chứ. Đúng là một kiệt tác hài hước."

Họ chẳng thèm tìm hiểu tâm tư chân thành của chị ấy mà chỉ mải mê ca tụng những thành tích đạt được.

"Tội nghiệp chưa, nghĩ ngợi đến mức run rẩy cả người thế kia. Nhưng muốn trở thành kẻ lợi hại như lời đồn thì phải chịu thôi. Đâu thể chà đạp lên kỳ vọng của mọi người được, đúng không?"

Dù bị xúc phạm đến mức này, đám học sinh vẫn không thốt ra lấy một lời chửi bới, họ chỉ im lặng lườm tôi tóe lửa.

Có lẽ cuối cùng họ cũng ngộ ra, rằng chính những lời nói của mình lại đang làm tổn thương tin đồn đó. Và nhận ra ý chí kiên định của Hư Tượng trong việc tuân thủ tin đồn mạnh mẽ đến nhường nào.

Tôi nghiến chặt răng vì sốt ruột.

──Nếu vậy chỉ còn một con đường duy nhất thôi chứ gì. Nói đi, mau nói ra đi! Hãy giải thoát cho chị ấy khỏi cái lý tưởng ích kỷ đó đi!

"Lúc nãy có đứa nào mỉa mai tôi vẫn còn đang mơ mộng đúng không. Tôi nói ngược lại cho mà nghe nhé."

Tôi nhìn xuống tất cả những người có mặt tại đây.

"Mau tỉnh mộng khỏi cái Hư Tượng này đi, lũ vô dụng."

Ngay lúc đó ──── Một tiếng giậm chân thật mạnh xuống sàn nhà thi đấu vang lên.

Ánh mắt mọi người tập trung vào người vừa đứng dậy.

"Cậu chẳng biết gì về Akane cả, đừng có mà ăn nói hàm hồ."

Chị Reina nói bằng giọng đanh thép. Trong đôi mắt đang nhìn xoáy vào tôi ẩn chứa một ý chí kiên định không hề thay đổi.

Thấy người phản biện dũng cảm xuất hiện, tôi suýt chút nữa đã mỉm cười vì nhẹ nhõm.

Bởi vì tôi chỉ có thể đóng vai ác. Bởi vì tôi cần một người đóng vai kỵ sĩ để bảo vệ chị ấy. Một người có tình cảm mãnh liệt dành cho chị ấy, đủ để đối đầu trực diện với những lời lẽ xằng bậy của kẻ thủ ác.

"Akane không phải hạng người như cậu nghĩ! Em ấy là một cô bé có trái tim nhân hậu, luôn hành động vì người khác đầu tiên! Cậu chẳng biết gì về việc phần lớn học sinh ở đây đã được Akane cứu rỗi thế nào mà dám dùng trí tưởng tượng chủ quan để phán xét em ấy!"

Mặc kệ những ánh nhìn xung quanh, chị ấy chỉ tập trung bộc bạch tâm tư của mình một cách thẳng thắn.

"Dù là những nỗi lo nhỏ nhặt nhất em ấy cũng chân thành đón nhận... thậm chí hy sinh cả thời gian của bản thân... Dù thực sự đau đớn đến mức muốn dừng lại... nhưng em ấy chưa từng thốt ra một lời than vãn, vẫn luôn quan tâm đến chị và mọi người xung quanh với gương mặt bình thản...!"

Chị ấy cúi mặt với vẻ khổ sở như đang thú tội, rồi cao giọng như muốn răn đe không chỉ tôi mà là tất cả những người có mặt tại đây.

"Đừng dùng những lời tư vấn vớ vẩn để làm khổ em ấy thêm nữa! Đừng lợi dụng trái tim thuần khiết đó nữa! Đừng có đổ hết mọi thứ lên đầu một mình em ấy nữa!"

Tôi hướng mặt về phía lễ đài, nơi Hư Tượng và chị Reina đang đứng, rồi dõng dạc cất lời.

"Akane. Chị không cần phải gồng mình giải quyết những lời thỉnh cầu đó nữa đâu."

Cả hai cùng ngẩng đầu lên.

Đôi mắt họ mở to, gương mặt biến dạng. Dù ngoại hình giống hệt nhau nhưng cảm xúc lại hoàn toàn trái ngược.

Một luồng nhiệt nóng hổi dâng trào trong lồng ngực.

Tôi đã luôn chờ đợi ý chí này.

Ý chí phủ nhận sự tồn tại của Hư Tượng.

Ý chí phủ nhận sự hy sinh quên mình của chị.

Bởi lẽ, một ý chí tự thân sẽ chẳng bao giờ khuất phục trước những lời ra tiếng vào hay tin đồn nhảm nhí.

Sự hiện diện của nhóm Ryou đã giúp tôi nhận ra điều đó.

Dù tận mắt chứng kiến tôi thất thế, ba người họ vẫn không bị những tin đồn mới làm lung lạc, bởi họ luôn giữ một niềm tin kiên định vào tôi — với tư cách là người thân, là bạn thanh mai trúc mã, là những người đồng điệu về sở thích.

Và điều đó cũng giống hệt như những gì mọi người dành cho Hư Tượng. Chẳng liên quan gì đến việc lập ra câu lạc bộ tư vấn hay gì cả, tin đồn đó từ lâu đã cắm rễ trong lòng mọi người như một sự thật hiển nhiên.

Thế nên chẳng thể thay đổi được gì. Có cố gắng thuyết phục cũng vô ích thôi.

Vì chẳng ai có thể lay chuyển được ý chí của một người, ngoại trừ chính bản thân họ.

Tiếng nói của chị Reina như một viên đá ném vào mặt hồ đang tĩnh lặng, tạo nên những vòng sóng lan tỏa khắp nơi.

"Đúng vậy! Chị không cần phải vì bọn em mà cứ ôm khư khư mọi chuyện rồi dằn vặt bản thân như thế đâu!"

"Dù không làm vậy thì cũng chẳng ai nghi ngờ tấm lòng của chị Yuunagi cả!"

"Sự tử tế mà chúng em nhận được từ chị Yuunagi sẽ không bao giờ thay đổi vì những chuyện này đâu!"

Thế nên, chị không cần phải giải quyết thỉnh cầu của ai nữa.

Từng người, rồi từng người một đứng dậy, những tiếng đồng tình cứ thế vang lên không ngớt.

Đó chính là khung cảnh mà tôi hằng mong đợi.

Khi nhận ra không thể dùng sức người khác để thay đổi hoàn toàn ý chí của họ, tôi đã quyết định lợi dụng chính những tin đồn xấu về mình. Tôi cố tình hành động như kẻ xấu để châm ngòi cơn giận, mượn sự phản kháng đó làm đòn bẩy.

Tất cả chỉ để họ tự dùng ý chí của mình mà cắt đứt niềm tin mãnh liệt vào một Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ.

Chị Akane lấy tay che miệng, cố nén những tiếng nấc nghẹn ngào. Sự tự phủ nhận bấy lâu nay bị kìm nén trong lòng giờ đây hóa thành những giọt nước mắt, tuôn rơi không ngừng từ đôi mắt ấy.

Tình cảm của mọi người dành cho chị ngày một lớn dần, lấp đầy không gian nhà thi đấu bằng một sự ấm áp lạ kỳ.

Và rồi.

"Ơ? Chẳng phải chị Yuunagi vừa mới đứng trên bục phát biểu sao?"

"Đúng rồi... Mà nãy chị ấy có quấn băng gạc ở tay phải không nhỉ?"

Vài học sinh bắt đầu nhận ra sự khác lạ, những tiếng xì xào bàn tán đầy bối rối vang lên khắp nơi.

Chị Akane muộn màng nhận ra mình đang bị mọi người nhìn chằm chằm, bèn luống cuống lấy tay lau đi những giọt lệ còn vương trên mặt. Có vẻ vẫn chưa kịp nắm bắt tình hình, chị quay sang nhìn tôi với vẻ dò hỏi.

Tôi khẽ mỉm cười để không ai nhận ra. Hiểu rằng hiện tượng kỳ quái đã kết thúc, chị nắm chặt lấy vạt váy như để kìm nén cảm xúc đang trào dâng, rồi nở một nụ cười trong nước mắt.

Ngay sau đó, chị hướng ánh nhìn về phía bục phát biểu.

Nơi đó giờ đây trống không. Trong mắt tôi, hình bóng của Hư Tượng đã hoàn toàn biến mất.

Bách Tướng Bách Giải đã bị ý chí của các học sinh phủ nhận. Giờ đây không còn ai cần đến sự tồn tại của cô ta nữa.

Chị chậm rãi tiến lại gần bục phát biểu, nhẹ nhàng ôm lấy khoảng không hư vô.

Rồi chị thì thầm.

"Xin lỗi em... Chỉ vì chị đã dối lòng mình mà cầu nguyện, nên mới khiến em phải chịu khổ sở như vậy. Nhờ có em mà chị đã có thể thành thật với bản thân mình hơn."

Giờ chị ổn rồi.

Ngay lập tức, từ giữa đôi tay của chị, những hạt cát ánh sáng nhạt màu hiện ra.

Ánh sáng lung linh huyền ảo ấy lơ lửng giữa không trung một hồi rồi tan biến như hòa vào hư không.

Chị nhắm mắt lại như để cảm nhận những tàn dư cuối cùng, rồi với gương mặt đầy quyết tâm, chị bước lên bục phát biểu và nhìn xuống mọi người.

"Tôi là một kẻ yếu đuối."

Trái ngược với lời nói, giọng chị vang lên đầy nghị lực.

"Từ trước đến nay, tôi luôn dốc lòng tư vấn cho mọi người chỉ với một mong muốn duy nhất là được giúp đỡ ai đó. Khi thấy những người đang mang nỗi ưu tư tìm lại được nụ cười rạng rỡ, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc lây."

"Nhưng rồi từ lúc nào không hay, sự thỏa mãn đó đã biến thành cảm giác trách nhiệm. Tôi tự nhủ rằng nếu có ai đó cần đến mình, mình phải đáp ứng kỳ vọng của họ bằng mọi giá..."

"Thế nhưng tôi không hoàn hảo đến mức có thể tìm ra lời giải cho mọi vấn đề. Khoảng cách giữa một tâm trí bị thúc ép bởi trách nhiệm và con người thật của tôi cứ thế lớn dần, khiến tôi lạc lối trong đau khổ, và trái tim tôi dần trở nên kiệt quệ."

"Dù vậy, tôi vẫn không dám mở lòng, cứ thế tiếp tục lừa dối bản thân và cả mọi người. Bởi tôi sợ rằng khi nói ra sự thật, gương mặt của mọi người sẽ lại chìm trong nỗi buồn."

"Tôi không phải là một người hoàn hảo như những lời đồn đại mà mọi người vẫn hằng ca tụng."

"Tôi chỉ là một kẻ yếu đuối, thậm chí còn không thể thành thật với chính trái tim mình."

Chị cúi đầu.

"Tôi xin lỗi vì đã lừa dối mọi người suốt bấy lâu nay."

Lời xin lỗi chân thành ấy vang vọng giữa không gian tĩnh lặng.

Câu trả lời của mọi người dành cho tiếng lòng của chị là điều không cần phải bàn cãi.

Trong chớp mắt, cả nhà thi đấu ngập tràn những lời động viên và cảm ơn.

Dù chị có nói thế nào đi nữa, thì sự thật là chị đã cứu giúp họ, và lòng biết ơn đó là thật. Chừng nào những ký ức đó còn tồn tại, sẽ chẳng có học sinh nào nghi ngờ nhân cách cao đẹp của chị.

Không phải là một Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ, mà chỉ đơn giản là một Yuunagi Akane luôn quan tâm đến người khác đã được mọi người công nhận.

"Cảm ơn mọi người... cảm ơn mọi người nhiều lắm..."

Nhìn chị nghẹn ngào trong niềm xúc động dâng trào, tôi cảm thấy nhẹ nhõm đến mức tưởng như cả cơ thể sắp khuỵu xuống sàn vì kiệt sức.

Cuối cùng cũng cứu được chị rồi.

Cuối cùng cũng có thể xua tan nỗi buồn bủa vây trái tim chị.

Dù đã trải qua bao nhiêu thăng trầm, nhưng thật tốt vì tôi đã không dừng bước. Từ giờ chị sẽ không còn phải chịu khổ hay cô đơn nữa.

Việc còn lại chỉ là đóng cho trọn vai phản diện thôi.

Tôi kìm nén cảm xúc dâng trào từ niềm vui và sự thỏa mãn, đợi đến khi tiếng bàn tán của mọi người vừa dứt, tôi liền lớn tiếng cắt ngang:

"Này, đừng có lờ tôi đi chứ!"

"Đừng có định kết thúc câu chuyện theo kiểu cảm động thế chứ. Còn yêu cầu của tôi thì sao?"

Trước gã bất lương không biết đọc bầu không khí hay mạch truyện này, đám học sinh ngán ngẩm nhún vai hoặc lắc đầu ngao ngán.

Tôi biết thừa là dù có khơi lại chuyện cũ thì chị bây giờ hoàn toàn có thể từ chối. Chỉ là, một kẻ đã đối đầu gay gắt như tôi mà lại cảm động trước thái độ của mọi người rồi tự ý rút lui thì nghe không tự nhiên chút nào. Dù chẳng đời nào màn kịch này bị lộ, nhưng để kết thúc mọi chuyện êm đẹp, tốt nhất tôi nên đóng vai một tên bất lương thảm hại bị từ chối thẳng thừng trước mặt toàn trường.

Chị dường như hiểu ngay ý đồ của tôi, chị xoay người lại phía này và dõng dạc nói:

"Chị không còn là Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ nữa, nên chị không thể đáp ứng yêu cầu đó được."

Trước diễn biến hiển nhiên này, chẳng ai thắc mắc gì cả, thậm chí có vẻ họ còn đang mong chờ phản ứng tiếp theo của tôi.

Hay là mình cứ làm loạn lên như họ mong đợi nhỉ? Như thế thì chắc chắn các giáo viên sẽ không ngồi yên đâu. Tôi sẽ bị tống cổ ra ngoài và hạ màn tại đó.

Ngay khi tôi vừa quyết định hành động như vậy.

"Thế nên, đây là câu trả lời của một Yuunagi Akane bình thường."

Chị bất ngờ tiếp lời.

Còn chưa kịp thắc mắc chị đang nói gì, chị đã bước đến sát trước mặt tôi, hơi nhón chân lên và ghé sát mặt lại.

Có thứ gì đó khẽ chạm vào môi tôi. Sự mềm mại ấy mang theo một hơi ấm nhè nhẹ.

Chị chậm rãi rời mặt khỏi tôi, rồi...

"Đồng ý. Mong được em giúp đỡ nhé."

Chị nở một nụ cười tinh nghịch như đang thẹn thùng.

Tôi đứng hình, chẳng thể hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra.

Sau một thoáng tĩnh lặng, cả nhà thi đấu bùng nổ trong tiếng la hét vang trời như để nói hộ nỗi lòng của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!