1.3: Một người hùng mới xuất hiện! Ngươi có nghe được tiếng thét gào từ Trái Đất chưa?
3
“Để mà nói thì…”
Hỏi đáp xong xuôi, vị bác sĩ gầy guộc quay qua nhìn Kuu và nói với giọng điệu có phần bông đùa. Hẳn ông ta làm thế cốt để cậu cảm thấy thoải mái hơn khi nói chuyện, chứ chẳng phải vì ông ta thiếu tinh ý hay không nghiêm túc khi làm việc với một đứa mới học cấp hai như cậu đâu, Kuu đoán là vậy.
Hiển nhiên Kuu không ưa việc bị đối xử như một đứa nhóc miệng còn hôi sữa một chút nào; song, cậu đủ trưởng thành để có thể giữ kín thứ cảm xúc ấy trong lòng thay vì trực tiếp phô bày. Ít nhất là nếu so với mấy đứa cấp hai khác, cậu tin rằng tâm hồn mình trưởng thành hơn nhiều.
Tuy nhiên, những gì vị bác sĩ sắp nói tới đây thực sự có ý coi Kuu chẳng khác mấy đứa nít ranh bình thường là mấy.
“Nguyên do cậu thấy ghét cay ghét đắng lời đùa của cậu tiền bối kia là vì cậu, ừ, chính cậu chứ chẳng phải ai khác, cũng đang mang tâm tưởng y hệt cậu ta. Chẳng qua là trong khi cậu phải kìm lại những suy nghĩ ấy trong lòng, cậu ta lại cứ thế nói thẳng ra mà không cần giữ lại chút gì. Và điều đó làm cậu nảy sinh lòng đố kị, tôi nói không sai chứ?”
“...”
Đố kị?
Kuu sững sờ trước những gì mình vừa nghe được. Liệu thứ cảm xúc khó để diễn tả thành lời ấy, thứ cảm xúc đang từ từ choán lấy tâm trí cậu ấy, có thể được tóm gọn lại chỉ với một từ giản đơn đến thế không? Lời của vị bác sĩ làm cậu ngỡ ngàng đến mức không biết nên đáp lại thế nào, chẳng hay nên phản ứng ra sao.
Trái lại, vẫn với giọng điệu bông đùa đó, vị bác sĩ tiếp tục trình bày.
“Hơn bất kì ai trên thế giới này, người thực sự không để tâm một tí nào đến ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’ là chính cậu, Kuu à. Chính cậu chứ chẳng phải ai khác. Mặc cho cậu có nói ngược nói xuôi kiểu gì đi chăng nữa, gốc rễ vấn đề vẫn nằm ở bản chất của cậu mà thôi. Dù là cái chết của một phần ba loài người cũng chẳng thể làm cậu rung động mảy may. Dù là cảm giác hạnh phúc vì may mắn tai qua nạn khỏi hay xót thương cho những người bất đắc kỳ tử mà chết đi, cậu cũng không hề có. Và đấy là điều làm cậu thấy day dứt lương tâm vô cùng. Bản thân cậu nhận thức được rằng, nếu xét về mặt đạo đức thì sự thiếu hụt tình cảm của mình, sự tê liệt cảm xúc của mình là một thứ không thể chấp nhận được trong xã hội ngày nay.”
“...”
“Và đó cũng là lí do cho nỗi thống khổ đang thường trực trong lòng cậu, Kuu à. Đáng lí ra cậu nên cảm thấy xót xa như bao người, nhưng trớ trêu thay, cậu lại không tài nào làm được như thế. Chính sự đối lập rõ ràng giữa chuẩn mực đạo đức xã hội và cảm xúc của cá nhân cậu là thứ đã giày vò tâm can cậu từ ngày ấy đến tận bây giờ. Ấy thế mà, dù chẳng phải chịu thống khổ hay dằn vặt liên tục như cậu, thế nhưng cậu tiền bối kia nói riêng và cả thế giới này nói chung vẫn có thể chấp nhận đại họa ấy một cách đơn giản và chẳng mấy nhọc công; đó mới là điều mà cậu ghét vô cùng. Nếu tôi phải dùng một câu đơn giản để cô đọng lại tâm tư tình cảm của cậu hiện giờ, đó có lẽ sẽ là, ‘Hà cớ gì mà tôi lại là người duy nhất phải buồn khổ vì một gánh nặng phi lí như thế chứ?’”
Kuu phân vân, tự hỏi không biết cậu có nên phản pháo lại hay là không. Nhưng rồi, chính sự phân vân ấy đã khiến cậu nhanh chóng nhận ra rằng mình không nên phản pháo lại thì hơn, vì lí do cậu đến đây đâu phải là để khư khư bảo vệ cái tôi cá nhân đâu.
Kỳ thực, cái cách mà Kuu có thể nhanh chóng đưa ra một quyết định bình tĩnh đến thế trong hoàn cảnh này, khi mà cậu đang bị chỉ trích trực tiếp như vậy, thật chẳng khác gì một luận cứ vững chãi cho những lập luận mà vị bác sĩ đã nói từ nãy đến giờ.
“Dù là khi biết được rằng họ hàng thân thiết với mình đã chết, hay cả khi nhận thức được rằng một phần ba số người quen của mình đã ra đi, cậu cũng có thể dễ dàng chấp nhận mà không nghĩ gì nhiều, đúng chứ? Với cậu, đó chỉ như một sự thật hiển nhiên, chẳng khác mấy tin tầm phào kiểu ‘thời tiết hôm nay như thế nào’ là mấy. Nhưng vấn đề là, với cảm xúc của mình, cậu lại chẳng thể thấu triệt được như thế. Dẫu cho về mặt lí trí, cậu hiểu rằng ‘ở thời điểm ấy, buồn là đương nhiên’, rằng ‘ở thời điểm ấy, đau là tất yếu’, vì đó là những gì cậu được dạy, cũng như là những gì cậu học được từ sách vở về phản ứng nên có của một người trước những mất mát như thế; nhưng cậu không thể cảm thấy tương tự. Cậu không thể rung động dù chỉ mảy may. Dù hiểu rõ nhưng không thể làm theo, đó hẳn là nguyên nhân cho nỗi thống khổ xuất phát từ sự lạc điệu với lẽ thường của cậu, là căn do cho sự giày vò không điểm dừng trong lòng cậu. Bởi vậy, thời điểm mà cậu thực sự phải chịu khổ có lẽ là ngay sau khi ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’ diễn ra. Cậu ganh ghét với những ai có thể thật lòng xót xa, đố kị với những người có thể thực tâm buồn khổ trước sự ra đi của những người thân quen. Chỉ vì chẳng thể xót xa hay khóc thương như người ta mà cậu thấy mình xấu xa vô cùng; và ý nghĩ ấy giày vò cậu, nhấn chìm cậu trong cảm giác tội lỗi.”
“... Vâng.”
Mãi đến giờ Kuu mới hồi đáp lại vị bác sĩ. Cậu gật đầu tỏ ý đồng tình.
Vì kể cả là hiện tại, khi nhớ lại thời khắc ấy, lồng ngực Kuu vẫn nhói lên vì đau.
Rằng ở thời khắc ngay sau khi tiếng thét kia vang lên, giữa sự hỗn loạn tưởng như tận thế đã đến, trong khi người nào người nấy, bất kể già trẻ lớn bé, cũng đều thực tâm khóc lóc, kêu gào, rối trí và hoảng loạn, chỉ riêng cậu phải chật vật giả vờ rằng mình cũng buồn khổ như bao người.
Giả vờ rằng mình xót xa cho sự ra đi của họ hàng.
Giả vờ rằng mình khóc thương cho sự ra đi của đồng bạn.
Hay giả vờ rằng mình kinh hãi trước cơn khủng hoảng chưa từng có tiền lệ sắp sửa bao trùm lên hết thảy loài người.
Cứ mỗi khi nhớ lại những hành động xấu xí và kinh tởm ấy, cậu lại cảm thấy tâm trí mình đau đến như chết đi sống lại.
Và ấy là lí do vì sao cậu không thể tin được rằng, dẫu cho có khóc thương hay hoảng loạn ra sao vào ngày hôm ấy, người ta vẫn có thể trở về bình thường một cách cực kì nhanh chóng; để rồi giờ đây họ thờ ơ với chuyện đó “chẳng khác gì cậu”, thậm chí còn cười cợt, tận hưởng cuộc sống như chưa có gì xảy ra.
Cậu không thể tin được rằng họ có thể làm như thế mà chẳng cần giả vờ.
Đó là điều cậu không thể chấp nhận được.
Đó là điều cậu không thể tha thứ nổi.
“Cũng còn khả năng là cậu thấy điều đó thật bất công; và nếu cảm giác ấy là thực, thì đó sẽ là lí do giải thích vì sao cậu lại khắt khe đến thế với hành vi của cậu tiền bối kia nói riêng và cả thế giới hiện tại nói chung. Những trò đùa rất đỗi bình thường trong mắt mọi người, cậu lại chẳng thể chấp nhận nổi; chúng làm cậu muốn phê phán vô cùng. Nhưng Kuu à, cậu biết không… cậu chỉ đang giận cá chém thớt mà thôi. Những khó khăn cá nhân của cậu, những song đề đạo đức của cậu, hết thảy đều không liên can gì với thế giới cả. Chỉ vì cậu đang đau khổ đâu có nghĩa là cả thế giới cũng phải khổ đau cùng cậu, tôi nói không sai chứ?”
“... Bác sĩ nói đúng.”
Với cậu thiếu niên Kuu, đó là một lí lẽ không chê vào đâu được. Hồi sáu tháng trước, cậu cảm thấy bản thân thật đáng ghê tởm vì đã hoàn toàn vô cảm trước những mất mát do “Tiếng Thét Kinh Hoàng” gây nên; nhưng hiện tại, thay vì bản thân, cậu lại thấy thế giới này thật đáng ghê tởm. Vì không tự lí giải được nguồn cơn của cảm giác ấy, cậu mới quyết định đến phòng khám này, và rồi giờ đây, khúc mắc ấy đã được giải quyết một cách vô cùng thỏa đáng.
Vậy ra là thế.
Sau tất cả, vấn đề vẫn là ở mình.
Chính con người mình mới là thứ lệch lạc.
Nghĩ vậy làm Kuu thấy nhẹ lòng hơn hẳn, như thể mọi gánh nặng từ đó đến nay bỗng nhiên hoàn toàn trút bỏ xuống khỏi đôi vai.
“Giờ tôi sẽ tóm lược lại kết luận tôi có được về cậu sau buổi hỏi đáp vừa rồi. Tất nhiên là, tôi sẽ không giả vờ rằng mình có thể thấu triệt về bản thân cậu chỉ từ cuộc đối thoại ngắn ngủn với độ dài chưa đến một tiếng vừa qua, nên hãy lắng nghe với tâm thế rằng đây chỉ là một trong số nhiều giả thuyết có thể có thôi. Nếu cậu thấy nó ‘sai’, thì có thể nó ‘sai’ thật đấy.”
“Vâng, bác sĩ cứ nói đi.”
“Cậu hiện đang bị giày vò bởi cái cảm giác ‘chẳng sao’, hay nói cách khác là kiểu thái độ thờ ơ ấy. Chẳng ai có khả năng chấp nhận thực tại cao như cậu cả. Haha, nếu nói như thế thì điều đó nghe có vẻ đáng được ca ngợi đấy chứ; nhưng với cá nhân cậu thì hẳn thái độ ấy không đáng khen ngợi đến thế.”
“... Vâng.”
“Ví như cảm xúc của cậu trước cái chết của họ hàng thân thiết với mình đi. Chẳng phải do mà tình cảm mà cậu dành cho họ là không chân thực hay gì, mà chỉ là trong mắt cậu, việc họ sống hay chết cũng không ảnh hưởng gì đến quan hệ hai bên cả. Nếu họ sống thì đôi bên là bạn thân của nhau; còn nếu họ chết, đôi bên vẫn là bạn thân của nhau. Hoặc là kiểu, nếu họ sống, cậu có thể chơi đùa cùng họ; còn nếu họ chết thì cậu chẳng thể làm vậy được nữa, nhưng trong lòng cậu vẫn sẽ coi họ là bạn bè… đại loại thế.”
Đó là một cách lấy ví dụ cực kì thiếu tế nhị, nếu không muốn nói là thiếu chuyên nghiệp với một bác sĩ, nhưng Kuu lại chẳng cảm thấy gì khi nghe những lời ấy. À không, nói đúng hơn là cậu cũng có chút cảm xúc, nhưng mà là thấy xấu hổ vô cùng vì sự lãnh đạm của bản thân.
Cậu đã nghĩ rằng mình nên thấy phẫn nộ, rằng mình nên thấy ghê tởm; cậu đã nghĩ rằng mình không nên cho phép những lời như vậy về họ hàng cậu được thốt ra. Nhưng cậu chỉ có thể nghĩ vậy, chứ cậu không thể cảm thấy vậy. Cậu không hề thấy phẫn nộ, và cũng chẳng hề thấy ghê tởm chút nào.
Thường thì cậu có lẽ đã cố “giả vờ”, tức cố diễn, sao cho bản thân trông như đang cảm thấy vậy; nhưng không phải lúc này. Không phải lúc mà tâm lí của cậu đang bị phơi bày ra như bây giờ, càng không phải lúc mà quá trình ấy đang căng thẳng nhất như hiện tại.
“Có thể nói rằng cậu là một đứa có khả năng thích nghi với thực tại cao đến bất thường. Rằng kể cả ngay tại thời điểm này, nếu có một ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’ thứ hai đột ngột vang lên và khiến tôi chết ngay trước mặt cậu đi chăng nữa, cậu cũng sẽ ngay lập tức chấp nhận sự thật ấy; để rồi sau đó, cậu sẽ cố gắng để cứu tôi dậy mà không thắc mắc một lời.”
“Cậu thậm chí còn có thể chấp nhận cái chết của chính mình cơ”, vị bác sĩ bổ sung thêm. Đó là một lời bổ sung bình thường, nhưng khách quan mà nói, đó không phải là điều nên được nói ra một cách dễ dàng đến thế.
Cái chết của chính mình. Sự kết thúc của cuộc đời mình.
Đó chẳng phải thứ mà một cậu thiếu niên mới mười ba tuổi như Kuu có thể hình dung nổi, thậm chí còn chẳng rõ bằng cậu của năm hai mươi ba tuổi hình dung. Mà đâu, thực ra là Kuu vốn đã luôn gặp khó trong việc hình dung tương lai của bản thân mình.
Hồi còn học tiểu học, khi được giao cho một đề bài rất đỗi bình thường là “Viết về ước mơ của bản thân mình”, cậu đã chật vật suy nghĩ mãi. Để rồi khi chẳng còn cách nào khác, cậu đành bất đắc dĩ viết là “Em muốn trở thành một siêu anh hùng như những siêu anh hùng trên màn ảnh nhỏ!”
Cậu đã nghĩ đó là một ước mơ rất đẹp đẽ, thơ ngây tựa như một đứa trẻ; nhưng vì lúc đó cậu đã là học sinh lớp năm, nên ước mơ ấy đã bị cả lớp cậu cười vào mặt. Chúng còn bỡn cợt cậu, hỏi trêu rằng cậu muốn trở thành một suit actor đúng không.
“Thôi thì đành chịu vậy”, Kuu lúc ấy đã thầm nghĩ như thế và mặc kệ mọi tiếng cười đùa xung quanh mình.
Nói chung, khả năng chấp nhận thực tại của cậu cực kì phi thường.
Dẫu cho chẳng thích được nhận xét như vậy một chút nào, nhưng khi ngẫm lại điều ấy sau lời chẩn đoán của vị bác sĩ, cậu mới ngộ ra rằng cậu quả thực đã luôn là kiểu người như vậy.
“Chúng ta sẽ tạm thời chưa bàn đến nguyên do tại sao cậu có khả năng đó, vì vấn đề thực sự ở đây, và đây là vấn đề của riêng cậu mà thôi, không nằm ở khả năng ấy của cậu. Vấn đề thực sự của cậu nằm ở việc cậu cực kì, cực kì cảm thấy hổ thẹn bởi cái cảm giác ‘chẳng sao’ kia kìa.”
“...”
“Nói đơn giản thì, hơn hết thảy những gì mà cậu thấy ‘chẳng sao’, thứ duy nhất mà cậu chẳng thể chấp nhận nổi lại chính là bản thân cậu. Rằng cậu thấy cực kì hổ thẹn. Hổ thẹn vì bản thân có thể chấp nhận cái chết của họ hàng; hổ thẹn vì bản thân có thể chấp nhận cái chết của người quen; và hổ thẹn vì bản thân thậm chí còn có thể chấp nhận ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’. Rồi còn cậu tiền bối cùng câu lạc bộ ấy, cậu cũng bỏ qua cho cậu ta luôn rồi. Dù luôn miệng nói chẳng thể tha thứ, nhưng thực lòng cậu đâu giận cậu ta đến thế, vì nếu không thì cậu đã chẳng kể về cậu ta theo hướng tích cực như vậy.”
Mặc cho đang đưa ra chẩn đoán cho Kuu, vị bác sĩ vẫn nói với giọng điệu điềm tĩnh.
“Nhưng ý thức đạo đức cực cao của cậu cho rằng việc chấp nhận như thế là ‘sai’, bởi vậy nên cậu mới căm ghét ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’ cũng như cậu tiền bối kia một cách gay gắt đến thế. Kỳ thực, cậu đã chấp nhận từ lâu rồi, nhưng vì ý thức rằng làm vậy là sai trái nên cậu mới giả vờ rằng mình chưa hề chấp nhận. Và vì sợ rằng hành vi gian dối ấy bị vạch trần nên cậu mới tỏ ra gay gắt quá thể về mặt đạo đức như thế, để rồi màn giả vờ của cậu trở thành một màn trình diễn có tầm cỡ từ lúc nào chẳng hay. Cho đến hiện tại, đó là những gì đã xảy ra.”
Kuu gật đầu. Lắng nghe với tâm thế mong được thấm thía từng lời của vị bác sĩ hẳn là việc quan trọng nhất cậu cần làm ngay lúc này đây, cậu dám chắc như vậy.
“Hồi nãy giọng điệu cậu có chút ngập ngừng khi kể về cậu tiền bối, đó hẳn là bởi đang có một xung đột niềm tin đạo đức xảy ra trong lòng cậu. Một bên thì cho rằng cậu không nên nói xấu sau lưng tiền bối mình, còn một bên lại cho rằng cậu không nên nhắm mắt làm ngơ trước những trò đùa như thế. Điều đó, kỳ thực, cũng có thể được coi như một dạng rối loạn lo âu sợ hãi đấy. Cậu đang bị chi phối bởi nỗi sợ rằng ‘có thể một ngày nào đó, mình sẽ làm ra chuyện tồi tệ’. Cậu đang lo rằng ‘người như cậu có thể sẽ thành một người nguy hiểm’, rằng cậu có thể sẽ gây ra thảm án hoặc tổn thương người thân mình. Cậu đang sợ rằng, sự khác biệt trong khả năng nhận thức của mình với người bình thường có thể khiến cậu vô thức làm ra chuyện gì đó ‘vượt xa khỏi nhận thức thông thường’... tôi nói không sai chứ?”
“... Vâng. Bác sĩ nói đúng.”
Dù đó không hẳn là kiểu lo âu đang hiện hữu trong tâm tưởng Kuu hiện tại, cậu vẫn nói lời thừa nhận. Cơ mà, trước đó cậu cũng đã có chút hình dung mơ hồ về ‘kiểu lo âu’ ấy rồi; và giờ, nhờ vị bác sĩ gọi nó ra thành lời mà cậu đã có thể sắp xếp lại những suy nghĩ mơ hồ ấy, kéo theo một loạt đầu mối được làm sáng tỏ.
Và điều đó mang đến cho Kuu một niềm vui khôn tả. Nói không ngoa, cách mà tâm lý của cậu, thứ cậu thấy còn khó hiểu hơn cả “Tiếng Thét Kinh Hoàng”, được phân tích và khám phá kĩ lưỡng thế này mới là điều làm Kuu thấy thỏa mãn vô cùng.
Thế rồi Kuu bỗng vô tình nhớ lại một vài chuyện.
Kuu là một thiếu niên mà người ta hay gọi là người “thuận tay trái nhưng bị ép chỉnh”. Thực ra thì, bởi vì ép chỉnh như thế sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực lên sự phát triển tính cách của trẻ em nên hành vi ấy dạo gần đây đã giảm dần; song, thông tin ấy có đến được tai của bố mẹ Kuu hay không cũng chẳng quan trọng, vì họ vẫn cố để chỉnh tay thuận của Kuu từ bé.
Hệ quả là, Kuu giờ đây dùng tay phải để viết và cầm đũa ăn.
Nhưng vì không được chỉnh tay thuận cho mấy hoạt động như ném bóng hay dùng kéo, nên với những hoạt động ấy thì cậu lại dùng tay trái để làm. Hay khi thổi sáo dọc ở trong lớp học nhạc, cậu lại đặt tay phải lên phần đầu sáo thay vì tay trái như bao người. Rồi cả khi dùng phấn viết bảng đen hay dùng cọ vẽ, cậu vẫn dùng tay trái của mình.
Tựu trung lại, ta vẫn có thể coi Kuu là người “thuận tay trái”. Thế nhưng, vì hai tác vụ thường nhật được làm thường xuyên nhất là “viết chì và cầm đũa” vẫn được cậu dùng tay phải để tiến hành, nên bản thân cậu đó giờ luôn không rõ liệu cậu có thể tự xưng là người “thuận tay trái” hay là không.
Nếu có ai đó hỏi rằng “Cậu thuận tay nào?”, Kuu thường vô thức đáp lại là “tay trái”. Tuy trả lời như thế khiến cậu cảm thấy như thể mình đang nói dối, nhưng cậu không thể đáp lại là “Trừ lúc viết chì và cầm đũa là dùng tay phải ra, tôi là người thuận tay trái” được, vì nói vậy chẳng khác gì cậu đang viện cớ cả. Thêm vào đó, khi người ta nghe vậy, họ có thể sẽ chỉ đi đến kết luận là “Ồ, thế ra cậu thuận cả hai tay” và không gì hơn; nhưng đó đâu phải sự thật. Đó là một sự hiểu nhầm. Cậu bị ép chỉnh nên mới không thể viết chì hay cầm đũa bằng tay trái, chứ cậu không hề thuận hai tay.
Với Kuu, “tay thuận” của cậu khi ấy vẫn là một “bí ẩn”. Cậu không hiểu tại sao người ta lại có thể tự tin khẳng định tay thuận của bản thân, và câu hỏi về tay thuận luôn là một câu hỏi khiến cậu cực kì đau đầu. Không muốn nói láo nhưng cũng chẳng thể nói thật, mâu thuẫn ấy luôn khiến cậu mệt mỏi vô cùng.
Nhưng rồi một ngày, cậu tình cờ lướt thấy cụm từ “thuận tay chéo” trong một cuốn sách. Đó là ngày cậu được biết rằng, những người “thuận tay trái nhưng bị ép chỉnh” như cậu cũng có một cái tên cho riêng mình. Niềm vui mà cậu có khi đó thật chẳng lời lẽ nào tả xiết được.
Niềm vui khi biết rằng có một cái tên dành cho cậu.
Niềm vui khi biết rằng có một cách để tả bản thân mình.
Niềm vui ngày hôm ấy đã khắc ghi vào tâm trí Kuu, và giờ đây, cậu lại được trải nghiệm cảm giác tuyệt vời ấy một lần nữa.
Vì tâm lý cậu được giải thích theo một cách cực kì dễ hiểu,
Nên cậu mới ngộ ra rằng “À, hóa ra mình là người như thế.”
“Tâm lý cậu giờ đây y hệt một người mà phải cư trú trong một thời gian dài ở một đất nước xa lạ có phong tục hoàn toàn khác biệt, Kuu à. Cậu hiểu được sự khác biệt giữa quan điểm của mình với người bản xứ, nên cậu đã cố gắng, dù có phần hơi quá, để hòa nhập với người ta. Người đời hay bảo rằng “Nhập gia tùy tục, nhập giang tùy khúc”; nhưng vấn đề là, dù rằng có thể được coi là người bản xứ, cậu lại phải chật vật để thích nghi. Phải giả vờ rằng mình bình thường, rằng mình cũng như bao người; đó là việc cậu bất đắc dĩ phải làm. Và đó cũng là lí do tại sao cậu không thể dễ dàng bỏ qua những ai không tuân theo chuẩn mực. Vì trong mắt cậu, hành động ấy đồng nghĩa với việc họ đang ‘phá vỡ chuẩn mực bình thường’.”
“Chuẩn mực… ý của bác sĩ phải chăng là việc đột nhiên không rõ cách làm người? Kiểu như đột nhiên có ai đó quả quyết rằng một cộng một bằng bảy, trong khi bản thân ta luôn tưởng rằng kết quả phải là hai…”
“Ta nên dùng kiến thức về xã hội học để giải thích, vì như vậy sẽ dễ hiểu hơn là dùng kiến thức số học đấy. Thí dụ như thế này đi. Cậu có thể khó mà tin được rằng ‘Cách mạng tư sản Pháp’ diễn ra vào năm 1789, nhưng cậu vẫn có thể ghi nhớ mốc thời gian; và nhờ đó mà cậu có thể quả quyết rằng ‘Cách mạng tư sản Pháp diễn ra vào năm 1789’ như thể cậu là một nhân chứng sống của sự kiện ấy. Thế nhưng, nếu như có ai đó đột nhiên xuất hiện và khẳng định chắc nịch rằng ‘Cách mạng tư sản Pháp mới diễn ra năm ngoái thôi’ thì cậu sẽ thấy hoang mang, đúng chứ? Hoặc cậu cũng có thể cảm thấy điên hết cả người lên vì cảm giác như thể bản thân mình vừa bị chối bỏ từ tận gốc rễ.”
“Hoặc có thể là… cháu sẽ cảm thấy xấu hổ vì bị người ta chỉ ra lỗi sai. Mà đây còn là một lỗi cực kì ngớ ngẩn nữa, dạng như hiểu nhầm cụm ‘Bãi đỗ xe hàng tháng’ là bãi đỗ xe của một công ty có tên là ‘Hàng Tháng’ ấy… Để rồi trong nỗ lực tìm cách chữa cháy cho vấn đề, cháu có thể sẽ vô tình khiến chuyện bé xé ra to…”
“Hmm… Có thể dễ dàng bật ra được một ví dụ tốt đến thế, chắc cậu cũng sẽ không gặp vấn đề gì với kết luận sắp tới của tôi đâu. Rằng dẫu cho cậu có ‘tức giận’ thế nào, ‘ghê tởm’ ra sao, thì đó cũng chỉ là những gì cậu được biết nhờ sách vở. Còn thế giới thực này không hề vận hành theo cách như vậy. ‘Bãi đỗ xe hàng tháng’ chỉ đơn giản là một bãi đỗ xe mà ta sẽ thuê theo tháng thôi.”
“Kiểu tiêu chuẩn đạo đức mà cháu đã nhắc đến… à không, phải là kiểu kiến thức mà chúng cháu được học trong các tiết đạo đức ấy, chúng chỉ có trên sách vở thôi sao?”
“Không. Chúng vẫn tồn tại trong thế giới thực, nhưng biến đổi linh hoạt chứ không cứng nhắc một kiểu đâu. Ta có thể lo rằng ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’ sẽ lại vang lên lần nữa lúc nào không hay, nhưng lại vẫn có thể biến nó thành một trò đùa; hay ta có thể khóc thương cho những người đã khuất, nhưng đồng thời vẫn có thể đùa cợt về họ. Có thể cùng làm cả hai là chuyện bình thường, vì đó là bản chất của con người mà.”
“Bình thường sao…? Ý bác sĩ là con người có thể vừa khóc vì buồn, vừa cười vì vui sao? Ta có thể đồng thời làm vậy mà không cần phải giả vờ sao?”
“Ý tôi không phải là thế. Cái tôi đang đề cập đến ở đây là bản chất hai mặt của loài người. Chuyện này giờ đây cũng không hiếm lạ gì nữa rồi, nhưng tôi vẫn lấy ví dụ thế này đi. Giả như có một chính trị gia mới lỡ lời trong một buổi họp Quốc hội đi chẳng hạn. Chẳng chóng thì chầy, vụ việc này sẽ xuất hiện ở mọi mặt báo, trên khắp các chương trình truyền hình. Và khi công chúng xem được tin tức ấy, họ sẽ cảm thấy như vậy là ‘không thể chấp nhận được’, đúng chứ? Nhưng trong số những người cảm thấy như thế, chắc chắn không mấy ai là chưa nói một hai câu có tính chất tương tự khi mà tán gẫu riêng với bạn bè mình. Nếu chúng ta chỉ nghĩ rằng ‘những thứ như thế không nên được nói công khai’, thì chẳng khác nào ta đang ủng hộ việc nói xấu sau lưng người khác cả. Đó là điều không nên xảy ra.”
“... Nói cách khác, điều đó cũng y hệt như cách mà cháu nổi giận vì trò đùa kia sao?”
“Không, hai cái hoàn toàn khác nhau. Thường thì không có mâu thuẫn nào liên quan đến đạo đức ở những vụ như vậy, vì không mấy ai lại gặp phải khó khăn kiểu như cậu cả. Có một sự khác biệt không hề nhỏ giữa việc ta ‘giận người khác vì làm những thứ mà bản thân cũng làm’ và việc ta ‘giận người khác vì làm những thứ mà bản thân không tự làm được’, đặc biệt là khi ta ‘muốn làm nhưng không thể’, Kuu à. Thường thì, người ta sẽ ưu tiên bản thân họ lên hàng đầu và chỉ tập trung phê phán lỗi lầm của vị chính trị gia kia thôi, nhưng riêng cậu thì khác. Cậu ghen tị vì họ có thể làm được điều đó, thứ mà cậu chật vật mãi chẳng làm nổi, một cách dễ như ăn kẹo.”
“...”
“Mà, đó chỉ là một cách nói ẩn dụ thôi, chứ ý tôi không phải là cậu ghen tị với những người đó hay gì. Phạm vi ghen tị của cậu rộng hơn thế nhiều. Và tôi cũng không hề có ý phê phán khi nói rằng người ta ‘ưu tiên bản thân họ lên hàng đầu’, vì dù sao đó cũng là một khả năng cực kì cần thiết. Bởi vậy mà cậu nên cố gắng phát triển khả năng ấy đi, Kuu à. Đó là khả năng khẳng định giá trị của bản thân, và đó cũng là điều cậu đang thiếu sót đấy. Dẫu cho cậu có thể dễ dàng chấp nhận thực tại, nhưng trái ngược với điều đó, cậu lại quá khắt khe khi nhìn nhận bản thân mình. À không, đúng hơn là ‘bởi vì’ khả năng dễ dàng chấp nhận ấy mà cậu mới nhìn nhận bản thân như vậy.”
Vị bác sĩ ngừng lại và ngẫm nghĩ một thoáng, rồi nói tiếp.
“Có lẽ vì ý nghĩ rằng ‘mình không thực sự thuộc về thế giới này’ luôn thường trực trong cậu, nên cậu mới đề cao nguyên tắc làm người đến thế. Cậu không muốn đi ngược lại những nguyên tắc ấy. Cậu sợ rằng mình sẽ làm ra hành vi bất tuân luật pháp, rằng mình sẽ phá vỡ luật lệ, để rồi mất tư cách làm người. Nói trắng ra là cậu sợ rằng bản thân sẽ bị ruồng bỏ nếu để lộ bản chất thật của mình.”
“... Nhưng cháu đâu có thứ gọi là ‘bản chất thật’ đâu.”
Việc bàn luận về “bản chất thật” thế này làm cậu trông cứ như thể một siêu anh hùng thực thụ ấy, Kuu vẩn vơ suy nghĩ trong lúc đáp lời.
“Trớ trêu thay, dù trong thực tế có nhiều người không phải lúc nào cũng tuân thủ luật lệ, thế nhưng họ lại vẫn sống tốt cơ. Cậu cần phải hiểu là, không như thể thao hay học hành, cái mà cậu gọi là ‘nguyên tắc làm người’ ấy biến đổi linh hoạt lắm. Nói như này có thể mâu thuẫn với những gì tôi mới đề cập hồi nãy, rằng nếu một chính trị gia lỡ lời trong cuộc họp Quốc hội thì họ tất nhiên phải bị xỉ vả không thương tiếc, nhưng nếu những buổi chuyện trò tán gẫu cùng bạn bè cũng bị giới hạn bởi luật lệ như vậy thì sao ta có thể thoải mái khi nói chuyện nữa chứ?”
“Bác sĩ nói đúng…”
Việc vị bác sĩ có thể dễ dàng nói ra một điều mâu thuẫn hoàn toàn với những gì vừa nói trước đấy cũng chẳng khác nào một minh chứng sống cho bản chất hai mặt của loài người, Kuu thầm nghĩ.
“Không ai sống trên đời mà lại chưa từng phạm luật, chưa từng làm việc xấu, hay chưa từng làm phiền người khác cả. Đã là con người thì sẽ có lúc sai lầm, sẽ có khi nảy sinh mâu thuẫn với người khác. Dù cho cậu có cố sống có đạo đức đến đâu đi chăng nữa, ước mong làm một người không bao giờ mắc lỗi ấy vẫn là điều bất khả mà thôi. Nếu cậu cứ tiếp tục sống như thế, chẳng chóng thì chầy cậu cũng sẽ rơi vào trạng thái suy sụp tinh thần, nên tốt hơn hết là cậu nên thay đổi luôn từ bây giờ đi. Và Kuu à…”
Nói đoạn, vị bác sĩ tháo kính của mình ra. Và phải cho đến lúc ấy, Kuu mới nhận ra rằng, “À, người này có đeo kính”, dù cho nãy giờ họ ngồi mặt đối mặt với nhau. Mà dù sao thì, cậu cũng chẳng để tâm đến chuyện đó lắm.
“Nếu sự khác thường của bản thân làm cậu cảm thấy thống khổ, tôi chắc chắn sẽ có cách giúp cậu giảm bớt nỗi đau ấy đi; nhưng để mà nói thì tôi không cho rằng tâm lý ấy của cậu là điều gì xấu đâu. Vì bản thân tôi tin rằng, bất chấp những gì ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’ đã gây ra, loài người vẫn có thể vực dậy nhanh đến thế phần lớn là nhờ có nhiều người như cậu nằm trong giới thượng lưu của xã hội này. Rằng giữa tấn bi kịch sau ngày hôm ấy, chắc chắn vẫn tồn tại những người giữ được cho mình sự bình tĩnh, rồi nhanh chóng hỗ trợ ổn định thế giới mà không oán thán hay khóc thương lấy một lời; những người không trở nên suy sụp như bao người khác, và có những hành động, kế hoạch lạnh lùng đến mức vô nhân tính cốt để giải cứu thế giới. Nếu không nhờ có những người như vậy thì thế giới này còn khuya mới có thể vực dậy nhanh chóng và trơn tru đến thế, nhất là khi có tận hơn hai tỉ người đã chết đi sau ngày hôm ấy. Không nói ngoa khi bảo rằng họ là những 'người hùng' của thế giới đâu.”
“Người hùng…?”
“Có lẽ hai chữ ‘người hùng’ nghe sẽ dễ hiểu hơn với mấy đứa tuổi cậu chăng? Dù sao thì những người như thế có lẽ không phải nhờ tôi luyện mà thành đâu, tôi cho rằng họ đã cứng cỏi như thế từ thuở lọt lòng rồi. Và biết đâu một ngày không xa, cậu cũng có thể trở thành một người hùng và cứu thế giới như những gì họ đã làm thì sao.”
“... Haha. Bác sĩ cứ khéo đùa.”
Coi lời bác sĩ như một trò đùa, Kuu mỉm cười thích thú. Mà đâu, cậu đã giả vờ mỉm cười thích thú thì đúng hơn.
“Nếu có thể, cháu cũng muốn trở thành một người hùng.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
suit actor: diễn viên mặc trang phục, kiểu super sentai ấy cross-dominance: Chỉ những người ưu tiên sử dụng tay này cho một số hoạt động và tay kia cho các hoạt động khác