1.6: Một người hùng mới xuất hiện! Ngươi có nghe được tiếng thét gào từ Trái Đất chưa?
6
Kỳ thực, Kuu đã từng có một cơ hội.
Cậu thiếu niên mới mười ba tuổi Kuu, người vẫn còn có tương lai vào thời điểm ấy, đã từng nắm trong tay một cơ hội mười mươi để tránh bị chệch khỏi con đường chính đạo. Dẫu cho vào thời điểm cậu ghé thăm phòng khám Kisaragi dưới sự giới thiệu của cô bạn thì đã có phần khá trễ rồi, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu đã bị tước sạch mọi cơ hội vào thời điểm đó. Song, tiếc thay, cậu đã để nó trượt khỏi tay mình.
Kuu chẳng phải là một đứa nhóc cam chịu trước sự an bài của định mệnh, chỉ có thể mặc cho dòng chảy của số phận cuốn mình đi mà không cách nào phản kháng. Tuy rằng dưới dòng chảy của định mệnh bất biến tạo nên bởi ý chí của một vị thánh vĩ đại, một người bình thường còn không có mấy lựa chọn có thể chọn, huống chi là một đứa nhóc như cậu; song, bất kể tỉ lệ thành công như thế nào, ít nhất là cậu đã từng có cơ hội để đấu tranh chống lại số phận.
Một thí dụ cho điều đó là cuộc gọi mà nữ võ sinh kendo Kenka Kendo kia đã mượn máy cậu để thực hiện. Nếu cậu có kiểm tra lại lịch sử cuộc gọi, cậu sẽ biết được số điện thoại mà cô vừa liên lạc; và nếu bản thân cậu có dù chỉ một chút nghi ngờ, hay cảm giác có gì đó không đúng về hành vi của cô ta, cậu có thể đã tiến hành điều tra về số điện thoại ấy.
Dĩ nhiên rằng, kể cả khi cậu làm vậy, thì với năng lực điều tra của một học sinh năm nhất cấp hai… à không, phải nói là bất kể cậu có làm thế nào đi chăng nữa, cậu cũng khó lòng mà tìm được bất cứ thông tin gì liên quan; nhưng ít ra thì, cậu vẫn có thể thu được kết luận rằng mình đã không tìm được điều gì. Để rồi ngay trong ngày hôm đó, từ điểm khởi đầu là kết luận ấy, cậu có thể đi nhờ người bố giảng viên đại học của mình giúp đỡ, hoặc đi tìm bạn bè trên trường để tán gẫu về nó. Và nếu mọi sự tiến triển được đến như thế, dòng chảy của số phận cậu không chừng đã có thể cải biến.
Đó quả thực là một khả năng với xác suất xảy ra thấp đến thậm tệ, nhưng không phải là bất khả thi.
Một cơ hội vẫn luôn là một cơ hội dẫu có xác suất xảy ra thấp đến đâu đi chăng nữa, và một người may mắn là kiểu người sẽ chẳng bao giờ để những cơ hội ấy vuột khỏi tầm tay của mình. Khách quan mà nói, cơ hội không hiếm như nhiều người vẫn nghĩ; khác biệt giữa người với người chỉ nằm ở chỗ liệu ta có thể nắm bắt được chúng hay là không.
Và Kuu cũng đã từng có khả năng trở thành một trong số những người “may mắn” đó.
Suýt chút nữa thì mình bỏ qua nó rồi, may sao mình vẫn kịp để ý.
Đó đáng nhẽ đã có thể là lời cảm tưởng về ngày hôm đấy của cậu.
Nhưng sau cùng thì, Kuu đã không làm gì hết. Cậu đã chẳng thể nắm bắt được cơ hội ấy.
Kể cả sau khi tiếp xúc với cô nàng giả tạo đến mức lộ liễu có tên Kenka Kendo ấy, người mà dù đang vội nhưng lại vẫn có thể mượn điện thoại của một người qua đường rồi tặng một nụ hôn cho cậu ta như quà cảm ơn; cậu cũng chẳng có thắc mắc hay nghi ngờ gì.
Sau khi cô rời đi, cậu đứng bần thần mất một lúc ở giữa đường trước khi tỉnh hẳn lại, rồi tức tốc đi đến bến xe buýt, vừa kịp lên chuyến xe mới cập bến, xuống xe ở bến gần nhà nhất, vào nhà, ăn bữa tối như chưa hề có chuyện gì xảy ra, chơi đùa với mấy đứa em mình, tắm rửa, rồi cuối cùng đi ngủ. Và đến thời điểm tắt đèn đi ngủ ấy, cậu đã không còn thấy ngượng ngùng nữa rồi.
Tóm lại là, chẳng có gì đáng chú ý xảy ra hết, hay nói cách khác là cậu đã chấp nhận thực tại trước mắt.
Cậu đã chấp nhận rằng đó hẳn là chuyện hiển nhiên.
Cậu đã chỉ nghĩ đơn giản rằng “Ngoài kia hẳn cũng có những người như thế, và không có gì lạ khi có chuyện như thế xảy ra cả.”
Cậu đã thừa nhận điều đó.
Thế nên là, dù nhận xét như này nghe khá gay gắt, nhưng những tai ương khủng khiếp sẽ xảy đến với cậu trong tương lai một phần là do cậu tự chuốc lấy. Chỉ vì cậu đã chấp nhận thực tại mà không thắc mắc lấy một lời, nên chuyện xảy ra với cậu sau này là điều không thể tránh khỏi.
Cậu đã tự mình đóng dấu chứng nhận điều đó.
Nếu quan điểm cho rằng mỗi câu chuyện đều cần có giá trị nhân sinh là đúng, vậy giá trị nhân sinh của câu chuyện mà Kuu Sorakara là nhân vật chính này đã hiện lên lồ lộ trước mắt chúng ta rồi.
Rằng như người Nhật vẫn hay nói,
“Hãy cẩn thận với những con hẻm tăm tối và những kẻ hay nói những điều tốt đẹp đến mức khó mà tin được.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
