1.7: Một người hùng mới xuất hiện! Ngươi có nghe được tiếng thét gào từ Trái Đất chưa?
7
Hôm sau, Kuu phải nghỉ học ở nhà.
Dù cho đã hùng hồn khẳng định với cựu đối thủ Hanaya rằng “Em nghĩ mình có thể tiếp tục chơi bóng chày kể từ mai rồi”, song nếu tự dưng lăn quay ra ốm như thế này thì cậu đành bó tay. Và tuy quả thực cậu không nên bỏ lỡ những buổi sinh hoạt câu lạc bộ trong giai đoạn then chốt này, song cậu đã trải nghiệm đủ nhiều để hiểu rằng việc cố quá sức bây giờ chỉ tổ khiến cho thời gian khỏi bệnh lâu hơn.
Mà thực ra thì ngay từ đầu, việc cậu có thể gắng gượng đến trường trong ngày hôm nay cũng là chuyện bất khả thi, đơn giản vì một cơn sốt cao đến tận 40 độ C đâu phải thứ mà một người có thể vượt qua chỉ với ý chí hay quyết tâm của bản thân đâu. Cơn sốt làm đầu óc cậu quay cuồng, và cậu thấy mệt đến nỗi đứng dậy bước đi giờ đây cũng là cả một vấn đề.
Mẹ cậu lo rằng cậu bị cúm, nhưng bố cậu lại không nghĩ thế. Vì theo ông, giờ chưa phải mùa của bệnh đó. Nhưng dù có là gì đi chăng nữa thì cậu vẫn bị cách ly khỏi mấy đứa em, và cậu phải một mình ăn bữa sáng trong phòng mình.
Cơ mà cậu giờ đây đang không có cảm giác thèm ăn.
“...”
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, suy nghĩ rằng “Cứ như thể chỉ vì nụ hôn đầu mà mình rối hết cả lên để rồi bị ốm ấy nhỉ.” bỗng nảy ra trong đầu cậu. Nếu điều đó là thật thì cậu thực quá đỗi ngây thơ rồi, Kuu thầm nghĩ. Vả lại, dù quả thực ban đầu cậu thấy ngượng ngùng cực kì, nhưng đến lúc mà cậu lên giường đi ngủ, cậu lại bắt đầu nghĩ rằng có khi mình vừa trở thành nạn nhân của một trò chơi khăm quái ác nào đó cũng không chừng. Thật lòng mà nói, bản thân cậu cũng có những mộng tưởng lãng mạn của riêng mình mà, nhưng cậu nào có ngờ nụ hôn đầu của mình lại bị “cướp mất” bởi một chị gái lạ hoắc trên đường về nhà như thế cơ chứ. Chính cái kết đầy “lãng xẹt” ấy đã khiến Kuu thấy thất vọng vô cùng.
Bởi vậy mà, thay vì nghĩ rằng nguyên nhân mình bị ốm là vì thấy xấu hổ hay do sự ngây thơ, Kuu thấy sẽ hợp lí hơn nếu cho rằng nguyên nhân mình bị ốm là vì cảm giác tức giận đang âm ỉ cháy trong lòng.
Mà dẫu cho có biết thế đi chăng nữa, cậu cũng mặc kệ.
Cậu đã hoàn toàn thừa nhận rằng “Ngoài kia hẳn cũng có những người như thế”; và vì lẽ đó, cậu cho rằng việc bản thân cậu phải gánh chịu cảm xúc tức giận gây ra bởi sự thừa nhận ấy âu cũng là điều đương nhiên. Nếu ta mượn chẩn đoán của bác sĩ Kisaragi để giải thích, nguyên nhân cậu bị ốm hẳn là do bản thân cậu đã “giả vờ quá trớn” sau một màn tự suy diễn lố bịch nào đó; nhưng ở trường hợp này thì ta lại có một lời giải thích hợp tình hợp lí hơn nhiều.
Nhưng thực ra thì, quan điểm cho rằng “nụ hôn ngày hôm qua hẳn là nguyên nhân” cũng đã tiệm cận rất sát với câu trả lời đúng trong tâm trí đờ đẫn của Kuu rồi. Kể cả không có đúng hoàn toàn đi chăng nữa, đó vẫn là một câu trả lời đủ ổn với cậu… nhưng liệu điều đó có ý nghĩa gì không?
... Sau khi bố cậu đi làm còn hai đứa em cậu đã xách cặp đi học, mẹ cậu lên phòng và hỏi liệu cậu có muốn đi viện khám hay là không. Dù biết là mình nên đi vì cơn sốt 40 độ C là không thể đùa được, nhưng (cậu vẫn chưa kể lại với bố mẹ về cuộc thăm khám ở phòng khám Kisaragi của mình) cậu lại chưa muốn phải đi khám lại quá sớm, nhất là khi bản thân cậu vừa mới đi hôm qua xong.
Vả lại, làm gì có đứa trẻ nào lại thích đi viện. Kể cả hôm qua, cậu cũng phải lên dây cót tinh thần (với sự động viên hết mình từ Hanaya) mãi mới dám đi mà. Giờ mà cậu phải đi nữa thì thật chẳng khác nào cực hình.
“Con có đi thì chắc cũng chỉ nhận mấy đơn thuốc giảm sốt là cùng, nên là không cần đâu… Với cả, làm gì có chuyện người ta sẽ kê Tamiflu cho mấy đứa tuổi con chứ. Con thà ở nhà nghỉ ngơi và đánh một giấc còn hơn.”
Kuu viện cớ như thế với mẹ mình, có ý rằng “đợi xem tiến triển như thế nào đã”. Và dù đứng ngồi không yên và muốn cậu đi khám, nhưng sau cùng thì mẹ cậu vẫn quyết định chiều theo ý muốn của Kuu.
“Cứ chơi bóng chày suốt ngày như thế thì ốm cũng không oan con ạ!”
“Haha, gì vậy mẹ ơi? Nghe chẳng hợp lý chút nào.”
“Gì cũng logic với hợp lý, con thật chẳng khác gì ông bố của con hết, Kuu à.”
“Thể dục thể thao nâng cao sức khỏe, đó là điều hiển nhiên mà mẹ. Với cả vì nhập học bằng học bổng thể thao, nên tất nhiên con sẽ phải thường xuyên chơi bóng chày rồi.”
“Thì mẹ cũng biết thế… chỉ là đừng cố quá đấy con nhé.”
“Vâng, con biết mà. Con sẽ không tập luyện quá sức đâu.”
Mới nhìn thoáng qua thì hẳn ai cũng sẽ tưởng như đây là một cuộc đối đáp bình thường giữa hai mẹ con, nhưng thực ra thì Kuu chỉ đang nghĩ gì nói đó trong vô thức với mẹ mình. Trong trạng thái đờ đẫn như hiện tại, cậu chẳng thể nhận thức nổi mình vừa nói cái gì, và không cả hay là mình đang giao tiếp với ai.
“Thôi con nghỉ ngơi đi nha. Mẹ sẽ ở dưới tầng, con cần gì thì cứ gọi nhé.”
Nên khi mẹ cậu nói vậy...
“Vầng,”
... cậu chỉ có thể vô thức đáp lại như thế.
Mỉa mai làm sao, mặc cho chẳng hiểu mình nói gì, đó lại là lần cuối cùng cậu được nói chuyện với mẹ mình. Còn với bố và hai đứa em trai, cậu thậm chí còn chẳng thể nhớ nổi nội dung cuộc nói chuyện cuối cùng của mình với họ là như thế nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
