1.9: Một người hùng mới xuất hiện! Ngươi có nghe được tiếng thét gào từ Trái Đất chưa?
9
Ấn tượng rằng cô là một “nữ võ sinh kendo” của Kuu có vẻ không hoàn toàn đúng nữa, vì bên trong bao shinai được vứt trên sàn ở góc phòng ăn ngay cạnh cửa kia (nếu nhìn kĩ hơn, ta sẽ thấy được cái tên “Kendo” được thêu trên đó, một cái tên mà giờ ngẫm lại nghe thật chẳng khác nào một trò đùa tệ hại) hóa ra lại là một thanh kiếm thật chứ không phải một thanh shinai.
Còn chủ nhân của nó, Kendo, hiện đang đứng trên bàn ăn với vỏ kiếm giắt vào thắt lưng quần hakama cùng đôi tay đang cầm một thanh kiếm quá dài và dày để một cô gái như cô có thể sử dụng - một thanh đại kiếm, kiểu kiểu vậy. Đó là một thanh kiếm khác xa mấy thanh kiếm Nhật mỏng manh thường thấy trong manga hay anime; một món hung khí được thiết kế để mang đến sự hủy diệt thay vì tập trung vào sự sắc bén.
Trong kendo, hành động ra đòn thường được hiểu là “chém” chứ không phải là “đập”, nhưng điều đó hẳn không được áp dụng cho thanh kiếm to lớn đến đáng ngại kia. Từ đánh đập, hành hung, đập cho nhừ tử, cho đến nghiền nát; hết thảy đều là tính từ hoàn hảo dành cho thanh đại kiếm ấy.
Dĩ nhiên rằng, đó chỉ là những suy đoán vô căn cứ của Kuu mà thôi, chứ đời nào cậu biết được thanh đại kiếm cô cầm thực sự có tên là “Kẻ Hủy Diệt”; cũng như đời nào cậu hay là dù mang cái tên như thế, “Kẻ Hủy Diệt” lại vẫn sở hữu một sự sắc bén kinh hoàng.
Mà thực ra thì, chỉ cần nhìn gia đình cậu; hay đúng hơn là chỉ cần nhìn phần còn lại của gia đình cậu là đủ hiểu sự sắc bén của nó rồi.
Tuy nói rằng “được giữ gìn toàn vẹn nhất” nghe có hơi sai sai, nhưng vì là cái xác giữ được trạng thái gần giống với khi còn sống nhất, nên đó quả thực là cụm từ phù hợp để mô tả bố của Kuu hiện giờ, người từng là một giảng viên đại học. Tình trạng của ông hiện tại là thứ Kuu mang máng nhớ rằng từng xuất hiện ở trong những bộ manga.
Một đường cắt ngọt lịm từ đỉnh đầu xuống dưới chia ông làm hai nửa; và ông vẫn ngồi nguyên trên ghế trong trạng thái ấy. Gương mặt ông không chút đổi sắc, cứ như thể ông không cả nhận ra mình vừa bị chém; và niềm an ủi duy nhất có lẽ là ông đã có thể ra đi với vẻ mặt điềm tĩnh mà ông thường mang trong đời. Nhưng mặc cho biểu cảm của ông có thanh thản đến đâu đi chăng nữa, thì cảnh tượng một người bị xẻ làm hai như này trông vẫn phi lý vô cùng. Ruột gan phèo phổi lòi hết ra bên ngoài, và dù vết cắt kia ngọt lịm như thể bê nguyên cảnh từ manga ra, song cái mùi hôi thối nồng nặc bốc ra từ đó thì lại chẳng có bộ manga nào đủ sức truyền tải được.
Tuy chẳng giữ được nguyên trạng như bố cậu, song ít ra thì cái mùi tử thi tỏa ra từ mẹ cậu không đến mức quá sức chịu đựng như bên bố. Với một người luôn kén cá chọn canh khi nhắc đến nước hoa như bà, đó có lẽ là một tin mừng (dù với Kuu, kể cả hương nước hoa kia cũng làm cậu thấy nôn nao chả kém). Và khác với người chồng bị xẻ dọc làm đôi, bà bị chém ngang đầu, và chỉ đầu thôi, theo một cách khá tốn công tốn sức. Y hệt như cảnh một quả trứng bị cắt theo chiều ngang bởi một cái dụng cụ cắt trứng để cho vào bánh mì kẹp hay sa lát, đó là cách mà đầu của bà đã bị xử lí. Phần cơ thể còn lại, hay phần xác của bà, thì nằm ngả ra ghế; rơi rải rác xung quanh là từng lát đầu của bà. Hẳn không phải cố ý đâu, nhưng một trong số đó vô tình lại nằm trên bàn ăn, hay chính xác hơn là nằm tại một chiếc đĩa lớn ở trên bàn. Song, dù có nhìn kiểu gì đi chăng nữa thì trông nó cũng chẳng giống đồ ăn chút nào, vì phần não xốp mềm ấy trông giống loại sốt trắng phủ lên miếng thịt viên hamburger hơn nhiều.
Còn với hai đứa em trai của cậu, đến cả chuyện phân biệt hai đứa nó giờ cậu còn chẳng thể làm nổi, huống chi là nhìn ra được hai đứa đã bị cắt như thế nào hay theo thứ tự ra sao, chỉ vì cơ thể của cả hai đứa đã bị phân ra làm hàng trăm mảnh. Như một lẽ tất yếu, chúng chẳng thể nào an vị được trên ghế của mình; và hết thảy những mảnh xác đều nằm la liệt trên mặt sàn. Nếu ta đem so sánh chúng với đồ ăn, đó sẽ giống như cảnh tượng một món tráng miệng - chẳng hạn như thạch rau câu hay pudding - bị đánh rơi từ trên cao; và rơi đánh “bẹp” một cái, nhầy nhụa và nhớp nháp, chứ không hẳn chỉ là nát bét. Cảnh tượng ấy sống động đến mức mà nếu lắng nghe cẩn thận, ta sẽ có cảm tưởng như thể nghe được tiếng “bẹp” ấy ngay bên tai mình. Hệ quả theo sau đó là tấm thảm trải sàn với đầy những mảng máu khô loang lổ, khó làm sạch hơn cả những vết mực in; đi kèm là thứ mùi tanh tưởi của máu, nồng nặc hơn bất cứ thứ mùi hôi thối nào cậu từng ngửi trong đời. Lượng máu tràn ra sàn nhiều đến mức Kuu chẳng thể tin được là chúng lại xuất phát từ hai cơ thể nhỏ bé ấy.
Cơ mà, mặc cho ta có khắc họa hình ảnh về cái chết của bốn người chi tiết đến đâu đi chăng nữa, thì cũng khó lòng nào mô tả được khung cảnh phòng ăn trước mắt đây một cách rõ ràng như ấn tượng ban đầu của Kuu về nó.
Như cảnh tượng dưới tầng địa ngục,
Và chỉ vậy thôi, không hơn.
“May mà tôi vẫn xử lí kịp.”
Vẫn đứng trên bàn ăn, Kendo lên tiếng; à không, cụ thể hơn là khi nhìn thấy Kuu, người đang đờ người ra ngay chỗ cửa phòng ăn, thì cô vừa nói, vừa cố tra thanh kiếm dính máu vào vỏ sau khi đã vẩy bớt máu đi. Trông cô dường như đang hơi chật vật trong việc tra lại thanh kiếm dài đó vào vỏ… nhưng liệu cô có đang thực sự gặp khó không? Một người đủ khả năng làm ra cảnh tượng kinh hoàng trước mắt đây mà lại chật vật với một việc cỏn con như vậy sao?
“Hửm? À, hẳn cậu không rõ, chứ tôi chỉ giỏi rút kiếm thôi, còn tra kiếm vào vỏ thì lại không được ổn lắm…”
Để ý thấy cái nhìn chòng chọc của Kuu, Kendo vừa vội nói như thể đang cố thanh minh cho sự vụng về của bản thân, vừa nở một nụ cười thẹn thùng… Từ từ đã. Cười thẹn thùng sao? Thẹn thùng ấy hả? Trong hoàn cảnh như hiện tại, giữa một không gian ngập ngụa máu tanh như này, cô ta có thể thẹn thùng về cái quái gì được cơ chứ?
Nhưng rồi Kuu để ý đến một chi tiết khác. Rằng mặc cho đang là trung tâm của khung cảnh đẫm máu trước mắt cậu đây, song bộ đồng phục kendo mà cô đang mặc, ngoài sự thật hiển nhiên là không có một vết xước nào, lại không hề bị dính dù chỉ là một giọt máu.
Hẳn rút kiếm không phải là tài năng duy nhất cô có; hoặc ít nhất có vẻ lànhư thế.
“Xém nữa là toi rồi, nhưng mừng là tôi đã xử lí kịp.”
Đây đã là lần thứ hai cô nói rằng mình “đã xử lí kịp” rồi, vậy rốt cuộc thì cô đã xử lí kịp chuyện gì vậy? Và việc có làm kịp hay không thì có nghĩa lý gì trong một tình huống không cách nào cứu vãn như hiện tại cơ chứ?
Mặc dù Kuu đã chẳng thể đến kịp.
“Chị Kendo này… chị đã xử lí kịp cái gì vậy?”
Và thế là Kuu đã cất tiếng hỏi những vướng mắc trong lòng. Cậu đã thắc mắc. Và ngay khi dứt lời, cậu lập tức rủa thầm, “Không ổn rồi.” Tuy vậy, cậu cũng không thể làm gì khác, vì lời đã nói ra chẳng thể nào rút lại được.
Dẫu có thoáng chút bối rối khi nghe câu hỏi ấy, song Kendo vẫn giải thích một cách đàng hoàng.
“Ý tôi là tôi đã kịp thời hoàn thành nhiệm vụ của bản thân trước khi cậu thức dậy, Sorakara à.”
Nói đoạn, cô khẽ nhảy xuống khỏi bàn ăn; và điểm đặt chân của cô, kì diệu làm sao, lại là nơi duy nhất hoàn toàn sạch sẽ nào mặc cho tình trạng kinh hoàng hiện tại, một khoảng trống hiếm hoi giữa một sàn nhà toàn máu là máu. Có vẻ như cô không muốn để máu dính lên đế giày của mình, hay nói đúng hơn là không để máu dính lên bất cứ đâu trên người mình. Mà thực ra thì làm gì có mấy ai lại có kiểu thú vui như thế, Kuu thầm nghĩ.
Bằng những bước nhảy như thể đang chơi nhảy lò cò, cô khéo léo nhảy qua nhảy lại giữa các khoảng trống lạ kì kia và băng băng đến chỗ Kuu đang đứng. Cô nhảy nhanh đến nỗi Kuu cảm tưởng như thể cô chỉ mất có một bước để đến được chỗ cậu, trong khi thực tế cô đã nhảy khoảng ba bước.
“Cậu có sao không?”
Và rồi, Kendo bỗng hỏi han như thể cô đang lo lắng cho Kuu; đồng thời khum hai tay lại để ôm lấy mặt cậu, nhét ngón cái vào miệng cậu, rồi hơi dùng lực để cưỡng ép mở nó ra. Kuu chẳng hiểu cô đang cố làm gì (cậu đang lo mình sẽ bị cô làm cho sái quai hàm), nhưng có vẻ là cô chỉ đang xem xem cổ họng cậu có bị sưng hay không thôi.
Kế đó, cô áp lòng bàn tay lên trán cậu. Hành động này thì không khó hiểu như cái trước; hẳn cô chỉ đang muốn kiểm tra nhiệt độ cơ thể cậu.
“Hừm… có vẻ không sao rồi. Đôi khi cũng có những người bị mẫn cảm với thuốc, nên tôi có hơi lo… nhưng có vẻ cậu không sao cả, Sorakara à. Hẳn ngày mai cậu sẽ hoàn toàn khỏe lại thôi.”
“... Thuốc gì vậy?”
“Hửm? À ừ nhỉ, tôi chưa giải thích nên cậu không biết cũng phải thôi, cho xin lỗi nha. Hồi tối qua ấy, thực ra tôi đã lén cho cậu uống mấy viên thuốc ấy mà… tôi gọi nó là ‘thuốc gây sốt cao’... cơ mà tên thực của nó dài hơn nhiều; mỗi tội là tôi chẳng thể nhớ nổi. Nếu thấy tò mò thì sau này cậu hỏi ai khác cũng được.”
Thay vì một vấn đề như thế, Kuu giờ đây đang muốn biết mình bị “lén cho uống thuốc” từ khi nào hơn nhiều. Cậu còn chưa một lần ăn bánh uống trà cùng Kendo, vậy cô ta đào đâu ra cơ hội để làm vậy được chứ?
À không, không phải là không có. Vẫn có cơ hội để làm thế, và đó còn là một cơ hội mười mươi là đằng khác.
Đó hẳn là khi cô tặng cậu một nụ hôn như một món quà cảm ơn vì đã cho cô mượn điện thoại; cô chắc chắn đã lợi dụng thời điểm ấy để lén đưa thuốc vào miệng cậu. Hành động ấy hẳn không ẩn chứa dù chỉ là một chút tình cảm nào, mà chỉ đơn thuần như là một phần công việc thường nhật Kendo phải làm thôi.
Nhưng vấn đề là tại sao, Kuu tự hỏi.
Song vẻ hoang mang và lo lắng của cậu có lẽ đã bị hiểu nhầm,
“Tôi ổn mà, không sao đâu. Vì trước đấy tôi đã uống sẵn thuốc giải rồi.”
vì cô đã nói như thế, như thể đó là chuyện hiển nhiên vậy.
Đời nào lại có người thèm để tâm đến sức khỏe của một kẻ hôn người ta chỉ để đưa một vật thể lạ như viên thuốc gây sốt cao đó vào cơ thể họ cơ chứ? Chưa kể kẻ đó còn là tên súc sinh đã thảm sát cả gia đình họ nữa…
Chờ đã, tên súc sinh sao?
Với một kẻ đủ lành nghề để tạo ra hiện trường trước mặt đây, thì từ đó dường như không hợp với cô lắm.
“Không, ý tôi không phải thế…”
Sau khi biết được rằng việc hỏi mấy chuyện như thế trong tình huống như hiện tại là việc không mấy kì lạ, Kuu đã hỏi Kendo, người giờ đây đang áp mặt mình rất sát với mặt cậu; sát đến mức mà cậu có thể cắn đầu mũi của cô nếu muốn.
“Ý tôi là sao… sao tôi lại phải uống món thuốc đấy vậy?”
“Hửm? À…”
Hẳn vì thấy thất vọng khi nhận ra cậu không hề lo lắng cho mình, Kendo nhấc bàn tay đang đặt trên trán Kuu ra.
“Tôi không hề có ý định làm hại cậu… Chỉ là muốn cậu phải chìm trong giấc ngủ trong khoảng một ngày thôi. Ý là, tôi muốn cậu im lặng, không làm gì hết nguyên một ngày ấy. Với cả cậu không cần lo… sau mười lăm tiếng thì mấy cái bệnh chứng chắc phải thuyên giảm đi nhiều rồi, và hẳn không có tác dụng phụ gì đâu. Tóm lại là, ừ, tôi từ đầu không có ý định làm hại cậu đâu.”
Việc cứ lặp đi lặp lại như thế khiến cho lời của cô nghe thuyết phục hơn đôi phần; và chẳng biết tự bao giờ, cô đã tra được thanh kiếm vào vỏ. Nhưng vì cô từng nói rằng mình giỏi rút kiếm, nên Kuu chẳng thể nào an tâm hẳn được, mặc cho cô cứ luôn miệng khẳng định không có ý hại cậu.
“Giữ im lặng sao… tại sao vậy?”
“Tại sao, tại sao… mắc gì hỏi nhiều vậy? Cậu đang làm khó tôi quá đấy… thử tự nghĩ tí đi xem nào.”
Tuy giọng điệu có đôi phần bực mình, song cô vẫn tiếp tục giải đáp cho Kuu. “Để mà nói thì,” cô nói với tông giọng nghe như kiểu đang ban ơn cho cậu, dù lời giải thích sau đó của cô chẳng có vẻ gì là vì lòng tốt hay để giúp đỡ cả.
“Cậu thử nghĩ xem, ai lại muốn một đứa nhóc phải chứng kiến cảnh gia đình nó bị giết chứ? Cảnh tượng ấy hẳn sẽ khiến cho chúng nó bị sang chấn tâm lý. Và vì thế nên tôi mới nói rằng, tôi mừng vì mình đã xử lí kịp thời.”
“...”
Kuu câm nín, nhưng không phải vì nhận ra chuyện Kendo dường như không cho rằng cậu sẽ bị sang chấn khi thấy thi thể của gia đình mình; cũng chẳng phải vì hiểu rằng so với chuyện sát hại cả gia đình cậu, thì cô để tâm đến chuyện không làm hại cậu hơn nhiều.
Thực ra thì, nếu có thể nhận ra mấy chuyện đó, hẳn cậu cũng sẽ câm nín y hệt mà thôi; chẳng qua là một ý nghĩ hoàn toàn khác đã nảy sinh trong tâm trí Kuu lúc ấy. Một nghi ngờ khác đã hoàn toàn choán lấy tâm trí cậu, trước cả khi cậu thắc mắc rằng “vì sao chị ta lại sát hại gia đình mình”. Cơ mà, chính cái cách mà cậu đi thẳng được đến sự nghi ngờ ấy trước cả khi thắc mắc mấy câu hỏi như thế kia đã thực sự chứng tỏ khả năng nhận thức khủng khiếp của cậu, và đó đồng thời cũng là câu trả lời.
Về nghi ngờ cậu có lúc này, đó là nếu nụ hôn kia chỉ đơn thuần vì Kendo muốn cho cậu uống thuốc, vậy thì nước đi trước đó của cô - mượn điện thoại của cậu - hẳn cũng có uẩn khúc chưa được phơi bày.
Nghĩ lại thì, hành động ấy quả thực rất đáng nghi.
Chẳng hạn như việc cô ta có thể đến được nhà cậu. Lúc đầu cậu cứ ngỡ rằng cô ta đã bám theo cậu đến tận cửa nhà; nhưng giờ đây cậu lại đang nghi rằng, vì điện thoại mình có lưu địa chỉ nhà, nên có khi cô ta đã kiểm tra điện thoại cậu vào thời điểm đó và nhờ vậy mà biết được cậu sống ở đâu cũng nên.
Tuy vậy, những nghi ngại, phỏng đoán dựa trên dựa trên trực giác của một đứa trẻ ấy đã gần như sai hết.
Kendo đã thừa biết địa chỉ nhà cậu từ trước rồi; và kể cả nếu cô ta không rõ, thì với vị thế của mình, một cuộc gọi là hơn cả đủ để cô có được thông tin về địa chỉ nhà của một đứa nhóc cấp hai.
Dù vậy, chúng cũng không hẳn không có ý đúng.
Khi Kendo mượn điện thoại của Kuu vào buổi tối trước đó, cô quả thực đã có ý đồ khác, một nguyên nhân khác bên cạnh việc chuẩn bị trước cho hành động nhét thuốc sau đó. Chỉ là, cái cô hứng thú không phải là thông tin cá nhân về Kuu, mà là danh bạ của cậu cơ. Một cuốn danh bạ chứa đựng hết thảy tên tuổi, số điện thoại, địa chỉ, thậm chí cả địa chỉ email của gia đình, đồng bạn, người quen, đồng đội - nói cách khác là của hết thảy những ai dính líu đến Kuu; đó mới là cái cô để tâm hơn nhiều.
“À đấy, tí thì quên. Vẫn còn một lí do nữa cho việc cậu bắt buộc phải uống viên thuốc đó, dù đó không hẳn là phần việc của tôi… Tôi cần cậu phải nghỉ học ở nhà hôm nay, vì tôi không muốn cậu phải vướng vào bất cứ thứ gì ngoài ý muốn cả.”
“Vướng vào… có chuyện gì ở trường sao?”
“Ờ.”
Nói đoạn, Kendo nhẹ nhàng nhảy ngược về phía sau vài bước, quay trở lại chỗ bàn ăn, rồi cầm điều khiển TV lên. Dĩ nhiên là chiếc điều khiển ấy cũng đẫm máu, nhưng cô đã cẩn thận dùng ngón tay để nhúp nó lên. Thật lòng mà nói, cách mà cô xử trí thật quá đỗi gọn gàng; nhưng nếu xét đến sự thật rằng cô là thủ phạm của tất cả chỗ máu đó, thì hẳn việc khen như vậy là không hay cho lắm. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chính chứng ám ảnh sạch sẽ khiến cho những ai mắc phải nó thường sẽ chẳng thể lau dọn được, dẫn đến hệ quả là một mớ hỗn độn cần được lau dọn; nên chuyện cô bị ám ảnh hẳn là sự thật.
Dù sao thì, cô đã nhấn vào nút mở sau đó.
Và bằng cách nào đó, chiếc điều khiển này vẫn hoạt động ngon ơ dù đã tắm trong máu trước đó; liệu có phải do mấy cái điều khiển hiện đại đều chống nước không?
“Hẳn thông tin về chuyện đó cũng đang được báo đài đưa tin rồi, vì làm gì có chuyện mới ngày đầu tiên mà chính phủ đã tiến hành kiểm soát tin tức được. Hoặc ít nhất thì, họ sẽ không hạn chế quá gắt gao… chờ đã, sao lại chiếu anime thế này? Chuyển kênh kiểu gì nhỉ? À, đây rồi. Cậu nhìn đi này.”
Nghe vậy, Kuu ngước mắt nhìn sang.
Trên màn hình của chiếc TV 42 inch đang được đặt trên kệ TV kia, cảnh một vụ cháy ở đâu đó hiện đang được chiếu. Hay nói đúng hơn, có vẻ như lửa đã được dập gần hết rồi, và chiếu trên màn hình hiện tại là phần tàn tích cháy đen còn sót lại sau vụ cháy được quay từ điểm nhìn trên trực thăng.
Khung cảnh này trông khá quen thuộc, ít nhất là với Kuu. Mà cũng đúng thôi, cảnh tượng ấy trông y hệt những bức ảnh chụp lại khung cảnh từ trên cao được dán ở bảng tin cạnh tủ giày ở trường cậu, bao quát hết khuôn viên rộng lớn của trường cấp hai tư thục Yamaishi cùng bảy tòa nhà san sát nhau tạo thành một đường vòng cung. Đó chẳng phải thứ một người bình thường sẽ chủ động để tâm tới, nhưng nếu hôm nào cũng đi qua đó thì hình ảnh ấy cũng sẽ tự nhiên mà khắc sâu vào tâm trí thôi.
Tuy một mặt, chuyện cậu vẫn đủ sức nhận ra điều đó có thể được coi là một phép mầu; nhưng mặt khác, nếu cậu không nhận ra có khi còn tốt hơn. Vì dù khung cảnh trong những tấm ảnh kia và khung cảnh đang chiếu trực tiếp trên TV đây quả thực ở cùng một nơi, song hết thảy giờ đây đã biến dạng đến mức chẳng thể nhận ra nổi nữa.
Nhưng ta không thể nói là chẳng còn bất cứ thứ gì sót lại được.
Những cây cột trụ trong trường, tuy giờ đây chỉ còn là những mảng than đen sì đang chực chờ đổ sập xuống bất cứ lúc nào, nhưng chừng đó là đủ để có thể hình dung ra được hình dạng ban đầu của chúng rồi. Hay như khu sân cỏ mà Kuu đã dành rất nhiều thời gian ở đó để chơi bóng chày, tuy giờ đây cũng đã cháy thành than, nhưng sự mênh mông của nó thì vẫn còn vẹn nguyên.
Tóm lại, hết thảy chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát, như thể vừa phải gánh chịu một vụ ném bom rải thảm vậy.
“Khoan đã… đấy là trường tôi à?”
“Chúa ơi, ‘Hỏa Ngục’ vẫn dã man như thường lệ… khiếp thật đấy. Không biết họ sẽ cử ai đi dọn dẹp nhỉ… Thây kệ, đằng nào thì cũng chẳng phải mình,” Kendo nhún vai. Trông cô không thật sự sốc đến thế, nhưng không thể phủ nhận khung cảnh đang chiếu trên TV thực đối nghịch với gu thẩm mỹ của cô.
“Tôi đã mong là có kênh nào đó sẽ mô tả chi tiết mọi chuyện hơn là chỉ chiếu trực tiếp mấy cảnh như thế này… mà chắc là họ chưa thể nắm được hết mọi chi tiết rồi. Mấy cái kiểu như mức độ thiệt hại ấy, chắc chưa có đâu…” Kendo vừa nói, vừa liên tục chuyển kênh, mãi đến khi có một kênh đủ sức làm cô chú ý thì cô mới hạ điều khiển xuống. Dựa theo những gì nam phát thanh viên trên kênh đó đang nói, chi tiết sự việc có lẽ là như thế này:
Vào khoảng 11:00 sáng hôm nay, một vụ nổ lớn đã xảy ra ở trường cấp hai tư thục Yamaishi. Chưa rõ nguyên nhân là vì đâu, song với quy mô và tốc độ lan tỏa bất thường của vụ cháy, khả năng do phóng hỏa là rất thấp. Giả thuyết hiện tại là một đường ống dẫn khí gas dưới lòng đất đã phát nổ, từ đó gây ra vụ cháy. Gần 25 xe cứu hỏa đã được điều động, và công tác dập lửa đã được tiến hành ngay lập tức, nhưng vẫn phải mất đến 4 giờ đồng hồ để hoàn toàn dập tắt được đám cháy ấy. Tổng số thương vong hiện vẫn còn là ẩn số. Tuy nhiên, tính đến hiện tại, chưa một trường hợp sống sót nào được ghi nhận; và khả năng còn người trong trường sống sót lúc này là rất thấp.
“May mà cậu ở nhà hôm nay đấy, Sorakara à. Tôi đoán có sai đâu; nếu cậu cố sống cố chết đến trường hôm nay, cậu chắc chắn sẽ bị cuốn vào vụ cháy kia, để rồi chết mất xác trong đó cùng tất cả những người khác. Người như ‘Hỏa Ngục’ hẳn sẽ chẳng buồn kiểm tra xem cậu có ở đó hay không đâu.”
“Từ từ đã nào… Vậy ý chị là,” Kuu ngắt lời Kendo. Đó là một hành động bất thường của Kuu, vì cậu không hay nhảy vào miệng người khác khi họ đang nói cho lắm.
“Chị đã hạ sát gia đình tôi, phóng hỏa ngôi trường tôi theo học, cũng như đầu độc tôi ấy hả?”
“Không, không, cậu hiểu sai rồi... Có phải độc dược đâu, cái tôi cho cậu uống là thuốc mà.” Kendo lập tức phản bác, làm Kuu thấy thoáng chút bối rối; song cô ta lại có ý hoàn toàn khác.
Nhưng cái đó thì liên quan gì ở đây? Chuyện nó là độc dược hay là thuốc đâu có ý nghĩa gì?
Ông nói gà bà nói vịt, cuộc đối thoại giữa hai người giờ đây chính xác là như thế; và điều đó thực sự còn đáng sợ hơn cả việc cậu đang trò chuyện với một cô gái giắt kiếm bên hông. Nhưng Kuu hỏi hết nước hết cái rồi, đến nỗi mà giờ cậu bắt đầu cảm thấy như thể ngay từ đầu mình mới là người có vấn đề chứ không phải cô ta vậy.
Trong khi cậu còn đang chần chừ, Kendo đã tiếp tục nói với giọng điệu như thể cô đáng ra phải nói vậy ngay từ đầu mới phải.
“Nhưng cậu nói đúng về lí do mà tôi ép cậu uống thuốc đấy, Sorakara ạ. Tôi thực lòng không muốn cậu vướng vào vụ này, dù là vô tình cũng không được. Dù rằng tôi cực kì tự tin vào năng lực kiếm đạo của mình, nhưng không có gì đảm bảo rằng một tai nạn sẽ không xảy đến với cậu nếu cậu có mặt ở đây lúc tôi đang thi hành nhiệm vụ đâu.”
“Đao kiếm nguy hiểm lắm”, cô lẩm bẩm như một lời kết luận; và Kuu thực lòng đồng ý với quan điểm đó của cô.
“Vì lẽ đó mà, tôi thực sự cũng chẳng có tư cách để chỉ trích ‘Hỏa Ngục’... Nếu tôi có thể đủ lén lút và mờ nhạt như ‘Konjac’ , người đảm nhiệm những mục tiêu khác, thì tốt biết bao…”
“‘Konjac’...?”
Kuu vô thức thắc mắc về cái tên tầm thường đến kì lạ ấy, đặc biệt là khi đem so với ‘Hỏa Ngục’; nhưng rồi cậu nhanh chóng nhận ra rằng, cái cậu cần để tâm là cụm từ “những mục tiêu khác” cơ.
“Chờ đã… ý chị là gì khi bảo rằng có những mục tiêu khác vậy?”
“Bạn bè, người quen từ những trường khác, hoặc họ hàng… kiểu kiểu vậy đó. Những người mà không thuộc phận sự của tôi hay ‘Hỏa Ngục’; tóm lại là những người dính líu đến cậu, Sorakara à. Chẳng hạn như ai đó mà cùng tuyển bóng chày thiếu niên với cậu hồi tiểu học, nhưng đã chuyển đi một trường cấp hai khác ấy…”
“...”
Có một vài người đáp ứng tiêu chí đó.
Sho Hanaya, chẳng hạn vậy. Kuu mới gọi điện thoại cho Hanaya, người đã nhập học ở một trường cấp hai khác, vào ngày hôm qua thôi; vì thế nên cô là một ví dụ cho “những người dính líu đến cậu”, và là một ví dụ hoàn hảo nhất.
“Những ai… dính líu đến tôi sao…”
Những người dính líu sao? Đó là một cụm từ mà hẳn nên được dùng khi đề cập đến một người có tầm vóc, chứ nếu áp vào một đứa tầm thường như cậu thì quả là lạc lõng. Tuy vậy, Kuu hiểu ý cô đang nói là gì rồi.
Cậu chẳng cần phải hỏi lại xem “đảm nhiệm” ở đây nghĩa là gì, hay cái người tên ‘Konjac’ đã làm gì với Hanaya và những người khác, vì đó là chuyện quá đỗi hiển nhiên. Hỏi thêm nữa thì thật chẳng khác nào một nỗ lực thảm hại để trốn tránh thực tại trước mắt cả.
Trớ trêu thay, chính quyết định từ chối trốn chạy khỏi thực tại ấy của Kuu lại là một phần nguyên nhân trực tiếp đẩy cậu rơi vào tình huống éo le hiện tại.
“Vậy nếu nói cách khác, chị và những đồng đội của chị đã… giết sạch tất cả những ai có dính líu đến tôi, đúng chứ?”
“Ừm, là vậy đó. Và giả như kế hoạch được tiến hành trơn tru đi; thì khi đó, cậu sẽ chẳng cần những quan hệ ấy nữa đâu.” Kendo đáp lời ngay tức khắc, không do dự lấy một giây mặc cho Kuu đã cố tình sử dụng một từ có tính nghiêm trọng như từ “giết”. Cô thậm chí còn đủ bình tĩnh để tám thêm một chút nữa.
“Vậy chị có định giết tôi luôn không?”
“?”
Câu hỏi đột ngột ấy dường như đã làm Kendo thấy bất ngờ. À không, thay vì ngạc nhiên, trông cô có vẻ khá là khó chịu. Lời đáp sau đó tuy ngắn gọn, nhưng lại như thể đang chất vấn cậu rằng “Nãy giờ cậu có chịu lắng nghe không vậy? Tôi nói đến thế rồi mà vẫn không hiểu được là sao? Bao công sức nãy giờ của tôi thế là đi tong à?”
“Không, không bao giờ. Chúng tôi chưa bao giờ có ý định làm hại cậu. Chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ. Vì chúng tôi cần cậu. Đó là lí do vì sao chúng tôi lại đến đây để bắt cậu đi.”
“Bắt tôi đi sao…?”
“Đúng thế. Cậu đừng quên, Sorakara à, hết thảy những nỗ lực này đều là vì cậu cả…”
“Nào nào.”
Một giọng nói bỗng ngắt ngang lời Kendo, người dường như đang chuẩn bị nói đôi câu chỉ trích Kuu. Giọng nói ấy chẳng đến từ Kuu, cũng chẳng đến từ ai đó mới bước vào hành lang đằng sau cậu, mà nó đến từ một người đã ở sẵn trong phòng.
Từ nãy đến giờ, từ đầu chí cuối, anh ta đã ở trong phòng ăn này.
Không đời nào Kuu có thể biết được anh ta ở đó từ bao giờ, vì phải đến tận lúc này cậu mới để ý thấy anh ta. Song, từ ấn tượng mà cậu có khi thấy anh ta có thể bình tĩnh thưởng thức trà từ một chiếc tách xa lạ trong khi thư giãn trên chiếc sofa đặt ở tít cuối phòng ăn, thì hẳn anh ta đã ngồi ở đó trước cả khi Kendo đến, có thể là trước cả khi bố cậu đi làm về, hoặc thậm chí là trước cả khi hai đứa em cậu đi học về luôn.
Đặt trên chiếc bàn trước mặt anh ta cũng là một ấm trà cực kì xa lạ với Kuu. Và trên đó, bất ngờ thay, lại còn có cả bánh scone cùng một loạt các món ăn kèm với trà khác. Khung cảnh ấy đem lại cảm tưởng như thể một buổi tiệc trà chiều, mặc cho bây giờ đang là buổi tối.
“Dù quả thực là cậu ta rất cần thiết, nhưng mấy lời như cô đến để đón cậu ta hay phải đâm đầu vào hết thảy rắc rối này nghe tự cao tự đại lắm đấy, ‘Sát Na’ ạ. Nói chuyện gay gắt như thế với một cậu thiếu niên chỉ càng cho thấy sự non nớt của cô mà thôi.”
“Nhưng, ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’ này,”
Kendo, giờ trông như một đứa trẻ bị mắng, quay qua anh ta và lên tiếng phân trần như thể đang biện minh cho hành động của mình.
“Tôi đã làm rất nhiều điều cho thằng nhóc này, nhưng nó thì cứ ù ù cạc cạc mãi chẳng chịu hiểu gì cả… Tôi đã tưởng rằng nó sẽ tỏ ra biết ơn hơn thế này, rằng nó sẽ biết đường mà cảm ơn tôi chứ!”
Biết ơn? Rốt cuộc thì cô ta đang huyên thuyên cái quái gì vậy?
Kuu thầm nghĩ; đồng thời, cậu chẳng thể kiểm soát nổi sự bối rối trong lòng nữa. Và ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’ dường như cũng cùng chung suy nghĩ với Kuu.
“Cô đang nói cái gì vậy? Cô chưa giải thích điều gì thì làm sao mà cậu ta thấy biết ơn với cô được? Tôi đồ rằng trong mắt cậu ta ngay giờ đây, cô chỉ là một tên sát nhân, là kẻ đã giết hại cả gia đình cậu ta mà thôi.”
Những câu từ của anh ta dường như có ẩn ý rằng đến một lúc nào đó, quan điểm ấy của Kuu hẳn sẽ thay đổi. Còn Kendo, khi nghe thấy lời chỉ trích ấy, cô chẳng còn biết làm gì khác ngoài hơi cắn nhẹ bờ môi dưới của mình.
Có vẻ như, bất cứ khi nào ‘Sát Na’ trò chuyện với ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’, tuổi tinh thần của cô sẽ theo đó mà sụt giảm nghiêm trọng.
“Nhưng đây là lần đầu của tôi mà…” cô lẩm bẩm bất mãn.
Ý nghĩa của những lời đó là thứ mà khi mới nghe xong, Kuu chẳng thể hiểu được. Cậu hoang mang không biết cô đang đề cập đến cái gì, nhưng rồi một ý nghĩ bỗng nhiên lóe lên trong tâm trí cậu. Rằng, khi bảo đó là lần đầu của mình, liệu có phải cô đang đề cập tới “cách thức” mà cô đưa viên thuốc kia vào trong cậu hôm qua không? Đó là lần đầu của cô ta à?
Thế quái nào?
Tước đoạt mọi thứ cậu có xong, giờ cô lại nói như vậy sao?
Nếu có một người đủ tư cách để nói rằng đó là lần đầu của họ, đó hẳn phải là cậu chứ không thể là ai khác.
Tuy nghĩ là thế, song Kuu vẫn cảm thấy một chút tội lỗi vì hồi trước cậu đã cho rằng cô thành thạo chuyện đó từ lâu rồi. Cậu quả là một chàng trai đầy lòng vị tha; vị tha đến nỗi mà có thể cảm thấy có lỗi với kẻ vừa sát hại cả gia đình mình.
“Không nhưng nhị gì hết. Lần đầu thì sao? Đừng có tỏ ra ủy mị thế,” ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’, người đáng ra phải ở cùng phe với Kendo, lại lạnh lùng chỉ trích cô không chút nhân nhượng. Và rồi, như thể đó là phép tắc hiển nhiên phải tuân theo trong tình huống này, anh ta nhấp một hớp trà.
“Cô nên nhìn cậu Sorakara mà học hỏi đi này. Gia đình vừa mới bị giết, và cậu ta cũng đã được thấy tận mắt xác của họ. Bạn bè, trường lớp thì vừa bị thiêu rụi; hơn thế nữa, cậu cũng biết rằng sát thủ đã được cử đi để hạ sát hết thảy những người dính líu tới cậu. Vậy mà, cô xem xem, cậu ta còn không nhướng mày lấy một lần nào hết.”
“...!”
“Thử nhớ lại cái lúc mà chuyện tương tự xảy ra với cô xem, xem cô đã hóa điên hóa rồ đến mức nào vào thời điểm ấy? So với đây, nhìn sự bình tĩnh mà cậu ấy có đây này. Chẳng trách sao tiến sĩ Kisaragi lại khen ngợi cậu ta đến thế.”
Nghe vậy, suy nghĩ “Không ổn rồi” một lần nữa choán lấy tâm trí Kuu. Cậu bị sốc vì sai lầm của mình, đến mức mà không cả nhận ra tên của tiến sĩ Kisaragi vừa được đề cập đến.
Vì trước đó Kendo chưa từng thắc mắc lấy một lần, nên cậu cho rằng mình đã hoàn toàn lừa được cô ta. Và có lẽ là vậy thật; có lẽ là cậu đã thực sự qua mặt được Kendo, người mà đầu óc thực sự có phần lơ đãng, một cô nàng hoàn toàn lệch pha với cậu. Nhưng dưới đôi mắt của ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’, người nãy giờ vẫn đang thư thả uống trà nơi góc phòng, có lẽ bản chất của cậu đã lộ rõ như ngày rồi.
À không, hồi nãy Kuu thậm chí còn chẳng biết anh ta có ở đó mà; thế nên là ngay từ đầu, chuyện cậu có thể qua mặt được cả hai người họ đã là chuyện bất khả thi.
Nên làm gì bây giờ, Kuu chần chừ và bắt đầu suy nghĩ.
Phải chăng cậu nên bắt đầu ỉ ôi khóc lóc, gào thét và vội chạy đến cạnh xác của gia đình cậu hòng lấp liếm cho qua chuyện? Hay cậu nên chạy đến ôm lấy TV, khi mà bản báo cáo về vụ cháy ở trường cấp hai vừa kết thúc và mới được thay thế bởi dự báo thời tiết, rồi hét loạn cả lên?
Có lẽ chẳng thể lấp liếm nổi đâu, nhưng chắc cậu vẫn nên thử một phen xem sao.
Vì mới nhận được chẩn đoán kia từ phía tiến sĩ Kisaragi vào hôm qua nên cậu không thể nào diễn ngay lập tức; song đến lúc cần thì cậu nghĩ mình vẫn nên diễn, dù chỉ một chút thôi cũng được. Hẳn sẽ không tốt lắm nếu cậu bị xem như một đứa có thể “chấp nhận tình huống với thái độ lãnh đạm”. Tuy có hơi muộn, nhưng ít nhất thì bây giờ cậu đã hiểu ra điều đó.
Song, như thể nhìn thấu được mâu thuẫn nội tâm của Kuu, ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’ đã lên tiếng trước khi cậu kịp làm gì khác.
“Không sao đâu, thưa cậu Sorakara. Cậu không cần phải giả vờ buồn hay giả vờ đau đâu. Tôi thừa biết là cơ thể cũng như tinh thần cậu chẳng suy suyển chút nào ngay từ ban đầu rồi… với cả, an tâm đi. Vì làm gì còn ai trên thế giới này cần cậu phải giả vờ như thế nữa chứ.”
“...!”
“Thế nên là, kể từ bây giờ, cậu không cần phải cảm thấy hổ thẹn về chuyện bản thân không thể khóc thương cho cái chết của gia đình mình, đồng bạn mình, hay không thể buồn khổ khi hết thảy những ai dính líu đến cậu đều đã bị sát hại nữa; đó chính là lí do chúng tôi đến đây, rằng vì chúng tôi thực sự coi trọng khả năng ấy của cậu. Cho tôi gửi lời xin lỗi đến cậu vì đã không chỉ dạy đàng hoàng cho cấp dưới của mình, thưa cậu Sorakara. Cô ấy vẫn còn cần học hỏi thêm nhiều về cách thế giới này vận hành.”
Được nói chuyện với những lời lẽ đầy nhã nhặn bởi một người trưởng thành thực thụ, lại còn được gọi là “Cậu Sorakara” đầy lịch sự; hết thảy đều là những trải nghiệm vô cùng mới mẻ với Kuu. Và phải đến lúc này cậu mới ý thức được rằng, ‘Nhấm Trà Đàm Đạo” quả thực là một người lớn đúng nghĩa.
Anh ta trông giống một người đàn ông đang ở giai đoạn cuối khoảng tuổi hai mươi. Và vì bố của Kuu (người giờ đang nằm im ở kia, cơ thể chia làm hai nửa) làm việc trong “tháp ngà” đại học, nên Kuu không biết hình ảnh người lớn đóng một bộ vest trông ra sao; nhưng hẳn ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’ sẽ là hình mẫu hoàn hảo, khi anh ta đang đóng nguyên một bộ vest cực kì chuẩn chỉnh từ đầu tới chân. Y hệt Kendo, anh ta cũng mang giày vào trong nhà, nhưng đó là một đôi giày đen, bóng loáng và trông chẳng khác gì một đôi giày da sang trọng.
Nhìn kiểu gì cũng thấy anh ta y hệt một người đàn ông của công việc, một hình mẫu thường thấy của một “doanh nhân thành đạt”. Nhưng nếu chỉ là một người đàn ông của công việc hay doanh nhân thành đạt bình thường nào đó ngoài kia, hẳn anh ta sẽ chẳng thể tận hưởng trà giữa hiện trường của một vụ thảm sát một cách thư thả đến thế.
Nếu phải dùng một từ để khái quát lại phong thái của anh ta, thì còn từ gì phù hợp hơn hai chữ “quý ông” nữa chứ.
“...?”
Khoan đã?
Giờ cậu mới để ý rằng, y như Kendo, quý ông kia cũng không hề dính chút máu nào trên người. Dĩ nhiên rằng, Kendo chắc chắn là người chịu trách nhiệm cho việc chém giết; nên kể cả khi anh ta không đứng ở trung tâm vụ thảm sát, thì trong tình huống này, khi mà máu của bốn người không chỉ văng lên sàn mà còn văng lên khắp tường, việc giữ cho quần áo mình sạch bong hẳn không phải chuyện dễ dàng gì.
Nhưng kì lạ là, quần áo của anh ta chẳng phải thứ duy nhất được giữ sạch sẽ.
Từ tách trà, cái bàn, đến cái sofa, vân vân; hết thảy những gì xung quanh anh ta dường như vẫn vẹn nguyên, cứ như thể chúng được một lớp rào chắn nào đó bảo vệ vậy.
“Cho phép tôi chỉnh lại câu từ của ‘Sát Na’... của cô Kendo đây, thưa cậu Sorakara,” ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’ mỉm cười thanh lịch.
“Chúng tôi không đến để bắt cậu đi… mà chúng tôi đến để mời cậu đi cùng chúng tôi.”
“Mời tôi sao?”
“Đúng thế,” anh ta gật đầu. Từng cử chỉ của anh ta đều toát lên vẻ lịch thiệp, nhưng lại không hề mang dù chỉ một chút khí chất trịch thượng nào trong đó cả.
“Chúng tôi tới để mời cậu tham gia cùng chúng tôi trong công cuộc chiến đấu vì lợi ích của loài người.”
Đó là một lời mời cực kì, cực kì lạ lùng, nhưng lại là thứ mà một người thường hay nghe đến không ngờ. Với một gương mặt không chút đùa cợt nào, ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’ nói như vậy, rồi đứng dậy và bước về phía Kuu.
Tuy không có vết máu khô nào trên bộ vest của anh ta từ đầu đến giờ; song, không như Kendo, anh ta cứ thế bình tĩnh bước thẳng tới chỗ Kuu mà không hề ngại ngần.
Nhưng điều kì lạ nằm ở chỗ, không quan trọng anh ta có giẫm vào máu và khiến nó bắn đến mức nào đi chăng nữa, không một giọt nào chạm được đến anh ta cả; hay đúng hơn là, những giọt máu ấy trông cứ như thể đang né khỏi anh ta và bắn ra các chỗ khác. Hẳn chỉ là ảo giác của riêng Kuu thôi, nhưng trông như thể quần áo của anh ta đang đẩy lùi chỗ máu đó vậy. Không lẽ thực sự tồn tại một công nghệ chống thấm tối tân đến vậy sao?
“Xin cậu,”
‘Nhấm Trà Đàm Đạo’ dừng lại trước mặt Kuu, rồi quỳ xuống tấm thảm đã ngả màu trước mặt, đồng thời đặt tay lên sàn và gập hẳn người xuống phía trước. Đây là tư thế mà hiện giờ người ta hay gọi là “dogeza”, nhưng Kuu thật không ngờ lại tồn tại một cách dogeza lịch thiệp đến thế này.
Kendo thấy vậy thì bất ngờ, và có vẻ như cô có một ấn tượng khác hẳn Kuu về hành động ấy; song sau cùng thì cô cũng vuốt gọn mép quần hakama lại và thực hiện hành động tương tự. Khác với ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’, cô cố né những vệt máu bẩn trên tấm thảm khi quỳ xuống dogeza; nhưng có lẽ anh ta chỉ chực chờ cô làm vậy thôi. Vì khi cả hai người đều quỳ xuống trước mặt Kuu rồi, ‘Nhấm Trà Đàm Đạo’ mới tiếp tục lên tiếng.
Tuy vậy, những lời kế tiếp dường như chẳng liên quan gì tới Kuu cả.
“Hãy trở thành một người hùng chiến đấu chống lại con quái vật mang tên Trái Đất đang tìm cách để hủy diệt loài người này đi!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
egg cutter: Devil’s tounge, khoai nưa, có vẻ là một loại cây được người Nhật đặc biệt ưa chuộng