1.5: Một người hùng mới xuất hiện! Ngươi có nghe được tiếng thét gào từ Trái Đất chưa?
5
Trùng hợp thay, khi tiến sĩ Kisaragi đang gọi điện thoại thì Kuu Sorakara cũng đang làm điều tương tự. Trên tay chiếc điện thoại di động được bố mẹ mua cho nhân dịp cậu vào cấp hai, cậu vừa dạo bước trên con phố đêm hướng về nhà, vừa nói chuyện với người bạn đã giới thiệu phòng khám Kisaragi cho mình.
Và đó đâu đơn thuần là một người bạn bình thường.
Đầu dây bên kia là Sho Hanaya, một đàn chị cậu quen trong tuyển bóng chày thiếu niên từ những ngày còn học tiểu học, đồng thời còn là đối thủ cạnh tranh trực tiếp với cậu cho một vị trí chính thức trong đội. Bởi vậy mà hai chữ “bạn bè” khó mà lột tả được hết mối quan hệ giữa hai người họ. Dù cô luôn miệng gọi Kuu là “tri âm tri kỷ” hay “tâm đầu ý hợp” mà không một chút đắn đo hay để tâm đến bất cứ khác biệt gì giữa hai người, nhưng với cậu, mối quan hệ giữa họ không đơn thuần chỉ là như thế.
“Vậy chú em thấy sao? Bác sĩ Kisaragi có giúp được gì không?”
“Có… Bác sĩ đã giải đáp nhiều thứ, và giờ em thấy khá hơn nhiều. Vấn đề này thực ra không nghiêm trọng đến nỗi phải đi khám đâu, nhưng không thể phủ nhận rằng buổi tư vấn hôm nay đã giúp em thấy nhẹ đầu hẳn đi rồi. Em cảm ơn chị nhiều lắm.”
Vì còn ngần ngại không muốn kể quá nhiều về buổi tư vấn nên Kuu quyết định trả lời nước đôi, nhưng cậu vẫn không quên nói lời cảm ơn thật rõ ràng. Cậu thừa hiểu rằng mình phải biết nói lời cảm ơn trong những lúc như thế này. Tuân thủ những phép tắc như thế luôn là điều cần thiết, dẫu cho đôi bên có là tri âm tri kỉ của nhau đi chăng nữa. Và dù mới được bảo rằng đó chỉ là những nguyên tắc mà cậu tự ép mình phải tuân theo, nhưng ở hoàn cảnh như hiện tại thì ai lại không nói lời cảm ơn cho được.
Khi được người khác giúp, ta phải biết cảm ơn.
Đó là điều hiển nhiên ta phải làm.
“Thế tốt rồi. Chú hay nghĩ quá lên lắm, báo hại chị đây cứ lo ngay ngáy không thôi. Học trường tư căng thẳng đến thế à? Nghe đâu đội bóng chày của trường đó yêu cầu cao lắm hở?”
Lời của Hanaya nghe có hơi sai, âu cũng là điều đương nhiên vì Kuu chỉ mới kể cô nghe sơ qua về vấn đề của mình; song cô vẫn có thể tinh ý nhận ra sự bất thường trong hành vi của Kuu khi hai người trò chuyện với nhau. Cơ mà, Hanaya hẳn chỉ nghĩ đến mấy nguyên nhân kiểu “Chắc em nó đang gặp khó khăn trong đội bóng chày của trường” là cùng, chứ đời nào cô ngờ được rằng Kuu đang phải đối mặt với một nỗi lo đã tồn tại trong tâm trí cậu từ lâu; thứ mà chỉ đến gần đây, sau “Tiếng Thét Kinh Hoàng”, mới bắt đầu thành hình thành dạng cụ thể hơn. Và tuy không biết gì là thế, song cô vẫn giới thiệu phòng khám Kisaragi; để rồi sau đó, chính việc đi khám đã đem đến cho cậu một ảnh hưởng to lớn ngoài sức tưởng tượng.
Thật không hổ danh là “tri âm tri kỷ” của nhau.
Vừa cảm thấy khổ tâm vì đã làm Hanaya phải lo lắng, Kuu vừa thấy khâm phục cô từ tận đáy lòng. Ngẫm lại thì, trong ấn tượng của cậu, Hanaya đã luôn hiện lên như một đàn chị sắc sảo từ tận những ngày hai người vẫn còn học tiểu học. Trong cuộc cạnh tranh cho vị trí kia, cậu là người thất bại sau cùng; và chính cậu chứ không phải ai khác là người thấm thía nhất rằng thất bại ấy không đơn thuần xuất phát từ chênh lệch tuổi tác giữa hai người.
Đó là lí do vì sao, khi được biết rằng Hanaya đã giã từ bóng chày sau khi vào học tại một trường cấp hai công lập, Kuu đã cảm thấy khá hụt hẫng. Vì cậu đã đinh ninh rằng, khi cậu trở thành học sinh cấp hai vào năm kế tiếp, hai người họ rồi sẽ gặp lại nhau dưới tư cách là đối thủ ở một giải đấu nào đó.
Khi ấy, cậu đã thấy thất vọng; đã liên tục băn khoăn tự hỏi rằng “Bộ tình cảm dành cho bóng chày của chị Hanaya ít đến nỗi mà chị ấy sẵn lòng từ bỏ một cách dễ dàng đến thế sao?”. Nhưng khi nhìn lại bản thân mình lúc ấy, cậu mới nhận ra đó có lẽ là một phản ứng thái quá, một nỗ lực trong vô thức nhằm che đi nỗi sợ trong lòng rằng một ngày nào đó, chính cậu cũng sẽ từ giã bóng chày không chút đắn đo như cách chị Hanaya đã làm. Và phải đến bây giờ, “bây giờ” chứ không phải lúc nào khác, cậu mới hiểu ra điều đó.
… Thế nhưng, có thể thấu triệt được vậy hay không cũng chẳng quan trọng, vì cậu vẫn sẽ lên cấp hai và bắt đầu tự mình chứng kiến vô số các vấn đề của bóng chày trung học, để rồi hiểu ra rằng Hanaya không hề “từ bỏ một cách dễ dàng” như cậu đã từng nghĩ. Trải nghiệm cá nhân ấy đã làm cậu đã phải tự nhìn nhận lại toàn bộ những suy nghĩ dạo trước của mình một cách thật cẩn thận.
Dù sao thì, ngoại trừ việc từng cùng nhau tham gia tuyển bóng chày thiếu niên, giữa họ không có một điểm chung nào khác. Hai người họ học tiểu học ở hai trường khác nhau, và giờ khi Kuu vào học ở một trường cấp hai tư thục, hai người lại càng tách biệt hơn bao giờ hết. Lạ thay, hai người họ vẫn tiếp tục giữ liên lạc với nhau bất chấp sự tách biệt ấy. Và dù Kuu thấy có hơi ngại khi gọi quan hệ của họ là “tri âm tri kỷ” hay “tâm đầu ý hợp”, hay cậu thấy khó xử khi nhớ lại những cảm xúc mình từng có lúc hai người còn ở thế đối đầu; nhưng sau tất cả, cậu có lẽ vẫn có thể gọi Hanaya là bạn của mình.
“Nhưng Hanaya à, chị biết vị bác sĩ đó nhờ đâu vậy? Ý em là, với tư cách một bác sĩ, ông ta khá là thiếu tinh ý… hay nói đúng hơn là khác người kiểu gì ấy.”
Dù bên kia đầu dây là đàn chị của mình, nhưng Kuu vẫn sử dụng giọng điệu suồng sã để trò chuyện. Một người thường tỏ ra lịch sự, hay ít nhất là luôn cố để tỏ ra như vậy với các bậc tiền bối như Kuu lại có thể làm thế, âu cũng vì nghe theo yêu cầu của Hanaya. Cô muốn cậu phải bỏ kính ngữ khi nói chuyện với mình, vì cô ghét sự xa cách mà kính ngữ đem đến. Và dù luôn cảm thấy một chút cảm giác tội lỗi như thể mình đang làm điều gì sai trái, cậu vẫn làm theo lời cô kể từ khi đó.
Với tư cách một vị bác sĩ, ông ta khá khác người.
Đó là những gì Kuu đã nói, nhưng vì cậu chẳng rõ một bác sĩ bình thường là như thế nào, nên một phần trong tâm trí cậu lại tin rằng đó hẳn là cách mà một buổi khám bệnh bình thường nên được tiến hành. Nhưng nhìn chung thì, cậu vẫn không tin đó là một buổi khám bình thường.
“À… cái đó hả? Chả là năm ngoái, bác sĩ Kisaragi được mời về trường chị làm việc dưới tư cách của một ‘nhà tham vấn học đường’ bán thời gian ấy mà.”
“‘Nhà tham vấn học đường’…?”
“Cái đó không khác gì ‘nhà tư vấn tâm lý học đường’ của mấy trường bên Nhật đâu.”
Hanaya khẳng định chắc nịch như thể đang muốn khoe khoang vốn hiểu biết của mình; nhưng tiếc thay, do “nhà tham vấn học đường” và “nhà tư vấn tâm lý học đường” là hai công việc khác hẳn nhau nên đó lại là một sự nhầm lẫn. Nhưng vì cũng không có hiểu biết gì trong lĩnh vực này nên Kuu không có thắc mắc gì về sự so sánh ấy. Mà dù sao thì, nhầm lẫn kiểu đó là chưa đủ để dừng cuộc trò chuyện của họ ở đây.
“Không lâu sau khi ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’ diễn ra thì ổng được mời về. Đó là điều tất yếu thôi, nhất là khi một đại họa kiểu thế chắc chắn sẽ để lại trong lòng những đứa trẻ còn non nớt những vết thương không thể xóa nhòa. Chị đây cũng được ổng tham vấn cho… và nhờ vậy mà chị nhẹ lòng hẳn, như thể vừa trút được một gánh nặng xuống khỏi đôi vai vậy.”
“Ra thế…”
Liệu cảm giác “nhẹ lòng” mà Hanaya từng cảm thấy ấy có giống như của Kuu không? Nếu có, thì lí do cô cứ khăng khăng khuyên cậu đi khám ở phòng khám Kisaragi hẳn là vì vậy.
“Và chị không phải người duy nhất cảm thấy thế đâu; hết thảy mọi người cũng đều cảm giác như được ổng ‘cứu rỗi’ mà. Tuy khác người, nhưng không thể phủ nhận bác sĩ Kisaragi là một bác sĩ xuất sắc. Chị thực sự cảm thấy may mắn vì giữa bao nhiêu bác sĩ ngoài kia, trường chị lại mời được ổng về làm ‘nhà tham vấn học đường’. Và tuy ổng không làm ở trường chị nữa, nhưng năm thì mười họa, dù cho có tâm sự hay là không, chị vẫn ghé qua phòng khám Kisaragi cốt để được trò chuyện tán gẫu với ổng.”
“... Vậy chẳng phải hơi phiền nhiễu sao chị?”
Ngay khi vừa dứt lời, suy nghĩ rằng “Hẳn ý bác sĩ khi bảo mình thái quá về mặt đạo đức là như thế này nhỉ” lập tức trồi lên trong tâm trí Kuu. Cậu đã có thể tự mình nhận thức về điều đó, như lời tiến sĩ Kisaragi từng khuyên, “Bất kể sau đó cậu hành động ra sao, bản thân cậu trước nhất cần phải nhận thức được đã.”
“Ừ thì… có thể hơi phiền nhiễu thật, nhưng chẳng qua là vì chị thực lòng rất biết ơn thôi.”
Lời của Kuu làm Hanaya khựng lại một chút, rồi mới thanh minh với giọng điệu có đôi phần vội vã.
“Và chú cũng thực sự thấy khá hơn mà, đúng không?”
“À thì… đúng vậy thật. Em cảm ơn.”
Cảm thấy mình nên làm vậy, Kuu bày tỏ lòng biết ơn với Hanaya một lần nữa.
“Nhờ có chị mà em nghĩ mình có thể tiếp tục chơi bóng chày kể từ mai rồi.”
“Thế tốt rồi. Chị chỉ muốn chú có thể cháy hết mình với đam mê thôi.”
“Phía em là một chuyện, còn phía chị, chị Hanaya à, chị cũng phải cố hết sức mình nhé. Kể cả khi không chơi bóng chày nữa thì vẫn còn hàng tá việc cần chị toàn tâm toàn ý để mắt đến mà.”
“Haha, chú phán chuẩn đấy. Mà thôi, có gì chị gọi lại sau ha.”
Nói đoạn, Hanaya liền cúp máy.
Chút vội vã trong giọng điệu của Hanaya khiến Kuu không khỏi băn khoăn liệu có phải cô đang dở việc gì không, nhưng đằng nào cậu cũng không định nói chuyện quá lâu do còn đang trên đường về nhà nên thế cũng tiện cho cậu. Chỉ tiếc là cuộc trò chuyện lại kết thúc sớm quá, trong khi cậu vẫn muốn được tán gẫu thêm chút nữa.
Sho Hanaya.
“Một phần ba” đã bị mất đi của cô là gì, Kuu không hề biết và cũng chưa hỏi cô bao giờ. Vì khoảng thời gian “Tiếng Thét Kinh Hoàng” xảy ra là khi cô đã lên cấp hai, còn cậu vẫn đang học tiểu học; nói cách khác, đó là lúc mà hai người xa cách nhau nhất. Vả lại, cậu cũng chưa kể cho cô nghe về việc gia đình họ hàng mình đã ra đi trong ngày hôm đó. Trong mắt cậu, tâm sự với nhau về những “bi kịch” ấy chẳng có nghĩa lí gì, vì ai cũng như ai khi xét đến hậu quả phải chịu sau “Tiếng Thét Kinh Hoàng”.
Ít nhất, đó là quan điểm của riêng Kuu.
Song, cậu có nên làm thế dẫu cho thừa biết hành động ấy là vô nghĩa hay không? Chẳng phải đó là điều mà người người ngoài kia đang làm sao? Việc Kuu có thể rũ bỏ những lo âu ấy không chỉ nhờ ơn bác sĩ Kisaragi, mà còn nhờ cả Hanaya, người đã giới thiệu vị bác sĩ cho cậu. Nhưng ngược lại, khi Hanaya gặp khó khăn và được cứu giúp bởi bác sĩ Kisaragi thì Kuu lại chẳng hỗ trợ được điều chi.
Cơ mà với Kuu, điều đó cũng chẳng ảnh hưởng mấy đến cậu. Dẫu biết mình không giúp được gì cho cô, song điều ấy không gợi lên trong Kuu chút cảm xúc nào cả. Và cậu đã quen với sự vô cảm ấy của bản thân từ lâu. Cậu hiểu là ở những thời điểm như này, cậu đáng ra nên có chút cảm xúc; nhưng tiếc thay, cậu lại không có, và cũng không hay mình nên cảm thấy ra sao.
Có lẽ cậu nên về nhà và tìm đọc câu trả lời cho câu hỏi ấy trong một cuốn sách nào đó; nhưng trước nhất thì, vì phòng khám ở khá xa nhà cậu nên cậu hẳn phải bắt xe buýt để đi về đã. Với suy nghĩ ấy trong đầu, cậu quyết định tạm gác mấy chuyện lặt vặt kia qua một bên để tập trung di chuyển cho kịp chuyến buýt tiếp theo. Nhưng ngay khi cậu vừa gập chiếc điện thoại của mình lại và chuẩn bị nhét nó vào túi…
“Này… cậu gì ơi…”
… thì bỗng có ai đó gọi giật cậu lại từ phía sau.
Khi cậu quay người lại, hình ảnh một nữ võ sinh kendo liền đập vào mắt cậu.
À không, suy nghĩ rằng cô ta là thành viên một câu lạc bộ kendo chỉ là ấn tượng của riêng Kuu mà thôi, chứ việc cô ta là thành viên của một câu lạc bộ ở trường hay là của một võ đường kendo thì chỉ có trời mới biết. Mà dù sao đi nữa, cô ta trông y hệt một nữ võ sinh kendo. Mặc trên mình một bộ võ phục kendo điển hình, với một chiếc quần hakama màu xanh navy và một chiếc áo kendogi màu trắng, đi kèm là một bao shinai dài vác trên vai cùng một chiếc túi đựng đồng phục treo ở đuôi; hết thảy đều là đặc trưng tiêu biểu nhất của một nữ võ sinh kendo.
Và bộ trang phục ấy càng làm nổi bật vẻ lạc lõng đến lạ kì của cô, cứ như thể cô là người của một thời đại đã qua vậy. Rồi mặc dù nhìn vẫn còn trẻ, nhưng nếu so với Hanaya thì cô có vẻ già dặn hơn; có lẽ là cô vẫn đang đi học cấp ba, Kuu đoán là vậy. Với một cậu thiếu niên vừa vào cấp hai như Kuu, một nữ sinh cấp ba thật chẳng khác người lớn là mấy.
Bởi vậy mà, khi bỗng nhiên được một người như thế bắt chuyện, cậu lại cảm thấy hơi sợ. Phải chăng là do cuộc gọi ban nãy giữa cậu và Hanaya đã làm phiền cô, nên cô định đến gây gổ với cậu? Cậu không nghĩ mình ban nãy đã lớn tiếng, cơ mà nhỡ đâu…
Nhưng rốt cuộc thì cậu đã nhầm, vì nữ võ sinh kendo kia dường như không hề có ý đồ như thế khi bắt chuyện với cậu.
“Ờm… xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng… tôi có chuyện muốn nhờ. Tôi có thể mượn điện thoại của cậu một xíu được không?”
Trái ngược với vẻ bề ngoài, cô lại có giọng điệu nhẹ nhàng đến lạ thường, xen lẫn một chút gì đó thoải mái và thư thả khi cô chỉ tay vào chiếc điện thoại mà Kuu sắp sửa nhét vào túi.
“Tôi đang cần phải gọi điện gấp, nhưng xung quanh đây thì lại chẳng có cái bốt điện thoại nào hết trơn… Chỉ một phút thôi, cậu cho tôi mượn nha?”
“À, vâng… đây, chị cầm đi.”
Nói rồi, Kuu đưa điện thoại của mình cho cô mà không thắc mắc lấy lời nào; và với bàn tay không giữ bao shinai kia, cô cầm lấy nó. Thường thì đến cả người quen Kuu còn không muốn đưa điện thoại mình cho họ, chứ đừng nói đến một người lạ như cô ta; song, vì cách cô ta hỏi quá đỗi tự nhiên, cứ như thể chỉ đang hỏi đường đến tiệm tạp hóa, nên cậu mới đưa điện thoại mình ra không chút chần chờ như thế. Cá nhân cậu nghĩ rằng, việc cô không có điện thoại di động có thể là sự thật, và điều đó cũng hợp với cái khí chất hoài cổ mà cô mang trên mình.
“Cảm ơn, cảm ơn…”
Cô nói ngắn gọn, rồi bấm gọi một dãy số mười một chữ số và áp điện thoại của Kuu lên tai mình.
“A lô, tôi đây. À, ờ. Ừ… là ‘Kendo’ đây. Tôi đến nơi rồi… rồi, rồi, rồi, khổ lắm cơ. Tôi biết mà, không cần phải nói đi nói lại thế đâu. Tôi sẽ làm mà… Ừ, cái điện thoại này là tôi đi mượn, mượn hẳn hoi chứ không cướp giật chi hết… Vụ này tôi tự lo được. Tôi đang tiến hành rồi đây… Sẽ kịp thôi, đừng có lo… Vậy thôi nhé, cúp máy đây!”
Tuy vẫn giữ nguyên giọng điệu thư thả, nhưng cô lại nhanh chóng kết thúc cuộc gọi của mình, dường như vì muốn giữ lời hứa rằng cô chỉ mượn một phút thôi.
“Trả cậu này.”
Nói đoạn, cô trả lại chiếc điện thoại di động cho Kuu. Nhưng vào thời khắc ấy, tâm trí Kuu lại đang tập trung vào một việc hoàn toàn khác.
Kendo?
Có phải trong cuộc gọi ngắn ngủn vừa rồi, cô giới thiệu bản thân mình là Kendo không? Giống tên của bộ võ đạo kia sao? Đó là tên thật, hay chỉ là biệt danh nào đó thôi? Mà cũng có thể là cậu đã nghe nhầm, vì làm sao có chuyện một người vừa giống y xì đúc một nữ võ sinh kendo điển hình, lại vừa có tên là Kendo được chứ?
Dòng suy nghĩ cứ thế chạy tán loạn trong đầu Kuu, nhưng rồi nhanh chóng bị đánh gãy bởi lời nói kế của cô ta.
“Thứ lỗi cho tôi vì giờ mới giới thiệu bản thân nha… Tôi là Kenka Kendo.”
Vừa nói, cô vừa bắt lấy bàn tay đang đã duỗi ra trong vô thức nhằm lấy lại chiếc điện thoại của Kuu và lắc nhẹ. Và vì Kuu đã duỗi ra cánh tay trái, nói cách khác là tay thuận của cậu, nên rốt cuộc thì hai người đã dùng bàn tay trái để bắt tay nhau. Còn với nữ võ sinh kendo Kendo ấy, tuy cô đã giữ điện thoại bằng tay trái trong cuộc gọi hồi nãy, nhưng đó có lẽ là vì cô đang phải giữ bao shinai bằng tay phải của mình, chứ không hẳn là vì cô thuận tay trái như Kuu.
Dù sao thì, dẫu cho giữa đôi bàn tay hai người đang có chiếc điện thoại di động của Kuu, thì việc hai người bắt tay nhau bằng tay trái - một cử chỉ được xem là thiếu thiện chí ở nhiều nơi - vẫn làm Kuu cảm thấy cực kì khó chịu. Nhưng rồi cậu quyết định rằng, kể từ bây giờ, cậu sẽ cố chịu đựng cảm giác khó chịu ấy; rằng cậu sẽ cố để không cảm thấy khó chịu về hành động kia nữa. Cơ mà ở thời điểm hiện tại, kể cả cậu có không đưa ra quyết định như thế, cậu cũng chẳng thể cứ thế rũ bỏ tay của Kendo ra luôn được.
“Cậu thực sự đã cứu tôi… một bàn thua trông thấy đấy…”
Chẳng hiểu vì sao, Kendo lại có vẻ phân vân khi bày tỏ lòng biết ơn với cậu. Điều đó làm Kuu thấy khó hiểu, tò mò vì sao cô lại không chắc chắn là mình có được cứu giúp hay không; song, cậu lại chưa tò mò đến mức phải cất tiếng hỏi thẳng. Có thể là do người cô ấy liên lạc hồi nãy hẳn không phải người mà cô cần tìm, nên cô vẫn phân vân khi bày tỏ lòng biết ơn với cậu dẫu cho đó là một cuộc gọi tối cần thiết đi chăng nữa, cậu đoán là vậy.
“Tôi cảm ơn cậu nhiều lắm… mà, cậu tên gì thế?”
“Kuu Sorakara ạ.”
“Kuu Sorakara à…”
Kendo lặp lại đầy đủ họ tên của Kuu, cứ như thể cô chỉ đơn thuần nhắc lại những gì mình vừa nghe được, chứ có khi cô còn chẳng thể hình dung ra mặt chữ kanji dùng cho tên cậu trông như thế nào. Biết đâu cô lại đang cho rằng tên cậu có ý nghĩa kiểu như là “Từ trời cao, ăn sạch mọi thứ”. Và nếu cô nghĩ thế thật, thì “điều đó quả thực nghe kinh dị lắm đấy”, Kuu nghĩ vẩn vơ như vậy.
Với suy nghĩ ấy trong đầu, cậu chuẩn bị mở miệng giải thích cách viết tên mình dưới dạng kanji cho cô; song, trước khi cậu kịp làm thế…
“Cảm ơn cậu, Sorakara.”
… thì Kendo đã lên tiếng trước, chặn đứng mọi hành động của cậu.
Nói “chặn đứng mọi hành động” còn là nói giảm nói tránh, chứ nếu nói thẳng tuột ra thì là Kendo vừa hôn Kuu. Và vì cao hơn Kuu - cậu thiếu niên còn chưa đến tuổi dậy thì - mười xăng-ti-mét lận nên cô đã phải chúi người xuống phía trước để có thể làm thế.
“...?”
Trong một thoáng sau đó, Kuu bàng hoàng không nói nên lời. Cậu không tài nào hiểu được chuyện quái gì vừa xảy ra với mình. Dù bác sĩ Kisaragi đã chẩn đoán rằng cậu có một khả năng chấp nhận thực tại cực kì phi thường, điều mà Kuu cũng thực lòng đồng tình; nhưng ở thời khắc này, tính xác thực của chẩn đoán ấy bỗng trở nên bấp bênh lạ thường. Vì ngay lúc này đây, cậu chẳng hiểu nổi chuyện gì vừa diễn ra cả.
Đây quả thực là một biến cố phi lý đến đáng sợ.
À không, thực ra cậu có nhận thức được chuyện gì vừa xảy ra. Cậu hiểu được rằng, bờ môi cậu và bờ môi một chị gái xa lạ trong bộ võ phục kendo vừa chạm vào nhau; và cậu cũng thừa biết rằng đó là một nụ hôn. Nhưng vấn đề ở đây là, đó là nụ hôn đầu của cậu mà.
“Chụt… chụt…”
Trong suốt khoảng thời gian ấy, bằng gương mặt không đổi sắc tựa như đây chỉ là chuyện bình thường, Kendo tiếp tục hôn Kuu một cách từ tốn như thể muốn tận hưởng từng phút từng giây với cậu thiếu niên vẫn còn đang ngẩn ngơ này.
Lạ thay, dù biến cố trên xảy ra tại đoạn đường lớn nối từ phòng khám Kisaragi đến bến xe buýt và nằm ngay giữa một khu dân cư, cũng như hai người đang đứng dưới ánh đèn đường như thể đứng dưới ánh đèn sân khấu, song lại chẳng có ai khác ngoài họ chứng kiến cảnh tượng đó cả.
“...!”
Ngay khoảng khắc tâm trí Kuu cuối cùng cũng bắt kịp với chuyện vừa xảy ra, Kendo tách môi mình khỏi môi cậu như thể biết trước được điều đó, và rồi nhanh chóng lên tiếng trước khi Kuu kịp làm bất cứ điều gì khác.
“Quà cảm ơn đấy nhé.”
Không dài dòng, cô dõng dạc khẳng định như thế.
Choáng váng trước lời khẳng định thẳng thừng của cô, Kuu trở nên bối rối; hay nói đúng hơn là tâm trí cậu đã rơi vào trạng thái hỗn loạn, gây ra bởi sự mâu thuẫn giữa cảm nhận của riêng cậu và cách mà thế giới này hẳn đang vận hành.
Hả? Đây thực là cách để cảm ơn người khác sao?
Bộ chị em phụ nữ thực sự tặng một nụ hôn chỉ để cảm ơn cho một hành động đơn giản như cho mượn điện thoại sao? Dù là trai hay gái đi chăng nữa, đáng ra hôn phải là một hành động thiêng liêng hơn vậy chứ? Hay đó chỉ là một mộng tưởng ngây ngô của riêng cậu, còn cách cảm ơn kia mới là bình thường và bình đẳng? Chẳng nhẽ cậu hoàn toàn sai lầm khi có ý định than phiền về điều đó sao? Chẳng nhẽ cậu mới là người cổ hủ ở đây sao? Cậu có nên đáp lại bằng câu kiểu như là “Quả là một món quà tuyệt vời” hay không?
Song, khi thấy Kendo vẫn có thể có thể bình tĩnh đứng thẳng người lên và thả cánh tay trái của cậu ra sau đó, tâm trí Kuu không khỏi bắt đầu nghĩ rằng hẳn đó mới là cách cảm ơn đúng đắn. Chỉ là nếu có ai đó khác có thể chứng kiến được cảnh tượng trước mắt này, họ sẽ chẳng đời nào đoán được rằng Kuu đang phải chật vật với hàng loạt những câu hỏi như vậy đâu.
Vì nếu dẹp hết những lời độc thoại nội tâm, cũng như bỏ hết những cảm xúc thầm kín của Kuu qua một bên,
Thì trong mắt những người ngoài cuộc, cậu trông y hệt một cậu nhóc vừa bị một bà chị chọc cho ngượng chín người. Dẫu cậu hẳn đã cố để tỏ ra ung dung nhất có thể, song với gương mặt đỏ bừng cùng việc không thể nói nổi một câu ra hồn, thì Kuu giờ đây trông chẳng khác gì một cậu thiếu niên mười ba tuổi ngây thơ chưa trải sự đời.
“Thôi thì… nếu có duyên, hai ta có lẽ sẽ gặp lại nhau thôi. À đấy, tí thì quên. Tôi nên hỏi cậu câu này đã…”
Không như người vẫn đang chôn chân tại chỗ là Kuu, bằng giọng điệu bình thản và tự tin như thể cô chỉ vừa nhớ ra điều gì đó, Kendo cất tiếng hỏi.
“‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’ hồi sáu tháng trước, cậu có biết về nó không?”
“... À, có. Em không nghĩ là không có ai lại không biết về nó đâu.”
Kuu trả lời, và thật thần kì làm sao khi cậu có thể trả lời rành mạch, không vấp lấy một từ. Hẳn là vì đó là một câu hỏi mà có câu trả lời cực kì hiển nhiên, một câu hỏi quá đỗi đơn giản và thằng thừng; thế nên là, dù có cà lăm hay là không thì Kuu cũng chẳng thể trả lời sai được.
Thế nhưng, câu hỏi ấy dường như chỉ là lời mào đầu, còn thắc mắc thực sự của Kendo có vẻ phức tạp hơn vậy nhiều.
“Thế, cậu thấy nó thế nào?”
“Thấy nó thế nào ấy ạ?”
Kuu hoang mang, không hiểu vì sao hai người giờ lại đi nói mấy chuyện này. Chẳng nhẽ đây là kiểu chuyện mà người ta sẽ nói sau mất đi nụ hôn đầu sao? Chẳng nhẽ việc hôn nhau xong tán gẫu về tiếng thét nào đó là chuyện bình thường sao?
Tuy chẳng hiểu mô tê gì là thế, song Kuu vẫn cất tiếng trả lời.
Và cậu trả lời một cách thực tâm nhất có thể.
“Với em, tiếng thét ấy nghe cáu kỉnh cực kì.”
“... Thế à.”
Kendo gật đầu; và dù muốn biết lắm, nhưng hành động ấy là chưa đủ để Kuu đoán được ý đồ ẩn giấu trong câu hỏi của Kendo.
“Hầu hết mọi người sẽ bảo tiếng thét ấy nghe ‘đau buồn’ đấy, cậu biết không?”
“Thật sao ạ?”
Kuu không biết thật. Nhưng giờ, khi được nghe Kendo đề cập đến điều đó, cậu mới mang máng nhớ là mình từng nghe được ở đâu rồi. Và đó là một góc nhìn hợp tình hợp lí, vì cứ nhìn vào bản thân từ “thét” là đủ hiểu.
Một khi đã thét thì hiển nhiên sẽ đi kèm với sự đau buồn, còn những cụm từ như kiểu “một tiếng thét đầy hứng khởi” chỉ xuất hiện như một biện pháp tu từ nhằm thay thế cho mấy cụm kiểu như “hò hét đầy hứng khởi” mà thôi. Đó là còn chưa kể đến việc từ thét nhiều khi được dùng như từ đồng nghĩa với những cụm như kiểu tiếng gào phẫn nộ nữa.
Phải chăng cậu lại hành động bất cẩn nữa rồi sao?
Nhưng vấn đề là với Kuu, tiếng thét bất ngờ mà cậu đã được nghe trong hai mươi ba giây đồng hồ của sáu tháng trước ấy quả thực có âm hưởng như thế, không phóng đại chút nào.
Rằng vào sáng sớm tinh mơ của ngày hôm ấy, trong khi cậu còn đang chuẩn bị đi học, đúng hơn là chuẩn bị đi dự buổi tập sáng của tuyển bóng chày thiếu niên - thứ cậu thấy đã mất đi ý nghĩa kể từ khi chị Hanaya rời đi và cậu lên làm thành viên lớn tuổi nhất trong tuyển - thì tiếng thét ấy đột ngột tấn công cậu.
Và Kuu cảm tưởng như mình đã bị la mắng không ngừng nghỉ trong suốt hai mươi ba giây đằng đẵng đó.
Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi… cậu đã liên tục tự nhủ những lời ấy; và dù cho chúng bị chìm nghỉm dưới thanh âm to lớn của tiếng thét kia, cũng như cậu không thể nghe thấy dù chỉ một từ trong đó, song cậu vẫn biết mình đã xin lỗi đúng hai mươi ba lần trong suốt hai mươi ba giây.
Nhưng đến giờ, khi nhìn lại lúc ấy, cậu không thể không tự hỏi rằng vì sao mình lại làm thế. Phải chăng vì cảm thấy như đang bị mắng nên cậu mới xin lỗi? Phải chăng do cậu đã nghĩ rằng “đó hẳn là việc nên làm” khi ai đó thấy giận dữ, nên cậu mới làm vậy?
“Chị Kendo này…”
Không hiểu vì sao, Kuu lại thấy ngượng ngùng khi nói tên của Kendo, thành ra cậu đã ngập ngừng mất một lúc; nhưng cuối cùng thì cậu vẫn có thể vượt qua cảm giác ấy để tiếp tục hỏi.
“Vậy còn chị thì sao? Chị thấy tiếng thét ấy thế nào?”
“Tôi ấy à… không có nghe thấy tiếng thét ấy đâu.”
“Sao cơ?”
Không nghe thấy sao? ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’ mà ai ai cũng nghe thấy ấy, có phải chị ta mới nói rằng mình không hề nghe thấy không?
“Ý chị là sao…”
“Chắc là do tôi không đủ tư cách để có thể nghe được ‘Tiếng Thét Kinh Hoàng’ ấy; hay đúng hơn là không nghe được tiếng thét của Trái Đất.”
“Tiếng thét của Trái Đất…?”
“Chà... thôi hẹn cậu dịp khác bàn tiếp nhé. Giờ tôi phải đi đây.”
Dứt lời, Kendo quay lưng và đi thẳng về hướng ngược lại với bến xe buýt mà không ngoảnh lại lấy một lần, cứ như thể muốn khẳng định rằng cô đã xong chuyện ở đây và không còn ý muốn kéo dài cuộc trò chuyện thêm nữa.
Nhưng cô không có chạy thẳng đi luôn, nên thực ra Kuu vẫn có thể đuổi theo cô nếu cậu muốn làm thế; và nếu cậu thực sự làm vậy, cậu hẳn có thể tiếp tục gặng hỏi về những gì cô vừa nói. Song, Kuu lại quyết định không làm vậy. Vì nếu cô nhất quyết không giải thích kể cả cậu có gặng hỏi, thì những nỗ lực ấy cũng chỉ là dã tràng xe cát mà thôi.
Vả lại, cậu cũng đâu cần phải vất vả đến thế. Đó chắc chắn là một lời nói dối, đơn giản vì không đời nào lại tồn tại một con người chưa từng nghe “Tiếng Thét Kinh Hoàng” trên thế giới này được.
Biết đâu cô chỉ muốn được nói điều gì đó độc đáo, hoặc biết đâu cô chỉ muốn khẳng định bản thân có điểm khác với người thường thì sao. Thế giới này không phải không có những người với tư tưởng như thế.
Khi cậu nhớ lại khoảng thời gian ngay sau “Tiếng Thét Kinh Hoàng”, những người như thế chẳng phải hiếm có khó tìm gì, mà họ xuất hiện nhan nhản trên khắp các chương trình truyền hình. Vì kể cả khi một người khẳng định họ không nghe thấy tiếng thét kia, thì cũng chẳng có cách nào để chứng minh họ sai cả (đây là một thí dụ tệ hại cho việc cố gắng chứng minh một điều không thể xảy ra); nên vào khoảng thời gian ấy, đó là một cách dễ dàng và tiện lợi để thu hút sự chú ý dành cho những kẻ thèm khát chúng. Cơ mà không lâu sau đó, những khẳng định đầy tính “bịa đặt” ấy đã bị phủ nhận và dẹp bỏ hoàn toàn.
Và khi xem những chương trình truyền hình ấy, Kuu thấy tức giận vô cùng, trong lòng trào dâng những suy nghĩ như “Vì sao họ lại thèm khát sự chú ý đến mức sẵn sàng ăn gian nói dối ngay giữa lúc loài người đang trong tình thế nước sôi lửa bỏng cơ chứ?”. Ít nhất thì từ tận thâm tâm, cậu muốn tin rằng sự phẫn nộ của mình không phải do sự ghen tị hay ganh ghét mà thành. Thực ra thì, Kuu cũng có khát khao được nổi tiếng, nhưng không phải theo cách đó…
Cũng có một khả năng khác, đó là một người vì sốc mà bị mất trí nhớ. Với tiếng thét to đến mức có thể đánh thức cả những người đang say giấc, chuyện không nghe thấy nó là bất khả thi; song, nếu một người không thể “chấp nhận” sự thực rằng một người thân yêu của mình vừa ra đi sau đại họa ấy, để rồi đánh mất phần kí ức về khoảng thời gian “Tiếng Thét Kinh Hoàng” diễn ra, đó hẳn có thể giải thích cho sự “không nghe thấy” của họ.
Nhưng hẳn những người như thế sẽ chẳng bao giờ xuất hiện trên các chương trình truyền hình đâu.
Và nếu Kendo là một trong số những người như thế; nếu đó là lí do vì sao cô lại tò mò muốn biết tiếng thét ấy nghe như thế nào đến mức phải hỏi Kuu, người mà cô mới gặp chưa bao lâu (và cũng mới hôn nhau không lâu trước đó), thì mọi chuyện sẽ hợp tình hợp lí hơn hẳn.
Nếu đó là sự thực, việc cố gặng hỏi cô thực sự sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả, thậm chí có thể bị coi là một hành động thiếu tinh ý.
Dĩ nhiên là nếu ta dựa trên những lập luận sắc bén như thế thì việc lí giải tại sao Kuu lại không đuổi theo nữ võ sinh kendo kia thực chẳng mấy khó khăn; song, hẳn sẽ chính xác hơn nếu ta nói rằng, Kuu chỉ đơn thuần lặng người đứng đó và dõi theo bóng hình dần khuất xa của Kendo.
Sau cùng thì, với gương mặt vẫn đỏ lựng cùng đôi chân như thể đã đóng đinh vào mặt đường, kể cả khi chị gái kia đã rời đi, Kuu vẫn sững người ở đó thêm một lúc nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
kendo girl: là một trope, mẫu hình tiêu biểu trong anime và manga.