Lãnh Chúa Biên Cảnh Khởi Đầu Với Hai Bàn Tay Trắng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Ngày hôm sau, bên trong lều Yurt

Ngày hôm sau, bên trong lều Yurt

Tôi thức giấc khi cái bụng bắt đầu réo liên hồi bởi một mùi hương ngào ngạt đang lan tỏa khắp gian lều.

À phải rồi, mình đang ở trong Yurt. Nhìn tia nắng xuyên qua lỗ hổng trên mái, có vẻ trời đã sáng rõ. Nhưng mà, cái giường này êm ái đến mức khó tin. Hóa ra đây chính là cảm giác khi được nằm trên nệm lông cừu Baar sao?

Cây rìu của tôi vẫn nằm ngay ngắn bên cạnh giường. Nhưng mà khoan, sao tôi lại leo lên giường nằm được nhỉ?

Ký ức trong tôi vẫn còn hơi mơ hồ. Tôi dụi mắt, cố gắng sắp xếp lại những gì đã xảy ra hôm qua.

Sau khi Alna dẫn mấy người dân làng đến, tôi chỉ chỗ xác lũ Ghee Đen rồi họ bắt đầu khuân vác đi. Trong lúc đó, bà Moll đã dạy tôi cấp tốc cách chăm sóc hai con Baar mới nhận. Tôi đặt tên cho con đực là Francis và con cái là Francoise.

Khi tôi đang mải vuốt ve lũ thú và đổ đầy khay nước thì Alna quay về. Đám thanh niên trong làng vẫn chưa hết bàng hoàng vì số lượng Ghee Đen quá lớn, họ cứ bán tín bán nghi không biết có phải mình tôi săn hết chỗ đó thật không. Lúc đó, tôi thoáng ngạc nhiên vì thái độ của Alna đột nhiên trở nên cực kỳ dịu dàng, nhưng chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều. Dân làng khuân thịt, bà Moll và Alna kiểm đếm, rồi họ bàn bạc chuyện đổi chác lấy thêm lều và nhu yếu phẩm. Xong xuôi, bà Moll về làng, chỉ còn tôi và Alna ngồi lại dùng bữa.

Alna đã nấu một nồi súp từ thịt khô và khoai tây cô ấy mang từ làng sang. Nó ngon đến mức tôi đã đánh chén tì tì rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Chắc hẳn là sau đó Alna đã vác tôi lên giường. Và nhìn làn khói thơm phức kia, chắc cô ấy cũng đang chuẩn bị bữa sáng.

"Dậy thôi nào."

Tôi ngồi bật dậy, nhìn quanh lều. Alna đang bận rộn bên chiếc bếp nhỏ, làn khói trắng bay lơ lửng rồi thoát ra ngoài qua lỗ thông hơi trên mái. Trông cô ấy có vẻ đang rất vui.

"Chào buổi sáng, Alna."

"Chào buổi sáng, Dias!" Cô ấy đáp lời nhưng mắt vẫn không rời nồi súp. "Sắp xong rồi đây. Tôi vừa cho thêm ít thảo mộc, phải ninh thêm một chút nữa cho ngấm."

Alna giải thích rằng đây là những loại thảo dược quý trên thảo nguyên, giúp làm ấm cơ thể và phòng bệnh. Hôm nay cô ấy cho vào nồi súp thừa từ tối qua để đổi vị.

Vừa giải thích, Alna vừa khẽ ngân nga một giai điệu vui vẻ trong lúc khuấy nồi. Một lúc sau, bữa sáng đã sẵn sàng.

"Ăn lúc còn nóng cho ngon nào," Alna vừa nói vừa múc súp ra bát gỗ rồi đặt lên chiếc bàn thấp có chân gập.

Ở trong lều Yurt, người ta thường ngồi bệt trên những tấm đệm nên bàn ghế cũng được thiết kế rất thấp. Chúng tôi ngồi đối diện nhau, bắt đầu thưởng thức món súp thảo mộc. Cứ ngỡ thảo dược sẽ làm súp có vị đắng, nhưng không, mùi hương của nó thật sảng khoái, lại thêm chút vị cay nồng kích thích vị giác. Thậm chí nó còn ngon hơn cả nồi súp tối qua.

"Alna này, món này còn đỉnh hơn cả súp tươi tối qua nữa đấy!"

Nghe tôi khen thật lòng, Alna bỗng đỏ mặt, đôi tay lúng túng nghịch vạt áo đầy ngượng nghịu. "V-vậy sao? Tôi cũng không tốn sức lắm đâu... nhưng dù sao thì cũng cảm ơn anh."

Thái độ và vẻ mặt này khác hẳn với lúc chúng tôi mới gặp nhau. Đúng là "sức mạnh của sự thay đổi" có khác. Alna cứ loay hoay một hồi cho đến khi thấy tôi đang nhìn mình chằm chằm, cô ấy mới hắng giọng, ngồi ngay ngắn lại.

"Khụ! À mà này Dias, hôm nay khi nào anh định đi săn tiếp?"

"Hả? Chẳng phải nhờ chuyến săn hôm qua mà mình có đầy đồ dùng rồi sao?"

"Nếu anh muốn vùng đất này đông đúc hơn thì thế vẫn chưa đủ đâu. Trước tiên anh cần một cái giếng. Nếu thú hoang sống ở thượng nguồn làm bẩn nước, người dân sẽ đổ bệnh mất. Giếng nước là nguồn sống đấy. Rồi còn phải xây nhà vệ sinh nữa. Chất thải mà không xử lý tốt cũng gây dịch bệnh như chơi. Anh cần đi săn tiếp để có cái trả công cho thợ xây trong làng."

"Tôi hiểu rồi. Vậy để tôi đi săn Ghee tiếp."

"Không được, chỗ đó là đủ rồi. Săn bắn quá mức một loài sẽ làm mất cân bằng đấy, nên đổi sang thứ khác đi. Anh từng săn 'Quái vật' rồi đúng không? Thử xem sao?"

Nhắc đến Quái vật, đó là những sinh vật gớm ghiếc được sinh ra từ những vòng xoáy chướng khí (miasma) trong hầm ngục. Chúng mang trong mình nọc độc và lòng căm thù mọi sự sống, sẵn sàng tấn công bất cứ thứ gì lọt vào tầm mắt. Thịt của chúng không thể ăn được vì nhiễm độc, nhưng da, móng vuốt, sừng và đá ma thuật trong tim chúng lại là những vật phẩm cực kỳ giá trị.

"Săn quái vật à? Cũng là ý hay," tôi trầm tư. "Nhưng quanh đây có con nào không?"

"Không nhiều, nhưng nếu chịu khó tìm thì vẫn có."

"Giữa cái thảo nguyên bao la này mà đi tìm thì biết đến bao giờ? Chẳng thà cứ săn Ghee Đen cho nhanh."

"Chuyện tìm cứ để tôi lo — ma pháp tầm nhiệt của tôi sẽ lo liệu hết. Hai đứa mình đi cùng nhau thì lo gì không thấy."

"Cùng nhau? Thế còn Francis và Francoise thì sao? Bỏ mặc chúng ở đây à?"

"Lát nữa sẽ có mấy người bên làng mang nhu yếu phẩm sang đổi thịt Ghee. Nhờ họ trông giúp là được mà. Anh chuẩn bị đi, họ tới là chúng mình khởi hành luôn! Đi săn mà có bạn đồng hành thì vui phải biết!"

Alna vừa nói, đôi gò má vừa ửng hồng.

"À... ừ, được thôi..."

Cô ấy cứ nhấn mạnh chữ "hai đứa mình" với "cùng nhau" làm tôi hơi bối rối. Không biết ở riêng với cô ấy có ổn không đây? Nhưng Alna chẳng mảy may bận tâm, cô ấy nhanh chóng dọn dẹp bát đĩa, thu xếp bếp núc để chuẩn bị lên đường.

Xong xuôi, cô ấy đưa cho tôi một chiếc bàn chải làm từ lông thú và một con dao để cạo râu, rồi đẩy tôi ra khỏi lều, bảo tôi ra bờ sông mà "tút tát" lại bản thân.

"Cô không ra sông chuẩn bị à?" tôi hỏi khi bị đẩy ra cửa. Alna bảo phụ nữ có nhiều đồ dùng lỉnh kỉnh và tốn thời gian hơn nên làm trong lều cho tiện. Nghe cũng hợp lý, tôi lững thững đi ra sông. Vừa đánh răng vừa soi bóng dưới nước để cạo râu thật là một cực hình. Đang loay hoay thì mấy gã Onikin từ làng đã tới, vác theo lều và thực phẩm.

Tôi đang phân vân không biết nên ra chào họ với bộ mặt cạo dở một nửa hay làm cho xong thì Alna bước ra khỏi lều. Có vẻ cô ấy đã nghe thấy tiếng họ.

Vừa thấy Alna, đám đàn ông Onikin liền hò reo vang dội khắp thảo nguyên, còn tôi thì không khỏi thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Lý do là bởi Alna giờ đây như biến thành một người hoàn toàn khác nhờ trang điểm. Thường thì tộc Onikin — từ già trẻ gái trai — đều vẽ mặt màu đỏ rực như lửa. Nhưng hôm nay Alna không làm thế. Cô ấy tẩy sạch lớp sơn cũ, tô điểm mí mắt bằng màu xanh tím và đôi môi đỏ mọng như trái chín.

Tại sao cô ấy lại làm vậy ư? Đến một kẻ khờ như tôi cũng đoán được câu trả lời.

Thấy phản ứng của tôi, Alna có vẻ đắc ý lắm. Cô ấy nở một nụ cười mãn nguyện rồi gật đầu như muốn hỏi: "Thấy tôi đẹp không?". Sau đó, cô ấy chạy lại chào hỏi mấy gã đồng hương.

Alna báo với họ là chúng tôi sẽ đi vắng một lúc và nhờ họ trông nom lũ Baar. Mấy gã đó bị vẻ đẹp của cô ấy hớp hồn đến mức cứ thế gật đầu lia lịa. Đến khi sực tỉnh, định thoái thác là còn nhiều việc phải làm thì đã bị Alna chặn họng ngay: "Đàn ông phải biết giữ lời chứ!".

Thế là mấy gã Onikin đành đứng nghệt mặt ra, còn Alna chỉ vẫy tay chào rồi hớn hở chạy về phía tôi.

"Xong rồi đây Dias. Anh chuẩn bị xong là mình đi luôn. Mấy anh kia nhiệt tình giúp mình trông Baar lắm, nên tôi có thể đi chơi với anh cả ngày luôn!"

Alna cứ cười nói ríu rít, nhưng tôi thì cảm nhận được những ánh nhìn "hình viên đạn" từ phía mấy gã kia. Sự ghen tị tỏa ra nồng nặc đến mức tôi như nghe được tiếng lòng của bọn họ:

"Tôi chưa bao giờ thấy Alna xinh như thế này..."

"Tại sao cô ấy lại chọn cái gã ngoại lai đó chứ?"

"Đồ khốn, ngươi đã làm gì Alna của chúng ta hả?"

Thì tôi cũng hiểu cho họ mà. Alna lúc này thực sự đẹp đến nghẹt thở, nhưng bị vây quanh bởi sự thù hằn thế này thì chẳng dễ chịu chút nào. Tôi giục Alna đi nhanh cho khuất mắt bọn họ.

Tôi vội vàng cạo nốt bộ râu lởm chởm, chạy vào lều khoác bộ giáp và vác cây rìu thân thiết lên. Alna cũng đeo cung và bao tên vào hông. Thế là cả hai cùng rời đi, bỏ lại sau lưng những ánh nhìn tóe lửa của đám thanh niên trong làng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!