Lãnh Chúa Biên Cảnh Khởi Đầu Với Hai Bàn Tay Trắng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Ngày hôm sau, tại làng Onikin

Ngày hôm sau, tại làng Onikin

Việc chuyển cái xác về làng là một cực hình thực sự. Phải huy động toàn bộ đàn ông trong làng và cả ngựa mới kéo nổi nó về khi bình minh vừa hé rạng. Cả làng vỡ òa trong tiếng reo hò: "Rồng! Là Rồng kìa!".

Bà Moll chống gậy bước tới, vẻ mặt không giấu nổi sự thán phục:

"Không ai ngờ anh có thể một mình hạ gục thứ này. Vậy anh muốn đổi nó lấy gì?"

"Tôi muốn xây một cái giếng và nhà vệ sinh trên đất của mình. Chỗ này đủ trả không?"

"Quá thừa ấy chứ! Anh có biết vật liệu từ rồng quý giá thế nào không? Chỉ một cái chân thôi là đủ để anh xây giếng và nhà vệ sinh khắp cả khu đất của mình rồi."

Tôi vẫn thắc mắc: "Nhưng nó nhìn giống rùa mà bà?"

"Đừng có nói ngớ ngẩn, Dias. Nhìn mồm nó xem, có răng nanh đúng không? Nó biết phun lửa đúng không? Có con rùa nào như thế không?"

Tôi nhìn kỹ lại, đúng là nó có răng nanh thật. Nghĩ lại việc mình vừa hạ một con rồng trong truyền thuyết, tôi vẫn thấy khó tin.

Bà Moll nói tiếp: "Chúng tôi chỉ lấy một phần nhỏ để trả công xây dựng, số còn lại sẽ được trả về cho anh. Chúng tôi sẽ xây cho anh một cái kho để chứa vật liệu rồng. Còn về sính lễ cho Alna, một cái nanh hay móng vuốt rồng chắc chắn sẽ làm bố mẹ con bé hài lòng."

"Khoan đã! Sính lễ gì cơ?!" tôi kêu lên.

"Dias, anh đã làm được chuyện phi thường này thì dù muốn hay không, anh cũng phải cưới con bé thôi," Moll điềm nhiên đáp. "Khi có một 'Kẻ Diệt Rồng' sống cạnh nhà, chúng tôi chỉ có hai lựa chọn: một là tạo mối liên kết bền chặt nhất, hai là sống trong sợ hãi. Chúng tôi chọn phương án đầu tiên."

Bà ấy bồi thêm một cú chốt hạ: "Nếu anh không cưới Alna, tất cả phụ nữ độc thân trong làng sẽ bám lấy anh ngay lập tức. Anh có muốn thế không? Tộc Onikin chúng tôi không có khái niệm 'đính hôn'. Một là cưới, hai là không. Còn chuyện khi nào 'động phòng' thì tùy anh bàn bạc với con bé. Alna đã chạy về báo với bố mẹ là hai người sẽ cưới nhau rồi."

Tôi đứng ngẩn tò te. Đám cưới của tôi đã được quyết định mà tôi chẳng có lấy một lời phản kháng nào. Nhưng thực ra, tôi cũng khá quý Alna. Cô ấy xinh đẹp, thạo việc nhà và quan trọng là cô ấy thích tôi. Tôi cũng sắp 35 rồi, cũng đến tuổi lập gia đình rồi còn gì.

"Mà này," tôi gọi một người đàn ông đi ngang qua. "Alna năm nay bao nhiêu tuổi vậy?"

"Hả? À, ngài diệt rồng. Alna hả? Năm nay con bé mười lăm. Đúng là tuổi đẹp để lấy chồng, lại vớ được người như ngài. Chúc mừng nhé!"

Tôi hóa đá tại chỗ.

Mười lăm? Tôi biết cô ấy trẻ, nhưng... mười lăm và ba mươi lăm? Tôi đủ tuổi làm bố cô ấy rồi đấy! Ở vương quốc, tuổi kết hôn hợp pháp là mười tám.

Được rồi, vậy thì mình cứ coi như đính hôn trong ba năm tới đi. Trong ba năm đó, tôi sẽ khai khẩn đất đai, trở thành một lãnh chúa thực thụ để xứng đáng với cô ấy. Ba năm cũng là khoảng thời gian để tôi chuẩn bị tâm lý cho việc này.

Dù mệt lả sau một đêm dài, nhưng nghĩ về việc có Alna trở thành một phần của gia đình, tôi cảm thấy tương lai phía trước dường như cũng không tệ lắm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!