Lãnh Chúa Biên Cảnh Khởi Đầu Với Hai Bàn Tay Trắng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Tại căn lều mới dựng

Tại căn lều mới dựng

Tôi đã chẳng thèm nghĩ cách mang xác thú về mà cứ thế lao vào chém giết. Chắc chắn Alna lại sắp gọi mình là "ngài lãnh chúa ngáo ngơ" cho xem.

Cứ mỗi lần Alna dùng cái giọng lạnh băng và ánh mắt khinh bỉ đó nói chuyện là tôi lại thấy áp lực kinh khủng. Đang mải lo đối phó với cô ấy thì căn lều Yurt và chuồng gia súc mới hiện ra trước mắt. Alna đứng bên ngoài, thấy tôi vác một con thú trên vai, cô ấy liền chạy tới với vẻ mặt... hớn hở lạ kỳ.

"Nhìn anh kìa!" cô ấy reo lên vui sướng. "Chuyến săn đầu tiên mà đã hạ được một con Ghee Đen! Bản lĩnh lắm!"

"Hả? À," tôi ngẩn người đáp, "thế con này gọi là Ghee Đen sao? Thật ra thì... tôi không chỉ hạ một con này đâu. Tôi rắc bột Matani rồi cả đàn kéo đến. Tôi thịt được khoảng một nửa, nhưng... ờ, nhiều quá vác không xuể. Cô có cách nào không?"

"Nửa đàn? Là bao nhiêu con?" Alna gặng hỏi.

"Chắc khoảng ba mươi, bốn mươi con gì đó? Chắc chắn chưa tới một trăm đâu."

"Nhiều thế cơ á?! Ba mươi con là quá phi thường rồi! Thật không thể tin được anh lại bản lĩnh đến thế!"

Alna bỗng dưng đổi tính đổi nết, phấn khích lạ thường khiến tôi đâm ra hoang mang. Cô ấy cứ như biến thành người khác vậy.

Mà "bản lĩnh" là cái quái gì cơ chứ?

Alna nhìn tôi, rồi nhìn con Ghee Đen trên vai tôi, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Tôi đang định hỏi cho ra lẽ thì bà Moll dắt hai con Baar tới. Nhìn thấy con Ghee Đen, khuôn mặt nhăn nheo của bà cũng giãn ra thành một nụ cười.

"Chà chà, cậu săn được Ghee Đen cơ à?" bà hỏi. "Khá hơn ta tưởng đấy! Mới đó đã thể hiện bản lĩnh đàn ông rồi."

"Tộc trưởng!" Alna hào hứng nói. "Không chỉ con này đâu! Anh ấy bảo đã hạ được ba mươi hay bốn mươi con nữa kìa!"

Cả hai người họ giờ đều đang cực kỳ phấn khích.

"Thật sao! Chiến tích lẫy lừng đấy! Nhìn xem, ngay ngày đầu tiên mà bản lĩnh đã ngời ngời thế kia!"

"Đúng thế ạ! Con chưa thấy ai bản lĩnh như vậy bao giờ! Tộc trưởng, để con đi gọi người trong làng ra phụ vác đống Ghee Đen mà anh — ý con là Dias — đã săn được về! Phải mang về trước khi mặt trời lặn mới được!"

Nói xong, Alna chạy biến về phía làng.

Bà Moll bảo sẽ dắt lũ Baar vào chuồng, để lại tôi đứng ngơ ngác với con Ghee trên vai, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Sao Alna tự nhiên lại vui thế nhỉ? Cô ấy vừa gọi thẳng tên mình luôn. Mà sao họ cứ hở ra là nói 'bản lĩnh' vậy? Cảm giác họ dùng từ đó khác hẳn với cách tôi hiểu.

Đợi bà Moll từ chuồng gia súc đi ra, tôi tò mò hỏi khi thấy bà dùng gậy chọc chọc vào cây rìu chiến vẫn còn dính máu thú của mình.

"Làm tốt lắm. Ta biết cậu từng đi lính, nhưng không ngờ lại mạnh đến vậy," bà nhận xét. "Săn ba mươi con Ghee trong một chuyến đi là cực kỳ bản lĩnh."

"Ờ... bà Moll? Sao mọi người cứ nhắc đi nhắc lại từ 'bản lĩnh' thế? Bà với Alna dùng từ đó có vẻ không giống cách tôi vẫn nghe."

"Bản lĩnh thì là bản lĩnh thôi, hiểu theo cách nào cũng vậy," bà Moll đáp tỉnh bơ. "Đó là giá trị của một người đàn ông, là khả năng làm việc, là năng lực — tất cả gộp lại chính là bản lĩnh."

"Chăm chỉ và có năng lực sao? Nhưng dù tôi có bản lĩnh đi nữa, sao Alna lại vui đến thế?"

"Đồ ngốc. Nó là một người phụ nữ đã đến tuổi cập kê, cậu hiểu không? Thấy cậu bản lĩnh ngời ngời thế kia thì nó xiêu lòng là chuyện thường tình. Không chỉ nó đâu, đám đàn bà con gái trong làng cũng thế thôi. Nếu ta mà trẻ lại vài chục tuổi, ta cũng chẳng đứng ngoài nhìn đâu."

"Ý bà là... bản lĩnh giúp mình được lòng phụ nữ sao?"

"Chứ còn gì nữa? Với phụ nữ, bản lĩnh là tất cả, không phải sao?"

"Ơ, nhưng còn ngoại hình, còn khiếu ăn nói — ý tôi là, còn nhiều thứ khác ngoài năng lực mà, đúng không?"

"Hả? Cậu đang nói cái quái gì thế? Cái mặt đẹp trai thì có mài ra mà ăn được không? Khiếu ăn nói có giúp đàn Baar sinh sôi không? Phụ nữ mà lấy phải một gã không có bản lĩnh thì chỉ có nước chết đói, cả mẹ lẫn con. Thế nên bản lĩnh là tất cả. Những thứ khác chẳng đáng một xu. Mặt mũi đẹp đẽ chỉ dành cho đàn bà thôi."

Tôi hiểu rồi... Hóa ra khi sống ở một nơi khác, thuộc một tộc người khác, thì hệ giá trị và kỳ vọng cũng khác hoàn toàn. Nhưng đặt toàn bộ giá trị của đàn ông lên năng lực làm việc thì đúng là... quá thực tế.

Tôi chợt nhận ra mình cần phải học hỏi nhiều hơn về phong tục của người Onikin. Tôi sẽ sống ở đây lâu dài, không nên để xảy ra những hiểu lầm không đáng có.

Đang mải suy nghĩ và khẽ rên rỉ, bà Moll lại hiểu lầm ý tôi và nhe răng cười.

"Này, nếu cậu muốn hỏi cưới Alna thì cứ cân nhắc đi: nó vừa xinh đẹp lại vừa chăm chỉ. Cậu sẽ cần ba mươi con Ghee Đen, hoặc khoảng hai mươi con Baar tơ. Với cậu thì việc săn bắn đó dễ như trở bàn tay, nhưng nhớ là muốn 'động' vào nó thì phải đúng trình tự."

"Cái... Cái gì cơ?! Cưới Alna chỉ với ba mươi con Ghee thôi á? Bà nói thật đấy chứ? Đây là buôn bán người hay gì?!"

"Cậu có bị hâm không đấy? Buôn bán gì ở đây. Đó là sính lễ. Cho đám cưới ấy! Ở vương quốc các người không có tục lệ đó à? Cứ thể hiện bản lĩnh đúng mực là cưới được vợ thôi, cả Alna cũng vậy. Sính lễ tử tế là nền tảng của một cuộc hôn nhân, chẳng người phụ nữ nào phàn nàn về chuyện đó cả. Như ta đây này, hồi đó ta là người đẹp nhất, làm lụng giỏi nhất làng, chồng ta đã mang tới tận bốn mươi con Baar thượng hạng để rước ta về đấy. Chà, bản lĩnh đến mức ta đã khóc vì sung sướng khi nhìn thấy đàn gia súc đó."

Oa, quan niệm hôn nhân của người Onikin đúng là... đáng sợ thật. Khác một trời một vực với vương quốc. Dù vậy, mục tiêu hiện tại của tôi vẫn là tăng dân số đã, chuyện vợ con tính sau.

Nhưng nếu tôi cưới Alna thật, cuộc sống sau này sẽ ra sao nhỉ?

"Sao tự nhiên mặt nghiêm trọng thế?" bà Moll hỏi. "À, ta hiểu rồi. Lo chuyện con cái sau này chứ gì? Đừng lo! Người có sừng và người không sừng vẫn sinh con đẻ cái với nhau được tuốt."

"Khoản đó... Không! Tôi không lo chuyện đó!"

Tiếc là lời phủ nhận của tôi chẳng lọt được vào tai vị tộc trưởng. Bà cứ thế thao thao bất tuyệt về cuộc sống hôn nhân giữa hai chủng tộc và cách nuôi dạy con cái. Nghe bà Moll nói, tôi chỉ biết thở dài. Những giá trị sống mới mẻ, sự thay đổi thái độ chóng mặt của Alna, và hàng tá rắc rối không ngờ tới bắt đầu làm tôi thấy đau đầu thực sự.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!