Lãnh Chúa Biên Cảnh Khởi Đầu Với Hai Bàn Tay Trắng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Thảo nguyên bất tận

Thảo nguyên bất tận

Tôi tiếp tục sải bước trên thảo nguyên cho đến khi chắc chắn đã cách xa căn lều Yurt một khoảng đủ lớn, rồi mới cẩn thận tháo sợi dây buộc túi da đựng bột Matani. Bên trong là một loại bột mịn màu nâu, tỏa ra thứ mùi hăng hắc, đặc trưng mà tôi chưa từng thấy ở bất kỳ loài cỏ nào.

Cứ rắc cái này là thú hoang sẽ kéo đến... nhưng dùng bao nhiêu là đủ nhỉ? Alna chẳng dặn liều lượng gì cả. Thôi thì, cứ dùng hết sạch cho chắc.

Lúc đầu tôi định rắc ngay dưới chân, nhưng nghĩ lại thấy thế thì "tầm phủ sóng" hẹp quá. Tôi muốn dụ thật nhiều thú, nên quyết định ném cả cái túi lên. Làm thế, gió sẽ cuốn bột đi xa và rộng hơn.

Và đúng như tôi mong đợi.

Giữ miệng túi mở sẵn, tôi đợi một cơn gió mạnh thổi qua rồi tung mạnh cái túi lên trời. Mọi chuyện diễn ra đúng như kịch bản: phần lớn bột mịn bị gió cuốn đi, bay lơ lửng giữa không trung. Chút bột còn sót lại thì theo gió tạt ngược về phía tôi, dính đầy vào tóc tai cùng cái túi da không, nhưng tôi tự nhủ thế này là đại công cáo thành rồi.

Việc còn lại chỉ là đứng đợi con mồi tự dẫn xác đến và "thịt" chúng thôi.

Hừm... Không biết săn bao nhiêu con thì đổi được một cái Yurt nhỉ? Chắc chắn một con là không đủ rồi. Năm con? Không, chắc phải mười con. Vậy tính ra để có mười cái Yurt, mình phải săn cả trăm con thú mất.

Chẳng đời nào tôi săn được một trăm con trong vòng một ngày, nên chắc phải chia ra nhiều đợt. May là tôi chẳng nề hà chuyện đi săn ròng rã mấy ngày trời, cứ đi đến khi nào đủ số Yurt cần thiết thì thôi.

7df26e86-83db-4720-8cf2-bcaa59c1d01a.jpg

Đang mải suy tính thì tiếng rầm rập từ xa vọng lại, báo hiệu bột Matani đã phát huy tác dụng. Tôi nhìn về hướng phát ra tiếng động và thấy một đàn bóng đen đang lao tới. Chẳng rõ là loài thú gì, nhưng chúng chạy rầm trời và số lượng thì nhiều không đếm xuể.

Không phải mười hay hai mươi con, mà là cả một quân đoàn! Chúng ở đâu ra mà lắm thế này?!

Đó là những con thú giống như bò rừng, lớp da đen kịt và đôi sừng nhọn hoắt trên đầu. Nhiều đến mức hoa cả mắt, nhưng quan trọng hơn là: chúng lấy đâu ra mà lắm thế?!

Chà, cái bột Matani này lợi hại thật. Nếu mình hốt trọn ổ này, có khi đạt chỉ tiêu luôn trong một nốt nhạc không chừng!

Hào khí dâng cao, tôi vung cây rìu chiến, sẵn sàng bước vào cuộc đi săn. Đàn thú lao thẳng về phía tôi, khoảng cách thu hẹp chỉ trong chớp mắt.

Cuộc đi săn bắt đầu!

Tôi nâng rìu và vung xuống. Hết nhát này đến nhát khác, liên tiếp không ngừng. Cứ mỗi lần lưỡi rìu vung lên là một con thú đang lồng lộn lại ngã gục. Đó là cách tôi chiến đấu — phó mặc hoàn toàn cho sức mạnh cơ bắp và bản năng. Đơn giản vậy thôi, chẳng cần chiêu thức cầu kỳ.

Hồi mới tòng quân, tôi từng được đưa đi huấn luyện. Thầy dạy đủ thứ từ kiếm, thương đến cung tên, nhưng chẳng thứ nào tôi thấy "thuận tay" cả. Cuối cùng, tôi chọn rìu chiến.

Rìu chiến đơn giản hơn nhiều: không cần nhắm vào điểm yếu, chẳng cần tìm kẽ hở trên giáp trụ đối phương. Tôi không có khiếu đọc chuyển động của kẻ thù hay vạch ra chiến thuật cao siêu. Đầu óc tôi quá đơn giản cho những việc đó.

Nhưng cái hay của rìu chiến là tôi không cần phải nghĩ. Cứ nhắm vào kẻ địch mà vung. Có khiên thì chém cả khiên, có giáp thì nghiền nát cả giáp. Chẳng có món vũ khí nào tuyệt vời hơn thế.

Ông thầy huấn luyện năm xưa từng bảo lối đánh này là "đâm đầu vào chỗ chết", nhưng tôi và cây rìu này vẫn sống sót qua bao trận mạc. Đến khi tôi có chút danh tiếng, chẳng còn ai phàn nàn về cách chiến đấu của tôi nữa. Có lẽ họ đã công nhận nó, hoặc đơn giản là thấy chẳng đáng để góp ý... Mà tôi đồ rằng là vế sau nhiều hơn.

Thú thật, lối đánh này có một nhược điểm chí mạng: tôi vung rìu quá mạnh tay nên rất dễ làm gãy vũ khí ngay giữa trận. Mà một khi mất vũ khí, chẳng ai tay không mà hạ được kẻ địch mặc giáp cả. Tôi đã bao lần suýt chết vì gãy rìu rồi.

Thế nhưng, nhược điểm đó đã được khắc phục hoàn toàn khi tôi có được "tri kỷ" này. Đó là chiến lợi phẩm sau khi tôi hạ gục một viên tướng nước láng giềng — hình như họ gọi là "Shogun" thì phải. Cây rìu này bền bỉ đến mức không tưởng. Tôi có thể vung hết sức bình sinh mà nó chẳng hề sứt mẻ. Tuyệt hơn nữa là nó có một năng lực kỳ lạ: hễ bị mẻ hay nứt, nó sẽ tự phục hồi theo thời gian.

Thực ra, lúc đó tôi nhặt nó lên chỉ vì khoái cái hình đầu sư tử chạm khắc trên đó thôi. Ai ngờ nó lại có "phép thuật" đi kèm. Lần đầu thấy nó tự lành, tôi cứ tưởng mình đang mơ, phải vả vào mặt mấy cái mới tin là thật.

Nhờ nó mà tôi chẳng còn ngại ngần gì nữa. Cứ thế, tôi vung rìu với sức mạnh điên cuồng hơn trước, và rồi ai cũng ca ngợi công trạng hiển hách của tôi trong chiến tranh.

Vừa ôn lại chuyện xưa, tôi vừa vung rìu hạ gục lũ thú. Khi nhìn lại, tôi thấy mình đã hạ được khoảng một nửa đàn. Lũ bò rừng này khá ngốc, đòn đánh đơn điệu nên tôi vừa đánh vừa "thả hồn theo gió" cũng chẳng sao.

Đang tính hốt nốt phần còn lại thì đàn thú nhìn vào "nghĩa địa" đồng loại xung quanh tôi rồi bắt đầu chùn bước. Tôi biết là nếu chúng bỏ chạy thì đuổi theo từng con sẽ rất mệt, nên nới lỏng thế thủ và hạ rìu xuống. Ngay lập tức, lũ thú quay đầu chạy mất hút.

Nhìn chúng biến mất nơi chân trời, tôi mới chợt nhận ra một vấn đề. Săn được đống thú này là tốt, đổi được nhà và thức ăn cũng tốt, nhưng với số lượng nhiều thế này...

Làm sao mình vác hết về lều được đây?

Nhìn xác thú nằm rải rác khắp thảo nguyên, tôi mới thấy mình chẳng có phương tiện vận chuyển gì cả. Cứ vác từng con một đi đi về về thì chắc đến tết công-gô mới xong.

Tôi lại vắt óc suy nghĩ nhưng đúng như dự đoán, chẳng có cao kiến gì nảy ra. Đành phải vác một con về làm bằng chứng rồi hỏi xin ý kiến Alna vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!