Bên bờ suối
Bên Bờ Suối
Sau khi trò chuyện với bà Moll, tôi cùng Alna quay trở lại bờ suối — nơi cô ấy đã "đánh thức" tôi dậy lúc trước. Khi chúng tôi đến nơi, ba người đàn ông tộc Onikin đã có mặt tự bao giờ, họ đang hối hả dựng một căn nhà vải mà họ gọi là "Yurt". Tốc độ làm việc của họ nhanh đến chóng mặt.
Đầu tiên, họ phát quang đám cỏ nơi định đặt nhà, sau đó trải một lớp thảm vải xuống sàn và dựng khung gỗ làm tường. Cùng lúc đó, phần mái — với các thanh xà tụ lại ở lỗ thông thiên — được ráp nối tỉ mỉ ngay phía trên khung tường ấy.
Khi khung xương đã vững chãi, họ phủ một lớp vải trắng muốt lên toàn bộ cấu trúc rồi bắt đầu hoàn thiện những chi tiết nhỏ nhặt bên trong.
"Nhanh thật đấy," tôi thốt lên đầy thán phục. "Cứ ngưởng họ vừa mới bắt tay vào làm, thế mà giờ trông đã ra dáng một ngôi nhà rồi."
"Dễ dựng, dễ dỡ, lại còn dễ mang vác — đó là điểm ưu việt của Yurt, và cũng là lý do bộ tộc tôi sử dụng chúng," Alna — người giám hộ mới của tôi — giải thích. "Khi gặp phải mối nguy hiểm mà ma pháp ẩn nấp không thể che giấu được, chúng tôi sẽ dỡ toàn bộ Yurt và di dời cả ngôi làng đi nơi khác."
Tôi có thể nhận ra Alna chẳng mặn mà gì với nhiệm vụ mới này, nhưng ít nhất cô ấy cũng chịu khó dạy cho tôi "luật lệ" của vùng đất này. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi từ lúc rời chỗ bà Moll, cô ấy đã nhồi nhét vào đầu tôi một mớ kiến thức: nào là ở thảo nguyên rất dễ đổ bệnh nên phải tắm rửa hàng ngày để gột rửa mầm bệnh; phải cạo râu mỗi ngày vì chất bẩn dễ bám vào đó; rồi phải giữ móng tay sạch sẽ, giặt giũ quần áo thường xuyên... đủ thứ quy tắc trên đời.
Alna hào hứng nhất là khi nói về loài Baar — loại gia súc mà bà Moll hứa sẽ cấp cho tôi. Baar là những sinh vật có bộ lông trắng muốt, bồng bềnh với đôi sừng cong vút trên đầu. Cô ấy bảo bà Moll không hề nói quá: Baar chính là huyết mạch trong đời sống của người Onikin.
Tuy nhiên, người ta nuôi Baar không phải để lấy thịt, mà là để lấy lông. Lông của chúng cực kỳ bền và chống thấm nước, nhất là khi được dệt thành vải thì chất lượng lại càng tuyệt hảo, sờ vào thấy mềm mịn vô cùng.
Lông Baar được dùng để làm lớp phủ ngoài của Yurt, làm chăn đệm, quần áo và cả đồ lót cho người Onikin. Nó không chỉ phục vụ đời sống tự cung tự cấp mà còn là nguồn thu nhập quan trọng khi đem bán cho các thương đoàn lữ hành.
Nghe đến đây, tôi tò mò hỏi Alna liệu có thương nhân nào từ vương quốc ghé qua không, nhưng cô ấy chỉ đáp lại bằng một sự im lặng đáng sợ. Tôi hiểu ngay là mình không nên đào sâu về danh tính của những thương nhân đó. Có lẽ là người từ ngoại quốc cũng nên? Mà thôi, chuyện đó cũng chẳng liên quan đến tôi lắm.
Sau khi dựng xong Yurt, những người đàn ông Onikin dự định xây thêm một cái chuồng gia súc cho tôi. Một cặp Baar sẽ được gửi tới sau — bà Moll muốn đích thân chọn một cặp Baar trẻ, khỏe mạnh nhất cho tôi, khiến tôi không khỏi cảm kích. Bà ấy không chỉ tặng tôi tài sản quý giá mà còn đảm bảo chúng là hàng "tuyển" nữa.
Baar càng ăn nhiều thì lông càng mọc nhanh. Nếu tôi xén lông rồi đem vào làng, họ sẽ đổi cho tôi lương thực và nhu yếu phẩm. Alna bảo tôi có thể tự học cách xử lý lông, nhưng thú thật tôi chẳng có chút hoa tay nào trong mấy việc đó. Dù vậy, tôi hiểu một quy luật đơn giản: nhiều lông tương đương với nhiều đồ ăn. Thế nên, tôi quyết tâm phải chăm sóc hai con Baar này thật tốt và hy vọng đàn của chúng sẽ sớm sinh sôi nảy nở.
Nghe đâu trên thảo nguyên thỉnh thoảng cũng có Baar hoang xuất hiện, và ai bắt được thì là của người đó. Càng nhiều Baar thì sản lượng lông càng cao, khả năng phối giống cũng tốt hơn, nên tôi đã sẵn tư thế "phi nước đại" ngay khi thấy bóng dáng một con Baar hoang nào đó.
Kế hoạch cơ bản của tôi tuy có hơi chậm chạp nhưng ít nhất cũng đã thành hình: kiếm thêm thật nhiều Baar và sống một đời bình yên trên thảo nguyên này. Bà Moll và bộ tộc Onikin đối đãi với tôi rất tốt, tôi phải làm tròn bổn phận của mình để báo đáp. Đó là ổn định cuộc sống, làm cho lãnh địa này trở nên trù phú, gia tăng số lượng thần dân và... Hử?
Khoan đã. Gia tăng thần dân? Làm thế quái nào để tăng dân số cho cái lãnh địa này bây giờ?
"Này Alna," tôi lên tiếng, "tôi đang thắc mắc, cô có biết cách nào để tăng số lượng người sinh sống quanh đây không?"
"Làm sao mà tôi biết được!" Alna đáp với vẻ bực bội. "Tôi chỉ có thể khẳng định một điều: việc đó không đơn giản như cách loài Baar sinh sản đâu."
Phải rồi, sao cô ấy biết được chứ? Tôi cứ tưởng Alna là thần dân của mình, nhưng không, chẳng có người Onikin nào thuộc quyền quản lý của tôi cả. Nghĩa là dân số hiện tại của lãnh địa tôi vẫn là một con số không tròn trĩnh.
Câu nói "không đơn giản như loài Baar" của Alna chắc là cách cô ấy ám chỉ rằng tộc Onikin sẽ không "tặng" thêm người cho tôi đâu. Và hiển nhiên là tôi chẳng thể nào nhặt được "thần dân hoang dã" ngoài đồng cỏ như nhặt Baar được rồi.
Vậy phải làm sao đây? Chẳng lẽ thần dân lại tự mọc lên từ dưới đất chắc?
Tôi dành cả buổi trời để vắt óc suy nghĩ, nhưng đầu óc vẫn trống rỗng. Có lẽ nếu được ăn học tử tế hơn, tôi đã có vài cao kiến, nhưng hiện tại trong đầu tôi chẳng có gì ngoài gió thảo nguyên thổi qua thổi lại.
Các vị lãnh chúa khác làm việc này kiểu gì nhỉ? Tất cả những gì tôi biết chỉ là trồng trọt và đánh đấm. Trước tiếng thở dài thườn thượt đầy lo âu của tôi, Alna nheo mắt nhìn tôi đầy khinh bỉ.
"Nhìn kìa, ngồi đó mà rên rỉ. Thật thảm hại," cô ấy mỉa mai.
"Tôi xin lỗi, nhưng tôi đang cố hết sức rồi. Không có dân thì chẳng làm được gì cả, mà tôi còn chẳng biết phải bắt đầu từ đâu."
"Anh cứ luôn mồm 'thần dân' này nọ, nhưng thử nghĩ lại xem: nếu giờ có người đến thật thì anh lấy gì mà nuôi họ? Anh chỉ có độc một cái Yurt và số thịt khô đủ cho một người ăn. Anh có tính đến chuyện đó không? Rước dân về để họ chết đói hay chết bệnh hết à?"
"Đợi đã! Ý cô là nếu tôi tăng dân số thì tộc Onikin sẽ không chu cấp lương thực cho họ sao?"
"Đừng có ngốc thế! Sự hào phóng của chúng tôi cũng có giới hạn thôi chứ?"
"Phải rồi, đúng quá. Xin lỗi, coi như tôi chưa nói gì đi. Vậy nghĩa là tôi phải lo thực phẩm và chỗ ở trước khi tính đến chuyện người ngợm. Chỉ dựa vào việc đổi lông Baar thì chắc chắn không đủ nuôi cả một nhóm người rồi."
Tôi lại quay về vạch xuất phát với một con số không tròn trĩnh, lòng nặng trĩu những tiếng thở dài. Ngôi nhà và đồ ăn tôi có bây giờ đều là nhờ lòng tốt của bà Moll — làm sao tôi có thể đảm bảo điều đó cho những thần dân tương lai? Con người, nhà cửa, thực phẩm... bao nhiêu thứ phải lo cứ rối tung lên trong đầu tôi.
Càng nghĩ tôi càng thấy bế tắc, nhưng với tư cách là lãnh chúa, tôi bắt buộc phải tìm ra lời giải. Tôi cứ thế suy nghĩ, suy nghĩ mãi, cho đến khi cảm thấy đầu mình bắt đầu nóng ran lên.
Chẳng lẽ đây là chứng 'nóng não' mà người ta hay kể sao?
Tôi có cảm giác như hơi nước sắp phun ra từ lỗ tai và bộ não thì đang sôi sùng sục. Trong lúc tôi đang ngồi chờ bộ não mình tan chảy ra, Alna khẽ thở dài.
"Có cho tiền tôi cũng chẳng thèm làm dân dưới trướng một kẻ ngốc nghếch thế này. Này, ngài lãnh chúa 'trên mây' kia, đỡ lấy."
Alna ném cho tôi một cái túi da nhỏ bằng nắm tay, bên trong đầy một loại bột gì đó.
"Đó là bột Matani. Dùng nó đi."
"Bột Matani? Là cái gì thế?"
"Đó là cỏ nghiền nát, có mùi hương mà lũ thú hoang cực kỳ ưa thích. Cứ rắc nó quanh đây, mùi hương sẽ dẫn dụ thú rừng tới."
"Ồ! Tôi không ngờ có loại cỏ thần kỳ như vậy đấy. Nhưng mà, sau khi thú rừng kéo đến thì sao nữa?"
"Anh dùng cái bộ não đó mà nghĩ đi chứ, ngài lãnh chúa? Săn thú rừng thì có thịt để ăn, đúng không? Có thêm da và sừng để dùng nữa. Thứ gì không dùng đến thì mang vào làng, nếu đủ vật liệu, anh có thể đổi lấy một cái Yurt khác. Thay vì đứng đó thẫn thờ như một gã khờ, sao anh không ra ngoài kia làm việc gì đó 'đàn ông' một chút như đi săn chẳng hạn? Ít nhất hãy bắt đầu chuẩn bị nền móng cho đám thần dân tương lai của anh đi."
"Oa! Ý hay đấy! Khoản săn bắn thì tôi giỏi lắm!" Tôi reo lên đầy phấn khích. "Mấy việc này thì chẳng cần phải động não nhiều! Tuyệt quá! Tôi đi săn đây! Ngay bây giờ luôn! À, phiền cô trông hộ cái Yurt và đợi mấy con Baar nhé?"
"Biết rồi. Đó chẳng phải là việc của tôi sao. Với lại tôi cũng chẳng yên tâm giao mấy con Baar nhạy cảm cho một tên đần độn chăm sóc đâu. Nhưng nghe cho kỹ đây: biến đi thật xa nơi này rồi hãy rắc cái bột đó. Chúng tôi không muốn lũ thú dữ kéo đến quấy rầy quanh Yurt đâu. Cứ đi xuống cuối gió cho đến khi không còn thấy cái Yurt này nữa thì hãy dùng."
Tôi gật đầu lia lịa, tay nắm chặt cây rìu rồi lao nhanh về phía cuối gió. Cảm giác được chạy tự do giữa cánh đồng giúp cái đầu đang "bốc hỏa" của tôi dịu đi hẳn, tâm trí cũng dần minh mẫn trở lại.
Có khi trong lúc đi săn, mình lại nghĩ ra kế hoạch tuyển dân cực xịn thì sao! Đúng là không gì bằng vận động cơ thể!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
