Lãnh Chúa Biên Cảnh Khởi Đầu Với Hai Bàn Tay Trắng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Một ngày xuân trên thảo nguyên

Một ngày xuân trên thảo nguyên

Cuộc sống tại lãnh địa mới chính thức bắt đầu, và việc đầu tiên tôi cần làm là xác định thứ tự ưu tiên. Tôi thừa hiểu rằng muốn làm gì thì làm, trước hết phải sống sót cái đã. Mà muốn sống thì phải giải quyết ba nhu cầu thiết yếu: nước sạch, thức ăn và một nơi để chui ra chui vào.

Kế hoạch rất đơn giản: tìm nguồn nước, tìm thực phẩm, rồi kiếm một cái hang hay bóng cây nào đó để làm nhà.

Nghĩ là làm, tôi chọn đại một hướng rồi cắm đầu đi bộ. Có vẻ vận may vẫn mỉm cười với tôi, chẳng bao lâu sau, tôi đã tìm thấy một con suối nhỏ. Nước trong vắt đến mức nhìn thấu tận đáy. Tôi vui sướng đến mức không kìm được một tiếng reo hò. Sau bao năm phải uống thứ nước bùn đục ngầu nơi chiến trận, chỉ riêng việc có nước sạch để uống đã là một ân huệ lớn lao rồi.

Có nước sạch thường sẽ có động vật, tôi thầm hy vọng sẽ tìm được cái gì đó lót dạ. Tôi vốc nước uống một hơi rồi dòm chừng xuống suối, mong tìm thấy vài con cá, nhưng đáng tiếc là chẳng có gì ngoài mấy hòn sỏi.

Dù rất muốn nán lại săn bắn, nhưng tôi hiểu việc tìm nơi trú ẩn cũng quan trọng không kém. Thế là tôi lại tiếp tục lên đường.

Tôi cần một chỗ để ngả lưng, tốt nhất là gần chỗ nào có cây dại ăn được. Tôi cứ thế đi, đi mãi... Tôi lội qua lớp cỏ cao, dùng chính dấu chân mình dẫm lên cỏ làm dấu để khỏi bị lạc.

Nhưng sau một hồi miệt mài lội bộ, tôi cay đắng nhận ra một sự thật phũ phàng:

Lãnh địa của tôi chẳng có gì ngoài cỏ.

Dù nhìn về hướng nào, thảo nguyên cũng trải dài bất tận đến tận chân trời. Chỉ có cỏ, cỏ và lại là cỏ. Tôi biết việc tìm một cái hang giữa bình nguyên này là chuyện hên xui, nhưng tôi không thể tin nổi là ngay cả một cái cây cũng không có. Nếu có gỗ, tôi có thể dựng nhà, hoặc ít nhất cũng che được cái nắng cái mưa.

Chẳng mấy chốc trời đã xế chiều. Không còn nơi nào để đi, tôi quay lại bờ suối. Sau khi uống nước no nê để bù lại sức lực, tôi ngồi bệt xuống, đờ đẫn nhìn những ngọn cỏ rì rào trong gió.

Càng nhìn, tôi càng thấy cái đống cỏ này nhiều đến mức phát bực. Tôi tự hỏi liệu nó có ích gì không, rồi thử bốc một nắm nhai thử xem sao.

Ừ, đắng ngắt.

Cỏ cao đến đầu gối, mềm oặt, chẳng thể dùng để bện hay làm thủ công mỹ nghệ gì được. Tôi thở dài thườn thượt.

Cả một đại dương cỏ vô dụng, tôi thực sự chẳng biết phải làm gì với chúng.

Tôi ngồi đó cho đến khi mặt trời lặn hẳn và bóng tối bao trùm lấy thảo nguyên. Trời tối mịt đến mức chẳng nhìn rõ quá vài bước chân, đồng nghĩa với việc không thể đi đâu thêm được nữa. Tôi tháo bộ giáp nặng nề ra – thứ này mà mặc đi ngủ thì chỉ có đau lưng – rồi nằm vật xuống thảm cỏ.

"Thôi thì để mai tính, giờ ngủ cái đã." Tôi tự nhủ nếu tình hình không sáng sủa hơn trong hai ngày tới, tôi sẽ "chuồn" khỏi cái lãnh địa này. Có thể nhiều người sẽ nổi giận, nhưng tôi chẳng dại gì mà chết khô ở đây để làm vừa lòng họ.

Vâng, chốt thế đi, hai ngày nữa. Nếu vẫn không có gì chuyển biến, tôi sẽ lần theo dấu xe ngựa quay về ngôi làng gần nhất, kiếm việc gì đó mà làm để "có ích cho mọi người" như lời cha mẹ dặn.

Nghĩ thông suốt, lòng tôi nhẹ nhõm hẳn. Đôi mắt bắt đầu nặng trĩu, tôi cựa mình mấy cái cho êm rồi chìm sâu vào giấc nồng giữa hương cỏ nồng nàn.

Giữa cơn mê, tôi thoáng nghe thấy một giọng nói. Nó cứ lặp đi lặp lại, lanh lảnh như tiếng chuông sát bên tai.

"Dậy mau! Dậy ngay cho ta!"

Ai đấy?

Tiếng hét to đến mức làm đại não đang đình trệ của tôi bắt đầu hoạt động. Tôi lờ mờ nhận ra có ai đó đang thực sự quát vào mặt mình.

Ánh nắng xuyên qua mí mắt cho tôi biết trời đã sáng. Tôi đoán cái giọng kia nhắc mình dậy vì mặt trời đã lên cao, nhưng cơn buồn ngủ vẫn còn nặng trĩu. Tôi quay người định đánh thêm một giấc nữa.

Nhưng vừa mới định mơ tiếp thì một cú sốc chạy dọc sống lưng. Một cú đá! Cú đá mạnh đến mức tôi nảy người dậy như lò xo.

Hoảng hốt, tôi quay ngoắt lại, tay thủ thế sẵn sàng nện cho kẻ phá đám một trận. Khi tầm nhìn dần rõ nét, tôi chết lặng vì kinh ngạc.

Đứng trước mặt tôi là một cô gái trẻ. Mặt cô vẽ đầy những vệt sơn đỏ rực như lửa, khoác trên mình bộ trang phục kỳ lạ bằng vải thô, cắt xẻ táo bạo để lộ làn da rám nắng khỏe mạnh. Nhưng thứ khiến tôi đứng hình chính là vầng trán của cô ấy.

Một chiếc sừng màu xanh lam nhô ra ngay giữa trán.

Chiếc sừng ấy tỏa ra ánh sáng xanh huyền ảo dưới nắng mai. Tôi há hốc mồm, quên bẵng cả cách nói chuyện.

"Ngươi là cái thứ gì? Làm cái quái gì ở đây hả?!"

Thấy tôi cứ đứng đực ra, cô gái gắt lên, đôi mắt đỏ rực như lửa đầy vẻ cảnh giác. Mái tóc bạc của cô rung lên theo từng lời nói, những hạt ngọc trai tết vào tóc va vào nhau tạo nên những âm thanh lanh lảnh dễ thương.

"Câm à? Trả lời mau!"

Giọng cô ấy cao và sắc, đầy mùi thù địch, nhưng ít ra cô ấy vẫn chưa rút cây cung trên lưng ra. Nghĩ bụng mình chẳng có gì phải giấu, tôi thật thà đáp:

"À... tôi tên là Dias. Còn làm gì ở đây thì... như cô thấy đấy, tôi đang ngủ."

"Tại sao lại ngủ ở đây?!"

"Vì chẳng có chỗ nào khác để ngủ cả. Tôi uống nước suối xong thì thấy mệt nên nằm xuống đây luôn."

Cô gái nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ: "Ngươi bị ngốc à? Hay là bị bệnh gì? Có phải vì thế mà mắt ngươi cũng màu xanh không?"

"À không, không phải bệnh đâu. Còn vụ ngốc... thì tôi không phủ nhận, vì tôi chưa được học hành gì mà."

"Thế thì nói cho ta biết, tại sao ngươi lại đến vùng thảo nguyên này, và ngươi định làm gì tiếp theo?"

"Tôi được đưa đến đây để sống. Dự định á? Ừ thì, tìm nước xong rồi thì giờ phải tìm đồ ăn, tìm chỗ ở, tóm lại là cố để không chết đói."

"Thế nếu có chỗ ở rồi, ngươi định làm gì nữa?"

Câu hỏi này làm tôi khựng lại. Đúng nhỉ, sau đó thì sao?

"Để xem nào... trước hết là phải sống đã. Tôi không muốn chết tí nào. Ấy ấy, khoan! Đừng có rút cung ra chứ! Tôi đang nói thật mà! Được rồi... tôi muốn sống theo lời cha mẹ dặn. Tôi muốn trở thành người có ích và bảo vệ kẻ yếu."

Cô gái nheo mắt, chiếc sừng trên trán bỗng lóe lên sắc xanh: "Tại sao ngươi không nói dối?"

"Hả? Tại sao tôi phải nói dối cô cơ chứ? Chẳng có lý do gì để làm thế cả."

"Vậy ngươi là bạn hay là thù? Chọn đi!"

Cô nàng này bị sao thế nhỉ? Cứ hỏi mấy câu chẳng đâu vào đâu.

Tôi gãi đầu: "Tôi cũng không rõ nữa. Tôi không có ý xấu với cô nên chắc chắn không phải kẻ thù. Nhưng đây là lần đầu chúng ta gặp mặt, tôi còn chưa biết tên cô, sao có thể khẳng định là đồng minh ngay được? Hay cứ tính là 'người dưng' đi được không?"

"Không được! Một là bạn, hai là thù! Trả lời ngay!"

Lông mày cô ấy dựng ngược, tay đã đặt lên dây cung. Tôi biết cô ấy đang mất kiên nhẫn. Nếu tôi trả lời hời hợt, có khi cô ấy bắn tôi thật.

Tôi vắt óc suy nghĩ. Bạn hay thù? Bạn hay thù?

Bỗng nhiên, một tia sáng xẹt qua trí não vốn chẳng lấy gì làm thông minh của tôi. Đợi đã! Đây là lãnh địa của mình, và cô gái này đang đứng trên đất của mình. Vậy cô ấy chính là "dân chúng" mà viên quan nọ đã nhắc tới. Mà nhiệm vụ của lãnh chúa là gì? Là bảo vệ dân chúng!

Đúng rồi! Nếu tôi là lãnh chúa, mà không dám nhận mình là đồng minh bảo vệ dân của mình thì họ nổi giận là phải! Còn cái sừng hay ánh sáng xanh kia à? Để sau đi, quan trọng cô ấy là thần dân của tôi!

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô gái, dồn hết sự quyết tâm của một gã lính vào lời nói:

"Tôi là đồng minh của cô! Bất kể kẻ thù là ai, tôi sẽ bảo vệ cô đến cùng!"

Cô gái sững sờ, chiếc sừng trên trán bỗng tỏa ra luồng ánh sáng xanh rực rỡ đến mức tôi phải nheo mắt lại.

"Tại sao? Tại sao ánh sáng lại mạnh đến thế này?!" Cô ấy thốt lên, vẻ mặt đầy bàng hoàng. "Cái thứ ánh sáng uy mãnh này là sao chứ?!"

def0d195-57c5-4611-92ac-e8b155df3939.jpg

Cô ấy cứ lẩm bẩm "Không thể nào", "Thật không tin nổi", rồi lại nhìn tôi trừng trừng. Tôi chỉ biết nghiêng đầu ngơ ngác. Bất thình lình, cô ấy nắm chặt lấy tay tôi, lôi đi xềnh xệch.

"Này, đi đâu đấy? Có chuyện gì vậy?"

"Đến làng của ta! Im miệng và đi theo mau!"

Cô ấy chẳng thèm ngoảnh đầu lại, cứ thế kéo tôi băng qua những cánh đồng cỏ. Làng ư? Có làng ở đây sao? Giữa cái thảo nguyên trống trơn này á? Hôm qua mình đi bộ rạc cả cẳng mà có thấy cái gì đâu?

Tôi thoáng cảm thấy mình thật ngốc nghếch, nhưng rồi lại thấy nhẹ lòng vì đã gặp được cô ấy. Khi những ngôi nhà bằng vải trắng dần hiện ra phía chân trời, tôi vẫn không thể hiểu nổi tại sao mình lại có thể bỏ sót một ngôi làng to đùng như thế này được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!