Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

133 2784

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

553 3689

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

327 15144

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

555 1314

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

465 2533

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

178 2954

Yggdrasil - 2 - Chương 163 - Yggdrasil (2-14)

Chương 163 - Yggdrasil (2-14)

Vừa thi triển Xâm Mộng thành công, tôi đảo mắt quét một vòng xem mình đang ở đâu.

Địa điểm hiện tại là một khu vui chơi của một khu chung cư nào đó.

Bọn trẻ con đang bu lại đùa giỡn ầm ĩ, còn tôi thì an tọa trên băng ghế, lặng lẽ quan sát chúng.

‘Chỗ quái nào đây? Đừng bảo là chui nhầm vào giấc mơ của Hayeon nha?’

Han Bom và Min Hayeon đang chung chăn chung gối trong lều.

Dù Xâm Mộng đã được kích hoạt, nhưng vì bị tấm bạt che khuất tầm nhìn, tôi không thể chắc chắn ma pháp trận có nhắm trúng phóc vào Han Bom hay không.

Biết đâu vì hai người họ chơi thân, nếu lỡ lạc vào giấc mơ của Hayeon mà khung cảnh lại dùng chung với Han Bom thì dễ bề nhầm lẫn lắm, nên tôi phải rình rập cho kỹ.

Nhưng mà sao lại là khu vui chơi nhỉ….

Để chắc ăn, tôi nghía quanh một vòng, nhưng hiện diện ở đây chỉ có mỗi đám ranh con đang giỡn hớt ở khu vui chơi.

Một thằng nhóc tỳ đang cặp kè với hai cô bé.

‘Cái quỷ gì thế này….’

Đéo thể tin được là vừa mới Xâm Mộng xong đã vớ phải cái cảnh chướng tai gai mắt này.

Ranh con vắt mũi chưa sạch mà bày đặt chơi với gái à?

Thằng nhóc đó nhìn phát là tôi biết ngay.

Han Yeoreum.

Cái bản mặt xấc láo khó ưa đó đã bám rễ trên khuôn mặt hắn từ thuở cởi truồng tắm mưa rồi.

Và hai cô bé đứng cạnh.

‘Chà!! Hayeon hồi bé cũng là cực phẩm nha.’

Một bé nhìn là nhận ra Min Hayeon luôn.

Hiện tại thì cô nàng lúc nào cũng tỏa ra khí chất lạnh lùng như tảng băng trôi, nhưng hồi bé thì lại là một cô nhóc hay cười tươi rói khi chơi đùa ở khu vui chơi.

Phải chi đẻ được đứa con gái như thế thì còn gì bằng.

Còn cô bé bên cạnh.

‘Han Bom? Phải không ta?’

Nhìn dáng vẻ thì hao hao giống Han Bom.

Nhưng khí chất thì khác một trời một vực.

Không có cái kiểu hở tí là chửi thề hay ánh mắt sắc lẹm như dao cạo đó.

Đó là một khuôn mặt ngoan hiền, lẽo đẽo bám đuôi Min Hayeon và Han Yeoreum.

Đương nhiên là chẳng ai sinh ra đã mang sẵn cái miệng chửi thề và vẻ mặt cau có đó, nhưng sự khác biệt một trời một vực này làm tôi suýt thì tưởng đó là một cô em gái nào khác cơ.

Trong lúc lững thững bám đuôi Han Yeoreum và Min Hayeon, cô bé vô tình trượt chân ngã uỵch xuống bãi cát.

Bạch.

“Oa oa oa!”

“Bom ơi! Em có sao không?”

Bé Min Hayeon hoảng hốt chạy lại định đỡ Han Bom dậy, thì bị Han Yeoreum túm tay lôi đi xềnh xệch.

“Mặc xác nó đi! Lúc nào cũng lẵng nhẵng theo đuôi, phiền phức vãi!”

“P-Phải dẫn Bom theo chứ!”

“Thôi đi! Nó cứ bám theo tụi mình hoài, bực mình lắm!”

“Oa oa oa oa!”

Min Hayeon cố gắng dùng dằng đòi dắt Han Bom theo, nhưng Han Yeoreum lại túm chặt tay cô bé và lôi đi không thương tiếc.

Chẳng mấy chốc, khu vui chơi chỉ còn lại hình bóng Han Bom đang khóc tức tưởi.

Thấy ồn ào nhức cả đầu, tôi lững thững tiến lại gần, đỡ con bé dậy.

“Không sao chứ?”

“Hức… Cháu cảm ơn chú ạ….”

Lễ phép phết nhở.

Thấy cái điệu bộ ngoan ngoãn cúi đầu chào của con bé, tôi lờ mờ suy đoán được phần nào.

‘Vậy là không phải từ bé đã xấc láo thế này.’

Và cái thằng Han Yeoreum thì bản tính trẻ trâu đã ăn sâu vào máu từ nhỏ rồi.

Vừa nảy ra suy nghĩ đó, thì cô bé Han Bom trước mắt biến mất tăm, bối cảnh cũng lập tức thay đổi.

‘Trong nhà à? Tàng Hình!’

Khung cảnh chuyển sang bên trong một ngôi nhà lạ hoắc, tôi lập tức niệm chú Tàng Hình.

Dù là trong mơ đi chăng nữa, tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp mà bị bắt quả tang thì cũng chẳng vui vẻ gì….

Tôi rón rén lượn lờ trong nhà, và khi thấy hai nhân vật đang hằm hè nhau, tôi mới nhận ra đây là nhà ai.

“Anh! Đã bảo anh đừng có giao du với mấy đứa con gái đó nữa cơ mà!”

“Đù má, cút. Đừng có làm phiền tao.”

“Anh bớt chửi thề đi được không!”

Là Han Yeoreum và Han Bom.

Nhìn bộ đồng phục trên người Han Yeoreum thì đoán chừng hắn đang học cấp hai.

Còn vóc dáng của Han Bom thì chắc mới tầm tiểu học.

Khi nói chuyện với Han Bom, cứ ba câu là Han Yeoreum chêm vào một rổ những từ ngữ thô tục chói tai đến mức không ai chịu nổi.

“Mẹ kiếp, mất cả hứng.”

“Em nói bao nhiêu lần rồi, tụi nó toàn đi nói xấu chị Hayeon sau lưng đấy!”

“Đù má, hãm lồn….”

“Anh!”

Han Yeoreum bỏ ngoài tai lời quát của Han Bom, đóng sầm cửa chính một cái rầm như muốn bung bản lề rồi bỏ ra ngoài.

Han Bom nhìn theo bóng lưng Han Yeoreum, cất giọng xót xa.

“Anh….”

“….”

Thế này thì không chỉ dừng lại ở mức độ không hòa thuận nữa, mà là ghét nhau ra mặt luôn rồi.

Không phải từ đầu Han Bom đã ghét Han Yeoreum.

Nhưng cái thái độ của Han Yeoreum lại luôn như kiểu ghét cay ghét đắng Han Bom.

Trong lúc tôi đang dõi theo Han Bom ủ rũ cúi gằm mặt, khung cảnh xung quanh lại tiếp tục biến hóa.

Ngôi nhà vẫn giữ nguyên trạng thái.

“Aisss, nặng vãi chưởng….”

Han Bom đang khệ nệ xách hai túi nilon to oạch đựng đầy ắp đồ ăn vừa đi siêu thị về, lạch bạch bước vào nhà.

Nhìn sơ qua thì cũng cỡ học sinh trung học rồi, ngoại hình cũng phổng phao gần giống với hiện tại.

“Thằng chó, nhờ đi mua thức ăn thôi mà cũng đéo thèm nghe.”

“….”

Cái nết bắt đầu đanh đá rồi đấy.

‘Chắc tại sống chung với thằng Han Yeoreum nên Han Bom mới lây cái thói chửi thề này.’

Đúng là khi trưởng thành thì ai chẳng văng tục được, nhưng cái điệu bộ chửi thề của Han Bom nghe kỹ thì lại sao y bản chính cái tông giọng của Han Yeoreum.

“Á, nóng vãi lờ…. Phải đi tắm rửa thay đồ cái đã….”

Han Bom vừa càu nhàu vừa quẳng mấy túi đồ ra phòng khách, rồi định tiến về phòng mình.

(Ê... mày... con...)

(Cút...)

Han Bom đột ngột khựng lại, dán mắt vào một căn phòng khác.

“Ủa? Có ai ở nhà à?”

Biết tỏng trong nhà có người, Han Bom định mò tới căn phòng đó để đánh tiếng thì...

Từ căn phòng đang hé mở vang lên giọng nói của một gã đàn ông.

“Trời, ghen tị vãi. Tao cũng ước được chung chạ dưới một mái nhà với Han Bom.”

“Thằng điên… mày mù à?”

“….”

Cái giọng mỉa mai chua ngoa đó đích thị là của Han Yeoreum, còn lại là giọng của bạn hắn.

“Con em mày ngon nghẻ thế còn gì.”

“Cút. Tao nhìn thấy mặt nó là tao thấy phát mửa.”

Từ trước tới nay, tôi chưa từng thấy Han Yeoreum buông một lời khen hay nói lấy nửa câu tử tế về Han Bom.

Thế mà trong mơ cũng chứng nào tật nấy.

‘À không, hiện tại thì nó cũng đã bắt đầu rén và biết vâng lời hơn rồi... Chắc là nhờ phúc của tôi cả.’

Nếu Han Yeoreum mà mượn năng lực hồi quy để phất lên như diều gặp gió mà leo lên từ tầng 0, thì cá là vừa thấy mặt Han Bom, nó đã văng tục chửi đổng rồi.

“…Thằng chó đẻ.”

“….”

Bị Han Yeoreum xỉa xói, Han Bom mất hứng, lầm bầm chửi rủa rồi quay gót định về phòng.

Đúng lúc đó.

“Ê, nếu mày thèm phịch con ranh đó đến thế thì nôn ra mười củ đây, tao cho mày làm một nháy.”

..

..

Tôi bị bật ra khỏi trạng thái Xâm Mộng, bàng hoàng lầm bầm trong bụng.

‘Vãi điên….’

[Có chuyện gì xảy ra với anh sao?]

‘Tức cười quá nên… chuyện là….’

Ngay lúc tôi định thuật lại rành rọt mọi chuyện trong giấc mơ của Han Bom cho Armonia nghe, thì từ bên ngoài vọng lại tiếng thở dốc ồ ề của một người phụ nữ.

“Hộc… hộc… mẹ kiếp….”

Nghe âm sắc là đoán ra ngay ai.

Tôi dè dặt ló đầu ra khỏi lều, dáo dác nhìn quanh.

Han Bom đang thu mình ở tận rìa vùng an toàn, ngồi bệt xuống đất, tay thì quạt lấy quạt để.

Chiếc áo phông trắng mỏng manh của Han Bom ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào cơ thể, phô bày trọn vẹn làn da trần mịn màng bên dưới.

Không giống cái cảm giác túa mồ hôi lạnh sau một cơn ác mộng.

Những giọt mồ hôi không ngừng lăn dài từ chiếc gáy trắng ngần lấp ló sau mái tóc buộc đuôi ngựa, thấm ướt sũng khiến vạt áo phông trắng của cô nàng dần trở nên trong suốt.

Tôi rón rén bước lại gần, ân cần hỏi.

“Cô không sao chứ?”

“!”

Nghe thấy tiếng tôi, Han Bom giật nảy mình ngoái lại nhìn, rồi buông một tiếng thở dài thườn thượt, ái ngại lên tiếng.

“…Tại tôi mà chú thức giấc hả? Xin lỗi nha.”

“Không đâu. Tại tôi trằn trọc mãi không ngủ được, tự nhiên thấy cô chạy ra ngoài nên tôi lo thôi.”

“Không có gì đâu. Chỉ là… nóng quá nên tôi tỉnh giấc thôi.”

Nói đoạn, Han Bom lại cắm mặt quạt lấy quạt để, rồi hơi ngoái đầu lại, e dè nhìn tôi, cất lời.

“…Cho tôi nói chuyện một lát được không?”

***

“Được thôi.”

Vừa nghe Han Bom lên tiếng, Seong Suho đã gật đầu cái rụp rồi tiến đến đứng cạnh cô.

Dù cho lúc này đường cong cơ thể đang hớ hênh mồn một, Han Bom cũng chẳng buồn bận tâm.

‘Nhìn thì cứ việc….’

Dù sao thì cô cũng đã mặc áo lót đàng hoàng, và cô chẳng thấy có vấn đề gì khi bị người khác chiêm ngưỡng cơ thể mình.

Sự căm ghét tột độ dành cho đàn ông càng khiến cô thêm phần dửng dưng.

Tuy nhiên, khi Seong Suho sừng sững đứng ngay bên cạnh, Han Bom lại lúng túng chẳng biết phải mở lời thế nào.

‘Tại cái thằng thần kinh đó mà mình phải làm ba cái trò lố lăng này sao….’

Han Bom nhớ lại cơn ác mộng vừa nãy.

Đó là một sự việc có thật xảy ra tại nhà hồi cô còn học trung học.

Han Yeoreum, kẻ luôn mồm chửi rủa và xỉa xói Han Bom, vào một ngày nọ đã đưa bạn bè về phòng và cười đùa hô hố.

Đến đây thì vẫn ổn.

Mặc dù việc có người lạ lảng vảng trong nhà khiến cô thấy khó chịu, nhưng rốt cuộc thì đó là khách của Han Yeoreum nên cô cũng chẳng buồn để tâm.

(Ê, nếu mày thèm phịch con ranh đó đến thế thì nôn ra mười củ đây, tao cho mày làm một nháy.)

Dù sau đó đám bạn đã lên tiếng sỉ vả Han Yeoreum và mọi chuyện đã chìm vào dĩ vãng.

Nhưng kể từ ngày định mệnh đó, Han Bom không bao giờ coi Han Yeoreum là người chung một nhà nữa.

À không, cô còn không thèm coi hắn là con người.

Ấy vậy mà một ngày nọ, hắn lại thành đôi với Min Hayeon, và định mệnh lại một lần nữa kéo Han Bom vào giữa hai người bọn họ.

Han Bom luôn mong Min Hayeon được bình yên, nhưng đồng thời cô cũng sợ hãi tột cùng trước viễn cảnh Min Hayeon sẽ bị tổn thương rồi cất bước ra đi.

Đó là lý do cô luôn túc trực an ủi và tận tình giúp đỡ Min Hayeon hết mình.

‘…Nhưng ít ra lần này có vẻ nó đã tỉnh ngộ rồi.’

Chứng kiến những hành động của Han Yeoreum trong mấy ngày qua, cô bắt đầu manh nha hi vọng về việc có thể vớt vát lại nhân tính cho hắn.

Nhưng không phải vì bản thân Han Yeoreum.

‘…Mình không muốn xa chị ấy.’

Cô chẳng mảy may động lòng thương xót cho Han Yeoreum.

Sự sợ hãi về việc Min Hayeon sẽ một đi không trở lại mới là lý do duy nhất.

‘…Chắc cũng vớt vát được 1% sự thương xót chăng?’

Han Bom khẽ mỉm cười, nhớ lại cuộc trò chuyện với Han Yeoreum vào ngày hôm qua.

Ngày hôm trước, khi Seong Suho giành thắng lợi vang dội trong trận quyết đấu quy mô lớn, anh đã tặng điểm cho cô và dặn cô hãy chia đều cho những người khác. Lúc đó, cô đã lôi Han Yeoreum ra một góc để tra khảo toàn bộ sự việc.

Dù khó tin đến mấy, nhưng sự thật vẫn rành rành ra đó.

Seong Suho là một con quái vật đáng gờm….

Và việc lay chuyển trái tim của Min Hayeon, người đã trót đem lòng say đắm con quái vật đó, là chuyện vô cùng gian nan, hệt như vớt miếng thịt chiên từ chảo dầu sôi sùng sục bằng tay không vậy.

(…Tao sẽ cố gắng câu dẫn gã đó bằng mọi giá.)

(Cái gì!? Mày đừng có đùa! Không được phép bén mảng lại gần thằng khốn…)

(Thế mày định tìm chị Hayeon bằng cách nào?)

(T-Tao… t-tao sẽ… tìm cách….)

(Thấy chưa, mày làm đếch gì có cách nào.)

(….)

(Chị Hayeon cực kỳ ghét việc lăng nhăng. Nếu đúng như mày nói thì gã đó là loại hám gái, chắc chắn sẽ có lúc lộ sơ hở. Trong lúc đó mày lo mà quỳ lạy van xin chị Hayeon đi.)

Kế hoạch của Han Bom rất đơn giản.

Cô sẽ ra sức mồi chài Seong Suho để anh ta xiêu lòng trước mình dù chỉ một chút.

Và nếu anh ta mắc câu, cô sẽ lợi dụng lúc anh ta giở trò âu yếm với mình để phơi bày trước mặt Min Hayeon, từ đó cắt đứt tình cảm của cô ấy.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh phải làm cái trò đồi bại đó với đàn ông là Han Bom đã thấy lợm giọng buồn nôn.

(Hiện tại ngoài cách đó ra, tao cũng đéo biết tính sao nữa.)

(…Cảm ơn mày.)

(Phù… Thế nên, làm ăn cho đàng hoàng vào.)

Tuy nhiên, Han Bom đã hạ quyết tâm.

Cảm giác tội lỗi với Seong Suho bắt đầu nhen nhóm, nhưng chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh Min Hayeon sẽ rời xa mình, cái cảm giác tội lỗi ấy lập tức tan biến như bọt xà phòng.

Han Bom rụt rè lên tiếng.

“Cái đó… chú… thực sự thích chị ấy à?”

“Ừ.”

Nuốt sự ghê tởm đang cuộn trào trong dạ dày, Han Bom tiến sát lại gần Seong Suho.

“Vậy thì… Phù!”

Nhưng bất ngờ thay, từ phía Seong Suho thổi ra một luồng gió mát rượi như phát ra từ một chiếc quạt máy khổng lồ, phả thẳng vào người cô.

Sự sảng khoái chưa từng có ở nơi này khiến Han Bom há hốc mồm, chiếc áo phông mỏng manh bay phấp phới đón lấy từng luồng gió mát lạnh.

“Tuyệt cú mèo…. Mát quá….”

“Cô ổn chứ?”

Trước mặt Seong Suho lơ lửng một ma pháp trận với những ký tự ngoằn ngoèo chẳng thể hiểu nổi, và mũi nhọn của ma pháp trận đó chĩa thẳng về phía Han Bom.

Từ bên trong ma pháp trận, một luồng không khí mát mẻ, trong lành tỏa ra, thổi bay cái nóng nực đang bủa vây lấy Han Bom.

“C-Chú làm cách nào thế?”

“Thì… ma pháp thôi.”

Seong Suho cười tinh quái, đáp gọn lỏn.

Han Bom vừa say sưa tận hưởng làn gió mát lạnh từ ma pháp của Seong Suho vừa thầm thán phục.

‘Còn cái gì mà ổng không biết làm không nhỉ….’

Người đàn ông đang đứng sờ sờ ngay bên cạnh rõ ràng là kẻ đã cưỡng bức Min Hayeon.

Đối với Han Bom, đó là một chân lý không bao giờ thay đổi.

Thế nhưng ngay tại thời điểm này, Han Bom lại không cảm nhận được chút dơ bẩn nào từ anh ta.

Cô không hẳn là có thiện cảm với anh ta, mà đúng hơn là cảm giác tội lỗi dâng trào vì ý định hãm hại anh ta.

Kể từ đó, Seong Suho không hề hé răng nửa lời.

Han Bom cũng mải mê tận hưởng sự mát mẻ mà quên bẵng việc tiếp tục cuộc trò chuyện.

Seong Suho dùng ma pháp trận tạo gió một lúc lâu rồi thu phép lại, cất giọng.

“Đến lúc đi ngủ rồi. Kẻo lại nhiễm lạnh bây giờ.”

“…Vâng.”

Cuối cùng, Han Bom cũng ngoan ngoãn chui tọt vào lều theo lời khuyên của Seong Suho.

Trong lều, Min Hayeon đang say giấc nồng, Han Bom ngả lưng nằm cạnh cô ấy, mờ ảo nhìn thấy bóng dáng Seong Suho cũng đang chui vào lều của mình.

‘Nhìn kỹ thì… ổng cũng hao hao giống ông chú hồi nãy.’

Han Bom nhớ lại giấc mơ vừa rồi, cô chìm vào giấc ngủ với sự sảng khoái không một giọt mồ hôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!