Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành - Chương 63 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (11)

Chương 63 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (11)

“Ê, Lena de Peron, thực sự uống thuốc ngủ rồi mới ngủ đúng không?”

“....”

Một câu nói lọt vào tai khiến tôi không thể cứ thế làm ngơ bỏ đi.

Bản tính tò mò trỗi dậy, tôi im lặng dỏng tai nghe lén.

“Đích thân thằng Berius khẳng định vậy mà.”

“À, cái thằng đầu đất đó hả?”

Tôi quay sang hỏi Armonia.

‘Berius là thằng nào?’

[Đó là tên của vị Vương tử anh gặp hôm qua.]

‘À ha.’

Nghe có vẻ quen tai, nhưng tôi chẳng mảy may để tâm nên quên béng mất.

Cái gã gọi thằng nhóc là “đầu đất” chính là tên tự xưng người thừa kế của Hầu tước ban nãy.

Dám mắng cả Vương tử nước mình bằng cái giọng đó, chứng tỏ thằng nhóc kia đúng là loại vô dụng hết thuốc chữa.

Lần đầu gặp tôi cũng đã lờ mờ đoán được thằng nhóc này chẳng biết phân biệt phải trái rồi.

“Nó lấy thuốc đó ở đâu ra vậy?”

“Tao cũng chả rõ.”

“Dù uống thuốc ngủ đi nữa, cửa nẻo chắc cũng phải khóa trái chứ? Ở đây có đứa nào biết cạy khóa không?”

“Mày khinh bọn tao quá đấy... Bọn tao mà thèm đi học cái thứ kỹ thuật mạt hạng đó sao?”

Sủa cái đéo gì vậy? Cấu kết làm trò đồi bại mà giang hồ đầu đường xó chợ còn khinh bỉ mà còn bày đặt thanh cao?

“Nghe đồn thằng Berius đang giữ chìa khóa, để lỡ có bề gì khẩn cấp còn gọi nó dậy.”

“À, thế thì cứ đè cổ nó ra cướp chìa khóa là xong.”

“Nhưng nghe nói liều lượng thuốc yếu lắm, cẩn thận nó tỉnh lại, kiếm thêm mấy cuộn dây với giẻ bịt miệng đi.”

“Con ả đó từng lăn lộn trên chiến trường, cơ bắp cuồn cuộn, không trói lại là mệt đấy.”

“Vậy định khi nào ra tay?”

“Chờ mấy thằng ôn thần đến chơi phắn đi rồi hẵng làm.”

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa sau, lén lút chuồn khỏi nhà kho.

‘Đi thôi.’

[Anh không định nghe thêm sao?]

‘Khỏi.’

Chướng tai gai mắt, tôi đếch muốn nghe thêm một chữ nào nữa.

Cơ mà tôi cũng hiểu được phần nào.

Dù sao thì Công nữ cũng mlem mlem quá mà.

Hơn nữa bọn chúng bàn mưu tính kế đợi tôi đi rồi mới ra tay thì mọi chuyện càng vô nghĩa.

Tôi rời nhà kho, rón rén bước từng bước tránh ánh nhìn của con quái vật khổng lồ để quay lại khu vườn.

Về đến nơi, Công nữ đã túc trực sẵn ở đó cùng với chiếc xe đẩy thức ăn.

“...Có phải ngài vừa đi tìm người đồng hành của mình không?”

“Không, tôi vừa tạt qua chỗ khác một lát.”

Tôi ung dung thả mình xuống chiếc ghế tựa bên chiếc bàn ăn sang trọng đặt trong Gazebo.

Nhạy bén như Công nữ lập tức tinh ý dọn thức ăn lên bàn.

Vừa vặn một suất.

Trên xe đẩy vẫn còn một phần nữa.

“Phần còn lại đợi khi nào bạn của ngài đến thì tôi sẽ...”

“Không, chẳng có ai đến đâu. Dọn cả phần đó lên đi.”

“...?”

Tôi nhìn vẻ mặt ngơ ngác đầy dấu chấm hỏi của Công nữ, lên tiếng.

“Ngồi đi, ăn thôi.”

***

“...Đây là?”

Khi Lena mở mắt ra, khung cảnh đập vào mắt cô là hành lang ngập chìm trong ánh hoàng hôn mờ ảo.

“Phải rồi, mình đang trên đường về phòng sau khi kết thúc công việc.”

Cô bất giác lẩm bẩm rồi sải bước dọc theo hành lang.

Đang đi, cô chợt bắt gặp một tốp người đang xúm lại nói chuyện.

Đó là những nam thanh niên trạc tuổi Lena.

“....”

Tuy không có ý định nghe lén, nhưng bọn họ hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của cô, cứ thế mải mê bàn tán.

“Lena de Peron chắc vẫn còn trinh nhỉ?”

“Chắc không đâu? Ra chiến trường thì xài hao mấy bận rồi.”

“Ra trận kiểu gì chả bị bọn lính đè ra nắc cho tơi bời.”

Lọt vào tai những lời lẽ tục tĩu hèn hạ ấy, Lena cau mày. Trong tình cảnh này, cô thực sự không biết phải đối mặt làm sao.

Cuộc đối thoại của bọn chúng vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

“Nhân cơ hội bắt lỗi, tụi mình thử một nháy xem sao?”

“Ừ, thử xem sao.”

“Mẹ kiếp, tại con ả đó mà bọn mình mới ra nông nỗi này, nó cũng phải đền bù cái gì đó chứ?”

Đầu gối Lena bỗng dưng bủn rủn, suýt chút nữa thì ngã quỵ.

Những gã đàn ông trước mặt thì luôn miệng động viên, khích lệ cô, nhưng sau lưng lại lén lút đùn đẩy công việc cho cô.

Từng lời lẽ của chúng như xát muối vào tim, nước mắt chực trào nơi khóe mi, nhưng cô cắn răng ôm ngực, khó nhọc chống đỡ cơ thể.

Khi ấy, đám đàn ông kia đã đi khuất.

“Phải... Đều tại mình cả.”

Vừa lẩm bẩm, cô lại khó nhọc cất bước.

Lần này đập vào mắt cô là một tốp nữ quý tộc.

Bọn họ cũng không mảy may nhận ra sự hiện diện của Lena, bắt đầu rôm rả bàn tán.

“Mấy bà có biết dạo này đám con trai đang nhăm nhe giở trò đồi bại với Lena de Peron không?”

Lena bất giác trốn ra sau cây cột gần đó và ngồi thụp xuống.

“Chuyện này phải báo cáo lại chứ nhỉ?”

Một nụ cười chua xót khẽ hiện trên môi Lena.

‘Thì ra vẫn có người đứng về phía mình.’

Ý nghĩ không hề đơn độc khiến tâm hồn cô như được nhấc bổng lên.

Những nữ quý tộc kia vốn dĩ hễ mắc sai lầm là y như rằng đùn đẩy hết cho cô.

Vì thế mà cô phải chịu phạt thay, bị đánh đòn roi, bị bỏ đói.

Dù họ có là những kẻ như vậy, nhưng ngay lúc này đây, Lena cảm thấy vô cùng biết ơn vì họ đã nghĩ cho cô.

Thế nhưng, trái tim vừa được sưởi ấm ấy lại nhanh chóng bị ném xuống tận cùng đáy vực.

“Con ả đó mà có bề gì thì lấy ai ra để đổ vỏ đây!”

“Chuẩn luôn, lũ con trai đúng là não úng nước, chẳng biết con ả đó hữu dụng đến mức nào.”

“Aaa! Điên mất! Phải chi bọn ma tộc đó chịu ngắm mặt phụ nữ thì khéo bán quách con ả đó rồi kiếm đường về nước cho nhẹ nợ!”

Nép mình sau cây cột, đôi tai Lena ù đi, chẳng còn nghe lọt thêm lời nào từ đám phụ nữ kia nữa.

Trước mắt cô chỉ còn lại những giọt nước mắt lặng lẽ rơi ướt đẫm tay áo.

Lena nức nở trong câm lặng hồi lâu, rồi run rẩy gượng dậy.

“Phải... phải đi ngủ thôi. Chỉ cần ngủ... mọi chuyện sẽ được giải quyết...”

Chỉ cần được nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, cô có thể tạm thời quên đi thực tại nghiệt ngã này.

Dẫu cho ngày mai địa ngục lại tiếp diễn, chí ít trong khoảnh khắc đó cô sẽ được hạnh phúc.

Lê những bước chân loạng choạng dọc hành lang, một thiếu niên vội vàng chạy đến bên Lena.

“Công nữ!”

“Hộc... Hộc...”

Gương mặt trầm trọng hớt hải chạy tới không ai khác chính là Berius.

Để không gieo rắc sự bất an cho cậu ta, Lena cố gắng trấn tĩnh, gạt đi những giọt mồ hôi lạnh rồi cất giọng hỏi.

“Có chuyện gì vậy? Berius.”

“Chuyện là...”

Thái độ ấp úng của Berius lúc này y hệt dáng vẻ mỗi khi cậu ta gây ra chuyện tày đình nào đó.

Nhìn Berius cứ ậm ừ mãi, Lena nuốt cơn giận vào trong, hỏi lại lần nữa.

“...Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Bọn họ bắt tôi dọn dẹp nhà kho! Tôi là Vương tử của Betel cơ mà!”

“A...”

Lena bắt đầu thấy chóng mặt xây xẩm.

Mỗi khi Berius gây rắc rối rồi tìm đến cô thế này, đồng nghĩa với việc mọi hậu quả sẽ đổ ụp lên đầu cô.

Ban đầu, thấy Berius nhỏ tuổi đáng thương, cô đã định gánh vác mọi chuyện cho đến khi cậu ta quen dần.

Nhưng những hành động trẻ con của cậu ta chẳng hề có dấu hiệu cải thiện.

Và mỗi khi cậu ta gây chuyện, hình phạt dành cho cô luôn là một.

Thức trắng đêm chạy đôn chạy đáo khắp Ma Vương Thành để thay thế những viên đá ma lực đã cạn kiệt.

Một sự kiệt quệ đến cùng cực mà cô chưa từng nếm trải, kể cả những lúc chinh chiến suốt ba ngày ba đêm trên chiến trường.

Đột nhiên, Berius nở nụ cười tươi rói rồi thốt lên.

“May quá. Công nữ!”

“...Hả?”

Câu chốt hạ của Berius đã bồi cho cô một đòn chí mạng.

“Người bảo là không ngủ được mà? May mà người không bị buồn chán nhé!”

“A... A...!”

Tầm nhìn của Lena vỡ vụn, mọi thứ chìm vào bóng tối mịt mờ.

Khi tỉnh lại, đập vào mắt cô là hình bóng một gã đàn ông đang tròn xoe mắt đưa chiếc khăn tay cho cô.

“Cô không sao chứ?”

***

“...Tôi xin lỗi.”

Dù nước mắt lưng tròng, Công nữ vẫn cố gắng kìm nén giọng nói, đứng dậy khỏi ghế.

Cô nhận chiếc khăn tay tôi đưa, ngoảnh mặt đi lau khô những giọt lệ.

Nhìn Công nữ thút thít như vậy, đường truyền của Armonia lại vang lên.

[Lần này anh lại thao túng thế nào mà cô ấy khóc dữ vậy?]

‘...Tôi không có làm.’

[Hả?]

‘Tôi chưa động chạm bất cứ một cái gì hết.’

Vừa nãy, cô nàng cự tuyệt không chịu ngồi cùng bàn với tôi, tôi đành phải vác tên Gardia ra dọa dẫm, ép cô ấy ngồi xuống ăn cùng.

Ăn uống no nê xong, cơn buồn ngủ kéo đến, nhân lúc cô ấy chưa kịp dọn dẹp bát đĩa, tôi liền ốp luôn Ru Ngủ và dùng Xâm Mộng chui tọt vào giấc mơ.

Vì tò mò muốn tìm hiểu thêm về cô ấy nên lần này tôi không thao túng giấc mơ, mà chỉ lén lút bám theo sau.

Ai dè lại được chứng kiến một màn kịch hay ho đến thế.

Là một Công nữ sinh ra để chiến đấu và lăn lộn trên chiến trường, kỹ năng che giấu khí tức của cô ấy rất đỉnh, vô tình nghe được những lời bàn tán cay độc của đám người mà cô bất đắc dĩ phải chung sống.

Nội dung cuộc hội thoại đó nghe xong đến tôi còn thấy ngứa gan.

‘Lũ cặn bã rác rưởi...’

[Anh đang tức giận sao?]

‘Không, chỉ thấy chướng mắt thôi. Cả cô nàng này cũng ngu ngốc quá mức quy định.’

Hóa ra cô nàng đã sớm nhìn thấu mưu đồ của đám đàn ông.

Vậy mà có một điểm tôi vắt óc mãi không thông.

‘Thế quái nào lại giao chìa khóa cho cái thằng Vương tử ranh con đó cơ chứ?’

Tôi chẳng coi thằng ôn đó là một con mèo.

Là một con chuột nhắt thì có.

Giao mỡ cho miệng mèo đã đành, đây giao hẳn cho chuột mới đau.

Đỉnh điểm của sự lố lăng phải kể đến thằng Vương tử ranh con đó.

‘Cái thằng lẽo đẽo theo Công nữ nằng nặc bảo thích cô ta, hóa ra lại là ngọn nguồn của mọi bi kịch.’

Căn nguyên vạn ác đẩy Công nữ vào bước đường cùng chính là cái thằng nhóc tì đó.

Ngày nào cũng báo hại, mọi lỗi lầm đều đổ lên đầu Công nữ khiến tinh thần cô ấy ngày càng bị bào mòn.

‘Từ sau bận suýt bị Gardia lấy mạng, cái thằng ranh đó mới thay tâm đổi tính.’

[Đúng là thái độ trước và sau vụ việc đó khác nhau một trời một vực.]

Kẻ thì ôm ấp Viola gầm gừ thị uy, kẻ thì run rẩy co rúm trong phòng khách, thật khó tin hai bộ mặt đó lại là cùng một người.

Nhưng cái tên mà tôi thấy trong giấc mơ của Công nữ, đích thị là cái bản mặt xấc xược lúc mới chạm trán.

Câu chốt hạ của thằng nhóc đó đến tôi nghe xong cũng phải há hốc mồm kinh hãi.

Khó tin đến mức tôi còn ước gì mình là người thao túng ra cái viễn cảnh lố bịch này.

Tóm lại, cái trò bám đuôi lẵng nhẵng đòi thích Công nữ của nó, có thể là thích thật, nhưng phần nhiều cũng chỉ coi cô như một cái lá chắn bảo vệ mình mà thôi.

Sau một hồi trấn tĩnh, Công nữ trả lại chiếc khăn tay cho tôi.

“Tôi thực sự xin lỗi.”

“Có gì đâu, con người ai chẳng có lúc ngủ gật.”

“Vậy, tôi xin phép dọn dẹp bát đĩa rồi mang đi.”

Công nữ bắt đầu cất dọn bát đĩa trên bàn lên xe đẩy.

Chợt nhớ ra một chuyện, tôi liền cất tiếng hỏi.

“À, có chuyện này tôi muốn hỏi.”

“Vâng, ngài muốn hỏi gì ạ?”

“Cô có sở thích gì không?”

“...Không có.”

Điêu toa ghê chưa...

Tôi cũng thừa biết cô ấy sẽ chẳng đời nào hé răng nửa lời.

“Được rồi, cứ để đó rồi quay lại đây. Lát hẵng đi.”

“...Vâng, tôi hiểu rồi.”

Chờ Công nữ cất xong bát đĩa quay lại, tôi không dùng Ru Ngủ hay Xâm Mộng nữa mà chỉ lẳng lặng ngắm nhìn khu vườn.

Chẳng rõ là vì cảm giác tội lỗi hay lòng trắc ẩn đối với cô gái này, tôi chỉ muốn để cô được thảnh thơi tận hưởng sự bình yên nơi khu vườn trong chốc lát.

***

“Em thực sự thích cô nhóc đó nhỉ.”

“Fufu, trông cô ấy dễ thương mà đúng không anh?”

“Hứ... Mệt mỏi quá nya...”

Trời ngả về tối, khi tôi trở về phòng khách, Viola đang ôm chầm lấy Beatrice âu yếm trên giường.

Nhìn cảnh tượng này, khát vọng “ăn tạp” cả đôi của tôi lại trỗi dậy mãnh liệt.

‘Một Succubus, một nữ thần mù tịt về “chuyện ấy”. Liệu có thể mở ra một đường 3P không nhỉ?’

[....]

Nhìn hai người họ quấn quýt lăn lộn trên giường, tôi cũng nảy ra ý định muốn rước Beatrice theo.

‘Beatrice thì tốn bao nhiêu điểm đăng ký?’

[Tốn khoảng 3 vạn 5 ngàn Enel.]

‘Chắc do năng lực nửa vời...’

Mức giá cũng không đến nỗi chát chúa cho lắm.

Thực ra, nếu tuyển mộ thành công, Công nữ sẽ phải chịu cảnh tá túc ngoài hành lang tàu một thời gian.

Phòng sinh hoạt hiện tại chỉ có phòng của Viola, mà muốn nâng cấp thì tốn đến 10 vạn Enel, ví tiền của tôi vẫn đang eo hẹp.

Cơ mà hành lang con tàu rộng thênh thang kéo dài tít tắp, bảo tôi trải nệm ngủ ngoài đó tôi cũng chả phàn nàn.

Dù sao thì cũng thoải mái chán so với cái xó xỉnh này, chắc cô ấy cũng không dám ca thán gì đâu.

“Beatrice.”

“Ư ư... Gọi gì tôi thế nya.”

“Nhưng mà sao cô lại đến đây nữa vậy?”

“...Ư ạc! Dừng lại đi nya~”

Tự dưng lại lảng sang chuyện khác.

Rõ ràng là sợ Viola một phép mà ngày nào cũng lẽo đẽo tìm đến đây.

‘Thích Viola đến thế cơ à? Nhưng nhìn thái độ thì có vẻ vẫn rén lắm.’

[Đây chỉ là suy đoán cá nhân của tôi thôi.]

‘?’

[Tôi nghĩ cô ấy đến đây là để tìm anh đấy, anh Suho.]

‘Tôi á?’

Lời kết luận vô thưởng vô phạt khiến tôi không khỏi thắc mắc.

Bọn tôi có giao kèo gì đâu chứ.

[Nhìn lại thái độ của cô ấy vào ngày đầu tiên tìm đến anh thì... Theo tôi, rất có thể là do tác động từ Pheromone của anh.]

‘...Một Succubus... Lại là Miêu tộc... Nghe cũng hợp lý phết nhỉ?’

Phải thừa nhận ngay từ lần đầu chạm mặt, Beatrice đã rất bạo dạn với tôi.

Tôi còn tưởng cô ấy thuộc họ mèo thích quấn quýt người cơ chứ...

Một Miêu tộc thính mũi cộng với một Succubus dâm đãng.

Khá hợp lý đấy, nhưng tôi vẫn chưa dám chắc.

‘Nói cứ luyên thuyên nya nya chả hiểu mẹ gì.’

[Hay anh thử đích thân dò hỏi xem sao?]

‘Mày thích anh à? Kiểu thế hả?’

[...? Anh Suho, anh dùng sai cấu trúc ngữ pháp rồi.]

‘...Cũng có nơi thích dùng kiểu đó mà.’

Bỏ qua Armonia chả hiểu mẹ gì ngôn ngữ lóng hiện đại, tôi lững thững bước về phía chiếc giường nơi hai người đang nằm.

Để ý kỹ mới thấy, Beatrice cứ lén lút dòm chừng tôi.

“Viola, xin lỗi em nhé. Anh mượn Beatrice nói chuyện một lát được không?”

“Vâng! Anh đi đi, Beraberache.”

“Ư ư... Là Beatrice nya.”

Beraberache là cái thá gì...

Tôi xách cổ Beatrice lôi ra ngoài phòng khách.

Mớ tai với đuôi của cô ấy rũ rượi rối bời, toàn thân nhũn ra, cố gắng rướn cổ nhìn tôi.

“Ư ư... Có chuyện gì vậy nya.”

Tôi liếc nhìn Beatrice từ trên xuống, nghênh ngang hất hàm hỏi.

“Này, cô thích tôi à?”

Beatrice trợn tròn mắt, người cứng đơ nhìn tôi, rồi thốt lên.

“...Điên à nya?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!