Chương 123 - Yggdrasil (1-27)
“A, anh Yeoreum!”
“Trời đất….”
“Anh ấy bị sao thế này?”
Khác với sự lo lắng của mấy người phụ nữ kia, Min Hayeon chỉ cau mày liếc nhìn Han Yeoreum đang nằm bẹp dưới đất.
Nhưng trong thâm tâm thì ngược lại.
‘Yeoreum à~ Giờ thì anh đã nếm mùi cảm giác của tôi chưa? Pfft.’
Bề ngoài thì tỏ vẻ phiền phức, nhưng thâm tâm Min Hayeon đang reo hò ầm ĩ và cảm thấy vô cùng khoan khoái.
Trong trái tim cô lúc này hoàn toàn vắng bóng sự cắn rứt lương tâm.
Chỉ có cảm giác sảng khoái và hả hê tột độ.
Nhưng cô cũng không thể cứ mặc xác Han Yeoreum nằm đó mà bỏ đi.
‘…Không. Đâu cần thiết mình phải ra tay?’
Min Hayeon cất giọng e dè.
“Ừm, mọi người có thể giúp đỡ dìu anh Yeoreum về được không?”
“Chúng tôi á?”
Nhìn thái độ của Park Seonhee, rõ ràng là cô ta đang lộ vẻ bất mãn, kiểu “Cô đang ra lệnh cho chúng tôi đấy à”.
Nhưng Min Hayeon đã nắm sẵn giải pháp trong tay.
“Theo tôi được biết, nhà trọ quy định không cho người khác nhận phòng thay đâu.”
Nghĩa là, Min Hayeon đã trao quyền quyết định cho họ.
Quyền được dẫn Han Yeoreum đi.
“Mà chắc ba người cũng mới gặp nhau hôm nay thôi nhỉ. Chắc sẽ bất an lắm. Vậy thì phòng tôi….”
“Đ-Để tôi dẫn anh ấy đi.”
“Haha… Tôi học điều dưỡng ra nên chuyện chăm sóc cứ để tôi….”
“T-Tôi, tôi nữa….”
Mồi lửa Han Yeoreum do Min Hayeon ném ra đã thành công thiêu rụi tâm can của ba người phụ nữ kia.
Bỏ mặc ba ả đàn bà đang xâu xé giành giật Han Yeoreum, Min Hayeon lặng lẽ quay sang xin lỗi Seong Suho.
“Xin lỗi anh. Có vẻ hôm nay bạn tôi không được khỏe.”
“Không sao đâu. Giữ được sự tỉnh táo trong tình huống này đâu phải chuyện dễ dàng gì.”
“Nhưng mà nhìn anh Suho lại bình tĩnh đến mức khiến tôi kinh ngạc đấy.”
“Haha….”
Nhìn nụ cười ngượng ngùng của Seong Suho, những lời anh từng nói lại xẹt qua tâm trí Min Hayeon.
(Phù… Đương nhiên rồi. Thành thật mà nói… nói trước mặt em thì hơi kỳ, nhưng anh cũng từng là fan của em đấy… Nếu là anh lúc trước thì chỉ cần ở cạnh em thôi là đã hưng phấn tột độ rồi.)
Chắc chắn Seong Suho có cảm tình với cô. Min Hayeon đặt trọn niềm tin vào điều đó.
Dù không đi guốc trong bụng Seong Suho, nhưng đây là sự thật hiển nhiên mà cô đã tường tận.
Nhìn lại những hành động của anh trong quá khứ, dù có muốn làm lơ thì cô cũng chẳng thể nào làm được.
Làm gì có người đàn ông nào lại đi quan hệ thể xác với một người phụ nữ mình không có tình cảm cơ chứ.
‘Căng đây… Dù mình rất muốn làm tình với Suho…, nhưng mình ghét cái kiểu mối quan hệ chỉ thuần túy vì tình dục.’
Min Hayeon không muốn mọi chuyện chỉ dừng lại ở vỏ bọc lạnh lùng kiêu kỳ.
“Nhắc mới nhớ, trễ thế này rồi cơ à.”
“À… Chắc giờ phải đi tìm nhà trọ thôi.”
“Lúc nãy đi ngang qua tôi tình cờ thấy một nhà trọ. Đi thôi.”
“Cái đó… bạn trai cô thì….”
Seong Suho bối rối chỉ tay về phía Han Yeoreum.
Ba người phụ nữ kia vẫn đang túm tụm quanh Han Yeoreum, cò kè cãi vã xem ai sẽ là người đưa hắn đi.
Min Hayeon chau mày đáp.
“Trông anh ta giống bạn trai tôi lắm hả?”
“À, không phải sao?”
“Vâng. Nên mong anh đừng hiểu lầm.”
“À… Tôi xin lỗi.”
Dù việc đối xử lạnh nhạt với Seong Suho mang lại cảm giác bất an, Min Hayeon vẫn kiên quyết bám trụ lấy chiến thuật này đến cùng.
Cô quay sang nhìn ba người phụ nữ kia với vẻ mặt kiêu ngạo.
“Nếu Yeoreum tỉnh lại, phiền mọi người nhắn giùm trưa mai gặp nhau ở cửa Đông đúng giờ nhé.”
“Vâng~”
Nghe Min Hayeon nói vậy, đám phụ nữ chẳng buồn ngẩng mặt lên nhìn, chỉ đáp qua loa rồi lại tiếp tục lao vào cuộc chiến tranh giành Han Yeoreum.
Min Hayeon chứng kiến cảnh tượng đó, khẽ nhếch mép cười nhạt rồi quay lưng bước đi.
“Đi thôi.”
“Vâng.”
***
‘Oho! Lần này cô ấy đổi bài rồi kìa?’
[Lần trước đúng là hơi quá đà. Mặc dù một phần cũng do Hiệu ứng Thuần Phục.]
Armonia nói đúng.
Căn nguyên của Thuần Phục này không đơn thuần chỉ nằm ở mệnh lệnh phát ra từ miệng.
Chỉ cần tôi vô tình có những suy nghĩ vu vơ thì nó cũng sẽ tự động thực thi.
Nhưng chung quy thì đó cũng chỉ là những khao khát đơn giản của tôi mà thôi.
Hiện tại chỉ mới ở giai đoạn Thuần Phục giai đoạn 1, và hành vi của Min Hayeon phần lớn là do ý chí tự nguyện của cô ấy.
Bờ vai thon gầy thấp thoáng sau lớp áo sơ mi mỏng tang, kết hợp với đôi chân dài miên man ẩn dưới lớp quần jeans bó sát sải những bước tự tin.
Và mỗi nhịp bước chân, suối tóc nâu dài mượt mà lại đong đưa đầy thanh tao.
Nghĩ đến việc toàn bộ vẻ đẹp ấy từng bị tôi vùi dập tơi tả trong lần hồi quy trước khiến tôi không khỏi rạo rực trông chờ vào lần này.
‘Xin lỗi Hayeon nhé, nhưng thế này là tốt nhất rồi.’
[Dù sao thì Min Hayeon cũng sẽ chỉ hướng về duy nhất mình anh mà thôi. Sau này nếu có thể nâng cấp độ Thuần Phục, anh giải thích mọi chuyện cũng chưa muộn.]
‘Ừ, mục tiêu cuối cùng của chúng ta là Han Yeoreum mà. May mà diễn xuất của tôi không tệ. Hehe….’
Cho đến lúc tôi và Min Hayeon bước ra khỏi cửa hàng thuốc, ba cô ả kia vẫn đang lời qua tiếng lại chí chóe.
Nhìn Han Yeoreum đang ngất xỉu, tôi thầm gửi lời tri ân sâu sắc đến hắn.
‘Cảm ơn mày nhé. Nhờ mày ngu dốt mà chuỗi ngày sống ở đây của tao chắc sẽ thú vị lắm đây. Hahaha.’
Rời khỏi cửa hàng thuốc và rẽ vào nhà trọ, tôi và Min Hayeon dùng bữa tối đơn giản.
Bà chủ nhà trọ tính giở trò châm chọc mang rượu soju ra mời, nhưng Min Hayeon đã lịch sự từ chối, và cuối cùng cả hai chúng tôi tuyệt nhiên không hề đụng đến một giọt rượu nào.
..
..
Trưa hôm sau.
Tôi và Min Hayeon đã có mặt đúng giờ ở lối ra phía Đông của làng.
Và những gì đập vào mắt chúng tôi là ba người phụ nữ đang lườm nguýt lẫn nhau cùng một Han Yeoreum với khuôn mặt hốc hác.
‘Chà… Bình thường không tắm rửa, mắt thâm quầng thì trông phải giống mấy tên vô gia cư mới đúng chứ? Đằng này cái bản mặt thảm hại thế kia mà thằng ranh đó vẫn đẹp trai ngời ngời là sao.’
Tất nhiên là tôi chẳng thèm ghen tị với cái vẻ đẹp mã đó rồi.
Đẹp trai thì làm được cái đéo gì? Min Hayeon vẫn đứng bên cạnh tôi đây này.
Trong lúc tôi còn đang sướng âm ỉ trong lòng thì Min Hayeon và Han Yeoreum lại nổ ra tranh cãi nảy lửa vì tôi.
“Không được…. Tuyệt đối không được dẫn theo tên đó.”
“…Anh đang bất lịch sự trước mặt người khác đấy à.”
“Không được!”
Lý do tranh cãi vô cùng đơn giản.
Min Hayeon thì nằng nặc đòi dẫn tôi theo, còn Han Yeoreum thì van nài cô ấy bỏ tôi lại.
Và sau vài chục phút giằng co, Min Hayeon chốt hạ….
“Vậy thì thôi. Tôi sẽ đi một mình với anh ấy.”
“Đừng có đùa!! Tại sao em cứ bám riết lấy cái thằng đó vậy?”
“Bám riết? Đó là câu anh nên nói với tôi sao?”
“C-Cái đó….”
Đôi bàn tay run rẩy của Han Yeoreum nắm chặt lại trong vòng vài chục giây.
Hắn buông một tiếng thở dài thườn thượt rồi nói.
“Được rồi…. Nhưng hai người tuyệt đối không được ở riêng với nhau. Rõ chưa?”
“Haa…. Anh cố tình muốn biến tôi thành một loại phụ nữ kỳ quái đấy à?”
“Không, không phải thế!! Anh, anh… chỉ lo cho Hayeon em thôi….”
Han Yeoreum mếu máo, vẻ mặt hối hận tột cùng vì những lời lỡ nói ra.
‘Quả nhiên điểm yếu của Hồi quy lộ rõ mồn một ở chỗ này.’
[Ý anh là khuyết điểm nào?]
‘Sự tin tưởng. Một khi nhận ra sự tin tưởng ấy chỉ là dối trá, nó sẽ dần sụp đổ.’
Hơn nữa đó còn là niềm tin dành cho người yêu. Đâu phải chỉ là thấy cô ấy nắm tay, cười nói với gã đàn ông khác, mà là tận mắt chứng kiến người yêu lắc hông lả lơi với người khác, thì những lần hồi quy còn lại sẽ chẳng khác gì địa ngục trần gian.
Đối với Han Yeoreum, Min Hayeon hiện tại đang là trinh nữ.
Nhưng tâm trí hắn giờ chắc đã đầy rẫy những lỗ hổng, hình ảnh Min Hayeon hôn lên quy đầu của tôi có lẽ đang lượn lờ trong từng ngóc ngách của những lỗ hổng đó.
‘Haa!! Thật sự quá sướng!!! Nhìn cái bản mặt đẹp trai đó dần trở thành một kẻ tàn phế mới chính là niềm hạnh phúc của tôi!!’
[….]
Min Hayeon nhăn mặt đáp trả.
“Biết rồi, giờ thì đi thôi. Đừng làm phiền người khác nữa.”
“Ừm….”
Cuối cùng thì nhuệ khí của Han Yeoreum cũng bị dập tắt, hắn hậm hực nối gót theo sau bước chân quả quyết của Min Hayeon.
Tôi và ba người phụ nữ kia cũng bám theo ngay sau đó.
..
..
Hôm nay thái độ của Han Yeoreum đã thay đổi hoàn toàn.
Chăm chỉ và tập trung hơn mức bình thường.
Hắn đang phô diễn toàn bộ khả năng để lấy lòng Min Hayeon.
Lúc hắn bị thương, chỉ có mấy cô phụ nữ kia cuống cuồng lo lắng, còn bản thân Han Yeoreum thì lại dửng dưng xem như không có chuyện gì.
Tuy nhiên, có một điều vẫn bất di bất dịch.
“Mau đưa bình thuốc đây, bình thuốc!”
“….”
Thái độ đối với tôi là thứ duy nhất không hề suy suyển.
‘Mẹ nó….’
[Dù sao thì anh cũng đã tìm ra cách khắc chế khả năng hồi quy rồi, anh có lý do gì để phải nhẫn nhịn thế này?]
‘Chà… Một phần vì Hayeon. Với lại còn một lý do nữa.’
[…?]
Tôi cố kìm nén sự bực dọc trong lòng rồi giải thích.
‘Cái loại cặn bã này thì chắc chắn ngoài Hayeon ra sẽ còn cả đống phụ nữ khác vây quanh. Và cũng chẳng có luật nào cấm Han Yeoreum liếc nhìn những người phụ nữ khác cả.’
[Điều đó là chắc chắn.]
‘Để cho một thằng cứ liên tục hồi quy phải chứng kiến cảnh những người phụ nữ mới mà nó yêu thương liên tục bị chịch nát bét… Cảnh tượng đó mới kích thích làm sao.’
Rắc rối thì đúng là rắc rối thật, nhưng mục đích của tôi không phải là lấy mạng Han Yeoreum. Thực ra muốn giết cũng đéo được….
Mục đích của tôi là muốn hắn càng hồi quy càng chìm sâu vào sự tàn phế, nếm trải địa ngục trần gian.
‘Chưa kể bối cảnh của thế giới lần này….’
Min Hayeon bước lên chắn trước mặt Han Yeoreum đang hạch sách tôi, cô lườm hắn sắc lẹm.
‘Là tạo ra một thế giới mang lại cảm giác Hayeon mới là người nắm quyền chủ động.’
Min Hayeon gắt gỏng với Han Yeoreum.
“Han Yeoreum… Anh vừa phải thôi chứ? Đối xử với người do tôi dẫn đến như vậy mà xem được à.”
“Nhưng anh bị thương mà….”
“Vậy thì phải nhờ vả đàng hoàng chứ. Ăn nói kiểu đó là sao?”
Thái độ của Han Yeoreum đối với Min Hayeon khác hẳn lúc nãy.
Han Yeoreum dù đang sục sôi tức giận nhưng cũng phải lép vế trước thái độ cứng rắn của cô.
Cố vắt óc suy nghĩ xem tại sao Han Yeoreum lại dở chứng như vậy, câu trả lời chỉ có một.
‘Có vẻ như hắn đang cố chiều theo ý Hayeon để không bị nẫng tay trên nữa đây mà.’
[Thế thì tôi lại thấy tò mò vì sao hắn lại tỏ thái độ vô lễ với anh Suho như vậy. Đáng lẽ phải thể hiện một hình ảnh tốt chứ….]
‘Chỉ là lòng tự trọng thôi. Tên đó có vẻ là loại đàn ông quen khinh bỉ người khác hơn 20 năm nay rồi. Đâu thể ngày một ngày hai mà thay đổi được. Đúng hơn là không thể thay đổi được.’
Suốt cả cuộc đời, hắn đã quá quen với việc dùng vận may và nhan sắc để chà đạp những gã đàn ông khác.
Một kẻ như thế mà đòi thay đổi tính nết chỉ trong vài ngày là chuyện hoang đường.
Thêm nữa, ở chốn này hắn còn nắm trong tay đặc quyền hồi quy thì khỏi phải bàn.
Hắn chẳng có lý do gì phải tỏ thái độ tôn trọng với tôi, bởi vì nếu có bề gì, hắn chỉ việc bắt đầu lại từ vạch xuất phát.
Nếu đặt mình vào hoàn cảnh của hắn, có khi tôi cũng làm thế.
Sau một hồi đấu khẩu với Han Yeoreum, Min Hayeon cúi đầu xin lỗi tôi.
“Xin lỗi anh. Thay mặt bạn tôi, tôi xin lỗi anh.”
Dáng vẻ chắp hai tay, gập người thật sâu là tư thế xin lỗi khiêm nhường đến mức khó lòng thấy được ở những môi trường xã hội thông thường.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Han Yeoreum nổi trận lôi đình.
“Này! Tại sao em phải xin lỗi!”
“…Làm ơn câm miệng giùm tôi.”
“Hức….”
Trước ánh mắt hình viên đạn của Min Hayeon, Han Yeoreum thu mình lại như một con rùa rụt cổ, hắn nhìn tôi chằm chằm một hồi rồi hậm hực quay mặt đi.
‘Có vẻ vẫn còn chút não, ít nhất là không vác kiếm ra chém mình ngay tại đây.’
[Nhưng có một điểm khiến tôi thắc mắc.]
‘Chuyện gì?’
Trong lúc tôi còn đang mải miết chướng mắt với Han Yeoreum, Armonia đột nhiên lên tiếng.
[Trong lần hồi quy trước, Han Yeoreum từng có tiền án trở thành Red Summoner. Điều này đồng nghĩa với việc năng lực của hắn chắc chắn đã bị giảm đi một nửa. Mặc dù không rõ kỹ năng của Novice là gì, nhưng sức mạnh thể chất của hắn lại không hề có sự thay đổi nào cả.]
Một trong những hình phạt dành cho Red Summoner chính là giảm nửa chỉ số sức mạnh.
Tất cả cấp độ kỹ năng sẽ bị tụt dốc thảm hại chỉ còn một nửa.
Ấy vậy mà khả năng chiến đấu của Han Yeoreum lại không hề có chút suy chuyển nào.
‘…Cũng đúng. Giờ thì tôi tò mò đéo biết kỹ năng của hắn là gì rồi đấy. Sau này phải dò hỏi Hayeon mới được.’
Biết đâu Min Hayeon lại nắm rõ.
Say sưa săn quái một lúc lâu, ánh chiều tà thơ mộng dần buông xuống.
Và điểm tích lũy được chia là….
“3 nghìn….”
Min Hayeon nhìn điểm số với vẻ mặt ngổn ngang trăm bề.
Đối với những tổ đội săn quái ở đây, đây là một con số khá lớn.
Tuy nhiên, nếu đem so sánh với lúc chỉ có hai chúng tôi, thì cái giá này còn tệ hơn cả mức lương tối thiểu, chẳng khác nào đang chịu cảnh đày đọa của tầng lớp bóc lột.
Min Hayeon tinh ý nhận ra điều đó nên đã yêu cầu tôi hạn chế việc dùng thuật giả kim để bào chế thuốc.
Cô nhìn tôi với vẻ ái ngại nhưng rồi lại nghiêm mặt nói tiếp.
“Hôm nay mọi người vất vả rồi. Hẹn mọi người ngày mai gặp lại vào giờ này nhé.”
“Vâng. Anh Yeoreum. Đi ăn thôi.”
“Để tôi mang vật phẩm đi bán giúp anh được không?”
“Nếu anh cần mua đồ gì thì để tôi mua cho.”
Min Hayeon vừa dứt lời, đám phụ nữ lập tức xúm lại quanh Han Yeoreum.
Chà, thú vị đây.
‘Oa…. Hayeon chỉ mới châm mồi lửa một chút mà đã bốc cháy phừng phực rồi. Mấy ả này còn bạo hơn cả lần hồi quy trước nữa.’
[Và tình thế này đang chuyển biến rất tích cực. Đứng trên lập trường của Han Yeoreum, chứng kiến những sự thay đổi sau mỗi lần hồi quy, hắn sẽ không nhận ra sự bất thường ngay cả khi anh Suho có những hành động khác biệt.]
‘Tuyệt vời~’
Tôi thầm reo hò trong lòng rồi lịch sự mở lời với các thành viên trong đội.
“Vậy hẹn gặp lại mọi người vào ngày mai. Xin phép….”
“…Vâng, hẹn ngày mai gặp lại.”
Quả nhiên kỹ năng diễn xuất của Min Hayeon vẫn còn non kém, cô khẽ nở nụ cười ngập ngừng rồi chào tôi.
Ngày hôm trước cô vẫn có thể xoay xở đưa ra cái cớ để đi cùng, nhưng hôm nay việc rủ đi chung sẽ rất khiên cưỡng.
Có vẻ hôm nay cô sẽ cùng Han Yeoreum trở về khách sạn.
Đã trót diễn theo kịch bản của Min Hayeon, tôi đành tiếp tục duy trì vỏ bọc nam tử lạnh lùng như lúc mới quen.
Tôi lang thang đến cửa hàng thảo dược mua một mớ Nguyệt Quang Thảo, sau đó trở về nhà trọ.
Và trên kênh chat, những lời lẽ quấy rối tình dục của GuardOfGayDick vẫn liên tục nổi lên.
└GuardOfGayDick: Cu, cho xem cu đi.
“…Mới mẻ thật.”
Có một sự thật khá buồn cười, chỉ cần bối cảnh thay đổi một chút thì nội dung chat của hắn ta cũng biến đổi theo.
Cơ mà, cuối cùng thì kịch bản cũng chẳng khác là bao….
└GuardOfGayDick: Chứ sao, thế nên cho xem củ cải tươi mới đi.
“Này ông anh kia, nếu thích xem cu đến thế thì….”
Cuối cùng thì kết quả vẫn vậy.
<Nhiệm vụ mới đã được đăng ký. -Phịch một cô gái trong vòng một tháng (Nếu thất bại: Tích lũy 100 lần quay tay)- 100,000 Point>
Vẫn là nhiệm vụ quen thuộc.
Nhưng nội dung đã bị thay đổi.
Xét theo thái độ của Min Hayeon hiện tại, tôi cũng muốn tôn trọng cô ấy.
Chẳng biết cô ấy sẽ tiếp cận tôi theo cách nào, nên tôi cũng cần phải để tâm đến vấn đề thời gian.
Điều nực cười là GuardOfGayDick lại hùng hồn tuyên bố rằng tôi sẽ không thể nào ngủ với người phụ nữ mà hắn ta công nhận trong vòng một tháng.
Thế nhưng, ra cái điều kiện nhiệm vụ dài hơi thế này, công nhận cũng tổn thương lòng tự trọng thật….
└GuardOfGayDick: Haa… Nói thật thì tao chỉ thích ngắm mỗi cu thôi.
“….”
Cảm giác thèm khát ngắm ngực Hayeon của tôi chắc cũng giống thế này nhỉ?
Tôi bỏ qua sự hưng phấn của GuardOfGayDick, bắt đầu sử dụng thuật giả kim.
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ chế tạo được mỗi lọ thuốc Artemis….
“À, còn một thứ nữa.”
Tôi lôi một vật phẩm từ hòm đồ ra và kích hoạt thuật giả kim.
Và kết quả là….
=========
Thuốc Kháng Ma Dành Cho Tân Thủ
Khi uống, tăng 5 cấp độ kháng ma pháp trong vòng 1 giờ.
<Lưu ý! Thuốc chỉ có tác dụng trong khu vực Zephyrum, nếu rời khỏi khu vực, vật phẩm sẽ biến mất.>
=========
‘Thật sự đéo ngờ lại rớt ra nguyên liệu này đấy. Thế là tiết kiệm được mớ Point rồi nhỉ?’
[Nhưng chẳng phải anh Suho đã tự tăng cấp độ kháng ma thuật rồi sao? Vậy thì….]
Cốc, cốc, cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang lời Armonia.
Vừa mở cửa, Min Hayeon từ phòng đối diện bước tới, khuôn mặt lạnh tanh cất tiếng.
“Ừm….”
Min Hayeon chần chừ một lát rồi nói tiếp.
“Hôm nay bạn tôi đã thất lễ, tôi muốn bồi thường cho anh thứ gì đó nên mới đến đây.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
