Chương 125 - Yggdrasil (1-29)
“Lại mò đi đâu nữa rồi!!”
Han Yeoreum đập cửa phòng Min Hayeon rầm rầm như muốn phá nát, gào thét gọi tên cô, nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lìm.
Nỗi bất an lại một lần nữa nuốt chửng lấy hắn.
“Mẹ kiếp rốt cuộc tại sao lại cứ dây dưa với cái thằng đó!! Một thằng ranh chẳng có gì trong tay!”
Han Yeoreum thực sự không thể nào hiểu nổi.
Càng trải qua nhiều lần hồi quy, thay vì nắm thóp được tình hình có lợi, hắn lại càng lún sâu xuống vực thẳm.
Điển hình là cái tên Giả Kim Thuật đó.
Ngay từ lần gặp mặt đầu tiên hắn đã thấy gai mắt, cứ mỗi lần chứng kiến cảnh gã đó bám dính lấy Min Hayeon là cục tức trong bụng lại nghẹn ứ lên tận cổ.
Chút an ủi mong manh là ở những lần hồi quy trước, mọi thứ kết thúc chóng vánh nên chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng.
Đỉnh điểm là lần hồi quy thứ 5.
Sống sót qua 7 ngày và đụng độ Shock Bee, Han Yeoreum đã nhạy bén đánh hơi thấy luồng khí ái tình mờ ám giữa hai người.
Ngay trong lần hồi quy tiếp theo, hắn lập tức gạch tên Seong Suho.
Đó là lần hồi quy duy nhất mà hắn làm ngơ trước lời khuyên “Giả kim thuật sư rất hữu dụng” trên kênh chat.
Và trong lần gạt bỏ Seong Suho đó, Min Hayeon đã….
(Bạn trai em đang ở ngay đây cơ mà~~ Hehe.)
Rầm!
“Mẹ kiếp!”
Trong đầu Han Yeoreum lại văng vẳng hiện lên vẻ lả lơi của Min Hayeon, cái hông uốn éo đầy dâm đãng và đôi gò bồng đảo nảy tưng tưng theo trọng lực.
Hắn đã từng ngẩn ngơ trước vẻ đẹp trần trụi của cô mà hắn chưa từng được chiêm ngưỡng.
Nhưng trớ trêu thay, tất cả những thứ đó không phải dành cho hắn.
Sự trần trụi phơi bày tất cả của Min Hayeon không phải dành cho Han Yeoreum, mà là dành cho tên Giả kim thuật sư Seong Suho đó.
“Thằng chó đẻ…. Dù có phải luân hồi bao nhiêu kiếp, tao cũng sẽ đạp nát mày.”
Phải nhổ ra những lời rủa xả đó thì Han Yeoreum mới nguôi ngoai phần nào.
Người hồi quy.
Dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa thì đó vẫn là một sự tồn tại bất khả chiến bại.
Hắn đinh ninh rằng Seong Suho, kẻ chỉ có vỏn vẹn 1.000 Point khởi đầu, vĩnh viễn không thể sánh bằng hắn, người đã bỏ ra hàng chục tỷ Point để đổi lấy năng lực hồi quy.
Dù việc chọn “Hồi quy” làm Gia hộ đã quét sạch toàn bộ số Point của hắn, nhưng điều đó chẳng hề hấn gì.
Bởi lẽ ngoài hồi quy, hắn còn sở hữu “vận may”, một vũ khí đắc lực không kém.
Tuy chỉ giới hạn trong những yếu tố mang tính hên xui như rơi vật phẩm hay đánh bạc, nhưng vận may ấy vẫn là một lợi thế cực kỳ to lớn ở thế giới này.
Dù trên thực chiến chẳng làm nên trò trống gì, nhưng đồ đạc thì lúc nào cũng rớt ra như mưa.
Trong khi thiên hạ còn đang vất vả cày cuốc 1.000, 2.000 Point, thì hắn dù lượm lặt ba cái đồ rác rưởi cũng có thể kiếm chác từ 3 đến 4 nghìn Point ngon ơ.
Hắn bồi thêm một cú đá vào cửa phòng Min Hayeon rồi hậm hực đi thẳng đến nhà trọ Zephyrum.
“Rốt cuộc… rốt cuộc tại sao Hayeon lại đi theo cái thằng….”
Nghĩ nát óc cũng không thể hiểu nổi.
Rõ ràng trước khi đến đây, hai người đó chưa từng quen biết nhau.
Vậy mà ở lần thứ 6, mới quen nhau có 3 ngày mà hai người đã cuốn vào nhau như đôi sam non, vồ vập lấy nhau một cách điên cuồng.
“Mẹ kiếp, chắc chắn là cái thằng đó đã giở trò gì với Hayeon rồi….”
Bằng lòng hận thù và ý chí phục thù sục sôi nhắm vào Seong Suho, Han Yeoreum tự biện minh cho những hành động của Min Hayeon, nung nấu ý định chiếm đoạt cô ngay lập tức.
Nhưng khi đến nhà trọ….
“Ối chà? Hôm nay khách khứa tấp nập quá nhỉ.”
“C-Cái… cái….”
Nhìn thấy người phụ nữ trung niên với vóc dáng đẫy đà, Han Yeoreum lắp bắp.
Đó chính là con quái vật đã bẻ gãy cổ hắn.
Han Yeoreum ngoan ngoãn thu mình lại bằng cái điệu bộ khúm núm chưa từng có trong đời, lắp bắp hỏi tung tích của Seong Suho và Min Hayeon.
“À à~ Lúc nãy thấy hai người họ đi dạo rồi. Vẫn chưa trả phòng đâu.”
“R-Rõ… rõ rồi ạ.”
Han Yeoreum hai tay ôm chặt cái cổ buốt lạnh, phóng như bay ra khỏi nhà trọ.
Ít nhất thì việc hai người đó không ở trong nhà trọ cũng khiến hắn an tâm phần nào.
Nhưng việc hai người họ đi chung với nhau ra ngoài thì vẫn không thể phủ nhận.
“Haa… Không lẽ lại làm cái trò đó nữa….”
Hắn sục sạo khắp ngôi làng để tìm hai người.
Han Yeoreum lẩm nhẩm.
‘Nếu lại làm cái trò đó…. Chắc chắn sẽ là chỗ nào khuất mắt người qua lại….’
Bóng dáng đồ sộ của Đấu trường hiện lên trong đôi mắt hắn.
..
..
“Cái thằng chó đẻ này sao mày lại ở cùng Hayeon!!”
Han Yeoreum đứng từ xa chỉ tay vào mặt hai người đang đứng giữa Đấu trường mà gào thét.
Nhìn Han Yeoreum đang hùng hổ tiến về phía trung tâm, Min Hayeon ôm trán thở dài thườn thượt.
“Haa… Han Yeoreum. Anh tới đây làm gì?”
“Câu đó để anh hỏi mới đúng! Tại sao em lại ở cùng cái thằng này?!”
“Chậc… haa….”
Dù đang rất điên tiết với Han Yeoreum, Min Hayeon vẫn tự kiểm điểm bản thân trong thâm tâm.
‘Vì những hành động của mình mà tên này có thể sẽ làm ra những trò còn điên rồ hơn với Suho.’
Ngay cả một người mù tịt về khái niệm hồi quy như Min Hayeon, chỉ cần trải qua vài lần cũng đủ ý thức được sức mạnh kinh khủng của sự lặp lại.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của Min Hayeon lúc này là một ngày nào đó cô cũng sẽ bị cuốn vào vòng lặp hồi quy của Han Yeoreum và đánh mất ký ức.
Và điều tồi tệ nhất là trong hoàn cảnh đó, Han Yeoreum sẽ giáng xuống đầu Seong Suho những tổn thất không thể vãn hồi.
Vì không nhớ nên sẽ chẳng cảm thấy cắn rứt, nhưng chỉ nghĩ đến viễn cảnh đó thôi cũng đủ khiến tim cô đau thắt.
‘Trước mắt mình cũng phải tìm ra nguyên nhân của vòng lặp này. Chỉ cần tìm được và nắm bắt nó….’
Min Hayeon tự kiểm điểm sự hấp tấp của mình rồi tiến về phía Han Yeoreum.
“Chỉ là nói chuyện một lát thôi.”
“Nói chuyện ở cái nơi xó xỉnh này sao?”
“….”
Min Hayeon thừa biết Han Yeoreum sẽ chẳng bao giờ tin những lời cô nói.
Cô cũng nhớ như in cái cảnh tượng mà hắn đã chứng kiến vào lần trước.
Hình ảnh Min Hayeon đang điên cuồng nhún nhảy trên người Seong Suho….
‘Haa!!! Điên mất thôi! Mà bây giờ có cố tình tránh né Suho cũng đâu giải quyết được vấn đề….’
Trong lúc Min Hayeon còn đang vật lộn với những suy nghĩ rối rắm, Han Yeoreum đã thản nhiên bước đến trước mặt Seong Suho.
Một ánh mắt khinh bỉ và coi thường đối phương.
Nếu đem khuôn mặt của Han Yeoreum lúc này in làm ví dụ minh họa cho sách giáo khoa tâm lý học thì chuẩn không cần chỉnh, bởi nó toát lên rõ mồn một sự khinh miệt và chê bai.
“Ê, cảnh cáo lần cuối. Còn bám lấy Hayeon thì coi chừng mất mạng đấy.”
“…Haha.”
“Này, Han Yeoreum…. Anh bị điên….”
Sự sỉ nhục mà Seong Suho phải gánh chịu khiến cơn thịnh nộ trong lòng Min Hayeon bùng nổ, lấn át cả những lời mắng mỏ của cô nhắm vào hắn.
Nhưng Seong Suho đã ngắt lời Min Hayeon, anh khẽ cười điềm đạm rồi cất tiếng.
***
“Từ trước đến nay, những kẻ dám nói với tôi bằng cái giọng đó chưa có ai được bước đi lành lặn đâu, anh nghĩ mình ổn không?”
“…Mày, mày vừa nói cái đéo gì cơ?”
Sức chịu đựng nào cũng có giới hạn.
Giờ tôi đã nắm trong tay đối sách hoàn hảo cho vụ hồi quy, lại còn thu nạp được Min Hayeon làm nữ nhân của mình, thì chẳng còn lý do gì để tôi phải nhẫn nhịn nữa.
Sở dĩ tôi phải kìm nén suốt thời gian qua là để tạo cho Min Hayeon một môi trường mà ở đó cô ấy mới là người nắm quyền chủ động.
Tôi được hậu thuẫn bởi sự tồn tại của Enel, nếu lỡ thất bại nhiệm vụ này, tôi hoàn toàn có thể chuyển sang nhiệm vụ khác.
Nhưng Min Hayeon thì khác.
Một khi bị triệu hồi đến đây, mạng sống của cô ấy là độc nhất, không ai đoán trước được số phận sẽ xô đẩy cô ấy về đâu.
Tôi chỉ đang muốn nhân cơ hội này để bơm thêm cho cô ấy chút tự tôn và sự tự tin bằng cách hùa theo vở kịch của Han Yeoreum.
Tuy nhiên….
“Ngoại hình thì thế mà màng nhĩ đã lão hóa rồi sao. Vậy để tôi nhắc lại nhé.”
“Cái thằng chó….”
Tôi cắt ngang lời Han Yeoreum, trừng mắt nhìn hắn và nói.
“Cứ sủa bậy bạ thế có ngày bỏ mạng đấy.”
“Cái, cái gì!”
Nhìn cái hàng lông mày co giật như bị động kinh của Han Yeoreum là đủ hiểu thằng chả đang tức đến mức nào dù đêm đã về khuya.
Từ xa xa, Min Hayeon đang nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn kỳ vọng, khóe môi khẽ nhếch lên.
Một sự tồn tại duy nhất đang đi chệch khỏi quỹ đạo chung của chốn này.
“Haa… Cái thằng chó đẻ này… Này.”
Han Yeoreum sấn tới trước mặt tôi, nhếch mép khiêu khích.
“Làm một ván không.”
“Hả?”
Lời đề nghị không thể hiểu nổi.
Rõ ràng là ở đây Summoner đập nhau thì tự động hóa thành Red Summoner cơ mà.
Nhưng thắc mắc của tôi đã được GuardOfGayDick nhanh chóng giải đáp.
└GuardOfGayDick: Chắc là đòi quyết đấu đấy?
Tôi liền mở miệng hỏi trên kênh trò chuyện.
“Quyết đấu á?”
└GuardOfGayDick: Ừ ừ. Xin phép đàng hoàng rồi mới phang nhau. Cơ mà cấm được giết. Máy chủ sẽ tự phán xử thắng bại nếu thấy đứa nào sắp nghẻo.
“À… Dĩ nhiên là làm gì có chuyện không có luật lệ đó được.”
Ngẫm lại thì cũng đúng thôi.
Một cái hệ thống cho phép bọn bị triệu hồi này đập nhau chí chóe để làm trò tiêu khiển cho các Tinh tọa chắc chắn là phải tồn tại.
└GuardOfGayDick: Hahaha Leo lên Midgard là có cả Đấu trường luôn.
Nghe hắn ta kể thì trên đó, nhiều kẻ còn ghiền cái trò này hơn cả việc leo tháp Yggdrasil.
Đã thế sức nóng của kênh chat trên đó còn vượt xa cái kênh Tân thủ này….
└GuardOfGayDick: Hahaha Đéo ngờ lại có thằng gạ quyết đấu ở cái xó này. Định cược gì đấy?
“Không, tôi đã bảo là tôi sẽ chơi đâu.”
└GuardOfGayDick: Sợ à?
“…Ông lo mà chiêm ngưỡng cảnh thằng ranh đó tàn tạ đi.”
└GuardOfGayDick: Hahahahaha
Kết thúc cuộc nói chuyện qua kênh, tôi quay sang nhìn Han Yeoreum bằng vẻ mặt nghiêm túc và hỏi.
“Muốn chơi thật à?”
“Sao? Sợ à?”
Cái điệu cười đểu cáng của Han Yeoreum cho thấy hắn đang thèm khát kích động tôi vào tròng để ăn thua đủ một ván.
Mới đầu thì tôi đéo hiểu nổi, nhưng ngẫm lại thì Han Yeoreum hoàn toàn mù tịt về sức mạnh thực sự của tôi.
‘Nhắc mới nhớ, chuyện mình xài được ma pháp với dăm ba cái trò vặt vãnh chỉ có mỗi Hayeon biết thôi nhỉ.’
[Nếu biết thì hắn đã chẳng bao giờ dám mở mồm thách đấu.]
‘Cũng phải….’
[Tôi nghĩ đây là cơ hội tốt. Nhân dịp này bẻ gãy nhuệ khí của hắn cũng là một cách hay.]
Bất ngờ thật đấy. Không ngờ Armonia lại hăng máu cổ vũ tôi như vậy.
Tôi cứ đinh ninh cô ấy sẽ khuyên tôi nhẫn nhịn cho qua chuyện cơ chứ.
‘Hửm? Tôi cứ tưởng cô sẽ bảo tôi thôi thì nhịn đi cho êm chuyện chứ.’
[….]
Armonia im lặng một lúc, rồi mới lên tiếng qua kênh thông tin.
[Anh Suho là nhân viên của chúng tôi. Việc anh phải nhẫn nhịn sự sỉ nhục từ tên đó là do hoàn cảnh ép buộc. Nhưng bây giờ thì khác.]
‘Oa….’
[Việc anh Suho, người đã vượt qua sự hồi quy, bị một kẻ thấp kém như thế dắt mũi là điều tôi không thể chấp nhận được. Mong anh hãy dạy cho hắn một bài học.]
‘Chà! Lệnh của cấp trên thì phải tuân theo thôi!’
Tôi cực kỳ kết cái tính này của Armonia.
Trông thì có vẻ lạnh lùng vô cảm, nhưng những lúc tình cờ nhận ra sự tôn trọng thầm kín mà cô ấy dành cho mình, tôi lại cảm thấy sướng hơn bao giờ hết.
Và có một người phụ nữ cũng đang vô cùng háo hức mong chờ màn trình diễn này.
“…Hehe.”
Min Hayeon đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Vì cô ấy thừa sức mường tượng được sức công phá từ ma pháp của tôi.
Cô ấy giả lả can ngăn Han Yeoreum bằng một kỹ năng diễn xuất vụng về.
“Thôi anh vừa phải thôi.”
“Min Hayeon, em im đi.”
Han Yeoreum gắt gỏng quát lại.
Nhìn vẻ mặt của Min Hayeon, tôi thừa hiểu ý cô ấy.
(Tôi can rồi nhé. Hậu quả anh tự chịu.)
Nó mang lại cảm giác thế đấy.
Khi Han Yeoreum quay lại nhìn tôi, một cửa sổ hình ảnh ba chiều hiện ra ngay trước mắt.
======
Han Yeoreum đã gửi cho bạn một lời thách đấu.
Bạn có chấp nhận không?
(Phần thưởng chiến thắng: Không)
======
Tôi cau mày nhìn cái cửa sổ thông báo.
“Đánh mà không có phần thưởng thì mất vui lắm.”
“Phuahahahaha!”
Han Yeoreum bật cười khoái trá, hất cằm lên như thể tôi đang nói chuyện trên trời dưới đất.
Chắc hắn đã nắm chắc 100% phần thắng trong tay rồi.
Thực ra hắn chỉ muốn đập tôi một trận ra trò để đè bẹp tôi mà thôi.
Sợ rằng nếu đưa ra điều kiện cá cược thì tôi sẽ rén mà rút lui.
Tôi chèn thêm điều kiện vào rồi gửi lời thách đấu lại cho hắn.
Thấy điều kiện tôi đưa ra, GuardOfGayDick lại bắt đầu lo sốt vó.
└GuardOfGayDick: Mày ổn không đấy? Nghe bảo Giả kim thuật sư làm gì có kỹ năng chiến đấu….
“Ông anh cứ chống mắt lên mà xem.”
└GuardOfGayDick: Này, tao nói đùa thôi, bỏ điều kiện đi. Tay không đánh với kiếm thì ăn thế chó nào được….
Chà, cái gã bình thường hâm hâm dở dở này thế mà cũng biết lo lắng cho tôi cơ đấy.
Trông thế mà cũng được việc phết….
“Đừng lo, cứ coi đi rồi biết.”
Han Yeoreum săm soi cái màn hình ba chiều chứa điều kiện của tôi một lúc lâu, rồi nhăn mặt nhìn tôi.
“Mày điên à? Thần kinh có vấn đề không đấy?”
“Đừng nói là… Sợ à?”
“Thằng… điên này… phuahaha.”
Hắn cười ngặt nghẽo một trận, rồi một màn hình ba chiều khác hiện lên trước mắt tôi.
======
Han Yeoreum đã chấp nhận lời thách đấu của bạn.
Trận đấu sẽ bắt đầu sau 15 giây.
======
Han Yeoreum rút thanh kiếm rỉ sét từ trong rương đồ ra, khua múa mấy đường.
Xong xuôi, hắn nhìn tôi cười khẩy rồi gặng hỏi.
“Này, thấy điều kiện mày đưa ra hời quá nên tao sẽ nương tay một chút. Vốn dĩ tao định phế cả tứ chi của mày cơ, nhưng sẽ tha cho một chỗ. Chậc… mày cần tay để làm giả kim thuật nhỉ? Vậy tao sẽ chỉ làm cho đôi chân mày tàn phế thôi.”
“Haha.”
“Chân sao….”
Tôi liếc nhìn chân hắn rồi đếm ngược thời gian.
======
Trận đấu sẽ bắt đầu sau 5 giây.
======
Mới đó mà chỉ còn đúng 5 giây.
Han Yeoreum có vẻ sợ tôi đánh lén nên cứ dán chặt mắt vào lưỡi kiếm, mũi kiếm thì chĩa thẳng vào tôi.
“Nào, chuẩn bị tinh thần làm tên nô lệ què quặt 3 ngày đi…!”
Ngay khoảnh khắc Han Yeoreum định vung kiếm chém tôi.
Đoàng!
“Áaaaaa á!”
Han Yeoreum vừa bước lên một bước thì đột nhiên ngã nhào về phía trước.
Máu từ chân hắn túa ra lênh láng.
Tôi nhìn Han Yeoreum đang nằm bẹp dưới đất, nở một nụ cười tao nhã rồi nói.
“Thế nên tôi mới nói rồi mà.”
Và một màn hình ba chiều hiện ra ngay trước mắt tôi.
======
Người chiến thắng: Seong Suho
Phần thưởng: Trong thời gian lưu lại Zephyrum, có thể ban hành mọi mệnh lệnh đối với Han Yeoreum, miễn là không gây ảnh hưởng đến tính mạng và tài chính.
======
“Rằng chưa có thằng nào dám ăn nói kiểu đó với tôi mà còn đi lại lành lặn cả.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
