Chương 127 - Yggdrasil (1-31)
“…Xin lỗi. Tại em khóc lóc… nên làm lãng phí thời gian mất rồi.”
“Có gì đâu. Trong hoàn cảnh này, chắc em là người vất vả nhất rồi.”
“Hì hì….”
Min Hayeon cười tít mắt, cô lau đi dòng nước mắt còn vương trên khóe mi rồi ngước nhìn tôi.
Bầu không khí đã thay đổi hẳn.
Nó hoàn toàn khác biệt so với việc chỉ đơn thuần có tình cảm hay quen biết.
Cảm giác như lòng tin giữa tôi và Min Hayeon đã được kết nối trực tiếp vậy.
Dù sao thì cũng đã vượt qua được cái tình huống ngột ngạt này, tôi cũng gạt bỏ kính ngữ để nói chuyện một cách thoải mái.
‘Tốt rồi. Cảm giác bức bối đã tan biến hẳn.’
[Nhưng vấn đề cốt lõi nhất vẫn chưa được giải quyết đâu.]
Đúng như lời Armonia, bên ngoài khu an toàn vẫn còn ba con Shock Bee đang vo ve lượn lờ đe dọa chúng tôi.
‘Làm sao đây? Hay là tôi xông ra càn quét sạch sẽ bọn nó nhỉ?’
Diệt sạch hết bọn chúng luôn chăng!?
Hé miệng ra cũng… à không, tới đây thôi….
[Tôi tin là nếu là anh Suho thì chắc chắn có thể hạ được ba con đó. Có điều không thể nắm chắc một trăm phần trăm thôi.]
Lỡ đâu lượng ma lực của tôi không đủ, tung một Búng Trán thật mạnh mà chúng vẫn không nghẻo thì đau đầu lắm.
Vấn đề lớn nhất là một khi cạn kiệt năng lượng, dù có dùng Enel để hồi phục thì trong khoảng thời gian đó, cơ thể tôi cũng chẳng thể cử động nổi.
[Anh Suho, tôi đề xuất…. anh nên nâng Ma Lực lên xem sao?]
‘Bây giờ đang là level 8….’
Đề xuất của Armonia không chỉ giúp xoay chuyển cục diện hiện tại mà còn cực kỳ hữu ích cho tương lai sau này.
Vì xét cho cùng, vũ khí chủ lực của tôi lúc này vẫn là ma pháp mà.
[Số lượng Enel còn lại là 93.000. Anh có thể nâng lên level 11, nhưng tôi không khuyến khích. Làm vậy sẽ tiêu tốn gần như toàn bộ Enel. Trước mắt, tôi đề xuất anh nâng an toàn lên level 10 thôi.]
‘Nâng lên 10 thì còn lại bao nhiêu Enel?’
[Khoảng 54.000.]
Mức tăng dần bắt đầu không phải dạng vừa rồi.
Lúc đầu mất có 100 thôi, mới vượt qua level 10 một chút mà đã tốn đến mấy vạn rồi.
‘Kiểu này thì cày lên level 20 là bất khả thi nhỉ.’
[Vượt qua level 10 thì mức tăng sẽ khác, nhưng chuyện đó để sau tôi sẽ giải thích chi tiết.]
‘Ok~ Trước mắt cứ nâng lên 10 đi.’
Đằng nào cũng giải quyết xong chuyện hồi quy rồi, không cần phải dè xẻn vụ nâng chỉ số làm gì.
Thêm vào đó, Ma Lực là một chỉ số cực kỳ đa dụng, vừa tăng uy lực vừa tăng lượng ma lực.
Nó hiện đang là tài sản trọn đời số 1 của tôi.
‘Để bắn thử một phát xem sao, trước tiên tôi sẽ dùng chiêu nhẹ để nhử nó, bắn ở ngay sát khu an toàn là được.’
[Tôi sẽ tập trung cao độ để có thể giải trừ trạng thái cạn ma lực ngay lập tức. Nhưng dù vậy, xin anh hãy cẩn trọng khi sử dụng.]
‘Ừ, biết rồi.’
Khi tôi vừa dứt giao tiếp với Armonia, Min Hayeon lên tiếng.
“Hay là… dùng thử Gia hộ xem sao?”
“Không, cứ để dành dùng lúc thật cần thiết.”
Gia hộ của tôi thì không nói làm gì vì nó là bắt buộc, nhưng của Min Hayeon thì khác.
Nếu lỡ viết một Gia hộ cần thiết ở đây, nhưng sau này lại vô dụng mà không thể làm mới thì sao?
Nghĩ đến rủi ro dù là nhỏ nhất, tôi không thể để Min Hayeon phí hoài Gia hộ của cô ấy được.
Dù có lãng phí Point hay hành động bốc đồng đi chăng nữa, Gia hộ vẫn nên được sử dụng một cách cẩn trọng nhất có thể.
“Anh có một ý hay.”
“…Ý gì?”
Min Hayeon nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực.
“Đầu tiên em sẽ bỏ chạy trướ….”
“Đừng có giỡn mặt! Này! Lần trước anh cũng thế rồi đấy nhá!?”
Min Hayeon cắt ngang lời tôi, nổi trận lôi đình, túm lấy cổ áo tôi mà lắc lấy lắc để.
Nhìn từ xa có vẻ giống trò đùa của những cặp tình nhân, nhưng bộ não trong hộp sọ tôi đang bị lắc lộn nhào như miếng bánh pudding.
Buồn nôn quá….
“Lần, lần trước khác với lần này mà.”
“Khác cái con khỉ! Tuyệt đối không được!”
Min Hayeon gào lên ầm ĩ, nắm chặt lấy vạt áo tôi, tỏ rõ ý chí thề không buông tay.
Với cô ấy, chuyện xảy ra lúc đó hẳn là một cơn ác mộng không được phép lặp lại.
Dù vậy, tôi vẫn từ tốn giải thích tình hình cho cô ấy hiểu.
Đó là một loại ma pháp kéo tối đa lượng ma lực tôi đang có.
Tôi bảo rằng mình làm vậy để thử nghiệm.
Ấy thế mà Min Hayeon vẫn khăng khăng không chịu, sống chết cãi lại.
Lý do là….
“Lần trước anh cũng nói dối rồi! Không nhớ à?”
“….”
Min Hayeon vẫn ghim vụ tôi chém gió bốc phét hồi đó, nên giờ hành động của tôi cũng chẳng tạo được chút niềm tin nào sất.
Rõ ràng tôi có thể chế tạo bình thuốc hồi phục, vậy mà lại cố tình đẩy cô ấy ra xa rồi một mình đứng ra làm mồi nhử, chuyện đó làm sao cô ấy quên cho được.
Min Hayeon túm chặt lấy tôi, hạ giọng nói.
“Đừng làm vậy…. Em thật sự không muốn xa anh theo cách đó chút nào đâu.”
“…Xin lỗi. Vậy mình cùng đi nhé.”
Thật ra, tự mình hành động sẽ nhàn nhã hơn nhiều.
Lý do nằm ở sức chứa tối đa của khu an toàn.
Tuy đến giờ vẫn chưa gặp, nhưng GuardOfGayDick từng đề cập rằng có những khu an toàn cực hiếm chỉ chứa được 1 người.
Lỡ xui xẻo chạy đến trúng cái khu an toàn 1 người đó thì sao?
Khi ấy tôi tung Búng Trán xong sẽ ngất đi tạm thời, lúc đó Min Hayeon phải tự chạy trốn một mình.
Nhưng chuyện đó tôi cũng không cam tâm.
Tuy nhiên, đã hứa là cùng làm thì phải lên kế hoạch đàng hoàng.
Khu an toàn gần nhất hiện tại cách đây tầm 50 mét.
“Hayeon à, với tầm nhìn bây giờ, em có bắn trúng bọn nó bằng cung không?”
“Hừm… Trúng thì được, nhưng trúng cũng vô dụng.”
Min Hayeon giải thích rằng trước đó, dù đã uống bình thuốc Artemis và tập trung ngắm bắn giữa thanh thiên bạch nhật, cô vẫn không thể gây ra sát thương cho chúng.
Thêm vào đó, nguồn sáng duy nhất bây giờ chỉ có khu an toàn và ánh trăng.
Cô nói thêm rằng không chỉ độ chính xác bị giảm, mà những mũi tên bắn vội sẽ gây sát thương thấp hơn nhiều so với bình thường.
“Thế thì đặt cược vào ma pháp của anh đi.”
“Vâng.”
***
Seong Suho nói ra kế hoạch.
Kế hoạch rất đơn giản. Chạy trốn đến khu an toàn tiếp theo, và ở đó sẽ thử nghiệm ma pháp của Seong Suho.
Min Hayeon thắc mắc.
“Sao không ra khỏi đây một chút, bắn xong rồi quay lại không được à?”
Lời của Min Hayeon rất có lý.
Đâu cần thiết phải chạy trốn.
Seong Suho chậm rãi giải thích lý do.
“Khác với lúc bình thường, chiêu này tốn khá nhiều thời gian cho một phát bắn. Hơn nữa, sau khi bắn xong, em cứ xác định là anh sẽ mất nhận thức khoảng 5 giây.”
“À….”
Seong Suho nói rõ rằng việc bắn tốn thời gian, và nếu bước ra ngoài lề mề một chút, rất dễ ăn trọn ngòi độc của Shock Bee rồi chầu diêm vương luôn.
Vậy nên cốt lõi của kế hoạch là chạy trốn, kéo giãn khoảng cách để Seong Suho ngắm bắn, còn Min Hayeon sẽ yểm trợ phòng hờ bất trắc.
Seong Suho có chút lo ngại khu an toàn trước mắt có thể là khu dành cho 1 người.
“Quả nhiên vẫn nên hành động một mình thì hơn.”
“Không! Bắt buộc phải đi cùng nhau. Nếu đó là khu an toàn 1 người thì em sẽ tìm cách chạy trốn. Với lại, nếu ma pháp của anh thực sự hiệu quả thì mình hoàn toàn nắm chắc phần thắng mà.”
Min Hayeon kỳ vọng nếu ma pháp của Seong Suho giáng đòn chí mạng cho Shock Bee, họ có thể giải quyết boss sau này dù không phải bây giờ.
“Và dù mũi tên của anh không gây sát thương, nó vẫn đủ sức làm chao đảo bọn chúng.”
“Được rồi. Quyết định vậy đi.”
Khi hai người kết thúc cuộc đối thoại, khu an toàn chỉ còn lại khoảng 15 phút.
Min Hayeon thở phào nhẹ nhõm trước sự đồng ý đi cùng của anh, cô khoác tay anh, nét mặt thoáng nét cay đắng.
“Thấy kỳ lạ lắm đúng không? Mới gặp lần đầu mà đã có một đứa con gái bám dính lấy anh như em….”
“Không, anh không thấy thế đâu. Ngược lại, anh còn phải cảm ơn em.”
“….”
“Anh cứ đinh ninh hồi quy là điều tuyệt vời, nhưng không phải vậy. Lỡ sau này anh lại mất trí nhớ như thế này, xin em hãy cứ nói cho anh biết. Anh sẽ cố gắng tin tưởng em đến cùng.”
“…Sao anh lại dễ dàng tin lời em đến thế?”
Min Hayeon nhìn Seong Suho với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Đứng trên lập trường của Min Hayeon, Seong Suho chỉ là một người cô mới quen biết chưa lâu.
Việc Seong Suho chấp nhận và thấu hiểu mọi lời tự sự của cô hiển nhiên dấy lên sự ngờ vực.
Seong Suho thật thà bày tỏ.
“Anh tin những ai đặt niềm tin và dựa dẫm vào anh. Chỉ vậy thôi.”
“…Hì hì.”
Tâm trạng Min Hayeon bừng sáng, cô siết chặt cánh tay Seong Suho hơn nữa.
Cô thầm nhủ trong lòng.
‘Hóa ra mình thích anh ấy là có lý do cả.’
Người đàn ông mà cô tiếp cận ban đầu chỉ vì năng lực, giờ đây lại cướp mất trái tim cô lúc nào chẳng hay.
Bấy lâu nay cô không tài nào lý giải nổi.
Nhưng giờ thì những xúc cảm mờ mịt ấy đã trở nên vô cùng rõ ràng.
‘Làm sao có thể không xiêu lòng trước một người trao cho mình sự tin tưởng vững vàng đến thế chứ.’
Min Hayeon nở nụ cười rạng rỡ, nói với Seong Suho.
“Lần trước em bảo anh cứ nghĩ ra một yêu cầu đi, đã nghĩ ra chưa?”
“À…. Cũng không có gì đặc biệt cả.”
Min Hayeon khẽ bật cười khi thấy bộ dạng đó.
‘Cứ đà này chắc đến già anh ấy cũng chả thèm xài mất.’
Mang tiếng là sẽ đáp ứng một yêu cầu, vậy mà Seong Suho chẳng mảy may đòi hỏi thứ gì.
Nếu quan hệ giữa hai người mà thân thiết như trước, chắc cô đã cố tình đưa ra một yêu cầu tinh quái nào đó để trêu chọc anh rồi, nhưng giờ họ chưa đạt đến mức độ đó.
‘Phải làm căng mới được.’
Min Hayeon hạ quyết tâm trong lòng rồi dõng dạc nói với Seong Suho.
“Không được. Xong trận boss này anh nhất định phải yêu cầu một điều. Nếu không thì….”
“…?”
Min Hayeon trừng mắt nói.
“Em sẽ tự quyết định đấy. Mặc kệ anh có thích hay không.”
“Haha….”
Seong Suho chỉ biết cười trừ mà không đáp lại.
Suy cho cùng, chuyện nam nữ nhờ vả nhau thì cũng chỉ xoay quanh mỗi một việc.
Nhưng Seong Suho cũng chẳng phải loại người sẽ ngả ngớn vòi vĩnh ‘Cho anh Point đi.’ với Min Hayeon.
‘…Cơ mà nếu đòi Point thật thì cũng buồn cười đấy.’
Tự bật cười trước suy nghĩ dở hơi của chính mình, Min Hayeon ôm trọn lấy cánh tay Seong Suho.
Thời gian dần trôi….
“Nào, chuẩn bị đi thôi.”
“Ừ.”
Cả hai người dán mắt vào thời gian còn lại của khu an toàn, chuẩn bị tư thế sẵn sàng.
00:01 [2/2]
Để phòng hờ bất trắc, Min Hayeon uống thêm bình thuốc Artemis.
Seong Suho móc viên đạn từ trong túi ra, thủ thế ngắm bắn.
“Trước tiên anh sẽ bắn chiêu nhẹ vào hai con đằng kia mỗi con một phát, Hayeon, em lo đánh lạc hướng con còn lại nhé.”
“Ừ, biết rồi.”
“Đi thôi!”
Theo tiếng hô của Seong Suho, Min Hayeon lao ra khỏi khu an toàn, giương cung nhắm bắn một con Shock Bee.
Vút!
Mũi tên găm vào Shock Bee tan tành vỡ nát, con quái vật chỉ khựng lại một nhịp rồi lao sầm sập về phía Min Hayeon.
Đoàng!
Cùng tiếng nổ đinh tai nhức óc, con Shock Bee đang bay về phía Min Hayeon rơi cắm đầu xuống đất, giãy đành đạch.
Là ma pháp của Seong Suho.
Tuy nhiên, trái ngược với dáng vẻ quằn quại đau đớn, bên ngoài nó không hề có bất kỳ vết xước nào.
Seong Suho tiếp tục bóp cò nã đạn vào hai con đang lao tới.
Đoàng! Đoàng!
“Nào, đi thôi!”
“Ừ.”
Seong Suho nắm chặt cánh tay Min Hayeon và guồng chân chạy.
Khu rừng tối om như mực khiến việc phân biệt rõ ràng gốc cây ngay trước mặt cũng khó khăn, việc bỏ trốn quả thật không hề dễ dàng.
Tuy nhiên, khu an toàn lấp lánh đằng xa như ngọn hải đăng soi đường chỉ lối cho hai người.
Vù vù vù vù vù….
Kèm theo tiếng rít của cánh quạt vang dội sau lưng, Seong Suho lớn tiếng.
“Kìa rồi!”
“Hả!?”
Khác với sự phấn khích của Seong Suho, Min Hayeon lại đáp lại bằng vẻ mặt hốt hoảng.
Trong khu an toàn đã có người.
“Gì đây!? Đừng có qua đây!”
“Đúng là oan gia ngõ hẹp….”
Nhìn thấy Han Yeoreum đang gào thét cảnh cáo họ từ bên trong khu an toàn, Seong Suho cau mày khó xử.
Han Yeoreum quát tháo hai người họ.
“Ở đây chỉ đủ chỗ cho một người thôi! Mau cút sang chỗ khác đi!”
“….”
Mặc cho Min Hayeon đang trong cơn nguy kịch, Han Yeoreum vẫn một mực xua đuổi cô như thể giữ lấy mạng mình mới là ưu tiên số một.
Min Hayeon và Seong Suho nhận ra ngay khi vừa tới nơi.
Min Hayeon cuống cuồng đập tay vào màng chắn khu an toàn, buông một tiếng thở dài thườn thượt.
“Đúng thật. Có vẻ chỉ vào được một người….”
“….”
Seong Suho chìm trong suy nghĩ một lát rồi ngoái đầu nhìn lại.
Lũ Shock Bee đã gần như áp sát.
Thế nhưng, bên cạnh việc Shock Bee đang lao đến, tình trạng của Han Yeoreum cũng chẳng khá khẩm gì.
“Mau cút đi!!”
“…?”
Nhìn thời gian đếm ngược bên trong khu an toàn, Min Hayeon hiểu ngay tại sao Han Yeoreum lại kích động làm vậy.
00:01[1/1]
Cùng lắm chỉ còn 1 phút.
“Chúng ta mau đi khỏi đây thôi! Cứ thế này thì chết chắc.”
“Được.”
Seong Suho gật đầu đồng tình, lập tức rời đi.
Nhưng ngay lúc họ vừa xoay lưng, tiếng hét thất thanh của Han Yeoreum vang lên phía sau.
“Đệch mợ!!”
Khu an toàn của Han Yeoreum tan biến, hắn ta cắm cổ chạy theo sau hai người họ.
Min Hayeon liếc nhìn Han Yeoreum, thầm nghĩ.
‘Lúc này mà Han Yeoreum chết thì phiền phức lắm…. Ít nhất phải kiểm chứng xem ma pháp của Suho có tác dụng hay không đã.’
Min Hayeon dừng bước, xoay người giương cung chĩa vào con Shock Bee đang lao tới sau lưng Han Yeoreum.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó….
Phập!
Phập!
“A a á c!!”
Một thứ gì đó đã xuyên thủng cánh tay đang giương cung của Min Hayeon.
‘A a! L, lúc này mà lại!’
Cô nhận ra ngay nguồn cơn của cơn đau thấu trời này.
Ngòi độc của Shock Bee.
Cơn đau khiến đầu óc quay cuồng, Min Hayeon cay đắng cười nhạt nhìn Han Yeoreum sượt qua mình rồi bỏ chạy lấy thân.
‘Tại sao mình lại đi thích một kẻ như vậy cơ chứ?’
Vù vù vù vù vù vù!!!
Kéo theo cơn bão cát khổng lồ.
Shock Bee chĩa cái hàm gớm ghiếc lao thẳng về phía cô.
Bề ngoài của con ong khổng lồ hiển hiện rõ mồn một trong đêm tối, có lẽ cả đời cô cũng không thể nào quên.
‘Dù sao thì cũng chết….’
Cảm nhận rõ cái chết cận kề, Min Hayeon nhắm nghiền hai mắt.
Ngay khi cô nhắm mắt lại, tiếng xé gió chói tai vang lên.
Phập! Phập! Phập!
Một âm thanh khó hiểu.
‘…?’
Min Hayeon he hé mở mắt, và cảnh tượng đập vào mắt cô là….
“Em không sao chứ?”
Là Seong Suho, đang cầm cung đứng ngay cạnh cô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
