Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Yggdrasil - 1 - Chương 129 - Yggdrasil (1-33)

Chương 129 - Yggdrasil (1-33)

“Thằng chó đẻ này!!”

Nhìn bộ dạng văng tục chửi thề của Han Yeoreum, tôi khoái chí nói.

“À, đúng là Làng Zephyrum rồi.”

Han Yeoreum thi hành mệnh lệnh của tôi một cách vô cùng ngoan ngoãn, đứng khép nép cạnh tôi với hai tay giơ cao quá đầu.

Dĩ nhiên là trừ cái miệng.

“Mau giải trừ cái này ngay!”

“Ngậm cái mồm lại đã. Nghe tinh linh giải thích xong đã.”

“Ưm!!”

“….”

Ánh mắt tôi va phải Min Hayeon đang đứng phía bên kia Han Yeoreum.

Cô ấy đang quay mặt đi, cố nhịn cười.

Tôi nhoẻn miệng cười trừ rồi quay ra nhìn thẳng phía trước.

Đúng lúc ấy, tiếng Armonia vang lên.

[Anh Suho, quyền ra lệnh vẫn còn, cớ sao anh không đưa ra những yêu cầu tàn bạo hơn là mấy trò cỏn con này?]

‘À, tôi chỉ định thử xem mệnh lệnh có tác dụng ở đây không thôi. Nghe xong tinh linh giải thích rồi tôi sẽ cho hắn nếm mùi.’

Thật ra, việc bắt hắn ta giơ tay chỉ là hành động bộc phát để xem ở nơi này mệnh lệnh có hiệu lực hay không thôi.

Một mệnh lệnh không ảnh hưởng đến tính mạng, lại chẳng liên quan gì đến điểm số….

Dù sao thì cũng chẳng vội, cứ để tinh linh trình bày xong mọi bề rồi tính tiếp.

‘Nhỡ thằng ranh này tự tử thì cũng phải moi móc tối đa thông tin trước khi nó chết chứ.’

[Anh quyết định rất sáng suốt.]

Tinh linh, nguồn sáng rực rỡ duy nhất trong ngôi làng tối tăm, lia mắt nhìn quanh cả ba chúng tôi rồi cất lời.

“Trước tiên, xin chân… thành chúc mừng các người đã hoàn thành nhiệm vụ đánh boss tân thủ.”

“….”

Dù có nhận được 10.000 Point cũng chẳng moi được chút thành ý nào nhỉ.

Tinh linh cố tình làm mặt lạnh te, tiếp tục giải thích.

“Nơi này là ‘Làng Chờ’, các người sẽ lưu trú tại đây trong bốn ngày.”

“Làng Chờ?”

“Vâng! Nơi đây có cơ sở lưu trú cao cấp nhất, cửa hàng bày bán mọi mặt hàng có ở Làng Zephyrum, và ở ngoại ô có cả khu vực săn quái vật dành riêng cho các người.”

Vốn dĩ Làng Zephyrum được thiết kế cho quá trình tân thủ, nên sau 7 ngày ở đây, người chơi sẽ bị ép chuyển lên tầng trên hoặc xuống tầng dưới.

Tuy nhiên, nếu những người hạ gục boss sớm lại rời đi trước khi kết thúc thời gian lưu trú thì sẽ gây mất công bằng.

Hơn nữa, tinh linh cho biết, khác với Làng Zephyrum, bắt đầu từ tầng 1 trở đi, các tiện ích sinh hoạt và cơ sở an toàn sẽ bị cắt giảm đáng kể.

Việc bắt người chơi phải rời khỏi giai đoạn tân thủ sớm chỉ vì họ phá đảo nhanh cũng bị coi là một kiểu bất công, nên mới có nơi này.

Ngoài ra còn có một phần là để tri ân những người đã hoàn thành nhiệm vụ….

Nhưng có một điều tôi thắc mắc.

“Từ từ đã? Sao phải bày vẽ thế? Cứ đưa thẳng chúng tôi về Làng Zephyrum không được à?”

“Không được ạ! Vì lý do bảo mật, tuyệt đối không thể gửi về đó.”

“À ha….”

Nếu những người sống sót tiết lộ thông tin về boss thì sẽ lại nảy sinh một đống rắc rối, thế nên không được.

Ra vậy, thông tin về boss là thứ mà nếu không hồi quy thì không thể nào biết được.

Tinh linh khép lại câu chuyện.

“Trong vòng bốn ngày lưu trú tại đây, vào ngày cuối cùng, chúng tôi sẽ hỗ trợ đưa các người lên tầng trên hoặc xuống tầng dưới tùy ý. Nhỡ có cần tip thì gọi tôi nhé~ Vậy nha!”

Nói đoạn, tinh linh vội vã chuồn mất tăm.

Thấy tinh linh rời đi, tôi đảo mắt nhìn quanh.

Tuy tinh linh phát sáng đã đi khỏi, nhưng những cột đèn đường trong làng vẫn tỏa sáng, thế nên có thể nhìn rõ phong cảnh xung quanh.

Cả làng có chừng 10 ngôi nhà, và sừng sững ở vị trí trung tâm chính là tòa nhà khổng lồ tôi vừa cùng tinh linh bước vào ban nãy, vĩ đại hệt như một biểu tượng.

Nhìn sơ qua tôi đoán chắc hẳn đó là chỗ trọ.

Tại sao á?

Tại nó trông y hệt khách sạn Zephyrum chứ sao.

“Chắc đây là phiên bản thu nhỏ của Làng Zephyrum rồi.”

“Phù…. Vậy thì cứ thảnh thơi ở đây một thời gian thôi.”

Min Hayeon thở phào nhẹ nhõm, vuốt ngực trấn an.

Trái ngược với tình thế ngàn cân treo sợi tóc vừa nãy, nơi đây tĩnh mịch và chẳng hề có bóng dáng ai.

Dù quy mô kém xa Làng Zephyrum, nhưng vì chỉ có ba người chúng tôi nên cũng chẳng thấy chật chội chút nào.

“Cứ về phòng nghỉ ngơi đi đã. Cũng khuya rồi.”

“Hừm…. Cứ thế mà đi ngủ luôn thì tiếc quá không?”

“…?”

Thấy tôi trưng ra vẻ mặt khó hiểu, Min Hayeon cười gượng nói.

“Em tính làm ly rượu kỷ niệm….”

“Thế thì về phòng cất đồ rồi hẵng uống.”

“Vâng.”

Min Hayeon bẽn lẽn mỉm cười, sáp lại gần tôi.

Và ánh mắt của Han Yeoreum thì ác như quỷ dữ.

Vừa phải chịu đựng hình phạt nhục nhã, vừa phải bất lực đứng nhìn bạn gái mình lả lơi với gã đàn ông khác.

Chắc chắn cả đời này hắn ta chưa bao giờ nếm mùi cay đắng đến thế.

Hai chúng tôi bước vào khách sạn.

Vừa bước vào, ánh đèn lộng lẫy hắt sáng cả dãy hành lang.

Min Hayeon tiến thẳng đến quầy lễ tân không một bóng người.

Đọc lướt qua bảng thông báo, cô ấy cười tươi rạng rỡ và lên tiếng.

“Oa, ở đây được miễn phí tiền phòng này. Thích phòng nào vào phòng nấy, hệ thống sẽ tự động check-in cho mình.”

“Quản lý tự động hoàn toàn luôn à.”

Chẳng có lấy một bóng dáng dân cư.

Toàn bộ cơ sở vật chất trong ngôi làng đều vận hành tự động.

Dù hàng hóa trong cửa tiệm có bán lấy tiền đi chăng nữa, thì nội việc được miễn phí tiền phòng cũng quá ngon ăn rồi.

“A! Đi tham quan phòng Penthouse đi!”

“Penthouse á?”

Khách sạn này cao 50 tầng.

Mỗi tầng có 15 phòng, tầng 1 là nhà hàng.

Và nghe đâu tầng cao nhất chính là Penthouse.

“Ồ, có cả thang máy nữa kìa?”

“Ôi, quê quá.”

“Không… tại anh mới đến đây lần đầu nên không biết.”

Min Hayeon cười đùa, còn tôi lúng túng nói lảng sang chuyện khác.

Và vẫn là ánh mắt sắc lẹm của Han Yeoreum.

Bộ dạng đứng phạt đầy nhục nhã, thêm cả việc bất lực chứng kiến cảnh người yêu trêu đùa cùng người đàn ông khác.

Chắc chắn hắn ta chưa bao giờ phải nếm trải cảm giác này trong đời.

Tới nơi, chúng tôi đẩy cửa bước vào tầng trên cùng.

“Oa….”

“Đỉnh thật….”

Không chỉ tôi mà cả Min Hayeon cũng phải há hốc mồm ngạc nhiên ngó nghiêng xung quanh.

Khác hẳn mấy căn phòng tiêu chuẩn rộng chừng hai chục mét vuông, cái này bét nhất cũng phải hơn hai trăm mét.

Mải mê ngắm nghía căn Penthouse, tôi buột miệng lẩm bẩm.

“Ở đây… mất khoảng bao nhiêu điểm nhỉ?”

“Nghe bảo một đêm tốn 10.000 Point đấy.”

“Hahahahaha.”

Nghe vô lý đến mức tôi phì cười.

Rốt cuộc xây cái cơ sở này để làm gì không biết?

Phép vua thua lệ làng, Summoner ở Làng Zephyrum kiếm được 2.000 Point một ngày đã là rách bọc rồi, đào đâu ra tiền mà ở.

“Nghe nói thường chẳng ai đến đây một mình đâu, toàn góp Point đi chung với mấy người thân thiết thôi.”

“À ha!”

Cũng đúng, làm gì có quy định một phòng chỉ được một người ở.

Với không gian cỡ này thì tầm 6~7 người góp Point vào ở vẫn dư sức thoải mái.

Nghĩ kỹ lại thì với cơ sở vật chất thế này, 10.000 Point kể cũng khá hời.

4 phòng ngủ, phòng bếp, phòng tắm có bồn khổng lồ, và….

“Ô ô! Có cả bể bơi nữa kìa?”

“Oa, từ đây ngắm được hết quang cảnh bên ngoài luôn….”

Bể bơi dư sức cho 4-5 người vẫy vùng, bao quanh là lớp kính cường lực trong suốt, vừa có thể thảnh thơi bơi lội vừa thưởng ngoạn khung cảnh bên ngoài.

Tiện ích xịn xò cỡ đó mà chỉ tốn vỏn vẹn 10.000 Point!

Còn chúng tôi thì đang xài đồ chùa….

Trong lúc tôi và Min Hayeon đang trầm trồ thán phục, Han Yeoreum bên cạnh cũng trố mắt nhìn ngó xung quanh.

Có nên mở miệng cho hắn ta nói không nhỉ?

“Thấy sao? Nhờ ơn tôi anh mới được ở chỗ như này đấy. Có biết ơn không?”

“Sủa cái đéo gì thế.”

“….”

‘Cái thằng khốn nạn này?’

[Nhìn phản ứng hiện tại thì có thể thấy, dù không phải người hồi quy, bản tính của hắn cũng là kẻ thà chết chứ không chịu cúi đầu.]

‘Cô cũng thấy thế chứ gì? May quá.’

[…? Ý anh là sao? Sao lại là may mắn?]

Armonia thắc mắc hỏi, tôi cười sảng khoái đáp lại.

‘Phải cỡ đó thì lúc tinh thần sụp đổ mới tiếp tục cắn răng vùng vẫy leo lên tháp chứ.’

[….]

Tôi không hề mong Han Yeoreum bị bệnh tâm thần rồi thành phế nhân giữa chừng.

Hắn ta phải giữ khư khư cái lòng tự tôn không thể bị bẻ gãy cho đến phút cuối cùng, để tôi có thể hả hê vờn hắn ta như một món đồ chơi.

Mục đích của tôi là trói buộc nguyện vọng của Han Yeoreum với chính mình.

Phải tiêm nhiễm vào đầu thằng ranh đó mong muốn đẩy tôi vào sự tuyệt vọng làm nguyện vọng của nó.

Không ngừng vùi dập rồi lại cho hắn ta vớt vát lại tự tôn.

Và hố sâu tuyệt vọng đầu tiên chắc chắn phải là….

Tôi tiến lại gần Min Hayeon.

Thấy tôi lại gần, Han Yeoreum lại văng tục.

“Đm, mày mà lại gần Hayeon một bước nữa thì tao sẽ….”

“Từ giờ cấm chửi thề.”

“…Cái gì!”

“Và luôn phải dùng kính ngữ.”

“…Ư c c c c c!”

Han Yeoreum rên rỉ nghèn nghẹn, không thể mở miệng.

Ồ ồ…. Thà câm miệng chứ không thèm dùng kính ngữ à?

Han Yeoreum cố sống cố chết để không buông kính ngữ mà xả ra những lời chửi rủa, gân cổ nổi lên cuồn cuộn nhưng chẳng thốt nổi nửa lời.

Chỉ biết nghiến răng trừng mắt nhìn tôi.

Tôi ghé sát tai Han Yeoreum, thì thầm nhỏ tiếng để Min Hayeon không nghe thấy.

“Và cấm tự sát.”

“C… cái gì….”

Có vẻ Han Yeoreum không hiểu nổi mệnh lệnh của tôi.

‘Cái khác không tính, nhưng bốn ngày ở đây thì phải cho thằng nhãi này sống không bằng chết.’

Che giấu nụ cười hiểm độc với Han Yeoreum, tôi quay sang Min Hayeon.

“Hayeon à. Nói mới nhớ, em bảo sẽ đáp ứng một yêu cầu của anh nhỉ?”

“Hả? À, đúng rồi.”

Nghe tôi nói, Min Hayeon nở nụ cười rạng rỡ đáp lời.

Thấy cảnh tượng đó, Han Yeoreum gào lên với Min Hayeon.

“Min Hayeon! Em đang nói cái quái gì vậy! Yêu cầu gì chứ!”

“Haizz…. Cái đó….”

Khi Min Hayeon định trả lời, tôi ngắt lời cô ấy rồi đáp thay.

“Tại anh cứ làm mình làm mẩy khó ưa nên Hayeon mới hứa thực hiện một yêu cầu của tôi. Có ý kiến gì à?”

“Ư c c c c c!!!!”

Han Yeoreum nghiến răng kèn kẹt như thể muốn phun ra hàng tá câu chửi thề, nhưng chỉ nghe thấy tiếng ậm ự nghẹn ứ nơi cổ họng mà chẳng có chữ nào lọt ra ngoài.

Vốn dĩ yêu cầu mà Min Hayeon dành cho tôi là lời cô ấy nói lúc nhận Bình thuốc kháng ma.

Nhưng Min Hayeon nhìn Han Yeoreum, thở dài và hùa theo tôi rất tự nhiên.

“Đúng vậy, do thái độ của anh quá quắt quá nên tôi thấy có lỗi mới đồng ý thực hiện một yêu cầu cho anh ấy.”

“Tại sao em phải!!! Lờ cái yêu cầu đó đi!!”

“A!! Thật sự ồn ào quá đấy…. Anh thôi ngay trò la hét đi.”

Han Yeoreum không thể nói gì với tôi nên đành trút giận lên Min Hayeon bằng cách gào thét.

Nhìn bộ dạng đó, tôi bồi thêm một mệnh lệnh.

“Này, trong thời gian ở đây, nếu bọn tôi không bắt chuyện thì anh liệu hồn mà câm miệng.”

“Ư c c c c c c c!!!!”

Mồm miệng tịt ngòi, có lẽ thứ duy nhất hắn ta có thể làm là nghiến răng ken két.

Dù sao thì mức độ đó cũng không gây ồn ào và vừa vặn.

Chắc hắn ta không tính phí làm răng cho tôi đâu nhỉ?

Cỡ 100 Point thì tôi sẵn lòng trả.

Tôi lại gần Min Hayeon và ngỏ ý.

“Mình ra chỗ khác nói chuyện riêng một chút được không?”

“Hửm? Được thôi.”

“Này, anh đứng đợi trước cửa phòng này đi. Cấm đi lung tung sang chỗ khác đấy.”

“Ư c c c!!!”

Rắc rắc!

Nghe có vẻ như mẻ răng đến nơi rồi, nhưng tôi bơ đi, cùng Min Hayeon bước vào phòng riêng chỉ có hai người.

Căn phòng đặt một chiếc giường size Queen cùng nội thất xa hoa ngợp trời.

Chỉ nội căn phòng này thôi cũng đã lộng lẫy vượt xa tiêu chuẩn của phòng khách sạn bình thường.

Min Hayeon tủm tỉm cười, ngó nghiêng khắp phòng.

“Oa… Cơ sở vật chất ở đây đỉnh thật.”

“Đúng thế.”

Tôi vừa dứt lời thì Min Hayeon ngó nghiêng qua loa rồi tiến lại gần.

Có vẻ cô ấy đang khấp khởi mong đợi điều gì đó.

“Anh định yêu cầu chuyện gì thế?”

“Chuyện đó….”

“…? Sao vậy? Khó nói lắm à?”

“…Hiện tại em ghét bạn trai mình lắm đúng không?”

“Ừ, đúng vậy.”

Min Hayeon bối rối gãi đầu đáp lời.

Qua bao nhiêu lần hồi quy, tôi đã thừa sức hiểu Min Hayeon nghĩ gì về Han Yeoreum.

Đừng nói là tình yêu, Min Hayeon chỉ muốn xóa sạch mọi dấu vết quen biết với Han Yeoreum.

Và cùng với Dâm văn tôi đã khắc lên người cô ấy….

Dựa vào hai yếu tố đó, tôi bắt đầu đưa ra yêu cầu.

“Yêu cầu của anh là….”

***

‘Cái thằng chó đẻ này!!!’

Han Yeoreum trân trân nhìn vào cánh cửa đóng kín, trong lòng rủa xả Seong Suho không thương tiếc.

‘Thằng khốn nạn! Chờ tao hồi quy rồi tao thề sẽ băm vằm mày. Không! Tao sẽ dùng nguyện vọng cuối cùng để biến mày thành đồ phế nhân và chơi đùa với mày cả đời!!’

Cảm giác tuyệt vọng khi bị nẫng tay trên Min Hayeon, cộng với nỗi nhục nhã ê chề khi bị một gã đàn ông thấp kém hơn mình hạ nhục.

Cả đời hắn ta chưa từng phải chịu đựng sự sỉ nhục nào như thế này.

Ngược lại, Han Yeoreum vốn là kẻ chuyên cướp bạn gái người khác, gieo rắc sự sỉ nhục cho những gã đàn ông rồi hân hoan hả hê trước cảnh tượng đó.

Phụ nữ luôn sẵn sàng vứt bỏ người đàn ông họ yêu thương để sà vào vòng tay Han Yeoreum, còn những kẻ bị tước đoạt chỉ biết rơi huyết lệ van xin tình cũ.

Và ngay lúc này, chính hắn ta lại rơi vào hoàn cảnh thảm hại của những gã đàn ông mà hắn ta luôn khinh rẻ.

‘Thằng chó! Chắc chắn tao không để mày chết nhẹ nhàng đâu….’

Giữa lúc hắn ta đang ôm lòng thù hận sôi sục với Seong Suho.

(Đ, đừng làm thế!)

(Cô hứa sẽ thực hiện một yêu cầu của tôi rồi mà. Làm một nháy đi!)

“…Cái gì?”

Han Yeoreum tưởng mình nghe nhầm.

Hắn ta dán chặt tai vào cửa, căng não lắng nghe tiếng động từ phía bên kia.

Xuyên qua cánh cửa, giọng điệu hưng phấn của Seong Suho vang lên rõ mồn một.

(Oa, nữ thần bắn cung Min Hayeon! Không ngờ lại có ngày tôi được nếm thử mùi vị của cô đấy~)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!