Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3647

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Yggdrasil - 1 - Chương 128 - Yggdrasil (1-32)

Chương 128 - Yggdrasil (1-32)

Tư duy linh hoạt.

Đó là thứ tôi đang khao khát nhất lúc này.

Cho đến giờ, tôi rất ít khi va chạm với người khác, cũng chẳng bao giờ tạo lập được mối quan hệ nào tử tế.

Dù ở trong bất kỳ tổ chức nào, tôi cũng lủi thủi một mình, và cũng chẳng mấy khó chịu về việc đó.

Phải nói là tôi thích thế mới đúng.

Đối với tôi, cuộc sống viên mãn nhất là nằm ườn trong phòng mà chơi game 18+.

Bạn bè, người yêu, gia đình… tất thảy đều nằm trọn trong đó.

Huống hồ những tựa game tôi cày đa phần chỉ là cốt truyện.

Khổ nỗi cứ thế mãi nên lối suy nghĩ của tôi chẳng được nhạy bén cho cam.

Nhưng, gợi ý.

Dù nó luôn hiển hiện trước mắt, nhưng chính là thứ giúp tôi chắc chắn ngộ ra.

Tôi đã nhìn thấy nó trong Cung Thuật của Min Hayeon.

Khoảnh khắc cô ấy rời khu an toàn để giương cung, tôi chợt bừng tỉnh.

‘Đúng rồi! Sao mình lại không nghĩ ra nhỉ!’

[…?]

‘Cứ giải quyết vụ này trước đã!’

Trong lúc tôi còn đang lơ đễnh, con Shock Bee đang sấn sổ lại gần Min Hayeon.

Trước tiên, tôi tặng mỗi con Shock Bee một cú Búng Trán rồi tóm tay cô ấy kéo về hướng khu an toàn.

Rồi tôi truyền âm cho Armonia.

‘Armonia! Tạo cho tôi một cây cung đi!’

[Tôi sẽ chế tạo cung cấp phát theo tiêu chuẩn của Lãnh Sự Quán.]

‘Không! Cứ lấy loại Hayeon đang dùng ấy!’

Nếu chỉ xét về hiệu năng thì cung của học viên dùng trong Lãnh Sự Quán chắc chắn xịn hơn cây cung cũ mèm này nhiều.

Nhưng nếu tùy tiện tạo ra cây cung thế giới bên ngoài ngay lúc này, nhỡ đâu lọt vào tầm mắt của Min Hayeon thì lại sinh chuyện rắc rối.

Quan trọng hơn là, thứ tôi cần hiện giờ đâu phải là một cây cung xịn xò.

Giữa màn đêm đen đặc, một cây cung xuất hiện gọn lỏn trong tay tôi.

Chính là khoảnh khắc ấy.

[Kỹ năng Cung Thuật LV 1 đã được thức tỉnh. Nhờ Khéo tay LV 555 trợ lực, cấp độ Cung Thuật được điều chỉnh thành 43.]

‘Ngon! Thứ mình cần là đây… Mẹ kiếp?’

Ngay lúc tôi vừa mừng húm reo lên trong đầu thì một dòng thông báo khác lại chễm chệ hiện ra.

[Do cơ thể suy nhược, cấp độ Cung Thuật giảm từ 43 xuống còn 12.]

Tưởng bá đạo, hóa ra ăn cám.

Chẳng qua từ trước đến giờ toàn ăn may.

Nếu chỉ dùng mỗi tay thì không sao, nhưng Cung Thuật thực chất là kỹ năng đòi hỏi sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa cả thân trên và thân dưới.

Lúc cần thiết phải biết di chuyển, phải biết xoay chuyển nửa thân trên linh hoạt theo tình huống.

Lý do Cung Thuật của Min Hayeon, một cựu vận động viên bắn cung, ở nơi này lại thấp lè tè cũng chính vì thế.

‘Đệt mợ nó!’

[Anh Suho, với cấp độ Cung Thuật hiện tại, anh không thể đối đầu với Shock Bee đâu. Phải dùng chất Siêu dẫn….]

‘Không! Không sao.’

[…?]

Có vẻ Armonia thắc mắc với câu trả lời của tôi, nhưng cô ấy cũng không gặng hỏi thêm.

Đúng lúc tôi định truyền âm với Armonia thì khu an toàn lọt vào tầm mắt.

Và bóng dáng Han Yeoreum chễm chệ bên trong cũng hiện ra.

“Gì đây!? Đừng có qua đây!”

Nghe tiếng gào rú cảnh cáo của Han Yeoreum, tôi thầm cảm thán trong bụng.

‘Đờ mờ, cái thằng này đúng là phế vật, chả được tích sự gì cho đời!’

Han Yeoreum vừa chửi rủa vừa hối thúc chúng tôi mau cút xéo khỏi đây.

Kinh thật, bỏ rơi bạn gái mà giỏi giang gớm….

Tôi và Min Hayeon định bỏ mặc Han Yeoreum rời đi, thì ngay khi khu an toàn biến mất, hắn ta gào thét chạy thục mạng về phía chúng tôi.

“Cứu tôi với!!”

“….”

Xuyên qua màn đêm đen kịt, tuy tôi và Min Hayeon không nhìn rõ nhau, nhưng lại thấu hiểu rành rọt nét mặt của đối phương.

Chỉ mong sao thằng khốn này cút đi cho khuất mắt….

Nhưng điều quan trọng nhất bây giờ không phải là tống cổ Han Yeoreum, mà là mạng sống của Min Hayeon và tôi.

Vừa chạy sóng vai cùng Min Hayeon, tôi vừa ra lệnh cho Armonia.

‘Armonia! Cô có thể tạo ra mũi tên có đầu gắn chất Siêu dẫn không?’

[Có thể. Tốn 400 Enel.]

‘Trước tiên tạo cho tôi ba mũi.’

Cấp độ Cung Thuật thấp thì sao chứ? Kết hợp với kỹ năng khác để bù đắp là xong.

Tôi lôi ngay bình thuốc Artemis ra tu ực một hơi rồi kiểm tra cấp độ.

-[Cung Thuật LV 22]-

‘Ngon! Trước mắt cứ bảo đảm khu an toàn cái đã….’

“A a a a á c!”

“Cái gì vậy?”

Đáng lý Min Hayeon phải đang chạy ngay bên cạnh, vậy mà tiếng thét của cô ấy lại văng vẳng phía sau.

Tôi ngoái lại, lờ mờ nhìn thấy bóng đen.

Han Yeoreum đã bỏ mặc Min Hayeon, cắm đầu cắm cổ chạy về phía tôi.

Và… Min Hayeon sắp sửa bỏ mạng dưới vuốt Shock Bee.

Tôi chưa từng cầm cung bao giờ. Hơn nữa, bắn trong điều kiện mù mịt thế này rất dễ nhắm nhầm vào Min Hayeon.

Nhưng….

“Mặc kệ đi!”

Tình thế này không cho phép tôi so đo tính toán nữa.

Tôi lắp mũi tên Siêu dẫn lên dây cung rồi lấy đường ngắm.

Thoáng phân vân.

Nên dùng ma pháp trận yếu, hay mạnh.

Nếu cấp độ Cung Thuật cao, tôi nhất quyết sẽ chọn ma pháp trận yếu. Vì chừng đó đã quá đủ rồi.

…Dùng loại yếu thôi!

Kết luận đưa ra tức thì.

Đây là một ván cược.

Ma pháp trận mạnh một khi thi triển là không có đường lui.

Lúc sử dụng xong, không có gì đảm bảo Min Hayeon còn sống sót cho đến khi tôi hồi phục.

Ngay trước mũi tên đang gài trên cung, một vòng tròn ma pháp cỡ đồng xu lóe lên tia lửa điện màu vàng rực xuất hiện.

Hai cái mỗi bên, tổng cộng là bốn cái.

Cùng với đó là kỹ năng bổ trợ Cung Thuật của tôi.

-[Khả năng ngắm bắn LV 48]-

Nhờ Khả năng ngắm bắn, ngón tay tôi không hề run rẩy, tiêu cự cũng chẳng chút nhòe đi.

Ngặt nỗi chỉ có thể thấy hình bóng mờ ảo, không dám chắc có cắm phập vào đầu nó hay không thôi.

Tôi nhắm thẳng vào con Shock Bee đang lởn vởn ngay sát mặt Min Hayeon rồi buông dây.

Phăng!

Chắc chắn trúng rồi.

Con Shock Bee dính tên rơi cắm mặt xuống đất, tôi tiếp tục nã tên vào hai con còn lại.

Phăng! Phăng!

Mũi tên găm phập vào, hai con còn lại cũng cắm đầu xuống đất.

Bắn xong, tôi bước tới đỡ Min Hayeon dậy.

“Em không sao chứ?”

“…Vâng.”

Min Hayeon đôi tay đôi chân yếu ớt run lẩy bẩy, đứng không vững nổi.

Cô ấy bám rịt lấy tay tôi, run bần bật.

Tôi nắm lấy hai vai cô ấy, điềm tĩnh trấn an.

“Phải giữ tỉnh táo. Trước tiên mau chạy thôi.”

“Th, ừ!”

Ngay lúc Min Hayeon gật đầu lấy lại tư thế.

Xẹt!

“Hả!?”

“Á!”

Khu rừng tối thui thui đến mức chẳng nhìn rõ mặt người đứng cạnh ban nãy bỗng dưng bừng sáng rực rỡ.

Và ngay chính giữa luồng sáng đó, một tinh linh nhỏ bé xuất hiện.

Khuôn mặt nhăn nhó cáu kỉnh như đang bực bội hết sức.

Tinh linh hếch cằm nhìn chúng tôi, giọng the thé.

“Trời đất ơi! Rốt cuộc là ai lại đi đánh boss vào cái giờ linh thiêng này hả!? Hả!?”

“…Hả?”

“Gì cơ? Không phải đang đánh boss sao?”

Nghe tôi nói, tinh linh nổi đóa.

“Thà mấy người chết quách đi cho rảnh nợ! Tự dưng lại đi phá đảo vào cái giờ cắc cớ này làm gì cho phiền phức hả!”

“….”

Tôi và Min Hayeon ngơ ngác không hiểu ất giáp gì, rụt rè ngoái lại nhìn.

Phía sau chúng tôi….

“….”

Ba con Shock Bee đã nát bét đầu với bụng, đang giãy giụa thoi thóp trên mặt đất.

..

..

Tôi, Min Hayeon, và Han Yeoreum, kẻ nãy giờ ăn hại chẳng làm nên trò trống gì, tụ tập lại nghe tinh linh giải thích.

Địa điểm không phải là khu rừng đánh boss, mà là một ngôi làng với dăm ba ngôi nhà gỗ.

Xung quanh tuyệt nhiên không một bóng người.

Tinh linh, nguồn sáng duy nhất của ngôi làng, thở dài thườn thượt rồi bắt đầu câu chuyện.

“Haizz… Tạm thời cứ làm theo đúng quy trình đã. Chúc mừng các người đã hoàn thành nhiệm vụ. Phần thưởng đây.”

“….”

Mang tiếng là làm theo quy trình, nhưng thái độ và lời nói của tinh linh hời hợt, lồi lõm không chịu được.

Cũng đúng thôi, đang ngủ ngon giấc giữa đêm hôm khuya khoắt mà bị lôi dậy đi làm thì ai chả cáu.

Phần thưởng nhận được là một tấm thẻ bưu thiếp.

Và trên đầu tấm thẻ có ghi một dòng chữ.

-Thẻ Chọn Chức Nghiệp-

Tinh linh giải thích.

“Thứ các người vừa nhận được là Thẻ Chọn Chức Nghiệp, có quyền lựa chọn thêm một Chức nghiệp ngoài cái nghề gốc mà các người đã chọn.”

Vốn dĩ những kẻ bị triệu hồi đến Yggdrasil này đều tuân theo nguyên tắc chỉ được chọn một Chức nghiệp duy nhất.

Cho dù sau này có đổi Chức nghiệp thì việc sở hữu hai Chức nghiệp cùng lúc là chuyện không tưởng.

Thế nhưng, tấm Thẻ Chọn Chức Nghiệp này.

Tinh linh nói đó là đặc quyền duy nhất ban cho những ai hạ gục boss trong thời gian còn ở Làng Zephyrum.

Có thể coi đây là một phần thưởng vô cùng xứng đáng cho công lao đánh bại quái vật trong tình cảnh ngặt nghèo và thiếu thốn thông tin.

“Và haizz… cái anh đằng kia.”

“Hửm? Tôi á?”

Tinh linh chỉ đích danh tôi.

“Mời anh đi theo tôi một lát.”

“….”

Chẳng hiểu có chuyện gì, tôi đành đi theo.

Min Hayeon nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, còn Han Yeoreum thì trợn trừng nhìn tôi với vẻ mặt cau có cực độ.

Cái thằng nhãi ranh này vẫn cứ thái độ lồi lõm nhỉ….

Đợi tôi về rồi biết tay.

Tinh linh dẫn tôi vào một tòa nhà lớn ngay trung tâm ngôi làng, đóng cửa lại rồi nói.

“Tình hình là sau khi bàn bạc nội bộ, chúng tôi không thể nào tìm ra phần thưởng thích hợp cho anh.”

“….”

Lý do tinh linh gọi tôi ra đây là vì phần thưởng.

Phần thưởng gì chứ?

“Nói thật, chúng tôi cũng chẳng ngờ đám Shock Bee lại ngoẻo theo cái kiểu đấy.”

“Hả? Nghe bảo trước đây cũng có người diệt được rồi mà?”

“Không! Đó là chuyện của một năm trước! Do lỗi nghi thức triệu hồi lúc đầu nên đám người có sức mạnh phá vỡ mất cân bằng mới ăn rùa được.”

Tinh linh phấn khích thao thao bất tuyệt.

“Chưa kể Shock Bee thời đó cũng chẳng mạnh mẽ như bây giờ! Không có chiêu Sóng Tê Liệt! Kích thước cũng nhỏ hơn một gang tay!”

“Thế mà vẫn mạnh đấy chứ?”

“…Vâng. Thực ra hiện tại chúng tôi nhận được quá nhiều lời phàn nàn về chiêu Sóng Tê Liệt nên đang định xóa nó đi…. Cơ mà tại sao anh lại phá vỡ nó hả!!”

Theo lời tinh linh, vì số lượng Summoner bỏ mạng quá nhiều, họ đang cân nhắc việc xóa bớt cái kỹ năng bá đạo đó đi.

Vậy mà chỉ tại tôi, chắc nó sẽ vẫn được giữ nguyên….

“Này, tôi cũng vì mạng sống thôi mà….”

“Hức….”

Vãi nồi, chỉ vì vùng vẫy giữ lấy mạng sống mà cũng bị ăn chửi, đùa nhau à?

Nhưng gây sự với cái đứa có trò nổ tung đầu thì chẳng có lợi lộc gì….

Tinh linh nhỏ bé ngang cỡ con Shock Bee nhè nhẹ vỗ cánh, nhắm mắt im lặng.

Sự im lặng kéo dài chừng một phút, tinh linh mới cất lời.

“Tạm thời chúng tôi đã bàn bạc xong về phần thưởng phù hợp cho anh.”

“Ồ, gì thế?”

Cái Thẻ Chọn Chức Nghiệp kia đã ngon lắm rồi, vậy tiêu diệt được boss thì chắc chắn phải là hàng khủng hơn chứ?

Ánh sáng rực rỡ lóe lên trước mặt tinh linh, một vật nhỏ hơn cả đốt ngón tay đang lơ lửng.

Chân tướng của nó là….

“…Hạt đậu?”

Nhìn ngang ngó dọc kiểu gì cũng ra hạt đậu.

Một hạt đậu xanh trơn bóng.

Đừng bảo đây là thứ ăn vào no 10 ngày đêm, lại còn hồi phục mọi thương tích đấy nhé?

Tôi đang săm soi hạt đậu với vẻ mặt đầy hoài nghi thì tinh linh lên tiếng.

“Đó là Hạt giống Yggdrasil.”

“Ể? Không phải đậu thần Senzu à?”

“…Cái đó là cái gì cơ?”

“À, không có gì. Tôi nhầm tí thôi….”

Tinh linh mặc kệ lời tôi, tiếp tục giải thích.

“Hạt giống Yggdrasil. Trong khoảnh khắc thập tử nhất sinh, nó sẽ là thứ cứu mạng anh.”

Công dụng của hạt đậu, à không, hạt giống này vô cùng đơn giản.

Trong thời gian sinh sống tại Yggdrasil, năng lượng sẽ được tích tụ, và khi năng lượng đạt mức 100%, nó sẽ cảm nhận được nguy hiểm của chủ nhân và cứu mạng họ.

“Xin lưu ý, đây không phải vật phẩm tiêu hao dùng một lần. Nó có thể hấp thụ linh khí của Yggdrasil để tái sử dụng.”

“Vãi… Thế này thì hack game rồi còn gì?”

“Nhưng! Thời gian sạc năng lượng rất lâu. Hiện tại đang là 0%, hãy nhớ rằng nó sẽ không hoạt động trước khi đạt 100%.”

“Ồ…. Đội ơn đội ơn~”

Hạt đậu Yggdrasil lơ lửng giữa không trung bỗng… à không, hạt giống trôi tuột vào ngực tôi.

“Ô ô….”

Không giống như những món vật phẩm nằm trong túi đồ, thứ này hấp thụ thẳng vào cơ thể tôi để bảo vệ chủ nhân.

“Nào! Giờ thì tôi có chuyện muốn nói với cả ba người!! Giải quyết cho lẹ nào!!”

Tôi vội gọi với theo tinh linh đang quay lưng định bay về phía Min Hayeon và Han Yeoreum.

“Này.”

“Chuyện gì!?”

Tinh linh nhăn nhó quay lại nhìn tôi như thể đang phiền phức lắm.

Khuôn mặt hệt như một con Gremlin vậy.

Tôi chìa tay về phía tinh linh Gremlin.

Khè khè khè….

Cái con quỷ này không định cắn tay tôi đấy chứ?

“…Chuyện gì cơ?”

“Cô bảo nhận tip thay cho tiền công đúng không? Nãy giờ nhận được đồ ngon, tôi cũng nên bo chút Point chứ nhỉ.”

“Ô ô!!! Quả không hổ danh là người hạ gục boss! Tôi đã linh cảm ngay anh là người tốt mà!!”

Tinh linh Gremlin lập tức hóa thành Tinkerbell, vẻ mặt tươi roi rói chìa tay về phía tôi.

Đưa 100 Point thì sợ bị cắn rách tay, tôi đành hào phóng vung luôn 10.000 Point.

Khi tôi đưa 10.000 Point….

“Oa~~~~ Tôi đã bảo anh là người tốt mà!”

“….”

Điêu toa là giỏi.

Tinh linh tủm tỉm cười, dúi vào tay tôi một tấm danh thiếp.

=====

Tên: Tiểu Tiên Số 108

Chức vụ: Nhân Viên Hướng Dẫn Cấp Thấp

=====

Tên với chức vụ nghe hèn mọn vãi….

“…Cái này là sao?”

“Sau này có chuyện gì cần thiết xin anh cứ gọi tôi! Tôi sẽ phục vụ tận tình!”

“Ừ.”

Tinh linh cười tít mắt lấy lòng tôi chẳng khác nào mấy gã Booking chèo kéo khách trong quán bar.

Con bé dẫn đường cho tôi đến chỗ hai người kia, y như đang phục vụ khách VIP vào phòng đặc biệt vậy.

Đi theo tinh linh đến chỗ hai người họ, tôi thấy cả hai đang cãi cọ ỏm tỏi trong lúc tôi vắng mặt.

“Đừng có sáp lại gần cái thằng đó!!”

“Haizz….”

“Cái thằng khốn đó không như Hayeon nghĩ đâu!”

Chủ đề cuộc cãi vã xoay quanh tôi.

Đừng có bám lấy tôi chứ.

Trải qua bao nhiêu lần hồi quy, Han Yeoreum nắm rõ rành rành mối quan hệ giữa tôi và Min Hayeon, nên hắn ta đang ra sức chia rẽ chúng tôi.

Nhưng nực cười ở chỗ….

“…À! Anh về rồi à?”

“Ừ.”

“Hai người nói chuyện gì thế?”

“Lát nữa anh kể cho nghe.”

Cả ba người có mặt ở đây đều là người hồi quy, và chỉ đang giả vờ như không biết mà thôi.

Tất nhiên, kẻ ngờ nghệch nhất trong đám đích thị là Han Yeoreum.

Mối quan hệ giữa tôi và Min Hayeon mà Han Yeoreum đang nơm nớp lo sợ, giờ đã chẳng còn là thứ mà hắn ta có thể dễ dàng chen chân vào chia rẽ nữa rồi.

Cho dù có hồi quy bao nhiêu lần đi chăng nữa, gã đó cả đời cũng chẳng vớt vát lại được trái tim của Min Hayeon đâu.

Han Yeoreum chèn vào giữa tôi và Min Hayeon, trừng mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, giọng gầm gừ.

“Này, sao mày không tránh xa Hayeon ra hả?”

“….”

Tôi chợt nổi lên một nghi vấn.

Không biết chỗ này có được tính là khu vực Zephyrum không nhỉ.

Rõ ràng khu rừng đánh boss cũng nằm trong giới hạn Zephyrum, nên chỗ này dù có cách biệt thì chắc cũng chung một khu vực nhỉ?

Tôi quyết định đánh cược thử, cất lời với Han Yeoreum.

“Thế này thì không ổn rồi. Giơ hai tay lên rồi đứng yên cạnh tôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!