Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 1 - Chương 124 - Yggdrasil (1-28)

Chương 124 - Yggdrasil (1-28)

“Hôm nay bạn tôi đã thất lễ, tôi muốn bồi thường cho anh thứ gì đó nên mới đến đây.”

“À, không sao đâu.”

Min Hayeon có vẻ không mấy hài lòng với câu trả lời của tôi, cô chìa cánh tay ra nói.

Vẻ mặt cô chất chứa đầy sự áy náy.

“Làm vậy khiến tôi rất cắn rứt. Chỉ kiếm được vỏn vẹn 3 nghìn Point, lại còn bắt anh phải chịu thiệt thòi vì tôi….”

“Không sao thật mà….”

“Haa… Anh cứ bảo không sao thì….”

Tôi ngắt lời Min Hayeon và đáp.

“Được đi cùng một người giỏi như cô Min Hayeon thì chút đó tôi chịu được.”

“….”

Min Hayeon cúi mặt lặng thinh, một lát sau cô khẽ nở nụ cười gượng gạo và mở lời.

“Cảm ơn anh.”

“Nên là cô đừng bận tâm quá. À, còn cái này….”

Tôi đưa cho cô lọ thuốc Artemis và thuốc kháng ma pháp vừa mới chế tạo lúc nãy.

“…? Cái này là….”

“Trước khi ngủ thấy ma lực vẫn còn dư dả, nên tôi làm thêm mấy lọ dự phòng.”

“Nhưng lọ kháng ma pháp này… là loại trị giá 2 vạn Point đúng không?”

Đối với Min Hayeon, 2 vạn Point không phải là một con số nhỏ.

Vốn dĩ, nếu cô muốn thu thập đủ 2 vạn Point, điều đó chỉ xảy ra khi cô đi săn chung với tôi.

“Tôi cũng không rõ lắm, nhưng thấy ngoài cửa hàng ở Zephyrum bán thứ này đắt nhất.”

“Vâng, tôi từng thấy qua rồi.”

“Phòng hờ thôi, cô cứ giữ lấy xem sao.”

“…? Đám quái vật quanh đây làm gì có con nào biết dùng ma pháp….”

Min Hayeon vẫn không ngừng thắc mắc, có vẻ như cô rất e ngại khi nhận lọ thuốc kháng ma pháp này.

Nhận lọ Artemis thì còn có lý do vì nó giúp ích cho việc đi săn, chứ lọ kháng ma pháp này thì cô hoàn toàn mù tịt về công dụng của nó.

‘Xem ra cô ấy chưa nghĩ đến việc thuốc kháng ma pháp chính là cách để giải quyết Sóng Tê Liệt rồi.’

[Đối với Min Hayeon, người vốn dĩ không phải là pháp sư, ranh giới khái niệm về ma pháp chắc chắn sẽ rất mơ hồ.]

Đối với một Min Hayeon chưa từng có trải nghiệm nào về ma pháp trong suốt quãng đời của mình, thì Sóng Tê Liệt chẳng khác nào một sức mạnh bí ẩn đầy rẫy sự vô lý.

Việc quan trọng lúc này là phải khai sáng cho cô nàng về giá trị đích thực của lọ Thuốc Kháng Ma Dành Cho Tân Thủ này.

Tôi hờ hững buông một lời gợi ý.

“Tại tôi thấy nó rất kỳ lạ.”

“Kỳ lạ chỗ nào?”

“Nghĩ mà xem, rõ ràng quanh khu vực này không có bất kỳ con quái vật hệ phép nào cả. Ấy vậy mà món đồ này lại được bày bán ngang nhiên, và quan trọng nhất là, trong phần mô tả có ghi rõ nó chỉ có tác dụng trong phạm vi ngôi làng này.”

“Hừm… Nghe anh nói thì thấy kỳ lạ thật.”

Min Hayeon chú tâm lắng nghe từng lời của tôi, rồi rơi vào trầm tư.

Tôi bèn tiếp lời để khép lại chủ đề.

“Tôi nghĩ chắc chắn nó sẽ có ích. Nhất định sẽ có thời điểm mà nó phát huy tối đa công dụng.”

“…A!”

Nghe tôi nói thế, Min Hayeon chợt mở to mắt thảng thốt nhìn tôi rồi vỗ tay cái bốp.

Tôi tỏ vẻ khó hiểu, nghiêng đầu nhìn cô.

Nhưng thực chất trong lòng lại khác….

‘May quá.’

[Thấy cô ấy phản ứng mạnh thế này, chắc chắn khi cần, cô ấy sẽ biết cách sử dụng lọ thuốc một cách khôn ngoan.]

Vốn dĩ cô đã là một người phụ nữ cực kỳ nhạy bén.

Ngay cả thằng đần như Han Yeoreum còn nhận ra sự thật đó.

Hiển nhiên tôi tin rằng Min Hayeon đã nắm thóp được công dụng của lọ thuốc này.

Min Hayeon không nén nổi nụ cười, cô nhìn tôi tủm tỉm.

Tôi giả vờ ngơ ngác, lên tiếng hỏi.

“Hửm…? Có chuyện gì vui sao?”

“…Không có gì đâu. Cơ mà… cái này… thực sự cảm ơn anh nhiều lắm.”

Min Hayeon đăm đăm nhìn lọ kháng ma phấp, rồi ngẩng lên nhìn tôi, giọng điệu pha chút cảm thán.

“Định mang đồ qua đền bù cho anh, ai ngờ lại được nhận một thứ đắt giá thế này.”

“Không sao đâu. Tôi không muốn mối quan hệ giữa tôi và cô Min Hayeon chỉ dừng lại ở một, hai ngày. Nên xin đừng quá bận tâm.”

“…Cảm ơn anh.”

Min Hayeon nhoẻn miệng cười, hít một hơi thật sâu rồi nói.

“Vậy anh hãy chuẩn bị sẵn một yêu cầu đi.”

“Vâng?”

Thấy tôi tròn mắt ngạc nhiên, Min Hayeon lại mỉm cười, nhắc lại lần nữa.

“Bất cứ điều gì nằm trong khả năng, tôi đều sẽ đáp ứng. Không cần phải là ngay bây giờ cũng được.”

“Haha… Tấm lòng của cô tôi xin nhận.”

“Không.”

Min Hayeon khăng khăng.

“Xin anh hãy làm vậy đi.”

“…Tôi hiểu rồi. Vậy thì tôi phải tiếp tục ở bên cạnh cô để chờ đến lúc cần dùng thôi.”

“Hihi… Vậy tôi xin phép về phòng đây.”

“Vâng, cô đi cẩn thận.”

Bóng lưng Min Hayeon vừa khuất, căn phòng lại chìm vào không gian vắng lặng.

Ngoại trừ kênh chat….

└GuardOfGayDick: Khoan đã.

“…? Vâng? Sao thế?”

Kẻ nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng đột nhiên trồi lên gõ phím.

Ngẫm lại thì ở lần hồi quy trước, những lúc thế này hắn ta thường xuyên quậy tung trời, hôm nay lại im lìm khác thường, quả thật có chút kỳ lạ.

Đang im lìm là thế, GuardOfGayDick lại bất ngờ ném ra một quả bom.

└GuardOfGayDick: Con bé đó, loại khỏi danh sách nhiệm vụ đi.

Một phát ngôn đéo thể hiểu nổi.

Rõ ràng GuardOfGayDick trước đây từng khăng khăng cho rằng Min Hayeon là một cái thành trì kiên cố, coi việc nhiệm vụ thất bại là lẽ đương nhiên cơ mà.

“Cái gì cơ!? Tôi muốn làm với cô ấy mà?”

└GuardOfGayDick: Không được, không được. Nhỏ đó có gì lạ lắm. Mới ngày đầu đã chủ động tiếp cận rồi. Không hợp với nhiệm vụ.

“Không chịu đâu!! Tôi sẽ làm với cô ấy!!”

└GuardOfGayDick: Hahaha thằng điên này, muốn làm gì với nhỏ thì tùy mày. Nhưng không được tính vào nhiệm vụ.

“Làm đéo gì có chuyện đó!!!”

└GuardOfGayDick: Hahahahaha Rõ ràng điều kiện là phải được tao công nhận đúng không? Nhỏ đó không được.

Oa, cái tên này lấy cớ điều kiện để lật lọng sao.

Bực mình quá, tôi đành phải vặc lại.

“Không, nhìn nhan sắc đó đi, có phải thuộc hàng top của ngôi làng này không? Không, đơn giản là đứng top 1 luôn ấy chứ! Đã thế năng lực còn siêu phàm. Dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa thì cô ấy chẳng phải là người phụ nữ phù hợp nhất cho nhiệm vụ này sao?”

└GuardOfGayDick: Không không. Ngày đầu tao cũng tưởng cô ta thuộc dạng ngoan hiền, nhưng từ hôm qua tao đã thấy có điềm rồi. Dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa thì tao vẫn thấy cô ta đang nung nấu ý định dang háng ra cho mày chịch đấy.

“Nói vớ vẩn gì thế….”

Ngoài mặt thì tỏ vẻ gắt gỏng, nhưng trong lòng tôi đang thầm cảm thán.

‘Má nó, da gà da vịt nổi hết cả lên. Tên này nhạy bén hơn mình tưởng đấy?’

[Thật kỳ lạ. Cho dù khả năng diễn xuất của Min Hayeon không tốt, nhưng gã đó hoàn toàn không biết về việc hồi quy, mà chỉ bằng trực giác đã đoán ra được thì quả là không tầm thường.]

‘Chắc nhờ sức mạnh niềm tin từ việc giữ gìn tấm thân trai tân nên hắn mới giỏi nhìn thấu thế nhỉ?’

[….]

‘À, hắn là gay thì gọi là lỗ đít tân à?’

[Anh không cần phải nói những lời đó với tôi.]

Tại cô nên tôi mới muốn nói đó chứ?

Nhưng nếu cứ ậm ừ cho qua thế này thì sau này sẽ sinh rắc rối lớn.

Cứ mỗi lần ngắm nghía cô nào đó, hắn lại giở trò “nhỏ này không được, nhỏ kia không xong”, thì có nguy cơ tôi phải lãnh cái án phạt quay tay 100 lần đầy bệnh hoạn kia mất.

“Khoan đã, nếu ông anh cứ bảo không được thì nhiệm vụ này chắc chắn thất bại à.”

└GuardOfGayDick: Đỉnh vãi có cách hay vậy luôn!

“Cái thằng này….”

Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, GuardOfGayDick lại giở giọng trêu chọc.

└GuardOfGayDick: Hahaha Đùa đấy đùa đấy, ngoại trừ nhỏ đó ra thì ai cũng được. Bù lại, nếu mày vớ được con ghẹ cực phẩm cỡ đó để chịch thì tao sẽ tài trợ định kỳ hàng tuần cho mày.

“Tài trợ định kỳ? Cái đó là sao?”

└GuardOfGayDick: Nghĩa là mỗi tuần sẽ tự động chuyển cho mày 1 vạn Point. Đã thế một khi bắt đầu thì bắt buộc phải duy trì 3 tháng.

“Hử? Ông anh nhiều Point thế cơ à? Cả cái nhiệm vụ này với cái đó cộng lại thì có vẻ hơi căng không?”

└GuardOfGayDick: Mẹ kiếp… Nhưng tuần sau là được thở phào rồi. Tiên sư nó, lần trước tao nướng sạch Point cho thằng ôn kia, giờ chỉ còn đúng 10 vạn Point dắt túi thôi.

Chỉ là phép thử vu vơ, ai ngờ vụ 10 vạn Point là gia tài cuối cùng lại là sự thật.

Nhưng mà thằng ôn lần trước hắn nhắc tới là ai mới được.

“Nhưng thằng ôn lần trước là ai vậy?”

└GuardOfGayDick: Có thằng khốn… Haa… Thằng chó đó biết tao hết Point là report tao ngay lập tức. Lũ khốn nạn…

“…Quấy rối tình dục người khác thì bị report là đúng rồi.”

└GuardOfGayDick: Địt mẹ, lúc nhận Point thì ngoan ngoãn cúi đầu chổng cu ra, Point cạn phát là lật mặt sút luôn. Chà, trên đời đéo có thằng chó đẻ nào như thế cả.

“….”

Tôi đéo hiểu rốt cuộc bên nào mới là cặn bã.

Điếm Point (bán thân đổi Point) thì đê tiện, mà Tinh tọa đi quấy rối tình dục cũng bỉ ổi không kém….

Nhưng có một chân lý vững vàng.

‘Tôi là người lương thiện.’

[….]

Cấm được im lặng đấy.

***

Rời khỏi nhà trọ của Seong Suho, Min Hayeon cứ thế bước đi vô định, rồi thả mình xuống một chiếc ghế đá trống trải, gục đầu.

“….”

Không một lời cất lên, cô chỉ lặng lẽ nhìn đăm đăm vào lọ kháng ma pháp mà Seong Suho vừa tặng.

Đang lúc đắm chìm trong suy nghĩ, những giọt nước tí tách rơi trên mặt lọ thuốc.

Min Hayeon đượm buồn nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên lọ thuốc, khẽ buông tiếng thở dài.

“Haa…. Suho à…. Rốt cuộc vì cớ gì mà anh cứ liên tục giúp đỡ em hết lần này đến lần khác….”

Tận sâu trong thâm tâm, cô luôn mang một niềm day dứt với Seong Suho.

Sống trong chuỗi ngày lặp đi lặp lại sau mỗi cái chết, cô chỉ mải mê đắm chìm vào những khoảnh khắc vui vẻ bên Seong Suho.

Mối tình đầu chớm nở khiến tâm trí Min Hayeon lúc nào cũng vương vấn những suy nghĩ làm sao để có thêm nhiều giây phút ngọt ngào bên Seong Suho.

Thế nhưng, dù không còn giữ chút ký ức nào, Seong Suho vẫn luôn dang tay giúp đỡ Min Hayeon bằng đủ mọi cách trong những tình huống lặp lại.

Bất cứ khi nào Min Hayeon rơi vào nghịch cảnh, Seong Suho đều kịp thời xuất hiện ứng cứu.

Những lúc Min Hayeon bơ vơ không biết đường đi nước bước, anh lại vạch sẵn lối thoát cho cô.

Mà không hề đòi hỏi một chút tư lợi….

“Hức… Bằng mọi giá… em sẽ cứu anh. Và… sẽ đi cùng anh đến tận cuối cùng….”

Min Hayeon dùng tay áo quệt ngang dòng nước mắt, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm phản chiếu dưới ánh trăng rạng ngời.

***

“Tôi là người lương thiện!! Tôi muốn làm tình với Min Hayeon!!”

└GuardOfGayDick: Hahahahaha Thằng tâm thần phân liệt này =))) Hài vãi lồn hahaha

[….]

..

..

Hôm nay thái độ của Han Yeoreum cũng không khác biệt là bao so với ngày hôm qua.

Nếu có điều gì khác biệt thì đó là tâm trạng của hắn đã phần nào khá khẩm hơn.

“Min Hayeon, hôm qua em không lén đi chỗ khác thật chứ?”

“Haa… Anh vừa phải thôi. Tôi đã nói rồi mà, tôi chỉ ghé cửa hàng thuốc với tiệm tạp hóa một chút thôi.”

“…Từ hôm nay đi đâu thì nhớ báo anh một tiếng.”

“Phát điên mất thôi….”

Nói chung là tâm trạng khá khẩm hơn ở đây chỉ là bề ngoài mà thôi.

Quầng thâm mắt biến mất, vẻ hốc hác cũng tan biến. Chỉ trong vòng một ngày hắn đã khôi phục lại phong độ mỹ nam hoàn hảo.

Thế nhưng sao tôi cứ có cảm giác tinh thần của hắn đang dần kiệt quệ nhỉ? Hay là do tôi hoa mắt?

Buổi đi săn diễn ra suôn sẻ như mọi ngày.

‘Đến nước này thì tôi cũng tò mò đấy. Bắt đầu từ tầng 1 chắc chắn sẽ không được thảnh thơi thế này nữa đúng không?’

[Thông tin về các tầng trên thì chúng tôi không có nên không rõ, nhưng theo phe Hắc Hoàng Đạo đang đột phá các tầng dưới thì sự bất tiện trong sinh hoạt là điều đáng kể nhất.]

Nghĩa là chuỗi ngày sống nhàn nhã ở làng Zephyrum này sắp sửa nói lời tạm biệt.

[Thay vào đó, họ đã gửi thông tin nhắc nhở cần đề phòng Summoner.]

‘Vốn dĩ có sự tồn tại của Red Summoner thì chắc chắn cũng sẽ có những phe phái như thế.’

Nói cách khác, mối hiểm họa khôn lường nhất không phải là quái vật, mà chính là đồng loại.

[Ngoài ra, độ khó cũng được thiết lập vừa phải nên sẽ không có kẻ thù mạnh đến mức phi lý xuất hiện đâu.]

‘Hehe… Nhưng con Boss mà có cái hình hài đó thì….’

Ngay từ đầu, mục đích tạo ra con Boss đó không phải là để săn, nhưng nhìn thấy con quái vật như vậy thì cũng khiến người ta phải e ngại về tầng 1.

Song song với sự lo lắng, một câu hỏi khác lại nảy lên trong đầu tôi.

‘Liệu Han Yeoreum có mạo hiểm đi săn Boss không nhỉ?’

[Không dám chắc 100%, nhưng với bản tính của Han Yeoreum, nhiều khả năng hắn sẽ chọn cách sống sót qua 7 ngày rồi bỏ qua.]

‘Chà, cũng phải….’

Đối với một kẻ chỉ biết cậy nhờ vận may thì nơi đó quả thực là một nỗi ám ảnh kinh hoàng.

Giống như lần thứ 5, nếu vừa mới bước vào đã chết không rõ nguyên do thì đến lần thứ 6 có thể sẽ bước vào trong sự ngây ngô không lường trước.

Nhưng lần thứ 6 hắn đã được nếm mùi lợi hại rồi nên chắc chắn hắn sẽ cẩn trọng hơn.

‘Cơ mà thắc mắc thật đấy. Vượt qua thử thách đó thì sẽ được thưởng gì chứ?’

[Tôi nghĩ phần thưởng được trao chắc chắn sẽ không nhỏ.]

Đâu thể nào chỉ đưa vài đồng bạc cắc rồi xong chuyện được….

Thành thật mà nói, nếu chỉ có tôi và Min Hayeon đi vào đó, tôi hoàn toàn tự tin có thể sống sót.

Nếu chỉ có hai con Shock Bee xuất hiện, Sóng Tê Liệt sẽ không thể thi triển, và nếu là hai con thì một mình tôi cũng dư sức dụ dỗ chúng.

Chỉ là….

‘Chắc Hayeon không muốn vào đâu.’

[Có lẽ Min Hayeon cũng thiên về hướng bỏ qua như thế này.]

Đâu ai dại dột đem cái mạng nhỏ bé của mình ra đặt cược khi chưa rõ phần thưởng là gì.

Dù sao thì mục tiêu cuối cùng của tôi cũng là chứng kiến sự sụp đổ của Han Yeoreum, nên việc đánh Boss cứ gác lại sau cũng được.

..

..

Khi màn đêm buông xuống, Min Hayeon lại xuất hiện trước cửa phòng tôi như mọi khi.

Chỉ có điều hơi khác lạ so với mọi ngày là….

“Ừm, chúng ta có thể nói chuyện một lát được không?”

“À, vâng.”

Lần đầu tiên cô chủ động tìm đến và ngỏ ý rủ tôi đi dạo.

Tôi và Min Hayeon cùng sánh vai dạo bước quanh ngôi làng u ám mà không ai hé môi nửa lời.

Và điểm đến của chúng tôi là….

“Đến đây vào giờ này trông rợn tóc gáy thật đấy.”

“Ngày đầu tiên đến đây tôi đã sợ mất mật….”

Nơi tôi và Min Hayeon đặt chân đến chính là Đấu trường.

Nền đất vàng ươm màu đất sét, bao quanh là những bức tường gạch nâu đen.

Bọn họ đã bị triệu hồi một cách ngẫu nhiên đến nơi này, và một trong số đó thậm chí đã bị vỡ tung đầu.

Dù có muốn quên đi thì khoảnh khắc đó cũng sẽ in hằn mãi mãi.

Tôi vô cùng hiếu kỳ không biết tại sao cô lại hẹn tôi đến đây, nhưng vẫn giữ im lặng.

Tôi quyết định chờ cô ấy tự cất lời.

Chẳng mấy chốc, tôi và Min Hayeon đã đứng giữa trung tâm Đấu trường.

Nơi đó đặt một cây cột thạch cao, trên đỉnh là một quả cầu pha lê.

Đó chính là quả cầu pha lê dùng để dịch chuyển vào phòng Boss.

Min Hayeon đăm chiêu nhìn quả cầu pha lê một hồi rồi quay lại nói với tôi.

“Anh có biết gì về trận chiến với Boss không?”

“Trận chiến với Boss sao?”

Chắc chắn rồi, tôi vờ như không biết gì và lặng thinh lắng nghe lời giải thích của Min Hayeon.

Giải thích đơn giản thôi.

Bên trong có gì thì không rõ, nhưng nếu vượt qua được thì sẽ tự động được dịch chuyển lên tầng tiếp theo.

Kết thúc lời giải thích ngắn gọn, Min Hayeon nhìn thẳng vào tôi với đôi mắt kiên định, dõng dạc nói.

“Tuyệt đối đừng vào đó.”

“…? Biết đâu sẽ có phần thưởng gì đó thì sao?”

“Không. Hay đúng hơn là… tôi không rõ. Nhưng xin anh đấy. Đừng vào đó.”

Min Hayeon nhìn tôi chằm chằm, khát khao chờ đợi một câu trả lời.

Vào ngày cuối cùng, hơn 90% Summoner ở Zephyrum chắc chắn sẽ đâm đầu vào nơi này.

Bởi vì họ lầm tưởng rằng Boss cũng chỉ mạnh hơn lũ quái vật quanh làng đôi chút.

Và theo như lời Armonia kể, trong lần hồi quy thứ 5, tôi cũng từng nghênh ngang bước vào đây với tâm trạng đầy tự mãn vì đéo biết trời cao đất dày là gì.

Sự thật là….

“…Xin anh đấy. Tôi không thể để anh đi nếu chưa nhận được câu trả lời.”

“Hừm….”

Nếu Min Hayeon không vào, thì dĩ nhiên tôi cũng chẳng có lý do gì để đâm đầu vào đó.

“Thế th….”

Ngay lúc tôi định cất lời đáp….

“Cái thằng chó đẻ này, sao mày lại ở cùng Hayeon!!”

Kỳ đà cản mũi Han Yeoreum đã lộ diện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!