Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 1 - Chương 121 - Yggdrasil (1-25)

Chương 121 - Yggdrasil (1-25)

“…Vậy lát nữa gặp nha.”

“Ừ, cẩn thận nhé.”

Min Hayeon cất giọng tiếc nuối rồi chia tay Seong Suho.

Cô vừa rảo bước sang phía bên kia ngôi làng vừa vắt óc ngẫm nghĩ.

‘Chuyện lặp đi lặp lại thế này đã là lần thứ mấy rồi nhỉ? Và tại sao mọi thứ lại lặp lại như vậy?’

Min Hayeon bắt đầu vận dụng trí óc để cố gắng lý giải hiện tượng phi lý này.

Cô cố nhớ lại hết mức có thể bối cảnh cuối cùng trước khi bị đưa về quá khứ.

Han Yeoreum đã xô ngã Seong Suho.

Seong Suho rơi vào tình thế hiểm nghèo.

Cô đã định cứu Seong Suho, định nắm lấy tay và kéo anh đứng dậy.

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng đó, đột nhiên Seong Suho chỉ tay về một hướng.

Khi Min Hayeon dời tầm mắt nhìn theo hướng anh chỉ, cảnh tượng Han Yeoreum bị vòi chích của Shock Bee đâm xuyên đầu đập ngay vào mắt cô.

‘…Đó là kết thúc. Và Han Yeoreum chắc chắn cũng nhận thức được tình huống này đang lặp lại…. Nếu vậy thì….’

Min Hayeon đã đúc kết được nguyên nhân của vòng lặp này.

‘Cái chết của Han Yeoreum. Hắn ta cứ chết thì mọi thứ sẽ quay lại từ đầu. Vậy thì… tại sao lần này chỉ có mình mình là còn giữ được ký ức thế này?’

Rốt cuộc, Min Hayeon vẫn không thể tìm ra nguyên nhân tận gốc của sự việc.

Cứ ôm khư khư mớ suy nghĩ đó cho đến khi cô đến cổng phía Đông….

“Này! Min Hayeon!!”

“…?”

Han Yeoreum, kẻ đã đến điểm hẹn từ trước, vừa gào lên vừa sầm sập lao tới chỗ Min Hayeon.

Nhìn vẻ mặt hằm hằm sát khí của hắn là đủ hiểu hắn đang tức giận đến mức nào.

Vừa lao đến trước mặt Min Hayeon, Han Yeoreum lại tiếp tục gắt gỏng.

“Rốt cuộc là em đã chui rúc ở đâu hả!?”

“…? Ý anh là sao? Ở đâu là ở đâu?”

“Cả ngày hôm qua em không thèm vác mặt về phòng! Em có biết anh lo lắng thế nào không!?”

“À….”

Min Hayeon nhìn Han Yeoreum rồi tự kiểm điểm bản thân.

‘Hôm qua mình lỡ cư xử khác thường nên bị nghi ngờ sao? Phiền phức thật….’

Bình thường thì Han Yeoreum chẳng bao giờ bận tâm xem Min Hayeon có ở trong phòng hay không.

Cứ hễ màn đêm buông xuống là hắn lại bận rộn đi tìm những người phụ nữ khác, chẳng mảy may đoái hoài gì đến cô.

Min Hayeon nhìn thẳng vào Han Yeoreum rồi đáp lại.

“Hôm qua đi dạo quanh thì em thấy có nhà trọ khác nên đã thử ở lại bên đó.”

“Không, tại sao em lại ở một mình ở cái nơi như thế? Nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao?”

“Thì chỗ ngủ nào mà chẳng giống nhau.”

Han Yeoreum không hề nhận ra sự phiền chán của Min Hayeon mà cứ tiếp tục xỉa xói.

Đang lúc hắn lải nhải thì những thành viên còn lại cũng tụ họp đông đủ.

Đó là Park Seonhee.

Min Hayeon liếc nhìn cô ta rồi cắt ngang lời Han Yeoreum.

“Nào, đi săn thôi.”

“Anh còn chưa nói xong….”

“Chút nữa thôi là những người khác cũng sẽ tràn vào bãi săn, lúc đó bị cạnh tranh thì khó mà kiếm Point lắm. Xuất phát sớm đi.”

Min Hayeon phớt lờ những lời phàn nàn của Han Yeoreum và dứt khoát bước ra khỏi làng.

“Haa….”

“V-Vâng. Anh Yeoreum à…. Chúng ta cứ đi kiếm Point trước rồi nói chuyện sau cũng được mà?”

“….”

Nghe đến chữ “Point”, Han Yeoreum đành thu lại dây thần kinh đang căng như dây đàn, hậm hực nối gót theo sau Min Hayeon.

Thấy Han Yeoreum khởi hành, hai người phụ nữ kia cũng bám gót theo hắn.

Đi phía sau hai người phụ nữ nọ, Park Seonhee bắt đầu dè dặt mở miệng.

“Này, tôi vừa nghe được một chuyện thú vị lắm….”

“Hả?”

“Chuyện gì thế?”

Park Seonhee túm lấy hai người phụ nữ kia và bắt đầu thì thầm to nhỏ.

..

..

Mỗi khi có thời gian nghỉ ngơi giữa buổi đi săn, Park Seonhee lại kể tường tận mọi chuyện lúc nãy cho hai người phụ nữ kia nghe.

“Đỉnh thật….”

“Nhưng chuyện đó có thật không đấy? Nhỡ đâu hai người họ nói dối thì sao.”

“Không đâu. Vốn dĩ họ đâu có định kể cho tôi nghe từ đầu, nên chắc chắn là thật đấy.”

“Sao cô ta có thể bỏ mặc anh Yeoreum mà làm ra chuyện như vậy chứ….”

Ba người phụ nữ chụm đầu vào nhau, buông những lời xỉa xói, mỉa mai ngập tràn sự ác ý nhắm vào Min Hayeon.

Nếu như chỉ là những cuộc gặp gỡ bình thường thì có lẽ ba người họ đã thân thiết với Min Hayeon, nhưng ngặt nỗi, ngay từ đầu cô đã được định sẵn vị trí là bạn gái của Han Yeoreum, nên việc họ gai mắt với cô cũng là điều dễ hiểu.

“Mấy người nhìn bây giờ xem. Anh ấy bỏ mặc chúng ta mà cứ bám riết lấy cái cô đó kìa.”

Sở dĩ ba người phụ nữ này có thể nhàn nhã tán gẫu như vậy cũng là nhờ Min Hayeon.

Trong suốt 2 ngày đến đây, những lúc nghỉ ngơi thế này, Min Hayeon thường thui thủi một mình, còn Han Yeoreum thì mải mê trò chuyện rôm rả với những người phụ nữ khác.

Thường thì Min Hayeon luôn chủ động giữ khoảng cách….

Thế nhưng bây giờ Han Yeoreum lại đang bám dính lấy Min Hayeon, thể hiện sự ám ảnh rõ rệt.

Ba người phụ nữ chỉ còn biết ngậm ngùi chịu đựng cảm giác ghen tị khi chứng kiến cảnh tượng đó.

“Nhưng mà… không có bằng chứng thì kể ra cũng bằng thừa….”

“Đúng vậy. Nói ra khéo lại thiệt thân chúng ta thôi….”

“Thế nên tôi mới lập ra kế hoạch này….”

Park Seonhee trình bày kế hoạch mà cô ta vắt óc nghĩ ra cho hai người còn lại nghe.

“À! Ý kiến hay đấy!”

“Đúng là làm vậy thì….”

“Tuyệt vời. Vậy coi như hai người đều đồng ý nhé. Trước mắt tôi sẽ bám theo đuôi Min Hayeon. Còn cô Seonhee chịu khó canh chừng phòng của anh Yeoreum giúp, cô Hyeeun thì đợi sẵn trước nhà trọ Zephyrum phòng hờ có biến nhé.”

““Rõ””

Vậy là ba người phụ nữ bắt đầu ấp ủ một kế hoạch mờ ám sau lưng mà hai nhân vật chính chẳng hề hay biết.

..

..

“Haa… Anh làm ơn thôi đi được không?”

“Gì cơ!? Này! Em dám ăn nói thế với người đang lo lắng cho em….”

“Đây không phải lo lắng mà là lải nhải thì có. Ở đây thì có chỗ nào nguy hiểm cơ chứ.”

Han Yeoreum vẫn cứ nhai đi nhai lại những lời càu nhàu cho đến khi về tới làng.

Khác hẳn với hôm qua, hắn chẳng màng gì đến điểm số nữa mà chỉ dính lấy Min Hayeon như sam và liên tục lải nhải.

Min Hayeon thực sự không thể nào hiểu nổi.

‘Rõ ràng lần trước hắn có thế này đâu. Mình mới rời đi có một lát mà hắn đã cuống cuồng lên thế sao?’

Hành động của Han Yeoreum khác biệt một trời một vực so với lần trước khiến cô cảm thấy vô cùng lạc lõng.

‘Nhắc mới nhớ, lần trước hắn không đi săn cùng với tổ đội của Suho…. Lại còn nói xấu Suho nữa chứ….’

Có vô số kết luận lướt qua tâm trí Min Hayeon, nhưng lý do thuyết phục nhất chỉ có một.

‘Có lẽ nào vì trong trận chiến với Boss, mình và Suho tỏ ra quá thân thiết nên hắn mới sinh nghi không?’

Min Hayeon vốn thừa biết Han Yeoreum là một kẻ thiếu nhạy bén.

Nhưng chỉ cần Min Hayeon tỏ ra có chút thân thiết với bất kỳ gã đàn ông nào, hắn sẽ lập tức tra hỏi cô gắt gao.

‘Má nó… Chắc chắn là vậy rồi.’

Han Yeoreum là kẻ cực kỳ ghét việc Min Hayeon trò chuyện với đàn ông, dù chỉ là vài câu xã giao.

Cô đinh ninh rằng việc mình tỏ ra thân thiết với Seong Suho trong trận đấu Boss chính là nguyên nhân dẫn đến hành động dở chứng này của Han Yeoreum.

Bình thường khi đi săn, Min Hayeon luôn giữ khoảng cách để ý tứ với các thành viên khác trong đội, nhưng trong lúc đánh Boss nguy cấp, cô làm gì có thời gian mà để ý sắc mặt người khác.

Nếu tóm tắt lại lý do vì sao Han Yeoreum lại hành xử như hiện tại thì….

Trước khi chết, hắn đã xác nhận Min Hayeon và Seong Suho trở nên thân thiết.

Nên nếu gặp lại thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Han Yeoreum lo sợ nên đã gạt Seong Suho ra.

Nhưng sau khi gạt bỏ, hắn lại nhận ra hành động của Min Hayeon đã thay đổi.

Sự bất an của Han Yeoreum tăng vọt.

Đây chính là kết luận cuối cùng mà Min Hayeon rút ra được.

‘…Không ổn rồi. Hôm nay mình phải cẩn thận một chút. Suho thì khác với mình, anh ấy hoàn toàn không có ký ức. Nếu Han Yeoreum mà làm trò gì điên rồ thì rắc rối to….’

“Em biết rồi, em sẽ cẩn thận. Anh thôi đi.”

“…Biết rồi, anh xin lỗi vì quá lo lắng cho em thôi.”

Han Yeoreum xị mặt tỏ vẻ không hài lòng, nhưng khi thấy Min Hayeon giương cờ trắng ‘giả mạo’, hắn dường như cũng không muốn truy cứu thêm nữa.

Nghe cái từ “lo lắng” giả tạo thốt ra từ miệng Han Yeoreum, Min Hayeon chỉ biết nặn ra một nụ cười gượng gạo.

‘Haa… Phải mau tìm cách cắt đuôi cái tên này thôi.’

Trong trái tim cô, hình bóng của Han Yeoreum đã tan biến từ thuở nào.

Tuy nhiên, cô quyết định sẽ diễn theo hắn, không phải vì bản thân, mà là vì cô không muốn Seong Suho phải chịu bất kỳ tổn hại nào.

‘Mà, tối nay giả vờ ngủ sớm rồi lén chuồn ra ngoài thì chắc hắn cũng chẳng biết đâu.’

Min Hayeon gượng cười với Han Yeoreum rồi cất bước hướng về phía nhà trọ.

***

Hắn luôn là kẻ gặp thời.

Chơi game muốn món đồ nào là rớt ngay món đó.

Tình cờ ghé vào sòng bạc, đổ xúc xắc bừa mà cũng kiếm được vài tỷ.

Mua vé số cho vui tay thì trúng ngay độc đắc.

Thế nhưng, điều mà hắn cho là may mắn nhất trong cuộc đời mình, không nghi ngờ gì nữa, chỉ có một.

Min Hayeon.

Hắn luôn tự đắc rằng việc gặp được cô là sự may mắn tuyệt đỉnh.

Và hắn muốn chiếm đoạt cô làm của riêng.

Chỉ cần cô mở miệng nói chuyện với người đàn ông khác dù chỉ một lát, hắn sẽ lồng lộn lên mà dồn ép cô.

May thay, vì nắm rõ gia cảnh của Min Hayeon, Han Yeoreum thừa biết cô bị ràng buộc bởi lý do tôn giáo nên sẽ không bao giờ dám lăng nhăng với những gã đàn ông khác.

Thêm vào đó, vì cô vốn chẳng mảy may bận tâm đến đàn ông nên Han Yeoreum luôn tin tưởng tuyệt đối.

Rằng cô đã say hắn như điếu đổ.

Nằm ườn trên giường một hồi lâu, Han Yeoreum lồm cồm bò dậy và lầm bầm.

“Thằng chó Giả Kim Thuật đó… Nghe bảo sau này sẽ có ích nên mới gượng ép lôi nó theo. Nhưng xem ra đéo ổn rồi. Tốt nhất là chỉ lập tổ đội với gái thôi.”

Han Yeoreum nhớ lại viễn cảnh ngay trước khi chết.

Hình ảnh Min Hayeon bỏ mặc hắn để cứu Seong Suho.

Cảnh tượng đó tuyệt nhiên không giống như đang cứu một người đồng đội bình thường chút nào.

“Dù sao thì mình cũng chưa lôi nó vào tổ đội, nên biến số đã bị dập tắt rồi. Đằng nào thì Hayeon cũng không đời nào chủ động tiếp cận đàn ông trước…. Chắc chắn là cái thằng Giả Kim Thuật kia đã giở trò gì đó.”

Han Yeoreum thầm thở phào nhẹ nhõm rồi bước ra khỏi phòng.

Vừa ló mặt ra ngoài, ánh mắt hắn đã dán chặt vào căn phòng bên cạnh.

Rồi hắn lại nhớ đến thái độ khác lạ đột ngột của Min Hayeon.

“Có phải vì vắng mặt thằng Giả Kim Thuật đó nên em ấy mới đột nhiên đổi tính đổi nết không nhỉ? Không đâu… Chắc là do vốn dĩ cơ thể em ấy đã không được khỏe thôi.”

Han Yeoreum tự kiểm điểm lại hành vi của Min Hayeon và đưa ra một kết luận duy nhất.

“Mọi tình huống không phải lúc nào cũng rập khuôn. Chỉ cần một chút thay đổi nhỏ cũng có thể dẫn đến sự xoay chuyển thế này.”

Vì bản tính không để tâm đến xung quanh nên hắn chẳng hề nhận ra những thay đổi vi tế nhất.

Nhưng Min Hayeon thì khác.

Đến kẻ chậm tiêu như Han Yeoreum cũng phải cảm thấy sự khác biệt về những biến chuyển của Min Hayeon.

“…Có nên thử tiếp cận xem sao không nhỉ?”

Vốn dĩ Han Yeoreum định đi tìm người phụ nữ khác để giải tỏa dục vọng.

Tuy nhiên, với họ thì đây là một cuộc gặp gỡ mới mẻ, nhưng với Han Yeoreum thì lại khác.

Hắn đang dần cảm thấy nhàm chán.

Và nhìn vào thái độ của Min Hayeon, Han Yeoreum bỗng nảy sinh một kỳ vọng hão huyền.

“…Biết đâu đây lại là cơ hội? Phải rồi, thử một lần xem sao….”

Cốc, Cốc, Cốc.

Han Yeoreum ôm bầu hy vọng, dùng ngón giữa gõ cửa phòng.

“…?”

Chẳng có động tĩnh gì, hắn tiếp tục gõ cửa lần nữa.

Cộc cộc cộc.

Cùng với tiếng gõ cửa dồn dập, sự bất an trào dâng khiến Han Yeoreum cố gắng vặn tay nắm cửa.

Cạch! Cạch!!

“Này! Min Hayeon!!”

Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!!

Han Yeoreum trộm nghĩ hay là cô đang ngủ, nhưng gõ cửa ầm ĩ cỡ này mà vẫn im lìm thì quả là có vấn đề.

Cửa không mở ra được do đây là phòng của người khác.

“Haa… Không lẽ em ấy đang ngủ thật? Min Hayeon!!”

Ngay khoảnh khắc hắn định nện tay gõ cửa thật mạnh thêm lần nữa.

“Á! Anh Yeoreum.”

“Hửm?”

Là Park Seonhee.

Han Yeoreum khựng tay lại, gượng gạo nở một nụ cười và hỏi.

“Haha… Cô tìm tôi có việc gì à?”

“À… Em chỉ muốn trò chuyện chút với anh Yeoreum thôi…. Anh có rảnh không?”

“…Trò chuyện?”

Nhìn thái độ của Park Seonhee, Han Yeoreum lại bắt đầu linh cảm có chuyện chẳng lành.

‘Cô ta tự tìm đến thế này sao? Có phải do bình thường mình đi vắng nên không biết không nhỉ?’

Han Yeoreum phớt lờ hành động của Park Seonhee và đáp.

“Xin lỗi nhé, bây giờ tôi đang định nói chuyện một lát với Hayeon. Chút nữa tôi tìm cô được không?”

Vừa nhìn thấy Park Seonhee, dục vọng muốn lên giường với cô ả trong người Han Yeoreum lại bắt đầu sục sôi.

Hắn tự nhủ sẽ giải quyết xong chuyện của Min Hayeon rồi mới tìm đến cô ta.

“Ờ… Nhưng mà cô Hayeon… hiện giờ….”

Thế nhưng Park Seonhee lại ấp úng với vẻ mặt bồn chồn.

Trông thấy bộ dạng đó, Han Yeoreum gạn hỏi.

“Sao thế?”

“Cái đó… không có gì đâu ạ. Chắc là cô Hayeon muốn đi dạo hóng gió nên nãy giờ cứ đi loanh quanh trong làng thôi. Lần cuối em thấy cô ấy là ở trước nhà trọ….”

“Haa….”

Nghĩ đến việc Min Hayeon bỏ ngoài tai lời dặn dò của mình, Han Yeoreum bắt đầu bốc hỏa.

Nhưng giờ hắn chỉ muốn lập tức tìm ra cô cho bằng được.

“Cô thấy Hayeon ở đâu?”

“Dạ… Ở phía nhà trọ Zephyrum….”

Park Seonhee dè dặt mô tả vị trí chi tiết cho Han Yeoreum.

Nhưng Han Yeoreum vò đầu bứt tai rồi bực dọc gắt lên.

“Mẹ kiếp, cô tả thế thì sao mà biết được…. Dẫn đường đi.”

“…Vâng.”

Park Seonhee quay lưng dẫn đường, cúi gầm mặt xuống và nở một nụ cười đầy nham hiểm.

..

..

Cứ thế, hai người đặt chân đến trước cửa nhà trọ Zephyrum.

“Cô bảo em ấy đi vào trong này á?”

“Em không thấy cô ấy đi vào. Nhưng theo những gì cô ấy nói lúc nãy thì có khi nào đi vào trong rồi không?”

“…Không, tại sao lại phải đòi ngủ ở cái nơi xó xỉnh này chứ.”

Han Yeoreum tuyệt nhiên không hề nghĩ tới việc Seong Suho cũng đang ở đây, cứ thế xộc thẳng vào trong.

Vừa bước qua cánh cửa, mùi cồn nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi hắn.

“Ọe! Thối quá….”

Những chai rượu rỗng lăn lóc bừa bãi trên chiếc bàn trống trơn, và bà chủ nhà trọ tình cờ đang dọn dẹp ở đó.

“Ối chà, lần này có nhiều khách….”

“Ở đây có một cô gái xinh đẹp nào tới không?”

“…Hơ hơ.”

Bà chủ nhà trọ nổi gân xanh trên trán, cố nặn ra nụ cười gượng gạo để trả lời.

“Tôi không có lý do gì để tiết lộ cho cậu cả. Việc tự ý tiết lộ thông tin của khách trọ…. Ơ hay cái cậu này!!”

Han Yeoreum mặc kệ bà chủ nhà trọ, xồng xộc bước lên tầng 2.

Và ngay khoảnh khắc hắn vừa đặt chân lên tầng 2.

(Haa! Tư thế này sướng nhất! Haa! Đụng tới tận bên trong rồi!)

(Ngh! Không phải thể lực của em tốt quá sao? Ahh!)

(Hehe! Cho đến khi anh rèn được thể lực, em sẽ vắt kiệt anh thế này đấy! Thế nên mau rèn thể lực đi! Ngh!! Ahh~!)

Khả năng cách âm của nơi này thua xa khách sạn.

“Cái bọn dâm đãng này… Ở cái nơi rách nát này mà cũng có hứng làm tình được…. Sao Hayeon lại chui rúc vào đây ngủ chứ….”

Ngay khoảnh khắc hắn định bước sang phòng khác để tìm Min Hayeon.

Những từ ngữ văng vẳng lọt vào tai khiến bước chân hắn khựng lại.

(Sắp bắn rồi! Hayeon à!)

(Haa!! Bắn vào trong đi!!)

“…Hả? Cái gì…? Cái gì cơ??”

Trong thoáng chốc, Han Yeoreum còn hoài nghi đôi tai của chính mình.

Đôi chân hắn tự động bước đi trong vô thức, và giờ đây hắn đang đứng ngay trước cửa căn phòng của cặp nam nữ đang giao hợp.

Lẽ thường thì không ai có thể tùy tiện vào phòng người khác, nhưng cánh cửa phòng của hai người lại không được đóng kín.

Đó cũng là lý do vì sao âm thanh lại không bị cách ly.

Nhưng giờ phút này, với Han Yeoreum, những thứ đó không còn quan trọng nữa.

Cảm giác như tim ngừng đập, não bộ ngưng trệ, Han Yeoreum hoàn toàn trống rỗng, bản năng xui khiến hắn nắm lấy tay nắm cửa và từ từ mở ra.

Và khi cánh cửa hé mở, cảnh tượng đập vào mắt hắn là….

“Bắn đây!”

“Haaaa!!!”

Mái tóc nâu xõa tung, khuôn mặt đạt đỉnh điểm khoái cảm của Min Hayeon trong tình trạng khỏa thân đang nhún nhảy trên xương chậu của Seong Suho.

Cô nàng không hề hay biết sự hiện diện của kẻ đang chết trân ngoài kia, chỉ biết thở hổn hển và cuồng nhiệt đón nhận khoái cảm từ dương vật của Seong Suho.

“Haa… Suho à… Em yêu anh.”

“Ngh… Hayeon à… Nhắc mới nhớ, em định tính sao với bạn trai em đây?”

“Ây… Phá hỏng bầu không khí quá… Bạn trai em hiện giờ là…. Ưm!”

Min Hayeon nhấc hông lên, đặt môi lên quy đầu đang tuôn chảy tinh dịch của Seong Suho, rồi ngước nhìn anh cười rạng rỡ.

“Bạn trai em đang ở ngay đây cơ mà~~ Hehe.”

Khoảnh khắc ấy, sợi dây lý trí đứt phựt, Han Yeoreum gầm lên bạo nộ.

“TAO SẼ GIẾT MÀY!!!!!!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!