Chương 120 - Yggdrasil (1-24)
‘Hầy… Chẳng buồn rời giường chút nào.’
Trải qua một đêm hoang lạc cuồng nhiệt cùng Seong Suho, Min Hayeon chìm vào giấc ngủ sâu lúc nào không hay.
Khi những tia nắng ban mai hắt qua khung cửa sổ đánh thức cô dậy, thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt cô là hình ảnh một người đàn ông đang ôm trọn lấy mình trên chiếc giường đơn tồi tàn, chật hẹp.
Người đàn ông ấy không sở hữu một cơ bắp cuồn cuộn hay một nhan sắc vạn người mê.
Nhưng trong khoảnh khắc này, đối với Min Hayeon, anh lại rực rỡ và lấp lánh như một báu vật vô giá.
Bắt đầu ngày mới bằng việc ngắm nhìn gương mặt của người đàn ông mình yêu thương là một trải nghiệm hạnh phúc mới mẻ mà trước đây cô chưa từng được nếm trải.
‘…Nhưng mà lúc này thì không thể thảnh thơi nhàn hạ được nữa rồi. Dậy thôi nào.’
Đề phòng những biến cố bất ngờ có thể xảy ra, lần này Min Hayeon hạ quyết tâm phải cày cuốc điểm số một cách triệt để.
Rời khỏi vòng tay của Seong Suho, cô ngồi mép giường và mở bảng trạng thái của mình lên.
===========
-Min Hayeon-
Chức nghiệp: Cung thủ Sơ cấp
Kỹ năng: [Cung Thuật LV 5], [Bullet Time LV 3]
===========
‘…Đầu tiên phải nâng cấp kỹ năng bằng điểm số trước đã.’
Trong những lần nâng cấp trước đây, cô đã đúc kết được một số quy luật hoạt động của cái hệ thống thăng cấp này.
Khởi điểm, kỹ năng Cung Thuật của cô chỉ ở mức 3, để nâng lên mức 4, cô phải tiêu tốn 4,000 Point.
Và để nhảy vọt từ mức 4 lên mức 5, số điểm yêu cầu đã tăng gấp đôi, tức 8,000 Point.
Chạm mắt vào con số điểm cần thiết để thăng cấp từ 5 lên 6, những suy đoán của Min Hayeon đã hoàn toàn được chứng thực.
‘Số lượng Point yêu cầu sẽ tăng lên gấp đôi sau mỗi cấp. Bình thuốc Artemis quả thực là một thứ vũ khí gian lận đỉnh cao….’
Một lọ thuốc giúp nâng thẳng 10 cấp độ kỹ năng mà không đính kèm bất cứ điều kiện ngặt nghèo nào.
Dù cái giá phải trả để sở hữu nó là vô cùng đắt đỏ và thời gian sử dụng lại bị giới hạn, nhưng nếu không có sự tiếp tay của Seong Suho, có lẽ cả đời này cô cũng chẳng có cơ hội được chạm tay vào một lọ thuốc kỳ diệu đến vậy trước khi rời khỏi ngôi làng tân thủ này.
Nhận thức sâu sắc được tầm quan trọng của cấp độ kỹ năng, Min Hayeon quyết định dốc sạch số Point gom góp được từ ngày hôm qua vào việc nâng cấp.
‘Giả sử trường hợp xấu nhất xảy ra, mình bỏ mạng và phải quay lại vạch xuất phát thêm một lần nữa thì thứ duy nhất cứu vớt mình chính là cấp độ kỹ năng. Đằng nào thì điểm số cũng đâu có mang theo được.’
Suy tính trước sau rõ ràng, Min Hayeon lập tức bấm nút nâng cấp.
Kỹ năng Cung Thuật chạm mốc 7, trong khi Bullet Time cũng nhảy lên con số 5.
‘Tạm thời phần kỹ năng cứ nâng đến mức này đã…. Còn Gia hộ….’
Đưa mắt nhìn vào bảng Gia hộ, Min Hayeon lại rơi vào trầm tư.
Cái Gia hộ cô thiết lập vào phút chót trước lúc lâm chung chính là tăng cường năng lực thể chất gấp 3 lần khi Seong Suho rơi vào tình huống nguy hiểm.
Lúc đó tình thế quá cấp bách nên cô vội vàng áp dụng, nhưng ngẫm lại thì nó quả thực là một nước đi quá đỗi sai lầm.
Min Hayeon cười khổ, ánh mắt âu yếm dừng lại trên khuôn mặt đang say giấc nồng của Seong Suho.
‘Đúng là mình bị tình yêu làm cho mù quáng mất rồi…. Thật không ngờ lại có ngày mình rơi vào tình cảnh này….’
Phô bày thân hình trần trụi trước Seong Suho, Min Hayeon nhớ lại cái cảm giác rạo rực khi chắp bút viết nên những dòng chữ trên tờ giấy Gia hộ.
Cái khát khao mãnh liệt muốn che chở, muốn bảo vệ mạng sống cho anh đến mức vứt bỏ cả lý trí của cô lúc bấy giờ, nào có khác gì những hình mẫu nữ chính bánh bèo, hy sinh mù quáng vì tình yêu trên phim ảnh đâu.
Những người phụ nữ mà cả đời này Min Hayeon chưa từng có thể thấu cảm được.
‘Hihi. Tạm thời chuyện Gia hộ cứ gác lại đó đã, cố gắng cày điểm thêm rồi tính tiếp vậy. Vậy thì trước mắt phải xách mông lên đi săn thôi….’
Nhìn người đàn ông đang ngủ say sưa, Min Hayeon đau đầu nghĩ cách đánh thức anh dậy.
Và rồi, một ý tưởng táo bạo xẹt qua đầu cô.
‘Mấy bà chị tiền bối có chồng từng truyền thụ bí kíp này cho mình…. Không biết có hiệu nghiệm thật không nhỉ?’
Lôi những câu chuyện phòng the được mấy bà chị rỉ tai ra áp dụng, Min Hayeon lén lút chui tọt vào trong tấm chăn bông, ngo ngoe di chuyển.
Khoảng 10 giây sau.
“Hớ!!”
Slurp… Chup… Slurp… Chu…
“Ngh!!! G-Gì thế này!!”
Seong Suho, vẫn còn ngái ngủ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra bên dưới lớp chăn của mình, vội vàng tung chăn ra.
Và cảnh tượng đập vào mắt anh là…
Slurp…
“Chào… buổi thướng… hihi….”
“…Chào buổi sáng.”
Min Hayeon đang ngậm trọn lấy côn thịt của anh, vừa thực hiện “morning blowjob” vừa cười một cách ngượng ngùng.
***
“Khi nào cần thiết, hãy đưa ra vài lời khuyên cho tôi nhé.”
└ GuardOfGayDick: Tuân lệnh! Tuân lệnh!
Toàn bộ số điểm thưởng kiếm được từ việc hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm qua, tôi gần như chuyển lại sạch sẽ cho tên GuardOfGayDick.
Thật ra cũng chẳng nhất thiết phải trả lại làm gì.
Bởi vì chỉ cần sử dụng 100 nghìn Point một cách thông minh để quay ngược thời gian thêm một lần nữa, thì sớm muộn gì 100 nghìn Point đó cũng sẽ quay về túi của cái gã đó thôi.
Nhưng bản tính của tôi vốn không thích nhìn đồng minh phải chịu cảnh thiệt thòi, thế nên cuối cùng tôi quyết định hoàn trả lại 90 nghìn Point.
Nhìn bóng dáng cáu kỉnh biến mất của tên tinh linh đó.
“Hầy… Còn chưa đến giờ làm việc mà mới sáng bảnh mắt ra đã….”
“….”
Cái lũ này đúng là gọi lúc nào cũng cằn nhằn phàn nàn được.
Cứ cái đà này, khéo gọi đúng giờ làm việc chúng nó cũng biện cớ bận rộn để từ chối cho xem.
Sau khi nhận lại khoản nợ 10 nghìn điểm, tôi và Min Hayeon bắt tay vào công cuộc cày cuốc.
Khu rừng phía Tây vốn dĩ đã vắng vẻ, nay lại là buổi sáng sớm nên bầu không khí tĩnh lặng đến mức rợn người.
Và tại một nơi đồng không mông quạnh như thế này, một đôi nam nữ sẽ làm gì?
Nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép.
“Ah… Ah! Ah!! Tư thế này sướng quá… Mnn!!”
“Ngh… Anh chết mất….”
Min Hayeon lột phăng chiếc quần jeans vướng víu, hiên ngang cưỡi lên hông tôi, nửa thân trên không ngừng nhún nhảy điên cuồng.
Cô ấy giống hệt như một con nghiện vừa nếm thử mùi vị của xác thịt, cứ hễ có thời gian nghỉ ngơi là lại dùng ánh mắt lả lơi đầy khiêu khích để câu dẫn tôi.
Cứ mỗi một tiếng đồng hồ trôi qua, côn thịt của tôi lại phải cày ải để xoa dịu cơn khát tình của cô ấy dưới đủ mọi hình thức.
Mặc dù tôi đã dốc hết sức bình sinh để làm cô ấy thỏa mãn, nhưng thể lực của con người luôn có giới hạn của nó.
Trải qua 6 hiệp giao hoan liên tục suốt đêm, vùng hông của tôi đã bắt đầu biểu tình dữ dội, thể lực cũng cạn kiệt, cuối cùng tôi đành phải nhượng bộ để Min Hayeon nắm quyền chủ động leo lên trên.
Nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép.
“Hihi… Mnn! Suho của chúng ta, có vẻ anh cần rèn luyện thêm thể lực rồi đấy? Ah!”
“Ngh! Cứ đợi đấy, rồi em sẽ biết tay anh!”
“Hihihi… Được thôi! Ah!”
Cuộc giao hoan kéo dài 20 phút cuối cùng cũng khép lại, trả lại cho tôi một khoảng thời gian nghỉ ngơi “thực sự”.
Min Hayeon lấy giấy ăn lau sạch những vệt tinh dịch vương vãi trên cô bé, sau đó xỏ lại chiếc quần jeans.
Tôi nhìn Min Hayeon, lên tiếng nhắc nhở.
“À! Nhắc mới nhớ…. Chắc… chúng ta cần mua thuốc tránh thai với bao cao su đấy. Bắt đầu từ ngày mai để anh chuẩn bị cho.”
“Bà chị này đã lo liệu chu toàn hết rồi nhé~ Mấy chuyện lặt vặt đó em không cần phải bận tâm đâu.”
Min Hayeon dùng hai tay nhéo hai má tôi, kéo giãn ra hai bên, cười toe toét.
Thấy tôi bày tỏ sự quan tâm, cô ấy có vẻ rất lấy làm vui sướng.
Mừng rỡ là thế, nhưng cô ấy cũng không giấu nổi ánh mắt tò mò đầy kinh ngạc đang chĩa thẳng vào tôi.
“Mà công nhận anh trâu bò thật đấy. Em nghe đồn đàn ông bọn anh thường chỉ trụ được 2~3 hiệp là cạn sạch tinh dịch rồi, thế quái nào mà anh có thể bắn ra đều đặn đến vậy?”
“Chịu thôi… Anh cũng có biết đâu.”
Câu hỏi mang tính gợi dục tuôn ra một cách tự nhiên khiến tôi có phần đỏ mặt tía tai, chỉ biết cười trừ cho qua chuyện.
Nhưng với cái tính tò mò đã ngấm vào máu, Min Hayeon vẫn tiếp tục vặn vẹo.
“Không lẽ… anh lén lút uống thuốc gì đó sao?”
“Làm gì có… Dù ở đây cũng có bán mấy loại thuốc cường dương, nhưng anh tuyệt đối không đụng vào mấy thứ đó đâu.”
“Hừm….”
Min Hayeon cũng chẳng mảy may nghi ngờ lời nói của tôi.
Có lẽ cô ấy chỉ tiện miệng hỏi bâng quơ vậy thôi.
“Ban đêm 6 hiệp… ra ngoài này thêm 4 hiệp nữa…. Năng suất sản xuất tinh dịch từ hai hòn bi đó có vẻ đáng nể đấy.”
“Phụt.”
Cái cách cô ấy miêu tả khiến tôi không nhịn được cười, phì cười thành tiếng.
Min Hayeon cứ dán chặt mắt vào vùng kín của tôi, ánh mắt tràn ngập sự hiếu kỳ.
‘Armonia, cho tôi xem lại đặc tính của Min Hayeon chút đi.’
[Tôi hiểu rồi.]
Tôi rà soát một lượt bảng đặc tính của Min Hayeon, lùng sục xem có điểm gì bất thường hay không.
‘Hai cái [Chán chường yêu đương] với [Hoài nghi về người yêu] biến mất hút rồi kìa.’
[Có lẽ là do mục tiêu của tình yêu giờ đây đã được chuyển sang anh nên mới có sự thay đổi này.]
‘Chà… Còn mấy cái này thì….’
[Pheromone: Nghiện nhẹ], [Đặc tính NTR (nhẹ)], [Hội chứng cuồng dâm]
Tôi xoa xoa mắt, không tin vào những gì mình vừa nhìn thấy.
Ai chứ Min Hayeon, cái con người điềm đạm đó mà mắc hội chứng cuồng dâm sao?
Nữ thần bắn cung Min Hayeon mắc hội chứng cuồng dâm. Quả là một tiêu đề giật gân cho cánh báo chí.
‘Công nhận, ở đời có trải qua mới thấu được lòng người.’
[Thật may mắn. Việc cô ấy không dính líu thể xác với Han Yeoreum quả là một sự may mắn tột cùng.]
‘Nói cũng phải….’
Đúng như lời Armonia phân tích.
Nếu Min Hayeon lên giường với Han Yeoreum, trong cơn cuồng dâm bùng phát, rất có khả năng cô ấy sẽ chạy đi tìm kiếm những gã đàn ông khác để giải tỏa.
Dẫu Han Yeoreum có đẹp mã cỡ nào đi chăng nữa, thì hắn cũng đâu rảnh rỗi mà điên cuồng vác cày ra ruộng 10 hiệp mỗi ngày cơ chứ.
Chốt lại thì chỉ có tôi mới là cái gã điên đó thôi.
‘Theo tình hình hiện tại thì dục vọng của cô ấy vẫn chưa đạt đến đỉnh điểm, xem ra sức vóc của tôi vẫn đủ để phục vụ.’
[Nhưng vẫn cần phải thiết lập một giới hạn nhất định để kiểm soát.]
Nhờ có Dâm văn ngự trị, Min Hayeon sẽ tuyệt đối không bao giờ liếc mắt đưa tình với gã đàn ông nào khác.
Nhưng nếu nhục dục cứ liên tục tích tụ mà không có nơi xả, thì nỗi đau khổ giày vò về mặt thể xác và tinh thần là điều không thể tránh khỏi.
‘Tùy cơ ứng biến rồi tính sau vậy. Bây giờ Hayeon vẫn chưa biết chuyện tôi hồi quy, manh động là hỏng bét hết.’
Gác lại mớ suy nghĩ ngổn ngang, tôi đứng dậy, chuẩn bị cho vòng săn bắt cuối cùng.
“Chỉ còn khoảng 1 tiếng nữa là đến giờ hẹn rồi…. Đang làm gì đấy?”
“…Hử?”
Những ngón tay thon thả của Min Hayeon bắt đầu mơn trớn, vuốt ve côn thịt của tôi.
Hành động bộc phát, chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh khiến tôi đơ người, không kịp load não.
Min Hayeon ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn tôi, một nụ cười tinh quái nở trên môi.
“Cho em kiểm tra xem… bên trong này còn nặn ra được bao nhiêu giọt nữa được không?”
“Không được, em nói linh tinh…. Này!”
“Xì, cứ thử xem sao!”
Chặn đứng lời tôi bằng một cái kéo khóa quần dứt khoát, Min Hayeon lôi côn thịt của tôi ra, thành thạo bắt đầu màn bú mút.
Côn thịt vừa mới mềm xèo ngay lập tức dựng đứng thẳng tắp như một ngọn đuốc dưới đôi bàn tay điêu luyện của Min Hayeon.
Nhìn sự thay đổi đó, Min Hayeon tỏ vẻ đắc ý vô cùng.
“Oa… Cảm giác này sướng thật đấy.”
“Cái gì sướng cơ?”
“Chỉ cần em chạm nhẹ một cái thôi là nó đã vươn thẳng lên kiêu hãnh thế này rồi, chứng kiến cảnh này khoái chí lắm cơ.”
Đặt mình vào vị trí của cô ấy, khi tôi thành công kích thích Min Hayeon hưng phấn, tôi cũng cảm thấy sung sướng tột độ, chắc đây cũng là tâm lý chung thôi.
Việc nhìn thấy đối phương run rẩy, điên đảo vì những hành động của mình quả thực là một liều thuốc kích thích tự tôn cực kỳ hiệu quả.
Min Hayeon ngậm chặt phần quy đầu đỏ au vào trong khuôn miệng nhỏ nhắn, rực rỡ, chiếc lưỡi tinh nghịch bắt đầu uốn lượn, liếm láp xung quanh.
Chup… Slurp… Nhg… Slurp…
“Hehe… Hayeon à, bộ phận nào trên cơ thể em cũng làm người ta thấy sướng cả.”
Slurp…
Đôi mắt Min Hayeon cong lên như hình trăng khuyết, cô dùng sức mút mát côn thịt của tôi một cách mãnh liệt.
Côn thịt của tôi nằm gọn trong khoang miệng ấm nóng, ẩm ướt của cô, các mạch máu căng phồng lên như chực chờ nổ tung. Cảm giác mềm mại, ướt át từ chiếc lưỡi của cô mang đến một khoái cảm hoàn toàn khác biệt so với âm đạo, lấp đầy mọi khao khát trong tôi.
Quỳ rạp dưới chân tôi, ngước đôi mắt lên nhìn tôi, Min Hayeon say sưa phục vụ.
Một Min Hayeon uy dũng, lạnh lùng, người luôn gìn giữ tấm thân ngọc ngà suốt bao năm qua, giờ đây lại ngoan ngoãn phục tùng dưới chân tôi, mê mẩn bú liếm tinh dịch của tôi như một kẻ nô lệ thực thụ.
Để ép tôi phải nhả đạn, cô ấy không chỉ chú tâm vào côn thịt mà còn dịu dàng vuốt ve, mơn trớn hai hòn bi của tôi.
“Ngh! Anh, anh ra đây!”
Slurp, slurpp, nhg! Slurpp!
Nắm bắt được tín hiệu, Min Hayeon lập tức đẩy nhanh tốc độ.
Đôi tinh hoàn bị bàn tay cô ấy khuất phục hoàn toàn, sức lực phản kháng cuối cùng cũng bị dập tắt, đành buông xuôi bắn ra những dòng tinh dịch trắng ngà.
“Ngh!”
Slurppp….
Cảm giác xuất tinh vào trong miệng khác xa so với khi xuất vào âm đạo.
Thay vì chủ động phóng thích, tôi lại bị ép phải xả ra bằng lực mút điên cuồng của Min Hayeon.
Mang theo dã tâm không để sót lại dù chỉ là một con tinh trùng, Min Hayeon vận hết sức bình sinh, dốc sức mút chùn chụt phần quy đầu của tôi.
“K-Khoan đã, ahhh!!”
Slurppppp!!
Sau khi đã vắt kiệt sức lực của tôi, đảm bảo không còn vương vấn giọt tinh dịch nào, Min Hayeon mới chịu thả côn thịt của tôi ra, từ từ nhấm nháp hương vị của tinh dịch.
“Ưẹ…. Vị lạ quá….”
“Haha….”
Cô ấy khẽ nhăn mặt, nụ cười vẫn thường trực trên môi, ngoan ngoãn nuốt trọn số tinh dịch đó xuống bụng.
Ực….
“Hưm… Quả nhiên là vị kỳ cục thật….”
“Vốn dĩ thứ đó đâu phải dùng để ăn.”
“…Dù vậy thì em vẫn thích.”
Min Hayeon ngước lên nhìn tôi, bàn tay phải vẫn dịu dàng xoa bóp côn thịt của tôi.
Vừa nắn bóp thứ đang dần xẹp xuống, cô vừa lên tiếng.
“Đây là lần thứ 11 rồi nhỉ? Lát nữa đến đêm em sẽ kiểm tra xem anh còn nặn ra được giọt nào không. Hihi….”
“Em định biến anh thành xác ướp khô luôn đấy à.”
Nhìn bộ dạng láu lỉnh như một đứa trẻ của Min Hayeon, tôi mỉm cười, đưa tay lên xoa đầu cô.
Và ngay khoảnh khắc đó.
Sột soạt.
“Hớ!”
“Á!”
“!”
“!”
Tôi và Min Hayeon giật bắn mình, vội vàng quay ngoắt đầu lại.
Đang ở trong khu vực an toàn nên hoàn toàn không có khả năng bị quái vật tấn công.
Nhưng nếu có sự hiện diện của con người thì câu chuyện lại rẽ sang một hướng khác.
Dẫu cho chuyện phòng the giữa nam nữ là một lẽ tự nhiên, nhưng bị bắt quả tang ngay tại trận thì sự xấu hổ là điều không thể tránh khỏi.
Và theo hướng mắt mà tôi và Min Hayeon đang nhìn….
“Chuyện đó… Xin, xin lỗi…”
“X-Xin lỗi hai người….”
Hai cô gái lạ hoắc đang té ngã chổng vó trên mặt đất, miệng không ngừng lắp bắp xin lỗi chúng tôi.
***
“Mẹ kiếp, thế này là thế đéo nào….”
Người phụ nữ đang đi dọc trên phố với vẻ mặt hằn học, cáu bẳn không ai khác chính là Park Seonhee.
Kẻ qua đường đầu tiên của Han Yeoreum.
Đồng hồ lúc này đã điểm 11 rưỡi trưa.
Một thời điểm lý tưởng để người ta vừa dùng bữa vừa nghỉ ngơi dưỡng sức trước khi bắt đầu ca đi săn buổi chiều.
Vậy mà cô ả lại chẳng được chợp mắt hay nghỉ ngơi lấy một phút nào.
Bởi lẽ, Han Yeoreum đã xộc đến tìm cô ngay từ tờ mờ sáng, viện cớ Min Hayeon mất tích rồi cứ lải nhải hối thúc cô đi tìm cho bằng được.
Dưới góc nhìn của Park Seonhee, Min Hayeon là một cái gai trong mắt cần phải nhổ bỏ, nhưng cô cũng chẳng đủ can đảm để khước từ lời nhờ vả của Han Yeoreum.
“A! Bực mình thế không biết!! Việc chó gì mình phải lặn lội đi tìm cái con mụ đó cơ chứ!!”
Phớt lờ những ánh nhìn kỳ thị của những người xung quanh, Park Seonhee gào toáng lên giữa đường.
Thế nhưng, sự ấm ức tắc nghẽn trong lòng cô vẫn chẳng có dấu hiệu thuyên giảm.
Cô buông tiếng thở dài thườn thượt, lẩm bẩm.
“Hầy… Có nên đâm bị thóc chọc bị gạo vụ thuốc tránh thai không nhỉ?”
Park Seonhee đã vắt óc suy nghĩ không ngừng về việc có nên kể lại vụ đụng độ với Min Hayeon hôm qua cho Han Yeoreum nghe hay không.
Nhưng kết luận cuối cùng luôn chỉ có một.
“Hầy… Tự dưng mang chuyện đó đi mách lẻo, khéo hình tượng của mình trong mắt anh ấy lại tụt dốc không phanh mất.”
Park Seonhee dù sao cũng là một kẻ biết nhìn xa trông rộng.
Cô hiểu rõ rằng việc dấn thân vào trò mách lẻo, chọc gậy bánh xe sẽ mang lại cho bản thân nhiều bất lợi hơn là lợi ích.
“Sẽ thật tuyệt nếu mình có thể bắt tận tay day tận trán cảnh Min Hayeon đi mua thuốc tránh thai…. À không, lý tưởng nhất là gài bẫy cho cô ta lên giường với gã nào đó, rồi để anh ấy tự mình chứng kiến.”
Không phải là tuyệt nhất, mà là lý tưởng nhất.
“…Để sau này phải đào sâu điều tra vụ này mới được? Nhưng mà… ả ta thực sự đang lén lút cặp kè với đàn ông sao? Trông bộ dạng đó đâu giống hạng người như thế.”
Đang lẩm bẩm một mình thì cô chợt nhận ra mình đã đến cổng ra phía Tây.
“A… Thôi, quay về đã. Đã cất công tìm kiếm mà không thấy thì cũng đành chịu thôi.”
Đúng lúc Park Seonhee định xoay người quay lại.
Hai cô gái lạ mặt đang tiến vào làng, vừa đi vừa thì thầm to nhỏ.
“Uầy… Cái này mà đăng lên SNS thì chắc chắn viral luôn nhỉ?”
“Hầy… Mình từng là fan cứng của Min Hayeon đấy…. Mà thôi, chuyện đó cũng chẳng phải là xấu xa gì, nhưng mà….”
‘…Min Hayeon?’
Park Seonhee cũng là một kẻ xuyên không từ một thế giới khác đến đây.
Chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên về tên gọi, chứ hoàn toàn không phải là người cùng chung một thế giới.
Dù vậy, Park Seonhee cũng từng nghe loáng thoáng được rằng Min Hayeon là một nhân vật có máu mặt, vô cùng nổi tiếng ở thế giới gốc của cô ấy.
“Này, nhưng mà nghe đỉnh vãi đúng không? Nghe đồn làm những 11 lần cơ mà? Bwahaha….”
“Nghe bảo là cũng có bạn trai rồi đấy. Hơn nữa nghe đồn anh chàng đó cũng đẹp trai lắm cơ….”
“Xì, mấy cái lời đồn đại kiểu gì chả bị phóng đại lên…. Á! Nhỡ đâu là tình một đêm thì sao? Kể từ khi bị rớt xuống dị giới này, chắc cô ta chỉ muốn thỏa mãn dục vọng….”
Nghe cô ả tọc mạch nói nhăng nói cuội, cô gái có vẻ ngoài đoan trang tự xưng là fan của Min Hayeon liền nhíu mày bênh vực.
“Này! Min Hayeon không phải loại người… như thế đâu….”
“Đùa chút thôi mà…. Nhưng nghe bảo làm tận 11 lần cũng khiến mình tò mò thật đấy. Nhớ lại thằng bồ mình, mới làm một hiệp xong là xụi lơ, chẳng thể nào ngóc đầu lên nổi nữa.”
“Công nhận…. Việc bị thu hút bởi khả năng giường chiếu thì cũng đâu có gì đáng trách.”
“Này, bênh vực vừa vừa phải phải thôi chứ? Phụt.”
“…Thôi, đéo thèm nói nữa! Đói quá rồi. Đi ăn lẹ đi.”
Hai cô nàng vừa trò chuyện rôm rả vừa rảo bước đi thẳng vào trong làng.
‘Chắc chắn là đang nói về Min Hayeon rồi đúng không? …Theo đuôi thử xem sao.’
Gạt bỏ chuyện đi đến điểm hẹn sang một bên, Park Seonhee bắt đầu rón rén theo dõi hai cô gái kia.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
