Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 1 - Chương 119 - Yggdrasil (1-23)

Chương 119 - Yggdrasil (1-23)

Môi Park Seonhee nhếch lên một nụ cười mỉa mai, cô ả gặng hỏi lại Min Hayeon một lần nữa.

“Thứ đó... là thuốc tránh thai... đúng không?”

“....”

Min Hayeon ậm ừ không đáp.

Chỉ cần nhìn sơ qua thái độ, cô cũng lờ mờ đoán được mục đích đằng sau câu hỏi đầy ẩn ý đó là gì.

‘...Chắc cô ta vẫn đinh ninh rằng mình và Han Yeoreum đang là một cặp nhỉ?’

Đối với Min Hayeon hiện tại, Han Yeoreum chẳng là cái thá gì cả, nhưng cô cá là tên đó không hề có chung suy nghĩ với cô.

Và cả lũ đàn bà õng ẹo xung quanh hắn chắc chắn cũng tin sái cổ vào điều đó....

Thấy Min Hayeon cứng họng, Park Seonhee được nước lấn tới, nhếch mép châm chọc.

“Thì... việc cô quen đàn ông là quyền tự do của cô thôi... Nhưng đã có người yêu rồi mà làm thế thì không hay cho lắm đâu?”

“...Người yêu nào cơ?”

Min Hayeon nhanh chóng bắt thóp được sơ hở trong lời nói của Park Seonhee.

Rõ ràng là cô uống viên thuốc này vì đã lỡ lên giường với Seong Suho.

Ấy thế mà, Park Seonhee lại đinh ninh một cách chắc nịch rằng người qua đêm với Min Hayeon không phải là Han Yeoreum.

Không để Min Hayeon kịp chối cãi, Park Seonhee đã tung đòn phủ đầu dồn ép cô.

“Thật nực cười.... Thế tự dưng cô uống cái thuốc đó làm cái quái gì? Ngoài việc có dính líu đến đàn ông ra thì còn lý do nào khác nữa sao?”

“Tôi uống vì Yeoreum thì có vấn đề gì sao?”

“Cô nói cái quái gì thế... Anh Yeoreum tối qua rõ ràng đã ở cùng t...”

Dù không tận mắt chứng kiến, nhưng Min Hayeon đã nắm thóp mọi chuyện từ lâu.

(Tuyệt~ Tối qua ngủ với Seonhee rồi, tối nay đổi gió sang ngủ với Hyeeun thôi~)

Nhờ vô tình nghe lén được những lời cợt nhả của Han Yeoreum vào đêm ngày thứ hai, cô đã sớm biết tỏng chuyện ả ta và hắn đã lăn lộn trên giường với nhau ngay từ đêm đầu tiên.

Lật ngược tình thế, Min Hayeon bắt đầu chuyển sang thế tấn công dồn dập.

“Nghĩ lại thì, tôi thấy Yeoreum đi vào phòng của cô đấy, xem ra không chỉ đơn thuần là nói chuyện chốc lát nhỉ?”

“Khoan, khoan đã! C-Chuyện đó....”

Min Hayeon rũ bỏ vẻ ngoài hiền lành thường ngày, cô ném cho Park Seonhee một cái nhìn lạnh lẽo thấu xương, mang đầy sự khinh bỉ.

Nhưng một người luôn hiếu thắng, sống chết không chịu thua trong những cuộc đấu khẩu giữa phụ nữ với nhau như Park Seonhee đâu dễ dàng gì bỏ cuộc.

Vét cạn chút sĩ diện hão cuối cùng, cô ta lầm bầm chửi rủa rồi hậm hực bỏ đi.

“Hà... nực cười... tưởng mình là cái thá gì cơ chứ....”

“....”

Đợi bóng lưng Park Seonhee khuất hẳn sau cánh cửa, Min Hayeon mới trút ra một tiếng thở dài thườn thượt.

“Hầy... May mà cô ta sẽ không dám hó hé làm phiền mình trong một khoảng thời gian nữa....”

Vừa đi vừa gặm nhấm miếng thịt bò khô, Min Hayeon rảo bước hướng về phía cổng Đông.

..

..

Quan sát từng cử chỉ của Han Yeoreum, Min Hayeon càng thêm chắc nịch vào suy đoán của mình.

‘Chắc chắn là có sự thay đổi rồi....’

Suốt buổi đi săn, Han Yeoreum liên tục hối thúc, quát tháo đám con gái đi cùng.

Tuy không đến mức dùng vũ lực, nhưng xét về bản chất thì thái độ đó chẳng khác gì cách hắn từng đối xử tệ bạc với Seong Suho.

Dù bản thân chẳng làm nên trò trống gì, chỉ mang danh kẻ ăn bám gây rắc rối, nhưng hắn lại liên tục buông những lời mắng mỏ cay nghiệt về phía mấy cô gái.

“Làm ăn kiểu này thì bao giờ mới kiếm đủ Point hả? Chịu khó tập trung mà làm việc năng suất lên coi.”

“Vâng....”

Chứng kiến cảnh mấy cô gái cúi gằm mặt, lí nhí vâng dạ, Min Hayeon rơi vào trầm tư suy nghĩ.

‘Tại sao? Cớ gì tự dưng hắn lại sống chết cày Point như vậy?’

So với cái gã Han Yeoreum bám váy đàn bà của kiếp trước, thì dáng vẻ này quả thực khác một trời một vực.

Nếu phải chỉ ra điểm khác biệt giữa hai thời điểm thì....

‘Vì không có Suho ở đây.... Số lượng Point cày được khi có Suho cao gấp đôi so với hiện tại mà....’

Dù vậy thì hắn cũng đâu cần phải liều mạng cày cuốc đến mức vắt kiệt sức lực của người khác như thế.

Ngay từ đầu, lượng Point mà Han Yeoreum kiếm chác được từ việc đem bán các vật phẩm nhặt được cho cửa hàng đã vượt xa số Point được chia chác từ việc đi săn rồi.

Đủ dằn túi dư dả để chi trả tiền phòng khách sạn, chỉ cần tà tà mà đi săn là xong.

‘Nếu đã quay ngược thời gian thì điểm số đâu còn mang lại ý nghĩa gì nữa.... Phải lưu ý điểm này mới được!’

Khắc cốt ghi tâm từng hành động bất thường của Han Yeoreum, Min Hayeon lại một lần nữa hòa mình vào nhịp độ của buổi săn bắn.

..

..

“1.500 Point....”

“....”

Chỉ bằng một câu nói đầy uy lực của Han Yeoreum, cả tổ đội như bị rút cạn sinh lực, sợ sệt co rúm lại.

Bản thân chẳng động ngón tay vào việc gì, ấy thế mà lúc nhìn vào bảng phân chia điểm, khuôn mặt hắn lại đanh lại, nhăn nhúm đầy vẻ khó chịu.

Chăm chú dán mắt vào bảng thông báo một lúc lâu, Han Yeoreum thở dài thườn thượt rồi cất lời.

“Mọi người, hôm nay anh xin lỗi nhé. Chắc là do hôm nay trong người anh thấy không được khỏe nên có hơi cáu gắt một chút.”

“A, không sao đâu ạ! Chuyện đó là bình thường mà.”

“Vâng, đương nhiên rồi....”

“A, anh thấy sao... hay là để em chuyển bớt Point của em sang cho anh nhé?”

“Thôi, không cần đâu.”

Han Yeoreum gượng ép nặn ra một nụ cười nhạt nhẽo.

Nhận xong phần điểm thưởng, mọi người trút bỏ được gánh nặng, thong thả cất bước về khách sạn.

Min Hayeon đi cùng một đoạn rồi chợt cất tiếng.

“À... Tôi có việc phải ghé qua chỗ khác một lát. Mọi người cứ về ăn trước đi nhé.”

“...? Đi đâu? Sao tự dưng lại tách nhóm thế?”

Han Yeoreum nhìn Min Hayeon bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

Vẻ mặt hắn thể hiện rõ sự khó hiểu đến tột độ.

‘...Nghĩ lại thì kiếp trước làm gì có chuyện mình đánh lẻ giữa chừng thế này.’

Nếu ngày đầu tiên diễn biến đã đi chệch khỏi quỹ đạo quá nhiều khiến hắn không sinh nghi, thì hôm nay lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

Vì mọi hoạt động trong ngày hôm nay đều diễn ra y xì đúc với những gì đã từng xảy ra ở ngày thứ hai trước khi thời gian bị reset, nên sự nghi ngờ trong hắn cũng là điều dễ hiểu.

“Tôi đang thấy hơi khó chịu trong người.... Chắc phải ghé mua ít thuốc uống rồi đi dạo hóng gió một lát.”

“...Vậy sao?”

Han Yeoreum híp đôi mắt lươn lẹo lại, cúi gằm mặt xuống lẩm bẩm trong miệng.

(Kỳ lạ thật....)

“....”

Nhìn thấu thái độ đó của Han Yeoreum, Min Hayeon đã có thể khẳng định chắc nịch 100%.

‘Han Yeoreum... Cái gã này không giống mình, chắc chắn hắn đã quay ngược thời gian không chỉ một lần. Còn mình chỉ là vô tình bị cuốn vào mớ bòng bong này ở lần cuối cùng mà thôi....’

Việc sự trùng hợp đó xảy ra bằng cách nào thì bản thân Min Hayeon cũng chịu, không tài nào lý giải nổi.

“Mọi người cứ về trước nghỉ ngơi đi.”

Dứt lời, cô quay gót bước thẳng về phía nhà trọ nơi Seong Suho đang tá túc.

Trên đường đến nhà trọ, Min Hayeon vừa đi vừa miên man suy nghĩ.

‘Cái tính vô tâm vô phế ngày thường lại phát huy tác dụng đúng lúc gớm.’

Nếu có ai đó hỏi Min Hayeon rằng kẻ nào là kẻ vô duyên, thiếu tinh tế nhất trên đời, thì cái tên đầu tiên bật ra trong đầu cô chắc chắn sẽ là:

Han Yeoreum.

Một kẻ mà làm việc gì cũng xuôi chèo mát mái, chẳng cần nhọc công cố gắng mà vẫn đạt được mọi thứ mình muốn.

Trong cái xã hội trọng vật chất này, đó quả thực là một món quà trời ban.

Hưởng thụ sự nuông chiều của số phận như một lẽ đương nhiên, Han Yeoreum chưa từng biết đến khái niệm “nhìn mặt gửi lời”.

Thế nên, hắn ta luôn đặc biệt chậm tiêu trước những biến động xung quanh mình.

Và đối với Min Hayeon cũng chẳng phải ngoại lệ.

Dù cô có bày ra khuôn mặt hầm hầm tức giận đi chăng nữa, thì tên Han Yeoreum đó vẫn không mảy may nhận ra, chỉ biết nhởn nhơ cười cợt.

‘Nhưng mà cũng không nên biểu hiện quá lộ liễu.’

Tự nhủ với bản thân như vậy, Min Hayeon dừng bước trước cửa khu nhà trọ mà Seong Suho đang ở.

“A, cô đến rồi.”

Đứng đợi trước cửa nhà trọ, Seong Suho đã ra đón cô từ bao giờ.

..

..

“Hahaha, cái vụ đó thì quá đáng thật....”

“Đúng không? Có thấy lố bịch không chứ?”

Giống hệt như kiếp trước, vốn dĩ Min Hayeon và Seong Suho chỉ định làm một bữa tối sương sương, nhưng nhờ sự nhiệt tình khuyến mãi của bà chủ nhà trọ, bữa ăn nhanh chóng biến thành một bàn nhậu linh đình.

Chẳng mấy chốc, khoảng cách giữa hai người đã được rút ngắn, họ vô tư trò chuyện rôm rả như những người bạn lâu năm.

Mạch trò chuyện cứ thế lặp lại y hệt như những gì đã từng diễn ra.

Min Hayeon hả hê trút bầu tâm sự, liên tục lôi những tật xấu của Han Yeoreum ra bêu rếu trước mặt Seong Suho.

Trên bàn tiệc giờ đây đã chễm chệ 5 vỏ chai soju rỗng không.

Và kẻ đã tàn nhẫn “xử tử” 4 chai soju trong số đó không ai khác chính là Min Hayeon.

Nhìn đống vỏ chai lăn lóc, Seong Suho với khuôn mặt ngà ngà say cất giọng đùa giỡn.

“Bất ngờ thật đấy.... Tôi cứ nghĩ là sẽ khó mà kết bạn với Hayeon được cơ.”

“Xì, tùy người chứ bộ.”

“Nhưng mà... mới quen biết có một ngày thì kết thân đâu phải chuyện dễ. Hơn nữa cô còn chẳng biết tôi là người thế nào....”

“...Tôi biết chứ bộ~~”

Min Hayeon chồm người về phía trước, kê cằm lên mặt bàn, ánh mắt tinh nghịch nhìn Seong Suho trêu chọc.

Seong Suho thoáng chút ngỡ ngàng, nhưng rồi cũng bật cười đáp lại.

“Tôi vẫn không tài nào hiểu nổi....”

“Hả? Hiểu nổi chuyện gì?”

“Thì cái tên Han Yeoreum gì đó ấy.... Bỏ rơi một cô gái như cô để đi lăng nhăng bên ngoài, tôi tự hỏi làm sao hắn ta có thể làm được chuyện đó cơ chứ.”

Nhan sắc của Min Hayeon là thứ đã tốn không biết bao nhiêu giấy mực của giới truyền thông, và là chủ đề bàn tán sôi nổi trên khắp các trang mạng xã hội.

Lời Seong Suho thốt ra giống như đang thay mặt cho biết bao kẻ si tình ngoài kia, bày tỏ sự phẫn nộ trước hành động trăng hoa của Han Yeoreum khi đã có trong tay một người đẹp nghiêng nước nghiêng thành như cô.

Anh tỏ ra đạo mạo, nghiêm túc nhưng trong lòng lại đang âm thầm tính toán.

‘Cứ giấu giếm cho kỹ là ăn chắc rồi....’

Tuy bản thân anh cũng là một kẻ háo sắc chẳng kém gì Han Yeoreum, nhưng anh quyết định sẽ chôn chặt bí mật đó xuống tận đáy lòng.

Min Hayeon nghiêng đầu, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào Seong Suho.

“...Anh thật sự nghĩ như vậy sao?”

“Phù... Chứ sao nữa. Thú thật thì... tự khen trước mặt chính chủ thế này cũng hơi ngại, nhưng tôi từng là một fan cứng của cô đấy.... Nếu là tôi của ngày trước, chỉ cần được đứng cạnh cô thế này thôi là đã sướng rơn cả người rồi.”

“....”

Đây là lần đầu tiên Min Hayeon nghe được lời tỏ tình từ một fan hâm mộ chính hiệu mang tên Seong Suho.

‘Không phải lúc nào mọi thứ cũng lặp lại y chang nhau nhỉ. Cũng có chút mới mẻ đấy chứ.’

Đối với một Min Hayeon hoàn toàn không hay biết việc cả hai cùng nhau hồi quy, những hành động “lệch chuẩn” này của Seong Suho lại mang đến một cảm giác hứng thú khó tả.

Và đi kèm với sự hứng thú đó, ngọn lửa nhục dục cũng bắt đầu rực cháy trong cô.

“Toàn nói chuyện của tôi thôi. Suho à, anh cũng kể chuyện của anh đi.”

“À.... Thì... thật ra tôi nói thì chưa chắc cô đã tin đâu, nhưng mà....”

Seong Suho bắt đầu kể cho Min Hayeon nghe về những câu chuyện đã xảy ra trước khi anh bị ném đến thế giới này, y hệt như những gì anh đã làm trước khi quay ngược thời gian.

***

└ GuardOfGayDick: ...Vãi chưởng. Đệt mợ 100 nghìn Point của tao....

Tên GuardOfGayDick chỉ để lại đúng một dòng tin nhắn duy nhất khi chứng kiến cảnh tôi và Min Hayeon đang quấn lấy nhau trên giường.

Cả tôi và Min Hayeon đã lột sạch sành sanh quần áo vứt lăn lóc trên sàn nhà, dồn toàn bộ tâm trí vào cuộc giao hoan cuồng nhiệt dưới lớp chăn mỏng.

Nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép.

“Ah! Thích quá! Chỗ đó sướng quá!!”

“Ngh! Hayeon à! Không đùa được đâu! Cảm giác tuyệt vời lắm!”

“Mnn! Suho, côn thịt của anh sướng quá đi mất! Mạnh thêm chút nữa đi! Ah!”

Sau cuộc nhậu nhẹt lai rai kéo dài suốt một tiếng đồng hồ, tôi và Min Hayeon đã quyết định dọn dẹp và kết thúc buổi tối.

Thực lòng mà nói, tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng mối quan hệ của cả hai lại có thể tiến triển nhanh đến mức này chỉ sau một ngày ngắn ngủi.

Tôi vẫn luôn đinh ninh rằng, chuyện giường chiếu trong trận chiến với Boss chỉ là bộc phát từ khao khát sống mãnh liệt khi đối diện với cái chết cận kề.

‘Chà.... Cái Dâm văn này... đỉnh vãi lồn....’

[Mặc dù cũng có sẵn mức độ hảo cảm cơ bản đối với anh, nhưng có lẽ chính khao khát của anh đã tạo ra tác động lên Dâm văn.]

‘Có lẽ là vậy. Chứ nếu cô ấy còn chút lý trí nào thì chắc chắn sẽ không hành động bạo dạn đến mức này đâu....’

Không phải là một mệnh lệnh cưỡng chế, mà giống như một lời khẩn cầu thì đúng hơn.

Khát khao nhục dục của tôi đã tự động đánh thức sức mạnh tiềm ẩn của Dâm văn, khiến cô ấy hoàn toàn mất đi khả năng chống cự.

‘Dù sao thì đây vẫn còn là một lĩnh vực mới mẻ, cứ từ từ mà khám phá vậy.’

Tôi gạt bỏ mọi tạp niệm, tiếp tục đắm chìm vào cuộc mây mưa nồng nhiệt với Min Hayeon.

Min Hayeon dùng đôi chân thon dài quấn chặt lấy vùng xương chậu của tôi, phần eo không ngừng đong đưa theo từng nhịp nhấp.

Mái tóc nâu óng ả xõa tung trên chiếc gối trắng tinh, đôi mắt đờ đẫn lạc lối nhìn tôi bằng vẻ mê đắm.

Bên dưới bờ xương quai xanh với làn da trắng ngần, bầu ngực đẫy đà của cô nảy lên bần bật theo từng chuyển động.

Vừa điên cuồng thúc mạnh hông, tôi vừa vươn tay bóp chặt lấy một bên gò bồng đảo mềm mại của cô, lớn giọng trêu ghẹo.

Nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép.

“Ngh! Hayeon à, bầu ngực em thực sự rất đẹp!”

“Ah! Thật sao? Nếu so với người phụ nữ đó thì sao? Mnn!”

Người phụ nữ mà Min Hayeon nhắc đến không ai khác chính là Luna.

Trong suốt buổi nhậu, dù phớt lờ hầu hết mọi chuyện, nhưng hễ nghe đến cái tên Luna là Min Hayeon lại vểnh tai lên nghe ngóng từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Có vẻ như cái máu NTR vẫn còn chảy rần rần trong huyết quản của cô ấy, nên cô luôn khao khát được tận hưởng cảm giác cướp đoạt tôi từ tay người phụ nữ khác.

“Không thể đem ra so sánh được….”

“….”

“Cặp vú của em là độc nhất vô nhị, không một người phụ nữ nào có thể sánh bằng.”

Dứt lời, tôi găm chặt phần hông và đẩy nhanh tốc độ pít-tông.

Côn thịt ngập ngụa trong dâm thủy ướt át trơn trượt liên tục tạo ra ma sát mãnh liệt bên trong hang động chật hẹp, tốc độ nhấp đẩy ngày càng dồn dập.

Phần quy đầu của tôi mãnh liệt hôn lên tử cung của Min Hayeon, bắt đầu đùa bỡn vách thịt mềm mại của cô.

Nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép.

“Ah! Sướng quá!! Từ nay hãy quên con mụ đó đi! Ngày nào em cũng sẽ làm tình với anh! Được chứ? Mnn!”

Nghe những lời tuyên thệ từ tôi, một nụ cười mãn nguyện pha lẫn sự hưng phấn tột độ hiện rõ trên gương mặt Min Hayeon.

Cô ấy càng siết chặt đôi chân quanh hông tôi, nhất quyết không để tôi có cơ hội trốn thoát.

Nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp nhép.

“Ngh! Anh chỉ cần mỗi em thôi! Nếu được làm tình với em, chuyện gì anh cũng dám làm!”

“Ahhh!! Thích quá!! Đâm mạnh hơn nữa đi!! Mnn!! Em cũng chỉ cần côn thịt của anh là đủ rồi!!”

“Anh ra đây!!”

“Ah!! Ahhh!!!!”

Côn thịt của tôi bị đôi chân dài của Min Hayeon kẹp chặt đến mức không thể rút ra, đành phải bắn từng luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong âm đạo của cô.

Lực co bóp mạnh mẽ từ vách thịt ướt át liên tục truyền tín hiệu đến những tinh binh còn sót lại trong tinh hoàn của tôi, mút mát đến cạn kiệt, để toàn bộ bị hút trọn vào bên trong tử cung.

Mặc dù cơn cực khoái đã trôi qua, nhưng Min Hayeon vẫn gắt gao ôm chặt lấy cơ thể tôi suốt một phút đồng hồ, quyết không buông tha cho côn thịt của tôi.

Sau khi đã vắt cạn từng giọt tinh dịch cuối cùng, tôi nằm phủ phục lên người cô, thở hổn hển.

“Haa… Haa… Haa….”

“Phù… Cảm giác tuyệt vời quá….”

Khuôn mặt Min Hayeon ánh lên vẻ thỏa mãn, cô từ từ ngẩng đầu lên, đôi chân đang quấn quanh hông tôi cũng dần nới lỏng.

Côn thịt sau khi xuất tinh đã mềm nhũn ra, tôi rút nó khỏi âm đạo của Min Hayeon rồi ngả lưng xuống bên cạnh cô.

Ngay lập tức, Min Hayeon rúc vào cánh tay tôi, ngước đôi mắt long lanh lên nhìn tôi, thỏ thẻ hỏi.

“…Em làm tốt chứ?”

Tôi khẽ nghiêng đầu, đưa tay vuốt ve gò má ửng hồng của cô, thì thầm đáp lại.

“Nữ thần bắn cung Min Hayeon….”

“…Vâng?”

“Từ giờ em là của anh. Chỉ mình anh được phép ăn em thôi, anh tuyệt đối sẽ không nhường em cho bất cứ gã nào khác đâu.”

“….”

Min Hayeon ngẩn người ra một lúc, rồi đột ngột chống tay ngồi dậy.

Thoạt tiên, tôi cứ ngỡ cô ấy bị tổn thương bởi giọng điệu gia trưởng của mình và định giận dỗi bỏ đi.

‘Cái gì thế! Chẳng lẽ lại làm em ấy phật ý rồi à?’

[Anh nên uốn lưỡi bảy lần trước khi nói. May mà có Dâm văn chống lưng đấy….]

Armonia đang mải mê trách móc tôi bỗng nghẹn họng đứt quãng.

Việc Min Hayeon ngồi dậy hoàn toàn không phải là để rời khỏi căn phòng này.

Cô ấy….

“Em, Min Hayeon….”

“…Hử?”

Luồn người xuống giữa hai chân tôi, cô cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, nồng thắm lên côn thịt của tôi rồi ngước mặt lên nhìn tôi, chậm rãi thốt ra từng chữ.

“Cơ thể này là đồ dùng chuyên dụng của anh. Cứ việc sử dụng tùy theo ý thích nhé.”

“Hầy… Cứ thế này thì anh chết mất!”

“Á!”

Tinh hoàn vừa mới xẹp lép nhanh chóng được nạp đầy bằng nguồn năng lượng Enel, và thế là tôi lại tiếp tục vùi mình vào những cuộc mây mưa bất tận với Min Hayeon suốt cả đêm dài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!