Chương 218 - Học viện Anh Hùng (3-25)
“Hừm… Không có mặt à.”
Trước khi đăng nhập vào WoL (Watch of Legends), tôi đã hy vọng biết đâu Seong Suah cũng đang chơi, nhưng trong danh sách bạn bè, tài khoản của cô ấy lại đang báo ngoại tuyến.
Cứ cảm thấy sao sao ấy, tôi chỉ muốn nhìn thấy mặt cô ấy một chút thôi mà.
“Đành chịu vậy. Cứ vào WoL trước đã.”
Nếu vào game mà SaintBlue cũng không online nốt thì tôi cứ thế thoát game rồi đi ngủ là xong.
May mắn thay, cái sự đen đủi đó không xảy ra lần thứ hai.
Người bạn duy nhất trong danh sách bạn bè WoL của tôi đang hiển thị trạng thái trực tuyến.
Vừa hay cô ấy cũng không ở trong trận đấu nào cả.
Tôi lập tức nhắn tin cho SaintBlue.
“Cô đang làm gì thế?”
(À… X, xin chào….)
Sao nhỉ, bầu không khí có vẻ khác hẳn mọi ngày.
Dù chúng tôi quen nhau chưa được bao lâu….
(…Lâu rồi không gặp anh.)
“Vâng, dạo này tôi hơi bận chút việc. Có chuyện gì xảy ra với cô sao?”
(À… Chuyện đó….)
Khác với việc ở chung trong một phòng chờ, nhắn tin qua hệ thống bạn bè có vẻ hơi hạn chế.
Hơn nữa, tôi cũng muốn nhân cơ hội này tìm hiểu thêm về cô gái này….
Tôi quyết định gửi thẳng yêu cầu tham gia vào phòng chờ của cô ấy.
Không biết có phải vì nhìn thấy tin nhắn yêu cầu của tôi không mà giọng SaintBlue trở nên luống cuống.
(A….)
“Nói chuyện trực tiếp vẫn tốt hơn chứ.”
Nghe tôi nói vậy, SaintBlue do dự một lúc rồi chấp nhận yêu cầu của tôi.
..
..
“Tôi không rõ chi tiết thế nào, nhưng có vẻ tình hình không được tốt cho lắm nhỉ.”
“Vâng….”
SaintBlue cố gắng giải thích tình hình chi tiết nhất có thể, nhưng vẫn giữ chừng mực để không tiết lộ thông tin cá nhân.
Cô ấy bảo rằng mình và bạn trai làm cùng một cơ quan.
Gần đây, bạn trai cô ấy được giao một nhiệm vụ quan trọng, nhưng nhiệm vụ lại gặp sự cố khiến anh ta sắp phải chịu kỷ luật.
May mắn là nhờ những thành tích đã đạt được trước đó nên nghe nói hình thức kỷ luật cũng không quá nặng nề, nhưng cô ấy nói rằng đến tận bây giờ vẫn chưa được gặp, thậm chí một cuộc gọi điện thoại cho bạn trai cũng không có.
“Chắc phải đợi đến khi anh ấy thi hành xong án kỷ luật thì mới gặp được. Hôm nay tôi cũng đến cơ quan đợi mãi, nhưng chẳng nói được với nhau câu nào….”
“Chà… Chắc cô mệt mỏi lắm.”
Thật khó hiểu.
Dựa vào cách chơi game, tôi dư sức đánh giá cái tên BugKiller đó chỉ là một gã hèn nhát, thảm hại, chẳng hiểu hắn ta có điểm gì tốt mà lại có được một người phụ nữ như thế này bám theo nhỉ?
Mặc dù tạo hình của SaintBlue với chiếc áo choàng nom có vẻ khá rùng rợn, nhưng nếu chỉ nhìn khuôn mặt thôi thì lại toát lên khí chất mặn mà của một phát thanh viên truyền hình….
Ấn tượng đầu tiên đúng là đáng sợ thật.
Cứ nghĩ đến cái tên BugKiller là trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh một con bọ đúng nghĩa.
Nghĩ lại những gì hắn làm với Cho Seohyun, tôi không tài nào tìm ra được một điểm tốt nào để đánh giá.
Trừ phi BugKiller cứu mạng tôi, bằng không, trong mắt tôi hắn mãi mãi chỉ là một con bọ không hơn không kém.
“Hình thức kỷ luật là thuyên chuyển công tác, có vẻ như nơi làm việc của anh ấy sẽ bị thay đổi. Nên tôi cũng đã nộp đơn xin chuyển theo rồi.”
“À….”
Đừng đi theo hắn làm gì….
Cứ thế mà chia tay đi có phải tốt hơn không….
Tôi thực sự không hiểu nổi một người phụ nữ tuyệt vời như thế này lại thiếu thốn gì mà phải lẽo đẽo đi theo một thằng tồi như vậy.
‘…Hy vọng mặt hắn đủ đẹp trai. Để tôi còn đấm cho nát bét như cái bản mặt của Han Yeoreum.’
[….]
‘Nghĩ lại thì, cái thằng khốn Han Yeoreum dù có bị đấm nát mặt vẫn đẹp trai chán. Thằng chó….’
Bộ gen ích kỷ khốn kiếp….
Cuối cùng, dù là thứ Bảy, SaintBlue vẫn cất công đến cơ quan nhưng lại không gặp được bạn trai.
Không muốn phải chìm vào giấc ngủ với tâm trạng u ám này, cô ấy quyết định đăng nhập vào game tìm tôi để giải tỏa tâm lý.
Nhưng khi vừa đăng nhập lại chẳng thấy bóng dáng tôi đâu, kết quả là cô ấy đành ngồi ngẩn ngơ một mình trong phòng chờ với bao suy nghĩ ngổn ngang.
“Xin lỗi vì tôi đến muộn nhé.”
“Có gì đâu… Dù sao thì tôi cũng tự nguyện đợi một mình mà.”
Mặc dù giọng điệu của SaintBlue không được hoạt bát như thường lệ, nhưng trong lúc chơi game, tâm trạng cô ấy đã dần thoải mái hơn, đến lúc chuẩn bị đi ngủ thì giọng nói đã sáng sủa trở lại, dường như mọi âu lo đã được gạt sang một bên.
Quả nhiên, cảm giác sung sướng khi thắng liên tiếp đúng là liều thuốc tiên giúp giải tỏa tâm trạng.
..
..
Vừa ngủ dậy, tôi lập tức đi thẳng đến nhà ăn.
Vì là sáng Chủ nhật nên nhà ăn vắng vẻ đến mức có thể nói là ảm đạm.
Dù sao thì hôm nay cũng không có tiết học. Chắc bọn họ nghĩ chẳng việc gì phải ép bản thân lết thân đi ăn sáng làm gì.
Thú thực là tôi cũng thấy rất phiền phức, nhưng lý do tôi phải cắn răng lội ra tận nhà ăn thế này hoàn toàn là vì Seong Suah.
Tôi đinh ninh rằng nếu là cô ấy thì chắc chắn sẽ đến đây ăn sáng.
‘Chẳng lẽ cô ấy mệt quá lăn ra ốm rồi sao? Sao không thấy đến nhỉ….’
Hôm qua tôi định liên lạc, nhưng lúc tôi về đến ký túc xá thì đã là rạng sáng mất rồi.
Hơn nữa, Seong Suah còn về ký túc xá trước cả tôi, tôi đoán chắc mẩm là cô ấy đang ngủ nên cũng không gọi điện làm phiền nữa.
‘Thêm vào đó, tự dưng gọi điện cho Seong Suah lại thấy sượng sượng sao ấy….’
[Thế tại sao anh lại gọi cho Cho Seohyun?]
‘Đó là vì lúc ấy tôi cần phải hỏi thăm tình hình chứ.’
Lý do tôi gọi cho Cho Seohyun sau khi cứu Seong Suah là vì lúc ấy Seong Suah vừa bị quái vật tấn công, chắc chắn tinh thần sẽ rất hoảng loạn, thế nên tôi mới quyết định gọi cho Cho Seohyun.
Và kết quả là, nếu bây giờ bảo tôi gọi điện thoại cho Cho Seohyun, tôi có thể vô tư gọi ngay tắp lự, nhưng nếu là Seong Suah thì trừ khi có việc hệ trọng, bằng không tôi sẽ cảm thấy khá ngần ngại.
Nhưng ngược lại, nếu ở trong game VR thì tôi chẳng cảm thấy ngượng ngùng chút nào khi nói chuyện với cô ấy cả….
Tôi từng nghĩ hay là nhắn tin, nhưng rồi lại thôi.
Lỡ tin nhắn làm cô ấy thức giấc thì lại càng khó xử hơn….
‘Bây giờ nhắn tin liệu có ổn không nhỉ?’
[Nhân cơ hội này, sao anh không thử gọi cho cô ấy xem sao?]
‘Thôi, ngại lắm.’
[….]
Gì đây? Cái cảm giác khinh bỉ toát ra từ sự im lặng này là do tôi tưởng tượng ra đúng không?
Trong lúc tôi đang tự mình “thưởng thức” sự im lặng của Armonia, thì có ai đó khẽ vỗ vai tôi từ phía sau.
Tôi quay lại, nhận ra đối phương là ai liền nở nụ cười rạng rỡ chào hỏi.
“Chào buổi sáng.”
Là Seong Suah.
Rõ ràng là Seong Suah nhưng….
Không phải là một Seong Suah với nụ cười tươi tắn thường ngày, mà là một Seong Suah mang dáng vẻ hơi tiều tụy, dường như đang phải gượng cười một cách khó nhọc.
Dù sự thay đổi đó là rất nhỏ, khó có thể nhận ra nếu không tiếp xúc thường xuyên.
Seong Suah mỉm cười nói với tôi.
“May quá. Tôi đã rất lo lắng đấy.”
“Tôi xin lỗi. Do có chút chuyện….”
Tôi dùng lại đúng bài giải thích đã nói với Cho Seohyun, nghe xong, Seong Suah mỉm cười đáp lại ngay.
“Không sao đâu. Lần sau nếu….”
“…?”
“Có chuyện gì thì anh nhớ phải gọi điện cho tôi nhé.”
Seong Suah trân trân nhìn tôi như đang chờ đợi một lời hồi đáp.
Biểu cảm của cô ấy khác hẳn những gì tôi từng thấy trước đây.
‘Gì đây? Do mệt quá nên mới vậy sao?’
[Anh Suho, anh hãy xem cái này….]
Armonia hiển thị bảng đặc tính của Seong Suah lên trước mắt tôi, đập vào mắt tôi là hai dòng chữ hoàn toàn xa lạ gắn kèm với đặc tính của cô ấy.
-[Chấp niệm], [Ghen tuông]-
Chuyện này quả thực nằm ngoài dự liệu của tôi.
Đổi lại là người khác thì không nói làm gì, đằng này lại là Seong Suah, thế mà lại có chấp niệm và sự ghen tuông sao….
‘Chuyện gì thế này? Từ bao giờ vậy?’
[Điều chắc chắn là cho đến tận lúc cuộc tấn công xảy ra, những đặc tính này vẫn chưa hề xuất hiện.]
‘Nhưng đối tượng là ai cơ chứ? Tôi á? Cho Kanghyun?’
Vì không rõ ngọn ngành câu chuyện ở khúc giữa nên tôi hoàn toàn mù tịt.
Trong lúc tôi đang mải mê phân tích đặc tính của cô ấy, Seong Suah tiến lại gần, đặt tay lên trán tôi và thì thầm.
“Anh thấy không khỏe ở đâu sao?”
“A, không phải đâu! Tôi xin lỗi. Lần sau tôi nhất định sẽ liên lạc cho cô ngay.”
“…Nhớ giữ lời đấy nhé.”
Seong Suah lại nở nụ cười rạng rỡ như thường lệ, kéo tôi vào nhà ăn.
..
..
Có một điều mà tôi lờ mờ nhận ra sau khi ăn sáng cùng Seong Suah….
‘…Không phải là tôi hoang tưởng đúng không?’
[Dưới góc nhìn của một người thứ ba như tôi, có vẻ như anh không hoang tưởng đâu.]
Rằng cô ấy đã thực sự thay đổi.
Bàn ăn trong nhà ăn được thiết kế theo dạng hình chữ nhật dài nối tiếp nhau, cốt để mọi người có thể ngồi đối diện và trò chuyện.
Bình thường, mỗi khi ăn cùng tôi, Seong Suah luôn chọn ngồi ở phía đối diện.
Thế mà hôm nay, Seong Suah lại….
“Hôm nay có món ăn Trung Hoa mà trợ giáo Seong Suho thích này.”
“Haha….”
Cô ấy ngồi sát sạt ngay cạnh tôi.
Chẳng có ai xung quanh nên cũng không vấn đề gì.
Vấn đề là ở chỗ, giá mà tôi chẳng biết mô tê gì thì có lẽ tôi đã sung sướng tột độ trước hành động này rồi, nhưng với tư cách là một người đã nhìn thấu sự thay đổi trong đặc tính của cô ấy, tình huống hiện tại thực sự khiến tôi hơi khó xử.
Trước mắt, tôi cần phải xác định xem đối tượng mà cô ấy đang ghen tuông hay chấp niệm là ai đã….
[Nhìn kiểu gì cũng thấy người mà cô ấy đang chấp niệm là anh Suho đấy.]
‘….’
Dù tôi đã cứu mạng cô ấy trong lúc ngàn cân treo sợi tóc thật… nhưng có đến mức phải chấp niệm như thế này không?
Theo tôi nghĩ, Seong Suah cũng là người có thâm niên làm Anh Hùng, chắc chắn cô ấy sẽ không dễ dàng bận tâm đến những chuyện như vậy.
Cô ấy hẳn cũng đã cứu rất nhiều đồng đội, và cũng từng được giúp đỡ không ít lần rồi cơ mà….
Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ nguyên nhân hình thành nên đặc tính này, Armonia chợt nhớ ra điều gì đó, liền báo qua hệ thống truyền tin.
[Có khi nào… là do cô ấy đã nhìn thấy cảnh tượng diễn ra trên sân thượng cùng Cho Seohyun ngày hôm qua không?]
‘….’
Vụ kịch nhập vai đó á?
Bảo là diễn kịch thế thôi, chứ thực ra tôi cũng đã dồn tâm huyết đứng cạnh hướng dẫn tận tình kỹ thuật bắn cung cho Cho Seohyun đấy chứ.
Mặc dù tôi mù tịt về bắn cung, nhưng tôi lại cực kỳ hứng thú với việc được sờ mó cơ thể cô ấy từ đầu đến chân.
Bình thường nếu có Lena ở đó thì cô ấy đã phát hiện ra rồi….
[Vì để đề phòng bất trắc, tôi đã yêu cầu cô Lena đợi sẵn trong buồng dịch chuyển, có lẽ vì vậy nên chúng ta mới không nhận ra.]
Nếu quả thực Seong Suah đã chứng kiến cảnh đó và sinh ra lòng chấp niệm cùng ghen tuông, thì đây có thể coi là một bước tiến vượt bậc.
Rốt cuộc thì tôi cũng đã tìm được kẽ hở để chen chân vào trái tim tưởng chừng như kín cổng cao tường của Seong Suah.
Tuy nhiên, không có luật nào quy định mọi thứ đều sẽ diễn biến theo chiều hướng tích cực cả.
‘Nếu đúng là vậy thì tình thế này quá tuyệt vời luôn. Khổ nỗi lại nảy sinh vấn đề khác….’
[Vấn đề gì vậy?]
Đúng lúc Armonia đang thắc mắc thì Seong Suah ngồi bên cạnh tôi bỗng quay sang, vẻ mặt lộ rõ sự lo âu.
“Anh thấy khó chịu ở đâu à? Từ nãy giờ tôi chưa thấy anh ăn miếng nào cả.”
“À không, tôi không sao đâu.”
Tôi cố nặn ra một nụ cười rạng rỡ nhất có thể rồi bắt đầu và cơm.
Nhìn dáng vẻ thiếu sức sống của tôi, Seong Suah khẽ thì thầm thật nhỏ để những người xung quanh không nghe thấy.
“Hay là… vì tôi ngồi cạnh nên anh thấy không thoải mái?”
“Làm gì có chuyện đó chứ.”
“Thế thì tốt quá. Chắc tôi lo xa quá rồi. Anh ăn tiếp đi.”
Seong Suah mỉm cười nhìn tôi chằm chằm.
Dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng ánh mắt của Seong Suah đập vào mắt tôi lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo đến rợn người.
..
..
Bữa sáng vừa kết thúc, Seong Suah đã lập tức đề nghị cùng chơi Thị Trấn Động Vật.
Mặc dù hãy còn quá sớm để chơi game, nhưng tôi đã gật đầu đồng ý tắp lự.
Thậm chí trước khi vào game, Cho Seohyun có gọi điện hẹn gặp, tôi cũng đành xin lỗi rồi dời lại lịch hứa sang hôm khác.
‘Hôm nay phải chiều theo ý Seong Suah tới bến mới được.’
[Cá nhân tôi cho rằng việc cô ấy có một chút chấp niệm và ghen tuông là một tín hiệu tích cực….]
‘Đúng thế. Vừa phải thì là tuyệt nhất.’
Nhưng làm sao để biết thế nào là vừa phải, cách tốt nhất là chui vào tâm trí người ta mà xem xét.
Khốn nỗi chuyện đó là bất khả thi.
Cùng lắm thì dùng ma pháp Xâm Mộng để lẻn vào xem trộm thôi… nhưng cách đó cũng chẳng thể mang lại cái nhìn bao quát được.
Liệu cô ấy có thực sự đang chấp niệm với tôi không, đó là tình yêu hay đơn thuần chỉ là tình đồng chí….
‘Nhưng nếu cái tính cách ấy trở nên thái quá thì hậu quả sẽ khó lường lắm.’
Một khi lòng chiếm hữu vượt qua giới hạn của sự chấp niệm thông thường, đó sẽ là dấu chấm hết.
Không chỉ gây ra những hệ lụy nghiêm trọng cho nhiệm vụ, mà nó còn kéo theo những rắc rối tồi tệ hơn nữa.
Đó chính là rắc rối liên quan đến cá nhân Seong Suah.
Tình cảnh của tôi hiện giờ không cho phép tôi được một đời một kiếp chung thủy với duy nhất một người phụ nữ.
Dù cho tình cảm Seong Suah dành cho tôi không phải là tình yêu nam nữ đi chăng nữa, tôi vẫn phải luôn chuẩn bị sẵn tinh thần cho ngày phải rời xa cô ấy.
“Trước tiên cứ đăng nhập đã.”
Nghĩ vậy, tôi đội mũ thực tế ảo lên, tiến vào trò chơi và mở mắt ra ngay giữa trung tâm Thị Trấn Động Vật.
Và ngay bên cạnh tôi là Seong Suah đang nở nụ cười rạng rỡ cúi xuống nhìn tôi.
“Đây là lần đầu tiên chúng ta cùng đăng nhập vào buổi sáng thế này nhỉ? Tuyệt thật đấy.”
Nụ cười Seong Suah trao cho tôi rõ ràng tràn ngập sự bao dung, trìu mến.
Mặc dù lúc này tôi không còn cảm nhận được chút gì khác lạ, nhưng nụ cười ban nãy ở nhà ăn chắc chắn không phải là cô ấy của thường ngày.
Nhìn nụ cười của Seong Suah, tôi cũng bất giác mỉm cười theo.
“Lâu lắm rồi mới được đăng nhập thế này, tôi cũng thấy vui lắm.”
Vừa nhìn cô ấy, tôi vừa thầm nhủ.
‘Dù Seong Suah không thể nào trở thành Yandere được đâu… nhưng cẩn tắc vô áy náy.’
Tôi nắm lấy tay Seong Suah và bắt đầu tận hưởng trò chơi.
***
Trong không gian tối tăm mịt mù, một luồng sáng Spotlight đang rọi thẳng xuống trung tâm.
Và ngay giữa luồng sáng ấy, chỉ có duy nhất một người đàn ông đang ngồi trên ghế.
Người đàn ông đảo mắt nhìn quanh bóng tối bủa vây, hét lớn.
“Đừng có đùa! Tại sao ta phải làm cái trò đó chứ!”
Nhưng sau tiếng thét của gã, từ trong màn đêm tưởng chừng như không một bóng người lại truyền đến những giọng nói vọng lại.
“Go Chungshin… Ngươi nên nhớ rằng bọn ta đã chiếu cố lắm rồi nếu xét đến sai lầm mà ngươi vừa gây ra đấy.”
“Tại ngươi mà suýt chút nữa nhiệm vụ không chỉ thất bại, mà thân phận của chúng ta cũng tí thì bại lộ rồi.”
“Đúng vậy, nhưng dẫu sao năng lực của ngươi cũng đã giúp ích không nhỏ cho chúng ta. Nên bọn ta mới quyết định cho qua ở mức độ này thôi đấy.”
Những tiếng xì xầm bàn tán của đám đàn ông trong bóng tối không ngừng lọt vào tai gã.
Bọn chúng khăng khăng rằng xét theo những hậu quả mà Go Chungshin gây ra trong nhiệm vụ lần này, hình phạt như vậy đã là quá nương tay rồi.
Thế nhưng, trước những lời lẽ đó của những kẻ giấu mặt, Go Chungshin chỉ khịt mũi, lầm bầm.
“Đừng có đùa…. Tại sao ta lại phải làm cái trò!”
“Một năm!”
“Ư….”
Go Chungshin giật mình thon thót trước chất giọng trầm đục, uy lực vang lên từ phía bên kia bóng tối.
So với những giọng nói ban nãy, âm điệu này mang một sức ép nặng nề, hoàn toàn khác biệt.
Người đàn ông vừa hét lên ban nãy hạ giọng, lầm bầm những lời tựa như đang ngâm nga một giai điệu.
“Trà trộn vào Học viện Anh Hùng làm gián điệp trong vòng một năm, nếu ngươi tuân lệnh ta răm rắp, ta sẽ giao vị trí Đoàn trưởng cho ngươi.”
“!!”
Vừa nghe đến đó, Go Chungshin kinh ngạc tròn xoe mắt, ngay cả những tiếng xì xào trong bóng tối cũng bắt đầu gợn lên như sóng trào.
Go Chungshin điều chỉnh lại nét mặt, cau mày hỏi.
“Ngài nói thật chứ?”
“Tất nhiên… Nhưng hãy nhớ kỹ, đó là trong trường hợp ngươi không bị phát hiện và hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.”
Go Chungshin nhắm nghiền mắt, suy tính một lúc lâu rồi mới chậm rãi cất lời.
“Haa… Rõ rồi. Tôi sẽ đóng giả làm bảo vệ… và trà trộn vào Học viện.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
