Chương 221 - Học viện Anh Hùng (3-28)
Tôi đi đến Phòng Bảo vệ và bắt đầu nghe giải thích ngay về công việc.
Một nhân viên đã có thâm niên sáu năm đang vừa giải thích đủ thứ cho tôi, vừa phóng tới những ánh nhìn chẳng mấy thiện cảm.
Và Armonia đã giải thích lý do cho tôi hiểu.
[Khả năng cao bọn họ cũng từng là những người nộp đơn ứng tuyển vị trí trợ giáo.]
‘À há... Nhưng vì tạch trợ giáo nên đành ngậm đắng nuốt cay làm công việc này à?’
Cô ấy giải thích rằng dù các anh hùng coi việc làm ở Học viện phiền phức chẳng khác gì đi nghĩa vụ quân sự, nhưng đối với những kẻ nằm ngoài bảng xếp hạng như ở đây, Học viện lại giống như một tập đoàn khổng lồ vậy.
Trong số đó, đỉnh nhất là vị trí trợ giáo.
Nhiệm vụ chính của trợ giáo là chịu trách nhiệm cho sự an toàn của các học viên, ngăn chặn các sự cố và tai nạn xảy ra từ trong trứng nước.
Rõ ràng là có việc để làm, nhưng với đặc thù của các lớp học, học viên rất hiếm khi bị thương, và nếu có sự cố thì chỉ cần giáo quan phản ứng nhanh là sẽ êm xuôi ngay.
Dù thi thoảng phải chịu đựng những cơn thịnh nộ thất thường của các giáo quan, nhưng quả thực chẳng có nghề nào nhàn hạ tấm thân hơn thế này.
Đã thế, mức lương khởi điểm còn cao gấp hai đến ba lần... Thảo nào họ ngứa mắt cũng phải thôi.
Cả tôi và chả đều là những kẻ ngoài lề bảng xếp hạng, thế mà kẻ thì phải è cổ ra làm bảo vệ, người thì chỉ cần loanh quanh hầu hạ tụi nhóc một chút lại được nhận lương cao ngất ngưởng...
Thêm nữa là bây giờ chả lại phải hầu hạ tôi như một cấp trên...
Cảm thấy hụt hẫng cũng là điều dễ hiểu.
‘Chậc, nhưng có phải việc của mình đếch đâu!’
Tôi khấp khởi ngân nga trong lòng và tiếp tục nghe hướng dẫn.
Dù gã nhân viên tỏ rõ vẻ mặt bất mãn, chả vẫn giải thích rất cặn kẽ.
Dù có là nhân viên sáu năm đi chăng nữa, nếu cứ đấu đá với tôi thì chuỗi ngày ở Học viện chắc chắn chẳng thể yên bình được.
Gã nhân viên sáu năm dẫn tôi đến phòng quản lý và kết thúc buổi hướng dẫn.
“Trước mắt thì giải thích thế này chắc là đủ rồi. Nếu anh có gì không hiểu, tôi sẽ chỉ dẫn ngay.”
“Cảm ơn nhé. Anh đi làm việc của mình đi.”
Ngay khi gã nhân viên rời đi, tôi liền ngồi xuống bàn và đảo mắt nhìn quanh.
Trước hết là bên trong phòng quản lý bảo vệ.
‘...Như cái giẻ rách.’
Bản thân văn phòng thì sạch sẽ, nhưng đồ đạc lại vương đầy dấu vết hao mòn của thời gian.
[Dẫu sao thì việc có một phòng riêng cũng đã là một sự đảm bảo phần nào rồi.]
‘Ở đây thì quay tay kiểu quái gì được.’
[...Mong anh cũng đừng có lôi chuyện quay tay ra làm ở phòng làm việc của COO.]
Cái kiểu bắt bẻ này nghe hơi vi diệu khó hiểu, nhưng đại loại là cô ấy đang cấm tôi không được làm bất cứ trò xằng bậy nào trong phòng COO.
Nghĩ lại thì, tôi cũng chẳng nhớ mình từng ngủ ở đó bao giờ...
Thôi, phòng quản lý tồi tàn thì cứ kệ nó... xem danh sách bảo vệ cái đã.
Tôi lướt mắt một lượt rồi dừng tờ giấy lại ở một điểm, xác nhận cái tên.
‘Biết ngay là thế mà...’
[Tốt nhất anh nên coi toàn bộ nội dung ghi trên bản sơ yếu lý lịch này đều là đồ giả.]
Kết quả kiểm tra hồ sơ của Go Chungshin cho thấy, một cái tên khác đã được điền vào.
Hắn ta ghi tên mình là Go Minhyuk.
Tên giả, năng lực mờ ám, lai lịch bất minh.
Đúng là combo tam vị nhất thể.
Vấn đề là bên Hắc Hoàng Đạo vẫn chưa tra ra danh tính của hắn, nên tôi cũng chẳng thể ngang nhiên xông ra đánh phủ đầu được.
‘Chậc, cứ từ từ tìm hiểu sau vậy...’
Sau đó, tôi dành thời gian lướt qua hồ sơ của các nhân viên khác.
Gọi là quản lý nghe có vẻ oai phong lẫm liệt, nhưng thực ra chẳng có gì to tát.
Ưu tiên hàng đầu vẫn là công việc trợ giáo, thời gian rảnh rỗi thì chỉ việc phân bổ thời gian tuần tra, sắp xếp khu vực cho bảo vệ và nhận báo cáo mà thôi.
Đằng nào thì tôi cũng chẳng phải là người đích thân đi tuần tra hay đứng gác, nên chả có gì phải mệt mỏi cả.
Tôi tập hợp các bảo vệ chuẩn bị nhận ca đêm lại và chào hỏi.
“Tôi là trợ giáo Seong Suho. Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ đảm nhận vị trí quản lý Phòng Bảo vệ. Rất vui được gặp mọi người.”
Nhận được tràng pháo tay, tôi bắt đầu liến thoắng tung ra ba cái bài diễn văn rập khuôn mà mấy tay cấp trên hay xài.
Hôm nay hãy làm việc chăm chỉ nhé, có vấn đề gì thì báo cáo ngay, tập trung cao độ trong giờ làm việc nhé...
Tôi tuôn ra một tràng những lời sáo rỗng có thể khiến các bảo vệ buồn ngủ rũ rượi ngay cả khi chưa bắt đầu ca gác. Nhưng họ càng buồn ngủ, tôi lại càng cảm thấy tinh thần sảng khoái và tràn đầy năng lượng.
Làm quản lý sướng ở cái chỗ này đây.
“Và chắc mọi người cũng nắm rõ về vụ đột nhập lần trước rồi. Xin hãy nâng cao cảnh giác trong lúc làm nhiệm vụ.”
Bằng câu chốt hạ đó, tôi kết thúc màn chào hỏi.
Và trong suốt quá trình phát biểu, tôi cũng nhìn thấu cái cách Go Chungshin trừng mắt lườm mình.
‘Cái thằng ranh này, mang tiếng là kẻ đột nhập mà cứ thích làm mấy trò gợi đòn thế nhỉ...’
Lườm thì cũng lườm vừa phải thôi, đằng này hắn ta cứ phơi bày sát khí với tôi một cách trắng trợn.
[Có vẻ như việc anh phá đám kế hoạch của hắn đã khiến hắn vô cùng gai mắt.]
‘Thế à?’
Lần cuối cùng tôi nhìn thấy hắn trên sân thượng là lúc hắn vắt chân lên cổ bỏ chạy sau khi Lena xuất hiện.
Đừng bảo là do đồng bọn chết nên hắn mang thù với tôi nhé? Nhưng rõ ràng là ngay từ lúc vừa đặt chân lên sân thượng, hắn đã tỏ ra thù hằn với tôi rồi cơ mà...
Nhớ lại cái bộ dạng lấc cấc lúc đó, sự thù địch hắn dành cho tôi đúng là có phần kỳ quặc.
Thứ duy nhất tôi có thể dành tặng cho cái gã Go Chungshin mang đầy ác ý này chỉ có một.
‘He he he... Cứ liên tục đổi ca làm việc sáng, chiều, đêm cho mài phát rồ lên mới được.’
[...]
Kẻ xâm nhập kia... chào mừng đến với địa ngục xoay ca.
..
..
Tôi lập xong bảng phân ca của tuần này rồi vừa cười hắc hắc vừa thong dong cuốc bộ về ký túc xá.
Nhìn thấy bộ dạng tươi rói của tôi, Armonia liền cất giọng đầy thắc mắc.
[Anh Suho, tại sao anh không làm lịch trực của Go Chungshin xoay mòng mòng như đã nói?]
‘Đâu cần phải làm ngay lập tức.’
Lịch làm việc của Go Chungshin được tôi xếp là trực đêm đến tận thứ Tư, và từ thứ Năm ngày hôm sau sẽ chuyển sang trực chiều.
Dù sao thì nếu tự dưng xếp lịch lộn xộn, mấy tay bảo vệ khác cũng sẽ chẳng coi tôi ra gì.
Mấu chốt là sau này cứ thỉnh thoảng đổi lịch một hai ngày để chọc tức hắn mới vui.
‘Hồi nãy nhìn cách hắn trừng mắt với tôi, rõ ràng hắn không phải kiểu người biết nhẫn nhịn.’
[Trong đặc điểm tính cách của hắn cũng có mục ‘Thiếu kiên nhẫn’.]
‘Hờ hờ... Tuyệt cú mèo.’
Sau này nếu hắn có bật lại, tôi sẽ có cớ đường đường chính chính để giáng đòn trừng phạt.
Mấu chốt của trò này là phải tích tiểu thành đại, từng chút một.
‘Mau đi gặp Seong Suah thôi... Ủa?’
Ngay lúc tôi đang sải những bước chân nhẹ tênh hướng về ký túc xá, tôi tình cờ phát hiện một kẻ có gắn cửa sổ đặc tính đang lén lút tiến về phía sau ký túc xá nữ từ đằng xa.
Thực ra, do khoảng cách xa nên tôi nhận ra đó là người nhờ cái cửa sổ đặc điểm bé xíu hiển thị phía trên.
Chắc chắn không phải là học viên. Ký túc xá học viên nằm khá xa ký túc xá giáo quan, nên giờ này học viên không thể lảng vảng quanh đây được.
‘Seong Suah? Cho Seohyun?’
Armonia ngay lập tức giải đáp thắc mắc của tôi.
[Là Go Chungshin.]
‘Hả? Thằng đó làm gì ở đây?’
Rõ ràng vị trí gác của Go Chungshin là ở ngoại ô Học viện, cách xa tít tắp chỗ này cơ mà...
Lạy chúa, mới ngày đầu đi làm mà đã bày trò xằng bậy rồi sao?
Trách nhiệm của một người quản lý bùng lên trong tôi, để kiểm tra hành vi trốn việc của Go Chungshin, tôi lập tức dùng kỹ năng tàng hình và bám theo hắn.
Thế nhưng khi đã theo sát đằng sau, tôi lại bắt đầu thấy lo lắng.
‘Căng đây... Lỡ như hắn đang tiếp xúc với đám kỳ quặc nào đó rồi kỹ năng tàng hình của tôi bị lộ thì sao?’
[Để đề phòng, tôi sẽ chuẩn bị sẵn cổng dịch chuyển. Tôi cũng sẽ cho Lena vào vị trí chờ lệnh.]
‘Tôi sẽ cố gắng không để bị lộ.’
Một khi Lena xuất hiện thì mọi chuyện sẽ được giải quyết gọn gàng. Vấn đề là máu sẽ phải đổ.
Quan trọng nhất là càng tránh bị phát hiện càng tốt.
Trong trạng thái tàng hình, tôi bám theo hắn ra phía sau ký túc xá giáo quan nữ.
Lén lút mò ra sau ký túc xá nữ thì cũng hơi rén thật, nhưng nếu có bị bắt quả tang thì cứ đổ vạ cho thằng khứa này là kiểu gì cũng tai qua nạn khỏi thôi.
Ngay khi đến gần phía sau ký túc xá, tiếng người nói chuyện bắt đầu văng vẳng lọt vào tai.
“Haa... Em cất công đến tận đây làm gì...”
“Chỉ là... em lo cho anh thôi mà...”
Cố gắng dỏng tai lên nghe thì có vẻ không đông người lắm, chỉ có tiếng đối thoại của một nam một nữ.
Giọng nam chắc chắn là Go Chungshin rồi.
Thế nhưng...
‘Gì đây? Giọng này nghe quen quen...’
Giọng nói của người phụ nữ chắc chắn là một giọng tôi đã từng nghe ở đâu đó. Nhưng dù có vắt óc suy nghĩ đến mấy, tôi cũng chẳng tài nào nhớ ra được.
Học viên à?
Đáng nhẽ ra xét đến rủi ro bị lộ tàng hình, tôi chỉ định trốn một góc và nghe lén nội dung cuộc trò chuyện, nhưng sự tò mò sục sôi trong lòng đã khiến tôi không nhịn được mà thò đầu ra nhìn.
Vì ở phía sau tòa nhà không có ánh đèn nên tôi không thể nhìn rõ được khuôn mặt.
‘Armonia, kiểm tra đặc tính của cô gái đó đi.’
Cửa sổ đặc tính của người được cho là phụ nữ hiện lên trên đỉnh đầu.
=====
Tên: Yun Jia
-Đặc tính-
[Hồi phục], [Thân thiện], [Chu đáo], [Tính cách ỷ lại]...
=====
Là một người tôi không quen biết.
Nhìn vào phần tính cách hiển thị trên cửa sổ đặc điểm, có thể nhận ra đây là một cô gái vô cùng ngoan ngoãn, biết nghe lời.
‘Bạn gái hắn à?’
[Nghe qua nội dung trò chuyện thì có vẻ đúng là vậy.]
Lắng nghe kỹ đoạn hội thoại, đại loại là Go Chungshin đang càu nhàu hỏi tại sao cô gái lại đi theo mình.
Buồn cười ở chỗ, nếu chỉ nhìn vào năng lực thì cô gái này chẳng hề kém cạnh gã đàn ông kia chút nào.
-[Hồi phục LV 32], [Giải trừ trạng thái bất thường LV 25]...-
Không phải cái thứ năng lực rác rưởi như nhập hồn vào con ruồi, mà nhìn thoáng qua cũng đủ thấy cô ta sở hữu chỉ số năng lực của một giáo quan Khoa Hồi.
Tôi đã cố hết sức để nhìn rõ khuôn mặt bị khuất lấp kia, nhưng rốt cuộc đến tận giây phút cuối cùng vẫn chẳng thể nhìn thấy được gì.
“Haa... Jia à, anh xin lỗi. Chỉ là... anh sợ em cũng sẽ phải chịu khổ lây nên mới nổi cáu chút thôi.”
“Không sao, chuyện bình thường mà.”
Không biết từ lúc nào, hai người đã làm hòa và chuẩn bị chia tay.
“Sáng mai anh sẽ gọi điện hoặc nhắn tin cho em. Mau về ngủ đi.”
“Vâng... anh cũng đừng cố sức quá nhé.”
Cô gái quay người và bắt đầu bước đi về hướng ngược lại.
Tôi mang khuôn mặt đầy thất vọng, thẫn thờ nhìn theo bóng đen mờ ảo của cô gái đang khuất dần đằng xa.
‘Chậc... Đang muốn xem mặt mũi ra sao cơ mà.’
Giờ mà chạy vòng sang phía bên kia ký túc xá thì tòa nhà lại quá rộng, ngộ nhỡ bị tóm cổ thì chỉ tổ mang tiếng oan.
Thôi thì tự an ủi mình bằng việc đã nắm được đặc tính của cô ả vậy.
[Dù chưa biết rõ lai lịch của người phụ nữ đó, nhưng khả năng cao nó sẽ giúp ích rất nhiều cho việc điều tra mối quan hệ với kẻ tên Go Chungshin kia.]
‘Được rồi... Chuyện của cô ả đó tính sau... Giờ phải làm việc cần làm thôi nhỉ?’
Xác nhận Go Chungshin đang đi về phía mình, ngay khoảnh khắc hắn rẽ qua góc tòa nhà, tôi lập tức hiện hình trước mặt hắn.
Vừa nhìn thấy tôi, Go Chungshin đã giật bắn mình và chửi thề.
“Á đù! Mẹ kiếp!”
“Chuyện gì đây? Anh là ai mà dám bén mảng tới ký túc xá giáo quan nữ... bảo vệ à?”
“Hực...”
Go Chungshin sau khi nhận ra tôi là ai, khuôn mặt hắn liền cứng đờ lại và bắt đầu lắp bắp.
“C-Chuyện đó... T-Tôi đang trên đường tuần tra... P-Phòng khi có chuyện bất trắc...”
Nhìn cái điệu bộ của Go Chungshin là đủ biết ngay gã này chưa từng nếm trải mùi vị xã hội.
Nói câu nào câu nấy cứ cụt lủn, ngập ngừng ở giữa chừng, nghe cứ như đang nói trống không vậy.
Tôi nhíu mày, hạ giọng khiển trách như thể đang nhìn một kẻ thảm hại.
“Nói năng cho tử tế vào.”
“Thì...”
Có vẻ như bị tôi chỉnh đốn, Go Chungshin lộ rõ vẻ bực dọc, im lặng một lúc rồi xốc lại tinh thần, đàng hoàng mở miệng.
“Trong lúc tuần tra gần đây, tôi có kiểm tra qua phía sau ký túc xá một chút.”
“Đấy... ăn nói nó phải thế chứ.”
“...”
Úi chà, cái điệu giật giật lông mày kia trông y hệt mấy con zombie đang lên cơn co giật chuẩn bị biến hóa trong phim kinh dị vậy.
‘Dừng ở đây thôi.’
Trước mắt thì tôi định kết thúc màn dằn mặt ở mức độ này.
[Dù sao thì đối phương cũng không có kỹ năng tấn công. Tôi thiết nghĩ anh cứ ra oai mạnh mẽ hơn chút nữa cũng tốt.]
‘Không, không đâu... Làm thế thì còn gì là vui nữa. Tôi nghĩ thói cửa trên cũng có nét tương đồng với NTR đấy.’
NTR và thói hống hách cửa trên đều có một điểm chung.
Đó là khi niềm hy vọng và ngọn lửa đam mê của đối phương càng mãnh liệt, thì khoái cảm khi tôi thực hiện hành vi NTR hay chèn ép cũng sẽ gia tăng theo tỷ lệ thuận.
Nuôi dưỡng niềm hy vọng và đam mê của đối phương đến mức tối đa, rồi nhốt họ vào một chiếc lồng kính không lối thoát để thong thả chiêm ngưỡng, đó mới chính là điểm chung cốt lõi của NTR và trò ma cũ bắt nạt ma mới.
Và để nuôi lớn khát vọng ấy thì cần phải có một bàn tay thao túng vô cùng tinh tế.
Cứ coi như đang đùa giỡn với mèo bằng cần câu là được.
Không được giơ quá cao khiến nó bỏ cuộc, cũng không được để quá thấp khiến nó mất đi hứng thú.
Lý do tôi cất công tốn sức làm mấy chuyện phiền phức này để khơi gợi niềm hy vọng và đam mê của Go Chungshin rất đơn giản.
‘Sao tôi có thể tiễn cái kẻ muốn lấy mạng tôi đi một cách dễ dàng như vậy được.’
[...]
Tôi cười thầm một tiếng đầy bỉ ổi rồi lạnh nhạt nói với Go Chungshin.
“Mà này... tôi nhớ mặt anh rồi đấy... Chẳng phải vị trí gác của anh ở chỗ khác sao?”
“C-Chuyện đó...”
“Hừm...”
Chẳng thèm đợi Go Chungshin trả lời, tôi giơ chiếc đồng hồ thông minh lên và bật ứng dụng ghi chú.
Tôi gõ một dòng chú thích ngắn gọn vào đó.
-Go Minhyuk, tự ý rời khỏi vị trí gác-
Tôi cố tình đưa màn hình ra cho hắn xem dòng chữ đang gõ, Go Chungshin nhìn thấy dòng ghi chú thì cau mày, tỏ vẻ bồn chồn không yên.
Tôi lưu ghi chú lại rồi nghiêm mặt nhìn Go Chungshin ra lệnh.
“Quay lại vị trí gác ngay lập tức.”
“...Vâng.”
Go Chungshin nghiến răng kèn kẹt, lướt qua tôi rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Nhìn theo bóng lưng của hắn, một cảm giác đê mê sung sướng trào dâng trong tôi, tôi hân hoan gào lên.
‘Chà... Quyền lực đúng là tuyệt đỉnh!’
[...]
Mặc dù trời đã khuya, nhưng tôi lại quay về ký túc xá với tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
