Chương 220 - Học viện Anh Hùng (3-27)
Suốt quãng đường đến phòng giáo viên Khoa Khí, tôi không ngừng truyền tin qua lại với Armonia.
‘Tại sao cái gã đó lại xuất hiện ở đây chứ?’
[Xem chừng hắn đang toan tính âm mưu gì đó mờ ám rồi.]
‘Cứ tưởng cái khâu xác minh lý lịch thần thánh lắm cơ, cuối cùng thì cái Học viện này cũng chỉ là cái mớ hỗn độn….’
Một thế giới tồn tại công nghệ bảo mật tối tân thì ắt hẳn cũng phải có một công nghệ khác đủ sức chọc thủng nó.
Ngẫm lại thì, ngay cả tôi cũng có thể dễ dàng trà trộn vào làm gián điệp cho một tổ chức quái nhân ngay trong Học viện này cơ mà….
Cái gã có cái tên Go Chungshin nghe rõ kêu ấy lại nằm trong đội bảo vệ.
Nhìn bộ dạng thì chắc là lính mới tò te vừa vào làm.
Vấn đề đau đầu là tôi hoàn toàn mù mờ về xuất thân thực sự của hắn.
‘Hắn không phải là người của tổ chức quái nhân sao?’
[Trước mắt, phía Hắc Hoàng Đạo cho biết họ không nắm được thông tin cụ thể nào cả.]
‘Thật là….’
Tổ chức quái nhân không phải là một tập thể thống nhất duy nhất.
Chúng bao gồm vô số tổ chức nhỏ lẻ, hoạt động xoay quanh một kẻ tự xưng là thủ lĩnh tối cao của tổ chức quái nhân.
Bọn họ giải thích rằng có không ít tổ chức vượt ngoài tầm kiểm soát, thế nên việc nắm bắt hoàn toàn ngọn ngành mọi sự việc là điều không tưởng.
Thậm chí, phía Hắc Hoàng Đạo còn khẳng định họ hoàn toàn không biết đám mặc áo choàng bị tiêu diệt dạo nọ là ai.
Không biết về cuộc tập kích… không biết về bọn xâm nhập… lại càng mù tịt về nguồn gốc của lũ quái vật….
‘Nghĩ thế nào cũng thấy ngoài bọn quái nhân ra, chắc chắn còn có kẻ khác nhúng tay vào đúng không?’
[Khả năng cao là như vậy. Phía Hắc Hoàng Đạo cũng đã cam kết sẽ báo ngay cho chúng ta khi có manh mối mới.]
‘Từ lúc vào đây đến giờ, tôi còn chưa nhìn thấy mặt ngang mũi dọc Cho Kanghyun ra sao mà rắc rối cứ dồn dập kéo đến là thế nào….’
Nhưng bù lại, việc phát hiện ra có một con chuột nhắt đang lảng vảng quanh mình cũng là một bước tiến lớn rồi.
Nếu có biến cố gì xảy ra, cứ túm cổ hắn ra mà tra khảo là xong chuyện….
Vừa đặt chân đến phòng giáo viên Khoa Khí, tôi đã đi tìm Cho Seohyun ngay lập tức.
Cho Seohyun chào buổi sáng xong liền đi thẳng vào chủ đề chính.
“Anh muốn vào vị trí quản lý chứ gì?”
“Giáo quan quả nhiên nhạy bén thật.”
“Hehe….”
Cho Seohyun khoanh tay trước ngực, liếc nhìn tôi rồi cười đắc ý.
Sống trên đời phải biết xây dựng mạng lưới quan hệ là vì thế này đây….
Trước mắt, Cho Seohyun bắt đầu vỗ ngực đảm bảo sẽ tiến cử tôi một cách nhiệt tình nhất.
“Nhưng mà… làm không công à?”
“Haha… Lần trước cô bảo tôi có thể nhờ một việc, giờ tôi lấy cái đó ra dùng được chưa?”
Trước đây, Cho Seohyun từng hứa sẽ giúp tôi một việc vô điều kiện.
Đương nhiên, “giúp một việc” về lý thuyết thì giống như một tấm séc khống, nhưng kiểu gì thì nó cũng phải có một giới hạn nhất định.
Và những lời hứa hẹn mập mờ kiểu này, lấy ra dùng vào lúc như thế này thì đôi bên cùng có lợi là hợp lý nhất.
Khốn nỗi, có vẻ đó chỉ là suy nghĩ của riêng tôi mà thôi.
Nghe xong câu đó, Cho Seohyun liền bĩu môi, càu nhàu.
“Sao anh lại phí phạm lời nhờ vả vào ba cái chuyện cỏn con này chứ….”
“Vâng?”
“Hứ….”
Không biết Cho Seohyun không hài lòng ở điểm nào, cô ấy vẫn giữ nguyên tư thế khoanh tay, quay lưng lại và bắt đầu cặm cụi dọn dẹp bàn làm việc.
“Tạm thời tôi sẽ đề bạt thử xem sao. Nào, chuẩn bị vào tiết học thôi.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.”
Suốt cả buổi học sau đó, Cho Seohyun cứ bĩu môi, càu nhàu liên tục.
Chắc là do tôi ảo tưởng nên mới thấy cô ấy đang dỗi nhỉ?
..
..
Buổi học sáng nay của Khoa Khí mà tôi đảm nhận là tiết đối kháng.
Sau vụ tập kích rúng động vừa rồi, việc tổ chức những tiết học quy mô lớn là điều không tưởng, thế nên môn đối kháng, vốn được xem là an toàn và ít rủi ro nhất, đã được chọn.
Nhưng không vì thế mà đối kháng bị xem nhẹ.
Quái nhân vẫn đang hiện diện khắp thế giới này, vì thế rèn luyện kỹ năng thực chiến chống lại con người là điều tối quan trọng.
Dù có quan trọng đến đâu thì cũng chẳng thể gột rửa được sự nhàm chán của nó.
Các học viên vẫn răm rắp tập luyện dưới sự chỉ đạo nghiêm khắc của Cho Seohyun, nhưng dù cố gắng đến mấy cũng chẳng thể giấu nổi nét mệt mỏi chán chường hiện rõ trên khuôn mặt khi giờ giải lao đến.
Đến giờ nghỉ ngơi, khi các học viên bắt đầu tụ tập thành từng nhóm nhỏ ngồi bệt xuống sàn phòng tập, Cho Seohyun từ từ tiến lại phía tôi.
“….”
“….”
Cô ấy bước đến cạnh tôi, cứ thế đứng ngây ra đó mà chẳng nói chẳng rằng.
Dường như có điều gì đó muốn thốt ra, nhưng Cho Seohyun chỉ mải miết nhìn thẳng về phía trước và giữ im lặng.
Bầu không khí tĩnh lặng kéo dài một lúc lâu, cuối cùng cô ấy cũng chịu mở lời.
“Hôm qua tôi đã suy nghĩ rất kỹ.”
“Về chuyện gì cơ?”
“…Về chuyện trên sân thượng hôm đó.”
“….”
Sau khi kết thúc kịch nhập vai trên sân thượng, trước lúc chia tay, tôi có nhờ cô ấy một việc.
(Về chuyện xảy ra ngày hôm nay… làm ơn giữ bí mật giúp tôi nhé.)
Cái “chuyện” mà tôi nhắc đến chính là việc tôi đã dùng cung tên bắn yểm trợ từ trên sân thượng.
Lạ thay, Cho Seohyun chẳng hề vặn vẹo hỏi han lấy một lời, chỉ gật đầu cái rụp.
(…Tôi biết rồi.)
Thành thật mà nói, tôi khá bất ngờ.
Nếu là Cho Seohyun mọi ngày thì kiểu gì cũng sẽ tra hỏi cho ra nhẽ cơ.
Quay trở lại hiện tại, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Cho Seohyun rốt cuộc cũng cất tiếng.
“Sống trên đời, tôi nhận ra mỗi người đều có một nỗi khổ tâm riêng. Trước kia, tôi cũng từng vì tọc mạch không đúng chỗ mà gây họa cho người khác rồi….”
“….”
“…Bao giờ muốn nói, hãy kể cho tôi nghe nhé. Tôi sẽ đợi.”
“Cảm ơn giáo quan.”
Cho Seohyun khẽ bật cười, khéo léo chuyển sang một chủ đề khác để xua tan đi bầu không khí ngột ngạt.
“À nhắc mới nhớ, vụ quản lý thì tôi đã đề bạt cho anh rồi, anh có nhắm vị trí nào chưa?”
“À….”
Khối lượng công việc thì đồ sộ vô cùng, từ bảo vệ, nhà ăn, cho đến hành chính sự nghiệp… đủ cả.
Việc chia nhỏ các hạng mục đồng nghĩa với việc sẽ có những vị trí quản lý tương ứng cho từng mảng.
Lúc nãy tôi còn thắc mắc nếu không có chuyên môn thì làm sao mà quản lý được, nhưng….
[Chắc bọn họ cũng chẳng quan tâm lắm đến trình độ chuyên môn đâu, cứ xếp vào cho có hình thức thôi.]
Suy cho cùng, chuyện bênh vực người nhà cũng là lẽ thường tình, khoảng cách giữa giáo quan và trợ giáo dù có xa vời vợi như khoảng cách giữa mặt đất và bầu trời đi chăng nữa, thì dẫu là mặt đất nhưng thuộc lãnh địa của mình, dù cho năng lực có yếu kém thì vẫn có cớ để nâng đỡ.
Đâu phải ai muốn làm trợ giáo ở Học viện là làm được ngay đâu.
Nếu Cho Seohyun đã đánh tiếng hỏi, thì tôi cứ mạnh dạn trình bày nguyện vọng của mình là tốt nhất.
“Giáo quan… liệu tôi xin vào đội bảo vệ có được không?”
“Hửm? Bảo vệ á?”
Cho Seohyun tròn mắt nhìn tôi, vẻ mặt tràn ngập sự khó hiểu.
“Trời đất, sao anh lại đâm đầu vào cái chỗ rắc rối đó làm gì….”
Nhắc đến công việc oái oăm nhất Học viện, chắc chắn ai cũng đồng thanh chọn bảo vệ.
Lịch trực thì đảo lộn ngày đêm liên miên, chưa kể còn rình rập bao nhiêu tình huống hiểm nghèo.
Vậy mà tôi lại tự nguyện nhảy vào cái hố sâu phiền phức này, lý do chỉ có một.
Gã đàn ông mang đặc tính loài bọ….
Tôi muốn đích thân giám sát, theo dõi nhất cử nhất động để lật tẩy bộ mặt thật của hắn.
“Sau vụ tập kích vừa rồi ở Học viện, tôi cũng tò mò muốn biết cách thức hoạt động của đội bảo vệ ra sao.”
“Trời ạ…. Có là thế thì cũng đâu cần thiết phải rước việc vào thân….”
Cho Seohyun nhắm mắt, nhăn mặt lầm bầm một hồi rồi nói.
“Được rồi…. Nếu thấy quá sức thì cứ nói ngay với tôi nhé. Tôi sẽ tìm cách đổi sang chỗ khác cho anh.”
“Haha… Cảm ơn giáo quan.”
Có chết tôi cũng chẳng đời nào bỏ cuộc giữa chừng đâu.
Là thằng đàn ông, sĩ diện là trên hết mà….
Dù chưa chắc lời tiến cử của Cho Seohyun đã thành công rực rỡ, nhưng nhờ có cô ấy mà tôi cũng nhẹ nhõm phần nào.
Thế là buổi học sáng nay đã kết thúc êm đẹp.
..
..
“Anh chắc chắn là không sao chứ?”
“Vâng, tôi tự nguyện mà, có gì đâu….”
Sau khi dùng bữa trưa cùng Seong Suah, tôi và cô ấy đang cùng nhau rảo bước đến lớp học của Khoa Ma.
Bị kẹp giữa Cho Seohyun và Seong Suah, tôi đã phải trải qua một bữa trưa ngột ngạt đến nghẹt thở, hai người họ cứ len lén lườm nguýt nhau, cạy miệng cũng chẳng rặn ra được nửa chữ, cho đến khi vô tình chạm phải một chủ đề chung.
Đó là câu chuyện tôi muốn xung phong làm quản lý đội bảo vệ.
Nghe Cho Seohyun kể lại, Seong Suah lập tức bám lấy tôi từ lúc đó cho tới tận lúc bước chân vào lớp học, không ngừng khuyên tôi suy nghĩ lại.
Còn tôi thì cứ một mực khẳng định mình ổn, từ chối mọi sự khuyên ngăn, cuối cùng Seong Suah đành buông tiếng thở dài thườn thượt như bỏ cuộc.
“Thôi được rồi. Lỡ như có khó khăn hay gặp sự cố gì, anh cứ bảo tôi. Tôi sẽ dốc hết sức để giúp anh.”
“Haha… Cảm ơn cô.”
Hạnh phúc thật đấy, được hẳn hai cô gái quan tâm chăm sóc thế này….
Cơ mà sao cứ có cảm giác họ đang coi mình như con nít chứ chẳng giống đàn ông gì sất? Chắc tôi lại hoang tưởng rồi.
Sự thật là, cả Cho Seohyun lẫn Seong Suah đều mù tịt về công việc cụ thể của bảo vệ.
Bản thân tôi xin vào đội bảo vệ cũng chỉ để điều tra cái gã bọ ruồi kia định giở trò gì mà thôi.
Tôi dùng đúng lý do đã nói với Cho Seohyun để yêu cầu Seong Suah giữ im lặng.
“Chuyện hôm đó làm ơn giữ bí mật giúp tôi nhé.”
“…Tại sao anh cứ khăng khăng muốn giấu kín chuyện đó vậy?”
Mũi tên mà tôi đã phóng ra trên sân thượng ngày hôm đó.
Seong Suah nhắc lại cảnh tượng uy mãnh của mũi tên mà tôi đã phô diễn.
“Dù cần phải được xác minh và kiểm tra kỹ lưỡng hơn… nhưng với trình độ đó, nếu anh gửi đơn yêu cầu tái thẩm định năng lực lên Hiệp hội Anh Hùng, thì khả năng cao anh sẽ được thăng cấp thành Anh Hùng chính thức đấy.”
Seong Suah quả quyết rằng, chưa bàn đến uy lực của mũi tên ánh sáng vàng rực ấy, chỉ riêng kỹ năng bắn cung cơ bản thôi cũng thừa sức giúp tôi thăng hạng Anh Hùng rồi.
Kế hoạch của Seong Suah là muốn đưa tôi lên ngang hàng giáo quan với cô ấy, thay vì cứ mãi ngụp lặn ở chức trợ giáo.
Nhưng đối với tôi, điều đó chẳng khác nào thuốc độc.
Tôi cần phải án binh bất động hết mức có thể….
Tuy nhiên, việc gì phải nói toạc móng heo ra làm gì.
Tôi đã có sẵn một cái cớ hoàn hảo rồi….
“Kỹ năng tôi dùng hôm đó cũng chỉ là bộc phát trong lúc hoảng loạn thôi. Thú thật với cô, bây giờ bảo tôi thi triển lại, tôi cũng chẳng dám chắc mình có làm được không.”
“…Thật vậy sao?”
“Vâng. Lúc thấy giáo quan Seong Suah gặp nguy hiểm, tôi hốt hoảng quá nên vô thức dùng nó luôn. Khi ấy ma lực của tôi gần như bị rút cạn đến mức suýt ngất xỉu, chẳng còn biết trời đất gì nữa.”
“…Tôi hiểu rồi.”
Bảo là hiểu rồi nhưng chả thấy yên tâm chút nào, nụ cười của Seong Suah khi nhìn tôi lại rạng rỡ quá mức so với thường ngày.
Vừa đi vừa trò chuyện, tôi và Seong Suah rốt cuộc cũng có mặt tại lớp học của Khoa Ma.
Nhưng vừa bước vào lớp, tôi đã nhận ra ngay một điểm khác lạ.
“…Hình như vắng mặt học viên Seo Jieun thì phải?”
“Vâng, em ấy vừa gọi báo rằng sau sự cố tập kích hôm trước, chắc phải nghỉ học một thời gian.”
Bỏ qua chuyện lo sợ, Seo Jieun vốn dĩ thuộc tuýp thích làm khán giả quan sát hơn là xông xáo tham gia tiết học.
Bằng chứng là cứ mỗi lần tôi ngồi dự giờ, cô bé lại kê ghế ra xa tít tắp cách tôi tầm 2 đến 3 mét rồi ngồi nhìn các bạn học của mình.
Seong Suah tiết lộ thêm, sự sợ hãi không phải là nguyên do duy nhất khiến cô bé nghỉ học.
“Cũng may là thứ Sáu tuần trước, vừa tan học cái là em ấy về nhà ngay. Nhỡ đâu mà đụng độ trực tiếp thì việc chiến đấu còn chưa bàn tới, khéo em ấy lại phát điên thêm lần nữa không chừng.”
“Công nhận… Nghe đồn lúc đang chiến đấu, cô bé định quay sang đâm chết cả chính mình cơ mà?”
Năng lực của Seo Jieun là Ma Pháp Bóng Tối.
Đáng lẽ ra một học viên có năng lực điều khiển bóng tối thành thạo phải cực kỳ bá đạo, thế mà không hiểu sao tự nhiên lại xảy ra biến cố, lũ bóng tối dưới chân cứ thế làm phản, nhào lên tấn công cô bé.
Chẳng mấy ai đủ bản lĩnh thép để sống chung với việc lúc nào cũng có một sát thủ rình rập ngay dưới chân mình cả.
Thật may phước là cô bé không có mặt ở Học viện lúc lũ quái vật tấn công.
Trước khi bắt đầu tiết học trước mặt các học viên, Seong Suah ghé sát tai tôi nói nhỏ.
“Trợ giáo Seong Suho, liệu dạo sắp tới sau giờ học, anh có thể dành chút thời gian cho tôi không?”
“Vâng, lúc nào tôi cũng rảnh mà.”
Tính rủ rê chơi Thị Trấn Động Vật nữa à?
Cứ tưởng chuyện cỏn con thì cần gì phải trịnh trọng đặt lịch thế này.
Thích chơi thì cứ ới một tiếng là xong.
Thấy tôi gật đầu đồng ý tắp lự, Seong Suah mỉm cười giải thích lý do.
“Tôi định sắp tới sẽ đến thăm nhà học viên Seo Jieun một chuyến.”
“À….”
Chẳng phải tôi ghét bỏ gì đâu.
Nhưng nhớ lại cái lần lén lút nhìn trộm từ đằng sau, tôi lại thấy rờn rợn.
Lỡ đến nhà người ta rồi bị đối xử như người ngoài hành tinh thì mệt mỏi lắm….
Trái ngược với suy nghĩ của tôi, Seong Suah lại đinh ninh rằng tôi đang miễn cưỡng vì cảm thấy phiền toái.
“Hay là… anh thấy phiền phức?”
“Làm gì có chuyện đó…. Tôi chỉ sợ sự xuất hiện của tôi sẽ khiến em ấy ngại ngùng thôi.”
“Anh đừng lo. Hôm nào sắp xếp được thời gian tôi sẽ báo trước cho anh.”
Tôi và Seong Suah hứa với nhau sẽ sắp xếp một ngày thuận lợi để đến thăm cô bé.
..
..
“Hừm….”
“….”
Tiết học Khoa Ma vừa kết thúc, tôi lập tức bị Hiệu trưởng gọi lên phòng.
Thật ra không chỉ mỗi tôi, mà cả đám trợ giáo cũng bị triệu tập.
Từng người một bước vào phòng làm việc của Hiệu trưởng để phỏng vấn.
Dù ban nãy đã nhìn lướt qua, nhưng tôi vẫn phải công nhận là vóc dáng của lão ta kinh khủng thật.
Bắp tay lão khéo còn to hơn cả bắp đùi của tôi.
Dáng vóc đồ sộ của lão khiến tôi có cảm giác đây không phải là Hiệu trưởng, mà là một con quái vật đội lốt người thì đúng hơn. Cỡ lão phải gấp 3 lần tôi là ít.
Gã Hiệu trưởng cắm mặt vào tờ giấy một lúc lâu rồi mới chậm rãi cất lời.
“Trợ giáo Seong Suho.”
“Vâng.”
“Cậu với giáo quan Cho Seohyun và giáo quan Seong Suah có xích mích gì với nhau không thế?”
“…? Dạ không. Tôi nghĩ là quan hệ giữa chúng tôi vẫn tốt đẹp.”
“Hờ hờ….”
Nhìn thái độ của Hiệu trưởng, có vẻ như lão đang hiểu lầm tai hại về tình huống hiện tại rồi.
Cả Cho Seohyun và Seong Suah, hai người mù tịt về công việc bảo vệ, đều đồng loạt ngăn cản tôi nộp đơn vào vị trí đó.
Đằng này, hai người đồng nghiệp cùng cơ quan lại mặt dày đề cử tôi vào vị trí bảo vệ, nên dưới góc độ của người ngoài nhìn vào, chắc chắn họ sẽ nghĩ là tôi bị tẩy chay.
Hiệu trưởng đặt tờ giấy xuống bàn, cố gắng nặn ra một nụ cười hiền hậu nhất có thể rồi lên tiếng.
“Tạm thời tôi sẽ bổ nhiệm trợ giáo Seong Suho vào vị trí quản lý đội bảo vệ.”
Lão phân công tôi làm quản lý đội bảo vệ, sau đó giải thích ngắn gọn vài câu rồi đuổi tôi ra ngoài.
Những lời lão nói chẳng dính dáng tí ti nào đến chuyên môn công việc cả.
Lão hứa hẹn sẽ đứng ra chống lưng nếu có bất trắc xảy ra khi tôi phải gánh vác cùng lúc hai chức vụ: trợ giáo và quản lý đội bảo vệ.
Sự thực là, dẫu cho ở Học viện này, sự đãi ngộ giữa giáo quan và trợ giáo có một trời một vực, thì trên danh nghĩa, trợ giáo vẫn là giáo quan.
Lão nói sẽ cố gắng hỗ trợ hết sức để bù đắp cho công sức của tôi, và nếu tôi có mắc chút lỗi lầm nào, lão cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua.
Vừa bước ra khỏi phòng Hiệu trưởng, người phụ nữ có vẻ là thư ký ban nãy dúi vào tay tôi xấp giấy A4 rồi phổ biến ngắn gọn.
“Đây là sổ tay hướng dẫn cơ bản dành cho quản lý đội bảo vệ. Ngoài ra còn có một số lưu ý quan trọng. Những vấn đề chuyên sâu hơn, anh vui lòng đến Phòng Bảo vệ để được hướng dẫn chi tiết.”
“Cảm ơn cô.”
Cầm xấp tài liệu hướng dẫn và lưu ý trên tay, tôi đi thẳng đến Phòng Bảo vệ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
